ZingTruyen.Xyz

𝐁𝐥𝐢𝐧𝐝 𝐁𝐨𝐱 𝐈𝐈 [𝟓𝟎]

50

prj_blindbox


Gã ngồi bên mép giường, đầu hơi tựa vào chấn song bằng sắt đã tróc hết lớp sơn. Đôi tay gã giống như mắc tật, hai ngón tay đưa lên kề môi hệt như dáng điệu của một tên nghiện thuốc lá. Hít vào từng hơi sâu thật sâu rồi lại thở ra, những làn khói trắng thoát ra khỏi vòm họng tuyệt nhiên chẳng phải khói thuốc.

Con ngươi gã vô hồn phản chiếu lại ánh sáng mờ đục của đèn đường. Chẳng biết gã đã ngồi "rít thuốc" như vậy trong bao lâu, nhưng cái chập chờn của đèn điện hỏng hóc lâu ngày đã khiến tia hy vọng cuối cùng trong mắt gã tắt ngấm.

Khuôn mặt khi nãy còn nhập nhoạng ánh vàng giờ đã ẩn hẳn vào màn đêm. Chẳng còn nguồn sáng nên trông gã và đống đồ đạc ngổn ngang trong bóng tối cũng không có quá nhiều điểm khác biệt. Đều lay lắt, vạ vật như nhau.

Thôi để mái tóc thấm sương đêm, hắn đưa tay kéo mạnh cửa sổ vào. Tiếng bánh xe nhỏ lăn ken két trên khung sắt khiến gã không khỏi rùng mình một cái. Đôi mắt dần quen với bóng tối cũng là lúc tâm hồn gã ngấm lạnh.

Gã tần ngần đứng mãi giữa hai đồ vật to lớn, tựa hồ bản thân đang bị một hố cát lún nuốt chửng dần dần. Hết nhìn trái, gã lại nhìn sang phải. Một bên là chiếc giường phủ ga trắng muốt, gối chăn gọn gàng, phẳng phiu. Bên kia lại giống như một cái ổ chó, ổ mèo, chăn gối nhiễu loạn, lẫn bên trong còn có cả vỏ bao thuốc, bật lửa, thậm chí là dao rọc.

"Park Jaehyuk! Chia tay đi."

Một giọng nói vẳng lại từ hư không. Càng tới gần tai gã, thứ âm thanh ấy lại càng vang dội mạnh mẽ như tra tấn thần kinh. Cả người gã run lên bần bật dù đang là giữa đêm hè. Mồ hôi trên trán túa ra nóng hổi trái với cái lạnh ngắt đang lan dần từ tim phổi ra tới mạch máu.

Gã thấy mình hình như bị tâm thần, nhưng kết quả khám bệnh lại chỉ nói gã bị căng thẳng quá độ, không hơn không kém. Gã đếch tin. Trong mắt gã, mấy cái chẩn đoán này chỉ là những con chữ nguệch ngoạc, viết bừa viết bậy trên một mớ giấy lộn, thế mà lại ngốn của gã cả đống tài sản. Cái tinh thần kiệt quệ đến mức này mà chỉ nhẹ nhàng như lời mấy cha bác sĩ ấy nói thì gã đâu có cần tới bệnh viện làm gì? Làm quách mấy viên an thần là đánh được một giấc rồi.

Những cơn ác mộng chồng chéo, những điếu thuốc vô hình, những hố cát lún ngày nào cũng tìm tới gã. Và còn...

Son Siwoo.

Phải rồi, còn em.

Park Jaehyuk thề, gã đã cố quên em tới cái mức gã nghĩ mình thật sự phát bệnh. Dù cho gã có những mối quan hệ mới, có những buổi gặp gỡ, có cả những lần hoan lạc ngay tại nơi hắn đang chết trân này, nhưng sau tất cả những đêm hoang đường kia thì chiếc giường với ga trắng muốt vẫn trơ trơ ra đấy, cứ như thể nó đang thay Son Siwoo âm thầm dày xéo con tim gã.

Thật sự mà nói thì, gã chẳng muốn để bất kỳ ai vấy bẩn người mà hắn trói chặt trong tâm khảm.

Hết lần này đến lần khác, gã cố tìm kiếm Son Siwoo trên một cơ thể khác. Gã đòi hỏi, gã tùy tiện rồi gã lại dứt khoát chạy trốn một cách đầy khốn đốn khỏi những mối quan hệ không đầu không đuôi. Không một ai cho Park Jaehyuk cái cảm giác mà Son Siwoo đã cho gã, dẫu mối quan hệ của họ còn mong manh hơn cả hai chữ "bạn tình".

Chính là ba chữ "không danh phận".

Gã cứ suy rồi lại nghĩ. "Điếu thuốc tàn" của gã đẹp tốt tới vậy sao?

Quay ngược về cái lúc cả hai mới quen nhau, gã lờ mờ nhớ rằng em trong mắt gã cũng chẳng phải một người đặc biệt tới mức thu hút gã ngay từ cái nhìn đầu tiên. Son Siwoo tới với gã như cách em tới với bao người khác. Vô tình như gió, hữu ý tựa trăng. Nhưng mà, chẳng hiểu vì sao, từ những đoạn hứng thú vội vàng, gã lại dần ngấm rượu rồi u mê trong cõi mộng. Gã đã phạm phải một sai lầm chết người, chính là để em tùy tiện ra vào tâm trí gã, tùy tiện ngã vào vòng tay gã rồi coi trái tim gã như một trạm dừng chân, thích thì đến, không thích thì đi.

Càng nghĩ, cơ thể gã lại càng run rẩy. Những giọt nước mắt không tự chủ được mà lăn trên má gã, lạnh đến tê buốt.

Jaehyuk nhớ tới cái ôm của em, dù đó có là một cái ôm đầy băng giá. Gã nhớ em, gã cần em, gã ám ảnh về em, gã khát cầu em đến điên dại. Nhưng, sự thật bẽ bàng thay, em lại chưa bao giờ coi gã là người đàn ông của đời mình. Nếu có thì, gã cũng chỉ như vô số người đàn ông đã lướt qua cuộc đời Siwoo. Chỉ cần một cái chớp mắt, em sẽ lại là ánh trăng thanh lãnh trên cao, để lại một mình hắn như bóng trăng ngáp ngửa nơi mặt sông đen ngòm và lạnh lẽo.

Tự dưng, gã lại nhớ đến một kỷ niệm cực kỳ tồi tệ.

Sau khi bắt gặp em đang cười đùa vô cùng thân mật với người đàn ông khác, ngay lúc vừa về tới nhà là gã đã nổi điên lên với em. Cơ mà, phút giây nhìn thấy gương mặt em, gã đột nhiên lại mềm lòng. Vậy là, thay vì những lời oán trách nặng nề, gã lại chỉ đưa ra một câu hỏi về ái tình.

"Người như em có bao giờ thật lòng với ai không?"

Thế nhưng, phản ứng của em hoàn toàn khiến gã rơi vào bế tắc. Không biện hộ, không tranh cãi, em chỉ dùng đôi mắt vô cảm trân trân nhìn gã. Rồi sau đó, em mặc kệ mọi rối rắm trong gã, gác lại chuyện này chỉ bằng việc đòi ngủ riêng giường. Thật sự đấy, gã đã mong cầu nhiều quá chăng? Gã chỉ muốn đôi mắt kia dừng lại trên người gã lâu hơn một chút, đôi môi kia sẽ vì gã mà trao ra những mặn nồng.

Và có lẽ,

sự im lặng của em chính là câu trả lời.

Và có lẽ,

vài lời ngọt ngào của người kia lại lọt tai em.

Park Jaehyuk, cho tới tận khi chân tay bủn rủn trong căn nhà trống, vẫn không hiểu tại sao mình lại yêu một kẻ như Son Siwoo - một con quỷ dữ đang khoác lên người dáng vẻ ngây thơ của cừu non. Không biết bao nhiêu lần gã trông thấy đôi môi phớt hồng của em nồng nhiệt trao ai, không biết bao nhiêu lần cũng bờ môi ấy cự tuyệt nụ hôn đắng chát nơi gã.

"Anh là người kỳ lạ nhất mà em từng gặp."

Gã điên lắm mới nghĩ hai từ "kỳ lạ" là một cách biểu đạt tiếng yêu, bạn bè gã ai cũng nói như vậy. Nếu Park Jaehyuk hiểu được kẻ mơ mộng ở đây chỉ có mình gã thì gã đâu khổ sở thế này? Nếu biết Son Siwoo cả đời này sẽ chẳng để mình thuộc về riêng ai, gã đâu quằn quại như vậy?

Suy đi nghĩ lại thì Park Jaehyuk quả đúng là kỳ lạ hệt như Son Siwoo nói. Gã yêu em đến mức thần hồn nát thần tính là thật, mỗi ngày đều vác cái bộ mặt quỵ lụy đó đi khắp nơi tìm người trám vào chỗ trống của em cũng là thật. Nhưng lại vẫn là gã, mỗi khi em quay về sẽ đều tìm cách đuổi em đi.

"Em mà cũng biết tiếc nuối cơ à? Sao không đi tìm thằng nào sẵn sàng chết vì em ấy."

Gã nói tỉnh bơ khi em vòng tay từ sau, tự nhiên vuốt ve khuôn ngực gã sau trận mây mưa mà em kéo gã rơi vào. Vì sao, một món đồ chơi trong cái trò mèo ái tình mà Son Siwoo giăng ra, ngay từ đầu đã được định sẵn số phận sẽ bị vứt bỏ, lại có thể tự phụ thốt ra những lời ngông cuồng báng bổ người cầm quyền là em. Câu nói này ngay lập tức khiến em sửng sốt không thôi.

"Ai cũng có những sai lầm,

cùng một sông anh bơi hai lần."

Mạnh miệng là thế, nhưng khi bóng lưng em khuất dạng, ngựa quen đường cũ, gã lại trở về với cơn cuồng loạn của riêng gã. Người ta không tắm hai lần trên một dòng sông, còn Park Jaehyuk lại chẳng đếm nổi số lần mình vẫy vùng trong bể tình hão huyền của Son Siwoo. Son Siwoo cũng vậy, tuy là "kẻ nắm quyền", song em cũng không nỡ buông tha cho nhân tình bé bỏng đáng thương của mình.

Một vòng lặp vô tận quấn chặt lấy em và gã.

Một vòng lặp

kỳ lạ...

Khi hoàn hồn lại, Park Jaehyuk thấy mình đang nằm trong chiếc ổ lười của gã, nhưng kế bên không còn là vỏ bao thuốc, chiếc bật lửa cạn dầu hay con dao rọc rỉ sét nữa. Gã nhận ra có người vừa ở đây. Mùi hương quen thuộc còn đọng lại ngay góc chăn nhăn nhúm, như có như không gã còn lờ mờ nghe được cả tiếng thở, nhìn thấy cả cái cách người nọ ngắm nhìn gã vật lộn trong cơn mơ.

"Và có lẽ đây là điều em muốn nói với anh vào giờ đêm muộn."

Gáy của gã hơi rợn lên vì luồng khí lạnh, trông ra đã thấy cửa sổ hé ra một khe nhỏ vừa bằng hai ngón tay. Không kìm nổi sự hiếu kỳ, gã nhòm qua "lỗ hổng" mà người kia cố tình để lại. Ma xui quỷ khiến thế nào, cái đèn chập chờn khi nãy lại sáng lên, soi rõ cả hai gương mặt đang hướng về phía nhau.

Quả nhiên là em.

Son Siwoo giống như chỉ đợi gã vội vã tìm theo dấu em, khẽ nhoẻn miệng cười. Chẳng để lại câu nào, em cứ vậy, từ từ, từng bước rời khỏi tầm mắt vẫn cố dán chặt vào mỗi nhịp chân em. Em vẫn là em, là người làm chủ cuộc chơi, là người nắm được điểm yếu của gã.

Gã biết rõ gã yêu em cũng như cách gã hiểu rõ em chẳng hề yêu gã. Gã có thể bán cái mạng này cho em, còn em chỉ xem gã là nhất thời vui thú. Dù vòng lặp có tiếp diễn bao nhiêu lần, gã vẫn sẽ ca mãi khúc tình ca, hận mãi một bóng dáng thay cho lời thề nguyện đơn phương của cả con tim lẫn lý trí.

"Don't you wish you knew?

Would he die for you?

Don't you wish you knew?

I would die for you..."

end.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz