Chương 08
Sáng sớm, Thành Huyền có cảm giác nhồn nhột bên má, em khó chịu mở mắt ra, thì thấy Kiến Hạo hắn cứ đang hôn chùn chụt vào hai cái má trắng hồng của em, hắn hết hôn rồi lại hít hít chẳng khác con cún, còn cắn một cái rõ là đau, làm cho Thành Huyền nhăn nhó kêu lên một tiếng.
" a... đau " giọng Thành Huyền khàn khàn vì mới ngủ dậy.
" dậy rồi à " Kiến Hạo yêu chiều xoa xoa cái đầu nhỏ.
" anh điên à, người ta đang ngủ mà cứ cắn cắn cái gì vậy? " em khó chịu mắng, cố đẩy con sam cứ đang bám dính với mình ra.
" không biết, tại thấy mới sáng mà em dễ thương vậy, nên anh mới không kìm chế được mò~ "
" khiếp, học đâu cái giọng điệu nhão nhoét đó vậy " Em cố gắng tỏ vẻ lạnh lùng, chứ thực chất tim em cũng bị Kiến Hạo làm cho mềm nhũn mất rồi. Mới sáng sớm hắn lại bắt đầu dụ dỗ, em phải cố làm giá một chút, dù gì chuyện trước đây chỉ vài ba nụ hôn thì làm sao Thành Huyền có thể quên đi mà tha thứ cho hắn được.
" em không thích à " theo thói cũ, hắn lại bĩu môi.
" ờ, thấy mà ghét "
" huhu dỗi em" Kiến Hạo đưa tay lên lau những giọt nước mắt không tồn tại, hắn biết người kia rõ là dịu đi hẳn rồi, ít nhất giờ em không còn muốn đề cập đến mấy chuyện khi xưa, nhưng hắn biết Thành Huyền vẫn sẽ để trong lòng, thôi thì dần già giải thích cho em hiểu được vậy. Kiến Hạo cũng cảm thấy bản thân rất tồi, hắn ép em phải chấp nhận mình lần nữa, mặc dù những khúc mắc kia Thành Huyền vẫn chưa được giải đáp.
" bớt bớt đi thằng cha già "
" này! em nói ai già??" Đang trong suy nghĩ thì Kiến Hạo nghe Thành Huyền cất tiếng, hắn chấp nhận bản thân thế nào cũng được, mà vả lại Thành Huyền rất quá đáng khi nói như thế. Định phạt thì chợt Kiến Hạo nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của Thành Huyền khi chọc tức được mình, hai má lúm nhỏ hiện lên, từ xinh đẹp cũng không thể miêu tả em lúc này. Hắn bật cười, không nhịn được muốn hôn một cái, nhưng nhớ bản thân cũng chưa vệ sinh gì, nên thôi.
" anh chứ ai ở đây mà hỏi" Thành Huyền thích thú nhìn Kiến Hạo, không ngờ tên này lại để ý ngoại hình của mình đến thế.
" nahh, em quá đáng "
" thôi thôi, thả ra cho tôi đi vệ sinh cá nhân, định nằm đây đến khi nào"
Từ nảy đến giờ hai tay hắn cứ ôm Thành Huyền cứng ngắc, chân thì gác qua bụng em. Kìm chặt.
" không "
" ? "
" bỏ ra " Thành Huyền bất lực muốn đẩy ra, nhưng hắn kìm làm em không thể nhúc nhích được gì.
" hm... bỏ cũng được đấy nhưng mà... "Kiến Hạo nói, làm ra vẻ suy tư.
" sao? "
" xưng em đi... em xưng hô nghe la lạ quá"
" có thân à mà xa với chả lạ " Thành Huyền phũ phàng nói. Tôi và anh là cách xưng hô lịch sự nhất của em khi gặp lại Kiến Hạo, em không muốn phải gọi hắn bằng mấy cái từ như "thằng chó, tên khốn nạn, ..." giống như Chu Huân hay gọi mấy gã bạn trai cũ của anh đâu.
" đã bú mỏ nhau rồi còn chưa thân à em "
" này! " nghe hắn nói mặt em bổng chốc đỏ lự, nhớ về chuyện hôm qua mà em muốn đào hố nhảy xuống chôn mình cho rồi. Biết thế hôm qua giãy mạnh thêm tí nữa là phải ngon hơn không, giờ không bị hắn kìm kẹp, cũng chẳng bị Kiến Hạo trêu ghẹo như thế này.
Thấy em ngại Kiến Hạo lại nỗi máu xấu. Hắn không dừng mà còn tiếp tục.
" hửm? hôm qua ai còn ôm anh chặt lắm mà, ai còn làm nũng đòi anh ôm ngủ nữa cơ , còn hôn an- "
" anh im ngay! " Thành Huyền vội dùng tay bịt miệng hắn lại, không cho Kiến Hạo thốt ra mấy từ đỏ kia, Thành Huyền không tưởng bản thân mình như thế nào đêm qua, thật sự quá kinh hoàng. Đã bịt lại còn không yên, Kiến Hạo còn cố ý lè lưỡi ra liếm liếm lòng bàn tay Thành Huyền, em giật mình rụt tay lại.
" cái... "
Sau nhìn lại Kiến Hạo, thấy hắn nhìn mình với ánh mắt tội nghiệp, như thể trách em đang trốn tránh trách nhiệm vậy, miệng hắn mếu đến nỗi muốn trề ra hỏi quai hàm.
"... "
" aishh, thôi được rồi, là tôi đấy "
Hắn cầm lấy tay Thành Huyền lên, rồi đặt một nụ hôn lên từng đốt ngón tay em.
" ừm, ngoan"
" vậy cho tôi đi được chưa? "
" anh nói em sao? "
"... "
" hửm? "
" Kiến Hạo tránh ra cho em đi nhá "
Rồi, ai biết số cấp cứu không cho Kiến Hạo xin với, hắn sắp chết vì tiểu đường đến nơi rồi này. Tìm hắn đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài, đầu óc cứ lâng lâng cả ra. Đầu óc loạn cào cào.
Thấy Kiến Hạo cứ ngơ ra như tượng, em mất kiên nhẫn lay lay vai hắn.
" này... này, anh bị sao đấy? "
" ơ... à... hả " Kiến Hạo như bừng tỉnh, vội vàng trả lời.
" cái tự nhiên đơ đơ ra là sao thế? "
" à... không có gì "
" thật không đó "
" thật, mà nảy em mới nói thì đó, nói lại được không anh chưa nghe rõ" Kiến Hạo lại đòi hỏi, một lần là chưa bao giờ đủ đối với hắn. Đã lâu hắn chưa được nghe một tiếng anh này của Thành Huyền rồi, lần cuối Kiến Hạo được Thành Huyền gọi anh là bao lâu? Hắn cũng không nhớ rõ.
" chưa nghe thì kệ anh " Thành Huyền đỏ mặt, không muốn nói lại nữa.
" không nói là anh cứ để em nằm vậy từ giờ đến tối luôn đấy nhé " Kiến Hạo lên giọng đe dọa.
"..." Tên này đúng là đáng ghét thật mà.
" không nói à " hắn siết tay ôm em chặt hơn.
" ... Kiến Hạo thả em ra đi, cho em làm vệ sinh cá nhân, nấu bữa sáng nữa, em đói" Thành Huyền miễn cưỡng gọi lại, em không thể nằm đây lâu hơn, phòng tránh hiểm họa.
Giờ thì hắn thỏa mãn rồi.
" ừm, ngoan lắm" Kiến Hạo buông Thành Huyền ra, chừa đường cho em đi.
Mới ngồi dậy thôi thì Thành Huyền cảm nhận một cơn đau nhói lan ra từ mạn sườn của mình. Mỗi một cử động nhỏ thì nó lại nhói lên một cái đau, ban nảy Kiến Hạo gác chân kẹp Thành Huyền lại thì em cũng có cảm giác hơi hơi nhói rồi, nhưng mà, cứ tưởng ảo giác.
" a... "
" sao đấy " Kiến hạo hốt hoảng bật dậy muốn nhìn thử.
Em lấy tay chạm vào eo của mình rồi kéo áo lên nhìn, thì thấy ở đó chi chít là những dấu răng lớn nhỏ, cả một vùng da đỏ hết cả lên. Chỗ thì đỏ tấy, còn có chỗ hơi thâm tím, nhưng dấu vết lại càng trở nên bắt mắt hơn trước lần da trắng xứ.
" cái quái... "
" ơ... Sao lại... " hắn sờ sờ nhẹ vào mấy vết cắn, cảm thấy xót dùm Thành Huyền.
" Kiến Hạo!Là tại anh hết chứ còn gì nữa! " Thành Huyền nhìn vào hung thủ đang tròn mắt ngạc nhiên trước mặt, rõ là đêm qua Thành Huyền nhớ là nó cũng không đến mức này, hay có lẽ lúc đấy đầu óc em cứ mơ mơ màng màng nên không nhận thức được gì, nếu đêm qua em còn tỉnh táo, thì không biết nó sẽ đau như nào. Thành Huyền muốn nóng máu đạp hắn vài cái, nhưng nỗi cái cứ động đậy là lại đau thêm.
" ờm... anh nhớ mình làm cũng nhẹ nhàng lắm mà nhỉ" Kiến Hạo không biết phải bao biện như nào, nhìn vào mấy tác phẩm mình để lại, hắn thầm trách cứ bản thân, giờ gây chuyện như này cũng chỉ đợi Thành Huyền chửi mắng rồi xin lỗi em thôi.
" nhẹ cái đầu nhà anh ấy, đồ cún thối!"
Thành Huyền sờ nhẹ vào mấy vết thương kia, chạm nhẹ thôi là cũng làm em nhăn nhó hết mặt mày rồi, mỗi lần em cau mày, Kiến Hạo nhìn theo lại shh một cái. Cũng không biết ai mới là người đau.
" thôi, thương mà, để anh bế đi vệ sinh cá nhân " hắn dịu dàng vươn tay bế em lên, là kiểu công chúa đấy nhé. Được rồi, hôm nay Kiến Hạo sẽ vào vai một quản gia ưu tú, của riêng Thành Huyền.
" á... anh bị điên à" Thành Huyền giật mình bám vào cổ hắn. Phản ứng vậy cho theo công thức, chứ dù gì em cũng làm gì muốn phản kháng, cứ để Kiến Hạo phục vụ đi. Nhàn mà.
" im nào, nhìn coi em đứng còn không nỗi ở đấy mà tự đi"
"... "
Kiến Hạo bế em vào nhà tắ , đặt nhẹ Thành Huyền lên thành bồn rồi giúp em về sinh cá nhân.
" giống như chăm trẻ thế? "
" ừm, chăm em bé của anh" hắn thản nhiên trả lời.
Mới sáng sớm mà hắn cứ làm em ngại hết lần này đến lần khác.
" ôi trời ạ, Kiến Hạo nhà anh có còn lòng người không vậy, mấy cái vết này thì bao giờ mới mất đây! " Thành Huyền cầm cái gương nhỏ mà nhìn vào phần cổ với xương quai của mình. Càng ngày lại thấy tên này giống cầm thú, ai con người mà nó thể làm ra mấy cái vết này, cứ tưởng ở hông thôi, ai ngờ Thành Huyền lại còn phát hiện cả mớ tàn tích ở trên đây nữa.
Hắn nhìn theo chỉ biết cười khờ. "Anh thấy nó nghệ thuật lắm luôn"
" nghệ thuật cái đầu nhà anh" Thành Huyền trừng mắt lườm hắn.
" mới sáng mà khó chịu vậy là nhanh già lắm đấy nhá"
" haiz, tí chị Thanh Kiều về mà thấy là chết mất " Em còn có mối lo đáng lo ngại hơn, Thanh Kiều mà về thì Thành Huyền cũng không biết giải thích như thế nào. Bảo của bạn trai à? Không có.
" em lo à? "
" lại trả lo? giờ tôi khác gì đang cướp chồng của chị gái mình không "
Từ đầu đã là của em, mình Thành Huyền.
" thôi bỏ đi, mình xuống ăn sáng"
" nhưng... nhưng mà... "
" nào? anh nói kệ "
" anh quát? "
" không không, anh thương mà " hắn hôn hôn vào má em.
"... "
Rồi thì hai người cũng xuống lầu để chuẩn bị ăn sáng. Kiến Hạo bế em ngồi vào bàn rồi quay vào bếp nấu ăn, Thành Huyền ở ngoài cứ không ngừng soi gương rồi cằn nhằn về mấy dấu vết mà hắn để lại trên người mình.
" chết thật! không biết lúc nào nó mới biến mất đây "
" anh lại muốn nó ở đó mãi mãi đấy" Kiến hạo ở trong bếp nghe em than thở, cười cợt nói vọng ra.
" anh thì hiểu cái gì chứ! chị Thanh Kiều mà về có khi em phải trốn sang nhà anh Phàm lánh tạm mất. "
" em không được đi đâu cả, nhất là qua cái ông anh kì lạ kia của em ấy" Kiến Hạo từ bên trong bếp đi ra, mặt tỏ vẻ không vui nói. Hắn còn để em chạy qua đó ở nữa thì An Kiến Hạo đây thề với trời hắn không phải là người. Mà vả lại nếu Thành Huyền cứ đi vậy thì hắn sẽ phạt em cho mà coi, Kiến Hạo chỉ là xót em thôi.
" hừ... Ổng có kì lạ đến mấy thì cũng có bằng anh đâu mà nói "
" sao em bênh ổng mà không phải anh! " Kiến Hạo giận hờn, hai tay bưng đồ ăn sáng ra bàn rồi ngồi xuống cạnh em.
" anh đúng là con nít "
" con nít thì em có thích không " Kiến Hạo ghé sát mặt em mà hỏi.
" né ra coi! " Thành Huyền cố đẩy mặt hắn ra.
" thôi khỏi nói, biết thích rồi " Kiến Hạo lùi người ra, tự đắc nói một mình.
" đồ tự luyến"
" gì? "
" à... không...thôi ăn đi em đói rồi"
Cả hai ngồi cùng nhau ăn sáng, Kiến Hạo cứ ngồi đút cho em từng miếng này đến miếng khác, Thành Huyền cũng rất tận hưởng sự chăm sóc này của hắn, thì mấy khi được phục vụ như vua thế này nên em phải tận dụng chứ, coi như bù cho cả đêm qua em bị hắn hành hạ đi.
Ăn uống xong Kiến Hạo mang bát đĩa đi rửa còn em thì chỉ có ăn vặt rồi xem ti vi thôi, đang ngồi coi thì điện thoại em có chuông reo lên, là Thanh Kiều gọi.
" alo chị"
"Chị đây, đáng ra hôm nay là công việc đã hoàn thành xong hết rồi, nhưng vì có vài chỗ đang còn trục trặc nên có lẽ chị phải đi qua thành phố bên kia để bàn bạc lại với đối tác rồi "
" phải đi tận bên đó lận ạ? thế thì khi nào chị mới về"
"Hm... có lẽ chị đi khoảng hai ngày "
" hai ngày lận ạ? Nhưng mà...chị với K- với anh rể cũng mới kết hôn mà, cị cứ đi công tác mãi thế thì có ổn không ạ? Hay hoãn lại về vài ngày cũng được mà chị" Thành Huyền nói, dù gì thì việc Thanh Kiều cứ luôn đi đi về thề thế thì cũng không phải phép với Kiến Hạo, ít nhất là với thân phận là chồng cô bây giờ của hắn. Em thấy chị mình chỉ toàn gọi lại rồi nói với mình chứ chưa thấy cô nói với Kiến Hạo một câu nào.
" không sao, dù gì trước đây tụi chị cũng đã nói ổn thỏa hết rồi. Ai cũng có công việc của riêng mình, tụi chị không có vấn đề gì với lịch trình gì của đối phương cả. Kiến Hạo sẽ không để tâm."
" dạ... Mà chị đi với ai ấy ạ? "
"Có, đi với trợ lí "
" vâng vậy chị làm việc nhanh rồi về "
"Ừm "
Thành Huyền cúp máy xong, thấy tim mình đập nhanh không kiểm soát được, em cảm thấy hồi hộp, lo sợ khi trong hai ngày tới lại phải ở một mình với Kiến hạo nữa, dù cố gắng chối bỏ nhưng Thành Huyền cảm thấy thấy rất vui, em dù không muốn nhận nhưng thật sự em ích kỉ, muốn chị gái đi lâu hơn nữa, để em có thể ở bên Kiến hạo lâu hơn, cùng hắn chìm đắm trong mối tình vụng trộm này.
" này... sao thế"
Kiến Hạo giơ tay vẫy vẫy trước mặt em, hắn rửa bát xong nảy giờ rồi, ra ngoài ở bên cạnh Thành Huyền mà em không hề hay biết, thấy em cứ ngơ ra làm hắn khó hiểu.
" ha- hả, anh ở đây từ khi nào "
" nảy giờ rồi mặt trời nhỏ ạ, em nghĩ gì mà lơ đãng vậy? "
" à... không có gì, nảy chị Thanh Kiều mới gọi cho em , chị ấy bảo có công việc nên hai ngày tới không về nhà..."
" ồ...vậy thì quá tiện nhỉ"
" tiện...tiện cái gì? "
" tiện... cho chúng ta..." hắn thì thầm vào tai Thành Huyền, làm giọng điệu mập mập mờ mờ. Đúng như dự đoán mặt Thành Huyền dần dần đỏ lên.
" yaa, biến thái! "
" biến thái này yêu em lắm, có biết không? "
Kiến Hạo bế em ngồi lên đùi mình, ngón tay hắn đan những ngón tay thon dài của Thành Huyền không một kẽ hở, sau lại vùi mặt vào hõm cổ em hít hà.
" đừng cọ mũi vào đấy...nhột kinh "
" nói là thế em cũng có đuổi anh đi đâu"
"... "
" ngồi im, để anh thương "
Em cũng mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm. Hơi ấm từ bàn tay Kiến Hạo lan đến từng thớ thịt trong bàn tay Thành Huyền, dịu dàng đến lạ kì. Em thấy lòng mình cũng ấm theo, vô thức ngã người ra sau dựa vào lồn ngực hắn.
" này, anh không đi làm à? " Thành Huyền đột nhiên hỏi.
" không anh ở nhà " Kiến Hạo ôm chặt em mà trả lời.
" không đi làm thì anh lấy tiền đâu ra, định đi ăn xin hả"
" tiền của anh giờ đủ cho em tiêu sài thoải mái rồi, yên tâm. Anh muốn dành khoảng thời gian này để ở bên Thành Huyền, An Kiến Hạo muốn chăm sóc em"
Phải rồi, từ khi chia tay em Kiến Hạo cứ lao đầu vô mà làm việc, hắn muốn mình bận rộn hơn để tâm trí không còn nghĩ về em nữa, hắn phải giàu, phải thành đạt hơn nữa để đến khi quay về, hắn có thể bù đắp cho những khoảng thời gian mà bản thân đã làm tổn thương em.
" có tiền thì cũng phải đi đi chứ" Thành Huyền nghe hắn nói mà ỉu xìu, giọng nhẹ tênh mà trả lời.
" ừm, em yên tâm anh chuyển công việc về nhà làm online rồi "
" sao lại thế? Làm trên công ty thì sẽ thuận tiện hơn à?"
"Không thuận tiện cho công việc, nhưng thuận tiện chăm sóc em"
"... "
" vậy nên để cho anh làm ở nhà"
" anh đúng thật là, cần gì phải làm tới mức đó chứ... "
" vì em cả thôi"
Nghe hắn nói vậy Thành Huyền đột nhiên cảm thấy rất ấm lòng, em xoay người lại, vòng tay ôm cổ, những ngón tay thanh mảnh luồn vào tóc Kiến Hạo kéo hắn vào một nụ hôn .
Hắn thấy vậy thì thoáng bất ngờ, không nghĩ em chủ động hôn trước. Ngẩn ngi vài giây thì sau đó cũng bắt kịp mà đưa em vào nụ hôn sâu hơn, Kiến Hạo liếm nhẹ vành môi khiến em rùng mình, hắn mút mát hai cánh môi làm chúng tên dần roi bắt đầu ửng đỏ lên, Thành Huyền bị cướp lại quyền chủ động mà chỉ biết bám chặt vào vai hắn mà chịu trận. Kiến hạo bắt đầu muốn tiến xa hơn, hắn cắn vào cánh môi dưới muốn ra hiệu em hé miệng ra,nhưng thay vì như hắn muốn em lại rụt người về sau che miệng lại.
" biến thái! Anh cất cái lưỡi vào ngay"
" hửm? em không muốn nó à, lưỡi anh chuyên nghiệp lắm đấy nhé" hắn le lưỡi ra mà chọc ghẹo, rõ là hắn biết rõ Thành Huyền ra mặt mỏng mà còn cố tình.
" hừ! nói vậy chắc anh thực hành cũng nhiều người lắm rồi ha, biết mà" giọng em tự nhiên uất ức, ừ thì Thành Huyền biết hắn làm gì có cái gan đó. Mà kệ đi.
" ơ ơ vớ vẫn vừa thôi thé, chỉ có mình em thôi "
Kiến Hạo kéo em vào lòng mà an ủi.
" tạm tin đấy..."
" ừm"
" thôi buông ra để em làm đi làm việc cái " Thành Huyền ngọ nguậy, muốn thoát khỏi lòng hắn.
" đi đâu, em có đi được đâu mà làm " hắn vẫn cố ôm chặt em lại.
" được mà, nảy em có bôi thuốc nên nó cũng đã ổn rồi, em đi đuợc"
" thôi nghĩ một hôm đi"
" không được đâu, hẹn chốt của em với bên đối tác sắp đến rồi, giờ còn không mau hoàn thành thì không kịp mất"
" đối tác em bảo là cứ từ từ"
" hả? "
" anh nói, đối tác của em bảo là em cứ nghỉ ngơi đi"
" ? "
" sao đấy, cứ nghệch mặt ra là thế nào" Kiến hạo nhìn dáng vẻ ngây ngô của em mà bật cười.
" đối tác mà anh nói...? "
" là Kiến hạo anh đây"
" là anh á? " Thành Huyền bất ngờ, hỏi lại.
" ừm"
" sao em không biết, lần trước đi gặp mặt thảo luận đâu phải là anh đâu? "
" haha người em gặp hôm đấy là cậu trợ lí của anh"
" rồi sao anh không tự đi? "
" nếu anh đi thì em có còn bình tĩnh mà làm ăn với anh không, có khi em lại lao vô tẩn cho anh vài trận không hay"
Ừ nhỉ, mình kiểu gì cũng sẽ mất bình tĩnh cho coi
Thì đúng rồi, bị người mình yêu bỏ lại bao nhiêu tháng ngày đến khi gặp lại thì ai mà còn tâm trạng gì mà mà làm với chả ăn nữa, trong khi em còn đang có cả mớ câu hỏi cần hắn trả lời.
"à, còn về chuyện năm xưa, em muốn anh giải thích ngay bây giờ" Thành Huyền đổi giọng nghiêm túc, nhìn Kiến Hạo chằm chằm chất vấn.
" à... ừm... " Kiến Hạo ấp úng nói.
" sao? anh trả lời đi "
" ... Em này... "
" vâng? "
" về chuyện khi xưa anh rất xin lỗi vì bản thân đã làm tổn thương em, anh biết nói nhiều cũng không phải cách, nhưng giờ chưa phải lúc đâu em à, đến một lúc thích hợp nào đó anh sẽ trả lời tất cả với em, phải đợi anh, nha? "
"... "
" em? "
" được thôi... em sẽ đợi, đừng có mà làm em thất vọng"
" ừm, anh hứa" hắn hôn nhẹ vào trán Thành Huyền.
Hai người vẫn ngồi đó, vẫn yêu nhau, nhưng ở đó có sự im lặng chứa đựng hai thế giới tâm tư riêng biệt, và ai cũng biết đối phương đang chờ một thời điểm 'đúng ' để có thể bày tỏ thứ nỗi lòng mà bản thân đang giấu đi.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz