ZingTruyen.Xyz

𝐁𝐥𝐢𝐧𝐝 𝐁𝐨𝐱 𝐈𝐈 [𝟏𝟑]

13

prj_blindbox

"có những thứ càng vỡ vụn thì càng chân thực, và có những người càng im lặng thì càng yêu sâu đậm."

mùi của phòng giải phẫu số 4 tại cục cảnh sát thành phố luôn duy trì ở nhiệt độ mười sáu độ c, lạnh lẽo và đặc quánh mùi formalin cay nồng, thứ mùi mà người thường chỉ ngửi thoáng qua cũng đủ thấy khó chịu. nhưng với đáo hiền, đó là mùi của tình yêu và đam mê.

tám năm trước, đó là nơi lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

ngày hôm ấy trời mưa tầm tã, nước mưa xối xả đập vào cửa kính tạo nên những vệt loang lổ méo mó. thi vũ khi đó mới chỉ là một chàng lính mới hai mươi tư tuổi, mang theo nhiệt huyết ngùn ngụt bước vào hang ổ của con rắn độc trứ danh trong giới pháp y. anh đẩy cửa bước vào, mang theo hơi ẩm ướt của cơn mưa rào mùa hạ và cả mùi thuốc lá rẻ tiền ám trên chiếc áo khoác bomber đã sờn vai. đáo hiền khi ấy mới hai mươi hai tuổi, một thiên tài nhảy lớp được đặc cách về sở, người đang đứng bên bàn mổ với đôi găng tay cao su dính đầy máu của một cái xác vô danh. gã không ngẩng đầu lên, chỉ có tiếng dao mổ lách qua sụn ngực vang lên lạo xạo trong không gian tĩnh mịch.

"anh là người mới của đội 1 sao?"

giọng đáo hiền trầm đục và lạnh lẽo hệt như nhiệt độ của căn phòng này. thi vũ hơi khựng lại, anh đã nghe danh về gã - phác đáo hiền. kẻ được biết đến với đôi mắt rắn và bàn tay vàng. một thiếu gia giàu nứt đố đổ vách nhưng lại chọn cái nghề mổ xẻ xác chết này vì đam mê quái gở. anh không ngờ đối phương lại trẻ đến vậy, gương mặt thanh tú trắng bệch dưới ánh đèn led, nhưng khí chất thì áp đảo cả một người lớn hơn gã hai tuổi như anh.

"phải, rất vui được hợp tác với cậu."

"tên gì?"

"thi vũ, tôn thi vũ"

lúc đó, đáo hiền mới ngẩng đầu lên một chút.

khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, thi vũ cảm thấy sống lưng mình tê dại. đôi mắt đáo hiền hẹp và dài, đuôi mắt hơi xếch lên đầy kiêu ngạo, nhưng sâu trong con ngươi đen láy kia là một sự kỳ lạ mà mãi sau này thi vũ mới hiểu được. đáo hiền tháo găng tay, ném thẳng vào thùng rác y tế một cách dứt khoát rồi bước tới, mùi nước hoa gỗ đàn hương đắt tiền lấn át cả mùi tử khí.

"thi vũ, cái tên đẹp đấy!"

"ừm... cảm ơn?"

"hy vọng anh chịu được mùi ở đây."

đó là khởi đầu của con số tám định mệnh.

tám năm, họ trở thành cặp bài trùng không thể tách rời của sở cảnh sát. người ngoài nhìn vào chỉ thấy một sự kết hợp kỳ lạ: một cảnh sát hình sự lăn xả, bụi bặm, ăn bánh mì lề đường và một bác sĩ pháp y đi làm bằng siêu xe, mặc những bộ suit thủ công đắt hơn cả tiền lương được chi trả, mắc bệnh sạch sẽ đến cực đoan. nhưng chỉ có họ mới biết, sự gắn kết này méo mó nhưng cũng khăng khít đến mức nào.

đáo hiền mắc chứng sạch sẽ ám ảnh cưỡng chế. gã ghét bụi bẩn, ghét sự đụng chạm của người lạ, và ghét cả những nơi ồn ào. cuộc sống của gã là một chuỗi những quy tắc khắt khe đến tàn nhẫn, cho đến khi xuất hiện một ngoại lệ duy nhất mang tên tôn thi vũ. sau mỗi vụ án kéo dài căng thẳng, khi cánh cửa phòng pháp y đóng lại, con rắn độc kiêu ngạo dường như cũng biến mất, chỉ còn lại một phác đáo hiền dính người đến lạ lùng.

dù kém thi vũ hai tuổi, nhưng gã chưa bao giờ gọi người kia là "anh" một cách tử tế trước mặt người ngoài. gã thích gọi "vũ" hoặc dùng những cách xưng hô đầy thân mật. nhưng khi chỉ có hai người, gã thường xuyên lấy cớ mệt mỏi để dựa dẫm vào thi vũ, bày ra bộ dạng lười nhác cùng nũng nịu mà chẳng ai có thể tin được đó là tay pháp y nổi tiếng với sự lạnh lùng.

có những buổi trưa, đáo hiền gục đầu lên vai anh mà than thở ỉ ôi:

"vũ ơi, em mỏi cổ quá!... cái xác hôm nay nặng kinh khủng, mau xoa bóp cho em đi."

thi vũ với bản tính xuề xòa và luôn có phần nhường nhịn đứa em nhỏ hơn mình thì chưa bao giờ từ chối. anh để mặc đáo hiền dụi đầu vào hõm cổ mình hít hà, mặc kệ gã nắm lấy tay anh mân mê những vết chai sần do luyện tập khắc nghiệt và do những năm tháng cầm súng. thi vũ nghĩ đó là cách mấy thằng thiên tài lập dị giải tỏa căng thẳng, nhưng chính vậy anh mới không biết rằng hành động đó của đáo hiền là đang âm thầm đánh dấu lãnh thổ.

gã nghiện mùi của thi vũ. mùi của nắng, của mồ hôi, của sự sống mãnh liệt, thứ đối lập hoàn toàn với những cái chết chóc lạnh lẽo bao quanh gã mỗi ngày. đáo hiền chăm sóc thi vũ theo cách của một kẻ bề trên ban phát ân huệ nhưng lại núp bóng tình bạn: những bữa ăn thượng hạng được gửi đến tận bàn làm việc, những bộ vest đắt tiền mà gã ép anh mặc trong các buổi tiệc của sở, và cả sự bảo vệ tuyệt đối trong mọi cuộc tranh luận chuyên môn.

mọi thứ cứ thế trôi qua trong sự êm đềm giả tạo, như mặt hồ phẳng lặng che giấu dòng nước xoáy phía dưới. cho đến năm thứ bảy, biến số xuất hiện.

thanh hà.

một nhân viên văn phòng bình thường, nụ cười hiền lành như nắng mai và tâm hồn trong veo không vẩn đục bởi tội ác. thi vũ yêu thanh hà vì sự bình yên đó, bên cạnh cậu ấy, anh không phải đối mặt với xác chết hay súng đạn, anh chỉ là một người đàn ông được yêu thương, được sống như một con người bình thường.

ngày thi vũ dẫn thanh hà đến giới thiệu với đáo hiền, không gian như đông cứng lại.

đáo hiền đang lau chùi bộ dao mổ yêu quý của mình. động tác của gã khựng lại trong tích tắc, ánh mắt sắc lẹm lướt qua thanh hà như một lưỡi dao đang mổ xẻ từng thớ thịt. nhưng rất nhanh, gã mỉm cười.

nụ cười xã giao hoàn hảo, hoàn hảo đến mức rợn người.

"chào cậu, tôi là cộng sự của anh thi vũ suốt bảy năm qua."

gã nhấn mạnh hai từ "bảy năm" và cả cụm "của anh vũ" một cách đầy hàm ý nhưng thanh hà ngây thơ không nhận ra. cậu ấy rụt rè bắt tay đáo hiền, bàn tay nhỏ bé lọt thỏm trong lòng bàn tay lạnh lẽo của gã pháp y. sau đó, khi chỉ còn lại hai người, đáo hiền đã nói với thi vũ, giọng điệu bình thản nhưng chứa đầy sự phán xét:

"cậu ta quá yếu đuối, vũ à. cậu ta không hiểu được thế giới của chúng ta đâu anh."

thi vũ chỉ cười xòa, vỗ vai gã bạn thân.

"nhưng em ấy làm anh thấy bình yên, hiền ngốc. em cũng nên tìm ai đó đi, đừng cứ bám lấy anh mãi thế."

ánh mắt đáo hiền tối sầm lại, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. gã không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng không trước mặt, ngón tay gõ nhịp đều đều lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo. trong đầu gã, một chiếc đồng hồ vô hình bắt đầu đếm ngược.

và rồi, cơn ác mộng ập đến.

sau chuyến công tác ba ngày truy bắt tội phạm ma túy. thi vũ trở về nhà với tâm trạng háo hức muốn gặp người yêu của mình. nhưng căn hộ trống hoác. điện thoại của thanh hà không liên lạc được, đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn, bữa cơm dở dang trên bàn đã phủ một lớp mốc xanh xám. thanh hà biến mất không một dấu vết, như thể cậu ấy chưa từng tồn tại.

thi vũ sụp đổ.

anh lao vào cuộc tìm kiếm điên cuồng, lục tung cả thành phố, kiểm tra từng camera an ninh, tra khảo từng mối quan hệ nhỏ nhất. nhưng tất cả đều dẫn đến ngõ cụt. anh mất ngủ triền miên, râu ria xồm xoàm, đôi mắt trũng sâu vì tuyệt vọng.

và đúng lúc này, đáo hiền xuất hiện như một đấng cứu thế.

gã đưa thi vũ về căn biệt thự ngoại ô của mình, nơi được đáo hiền gọi là là "thánh đường của sự im lặng". gã dùng quyền lực và tiền bạc để che đậy sự suy sụp của anh khỏi cấp trên, xin nghỉ phép cho cả hai với lý do "hỗ trợ điều tra riêng".

căn biệt thự ngoại ô của phác đáo hiền nằm lọt thỏm giữa một rừng thông già, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố s. bên trong, mọi thứ đều được bài trí theo phong cách tối giản với tông màu trắng xám lạnh lẽo, mọi thứ sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạt bụi, giống hệt như chủ nhân của nó vậy. nơi đây không có hơi người, chỉ có mùi nến thơm thảo mộc trộn lẫn với mùi nhang trầm dìu dịu.

"đừng lo, em sẽ giúp anh tìm cậu ấy."

đáo hiền mỉm cười, xoa đầu anh.

"tin em đi, vũ."

câu nói ấy như chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi, và thi vũ đã bám lấy nó bằng tất cả niềm tin mù quáng.

tôn thi vũ ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa da đắt tiền, đôi mắt vốn dĩ luôn rực sáng giờ đây đờ đẫn nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng trong lò sưởi. anh đã ở đây ba ngày, hoặc có lẽ là lâu hơn, anh không còn khái niệm về thời gian nữa. mỗi khi anh định đứng dậy để tiếp tục cuộc tìm kiếm điên cuồng kia, đáo hiền lại xuất hiện với một bát súp nóng hoặc một ly trà, dỗ dành anh bằng tông giọng trẻ con thường thấy.

"thi vũ, anh lại quên uống trà rồi. anh phải khỏe thì mới đủ sức tìm thanh hà chứ?"

đáo hiền bước tới, gã không mặc áo blouse trắng mà chỉ diện một chiếc áo len cổ lọ màu đen, tôn lên làn da trắng sứ và đôi mắt rắn dài hẹp đầy mị lực. gã quỳ ngồi xuống thảm, tự nhiên đặt đầu lên đùi thi vũ, đôi tay thon dài khéo léo đan vào những ngón tay đang run rẩy của anh.

"đáo hiền... đã có tin gì chưa? kết quả xét nghiệm mẫu máu trên sàn bếp nhà anh... có phải của cậu ấy không?" giọng thi vũ khàn đặc, anh bám lấy vai áo gã như bám lấy chiếc cọc cứu mạng duy nhất.

đáo hiền khẽ thở dài, gã ngước lên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự xót xa.

"vẫn chưa có kết quả chính xác, anh ạ. em đã dùng máy móc hiện đại nhất ở phòng thí nghiệm riêng nhưng dấu vết bị xóa sạch quá kỹ. hung thủ là một kẻ chuyên nghiệp, hắn biết rõ cách đối phó với cảnh sát."

gã dừng lại một chút, bàn tay lướt nhẹ từ cổ tay lên đến bắp tay thi vũ, siết nhẹ như thể đang kiểm tra một khối cơ trên bàn giải phẫu.

"nhưng anh yên tâm, em đã nhờ người phong tỏa các cửa ngõ thành phố. không ai có thể mang thanh hà rời khỏi đây mà em không biết. giờ thì, anh ngoan, uống hết ly trà này rồi đi ngủ một chút nhé? đôi mắt anh đỏ sẫm lên cả rồi kìa, em xót lắm."

anh không hề biết rằng, mình đang từng bước bước vào cái lồng son được dệt bằng sự thao túng tinh vi nhất. tại biệt thự của đáo hiền, mỗi tối thi vũ đều uống một ly trà thảo mộc đặc biệt. đáo hiền bảo đó là thuốc an thần giúp anh ngủ ngon để có sức tìm kiếm, nhưng thực chất, đó là thứ thuốc mê liều lượng nhỏ, đủ để khiến ý thức anh mơ màng, cơ thể chậm chạp hẳn đi và trở nên ngoan ngoãn hơn.

trong những cơn mê man nửa tỉnh nửa mê ấy, thi vũ cảm nhận được đáo hiền chăm sóc mình tỉ mỉ đến mức bệnh hoạn. gã bế anh vào bồn tắm lớn ngập tràn bọt xà phòng hương gỗ, dùng khăn bông mềm mại lau rửa từng tấc da thịt trên người anh. bàn tay gã lướt qua những vết sẹo do đạn bắn, những vết bầm tím do va đập, gã hôn nhẹ lên chúng như đang sùng bái một tác phẩm nghệ thuật.

"sạch sẽ... phải thật sạch sẽ..."

đáo hiền thì thầm vào tai anh, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng chiếm hữu. gã tẩy rửa cơ thể thi vũ như muốn gột sạch dấu vết của thanh hà, gột sạch cả sự tồn tại của thế giới bên ngoài, để anh chỉ còn là một tờ giấy trắng thuộc về riêng gã. thi vũ, trong cơn say thuốc, vô thức dụi đầu vào lòng bàn tay mát lạnh của đáo hiền, tìm kiếm hơi ấm, sự dựa dẫm ấy càng khiến con quỷ trong lòng đáo hiền thỏa mãn.

và rồi, những món quà bắt đầu được gửi đến. đúng tám giờ tối, hai ngày một lần.

căn biệt thự chìm trong màn sương mù dày đặc của rừng thông, im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tuyết tan trên mái ngói. tôn thi vũ tỉnh dậy trên chiếc giường rộng lớn, cảm giác đầu óc trống rỗng và cơ thể nhẹ bẫng như một cái xác khô được nhồi bông. mùi hương thảo mộc từ lò đốt tinh dầu vẫn lẩn khuất đâu đây, ngọt lịm và khiến người ta tê liệt ý chí.

phác đáo hiền bước vào, trên tay là một khay trà và bữa sáng nóng hổi. gã vẫn thế, sạch sẽ, thơm tho và nở nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ không vướng bận ưu phiền.

"anh tỉnh rồi à? em có món quà bất ngờ cho anh đây."

đáo hiền đặt khay xuống, rồi gã từ từ lấy ra một chiếc hộp giấy màu kem, thắt ruy băng xanh ngay ngắn.

"là món quà thứ nhất. lúc sáng em ra cổng kiểm tra thùng thư, nó đã nằm ở đó rồi. em nghĩ... có lẽ hung thủ đã tìm đến tận đây."

tay thi vũ run rẩy mở hộp. bên trong là chiếc cà vạt màu xanh đen của thanh hà. nhưng nó lạ lắm. cảm giác khi chạm vào cứng nhắc và còn tỏa ra mùi hóa chất rất nồng nặc. khi thi vũ chạm tay vào dải lụa, anh bàng hoàng nhận ra những sợi chỉ đỏ thêu con số 1 trên đó không phải là loại chỉ bình thường. chúng xù xì, sẫm màu và vương mùi tanh của máu khô.

"đáo hiền... nhìn này... đây là máu phải không?" thi vũ ngước lên, đôi mắt mèo ngập tràn sự kinh hoàng.

đáo hiền cúi xuống, đôi mắt rắn nheo lại đầy vẻ chuyên nghiệp. gã cầm chiếc cà vạt lên, đưa sát mũi ngửi rồi bình thản đáp

"là máu người, thi vũ. và kỹ thuật khâu này... nó giống như cách khâu vết thương sau phẫu thuật. kẻ này đang trêu đùa chúng ta bằng chính nghiệp vụ của cảnh sát."

gã vừa nói vừa nhẹ nhàng quàng chiếc cà vạt ấy lên cổ thi vũ, siết nhẹ một cái như một cái thòng lọng vô hình.

"nhưng không sao, có em ở đây rồi. em sẽ mang nó đi xét nghiệm ngay."

hai ngày sau, sự ngột ngạt trong biệt thự càng trở nên đặc quánh. thi vũ bắt đầu rơi vào trạng thái hoang tưởng. anh nghe thấy tiếng cào cấu phát ra từ dưới sàn nhà, như có thứ gì đó đang chuyển động bên dưới. nhưng mỗi khi anh hỏi, đáo hiền đều cười bảo đó chỉ là tiếng chuột hoặc tiếng gió lùa qua khe cửa.

món quà thứ hai xuất hiện ngay trên bệ cửa sổ phòng ngủ của thi vũ vào một buổi sáng sớm. đó là một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc, bên trong chứa chiếc khuy măng sét bằng bạc mà thanh hà luôn trân trọng.

điều kinh khủng là chiếc khuy măng sét không nằm lẻ loi. nó được đâm xuyên qua một miếng mô mềm, nhỏ xíu như một mẩu tai hoặc da môi, đã được xử lý hóa chất sạch sẽ và đông cứng lại như một miếng thạch trắng đục. con số 2 được khắc rất rõ trên mặt bạc của chiếc khuy.

thi vũ ngã quỵ xuống sàn, hơi thở anh dồn dập, rối loạn.

"hắn đang giết thanh hà... hắn đang cắt rời em ấy ra từng chút một! đáo hiền, chúng ta phải gọi chi viện, chúng ta không thể ở đây chờ đợi nữa!"

đáo hiền quỳ xuống, ôm chặt lấy tấm thân đang co giật của thi vũ vào lòng. gã vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương của sự sợ hãi đang tỏa ra.

"không được, thi vũ. nếu anh gọi cảnh sát, hung thủ sẽ sợ hãi mà giết chết thanh hà ngay lập tức. hắn đang muốn chơi một trò chơi tâm lý với chúng ta. tin em đi, em là pháp y giỏi nhất, em sẽ lần ra dấu vết từ miếng da này."

đêm đó, thi vũ lại được cho uống loại trà an thần. trong cơn mơ màng, anh thấy đáo hiền ngồi bên cạnh giường, tay gã cầm một con dao phẫu thuật sáng loáng, gã lướt lưỡi dao dọc theo xương quai xanh của anh, thì thầm những câu tiếng đức trầm thấp mà rợn người:

"du gehörst mir... nur mir..."

(anh thuộc về tôi... chỉ mình tôi).

thi vũ muốn vùng dậy nhưng toàn thân tê liệt, anh chỉ có thể khóc trong vô vọng khi cảm nhận được nụ hôn lạnh lẽo của gã đặt lên mi mắt mình.

món quà thứ ba đến vào một đêm trờii bão bùng. sấm chớp rạch ngang bầu trời, soi rõ bóng dáng cao lớn của phác đáo hiền đang đứng ở đầu giường với một chiếc hộp gỗ lớn trên tay.

"thi vũ, dậy đi anh"

"sao thế...?"

"món quà thứ ba đến rồi."

thi vũ bật dậy, mồ hôi đầm đìa. anh nhìn chiếc hộp gỗ, lòng nảy sinh một nỗi sợ hãi tột cùng. khi nắp hộp mở ra, một mùi hương thảo mộc nồng nặc xộc lên, bên dưới lớp thảo mộc khô là chiếc đồng hồ đeo tay của thanh hà.

mặt kính đồng hồ đã bị đập vỡ, và bên trong lớp vỏ kim loại, thay vì những bánh răng cơ học, là những sợi gân người được bện lại một cách tỉ mỉ để giữ cho kim đồng hồ vẫn nhích đi từng chút một. con số 3 được viết bằng mực đen ngay trên mặt số vấy máu.

"hắn... hắn dùng gân của thanh hà để chạy đồng hồ sao?" thi vũ gào lên, anh hất văng chiếc hộp xuống sàn.

đáo hiền không hề nao núng, gã thong thả nhặt chiếc đồng hồ lên, đôi mắt rắn nhìn chằm chằm vào những sợi gân đang co rút như một tác phẩm nghệ thuật. một tia phấn khích xẹt qua đáy mắt gã nhưng biến mất ngay lập tức.

"một thiên tài về giải phẫu, thi vũ à. nhìn cách hắn nối các sợi cơ này xem, thật hoàn hảo. hắn không muốn thời gian của thanh hà dừng lại, hắn muốn thanh hà sống mãi trong những món quà này để gửi cho anh."

đáo hiền tiến lại gần, ép thi vũ phải nhìn vào chiếc đồng hồ quái dị đó.

"anh thấy không? hung thủ rất yêu anh. hắn đang dành cả tâm huyết để chế tác những thứ này cho anh. anh có cảm thấy tự hào khi được một kẻ điên cuồng như thế theo đuổi không?"

thi vũ nhìn vào nụ cười của đáo hiền, và lần đầu tiên sau tám năm, anh thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. nụ cười đó, đôi mắt đó... sao lại giống với cảm giác mà những món quà này mang lại đến thế?

"đáo hiền... tại sao cậu lại hiểu rõ suy nghĩ của hung thủ như vậy?"

đáo hiền khựng lại một giây, rồi gã cười lớn, một điệu cười trẻ con và vô tư như mọi khi. gã bẹo má thi vũ, giọng nũng nịu mang theo nét ngây thơ.

"vì em là cộng sự của anh mà! em phải nghĩ như tội phạm thì mới bắt được chúng cho anh chứ. thôi nào, đừng nhìn em bằng ánh mắt đáng sợ đó, em sợ lắm đấy."

gã lại đưa ly trà thảo mộc lên môi thi vũ. và lần này, thi vũ nhìn thấy trên kẽ móng tay sạch sẽ của đáo hiền vẫn còn vương một chút sợi gân màu đỏ sẫm, y hệt như những gì đang nằm trong chiếc đồng hồ kia.

món quà thứ tư được đặt trong một chiếc hộp giữ nhiệt y tế. bên trong là một miếng da người được cắt xẻo vuông vức, trên đó có một vết sẹo nhỏ hình trăng khuyết. thi vũ hét lên một tiếng đau đớn rồi nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. đó là vết sẹo trên vai thanh hà, nơi anh từng hôn lên hàng trăm lần.

đáo hiền đeo găng tay vào, gương mặt vẫn bình thản đến đáng sợ. gã gắp miếng da ra, đặt lên khay kim loại, bắt đầu phân tích như đang giảng bài cho sinh viên.

"vết cắt rất ngọt, được thực hiện bởi một loại dao phẫu thuật lưỡi số 11, độ sắc bén cực cao. mép cắt không bị bầm dập, chứng tỏ người thực hiện có tay nghề rất cao, dứt khoát và... không hề có sai sót. mẫu vật được bảo quản trong dung dịch formalin pha loãng, tỷ lệ hoàn hảo để giữ màu da tươi tắn nhất."

thi vũ bị những từ ngữ chuyên môn lạnh lùng ấy bóp nghẹt. anh nhìn đáo hiền, ánh mắt van lơn gần như tuyệt vọng.

"đừng nói nữa... hiền, làm ơn... đó là thanh hà mà..."

"em phải phân tích, vũ à. xác chết biết nói, và bộ phận cơ thể cũng vậy. kẻ này đang thách thức chúng ta. hắn muốn em và anh phải chiêm ngưỡng tác phẩm của hắn."

đáo hiền đáp lại, ánh mắt gã nhìn miếng da không phải là sự thương xót, mà là sự soi xét của một nghệ nhân kiểm tra tác phẩm của mình có lỗi nào không. gã hài lòng vì vết cắt hoàn hảo, không một sai sót. thi vũ gần như phát điên. anh bắt đầu nhận ra sự bất thường trong tất cả điều này. tại sao kỹ thuật xử lý thi thể này quá chuyên nghiệp, quá sạch sẽ, quá giống... phong cách của đáo hiền?

trong một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi khi đáo hiền rời khỏi biệt thự mua thêm thuốc, thi vũ đã lẻn vào phòng làm việc riêng của gã tại biệt thự. nơi đấy được coi là cấm địa vì gã không cho phép anh bước chân vào. trên bàn làm việc, một cuốn sổ tay bọc da màu đen nằm trơ trọi ở đó. thi vũ run rẩy lật mở. những dòng chữ viết tay nắn nót hiện ra:

"ngày... tháng... năm...

món quà thứ nhất: sự ràng buộc. cà vạt sẽ trói buộc anh lại bên em.

"thi vũ nhận công tác tại đồn. anh ấy nhìn mình, cười một cái. đôi mắt ấy đẹp thật, nhưng nó còn quá nhiều tạp niệm. mình sẽ đợi vậy."

món quà thứ tư: dấu ấn. em đã tách bỏ vết sẹo dơ bẩn của kẻ khác trên người anh.

"một tên rác rưởi tên thanh hà xuất hiện, tại sao nó được phép nắm tay thi vũ? bàn tay thi vũ là để cầm súng, để ôm mình, không phải để cho một kẻ tầm thường chạm vào."

"thi vũ và tên khốn đó hôn nhau dưới mưa. mình đứng ở phía đối diện, cầm ô và nhìn họ suốt hai tiếng đồng hồ. mình không giận đâu, thật lòng đấy. mình chỉ đang tính toán xem, nếu lột da tên đó, thi vũ sẽ có cảm xúc như thế nào nhỉ? chắc chắn anh ấy sẽ chạy đến bên mình và khóc trên vai mình. ừm, một kế hoạch hoàn hảo.

...

dự kiến món quà thứ tám: trái tim. để tình yêu của chúng ta trở nên vĩnh cửu.

"thời gian chín muồi rồi. thanh hà sẽ nằm trên bàn giải phẫu của mình. gã sẽ run rẩy và cầu xin, khung cảnh sẽ rất đặc sắc."

"immer"

"oẹ..."

cuốn sổ rơi khỏi tay thi vũ, anh bịt chặt miệng để ngăn tiếng gào thét thoát ra ngoài. toàn thân run lên bần bật, cảm giác bất lực ngập tràn cơ thể. hóa ra, tám năm qua, mỗi một bước đi của anh, mỗi một nụ hôn của anh với thanh hà, mỗi một giọt nước mắt anh rơi... đều nằm trong kịch bản của một con quỷ khoác da người.

chữ "immer" trong tiếng đức có nghĩa là "mãi mãi". chúng đập vào mắt thi vũ như một nhát búa giáng xuống ý thức. anh chợt nhớ lại quãng thời gian đáo hiền từng tu nghiệp tại đức, những năm tháng gã thường dùng thứ ngôn ngữ ấy quen thuộc như lẽ hiển nhiên.

cả người thi vũ lạnh toát.

kẻ sát nhân không ở đâu xa. hắn đang ngủ cùng giường, ăn cùng bàn, và lau rửa cơ thể anh mỗi ngày bằng đôi tay anh cho là dịu dàng đó. đáo hiền không giết thanh hà vì hận thù tầm thường, gã giết cậu ấy như một nghi thức "dọn dẹp". có lẽ trong cái logic méo mó của gã, thanh hà chỉ là một sai số trong phương trình hoàn hảo mang tên thi vũ, một vật cản không cần thiết trong câu chuyện này.

và thứ không cần thiết thì nên bị xóa bỏ.

người thứ ba thừa thãi biến mất sẽ khiến cho kỷ niệm tám năm của họ trở nên thuần khiết một cách tuyệt đối.

tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên ngoài sân. tiếng bước chân đều đặn, chậm rãi nện xuống nền đá hoa cương vọng lại từ hành lang.

"vũ ơi, em về rồi đây. hôm nay em có mua món anh thích này."

giọng đáo hiền vang lên, ngọt ngào và ấm áp, nhưng giờ đây lọt vào tai thi vũ chẳng khác nào tiếng rít của loài rắn độc. cánh cửa phòng từ từ mở ra, ánh sáng hắt vào tạo nên cái bóng dài đổ ập lên người thi vũ. gã đứng đó, trên tay cầm một chiếc hộp nhung màu đỏ thẫm.

"ồ, anh tìm thấy phòng bí mật của em rồi sao? anh tò mò thật đấy, vũ ơi."

đáo hiền mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất mà thi vũ từng thấy, nhưng đôi mắt thì tối sầm lại. gã bước từng bước chậm rãi về phía thi vũ, đặt chiếc hộp nhung lên bàn.

"vừa đúng lúc,"

"đúng lúc...?"

"tám giờ tối rồi, chúc mừng kỷ niệm tám năm của chúng ta nhé tôn thi vũ. mở quà đi nào, đây là món cuối cùng rồi. sau đêm nay, sẽ chỉ còn lại chúng ta mà thôi."

thi vũ lùi lại, lưng đập vào tủ kính lạnh ngắt. hơi thở anh dồn dập, tim đập loạn đến mức đau nhói. anh nhìn chiếc hộp, rồi nhìn vào đôi mắt điên loạn vì tình yêu của người cộng sự kém mình hai tuổi.

"tại sao... hiền... tại sao lại là em?" thi vũ thốt lên, giọng lạc đi.

đáo hiền nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ đến tàn nhẫn.

"vì em yêu anh, vũ à. và tình yêu thì không chấp nhận tạp chất, em chỉ đang lọc sạch cuộc đời anh thôi."

"mày..."

"nào, lại đây! để em ôm anh một cái."

gã bật cười.

"tám năm rồi, vất vả cho anh quá. thấy em yêu anh nhiều thế nào chưa?"

gã dang rộng vòng tay, đôi mắt rắn lấp lánh sự hưng phấn tột độ. ở đó, thi vũ nhìn thấy trên tay gã là một chiếc xiềng chân bằng bạc sáng bóng, được bọc lớp nhung mềm mại, tinh xảo như một món trang sức cao cấp.

"đừng... đừng lại gần đây..." thi vũ lùi lại, va vào bàn làm việc, cuốn sổ tay dưới chân anh như một minh chứng cho sự điên rồ không thể cứu vãn.

"anh định chạy đi đâu? ra ngoài kia với cái thế giới đã không còn ai quan tâm anh sao? ngoan nào, vũ. vào vòng tay em đi, em sẽ dọn dẹp ký ức của ngày hôm nay cho anh. sáng mai thức dậy, anh sẽ chỉ nhớ rằng... chúng ta yêu nhau được tám năm rồi."

gã bước tới, bóng tối từ người gã bao trùm lấy thi vũ, bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng. thi vũ chỉ biết sợ hãi đến cùng cực, hơi thở dồn dập trong sự ngột ngạt.

trong khoảnh khắc tuyệt vọng, thi vũ xoay người lao về phía bàn. trên đó vẫn còn túi đồ dùng của anh. khẩu súng lục, anh chộp lấy nó chĩa thẳng về phía đáo hiền.

"bỏ súng xuống, thi vũ. anh biết là anh không nỡ bắn em mà."

đáo hiền thong thả tiến lại, nụ cười trên môi gã vẫn vẹn nguyên vẻ ngây ngô của tám năm trước, nhưng đôi mắt ấy thì đã hoàn toàn biến chất. thi vũ nghiến răng đến bật máu, ngón tay trỏ đặt trên cò súng run rẩy kịch liệt.

"mày không phải con người... mày là súc vật!"

đoàng!

tiếng súng chát chúa vang lên trong không gian hẹp. viên đạn sượt qua vai đáo hiền, ghim thẳng vào tủ kính đựng mẫu vật phía sau, làm cho lớp thủy tinh vỡ tan tành. nhưng đáo hiền không hề chớp mắt. gã tận dụng khoảnh khắc thi vũ bị giật mình bởi lực giật của súng, lao đến với tốc độ của một loài bò sát săn mồi.

bốp!

một cú đá giáng thẳng vào cổ tay thi vũ khiến khẩu súng văng xa. trước khi anh kịp phản ứng, đáo hiền đã ép mạnh anh lên mặt bàn gỗ. tiếng lưng anh va đập vào cạnh bàn khô khốc khiến thi vũ nghẹt thở.

"anh chọn bạo lực sao? được thôi, để em dạy cho anh biết... một pháp y hiểu về cơ thể người hơn một cảnh sát đến mức nào."

đáo hiền rút từ trong túi áo ra một con dao phẫu thuật quen thuộc, lưỡi dao số 11 mỏng dính nhưng sắc lẹm lướt đi trong không khí. thi vũ vùng vẫy điên cuồng, anh dùng kỹ thuật cận chiến của cảnh sát để thúc cùi chỏ vào mạn sườn gã, nhưng đáo hiền dường như không biết đau. gã dùng một tay khóa chặt hai cổ tay thi vũ trên đầu, tay kia ấn lưỡi dao lạnh buốt ngay sát động mạch cảnh ở cổ anh.

"vùng vẫy nữa đi, vũ. anh càng cử động, lưỡi dao này sẽ càng cắt sâu vào. anh biết em có thể cắt đứt dây thanh quản của anh mà không làm anh chết ngay không? lúc đó anh sẽ chỉ có thể rên rỉ dưới thân em mà không thể gọi tên kẻ nào khác được nữa."

thi vũ trợn trừng mắt, cảm giác lưỡi dao rạch một đường mảnh như sợi chỉ trên cổ mình. máu nóng rỉ ra, thấm vào cổ áo anh. tên điên này không hề nói đùa. sự sạch sẽ của gã biến mất, thay vào đó là một con quỷ khát máu đang tận hưởng sự sợ hãi của con mồi.

"... buông ra... thằng biến thái..."

đáo hiền bật cười ha hả, gã bất ngờ buông dao, dùng cả hai tay bóp chặt lấy cổ thi vũ. lực tay của kẻ thường xuyên cầm dao mổ mạnh đến mức khiến mặt thi vũ tím tái, đôi mắt dần lờ đờ vì thiếu oxy.

"biến thái? đúng, em biến thái vì anh đấy! tám năm qua em nhìn anh cười với nó, hôn nó, em phải kìm nén cảm giác muốn mổ phanh lồng ngực nó ngay trước mặt anh. anh có biết cảm giác đó không?"

gã buông lỏng tay ra một chút để thi vũ hít thở, rồi ngay lập tức giáng một cú đấm vào bụng anh khiến anh co quắp lại. đáo hiền túm tóc anh, ép anh nhìn vào lọ thủy tinh đựng trái tim của thanh hà đang đặt gần đó.

"nhìn cho kỹ đi! đây là tất cả những gì còn lại của kẻ anh yêu. và bây giờ..."

gã lật ngửa thi vũ ra, dùng chiếc xiềng bạc ban nãy khóa nghiến vào cổ chân anh. tiếng cạch của ổ khóa vang lên như tiếng tuyên án tử cho tự do của thi vũ.

thi vũ gào lên trong tuyệt vọng, anh dùng chân còn lại đạp vào mặt đáo hiền nhưng gã chỉ đưa tay quệt đi vết máu trên môi, ánh mắt rực lên sự hưng phấn bệnh hoạn. gã đè nghiến lên người anh, dùng lưỡi liếm đi dòng máu đang chảy trên cổ thi vũ.

"vết cắt này đẹp thật. sạch sẽ và tinh tế. anh thấy không? dù là bạo lực hay ái ân, anh cũng chỉ có thể là của phác đáo hiền này thôi."

phòng làm việc ngập trong mùi máu tươi và tiếng kim loại va chạm khô khốc. tôn thi vũ bị ấn quỳ xuống sàn, hai cổ tay bị khóa ngược ra sau bằng chiếc còng số 8 lạnh lẽo, thứ công cụ là biểu tượng của công lý, được dùng để bắt tội phạm mà giờ đây lại trở thành xiềng xích giam cầm chính anh.

phác đáo hiền đứng trước mặt anh, thong thả dùng ngón tay đẩy nhẹ gọng kính lên sống mũi. vẻ mặt gã điềm tĩnh đến rợn người, chỉ có đôi mắt sau lớp kính là vằn lên những tia máu của sự hưng phấn cực độ. gã nhìn thi vũ đang thở dốc, nhìn làn da trắng sứ giờ đây đầy rẫy những vết trầy xước.

"anh chưa bao giờ ngoan ngoãn cả, vũ ạ. tám năm qua, em đã dạy anh cách nhìn vào những xác chết để tìm ra sự thật. nhưng có vẻ em quên dạy anh cách để làm một người tình biết nghe lời."

chát!

đáo hiền vung tay, một cú tát giáng xuống khiến mặt thi vũ lệch sang một bên. vị máu tanh nồng tràn ngập trong khoang miệng. thi vũ nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận tột cùng, rồi nhổ một ngụm máu vào đôi giày da bóng loáng của gã.

"mày... có giỏi thì giết tao đi. đồ súc vật!"

nụ cười trên môi đáo hiền đông cứng lại. gã chậm rãi tháo chiếc cà vạt trên cổ mình ra, quấn chặt nó quanh nắm đấm rồi bắt đầu đánh liên tiếp vào người thi vũ. mỗi cú đấm, mỗi cái tát đều mang theo sức mạnh của một kẻ điên cuồng và cả sự chuẩn xác của một pháp y biết rõ đánh vào đâu sẽ đau nhất nhưng không làm chết người.

gã sẽ không dừng lại đâu.

mỗi cú đánh giáng xuống không phải là hận thù, mà là một loại ngôn ngữ tình yêu cực đoan mà gã đã kìm nén suốt tám năm ròng rã.

bốp! chát!

"giết anh ư? không, vũ à. giết anh thì dễ dàng quá. em phải giữ anh lại, để anh nhìn thấy đôi bàn tay này đã làm gì với thanh hà. để anh nhớ rằng mỗi tấc da thịt trên người anh đều được em nâng niu thế nào."

nhưng rồi, ánh mắt gã đột nhiên bừng lên tia sáng lạ lùng.

"anh có biết em yêu anh đến nhường nào không, vũ?"

giọng gã trầm thấp, vang lên giữa những tiếng va chạm khô khốc của da thịt. gã đánh vào vai anh, vào lồng ngực anh, mỗi nơi gã chạm đến đều là những vị trí gã đã nghiên cứu kỹ lưỡng. đau đớn vừa đủ để anh ghi nhớ, nhưng không bao giờ để lại thương tổn vĩnh viễn cho cơ thể anh. gã yêu cơ thể này hơn bất cứ thứ gì trên đời, yêu đến mức muốn khảm nó vào tận xương tủy mình.

"tám năm qua, mỗi ngày em đều phải nhìn anh cười nói với kẻ khác. anh biết khi đó em đã phải làm gì không?"

đáo hiền ngồi xuống, dùng tay nâng cầm thi vũ

"em phải tự dùng dao phẫu thuật, tự rạch lên da thịt mình để ngăn bản thân không lao đến xé xác tên đó ra. em yêu anh đến phát điên, thi vũ ạ."

đôi bàn tay vừa thô bạo vùi dập anh giờ đây lại run rẩy vuốt ve những vết bầm tím mà chính gã vừa tạo ra. ánh mắt gã nhìn anh không còn là sự lạnh lẽo của một pháp y, mà là ánh nhìn sùng bái cực đoan của một kẻ tử vì đạo.

"anh nhìn xem, những dấu vết này đẹp biết bao. nó là của em, do em tạo ra, minh chứng cho việc anh đang hoàn toàn thuộc về em. em đánh anh vì em muốn anh tỉnh táo lại, để anh nhận ra rằng thế giới ngoài kia chỉ toàn sự giả dối, chỉ có nơi này và tình yêu của em mới là thật."

gã cúi xuống, áp trán mình vào trán thi vũ. hơi thở cả hai hòa quyện vào nhau trong sự ngột ngạt đến nghẹt thở.

"đừng sợ em, đừng nhìn em bằng ánh mắt căm hận đó. em làm tất cả là vì chúng ta. em đã dọn dẹp sạch sẽ con đường phía trước để anh chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình em mà thôi. tám năm qua, vất vả cho anh rồi. từ nay về sau, hãy để em dùng cả đời này để chuộc lỗi, để yêu anh theo cách mà không một ai trên thế giới này có thể làm được, anh nhé!"

đáo hiền nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe mắt đang ướt của thi vũ, một nụ hôn chứa đựng tất cả sự dịu dàng vặn vẹo nhất. gã thầm thì, giọng nói nũng nịu như đứa trẻ mà thi vũ từng quen thuộc:

"vũ ơi, anh yêu em đi mà... em đã trao cho anh trái tim của kẻ đó rồi, và giờ em trao cho anh cả linh hồn của em. anh thấy không? em yêu anh đến mức chẳng còn gì là của riêng mình nữa rồi."

thi vũ nghẹn ngào, sự kinh tởm và đau đớn trộn lẫn với sự bàng hoàng. anh nhận ra tình yêu của phác đáo hiền không phải là một bến đỗ, mà là một đại dương đen ngòm đang nuốt chửng lấy anh, nơi mà mỗi đợt sóng va đập vào người anh đều mang tên chiếm hữu.

"thằng chó... mày..."

phác đáo hiền khẽ rùng mình một cái, không phải vì sợ mà vì sự hưng phấn khi được hồi tưởng lại khoảnh khắc gã "chế tác" nên món quà tuyệt vời nhất đời mình. gã kéo thi vũ vào lòng, mặc cho anh đang run rẩy vì sợ hãi. gã gác cằm lên vai anh, thầm thì vào tai anh như đang kể một câu chuyện cổ tích lãng mạn.

"anh có muốn nghe về thanh hà không?" gã cười rất khẽ "ôi vũ của em, anh không biết lúc đó cậu ta trông nghệ thuật đến thế nào đâu."

đáo hiền bật cười khẽ, đôi mắt mơ màng nhìn vào khoảng không.

"em đã gặp cậu ta ngay tại cửa nhà anh vào cái đêm anh vừa đi công tác. em nói với rằng anh gặp tai nạn. và kẻ ngu xuẩn tin người ấy đã vội leo lên xe mà không mảy may nghi ngờ. em đưa gã về đây, về chính căn hầm này. anh biết không, lúc em đặt cậu ta lên bàn mổ, gã vẫn còn nhìn em bằng đôi mắt biết ơn vì nghĩ em đang cứu anh."

gã siết chặt vòng tay, ép thi vũ phải cảm nhận nhịp tim điên cuồng của mình.

"em không giết cậu ta ngay đâu, như vậy thì lãng phí lắm. em dùng thuốc tê cục bộ để gã hoàn toàn tỉnh táo, để có thể nhìn thấy từng tấc da thịt của bản thân được em lấy đi một cách sạch sẽ nhất. em bắt đầu từ những sợi gân ở cổ tay nhỏ bé đó. cậu ta khóc to lắm, vũ à. tiếng gào làm em thấy hơi phiền, nên em đã tỉ mỉ rạch một đường nhỏ ở dây thanh quản. thế là xong, chỉ còn lại những âm thanh như một chiếc đài hỏng."

thi vũ nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau lập cập. mường tượng ra hình ảnh thanh hà vốn hiền lành bị phanh thây khi vẫn còn tỉnh táo khiến anh muốn phát điên.

"em dùng dao số 11, cẩn thận lấy từng miếng gân mảnh mai nhất, bện lại thành dây cót cho chiếc đồng hồ em tặng anh. cậu ta nhìn thấy gân của chính mình bị em kéo ra đấy vũ. rồi đến đốt ngón tay đeo nhẫn... em đã phải dùng kìm y tế bẻ nó thật khéo để xương không vỡ vụn, vì em muốn nó phải thật hoàn hảo khi lồng vào nhẫn của anh. anh thấy em chu đáo không?"

đáo hiền khẽ liếm lên vành tai đang lạnh ngắt của thi vũ. giọng gã trầm xuống, chứa đầy sự sùng bái biến thái và bệnh hoạn.

"kinh khủng nhất là trái tim. khi em mở lồng ngực cậu ta ra, nó vẫn còn đập thình thịch như đang cầu xin em tha mạng. em đã nâng niu nó trong tay, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của kẻ đã dám chạm vào anh. em nói với gã lời cảm ơn vì đã nuôi dưỡng trái tim này thật tốt. giờ đây, nó sẽ là minh chứng cho tình yêu tám năm của chúng mình đó."

đáo hiền hôn lên đôi môi thi vũ, kéo dọc xuống cổ, rồi vùi mình vào lồng ngực nơi trái tim anh đập loạn nhịp.

"cậu ta ngước mắt nhìn em, máu trào ra từ khóe miệng, và rồi... em cắt đứt động mạch chủ. cậu ta chết ngay lập tức, vui thật đấy."

gã xoay mặt thi vũ lại, ép anh nhìn thẳng vào đôi mắt mang sự cuồng si cháy bỏng.

"em đã dùng cồn và formalin tẩy rửa cơ thể dơ bẩn ấy hàng trăm lần trước khi đem những phần đẹp nhất trao cho anh. cậu ta chết con mẹ nó rồi, vũ ạ. giờ thanh hà chỉ còn là những mảnh vụn trong lọ thủy tinh kia thôi. anh không cần phải nhớ về cậu ta nữa, vì từng tế bào của tên đó đã được em dùng để chúc mừng cho kỷ niệm của chúng ta."

thi vũ đổ gục, hơi thở đứt quãng. gã pháp y hoàn mỹ này đã biến người anh yêu thành một tác phẩm điêu khắc quái dị, một thứ phế phẩm trong nghi thức tình yêu điên rồ của gã.

"nào, đừng khóc. tên khốn đó nên thấy vinh dự vì được là một phần trong món quà của em."

đáo hiền đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt lấm lem những vệt máu khô và tím bầm của anh.

"anh thấy tình yêu em anh nhiều thế nào chưa?"

phác đáo hiền ngắm nhìn sự vỡ vụn của thi vũ, tựa như đang chiêm ngưỡng một kiệt tác vừa hoàn thiện. gã không cho phép để anh chìm đắm quá lâu trong đau khổ, đôi tay gã luồn qua nhấc bổng cơ thể rệu rã ấy lên rồi đặt anh ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế xoay giữa phòng làm việc

ánh mắt anh đối diện trực diện với lọ thủy tinh đựng trái tim của thanh hà.

"đừng trốn tránh chứ, thi vũ. anh nhìn xem, nó vẫn còn rực rỡ màu đỏ thế kia mà."

đáo hiền thong thả bước đến tủ kính, lấy ra một chiếc kẹp y tế bằng thép không gỉ và một bộ kim chỉ khâu chuyên dụng trong phòng mổ. gã quỳ xuống giữa hai chân thi vũ, dùng đôi bàn tay thon dài cưỡng ép buộc anh hướng về phía mình. ánh mắt gã lúc này không còn sót lại chút nhân tính nào, chỉ còn là một vùng đầm lầy u ám của sự chiếm hữu.

"em đã trăn trở rất lâu về việc làm thế nào để anh không bao giờ quên được tình yêu này. và em nhận ra, lời nói thì như gió thoảng, ký ức cũng có thể bị thuốc làm mờ đi... chỉ có nỗi đau được khảm vào da thịt mới là vĩnh cửu."

bàn tay từng đeo chiếc nhẫn đôi với thanh hà, giờ đây nằm gọn trong bàn tay gã. đáo hiền tỉ mỉ dùng cồn sát khuẩn lau sạch từng ngón tay anh, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến thi vũ rùng mình ớn lạnh. đoạn, gã cầm cây kim khâu cong vút, luồn vào đó một sợi chỉ tơ mảnh đen tuyền.

"đáo hiền... mày định làm gì... dừng lại... làm ơn..." thi vũ thều thào, nước mắt giàn giụa khắp khuôn mặt thanh tú.

gã không trả lời, chỉ có nụ cười bí hiểm trên môi.

đáo hiền giữ chặt ngón áp út của thi vũ, rồi trước ánh mắt kinh hoàng của anh, gã đâm xuyên mũi kim qua lớp da thịt mềm mại ở gốc ngón tay. thi vũ hét lên một tiếng đau đớn, nhưng gã chỉ đơn giản là mỉm cười, đôi tay vẫn chuẩn xác đến từng milimet như đang thực hiện một ca phẫu thuật quan trọng nhất đời mình.

gã không khâu vết thương.

gã đang thêu.

từng mũi kim đâm vào rồi rút ra, xuyên qua da thịt thi vũ, để lại những đường chỉ đen sẫm. đáo hiền thêu tên của gã vòng quanh ngón áp út của thi vũ, ngay tại vị trí mà chiếc nhẫn đính hôn của thanh hà từng ngự trị. mỗi khi mũi kim xuyên qua, gã lại cúi xuống liếm đi giọt máu rỉ ra, ánh mắt hưng phấn đến điên dại.

"xong rồi, có đẹp không ạ? chiếc nhẫn này, vĩnh viễn sẽ không bao giờ tháo ra được, cũng không bao giờ mất đi được. nó được nuôi dưỡng bằng máu của anh, bằng da thịt của anh."

nhưng hành động ám ảnh nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.

đáo hiền đứng dậy, gã cầm lọ thủy tinh đựng trái tim thanh hà lên, mở nắp. mùi formalin nồng nặc xộc vào mũi khiến thi vũ muốn ngất đi. gã dùng kẹp nhấc khối mô thịt đã đông cứng ấy ra, rồi trước mặt thi vũ, gã đưa nó lên môi, đặt một nụ hôn sâu lên đó.

"anh biết vị của tình địch không? nó nhạt nhẽo lắm."

gã cầm trên tay con dao phẫu thuật nhỏ, cẩn trọng lạng một mẩu mô mỏng từ trái tim đó. bàn tay thô bạo bóp chặt quai hàm thi vũ, ép anh phải mở miệng, rồi đẩy mẩu thịt ấy vào sâu trong cổ họng anh. gã bịt miệng anh lại, đôi mắt âm độc nhìn chằm chằm vào đôi mắt vụn vỡ đang trợn trừng vì kinh tởm của anh.

"nuốt đi, vũ! để từ nay về sau, mỗi khi anh thở, mỗi khoảnh khắc anh còn sống, anh đều phải nhớ rằng cậu ta đang tồn tại bên trong anh, và anh thì, mãi mãi nằm trong tay em. anh và tên đó đã thực sự hòa làm một, đúng như tâm nguyện của anh rồi nhé?"

thi vũ nghẹn đắng, cảm giác ghê tởm dâng lên tận đại não. anh muốn nôn, nhưng đôi bàn tay của đáo hiền siết chặt như gọng kìm, ép anh phải nuốt lấy sự tàn khốc ấy. gã cười, một điệu cười trong trẻonhưng đầy quỷ quyệt, rồi gã vùi đầu vào lồng ngực run rẩy của anh, lắng nghe tiếng tim đập hỗn loạn thuộc về con mồi.

"tám năm kỷ niệm... cuối cùng cũng trọn vẹn rồi."

thành phố s vẫn vậy, những cơn mưa dai dẳng và những vụ án chồng chất trên bàn làm việc của đội hình sự. nhưng đối với thế giới bên ngoài, tôn thi vũ đã là một cái tên của quá khứ, một cảnh sát tài năng gục ngã trước cú sốc mất đi người yêu và chọn cách lui về ở ẩn. không ai nghi ngờ, vì hồ sơ bệnh án tâm lý của anh được ký bởi những bác sĩ danh tiếng nhất, và người bảo hộ cho anh không ai khác chính là phác đáo hiền, vị pháp y liêm chính và tận tụy nhất ngành.

ở nơi mà gã giam cầm anh, thời gian không trôi bằng kim đồng hồ, mà được đếmbằng những liều thuốc và những cơn khoái lạc đau đớn.

mỗi buổi sáng, đáo hiền vẫn mặc bộ đồ blouse trắng tinh khôi quen thuộc và thắt chiếc cà vạt được ủi phẳng phiu để đi đến phòng pháp y. gã vẫn là một thiên tài trong mắt đồng nghiệp, vẫn sạch sẽ, nghiêm túc và tuyệt đối đáng tin. nhưng chỉ gã biết, bên dưới lớp áo sơ mi, trên ngực trái của gã hiện hữu một hình xăm mang màu đen sẫm của loại chỉ khâu y tế đặc biệt, khắc rõ hai chữ "thi vũ".
dấu ấn mà gã tự tay khâu vào da thịt mình, để cảm nhận và nhắc nhở về sự hiện diện của anh trong mỗi nhịp thở của gã.

buổi tối, đáo hiền thường trở về với một túi bánh ngọt hoặc một bó hoa lan trắng. gã sẽ tháo chiếc xiềng cho thi vũ, bế anh vào phòng tắm để lau rửa, thay đồ như mọi ngày. thi vũ gần như không phản ứng, giờ đây như một con búp bê bằng sứ đã nứt vỡ, đôi mắt lúc nào cũng phủ một tầng sương mù vì tác dụng của thuốc. anh không còn phản kháng, không còn khóc lóc, chỉ lặng lẽ để gã điều khiển mọi thứ.

trên ngón tay áp út của thi vũ, cái tên trên đó đã lành sẹo, đỏ thẫm và nổi bật trên làn da trắng bệch. đó là món trang sức duy nhất mà gã cho phép anh mang trên người.

chuyện làm tình giữa họ diễn ra hằng đêm, đều đặn như một ca phẫu thuật định kỳ. đáo hiền yêu cơ thể thi vũ một cách bệnh hoạn. gã không vồ vập, chỉ chậm rãi dùng đôi tay thường cầm dao mổ để khám phá từng thớ cơ, từng điểm nhạy cảm trên người anh. gã thích nhìn thi vũ run rẩy dưới thân mình, thích nghe và ghi nhớ những tiếng rên rỉ đứt quãng bị bóp nghẹt bởi hơi thuốc.

"anh nhìn xem, vũ... cơ thể anh chỉ phản ứng với em thôi. thanh hà có bao giờ làm anh run rẩy thế này không?"

gã vừa thúc mạnh vào sâu bên trong vừa thì thầm vào tai anh những câu hỏi tàn nhẫn. gã muốn chiếm hữu cả linh hồn lẫn thể xác, muốn thi vũ phải đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm trong sự nhục nhã tột cùng. mỗi khi thi vũ sắp chịu không nổi mà ngất đi, đáo hiền lại dùng những nụ hôn chứa đầy thuốc kích thích để kéo anh trở lại với thực tại đau đớn.

sau những cuộc mây mưa đẫm mùi chiếm hữu, gã sẽ ôm chặt lấy anh, đắp chăn cho cả hai và bắt đầu kể về những vụ án gã vừa thực hiện trong ngày. gã kể về cách mổ xẻ những xác chết khác, nhưng luôn kết thúc bằng một câu khẳng định:

"nhưng không ai đẹp bằng anh cả. anh là kiệt tác hoàn hảo nhất mà em từng chạm vào."

thi vũ nằm trong vòng tay của con quỷ khoác lên mình lớp da con người, thẫn thờ nhìn lên trần nhà tối đen. đôi khi, trong những khoảnh khắc thuốc hết tác dụng, anh vẫn ngửi thấy mùi thuốc sát trùng vương vất trên đầu ngón tay đáo hiền, vẫn nhớ về vị tanh nồng của trái tim thanh hà trong cổ họng mình. nhưng rồi gã sẽ lại đem đến một ly trà thảo mộc, tiếp tục dành cho anh nụ cười trẻ con rạng rỡ, và anh lại chìm vào cơn mộng mị vĩnh cửu.

họ sống như thế, ngày qua ngày, trong một thế giới chỉ có hai người. một kẻ yêu bằng cơn cuồng si không lối thoát và một kẻ bị buộc phải yêu trong cơn cuồng si ấy. tám năm kỷ niệm đã qua, và hàng chục năm chiếm hữu sắp tới chỉ mới bắt đầu, trải ra như một nghi lễ không có điểm kết thúc. trong thánh đường này, phác đáo hiền là thần, còn tôn thi vũ trở thành vật tế thần duy nhất được dâng hiến để đổi lại sự "vĩnh cửu".

written by trhanhuonglattekhong - beta by towfly

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz