𝓒𝓱𝓾𝔂𝓮̂̉𝓷 𝓥𝓮𝓻 ~ 𝓒𝓱𝓪𝓷𝓢𝓸𝓸 ~ 𝓣𝓪̆𝓶 𝓣𝓸̂́𝓲
Chương 7
"Anh muốn làm gì?"
"Làm tình."
...
Trong lòng cậu có chút sợ hãi, từ trước đến giờ cho dù có tức giận đến thế nào hắn cũng không ở trước mặt mọi người làm loại chuyện này, cậu không muốn bị làm nhục trước mặt nhiều người như vậy. Cậu muốn một chút lòng tự trọng còn lại được bảo toàn. Phác Xán Liệt dường như nhận ra điều này, bản thân hắn cũng không muốn làm chuyện này trước mặt người khác.
"Tất cả lui đi."
Phác Xán Liệt hướng về những người đang có mặt trong phòng khách ra lệnh. Vừa nghe được mệnh lệnh tất cả đều ra khỏi phòng khách, bỏ lại hắn và Độ Khánh Tú vẫn đang người trên đè người dưới ở sô pha.
Cơ thể của Độ Khánh Tú chỉ có thể để một mình hắn nhìn thôi.
Quần dài nhanh chóng bị kéo xuống, quần trong của cậu cũng tiếp theo đó mà bị giật mạnh đi. Da thịt cứ như vậy phơi bày trong không khí lạnh lẽo. Hiện tại đã vào đông, khí lạnh đã bao trùm tất cả ngõ ngách nơi này. Mặc dù phòng khách được trang bị máy sưởi ấm nhưng cơ thể Độ Khánh Tú không khỏi khẽ run rẩy.
Độ Khánh Tú quay mặt đi, mắt nhắm chặt lại, không muốn nhìn thẳng con người ở phía trên, mặc kệ cơ thể chuẩn bị bị người kia từng chút một dày vò. Nhìn thấy cậu như vậy lửa giận giống như một lần nữa bị đổ thêm dầu, trở thành một cơn thịnh nộ. Phác Xán Liệt đưa tay nắm chặt lấy mặt của Độ Khánh Tú ép cậu hướng về phía hắn, gằn giọng.
"Tôi cho em một cơ hội cuối cùng, xin lỗi tôi, tôi sẽ bỏ qua cho em."
Đáp lại hắn là một mảng im lặng, Độ Khánh Tú chính là ương ngạnh không muốn một lần nào nữa lại hạ mình trước hắn, mà im lặng chính là cách để khinh thường người khác hiệu quả nhất. Cậu mở mắt nhìn thẳng lấy hắn, là đôi mắt chứa đầy thù hận không chứa lấy một chút khuất phục nào, nhưng từ sâu trong đáy mắt ấy lại hiện hữu một nỗi thất vọng tràn trề.
Người này từng là một người bạn thân thiết nhất của mình.
Người này từng là một người anh kết nghĩa tốt nhất của mình.
Người này mỗi ngày cùng mình đi học, mỗi ngày cùng mình tan học.
Người này cùng mình ghé qua những quán ăn quen thuộc.
Người này từng cõng mình về nhà lúc cậu say đến chẳng biết trời mây.
Người này...
Người này vì cái gì mà hôm nay trở nên xa lạ như thế này, đã ở bên cạnh hắn lâu như vậy hình như cậu cảm thấy thất vọng nhiều hơn là thù hận. Bởi vì hắn như vậy nên mới thất vọng, bởi vì cậu từng nghĩ đến hắn sẽ trở lại như lúc trước, mặc dù biết sẽ rất khó cậu vẫn ấp ủ một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhưng cậu sai rồi, căn bản đã là không có khả năng. Từ khắc hắn bắn phát súng kia, tất cả đều đã đổ vỡ.
"Nếu như Kim Chung Nhân đã không còn nữa, tôi sống trên đời này cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Phác Xán Liệt ghét nhất là ánh mắt này của cậu, ghét nhất là cái miệng kia nhắc tên người con trai khác. Đôi mắt đã nổi đầy gân máu đáng sợ, âm thanh cũng trở nên lãnh khốc.
"Được, tốt, rất tốt."
Tay Phác Xán Liệt dùng lực tách thật mạnh hai chân của Độ Khánh Tú, sau đó liền đem hạ thân thô cứng mạnh mẽ đâm vào nơi chật hẹp kia.
"Ahh.." Độ Khánh Tú không nhịn được đau đớn thét lên. Mặt vì đau mà trở nên vặn vẹo, không còn lấy một khí lực nào để phản kháng.
"Cơ hội cuối cùng đã dùng hết."
Không cần bước mở đầu, không cần khuếch trương, không cần một chất bôi trơn nào, cứ như vậy trực tiếp đâm vào. Từng nhịp từng nhịp mạnh bạo mà xuyên xỏ, giống như một con dã thú mất đi không chế không ngừng nghiền ép nơi chật hẹp của cậu. Hậu huyệt khô khốc dung nạp từng đợt ra vào điên cuồng mà chảy máu. Còn có những vết thương do hắn dùng roi đánh lúc nãy cũng không ngừng kêu gào.
Không đủ, vẫn chưa đủ, hắn muốn nhiều hơn nữa.
Không biết đã trải qua bao lâu, đã sử dụng bao nhiêu tư thế thống khổ nhất, bất tỉnh rồi lại bị vô thức tỉnh lại nhưng trước mắt vẫn không thay đổi, Phác Xán Liệt vẫn đều đặn nhấp nhô, giống như muốn xé nát cơ thể cậu. Không có lấy một chút nhẹ nhàng, chỉ có thô bạo và điên cuồng dày vò. Cả một đêm dài trải qua đau đớn khiến cho Khánh Tú ngay cả cử động nhẹ cũng khó khăn.
Phác Xán Liệt cho đến lúc này vẫn chưa nhận ra hắn là đang tự tay từng chút hủy hoại "tình yêu" của hắn.
Vẫn chưa nhận ra rằng hắn đang yêu sai cách.
Những bông tuyết đầu tiên rơi xuống, lại một mùa đông nữa đến, một mùa đông lạnh đến thấu tâm can.
Có một người cuồng si một người mặc kệ cơn lạnh bủa vây.
Một người dùng cả trái tim của mình để yêu một người, mang cả tâm trí của mình để dung nạp hình bóng của người ấy, đem tất cả những gì của bản thân mình để yêu người kia, vậy mà cũng không nhận lại được cái gì.
Con người vốn là tham lam, những thứ không thuộc về mình vẫn mù quáng cố chấp giữ chặt lấy, cũng giống như không có được tình yêu của đối phương liền đem gông xiềng khóa chặt người đó lại. Cứ như vậy lôi cả hai vào con đường tăm tối chẳng tìm thấy tia sáng nào, mờ mịt một màu đen.
"Phác Tổng, giấy tờ tôi đã chuẩn bị xong, mời ngài xem qua."
Phác Xán Liệt nhận lấy vài tờ giấy từ tay của luật sư, đọc qua một lượt, hài lòng nói.
"Được rồi, cảm ơn anh luật sư Trần, không có chuyện gì nữa anh có thể đi."
"Không làm phiền ngài nữa, tôi xin phép."
Hắn lần nữa đọc qua văn bản được in trên tờ giấy, trong lòng thoáng chút bi thương, mắt nhìn chăm chăm lấy tờ giấy miệng thì thầm.
"Để em có thể mãi mãi ở bên cạnh anh, anh chỉ còn cách này."
Lúc Độ Khánh Tú tỉnh dậy đã là chiều hôm sau, cậu nằm yên trên giường giương mắt nhìn trần nhà quen thuộc, lòng mang nhiều suy tư. Cậu thử cử động thân thể, như cậu nghĩ đến nhúc nhích nhẹ thôi cũng cảm thấy đau rồi, vết thương đã được xử lý và bôi thuốc nhưng vẫn âm ỉ đau, đầu thì nhức, cổ họng thì khô khốc. Mệt mỏi cùng đau nhức chỉ khiến cậu muốn nằm yên một chỗ.
Có tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng mở cửa, dì Mai từ bên ngoài mang thức ăn vào trong. Mùi thơm của thức ăn lan tỏa khiến cho bụng cậu không ngừng kêu gào, từ hôm qua đến giờ chẳng có thứ gì nhét vào bụng ngay cả nước còn chưa uống. Đột nhiên nhớ đến điều gì đó, cậu nhanh chóng hướng về phía dì Mai hỏi:
"Dì không sao chứ? Hắn có gây khó dễ cho dì không."
Dì Mai đặt mâm cơm lên bàn, cười nhẹ, đôi mắt trìu mến nhìn cậu.
"Đứa trẻ ngốc này, thân cậu không lo lại đi lo cho tôi. Tôi không sao, Phác Tổng cũng không tra cứu chuyện đó nữa, cậu cứ an tâm tịnh dưỡng, hai tuần nữa là hôn lễ được cử hành rồi."
"Hôn lễ? Hôn lễ của ai?" Độ Khánh Tú ngây ngốc hỏi.
"Là của..."
"Dì Mai có thể ra ngoài được rồi."
Không biết hắn đã vào từ lúc nào, tông giọng trầm thấp hướng về phía này, cắt ngang lời của dì Mai.
"Vâng, Phác Tổng."
Đợi cánh cửa hoàn toàn đóng lại, hắn bước gần đến bên giường, trên tay cầm một tờ giấy, cậu khó hiểu nhìn hắn. Hắn ngồi xuống mép giường, đưa cho cậu tờ giấy.
"Em đọc qua rồi ký."
Giấy đăng ký kết hôn.
Tay cậu bất giác run run, thủ đoạn này hắn cũng nghĩ đến, để trói chặt cậu bên mình hắn đã dùng cách này, danh chính ngôn thuận, danh nghĩa hợp pháp.
"Anh là có ý gì? Kết hôn? Phác Xán Liệt, anh điên rồi có phải không?"
"Đừng quá giới hạn, đừng khiến anh nổi giận. Ngoan ngoãn ký tên vào, mọi thứ anh đều đã chuẩn bị rồi, chỉ còn vài thủ tục và ngày cử hành hôn lễ nữa là hoàn tất."
"À quên nói cho em biết, ngày kết hôn là ba mẹ em chọn."
Lần nữa bị làm cho bất ngờ, tay cậu bấu chặt lại khiến cho tờ giấy kia cũng theo đó mà trở nên vặn vẹo.
"Anh đã nói cái gì với ba mẹ của tôi?"
"Anh nói gì không quan trọng. Hiện tại họ đã hoàn toàn chấp nhận và tin tưởng giao cả hạnh phúc tương lai của em cho anh rồi."
Hắn đưa tay xoa xoa khuôn mặt của cậu một cách đầy yêu thương. Môi mỉm cười nhìn cậu. Chỉ là trong đôi mắt có chút bi thương mà cậu không thể nhìn thấy được.
"Khốn nạn." Cậu gạt tay của hắn ra khỏi mặt mình.
"Được rồi em cứ thoải mái đọc rồi ký. À anh nhắc em một điều, em xé tấm này sẽ còn tấm khác, in ra không mất một phút đâu."
Phác Xán Liệt đứng dậy đi ra ngoài.
Độ Khánh Tú hiện tại giống như chỉ cần còn cậu còn sống là được, còn tất cả mọi thứ đều do Phác Xán Liệt an bài, nắm gọn lấy cậu vào lòng bàn tay. Cuộc sống của cậu tựa như đều mặc ý hắn điều khiển.
Hôn nhân, chính là một loại quan hệ dành cho hai con người thật sự yêu thương nhau, nguyện ý gắn bó và dành cả tương lai về sau để sống hạnh phúc bên cạnh nhau, cùng nhau đến khi không thể nữa.
Nhưng giữa Độ Khánh Tú và Phác Xán Liệt có thể gọi là tình yêu sao?
Một người ép buộc, một người không thể vùng vẫy, thử hỏi loại hôn nhân này có hạnh phúc hay không?
Nếu đã như vậy, để thoát khỏi Phác Xán Liệt anh, tôi chỉ còn cách này.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz