ZingTruyen.Xyz

𝓐𝓵𝓵𝓗𝓲𝓮𝓾 ·♪·¯·♫¸¸ 𝓢𝓸𝓾𝓵 𝓗𝓮𝓪𝓵𝓮𝓻 ·♪¸♩·¯·♬¸¸

29

amijeonjk_1997

Tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao vừa vang lên, cắt đứt bầu không khí gượng gạo của những tiết học đầu tiên trong sơ đồ mới. Minh Hiếu nhanh chóng đứng dậy, không quên để lại cho Quang Hùng một cái gật đầu khích lệ rồi sải bước về phía hai người bạn đang ngồi buồn bã ở dãy bên kia.

Nhìn từ xa, em đã thấy Thành An ngồi thu lu một góc, cái đầu cúi thấp nhưng đôi vai cứ thỉnh thoảng lại run lên vì ấm ức. Hiếu nén cười, em vòng ra phía sau lưng cậu bạn, kéo dài giọng gọi một cách đầy nũng nịu:

- An ơiiiiii... An của bạn ơi!

Thành An nghe tiếng gọi quen thuộc, sống lưng khẽ cứng lại nhưng vẫn quyết tâm không thèm quay đầu. Cậu vẫn giận, vẫn thấy cái sự sắp xếp này là một nỗi bất công to lớn của vũ trụ. Hiếu thấy con gà nhỏ này định chơi trò chiến tranh lạnh với mình, liền tiến sát lại gần, nghiêng đầu nhìn vào mặt cậu:

- Sao không trả lời bạn? An giận bạn đấy à? Hay là bạn làm gì sai để An ghét bạn rồi?

Bị em tấn công bằng cái giọng điệu ngọt lịm đó, bức tường phòng thủ của Thành An sụp đổ ngay lập tức. Cậu chậm chạp quay lại nhìn em, cái môi bĩu ra dài cả tấc, gương mặt đầy vẻ hờn dỗi:

- Không giận bạn... 

Giọng cậu lí nhí, nhưng ai nghe cũng thấy đầy rẫy sự uất ức.

- Thế sao cái mặt chù ụ như bánh bao thiu thế? 

Hiếu vừa nói vừa đưa tay lên định bẹo má cậu như mọi khi.

- Aaa ghét giáo viên quá đi! 

Thành An đột ngột vung tay, giọng cao vút đầy sự phẫn nộ 

- Đổi chỗ kì cục à! Ai đời lại xếp tui ngồi chung với tên cao khều nhạt nhẽo này chứ. An muốn ngồi cùng bạn cơ, ngồi với bạn mới vui, mới thoải mái... ngồi đây chán chết đi được!

Vừa nói, An vừa liếc xéo sang Đăng Dương vẫn đang im lặng ngồi bên cạnh như thể lỗi lầm này là của Dương vậy. Đăng Dương vốn đang định nói gì đó với Hiếu, nghe thấy lời phàn nàn của An thì chỉ biết khẽ mím môi, ánh mắt lại trùng xuống một chút vì nhận ra sự hiện diện của mình có vẻ đang làm phiền lòng người khác.

Ánh nắng của giờ giải lao xuyên qua khung cửa sổ lớp học, nhảy múa trên những hạt bụi li ti và đậu lại trên gương mặt rạng rỡ của Minh Hiếu. Giữa cái ồn ào, náo nhiệt của bạn bè xung quanh, em khẽ nheo đôi mắt lá liễu, gửi về phía Đăng Dương một cái nhìn đầy sự tin tưởng và trìu mến. Nụ cười ấy không chỉ là sự xoa dịu, mà còn là một lời khẳng định đầy sức nặng về giá trị của người bạn đang lặng lẽ ngồi đó.

- Ngồi với Đăng Dương là hơi bị tốt đấy nhé! 

Giọng Hiếu trong trẻo, âm lượng vừa đủ để cả hai người bạn đều nghe rõ sự trân trọng trong từng chữ.

Thành An nghe vậy thì mặt mày càng thêm nhăn nhó. Cậu xoay hẳn người lại, nhìn Đăng Dương từ đầu đến chân một lượt với vẻ mặt đầy hoài nghi, như thể đang cố tìm xem trên khối băng này có điểm gì để gọi là tốt. Cậu hừ lạnh một tiếng, giọng đầy vẻ bất mãn:

- Gì? Cái tên cao khều này á hả? Nhìn thôi đã thấy áp lực rồi, ngồi bên cạnh chắc tui thành cái bóng đèn bị cắt dây điện quá.

Minh Hiếu không hề vì sự gắt gỏng của An mà mất kiên nhẫn. Em tiến lên một bước, chống tay xuống mặt bàn gỗ đã lấm tấm vết mực, nghiêng đầu nhìn An bằng ánh mắt thấu thị:

- An lười học, ngồi đây Dương kèm cho An. Chứ bạn thấy An trong giờ ngủ suốt thôi, mẹ biết mẹ buồn đó nha.

Câu nói của Hiếu đánh trúng tim đen khiến Thành An chột dạ, nhưng lòng tự ái của một cậu nhóc bướng bỉnh vẫn thôi thúc cậu phải phản kháng đến cùng. Cậu khoanh tay trước ngực, hất hàm nhìn sang hướng khác, cố tình lờ đi ánh mắt của Dương:

- Bộ giỏi là tui phải nghe theo hả? Tui thích tự do, thích ngồi với bạn cơ. Chứ ngồi cạnh siêu cấp học giỏi này, hơi thở cũng thấy sặc mùi công thức toán học, tui chịu không nổi đâu!

Trong suốt cuộc đối thoại đầy thuốc súng đó, Đăng Dương vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, nhưng đôi bàn tay y lại siết chặt vào mép vở đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Từng lời trêu ghẹo dù không có ý xấu của Thành An giống như những mũi kim nhỏ đâm vào lòng tự trọng vốn dĩ đã mong manh của y. Y thấy mình giống như một món đồ bị ép buộc đặt vào tay người khác, một sự tồn tại thừa thãi gây ra nỗi khó chịu cho người cùng bàn.

Thế nhưng, cảm giác ấm ức ấy nhanh chóng bị lấp đầy bởi một luồng điện xẹt qua khi y nghe Hiếu nói: "Ngồi với Đăng Dương là hơi bị tốt đấy nhé". Trái tim Dương đập nhanh một nhịp. Giữa sự xua đuổi của An, chỉ có duy nhất một mình Hiếu là người đứng về phía y, công nhận y và thậm chí là gửi gắm người bạn thân nhất cho y.

Dương khẽ ngước mắt lên, bắt gặp ánh sáng kiên định trong đôi mắt Hiếu. Ánh mắt đó như muốn nhắn nhủ y rằng: "Không sao đâu, cậu ấy không có ý xấu. Nhờ cậu giúp nhé". Một sự xúc động len lỏi qua từng thớ thịt, Dương không nói gì, nhưng đôi vai y đã bớt căng cứng hơn trước. Y lẳng lặng nhìn tập tài liệu trên bàn, thầm nghĩ nếu An thực sự lười học, y sẽ không ngại ép cậu ta vào khuôn khổ, không phải vì muốn thể hiện, mà vì y không muốn làm Hiếu thất vọng.

Bầu không khí lúc này thật kỳ lạ. Một Thành An đang hừng hực lửa giận và ích kỷ, một Đăng Dương trầm mặc như mặt hồ mùa thu, và một Minh Hiếu đóng vai trò là nhịp cầu, khéo léo gắn kết những mảnh ghép tưởng chừng như không bao giờ có thể thuộc về nhau.

(Healing xíu nhooooo)

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz