Chương 02
Kết quả của buổi đi chơi hôm qua làm Thành Huyền xay sẩm mặt mày, khi đó ba người mang tâm thế hào hứng và đầy vui vẻ đi đến khu vui chơi giải trí, nhưng mới chơi được gần ba mươi phút thì ai cũng có dấu hiệu uể oải, đến khi chơi tàu lượn siêu tốc xong lại càng thảm hại hơn, Thành Huyền và Chu Huân còn đỡ, hai người chỉ bị chóng mặt nhẹ, còn Vũ Phàm thì khỏi phải nói.
Anh la hét từ lúc bước lên rồi đến lúc bước xuống, trong lúc chơi chỉ toàn tiếng la hét đầy tuyệt vọng của anh, mấy đứa trẻ ở đó còn không đến nỗi như Vũ Phàm. Khi tàu dừng là Vũ Phàm vắt chân lên cổ chạy xuống, phắt cái vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, đến mười phút sau anh đi ra mặt đã phờ phạc, mặt trắng toát như mới chết đi sống lại. Thành Huyền với Chu Huân nhìn mà vừa thương vừa buồn cười, ai bảo anh mạnh miệng gáy quá làm gì.
Mấy ngày nay, Thành Huyền gác bớt công việc qua một bên mà lười biếng, cứ lấy cớ nghỉ mệt nhưng thật sự sau khi có một ngày vui chơi bên ngoài với bọn chu Huân, em biết mới công việc, biết những ngày bình thường của mình nó chán đến thế nào, tự nhiên cảm giác mình sống có hơi lảng phí thời gian cho công việc.
Sáng nay thì Thanh Kiều mới về nhà, hầu như cả tháng nay cô chỉ đi công tác rồi ở lại khách sạn, ngày ở nhà chỉ đếm được trên đầu ngón tay, Thành Huyền không muốn, than phiền gì mà chỉ nhắc cô nhớ giữ gìn sức khỏe, ở nhà một mình tuy có hơi chán nhưng em lại có nhiều thời gian làm việc hơn, nếu Thanh Kiều mà ở nhà thì chắc cô đã quản Thành Huyền rất chặt, thứ cô ghét nhất là thấy Thành Huyền cứ luôn cắm đầu vào công việc không màng giờ giấc như vậy.
" Huyền Huyền ".Thanh Kiều cất tiếng.
Em không ngẩng đầu vẫn chăm chú vào phần ăn sáng của mình trên bàn
" sao ạ? "
" chị có chuyện muốn nói "
" vâng, chị cứ nói đi "
" tháng sau chị sẽ tổ chức đám cưới "
" dạ? "
Thành Huyền bây giờ mới rời mắt khỏi bắt thức ăn và em khá bất ngờ vì từ trước đến giờ chị em chẳng mảy may nhắc gì về chuyện cô đã có bạn trai, không dẫn về nhà cũng không cho em gặp mặt mà Thành Huyền cũng chẳng thấy một dấu hiệu gì về cô chị gái, của mình là người đang có tình yêu cả chứ đừng nói bây giờ cô bất ngờ thông báo tin sắp kết hôn.
" ừm chị sắp kết hôn " cô nói với vẻ mặt chẳng có gì là vui mừng, như thể chuyện kết hôn là chuyện không có gì đáng để bận tâm.
" sao lại kết hôn? Em còn chưa thấy chị dẫn bạn trai về ra mắt em và bố bao giờ. "
" chị biết, có lẽ giờ thông báo là khá bất ngờ nhưng không sao đâu em ạ. Đến lúc đó em và bố sẽ được gặp anh rể mà."
" à...vâng, em tôn trọng quyết định của chị mà ".
Miệng nói là thế nhưng em vẫn rất hoài nghi về cái đám cưới mà chị gái nói, cảm thấy nó khá bất thường, nhưng em cũng chẳng để tâm mấy, vì Thành Huyền chỉ mong chị mình có được một người đàn ông yêu thương chăm sóc chị là đủ. Không cần quen biết lâu dài hay là phải làm được hết cái này đến cái kia. Thành Huyền chỉ cần một người chính trực, trưởng thành và biết lo toan gia đình.
" mà tháng sau cưới thì nó có gấp quá không ạ? Em thấy từ giờ đến đó còn có 2 tuần thôi, sợ không kịp ý ạ"
" không sao đâu em, chị chỉ định làm một cái đám cưới nhỏ thôi, mời anh em bạn bè thân thiết của mình là được, không làm to đâu nên em yên tâm. "
"Nhỏ ạ? Ngày này rất quan trọng đối với một người con gái, nên em nghĩ chị nên làm nó hoành tráng một chút. Để sau này nhớ lại sẽ không bị thiệt thòi. "
" không cần đâu, chị chỉ muốn giản dị thôi có những người thân thiết là đủ rồi với cả chị có hỏi ý, bố cũng không phản đối gì nên chị quyết định vậy luôn. "
Chị gái nói vậy nên em cũng đành xuôi theo, vì đã là ý định của Thanh Kiều thì cô sẽ chẳng bao giờ đổi ý.
" vâng ạ, vậy chị để em mời người về chuẩn bị giúp nha"
" ừm, vậy nhờ em".
"mà, sắp đây chị cũng dẫn anh rể về để bàn bạc chuyện đám cưới với cả cho em với bố gặp mặt luôn. "
Thành Huyền gật đầu không nói gì.
Đến chiều, em có ghé qua vài hàng quán mua đồ ăn đến cho Vũ Phàm, không biết sau khi đi chơi xong anh có ổn không nữa, mà chắc là không. Vì ban nảy Thành Huyền còn không rõ người gọi điện cho em là Vũ Phàm hay là ông chú nào không nữa, anh nhìn đầu tóc rối bù, mặt thì xanh xao, có vẻ rất bất ổn.
Đi đến nhà Vũ Phàm thì Thành Huyền thấy cả Chu Huân ở đó, mới vào nhà em đã nghe thấy hai người họ cãi nhau trong phòng.
" mày im đi, rõ là hôm đấy tao có la hét gì đâu, với cả anh mày làm gì khóc mà mày bảo tao khóc? Chỉ là gió nó lùa vào mắt thôi! "
" rõ là anh khóc cơ mà, em còn thấy nữa, mà anh biết không, lúc đấy em thấy mấy đứa nhóc ngồi phía trên còn nhìn anh rồi cười nữa cơ" Chu Huân vừa nói vừa múa tay múa chân cười khoái trí.
" không phải không phải không phải!!! " Vũ Phàm la hét.
" Aaaaaa!"
"... "
" mày la gì vậy em? " Vũ Phàm nhìn Thành Huyền, hỏi.
" Em phải la mới kìm được cái miệng của hai người chứ, thôi ngay, không mệt hả? Mà sao còn cãi nhau. Nhìn anh phờ phạc thế này mà coi bộ còn khỏe dữ ha, còn có sức mà đôi co với anh Chu Huân nữa cơ đấy" Thành Huyền cằn nhằn.
" đây đây, Thành Huyền, mày nói xem, nảy giờ anh mày nói có đúng không? Rõ là hôm đó anh Vũ Phàm sợ muốn chết đi sống lại đòi nhảy xuống tàu lượn luôn mà. Đồng ý thì im " Chu Huân hồ hởi, nói.
" ... "
" nói đi, nói đi chứ! " Vũ Phàm lay lay người Thành Huyền trong tuyệt vọng.
" há há há! " Chu Huân ôm bụng cười lăn cười bò.
" thôi, em có mang đồ ăn cho anh đây, ban nảy em còn không nhận ra anh luôn, người gì mà yếu như sên" Thành Huyền bật cười rồi lôi bát cháo còn nóng hổi từ túi ra, đặt lên bàn rồi kéo Vũ Phàm ngồi lại.
" hừ! "
" đúng rồi đấy, nên hôm nay em qua đây thăm anh nè" Chu Huân bật dậy, mặt trêu chọc nhìn Vũ Phàm.
" mày qua đây để làm tao tức chết chứ gì "
" đâu "
" thôi, ăn nhanh cho em nhờ, mà cũng một ngày rồi đấy, anh vẫn còn chưa ổn hơn à? " Thành Huyền hỏi.
" chứ sao, về đến nhà tao lết không nổi luôn ấy, mệt vãi chưởng, từ nay không chơi với bời cái gì nữa. Tao ớn lắm rồi" Vũ Phàm bực bội nói.
" anh là nhận sợ từ đầu thì có chuyện này đâu"
Vũ Phàm quay qua nhìn Chu Huân, liếc vài cái.
"À mà nè, chuẩn bị tiền đi ăn cưới đi" Thành Huyền nói.
" cái gì! " Chu Huân giật bắn mình, mắt mở to trợn trừng, nhìn Thành Huyền không thể tin nỗi.
" đám cưới, hai người chuẩn bị đi" em nói lại.
" s- sao lại cưới! " Vũ Phàm buông bát xuống, nhìn Thành Huyền với vẻ mặt không ngờ tới.
" không, ý em là chị gái em, chị Thanh Kiều đám cưới" Thành Huyền thấy thế thì vội giải thích lại, hai người này lại vớ vẫn cái gì rồi, không lẽ lẽ không thấy mấy năm qua em né đàn ông như né tà à, còn bày ra cái bộ mặt đó.
" ôi, tao cứ tưởng... " Chu huân thở phào. Vuốt vuốt ngực trấn an.
" anh nghĩ cái gì, em còn lâu nhé, đến khi nào em tìm th... " Đang nói thì như nhận ra gì đó, em vội ngừng lại.
"... "
" anh hiểu mày đang nghĩ gì, nếu được mày buông tha quá khứ đi, tiếp tục với tương lai của mình. Ở đây anh không trách, chỉ muốn khuyên mày một chút thôi, chừa lại con đường cho bản thân mình, nghĩ cho bản thân mình trước đi" Vũ Phàm vỗ vai Thành Huyền. Anh biết em vẫn còn chấp niệm với Kiến Hạo, ngăn cản cũng không được nên anh cũng chỉ cố quên ngăn em vài câu, dù gì quyết định cũng là ở em.
"... Vâng, em biết em đang làm gì mà"
" nếu được gặp lại... " Chu Huân nhẹ giọng nói.
" ...điều đầu tiên anh làm là sẽ tẩn cho tên kia một trận bã!"
Thành Huyền bật cười, đã lâu thế mà Chu Huân vẫn chưa từ bỏ việc ra tay với Kiến Hạo, em nhìn thấy cũng ấm lòng.
" Thanh Kiều lấy ai? " Vũ Phàm hỏi.
" em không biết "
" ? "
" em không biết thật mà, mới sáng nay chị ấy đột ngột thông báo cho em, em cũng bất ngờ lắm chứ, tại chưa thấy chị ấy dẫn ai về đây, tự nhiên lại nói sẽ kết hôn, chị ấy còn nhờ em chuẩn bị hộ nữa"
" mày chưa gặp người kia bao giờ hả? "
" vâng, em chưa"
" gì kì vậy nhỉ " Chu Huân ngẫm nghĩ.
" em cũng thấy thế, nhưng thôi, dù gì đó cũng là quyết định của chị gái em, chắc do em bận quá nên chị ấy không có thời gian dẫn người ta về ra mắt mà thôi. Sau kiểu gì cũng gặp, dù hơi nhanh, nhưng em cũng chỉ muốn chị ấy chọn đúng người, hạnh phúc là được"
" ừm, mày cũng nên tính dần đi, tìm hạnh phúc cầu riêng mình " Vũ Phàm nói.
" vâng " Hạnh phúc sao? Hạnh phúc đã rời bỏ em mà đi từ lâu rồi. Em đang tìm đây. Dù ghét hắn thì ghét, hận thì hận, nhưng người em yêu nhất, người em thương đến tận xương tủy, vẫn là Kiến Hạo.
Vài hôm sau, Thành Huyền cũng đã tìm được người để chuẩn bị cho lễ cưới của Thanh Kiều, vì chị gái chỉ muốn một buổi lễ nhỏ không quá phô trương nên cô đã chọn tổ chức ở quê nhà bà ngoại, là một thành phố nhỏ ven biển tách biệt với phố thị ồn ào tấp nập ngoài kia. Thế nên việc chuẩn bị lại càng dễ dàng, hơn người bên ban tổ chức chỉ cần chưa đến 1 tuần là sẽ có thể chuẩn bị tất cả, nên Thành Huyền dạo này cũng khá rảnh rỗi, em cũng tranh thủ thời gian, vẽ nốt tranh để có thể giao đến đúng hẹn với một vị khách đã đặt tranh của em vài tháng trước.
Đang chú tâm vẽ thì điện thoại Thành Huyền có cuộc gọi đến, là chị gái em, Thanh Kiều.
" alo chị ạ? "
"Huyền Huyền hả em"
"vâng chị, gọi em có việc gì không ạ? "
"ừm, giờ em có đang rảnh không? Chị dẫn bạn trai về rồi... Người lần trước mà chị đã bảo với em đấy, đang cùng bố ở nhà hàng rồi***, em có đang rỗi không? Qua đây một chút đi. Mọi người đợi em đến "
" không em không bận đâu, giờ em sắp xếp một chút rồi qua ngay " Thành Huyền nghe Thanh Kiều nói thì còn hơi mơ hồ, em chưa chuẩn bị tâm lý để gặp người anh rể kia lắm. Dù gì cũng là một dịp đặc biệt, đáng ra người kia phải đến gặp em với Quang Khải nhiều hơn nữa. Ít ra coi là chào hỏi rồi làm quen các thứ, đằng này có khi em mới gặp người kia lần đầu, lần thứ hai là trên lễ đường với Thanh Kiều rồi.
"Vậy qua đây nha mọi người đang chờ"
" ...vâng ạ"
Thành Huyền tắt máy, sau đó cũng nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, rồi lái xe đến nhà hàng ***. Từ chỗ em đến đó lái xe cũng chỉ mất 15 phút.
15 phút sau tại nhà hàng***.
Đến nơi, Thành Huyền đậu xe vào nhà giữ xe của nhà hàng rồi bước vào quan sát tìm chị gái. Em thấy chị gái, cùng với bố và người bạn trai mà chị nói đang ngồi một bàn phía trong của nhà hàng, khá khuất nhưng em vẫn có thể tìm thấy. Chợt, em nhìn bên cạnh chị gái, một bóng hình quen thuộc, quen đến nỗi mới nhìn thôi đã khiến tim em như ngừng một nhịp, trong đầu như lập tức nảy ra tên An Kiến Hạo. Nhưng do người kia ngồi quay lưng lại với hướng nhìn của Thành Huyền, nên em cũng chỉ nghĩ mình nhớ hắn đến điên người rồi. Em cũng gạt đi cái hy vọng đang nhen nhóm bên trong, và cũng cầu trời rằng đó không phải là người mà em đang nghĩ.
Nhưng khi đến nơi cả ba người đang ngồi, hiện thực như ráng cho em một cái vả mặt đau điếng.
Người ngồi cạnh Thanh Kiều lại là... An Kiến Hạo?
Khi thấy khuôn mặt quen thuộc đó, Thành Huyền như chết lặng, những cảm xúc, nỗi niềm mà bản thân đã chôn sâu vào trong tận đáy con tim, giờ đây nó như có công tắc kích hoạt, tất cả như giọt nước tràn ly nó ồ ạt tràn ra như có một sự tác động không mạnh mẽ, mà nó đúng với cái sự yếu lòng, mỏng manh của trái tim Thành Huyền.
Thành Huyền như muốn chết lâm sàng, không ngờ, không ngờ bản thân luôn hằng mong ngóng một ngày có thể gặp lại được Kiến Hạo. Giờ thì hay rồi đó, gặp rồi, nhưng mà với cái tình huống quái đản thì thế này...
Giờ đây phải đối mặt với người mình từng yêu sâu đậm, còn là người đã làm bản thân phải đau khổ suốt bao nhiêu tháng ngày qua, trong thâm tâm Thành Huyền giờ đây có sự căm ghét, khinh bỉ...nhưng đi với nó cũng là nổi nhớ và tình yêu cho hắn. Thì đã sao?em cảm thấy Kiến Hạo coi mình như rác rưởi, hắn bỏ em, bỏ em lại với nổi dằn vặt tự hỏi bản thân đã làm gì để đáng bị vứt bỏ như thế? Hắn bỏ đi, mang theo câu trả lời cho sự đau khổ của em suốt bấy lâu, không một tin tức, không một dấu hiệu cho thấy hắn còn tồn tại trong cõi đời này. Để em tìm kiếm trong vô vọng, cái hy vọng nhỏ nhoi để được gặp lại, hắn đã đáp lại cái hy vọng đó, rồi giờ hắn đã về, về với cái danh phận là anh rể, là chồng của chị gái em.
Đau.
Thành Huyền nhìn Kiến Hạo, hắn cũng nhìn lại em, nhưng khác với vẻ kinh ngạc của Thành huyền, hắn lại chẳng có gì là bất ngờ, với khuôn mặt lạnh tanh đến đáng ghét. Kiến Hạo vẫn bình thản cầm cốc nước trên bàn lên uống, nhâm nhi từng ngụm nhỏ.
" Huyền...Huyền Huyền? "
Thành huyền giật mình, tiếng Thanh Kiều mang em về từ những dòng suy nghĩ tiêu cực, về với hiện thực đang không ngừng rạch nát từng thớ thịt trong trái tim em. Em giả vờ bình thường, trả lời chị gái.
" d...dạ chị "
" sao thế cứ đực mặt ra, không mau ngồi xuống đi, em đứng đấy làm gì "Thanh Kiều cằn nhằn, kéo em ngồi xuống ghế ở bên cạnh Nghiêm Quang Khải.
" à dạ, bố, chị,... " Thành Huyền chào gỏi, vẫn không rời mắt khỏi người đang ngồi cạnh Thanh Kiều.
Nhìn theo ánh mắt em trai, Thanh Kiều cất tiếng.
" à.. ừm đây là anh rể của em , là người chị sắp cưới. Người mà chị đã nhắc đến hôm bữa, có lẽ hơi đột ngột."
Nghe đến hai từ anh rể, lòng Thành Huyền đau như hàng ngàn mũi kiếm đâm xuyên ngực, cái người em hằng tìm kiếm, nhớ mong giờ đây lại là người anh rể mà bản thân tò mò mong ngóng được ra mắt. Là người mình hết lòng chuẩn bị lễ cưới, chuẩn bị từng li từng tí cùng với vẻ hào hứng mong chờ, nghĩ lại, Thành Huyền chỉ thấy lòng mình đau không thể thấu.
" vâng...chào anh rể". Câu anh rể được Thành Huyền cắn răng thốt ra, chua chát đến nhường nào.
" ừm, Thành Huyền phải không em "
Phải không.
Phải không? Em là người yêu cũ của hắn, là người mà trước đây hắn thề non hẹn biển hứa hẹn chăm sóc đủ điều, là người mỗi ngày hắn nói yêu, nói thương, cũng là người bị hắn vứt bỏ không một thương tiếc, bị hắn làm tổn thương hết lần này đến lần khác. Giờ lại nói như thể cả hai không quen biết, người dưng nước lã. Hóa ra là chỉ có em nhớ, chỉ có em nuôi hy vọng gặp lại, vẫn chỉ có em chìm đắm trong cái tình cảm không tên đó. Vẫn chỉ có mình em.
" ừm" Thành Huyền thất vọng, nghĩ rằng hắn có thể nhớ ra em, có thể ân hận vì những gì bản thân đã làm, nhưng chẳng có gì cả.
" này, còn gần một tuần nữa là đến đám cưới rồi hai đứa đã chuẩn bị đầy đủ hết cả chưa, nếu không ổn thỏa thì rời đi một thời gian cũng không muộn, có thời gian sắp xếp. Suy nghĩ. "Nghiêm Quang Khải là người phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.
" dạ, tụi con cũng đã chuẩn bị hết rồi bố ạ. Không cần thiết phải rời đâu. Công việc của Kiến Hạo dạo này đang còn khá bất trắc, cũng chưa ổn thõa lắm, nên chắc là tạm thời anh Hạo sẽ chuyển về nhà tụi con một thời gian, vì nhà chỉ có con với Huyền Huyền ở, còn khá rộng rãi. Rồi sau này cả hai tính chuyện mua nhà riêng sau ạ "
" Cái gì? " Thành Huyền giật nảy mình, em phải sống chung với người yêu cũ mà giờ hắn còn là anh rể của mình cơ á, Không thể nào được.
Nhận ra mình có hơi to tiếng, nên em cố chỉnh lại giọng điệu rồi nói tiếp.
" à...dạ...ý con là vợ chồng chị nên chuyển ra ở riêng đi ạ, tại có cả em nữa nên sẽ làm cho hai người không được tự nhiên, em còn hay thức đêm làm việc nữa sẽ ảnh hưởng lắm ạ. "
" không sao" Kiến Hạo nghe xong cất tiếng nói.
" tụi anh sẽ không thấy phiền đâu mà, Huyền Huyền cứ yên tâm. Mà nếu ở chung thế thì Thanh Kiều còn có thời gian bên cạnh chăm sóc em, hai chị em khá thân thiết nên cũng chẳng cần phải dọn đi đâu, cứ tự nhiên đi. Sau này chúng ta là người một nhà. "
?
Giờ hắn với em có thân thiết đến mức gọi thế à? Lòng em cảm thấy hơi khó chịu. Với lại thân thiết hay không thì việc gì mà cứ nhất thiết ở chung như thế, cứ mỗi ngày thức dậy Thành Huyền lại thấy cái bản mặt của Kiến Hạo thì em cũng cảm giác khó chịu chết đi được, rồi em phải sống ra sao khi ở chung một mái nhà với người yêu cũ đây.
" đúng rồi đó, không sao đâu em. Cứ ở chung đi " Thanh Kiều còn bồi thêm.
" vâng... "
Thành Huyền cũng đành ngậm ngùi đồng ý, thật sự em không muốn ở vậy chút nào, em muốn chị cùng tên kia chuyển ra ở riêng, nếu thấy hai người họ thân thiết bên nhau thì em sẽ đau chết mất, không muốn thừa nhận nhưng sau khi thấy lại gương mặt đó tình cảm mà em chôn sâu đã xuất hiện lại, một lần nữa. Em yêu hắn, nhưng cũng muốn chị gái được hạnh phúc. Nếu là sự lựa chọn của Thanh Kiều, em sẽ chúc phúc cho cô. Bản thân cũng chẳng thể chuyển đi được, tại dự án cùng đối với tác sắp đến, nếu chuyển đi phải mang hết đồ đạc, đồ của em rất nhiều không thể chuyển đi nhanh chóng được, sẽ làm mất thời gian và sẽ không kịp cho thời hạn của công việc, nên em chỉ cầu mong mình hoàn thành việc nhanh chóng để tránh mặt tên đáng ghét kia.
Cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra trong sự ngượng ngùng của Thành Huyền. Chủ yếu là chỉ có Thanh Kiều mà bố em nói, còn lại Kiến Hạo và em chỉ ngồi một chỗ, Kiến Hạo thì ậm ừ vài câu cho qua không nêu ý kiến gì , nhưng mà nhìn như hắn đang có điều gì trong lòng.
Em cứ ngẫn người ra, dù không muốn nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào giương mặt kia. Hắn đẹp, rất đẹp, giờ đây đã rất khác với hình ảnh chàng thiếu niên năm nào trong kí ức của Thành Huyền, hắn nhìn trưởng thành hơn, chín chắn đôi mắt đào hoa cùng với nụ cười rạng rỡ khiến em mềm lòng mà khóc lóc ỉ ôi đòi quay lại năm ấy. Rõ là hắn đã hứa...
Bản thân tự hỏi rằng, chị gái liệu có biết đây chính là người mà em trai mình yêu đến chết đi sống lại năm ấy hay không, là người chị đã ủng hộ cho em và hắn tiếp tục yêu nhau, một tình yêu trong mắt Quang Khải lại là cái thứ tạp chất, rác rưởi của nhân loại. Giờ bố em đã già, có lẽ cũng chẳng nhớ Kiến Hạo là ai ông chỉ biết đây là người bạn trai của Thanh Kiều, con rể của mình. Còn chị em thì sao? Có biết không. Hàng ngàn câu hỏi về Kiến Hạo và chị gái mình trong đầu, còn Thành Huyền đang mong có một lời giải đáp cho tất cả.
Sau khi bàn bạc xong tất cả, thì em cùng chị gái đưa bố nhà nghỉ ngơi, sau đó cả hai về xem lại những gì đã chuẩn bị, Kiến Hạo nói có việc cần đi trước. Trong xe Thành Huyền lái xe mà đầu óc cứ suy nghĩ về Kiến hạo và chị gái, em muốn hỏi, muốn nói rõ ra hết nhưng cũng chẳng muốn làm ảnh hưởng đến chị gái, nên cũng đành giấu đi.
Thanh Kiều thấy em mình như có tâm sự, cô hắng giọng hỏi.
" Thành Huyền sao vậy em, có chuyện gì à? "
" a...không có gì đâu chị"
" thật không đó, chị thấy em không được thoải mái lắm, có gì nói đi chị nghe xem "
"không có gì thật mà chị " Thành Huyền chỉ cười, nhưng sâu trong nụ cười đó chẳng có cái gọi là niềm vui.
Thanh Kiều thấy thế cũng đã biết em trai mình có tâm sự, đứa em bản thân hết mực chăm sóc nên chỉ cần nhìn qua là biết nó đang nghĩ gì, cảm thấy thế nào.
" ừm...hông sao, nhưng nếu có bận tâm gì là phải nói chị nghe chưa"
"... " Cô muốn Thành Huyền phải nói sao, nói là người cô đang chuẩn bị cưới là người yêu cũ của em, nói Kiến Hạo là người mà em yêu đến chết đi sống lại, là người khiến bản thân Thành Huyền suy sụp suốt một khoảng thời gian, cũng là người em hận đến chết đi sống lại. Muốn sao, Thành Huyền phải làm thế nào?
" chị... "
" hửm?... "
" sao chị quen được Kiến Hạo vậy...à, ý em là anh rể."
" có vậy thôi hả" Thanh Kiều nhìn Thành Huyền nói, giọng điệu cô lại có vài phần ẩn ý.
" à...vâng ạ, có vậy thôi"
" ... "
" chị gặp Kiến Hạo từ nửa năm trước, hồi chị công tác bên Philippines ấy"
" Philippines ạ? "
" ừm, tụi chị quen từ hồi đó, lúc đấy Kiến hạo đang là một nhà đầu tư nhỏ, chị với anh ấy có hợp tác ngắn hạn. Quen nhau đến bây giờ, gặp được Kiến Hạo, cũng là một cái duyên..."
Ra là trốn qua tận Philippines, thảo nào em không tìm thấy hắn, nghĩ lại bản thân Thành Huyền trước giờ chưa bao giờ đặt chân qua đó bao giờ, Kiến Hạo hắn đúng thật là giỏi trốn thật.
" ... "
Ngày lành đã đến.
Không có khán phòng năm sao, không có hàng trăm khách mời hay ánh đèn flash của báo chí. Đám cưới diễn ra tại một bờ biển vắng lúc chiều tà. Chỉ có một chiếc cổng hoa dựng bằng những cành củi khô quấn hoa hồng trắng, và khoảng hai mấy chiếc ghế gỗ dành cho những người thân cận nhất.
Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát. Gió thổi mạnh làm bay tà váy cưới đơn giản của cô dâu Thanh Kiều. Nhìn từ xa, đây giống như một đám cưới lãng mạn trong mơ của một cặp đôi yêu sự tự do. Thế nhưng, không gian xung quanh lại bao trùm một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ. Giữa cô và Kiến Hạo không có những cái đan tay ấm áp, không có ánh mắt thẹn thùng trao nhau. Họ đứng cạnh nhau, nhưng khoảng cách vô hình giữa cả hai lại xa xôi như hai đường thẳng song song vô tình chạm mặt.
Khi đứng trước vị linh mục, Thanh Kiều chỉ khẽ nhìn thẳng về phía biển, nét mặt bình thản đến lạnh lùng.
Hôm đó chỉ có những anh em bạn bè thân thiết đến dự. Có Chu Huân, Vũ Phàm là hai người bạn thân của Thành Huyền từ khi em đang còn học cấp 3, chị gái em thì mời thêm Hà Thanh, Hải Yến là hai người bạn thân của cô, và Hà Thanh cũng chính là em gái cùng mẹ khác cha của An Kiến hạo.
Kiến Hạo và Hà Thanh dù không phải là anh em ruột thịt, nhưng không có hiềm khích hay ghét nhau gì, cũng không gọi là thân. Sau khi quen biết Kiến Hạo thì Thanh Kiều mới biết hắn là anh trai của Hà Thanh. Kiến Hạo chỉ mời Mã Đình người mới từ bên Anh về định cư tại Trung Quốc. Còn lại Nghiêm Quang Khải là người mời đến, chỉ là những người bạn bè thân quen, không đến mười người.
" này, hình như mày có tâm sự nhỉ? " Chu Huân rất tinh tế, nhận ra cảm xúc bất thường của Thành Huyền.
" đúng rồi nhóc, có gì nói cho tụi anh nghe " Vũ Phàm tiếp lời.
" à... không đâu em chỉ thấy bản thân chuẩn bị cho hôn lễ của chị ấy vẫn chưa tốt "
" không sao đâu em đừng bận lòng, anh thấy Thanh Kiều rất ưng đấy chứ " Vũ Phàm cố gắng an ủi.
" ừm, đừng nghĩ nhiều "
" vâng"
Nói là thế nhưng cả hai biết Thành Huyền đang nói dối, thấy em không muốn tâm sự nên cũng chẳng ai hỏi nhiều. Không ai hẹn, nhưng Chu Huân và Vũ Phàm đồng loạt quay đầu lại nhìn lên phía khán đài, nơi chú rể đang đứng. Ánh mắt âm trầm, họ không nói, nhưng ai cũng hiểu.
Buổi lễ diễn ra trong sự chúc mừng của mọi người, có lẽ là chỉ riêng Thành Huyền, em chỉ muốn nó kết thúc nhanh chóng để bản thân có thể buông bỏ thứ tình cảm mà đáng ra không nên tồn tại.
Khi hai người trao nhẫn cho nhau, mọi người đồng loạt vỗ tay chúc mừng, Thành Huyền cũng vỗ tay, những giọt nước mắt lăn dài trên má từ hồi nào không hay, mà em cũng chẳng hề biết, nó rơi vì chúc mừng cho sự hạnh phúc của chị gái, hay nổi đau đang âm ỉ trong lòng.
Nhưng Thành Huyền chẳng hề để ý, trên khán đài hai nhân vật chính chẳng hề có vẻ gì là hạnh phúc, như thể đây chỉ là một mối làm ăn lớn, nghiêng về lợi ích của cả hai.
Phía bên kia nơi góc khuất mà không ai hay biết. Hà Thanh, cô đứng đó, tay ôm mặt khóc nức nở, trong lòng đau như cắt, cô khóc như mất đi thứ mà bản thân yêu thương nhất. Cô khóc cho hôn lễ này, nhưng cô biết bản thân đang khóc không phải là giọt nước mắt của sự hạnh phúc.
_________
- quên nhắc bố mẹ của Kiến Hạo với Hà Thanh mất r nha mn :))))
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz