ZingTruyen.Xyz

𝒄𝒐𝒏𝒕𝒓𝒐𝒍𝒍𝒊𝒏𝒈 𝒍𝒐𝒗𝒆||𝒌𝒆𝒐𝒏𝒉𝒐𝒐𝒏

૮ • ﻌ - ა

kittityty

📌 truyện có yếu tố 18+ cân nhắc trước khi đọc

I couldn't care less.

                          chúc các vợ ngủ ngon

                                  ── ⋆⋅☆⋅⋆ ──

ྀི

kim juhoon luôn ghét sự ngột ngạt, nhưng ahn keonho lại chính là định nghĩa của một chiếc lồng giam bằng sắt bọc nhung.

những ngày đầu yêu nhau, sự quan tâm của gã khiến em lầm tưởng đó là tình yêu sâu đậm.

nhưng càng về sau, sợi dây xích ấy càng siết chặt lấy cổ họng em. keonho kiểm soát em mọi lúc mọi nơi, từ chiếc áo em mặc có quá mỏng không, những người em chào hỏi trên đường là ai, cho đến việc gã âm thầm cài định vị và kiểm tra từng tin nhắn, nhật ký cuộc gọi trong điện thoại em mỗi đêm.

sự chiếm hữu điên cuồng, cực đoan của keonho khiến juhoon nghẹt thở đến mức trầm cảm.

không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống của một kẻ tù tù dự bị.

juhoon quyết định bỏ trốn.

em đơn phương nhắn một tin nhắn chia tay ngắn gọn, thẳng tay chặn mọi tài khoản mạng xã hội, vứt bỏ chiếc sim điện thoại cũ, âm thầm dọn dẹp đồ đạc ngay trong đêm rồi trốn đến một thành phố hoàn toàn xa lạ.

em cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè chung, chấp nhận làm lại từ đầu để thoát khỏi bóng ma mang tên ahn keonho.

một thời gian dài trôi qua, cuộc sống của em dần ổn định và tìm lại được sự bình yên vốn có.

tâm lý juhoon đã ổn hơn, em không còn giật mình tỉnh giấc mỗi đêm vì nỗi sợ bị bắt lại.

một ngày nọ, mẹ em gọi điện, giọng bà đầy tha thiết và mệt mỏi, cầu xin em đi xem mắt một đối tượng do một người bạn thân của gia đình giới thiệu.

vì thương mẹ và cũng nghĩ rằng bản thân cần phải bước tiếp, juhoon gật đầu đồng ý.

buổi gặp mặt diễn ra tại một nhà hàng sang trọng và ấm cúng, kết quả tốt đẹp đến không ngờ. đối phương là một người đàn ông dịu dàng, lịch thiệp, sở hữu học thức cao và sự tinh tế trong từng cử chỉ nhỏ.

hắn không hề vồ vập, ngược lại rất biết cách lắng nghe và tôn trọng không gian riêng của em điều mà juhoon chưa từng có được khi ở bên keonho.

hai người nói chuyện vô cùng hợp nhau, những tiếng cười khúc khích vang lên suốt buổi hẹn kéo dài hai tiếng đồng hồ.

sau khi rời nhà hàng, trời đã về đêm, hắn lịch sự mở cửa mời juhoon lên chiếc xe hơi sang trọng của mình để đưa em về nhà.

bên trong không gian riêng tư và thơm mùi nước hoa đắt tiền của ô tô, bầu không khí giữa hai người bắt đầu trở nên mờ ám và ngọt ngào hơn.

chiếc xe dừng lại bên lề đường vắng gần khu nhà em. hắn xoay người lại, ánh mắt tràn ngập sự si mê và tình tứ nhìn juhoon, những lời tán tỉnh ngọt ngào thốt ra khiến hai má em ửng hồng.

juhoon khẽ mỉm cười, cảm giác an toàn và sự tôn trọng bấy lâu nay em khao khát dường như đang ở ngay trước mắt.

hắn chậm rãi nghiêng người sang, một tay đặt nhẹ lên thành ghế sau lưng em, hơi thở ấm áp áp sát lại gần, định đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má em để đánh dấu một khởi đầu mới. juhoon không trốn tránh, em thẹn thùng nhắm mắt lại, chờ đợi.

xoảng rầm.

một tiếng động kinh hoàng xé toạc không gian yên tĩnh của màn đêm.

cửa kính ô tô ngay cạnh ghế tài xế vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh vụn sắc nhọn, bắn tung tóe vào trong khoang xe như một trận mưa thủy tinh.

chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, juhoon đã hét lên một tiếng kinh hoàng khi thấy một bóng người điên cuồng, dùng một khúc sắt đặc nện nát phần kính còn sót lại rồi lao nửa thân người vào trong xe.

mái tóc hỗn loạn, đôi mắt đỏ ngầu giăng đầy tơ máu và gương mặt vặn vẹo vì giận dữ đến cực hạn đó chính là ahn keonho.

gã đã tìm ra em, và gã đang đứng đây như một con quỷ dữ bước ra từ địa ngục.

"mày dám chạm vào người của tao? mày dám dùng cái miệng bẩn thỉu đó chạm vào em ấy à?"

giọng keonho khàn đặc, gầm lên như một con thú hoang bị cướp mất mồi ngon.

không để cho hai người kịp có một giây phản ứng, cánh tay đầy vết cào xước của keonho luồn qua khung cửa vỡ, gã chộp lấy tóc của gã đàn ông xem mắt, giật phăng ra phía sau với một lực điên cuồng, khiến đầu hắn đập mạnh cố định vào phần tựa đầu của ghế lái.

gã đàn ông kia đau đớn ú ớ, chưa kịp phản kháng thì một con dao găm sắc lẹm, lưỡi răng cưa loang loáng ánh bạc đã xuất hiện trên tay keonho.

trước sự chứng kiến tận mắt ở khoảng cách chưa đầy nửa mét của juhoon, keonho vung dao, điên cuồng đâm thẳng lưỡi dao vào mặt gã đàn ông kia.

phập! phập! phập! phập!

tiếng lưỡi dao ngập sâu vào da thịt, cắm vào các mô cơ và đập vào xương mặt nghe sền sệt, ghê rợn vang lên liên tục không ngừng nghỉ trong khoang xe chật hẹp.

gã đâm không có một chút nhân tính, hết nhát này đến nhát khác với tốc độ chớp nhoáng và sự tàn bạo tột cùng.

nhát dao đầu tiên cắm phập vào hốc mắt phải, tiếng nhãn cầu vỡ ra nghe rõ mồn một kèm theo tiếng thét thất thanh, đau đớn đến tột độ của nạn nhân.

nhưng tiếng thét đó nhanh chóng bị dập tắt khi nhát dao thứ hai, thứ ba đâm nát phần mũi và miệng, cắt đứt dây thanh quản.

máu tươi đỏ thẫm xối xả bắn ra như vòi nước bị vỡ, nhuộm đỏ toàn bộ phần vô lăng, bắn đầy lên kính chắn gió phía trước và văng tung tóe lên mặt, lên chiếc áo sơ mi trắng của juhoon.

người đàn ông kia giật giật vài cái rồi lịm dần, nhưng keonho đã hoàn toàn mất trí. gã liên tục găm dao, rạch mạnh, băm nát gương mặt lịch lãm lúc nãy thành một đống thịt lầy lội, nhớp nhúa máu và những mảng da thịt bong tróc.

máu từ các hốc rách nát trên mặt hắn tuôn ra xối xả, tràn xuống cổ, nhuốm đỏ cả chiếc ghế da sang trọng, mùi tanh nồng của máu và mỡ người bốc lên nồng nặc trong xe.

juhoon run rẩy bần bật, toàn thân tê liệt, tiếng hét nghẹn ứ hoàn toàn nơi cổ họng, em chỉ có thể nấc lên những tiếng u uất trong sự kinh hoàng tột độ.

gã đàn ông tội nghiệp bên cạnh đã tắt thở từ lâu, cái xác bất động bên dưới cơn mưa dao của keonho.

máu tươi bắn ngược lên mặt keonho, chảy thành từng dòng dài xuống cằm, trộn lẫn với mồ hôi, làm gương mặt gã trông càng thêm điên dại và kinh dị.

sau khi đã đâm đến mức mỏi nhừ tay và gương mặt kẻ kia hoàn toàn biến dạng không còn hình người, keonho mới dừng lại.

gã thở hốc hác, vứt con dao dính đầy máu đặc và những mảng thịt vụn xuống sàn xe. gã chậm rãi, từ tốn quay sang nhìn juhoon người đang khóc không thành tiếng vì sợ hãi.

ánh mắt điên dại của keonho ngay lập tức dịu lại, trở nên tràn ngập thứ tình yêu vặn vẹo.

gã luồn người qua ô cửa vỡ, đưa bàn tay run rẩy, dính đầy máu tanh thẫm vuốt ve lên má juhoon, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của em, để lại những vệt máu đỏ ngầu trên làn da trắng bệch, lạnh ngắt của em.

"juhoon à... anh trốn kỹ quá, làm em tìm mãi..."

gã khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn, méo mó giữa vũng máu tanh hôi.

"bây giờ thì tốt rồi, con chó này chết rồi, không ai có thể chia cắt hay giấu anh khỏi em được nữa."

keonho rút nửa thân người ra khỏi khung cửa kính vỡ nát, tiếng giày gã giẫm lên những mảnh thủy tinh dưới đất nghe rồn rốt trong không gian tĩnh mịch.

gã chậm rãi đi vòng qua đầu xe, bóng đen cao lớn của gã bao trùm lấy ánh đèn đường tù mù, kéo dài ra như một bóng ma.

cạch.

tiếng khóa cửa xe vang lên khô khốc. keonho thản nhiên mở toang cánh cửa bên ghế phụ nơi juhoon đang ngồi bất động, toàn thân cứng đờ vì hoảng loạn.

mùi máu tanh nồng đặc quánh từ cái xác nát bét ở ghế lái theo gió ùa ra ngoài, nhưng gã chẳng mảy may bận tâm.

gã quỳ một chân xuống sàn xe, hạ thấp người để tầm mắt ngang bằng với em, khóa chặt juhoon trong khoảng cách gần đến mức nghẹt thở.

nhìn thấy juhoon run rẩy bần bật, đôi mắt mở to ngập tràn sự kinh hoàng nhìn mình, ánh mắt keonho chợt dịu lại, lộ ra vẻ xót xa vô hạn.

gã thò tay vào túi áo, rút ra một chiếc khăn tay bằng lụa màu sẫm sạch sẽ thứ duy nhất trên người gã không bị vấy bẩn trong cuộc thảm sát vừa rồi.

"ngoan nào, đừng run. em đây mà, không sao rồi."

giọng gã trầm thấp, dịu dàng đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với gã ác quỷ vừa cuồng loạn đâm người vài phút trước.

keonho một tay nâng cằm juhoon lên, ép em phải nhìn thẳng vào gương mặt đầy những vệt máu bắn tung tóe của gã. tay kia gã dùng khăn, cẩn thận và tỉ mỉ lau đi những giọt máu tươi của kẻ kia đang bám trên làn da trắng bệch, mịn màng của em.

gã lau rất nhẹ, chậm rãi từng chút một từ vầng trán, dọc theo sống mũi, rồi xuống hai bên má của juhoon. mỗi nơi gã lau qua, chiếc khăn lụa lại thấm đẫm một màu đỏ thẫm rợn người.

khi ngón tay gã lướt qua đôi môi đang run rẩy không ngừng của em, keonho khẽ dừng lại, ngón cái miết nhẹ lên làn môi juhoon, ánh mắt gã tối sầm lại, đong đầy thứ tình yêu vặn vẹo và sự chiếm hữu đến điên cuồng.

"nhìn anh xem, dính đầy máu của loại bẩn thỉu đó rồi."

keonho xót xa thì thầm, gã vứt chiếc khăn đã nhuốm máu xuống đường, rồi dùng chính lòng bàn tay thô ráp của mình áp lên má em, cảm nhận hơi ấm dẫu đang lạnh đi vì sợ hãi.

"từ giờ em sẽ canh chừng anh thật kỹ. không bao giờ để anh rời xa em nửa bước nữa, juhoon nhé?"

sau khi dọn dẹp sạch sẽ những vệt máu trên mặt juhoon, keonho quay lại phía ghế lái.

gã thô bạo lôi cái xác nát bét, nhớp nhúa của gã đàn ông tội nghiệp kia ra khỏi xe, vứt thẳng vào cốp sau như một món hàng rách nát.

gã nhanh chóng khởi động chiếc xe hơi của nạn nhân, một tay lái xe, một tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của juhoon, ép em phải ngồi im lặng bên cạnh suốt chuyến đi dài.

gã lái xe lao vút vào màn đêm, hướng thẳng về phía vùng ngoại ô hoang vắng, nơi có một căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu khuất trong khu rừng rậm rạp căn lồng giam mới mà gã đã chuẩn bị sẵn cho em.

trên đường đi, keonho ghé qua một đầm lầy hoang vu, thành thục cột đá nặng vào cái xác rồi đẩy xuống dòng nước đen ngòm, xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của kẻ dám bén mảng đến bên cạnh người yêu gã. khi chiếc xe dừng lại trước căn nhà gỗ cô quạnh, xung quanh chỉ có tiếng lá cây xào xạc và bóng tối bao trùm, keonho bế xốc juhoon vào nhà.

em lúc này đã hoàn toàn kiệt sức, tinh thần hoảng loạn đến mức trở nên ngây dại, không còn chút sức lực nào để phản kháng.

gã đặt juhoon ngồi lên chiếc giường lớn giữa phòng. căn phòng bật ánh đèn vàng mờ ảo, ấm áp một cách kỳ dị.

keonho mang vào một chậu nước ấm cùng một chiếc khăn bông mềm mại mới tinh. gã quỳ rạp dưới chân em, cẩn thận cởi bỏ chiếc áo sơ mi dính đầy máu của em ra, để lộ bờ vai gầy đang run rẩy.

ánh mắt keonho tràn ngập sự sùng bái và si mê tột độ. gã nhúng khăn vào nước ấm, vắt ráo rồi bắt đầu tỉ mỉ lau từng vệt máu còn sót lại trên người em.

gã lau từ chiếc cổ thanh mảnh, trượt dần xuống xương quai xanh, rồi đến khuôn ngực phập phồng vì sợ hãi của juhoon.

động tác của gã nhẹ nhàng, nâng niu như thể đang lau chùi một món bảo vật dễ vỡ bằng thủy tinh.

"anh sạch sẽ rồi, juhoon của em lại sạch sẽ rồi..."

gã thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt em.

mỗi khi chiếc khăn lau đi một vệt đỏ rợn người, keonho lại lập tức đặt môi mình vào đó. gã thành kính và điên cuồng hôn dọc lên làn da em.

gã hôn từ cần cổ, day nhẹ lên bờ vai, rồi trượt dài xuống dọc hai bên mạn sườn.

những nụ hôn mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối, như muốn dùng dấu vết của chính mình để đè lên, xóa sạch đi ký ức về gã đàn ông lúc nãy, buộc juhoon từ đầu đến chân chỉ được phép mang hơi thở của một mình ahn keonho.

khi những nụ hôn trượt dần từ cần cổ lên đến cằm, keonho khẽ nâng mặt em lên, gã nhìn sâu vào đôi mắt mọng nước của juhoon rồi chậm rãi áp môi mình xuống.

gã khao khát vị ngọt quen thuộc sau chuỗi ngày dài điên cuồng tìm kiếm em trong vô vọng.

nhưng ngay khi làn môi dính máu của gã vừa chạm vào, juhoon theo bản năng co rụt người lại. em quay ngoắt mặt đi, bờ vai gầy run lên bần bật, trốn tránh nụ hôn của gã một cách rõ ràng.

sự cự tuyệt ấy khiến nụ hôn của keonho hụt vào khoảng không.

ngay lập tức, bầu không khí trong căn nhà gỗ chìm vào một sự im lặng chết chóc. keonho đứng hình.

gã giữ nguyên tư thế quỳ một gối dưới sàn, bàn tay vẫn còn treo lơ lửng giữa không trung.

gã không nói một tiếng nào. không một câu quát tháo, không một lời gầm rú điên cuồng như lúc ở trong xe. gã chỉ đứng bật dậy, bóng người cao lớn đổ sụp xuống che khuất cả cơ thể juhoon, đứng im như một bức tượng đá.

không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập hỗn loạn của juhoon và tiếng gió rít qua khe cửa sổ.

sự im lặng của keonho lúc này còn đáng sợ hơn gấp vạn lần những nhát dao gã đâm lúc nãy. gã cứ đứng trơ ra đó, đôi mắt đen ngòm, không một chút gợn sóng nhìn chăm chằm vào đỉnh đầu của em, khiến da gà trên người juhoon nổi lên rần rật vì bầu áp lực nặng nề đến nghẹt thở.

sau vài phút chìm trong sự im lặng chết chóc, từ lồng ngực keonho đột ngột bật ra một tiếng cười.

ha... ha ha...

tiếng cười khàn đặc ban đầu còn nhỏ giọt, sau đó lớn dần lên thành những tràng cười sằng sặc, vang vọng khắp căn phòng gỗ chật hẹp.

gã vừa cười vừa vuốt mặt, những vệt máu khô trên tay quệt ngược lên trán làm gương mặt gã trông càng thêm vặn vẹo, điên dại.

rồi đột ngột như lúc bắt đầu, tiếng cười ấy dứt hẳn. gã cúi đầu, nhìn juhoon bằng ánh mắt mềm mỏng đến lạnh gáy, chất giọng dịu dàng pha lẫn sự đứt quãng.

"không sao đâu... juhoon của em sợ thôi mà... không sao đâu... không sao đâu..."

gã lặp đi lặp lại câu nói đó như một kẻ tâm thần đang tự trấn an chính mình, rồi âm thanh nhỏ dần và im bặt. keonho thu tay lại, quay lưng bước ra khỏi phòng mà không nhìn em thêm một lần nào nữa.

bóng gã vừa khuất sau cánh cửa, hướng về phía nhà bếp, thì những âm thanh kinh hoàng khác bắt đầu dội lại.

choảng!

tiếng bát đĩa sứ bị ném mạnh vào tường vỡ tan tành, tiếng kim loại va đập chan chát, tiếng dao băm sầm sập xuống mặt bàn gỗ vang lên loảng xoảng, đầy bạo lực và điên cuồng.

keonho đang trút cơn giận dữ tột độ bị kìm nén xuống căn bếp.

từng tiếng động chát chúa như từng nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh của juhoon.

khiến em chỉ biết co rúm người trên giường, hai tay bịt chặt lấy tai, khóc không thành tiếng trong bóng tối.

sau những âm thanh đổ vỡ kinh hoàng xé toạc màn đêm, gian bếp đột ngột rơi vào một trạng thái im ắng đến rợn người.

không còn tiếng bát đĩa vỡ, không còn tiếng băm chặt điên cuồng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim đập dồn dập đầy sợ hãi của juhoon.

trong không gian tĩnh mịch ấy, em chậm rãi, run rẩy buông hai bàn tay đang bịt chặt tai ra. juhoon lấy hết can đảm ngước đôi mắt ướt đẫm lên nhìn về phía lối đi.

ahn keonho đã đứng đó từ lúc nào.

gã đứng bất động ngay ngưỡng cửa phòng ngủ, nửa thân người chìm trong bóng tối của hành lang, nửa còn lại bị ánh đèn vàng mờ ảo hắt vào, tạo nên một cảnh tượng kinh dị tột cùng.

người gã lúc này bết bát, máu me loang lổ từ những vết bắn lúc nãy giờ đã khô lại thành một màu đỏ thẫm rợn người.

nhưng kinh khủng hơn cả là hai cánh tay gã. trên làn da, keonho đã dùng chính con dao sắc lẹm trong bếp tự rạch lên cơ thể mình.

những đường cắt sâu hoắm, dài dằng dặc dọc theo cánh tay gã đang há miệng, thịt lật ra đỏ hỏn. máu tươi từ những vết cắt mới toanh tuôn ra xối xả, chảy dọc theo các ngón tay rồi nhỏ tòng tòng xuống sàn nhà gỗ.

tách... tách... tách...

tiếng máu rơi xuống sàn vang lên đều đặn, phá vỡ sự im lặng. gương mặt keonho không hề có một chút biểu cảm của sự đau đớn, gã cứ đứng trơ ra như một cái xác không hồn, đôi mắt đen ngòm, trống rỗng và dại đi bám chặt lấy hình bóng của juhoon.

gã không bước tới, cũng không lùi lại, chỉ dùng ánh mắt điên dại nhưng chứa đựng sự cầu xin vặn vẹo đó nhìn em, như một con quỷ vừa tự băm vằn vện chính mình để cầu xin một chút thương hại từ người mình yêu.

tiếng máu vẫn rơi đều đặn xuống sàn nhà gỗ, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào vì sợ hãi của juhoon.

nhìn thấy những vết rạch sâu hoắm cùng gương mặt điên dại của keonho, juhoon hoàn toàn sụp đổ.

em co rúm người lại hết mức có thể, kéo chiếc chăn bông bọc chặt lấy cơ thể đang run rẩy bần bật, cố gắng nép sát vào góc giường như muốn khảm người vào bức tường phía sau để trốn tránh thực tại tàn khốc này.

thấy em sợ hãi lùi bước, đôi mắt trống rỗng của keonho chợt dấy lên một tầng sương mờ. gã không xông tới bạo lực, ngược lại, đôi chân gã khuỵu xuống, quỳ sụp ngay ngưỡng cửa dính đầy máu.

"juhoon ơi... juhoon ơi..."

giọng gã cất lên, không còn là tiếng gầm rú của một con thú dữ, mà là tiếng nức nở, van nài nghẹn ngào của một kẻ đã hoàn toàn mất trí.

gã vừa gọi tên em, vừa đưa hai bàn tay đầy những vết cắt sâu hoắm, máu tuôn xối xả về phía giường, như muốn chạm vào em nhưng lại sợ em ghét bỏ.

"em đau lắm anh ơi... juhoon ơi... đau lắm..."

những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt vấy máu của keonho, hòa cùng vệt máu đỏ thẫm chảy xuống cằm.

gã như một đứa trẻ hư tự làm đau chính mình rồi khóc lóc đòi người lớn dỗ dành, nhưng sự dỗ dành gã muốn lại là thứ tình yêu độc hại, vặn vẹo đến nghẹt thở.

gã cứ quỳ ở đó, gọi tên em trong vô vọng, tiếng nấc khàn đặc của gã vang vọng khắp căn phòng gỗ cô quạnh giữa rừng sâu.

nhìn thấy keonho quỳ sụp dưới đất, máu từ hai cánh tay tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả một góc sàn, trái tim juhoon thắt lại.

dù nỗi sợ hãi gã đã ngấm sâu vào từng tế bào, dù cơ thể em vẫn đang run rẩy bần bật, nhưng sự lương thiện và sợi dây tình cảm phức tạp trong quá khứ không cho phép em đứng nhìn gã tự hủy hoại bản thân đến chết.

juhoon cắn chặt môi đến bật máu, cố nén cơn sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt lồng ngực.

em chậm rãi buông chiếc chăn bông ra, đặt đôi bàn chân trần lạnh ngắt xuống sàn nhà. từng bước, từng bước một, em tiến về phía ngưỡng cửa, nơi ahn keonho đang quỳ rạp như một con thú bị thương.

khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một tí xíu, juhoon vừa định quỳ xuống để chạm vào vết thương của gã, thì đột ngột, keonho ngẩng bật đầu lên.

gã nhìn em, rồi bất ngờ bật ra tiếng cười như điên như dại.

ha ha ha... ha ha...

tràng cười man dại, rợn người vang lên xé toạc không gian.

gã cười đến mức bả vai run lên, gương mặt vặn vẹo đầy nước mắt và máu co giật liên hồi. rồi đột ngột, tiếng cười ấy im bặt, tắt ngấm trong một tích tắc. không gian rơi vào sự im lặng chết chóc đúng một giây, trước khi keonho lao chồm tới, gầm lên một tiếng xé lòng.

"em yêu anh mà juhoon! em làm tất cả vì anh mà!!!"

gã hét lên, âm thanh chát chúa, khàn đặc như cào rách cả cuống họng. keonho dùng hai bàn tay đầy máu chộp chặt lấy bả vai gầy của em, lay mạnh như muốn khảm em vào người gã.

đôi mắt gã đỏ ngầu, trợn trừng lên, vừa đau đớn, vừa uất hận nhìn thẳng vào mắt juhoon.

"sao anh không yêu em như cách em yêu anh hả? em đã giết người vì anh, em tự rạch nát người vì anh... tại sao anh lại trốn chạy em?! tại sao anh không yêu em?"

trước sự điên cuồng bộc phát đột ngột của keonho, juhoon hoảng loạn tột độ. em dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh gã ra, đôi chân loạng choạng ngã lùi về phía sau.

lưng em đập mạnh vào thành giường gỗ, cơ thể hoàn toàn mất thế thủ, chỉ biết co rúm người lại, hai tay thủ thế trước ngực như một bản năng tự vệ yếu ớt.

thấy em ngã, keonho không đứng dậy bước tới. gã đổ rạp thân hình cao lớn xuống sàn nhà dính đầy máu, rồi từ từ bò trườn về phía em.

động tác của gã chậm rãi, nặng nề nhưng đầy áp lực, giống như một con trăn lớn đang khóa chặt con mồi tội nghiệp trong góc chết. tiếng da thịt và quần áo ma sát với sàn gỗ nghe rồn rốt giữa màn đêm tĩnh mịch.

gã bò đến sát bên giường, dừng lại ngay trước mặt juhoon. nhìn thấy em khóc đến mức hai mắt sưng đỏ, nước mắt tuôn rơi lã chã vì sợ hãi, ánh mắt điên dại của keonho chợt mềm nhũn ra.

gã rướn người lên, ghé sát gương mặt vấy máu của mình vào mặt em. không dùng tay, keonho chậm rãi đưa đầu lưỡi liếm đi những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má juhoon.

vị mặn của nước mắt hòa lẫn với vị tanh của máu tươi trên môi gã, tạo nên một sự ghê rợn đến nghẹt thở.

gã vừa liếm láp một cách đầy sùng bái, vừa thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, nghẹn ngào như đang dâng hiến cả linh hồn.

"em yêu anh mà juhoon... anh biết mà đúng không?"

keonho áp trán mình vào trán em, hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi máu phả thẳng vào mặt juhoon. gã nhìn sâu vào đôi mắt đang run rẩy của em, bật khóc nức nở như một kẻ tâm thần cầu xin sự sống.

"anh là ánh sáng duy nhất của đời em mà... đừng tắt đi, đừng bỏ rơi em vào bóng tối... juhoon ơi..."

nhưng sự dịu dàng vặn vẹo đó không kéo dài được bao lâu. sự im lặng cùng ánh mắt đầy kinh hoàng, né tránh của juhoon giống như mồi lửa châm thẳng vào quả bom điên loạn đang âm ỉ cháy trong lòng keonho.

ánh mắt gã đột ngột thay đổi, sự sùng bái biến mất, thay vào đó là một tia nhìn tàn bạo và mất trí hoàn toàn.

keonho gào điên lên, âm thanh chát chúa xé toạc màn đêm, gã lao chồm tới như một con thú dữ vồ mồi. bàn tay to bản, đầy những vết cắt sâu hoắm còn đang tuôn máu xối xả của gã chộp thẳng lấy cái cổ thanh mảnh của juhoon, nhấn mạnh em xuống mặt giường.

"anh có yêu em không?!"

gã hét thẳng vào mặt em, nước bọt lẫn máu bắn cả lên làn da trắng bệch của juhoon.

năm ngón tay gã siết chặt lại, lực tay điên cuồng khiến juhoon lập tức nghẹt thở, gương mặt em đỏ ửng lên, hai tay hoảng loạn cào cấu vào cánh tay đầy máu của gã để tìm kiếm sự sống.

nhưng keonho như không còn cảm giác đau đớn, gã càng lúc càng siết chặt, đôi mắt trợn trừng lên, gầm rú trong cơn tuyệt vọng tột cùng.

"anh có yêu em không kim juhoon?! có yêu cái thằng này không?!"

gã liên tục lắc mạnh người em, ép em phải trả lời câu hỏi của gã. máu từ cánh tay gã rạch ra lúc nãy nương theo lực chuyển động, tuôn ra xối xả, chảy dọc xuống cổ và thấm đẫm vào chiếc ra giường trắng tinh.

keonho hoàn toàn hóa dại, gã cười trong nước mắt, vừa siết cổ em vừa gào khóc như một kẻ tâm thần đã mất đi tất cả.

"nói đi! nói là anh yêu em đi juhoon! anh không yêu em thì em sẽ chết, em sẽ giết cả anh rồi hai ta cùng chết! nói đi... anh có yêu thằng khốn nạn này không?!"

cơn nghẹt thở dâng cao đến đỉnh điểm, lồng ngực juhoon đau nhói như sắp nổ tung, hai tay em yếu ớt cào cấu vào đôi bàn tay gân guốc đang siết chặt cổ mình.

diện mạo điên dại của keonho cùng lời đe dọa đồng tử vang lên bên tai khiến juhoon hiểu rằng, nếu em không trả lời, gã sẽ thực sự bóp chết em ngay tại đây.

giữa lằn ranh sinh tử, juhoon nấc lên một tiếng nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra xối xả. em dùng chút sức lực tàn dư, vội vã thốt lên qua cuống họng đau rát.

"anh có... anh yêu em mà... hức... yêu em mà..."

âm thanh nhỏ bé, run rẩy và đứt quãng ấy vừa lọt vào tai keonho, năm ngón tay đang siết chặt bỗng chốc khựng lại.

như một phép màu khắc chế cơn điên, lực tay của gã lập tức nới lỏng.

keonho trơ mắt nhìn juhoon đang ho sặc sụa dưới thân mình, lồng ngực em phập phồng tham lam hít lấy từng ngụm không khí. câu nói "em yêu anh mà" cứ thế xoay vòng trong tâm trí gã đàn ông mất trí, làm dịu đi quỷ dữ bên trong gã trong tích tắc.

"anh nói thật chứ? anh yêu em... anh thực sự yêu em đúng không?"

keonho lẩm bẩm, gã vội vàng buông hẳn cổ em ra, đổi thành ôm chầm lấy cơ thể đang run rẩy của juhoon vào lòng. gã siết chặt em, dụi đầu vào hõm cổ em, khóc rưng rức như một đứa trẻ vừa tìm lại được món đồ chơi độc nhất vô nhị.

gã không quan tâm máu từ hai cánh tay mình đang nhuốm đỏ hết người juhoon, gã chỉ biết liếm lấp bả vai em, liên tục thì thầm trong sự thỏa mạn vặn vẹo.

"em biết mà... juhoon của em ngoan lắm... anh không thể không yêu em được..."

khi juhoon còn đang nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, cố gắng hít thở sau cơn nghẹt thở vừa rồi, thì keonho đã lập tức chuyển sang một cơn điên loạn mới.

sự chiếm hữu vặn vẹo trong gã dâng cao đến đỉnh điểm sau câu nói phục tùng của em. gã thô bạo tóm lấy chiếc quần của juhoon, dùng lực tay điên cuồng kéo tuột nó ra, vứt thẳng xuống sàn nhà.

"juhoon là của em... của một mình em thôi..."

gã lẩm bẩm như tụng niệm, đôi bàn tay dính đầy máu tanh chộp lấy hai cổ chân của em, thô bạo kéo mạnh ra hai bên, ép juhoon phải banh rộng chân ra trước mặt gã.

sự chống cự yếu ớt của em hoàn toàn bị dập tắt dưới sức nặng thể xác của gã đàn ông mất trí. keonho rướn người lên, chèn cơ thể cao lớn của mình vào giữa hai chân em, khóa chặt juhoon trong tư thế đầy nhục nhã và bất lực.

đôi bàn tay gân guốc, đầy những vết cắt sâu hoắm đang chảy máu của keonho áp chặt vào vùng đùi non trắng muốt của juhoon.

gã miết mạnh đến mức làn da nhạy cảm của em hằn lên những vệt đỏ tấy và dính đầy những vệt máu tươi đỏ thẫm từ tay gã. gã cúi đầu xuống, bắt đầu liếm láp điên cuồng vào hai bên đùi non của em.

đầu lưỡi nóng hổi, thô ráp của keonho lướt đến đâu, juhoon lại rùng mình, co rúm người lại đến đó vì sự ghê tởm và sợ hãi.

vị máu tanh nồng từ môi gã quệt đầy lên da thịt em.

gã vừa cắn mút, vừa liếm dọc từ đầu gối ngược lên phần đùi trong, để lại những dấu vết sở hữu đậm màu, nhớp nhúa máu và nước bọt.

keonho hoàn toàn chìm đắm trong sự cuồng loạn, gã vừa liếm láp vừa thở hốc hác bên tai em.

"nhìn xem juhoon... chỗ nào của anh cũng là của em... anh mãi mãi không trốn thoát được đâu..."

ahn keonho ngẩng đầu lên, ánh mắt dại đi vì dục vọng và sự điên loạn khi nhìn thấy cơ thể juhoon hoàn toàn phơi bày dưới thân gã.

đôi bàn tay thô ráp, bết bát máu tươi và nước bọt chậm rãi di chuyển từ đùi non, mơn trớn ngược lên phía trên rồi thô bạo tóm lấy, vuốt ve phần nhạy cảm của em.

gã miết dọc theo chiều dài, lòng bàn tay dính máu quệt một màu đỏ thẫm rợn người lên da thịt nhạy cảm của juhoon.

gã vừa thô bạo sục cựa, vừa ghé sát gương mặt vặn vẹo vào tai em, buông lời thì thầm dơ bẩn bằng chất giọng khàn đặc.

"cặc nhỏ xinh này có nhớ em không? hửm, juhoon?"

ngón tay gã ấn mạnh vào đầu khấc, ép ra một chút dịch lỏng rồi thô thiển xoa đều.

lực tay mạnh bạo của một kẻ đang mất trí khiến juhoon vừa đau đớn vừa nhục nhã, em chỉ biết quay mặt đi, cắn chặt môi để ngăn những tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng gỗ sặc mùi máu tanh.

"nói em nghe xem nào... chuỗi ngày trốn chạy em, nó có nhớ cái miệng này không?"

keonho cười khùng khục, động tác tay càng lúc càng nhanh và điên cuồng hơn, ép buộc cơ thể juhoon phải run rẩy theo từng nhịp vuốt ve của gã.

nhịp độ tay của keonho ngày càng trở nên dồn dập và điên cuồng hơn.

gã sục mạnh, lòng bàn tay bết bát máu tươi và chất dịch dính nhớp ma sát thô bạo lên phần nhạy cảm của juhoon.

gã không hề nương tay, lực bóp mạnh bạo của một kẻ tâm thần khiến phần da thịt non ớt của em đau rát như bị cào xé.

"a... đau... bỏ ra..."

juhoon rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường, cố ưỡn người lên để né tránh lực tay thô bạo ấy. nhưng cơ thể em lại không thể phản bội lại những kích thích sinh lý nguyên thủy nhất.

dưới sự vuốt ve dồn dập, tàn nhẫn của keonho, luồng khoái cảm tê dại bắt đầu nhen nhóm rồi bùng lên xối xả, chạy dọc khắp sống lưng em.

dày vò đỉnh điểm này khiến juhoon rơi vào một trạng thái hỗn loạn tột cùng. em vừa run rẩy khóc nghẹn vì những cái siết tay đau đớn, lại vừa không kiềm được mà bật ra những tiếng thở dốc đứt quãng, đẫm nước mắt.

gương mặt em đỏ bừng, đôi mắt mờ sương dại đi giữa lằn ranh của sự đau đớn thể xác và khoái cảm tội lỗi do chính kẻ bắt cóc mình mang lại.

nhìn thấy phản ứng của juhoon, keonho càng cười điên dại hơn. gã cúi xuống cắn mạnh vào mạn sườn em, tay vẫn vuốt mạnh không một chút dừng lại:

"thích lắm đúng không anh? nhìn xem, nó đang dựng đứng lên trong tay em này..."

không có một chút màn dạo đầu, keonho thô bạo banh rộng chân juhoon ra hết mức rồi đâm thẳng cặc gã vào sâu bên trong lỗ em.

xâm nhập đột ngột, thô bạo và khô khốc khiến juhoon đau đớn tột cùng, em hét lên một tiếng xé lòng, hai tay cào rách cả ga giường, cả cơ thể căng cứng lên như một cánh cung chịu lực.

bạch! bạch! bạch!

keonho không cho em một giây nào để thích nghi. gã bắt đầu thúc mạnh mẽ và điên cuồng, từng cú đâm lút cán đầy bạo lực giã xuống cơ thể gầy gò của juhoon, ép em phải nảy người lên theo từng nhịp chuyển động thô thiển của gã.

tiếng da thịt va đập chan chát hòa cùng tiếng rên rỉ, khóc nghẹn vì đau đớn của juhoon vang lên đầy ám ảnh.

gã vừa ra sức đâm lút, vừa cúi sụp người xuống, ghé sát gương mặt đầm đìa mồ hôi và máu vào bên tai juhoon. gã thở hắc ra từng hơi nóng hổi, nồng nặc mùi tanh, gầm gừ bằng chất giọng khàn đặc, đầy sự ghen tuông điên dại.

"nếu thằng chó đó còn sống... thì anh đã rên rỉ dưới thân nó như thế này rồi, đúng chứ?!"

gã siết chặt eo em đến mức hằn lên những vệt tím tái, cú thúc sau lại càng mạnh và bạo liệt hơn cú trước như để trừng phạt.

"nói đi?! anh định để nó đâm vào đây, định dùng cái lỗ dâm đãng này để phục vụ nó đúng không?! trả lời em mau, kim juhoon!"

tiếng thúc người bạo liệt của keonho cứ thế nện xuống, giã từng cú lút cán vào sâu bên trong cơ thể juhoon.

cơn đau rát từ nơi giao hoan khô khốc trộn lẫn với luồng khoái cảm cuồng loạn, méo mó ép juhoon vào chân tường. em không thể chịu đựng nổi sự tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần này nữa.

hai tay juhoon bấu chặt lấy bờ vai loang lổ máu của gã, nước mắt tuôn rơi lã chã, thấm đẫm hai bên tóc mai. em vừa nấc nghẹn, vừa ra sức lắc đầu, cố tìm chút dưỡng khí để thốt lên những tiếng rên rỉ đứt quãng.

"hức... không có... không có mà... a... nhẹ..."

tiếng khóc nức nở cùng lời phủ nhận yếu ớt của em chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích dơ bẩn trong lòng gã đàn ông mất trí.

keonho nghe thấy vậy liền hừ mạnh một tiếng qua kẽ răng, nụ cười vặn vẹo lại nở rộ trên gương mặt vấy máu.

gã cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đầu ngực em mà cắn mút, trong khi nửa thân dưới vẫn điên cuồng dập mạnh, như muốn dùng sự bạo lực này để khảm sâu cái tên ahn keonho vào tận cùng tâm trí của juhoon.

tiếng va chạm xác thịt tàn nhẫn và dồn dập vẫn tiếp tục vang lên đều đặn trong căn phòng gỗ chật hẹp, sặc sụa mùi máu và dục vọng vặn vẹo.

keonho như một cỗ máy đóng cọc không biết mệt mỏi, gã liên tục thúc mạnh, đâm sâu lút cán vào tận cùng cơ thể juhoon, ép em phải nảy người lên, đón nhận từng luồng khoái cảm đau đớn đến điên dại.

giữa những cú thúc bạo liệt, keonho đưa cánh tay đang bị rạch nát, máu vẫn còn rỉ ra đỏ tươi lên.

gã dùng những ngón tay thô ráp, nhúng đẫm thứ máu nóng hổi của chính mình, rồi bắt đầu chậm rãi vẽ từng đường ngoằn ngoèo lên trên làn da trắng nõn nà giờ đây đang hừng đỏ vì dục vọng và những vết hằn bạo lực của juhoon.

vệt máu đỏ thẫm tươi rói nổi bần bật trên nền da thịt nóng rực của em, như một dấu ấn nô lệ, một nét mực phong ấn giam cầm juhoon lại bên gã mãi mãi.

gã vừa quệt máu vẽ lên ngực, lên bụng em, vừa cúi đầu nhìn ngắm kiệt tác đầy bệnh hoạn của mình bằng ánh mắt si mê tột độ. gã thở hốc hác, chất giọng khàn đặc rên rỉ bên tai em.

"juhoon của em là ngoan nhất mà... em biết anh sẽ không phản bội em đâu..."

keonho bất ngờ thúc mạnh một cú chí mạng vào sâu bên trong, khiến juhoon thét lên một tiếng nấc nghẹn, hai chân gã siết chặt lấy eo em, khóa chặt không cho em nhúc nhích.

gã ghé sát môi vào vành tai đang đỏ ửng của em, thì thầm bằng chất giọng ngọt ngào đến rợn người.

"nói cho em nghe đi anh... nói cho em nghe là anh sẽ ở cả đời với anh nhé? ở lại đây, trong căn nhà này, cả đời này chỉ nhìn một mình em thôi, có được không anh?"

cú thúc mạnh bạo đột ngột của keonho khiến juhoon nghẹt thở.

trong cơn hoảng loạn và đau đớn tột cùng, juhoon nức nở rên rỉ, em cố dùng chút sức lực tàn tạ còn lại để lắc đầu cự tuyệt lời đề nghị điên rồ của gã.

nhưng ngay khi thấy cái lắc đầu của em, đôi mắt keonho lập tức trợn trừng lên đầy giận dữ.

gã gầm lên một tiếng, hai tay bấu chặt lấy hông juhoon rồi điên cuồng dập mạnh liên tục, từng cú đâm lút cán tàn nhẫn giã sâu vào bên trong như muốn nghiền nát em.

kích thích bạo lực quá mức ở cả bên trong lẫn bên ngoài vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể, khiến juhoon thét lên một tiếng chói tai, cả người co giật mạnh rồi bắn tinh ra xối xả, nhuốm đầy lên bụng của cả hai.

chưa kịp để juhoon thở dốc sau trận cao trào đầy nhục nhã, keonho đã thô bạo chộp lấy phần nhạy cảm của em vừa mới bắn ra, vẫn còn đang run rẩy và cực kỳ nhạy cảm.

gã dùng bàn tay đầy vết rạch dính máu của mình siết chặt lấy nó, điên cuồng vuốt mạnh từ gốc đến ngọn mà không hề nương tay.

"a... đau... bỏ ra... làm ơn...!"

juhoon đau đớn đến mức uốn cong cả sống lưng, nước mắt trào ra lã chã. bị sục mạnh ngay lúc vừa xuất tinh mang lại một cảm giác đau rát, buốt nhói chạy thẳng lên đại não.

nhưng keonho đã hoàn toàn hóa dại, gã vừa ra sức thúc mạnh nửa thân dưới, vừa bóp chặt lấy cặc em, gào lên điên cuồng giữa căn phòng gỗ.

"lắc đầu? anh dám lắc đầu với em sao kim juhoon em hỏi anh có ở cả đời với em không?! nói! nói là anh sẽ ở lại với em! ở với cái thằng điên này cả đời này đi!"

sự đau đớn thấu xương tủy từ cả bên trong lẫn bên ngoài vượt quá giới hạn chịu đựng của một người bình thường.

thân dưới bị đâm thúc bạo lực đến rách nát, kết hợp với bàn tay keonho đang bóp chặt, sục mạnh vào nơi nhạy cảm vừa mới bắn tinh khiến juhoon cảm thấy như mình sắp bị gã xé ra làm đôi.

tinh thần em hoàn toàn sụp đổ, bóng tối của sự kiệt sức và nỗi sợ hãi cái chết bao trùm lấy tâm trí.

không thể chịu đựng thêm một giây phút tra tấn nào nữa, juhoon khóc nấc lên thành tiếng, hai tay bấu chặt vào bờ vai loang lổ máu của gã, yếu ớt hé lời cầu xin trong tiếng rên rỉ đứt quãng.

"hức... anh... anh hứa mà... anh sẽ ở cả đời với em... em ơi... tha cho anh... đau quá... anh ở với em mà..."

âm thanh nhỏ bé, nghẹn ngào đầy sự phục tùng ấy vừa thốt ra, keonho bỗng khựng lại như một cỗ máy bị ngắt điện.

đôi mắt trợn trừng điên dại của gã dần dịu xuống, nhìn gương mặt juhoon đầm đìa nước mắt, tái bợt vì kiệt sức và đau đớn.

gã thỏa mãn, một nụ cười méo mó, hạnh phúc đến cực đoan nở rộ trên môi. keonho buông lỏng lực tay đang siết chặt cặc em, gã cúi xuống ôm ghì lấy thân thể run rẩy của juhoon, thúc thêm một cú nhẹ nhàng cuối cùng rồi bắn thẳng dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong em.

gã vùi đầu vào cổ em, thở dốc đầy tận hưởng, lẩm bẩm như một kẻ vừa có được cả thế giới.

"ngoan lắm... juhoon của em ngoan lắm... từ giờ chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, không ai có thể mang anh đi nữa rồi..."

cú thúc mạnh cuối cùng, keonho bắn hết tất cả những dòng tinh dịch nóng hổi của mình vào sâu bên trong cơ thể juhoon.

gã thở dốc, đổ rạp cả thân hình to lớn, đầy mồ hôi và máu xuống đè ép lên người em một lúc lâu, như muốn cảm nhận sự sống và sự phục tùng tuyệt đối của juhoon dưới thân mình.

một lúc sau, gã lồm cồm bò dậy. nhìn juhoon đang nằm bất động dưới ga giường, đôi mắt nhắm nghiền đầy mệt mỏi, cơ thể chi chít những vệt máu vẽ ngoằn ngoèo và những dấu vết bạo lực, keonho không hề tỏ ra hối hận.

ngược lại, gã nhìn em bằng ánh mắt vô cùng sùng bái và cưng chiều.

gã bước xuống giường, lấy một chậu nước ấm cùng chiếc khăn bông trắng sạch sẽ rồi quay trở lại.

keonho ngồi bên mép giường, bắt đầu dịu dàng tắm cho juhoon ngay tại chỗ. gã tỉ mẩn dùng khăn ấm lau đi từng vệt máu đã khô trên bầu ngực, trên vùng đùi non nhạy cảm, rồi nhẹ nhàng luồn tay xuống dưới để lau sạch thứ dịch thể nhớp nhúa đang chảy ra từ nơi giao hoan của em.

hành động của gã lúc này cực kỳ cẩn trọng, như thể em là một búp bê bằng sứ dễ vỡ, hoàn toàn trái ngược với sự tàn bạo, điên cuồng lúc nãy. khi cơ thể juhoon đã sạch sẽ, keonho kéo chiếc chăn bông đắp lên người em.

gã nằm xuống bên cạnh, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai gầy gầy của juhoon vào lòng.

gã đưa những ngón tay dính đầy các vết cắt đã ngưng chảy máu, nhẹ nhàng luồn vào mái tóc mềm mại của em, mân mê từng lọn tóc mượt mà. keonho cúi đầu hôn nhẹ lên trán juhoon, thì thầm bằng chất giọng trầm ấm, tràn ngập sự thỏa mãn vặn vẹo.

"juhoon của em ngoan... cứ ngoan ngoãn như thế này có phải tốt không anh? em sẽ yêu anh, sẽ chăm sóc anh cả đời..."

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz