ZingTruyen.Xyz

𝒐𝒏𝒆 𝒘𝒊𝒔𝒉 𝒘𝒊𝒍𝒍𝒐𝒘||𝒌𝒆𝒐𝒏𝒉𝒐𝒐𝒏

i

kittityty

lâu lâu ngoi lên cho dui

chúc các vợ ngủ ngon
                                     
── ⋆⋅☆⋅⋆ ──

ྀི

𝒖̛𝒐̛́𝒄 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒂́𝒄 𝒕𝒉𝒊́𝒄𝒉 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒅𝒂̂̃𝒏 đ𝒆̂́𝒏 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒉𝒊̉ 𝒕𝒉𝒊́𝒄𝒉 𝒎𝒂̀ 𝒕𝒓𝒐̛̉ 𝒏𝒆̂𝒏 𝒂́𝒎 𝒂̉𝒏𝒉 𝒌𝒊𝒆̂̉𝒎 𝒔𝒐𝒂́𝒕 𝒗𝒂̀ đ𝒊𝒆̂𝒏 𝒄𝒖𝒐̂̀𝒏𝒈 𝒗𝒊̀ 𝒃𝒂̣𝒏.

chiều gió tháng ba mang theo chút se lạnh luồn qua những tán lá khô bên vệ đường. kim juhoon bước chậm chạp phía sau ahn keonho bóng dáng cao gầy của gã cứ cách nó chừng vài bước chân.

cả hai lúc nào cũng vậy.

hễ ra ngoài là keonho lại thích đi trước dăm ba bước nhưng hễ đông người là gã lại quay đầu tóm lấy tay áo juhoon kéo sát vào người như sợ em lạc mất.

nếu người ngoài nhìn vào chẳng ai nghi ngờ gì về mối quan hệ cả hai.

họ tình tứ quấn quýt và vượt qua mọi ranh giới của hai từ "anh em". có anh em nào mà ngày nào cũng ôm ấp quấn lấy nhau trên chiếc giường chật hẹp thậm chí môi kề môi đến rát bỏng và triền miên làm tình cho đến khi cả hai mệt lã?

nhưng trớ trêu tha nếu có ai tò mò hỏi mối quan hệ thật sự là gì keonho sẽ cười nhạt rồi thản nhiên đáp gọn lỏn.

"bọn em á? anh em chí cốt thôi. juhoon là anh trai của em mà."

câu nói ấy mỗi lần vang lên là một lần cứa vào lòng juhoon một nhát.

lớn hơn keonho đúng một tuổi juhoon đáng lẽ phải là người làm chủ cuộc chơi, nhưng hóa ra em lại là kẻ lụy tình trong chính cái bẫy mập mờ do gã giăng ra.

juhoon không cần những cái ôm bất chợt trong đêm tối nữa cũng chẳng thiết tha những màn ân ái xác thịt nhưng thiếu đi sự thừa nhận.

em cần một danh phận.

một tình cảm chân thành đường hoàng chứ không phải thứ mập mờ xem nhau là anh em ruột thịt nhưng lại ăn nằm như vợ chồng.

nhưng ngỏ ý thế nào đây? biểu đạt ra sao để gã hiểu rằng em đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng? juhoon cứ chần chừ sợ viễn cảnh mở lời rồi nhận lại cái nhún vai hờ hững của keonho.

"anh bị điên à? tụi mình từ trước đến nay vẫn thế cơ mà."

đang mải miết chìm trong mớ hỗn độn của suy nghĩ bước chân juhoon đột ngột khựng lại. phía trước giữa dãy phố cũ kỹ bỗng xuất hiện một cửa tiệm nhỏ mới toanh vừa khai trương.

tấm biển hiệu gỗ mộc mạc được khắc nổi dòng chữ uyển chuyển.

wish.

bên khung cửa kính trong suốt được trang trí ngập tràn những nhánh liễu uốn lượn và hàng chục dải lụa đủ màu sắc rực rỡ treo lủng lẳng trước hiên đung đưa theo gió chiều trông cực kỳ bắt mắt và kỳ lạ.

keonho đã dừng chân từ lúc nào gã quay người lại nhìn thấy juhoon đang đứng ngây ngốc nhìn vào cửa tiệm liền bật cười bước đến kéo tay em.

"này đứng thẫn thờ gì thế? nhìn cái gì mà chăm chú vậy tính mua à?"

juhoon cúi xuống nhìn bàn tay đang đan vào tay mình của keonho.

ấm áp thật đấy nhưng sao trống trải quá. em hít một hơi thật sâu ánh mắt chuyển từ bàn tay ấy lên gương mặt điển trai đang nheo mắt cười của gã.

đây rồi. cơ hội đây rồi.

juhoon mím chặt môi cảm giác nghẹn đắng dâng lên cổ họng từ từ rút tay ra khỏi bàn tay keonho. cái lạnh của gió chiều lập tức tràn vào khoảng trống vừa bỏ ngỏ khiến đầu ngón tay em tê tái.

keonho sững lại ngẩn người nhìn khoảng không trống trơn giữa hai bàn tay. nụ cười trên môi gã vụt tắt thay bằng vẻ khó hiểu.

"sao thế juhoon?"

juhoon cúi đầu tránh ánh mắt dò xét của gã.

"em về trước đi. anh vào mua chút đồ đã."

keonho nhíu mày không giấu được sự bực dọc.

"mua cái gì mà phải đuổi em về hay lại định mua mấy thứ linh tinh dọc đường? để em vào cùng..."

"bảo em về trước cơ mà!"

juhoon ngắt lời ngước lên nhìn gã bằng đôi mắt đỏ hoe nhưng lạnh lùng.

"anh muốn ở lại đây một mình một lúc. đừng đi theo."

nhìn bóng keonho hậm hực xoay người bước đi cắm cổ đi khuất qua ngã tư juhoon mới chậm chạp thu hồi ánh mắt.

em đẩy cửa bước vào trong tiệm.

không gian bên trong nhỏ hẹp ngập tràn mùi thơm ngai ngái của vỏ cây mục và thảo mộc khô. ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những chiếc lồng đèn giấy khiến mọi thứ trở nên mờ ảo.

thay vì cành liễu hay dải lụa như em tưởng tượng ban đầu đập vào mắt juhoon trên chiếc bàn gỗ giữa phòng lại là một dãy những món đồ kỳ lạ được bày biện gọn gàng.

bước chân em dừng lại trước một góc khuất nơi có bày một dãy các hộp quà bằng giấy với ngoại hình vô cùng độc đáo.

kiểu dáng của chúng dài và có tiết diện là hình lăng trụ tam giác hệt như những thanh kẹo toblerone phóng lớn. phần vỏ giấy mang màu sắc và họa tiết retro hoài cổ với tông nâu trầm pha lẫn vàng úa, gợi cảm giác như một món đồ chơi cũ kỹ thập niên cũ được vớt ra từ tiệm đồ si.

mặt trước hộp in nổi bật dòng chữ khá lớn bằng phông chữ cổ điển.

"ONE WISH WILLOW - AMAZE YOUR FRIENDS!" (cây liễu một điều ước - làm bạn bè bạn kinh ngạc!)

juhoon nheo mày tay vô thức vươn lên cầm lấy một chiếc hộp dài hình lăng trụ tam giác ấy lên.

trọng lượng nhẹ bẫng lắc thử bên trong chỉ phát ra tiếng lạo xạo khô khốc như thể có thứ gì đó đang va đập vào thành giấy.

"món quà kỳ lạ đó thích hợp để dành tặng cho những kẻ cứng đầu đấy cậu thanh niên."

giọng nói khàn đục của người chủ tiệm vang lên từ góc tối khiến juhoon giật mình buông lỏng tay. cụ ông chống gậy bước ra trên môi nở nụ cười ẩn ý.

"muốn dùng thử không? loại hộp này chỉ bán cho những ai đang bế tắc trong cuộc sông. mở nắp ra đọc to câu thần chú in ở mặt sau và điều ước bên trong sẽ tự động tìm cách hoàn trả lại cho cậu hoặc cướp lấy nó từ tay cậu."

juhoon nhìn chằm chằm chiếc hộp giấy hình lăng trụ trong tay lòng dấy lên một chuỗi hoài nghi.

nhưng nghĩ lại thì đến cả cái mối quan hệ mập mờ, nực cười giữa em và keonho từ trước đến nay còn tồn tại được thì việc tin vào một món đồ quái gở này có khác gì đâu.

em mím môi lật mặt sau chiếc hộp retro hoài cổ lên nơi có dòng chữ nhỏ xíu in chìm đang chờ được đọc thành tiếng.

juhoon đặt tờ tiền lên mặt bàn gỗ cũ kỹ nhận lại chiếc hộp từ tay chủ tiệm rồi cẩn thận giấu nó vào trong túi áo khoác rộng thùng thình. em cúi đầu chào cụ già đẩy cửa bước ra ngoài khi màn đêm đã buông xuống hẳn.

ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng em đổ dài trên mặt vỉa hè lạnh ngắt. xung quanh vắng lặng chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây khô xào xạc.

juhoon dừng bước lại bên một góc khuất gần trạm xe buýt cũ nơi bóng tối che khuất đi tầm nhìn của người qua đường.

tim em đập thình thịch trong lồng ngực tay lạnh ngắt run rẩy luồn vào trong túi áo nắm chặt lấy chiếc hộp.

chẳng biết vì tò mò vì tuyệt vọng hay vì muốn đánh cược một lần với cái sự mập mờ chết tiệt kia juhoon quyết định mở nó ra.

em dùng ngón tay cái nạy phần nắp dán kín của chiếc hộp giấy mang phong cách retro. lớp keo cũ bong ra với tiếng rột roạt nhỏ.

ngay khoảnh khắc chiếc nắp vừa hé mở một thứ âm thanh quái dị bất ngờ phát ra từ bên trong khiến juhoon giật thột lùi lại một bước.

đó là một đoạn nhạc quảng cáo đồ chơi quen thuộc vui nhộn và hồn nhiên đến mức rợn người.

nhưng ngặt nỗi âm thanh ấy bị bóp méo đến biến dạng, chậm chạp và rè đặc một thứ tạp âm chói tai như phát ra từ một cuộn băng cassette bị hỏng nặng lâu năm.

khúc nhạc tưng bừng bỗng trở nên méo mó, ì ạch vang lên giữa đêm tối lạnh lẽo tạo ra một cảm giác rùng rợn kỳ quái đến da gà.

trong ánh đèn đường mập mờ juhoon vội vàng thò tay vào trong chiếc hộp để tìm kiếm thứ âm thanh ghê rợn vừa phát ra. ngón tay em chạm phải một tờ giấy nhỏ được gấp gọn gàng, bề mặt sần sùi như giấy da cừu cũ. em rút nó ra nheo mắt đọc dưới ánh đèn vàng vọt.

đó là một bản hướng dẫn sử dụng ngắn gọn với dòng chữ in nguệch ngoạc nhưng sắc nét.

bảng hướng dẫn sử dụng.

1. cầm cành liễu bằng cả hai tay.

2. suy nghĩ thật kỹ về điều mà bạn thực sự khao khát.

3. nói to rõ ràng duy nhất một điều ước.

4. bẻ gãy cành liễu một cách dứt khoát làm đôi.

5. để số phận tự định đoạt phần còn lại.

juhoon khẽ lật mặt sau của tờ giấy nhưng chẳng còn gì khác ngoài một khoảng trống không. em đưa tay vào sâu bên trong hộp lúc này mới chạm đến một vật dài khoảng một gang tay nằm ẩn dưới đáy.

khi rút nó ra juhoon nhận ra đó là một cành liễu khô nhỏ xíu thân uốn lượn kỳ dị nhưng lại cứng cáp đến lạ thường.

giữa đêm lạnh lẽo tiếng nhạc quảng cáo đồ chơi méo mó từ chiếc hộp vẫn liên tục rè rè phát ra như một lời nguyền rủa.

juhoon hít một hơi thật sâu làm theo đúng bước đầu tiên trong tờ hướng dẫn.

em đưa hai tay nâng niu lấy cành liễu khô nhỏ bé áp chặt nó vào lòng bàn tay lạnh ngát.

bước thứ hai: suy nghĩ thật kỹ về điều mà bạn thực sự khao khát.

hình ảnh của keonho hiện lên trong đầu juhoon.

gương mặt điển trai ấy nụ cười nửa miệng bất tuân ấy cả những cái ôm siết chặt và những nụ hôn triền miên trong đêm tối... tất cả những thứ đó nếu không phải là tình yêu đường hoàng, nếu mãi mãi chỉ là một trò đùa anh em che đậy sự ích kỷ, thì juhoon thà đập nát nó đi còn hơn.

em không muốn làm kẻ đứng trong bóng tối thêm một ngày nào nữa.

đến bước thứ ba giọng juhoon khản đặc cất lên kiên định vừa run rẩy.

"tôi ước ahn keonho phải bộc lộ toàn bộ cảm xúc thật của mình không được phép trốn tránh không được phép gọi tôi là anh em thêm một lần nào nữa...tôi muốn ahn keonho yêu tôi."

ngay sau câu nói juhoon thực hiện bước thứ tư.

em dùng hết sức túm chặt hai đầu cành liễu khô và bẻ rắc một tiếng thật giòn vang giữa màn đêm.

tiếng cành liễu khô gãy đứt giòn tan vang lên juhoon buông thả hai mảnh gỗ vừa bẻ ra rơi xuống đất.

em nhắm nghiền mắt lại đợi chờ một điều nào đó từ món đồ kỳ lạ kia như lời em đã ước.

nhưng rồi một mùi hương quen thuộc bất chợt luồn qua chóp mũi. mùi hương bạc hà từ chiếc áo khoác của keonho.

juhoon giật mình mở bừng mắt ngước lên.
dưới ánh đèn đường vàng vọt và nhòe nhoẹt.

ahn keonho đang đứng đó.

cách em chưa đầy một bước chân.

nhưng điều khiến tim juhoon suýt ngừng đập không phải là sự xuất hiện bất ngờ của gã mà là thái độ của keonho.

gã không hề hậm hực không bực dọc, cũng chẳng còn cái vẻ bất tuân, cợt nhả thường ngày. keonho đang đứng thẳng ánh mắt nhìn em không chớp tràn ngập một thứ tình cảm dịu dàng sâu thẳm và tha thiết đến lạ thường.

và trên môi gã một nụ cười nhoẻn thật nhẹ nhàng ngoan ngoãn đến mức khiến juhoon thấy xa lạ.
gã chậm rãi bước tới không chút ngần ngại, hai tay ấm áp bất ngờ vòng qua ôm trọn lấy eo juhoon kéo sát người em vào lồng ngực mình.

juhoon cứng đờ người quên cả cách thở.

keonho cúi đầu vùi cằm lên vai juhoon giọng nói trầm ấm cất lên bên tai em ngọt ngào và mềm mỏng như tiếng thì thầm của một người hoàn toàn khác.

"juhoonie... em thích anh nhiều lắm."

cái ôm đột ngột cùng giọng điệu ngọt ngào đến rợn người ấy khiến juhoon chết trân mất vài giây.

juhoon nhíu chặt mày dùng hết sức đẩy mạnh lồng ngực keonho ra xa.

"em... em bị cái quái gì thế hả keonho?"

juhoon lùi bước trân trân nhìn người đối diện với ánh mắt đầy cảnh giác và hoang mang.

đây hoàn toàn không phải là ahn keonho mà em từng biết. gã của mọi ngày ngang ngược kiêu ngạo lúc nào cũng thích dùng cái vỏ bọc "anh em" để đùa giỡn cảm xúc của người khác không bao giờ có kiểu dịu dàng và yếu đuối đến lạ thường thế này.

nhưng phản ứng của keonho sau khi bị đẩy ra mới thực sự là cú sốc lớn đối với juhoon.

gã lảo đảo lùi lại một bước đôi vai rộng khẽ run lên. ánh mắt keonho long lanh nước hàng mi dài ươn ướt chớp chớp nhìn em đầy tủi thân.

môi gã mím chặt lại vẻ mặt ngoan ngoãn và đáng thương hệt như một chú cún con bị bỏ rơi giữa trời mưa lạnh.

keonho vươn đôi mắt ươn ướt nhìn em giọng nghẹn ngào tủi thân.

"juhoonie ghét em ạ... juhoonie không thích em ạ..."

bị những giọt nước mắt bất ngờ của keonho đánh trận tuyến cuối cùng trong đầu gã lúc này không còn chút bóng dáng nào của kẻ từng khiến juhoon phải khóc thầm vì tủi hờn nữa.

keonho khẽ mím chặt môi bàn tay run rẩy đưa lên che kín khuôn mặt đang đỏ bừng vì nghẹn ngào vai khẽ rung lên từng nhịp sau lớp áo khoác.

trông gã lúc này yếu ớt và dễ vỡ đến mức động trời hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài bất kham mọi ngày.

trái tim juhoon lỡ mất một nhịp. cảm giác giận dỗi, cay đắng vừa nãy phút chốc tan biến sạch trơn, bị thay thế bằng sự xót xa ngập tràn.

dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy những hoang mang về sự biến đổi quái lạ này juhoon không tài nào đứng nhìn keonho khóc được nữa.

em bước vội lên một bước vươn tay kéo bàn tay đang che mặt của gã xuống.

"này... anh..."

giọng juhoon lắp bắp vụng về nhưng lại chứa đựng sự dỗ dành chân thành nhất. em nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của keonho vào lòng bàn tay mình ngước nhìn thẳng vào đôi mắt ươn ướt vẫn đang long lanh nước của gã, cuống cuồng lắc đầu.

"anh không... anh không ghét em. anh thích keonho mà..."

nghe đến câu đó đôi mắt đang ngấn nước của keonho khẽ chớp một cái. hai vành tai gã đỏ lựng lên hàng mi dài ướt đẫm khẽ run rẩy.

ngước nhìn juhoon bằng ánh mắt long lanh như thể sợ đây chỉ là một giấc mơ chóng tàn. giọng gã nghẹn ngào kéo dài ra mang theo chút nũng nịu trẻ con chưa từng có.

"thật ạ...? juhoonie không được gạt em đâu nhé..."

nói đoạn gã không đợi juhoon kịp trả lời thêm câu nào nữa đã lao tới ôm chầm lấy người em. keonho vùi mặt vào hõm cổ juhoon siết chặt vòng tay quanh tấm lưng gầy hít hà mùi hương quen thuộc như muốn khảm luôn người kia vào cơ thể mình.

"em thích anh lắm... thích từ lâu lắm rồi..."

keonho thì thầm bên tai juhoon, giọng nói vừa ủy sị vừa ngọt ngào đến tan chảy.

"từ nay chúng ta không chỉ là anh em nữa nhé? anh là người yêu của em rồi không được phép hối hận đâu."

sau ngày hôm đó mọi thứ giữa juhoon và keonho thực sự sang trang.

không còn những màn mập mờ chẳng còn câu nói anh em chí cốt cứa tim gan mỗi lần người ngoài hỏi tới.

keonho giờ đây dán chặt lấy juhoon như hình với bóng dịu dàng quấn quýt và ngọt ngào đến mức đôi khi khiến juhoon có cảm giác như mình đang sống trong một giấc mơ quá đỗi ngọt ngào không thực.

nhưng đi kèm với sự thay đổi đó là một cảm giác kỳ lạ bắt đầu lớn dần lên trong lòng juhoon.

em luôn có linh cảm rằng có ai đó, hoặc thứ gì đó đang len lén theo dõi mình ở mọi nơi.

đó là khi juhoon ngồi trong thư viện trường cảm thấy gáy mình lạnh toát như có ánh mắt ai đang dán chặt qua từng kệ sách.

hay lúc em đi bộ một mình trên con đường hẻm vắng bóng đèn vào chiều muộn, tiếng bước chân phía sau lúc nào cũng vang lên nhịp nhàng y hệt nhịp thở của chính mình.

nhưng hễ em giật mình quay đầu lại đằng sau chẳng có lấy một bóng người chỉ có những nhánh liễu khô uốn lượn ven đường đung đưa trong gió như đang cười cợt.

thế nhưng điều kỳ quặc nhất là sự xuất hiện của keonho.

cho dù juhoon có đang ở bất cứ đâu trong bất cứ tình huống nào, gã cũng luôn xuất hiện đúng một cách hoàn hảo đến đáng sợ.

chưa kịp với tay lấy chai nước trên kệ cao keonho đã từ phía sau bước đến, nhẹ nhàng nhấc xuống đặt vào tay em.

vừa lẩm bẩm thèm bánh ngọt trong giờ tự học chưa được năm phút cửa lớp đã kẹt mở và keonho đứng đó trên tay cầm chính xác loại bánh em thích nhất với nụ cười ngọt ngào vô hại.

"sao em lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc thế này?"

một hôm khi keonho lại bất ngờ bước vào phòng trọ của juhoon dù cửa đã khóa trái, em không nhịn được mà hỏi tròng mắt thoáng chút hoang mang.

keonho chớp mắt khóe môi cong lên thành một nụ cười vừa ôn nhu vừa mang nét gì đó thật khó tả.

gã tiến lại gần cúi đầu đặt lên trán juhoon một nụ hôn phớt nhẹ nhàng vòng tay ôm trọn lấy eo em kéo sát vào ngực.

"vì em là người yêu của anh mà."

keonho thì thầm bên tai em giọng nói trầm ấm thủ thế sát bên làn da thịt.

"em phải luôn ở bên cạnh canh chừng để không ai dám cướp anh đi chứ. đúng không... juhoonie?"

cảm giác bất an trong lòng juhoon ngày càng lớn dần, cho đến chiều hôm đó khi mọi thứ bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.

sau buổi sinh hoạt câu lạc bộ kịch vì vướng vài việc chuẩn bị đạo cụ nên juhoon ở lại muộn hơn mọi ngày.

lúc bước ra khỏi cổng trường cùng minwoo một thành viên khóa dưới hay bám theo hỏi bài. minwoo cứ cười nói vui vẻ tiện tay níu nhẹ tay áo juhoon để đưa cho em mấy tờ tài liệu.

chỉ có thế thôi nhưng khi cả hai vừa đi đến đầu con hẻm gần nhà trọ một bóng người từ trong góc tối bước ra chắn ngang lối đi.

keonho.

gã không cười. ánh mắt keonho đục ngầu và lạnh lẽo đến mức minwoo bên cạnh phải rụt tay lại lúng túng chào một tiếng rồi vội vã chuồn thẳng.

keonho cũng chẳng thèm liếc nhìn đàn em lấy một cái, gã chỉ trừng trừng nhìn juhoon nắm chặt cổ tay em kéo thẳng một mạch về nhà trọ mà không nói nửa lời. suốt quãng đường dài bàn tay keonho siết chặt đến đau buốt tỏa ra một thứ nhiệt độ hoàn toàn khác lạ.

khi vừa về đến phòng trọ cửa vừa được đóng sập lại bằng một lực mạnh juhoon còn chưa quay lại hỏi gã đang làm trò gì nhưng không thấy đâu cả. em nhìn lên lại đằng trước.

ngay giữa phòng khách tối tăm ahn keonho đang đứng lặng băng ở đó.

không bật đèn ánh sáng duy nhất lọt qua ô cửa sổ hắt lên bóng dáng cao gầy của gã. keonho đứng bất động giữa phòng khuôn mặt chìm trong khoảng không mờ mịt đôi mắt chăm chăm dán chặt vào juhoon.

juhoon theo phản xạ nuốt khan một ngụm nước bọt cảm giác sống lưng lạnh toát lên từng đợt. cái cách keonho biến hóa khó lường từ ngoài đường vào đến tận trong phòng trọ khiến em có dự cảm chẳng lành.

gã rõ ràng đã đi trước một bước hoặc nhanh chân hơn thế nữa nhanh đến mức vô lý.

em hơi lùi lại một bước tay vô thức chạm vào vách tường phía sau để tìm chút điểm tựa giọng nói có phần run rẩy.

"keonho... em sao vậy?"

khoảnh khắc câu hỏi vừa dứt đứng giữa căn phòng tối keonho bỗng nhoẻn miệng cười.

đó không phải là nụ cười ngọt ngào nũng nịu hay ôn nhu của những ngày vừa qua. khóe môi gã kéo lên một đường cong quỷ dị đôi mắt trân trân không chớp nhìn thẳng vào juhoon cất lên đều đều lạnh lẽo.

"em bình thường mà juhoonie."

keonho cất bước chậm rãi tiến lại gần juhoon trong bóng tối đặc quánh.

tiếng hét của juhoon vỡ vụn trong căn phòng khách tối mịt chói tai và đầy rẫy sự hoảng loạn. em nhìn người đối diện lùi đến tận khi lưng dán chặt vào bức tường lạnh ngát chẳng còn đường lui.

"em không bình thường keonho..!"

juhoon run bần bật, nước mắt sợ hãi vì áp lực vô hình bấy lâu nay cuối cùng cũng chực trào.

"em không bình thường chút nào cả ahn keonho! người này... em không phải keonho... em rốt cuộc là ai hả?!"

nghe tiếng hét xé lòng của juhoon bước chân đang tiến đến của keonho khựng lại giữa chừng.

gã không tiến lên nữa nhưng cũng chẳng hề giật mình hay lùi bước. trong bóng tối lờ mờ vai rộng khẽ rung lên, rồi một tiếng cười bật ra từ cổ họng gã méo mó và kỳ quái hệt như đoạn âm thanh rè rè phát ra từ chiếc hộp định mệnh đêm hôm ấy.

keonho ngẩng đầu lên khóe môi kéo đến tận mang tai trong một nụ cười không còn chút nhân tính nào.

"không phải em sao?"

giọng keonho cất lên nhưng âm lượng lại vang vọng như phát ra từ nhiều hướng khác nhau trong căn phòng chồng chéo và rợn người.

"chẳng phải chính anh đã ước sao, juhoonie? anh muốn em bộc lộ toàn bộ cảm xúc muốn em không bao giờ rời xa anh muốn em phải thuộc về anh trọn vẹn cơ mà..."

gã bước tới thêm một bước bàn tay vươn ra bấu chặt lấy cằm juhoon với một lực mạnh đến đau nhức ép em phải ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm không đáy của mình.

"bây giờ em đang làm đúng theo điều ước của anh đây sao thế? anh sợ rồi à?"

nước mắt juhoon rốt cuộc cũng trào ra nóng hổi và cay đắng. em bất lực bấu lấy cánh tay đang giữ cằm mình giọng khóc nấc lên từng hồi van xin trong tuyệt vọng.

"làm ơn đi... làm ơn hãy bình thường lại đi... anh cần keonho...cần keonho của lúc trước mà... đừng thế này nữa...anh sợ lắm..."

nghe thấy tiếng khóc và lời cầu xin xé lòng của juhoon tay đang bấu chặt trên cằm em bỗng khựng lại.

đôi mắt đen ngòm của keonho khẽ chớp một cái tia sắc lạnh vụt tắt nhường chỗ cho một vẻ ngỡ ngàng gã từ từ buông tay ra lùi lại một bước như thể vừa bị chính sự sợ hãi của juhoon thiêu đốt.

"anh... sợ em sao?"

giọng keonho thảng thốt run rẩy vang lên.

"anh đang sợ em sao juhoonie...?"

gã lẩm bẩm khuôn mặt méo mó vì tổn thương và hoảng loạn.

nhưng điều kinh dị nhất không phải là biểu cảm của gã mà là cách cơ thể keonho chuyển động.

giữa căn phòng tối chân gã không hề bước tới mà bắt đầu dịch chuyển về phía sau. từng bước, từng bước một, keonho lùi lại với một tốc độ nhanh đến bất thường hoàn toàn đi ngược lại quy luật vật lý.

cơ thể gã giật cục cứng nhắc hệt như một đoạn phim đang bị tút lùi ngược chiều thời gian kèm theo những tiếng lạo xạo khô khốc vang lên từ các khớp xương.

"không sao... không sao... không sao mà..."

keonho vừa lùi vào sâu trong bóng tối vừa lặp đi lặp lại câu nói ấy chất giọng méo mó vang vọng dội ngược lại từ bốn bức tường.

chưa đầy vài giây bóng dáng cao gầy của keonho đã lùi hẳn vào góc khuất tối tăm nhất của phòng khách và biến mất hoàn toàn vào hư vô để lại juhoon trơ trọi một mình ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh ngắt thở dốc trong nỗi kinh hoàng.

từ phía gian bếp tối om đột nhiên vang lên một âm thanh chói tai.

loảng xoảng!

tiếng kim loại va đập vào nền gạch lạnh lẽo kèm theo tiếng vật nặng rơi rớt khiến tim juhoon suýt nhảy ngược ra khỏi lồng ngực.

em nghẹn ngào ngẩng đầu lên hướng ánh mắt đẫm nước về phía ô cửa bếp đang chìm trong bóng tối mịt mờ.

từ trong khoảng không u tối ấy một bóng người chậm chạp lết bước đi ra.

ánh đèn lờ mờ từ phòng khách hắt vào đủ để juhoon nhìn rõ hiện kinh hoàng trước mắt khiến máu trong người em như đông đặc lại keonho.

nhưng không còn là một keonho nguyên vẹn hay quái dị theo kiểu bẻ ngược thời gian nữa.

khắp cơ thể gã lúc này chi chít những đường cắt sâu hoắm, da thịt rách bươm rướm máu nhuộm đẫm một màu đỏ tươi rợn ngợp cả chiếc áo phông trắng.

trên tay đang buông thõng của gã một con dao gọt hoa quả vẫn rỏ những giọt máu đặc quánh xuống sàn nhà.

keonho khẽ mím môi vai run lẩy bẩy. gã cất giọng nức nở thứ âm thanh nghẹn ngào đau đớn tuyệt vọng đến cùng cực vang lên giữa căn phòng đặc quánh mùi tanh của máu.

"anh ơi... đừng sợ em mà... juhoonie đừng sợ em mà... juhoonie..."

tiếng cạch khô khốc vang lên khi con dao bị keonho vội vã vứt phăng sang một góc phòng trượt dài trên nền gạch.

gã không màng đến những vết thương chi chít đang rách toác và rỉ máu trên khắp cơ thể cứ thế quỳ sụp xuống.

hai gối keonho va mạnh xuống sàn nhà tạo ra một tiếng động đục ngầu nhưng gã chẳng hề cảm thấy đau đớn.

thứ duy nhất gã sợ lúc này là ánh mắt kinh hoàng và khoảng cách chết tiệt mà juhoon vừa tạo ra giữa hai người.

keonho lết vội về phía em những vệt máu tươi in hằn thành từng đường dài nhơ nhuốc trên sàn nhà lạnh ngát.

gã run rẩy nhào tới bất chấp máu từ vết thương trên người mình dính lem luốc sang áo juhoon ôm chầm lấy thân hình đang co ro của em vào lòng. vòng tay keonho siết chặt đến mức siết đau cả lồng ngực juhoon nhưng run rẩy và bất lực đến thảm hại.

giọng keonho nghẹn ngào vỡ vụn áp sát bên tai juhoon trong tiếng khóc nức nở không kìm nén được.

"juhoonie... đừng sợ... đừng mà... em không muốn mất anh đâu... anh ơi... đừng bỏ em..."

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz