ZingTruyen.Xyz

저는 진심이에요

1.

agd03_pp

"Màu mắt xanh ngời

Lạc giữa mây ngàn về chốn xa xôi."

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cứ mỗi lần nhìn ánh mắt người kia qua mấy chấn song trên cửa kính, Jeon Jungkook đều nghĩ rằng sẽ thật tốt nếu hai người gặp nhau ở một nơi nào đó khác thế giới này.

--

Lần đầu tiên gặp Kim Taehyung, Jeon Jungkook không thể rời mắt khỏi cổ tay của hắn. Cổ tay nọ gầy gò trắng ngần, chiếc còng sáng loáng chắc hẳn đã không hề tháo từ khi bị bắt. Tay hắn bầm một mảng lớn, đôi ba đường da bị còng siết đứt, máu loang lổ màu cam.

"Này, có thuốc không?"

Jungkook vừa cầm tập tài liệu ngồi xuống bàn thẩm vấn, Kim Taehyung ngay lập tức hỏi anh câu đó. Đôi mắt hắn nhìn hết sức vô tư, Jungkook suýt nữa đã rút gói thuốc ra. Đội trưởng ở bên ngoài lắc đầu đá một phát vào cửa, Kim Taehyung bật cười.

"Thôi vậy. Nói trước là tôi không nghiện thuốc. Chút nữa không cần lấy ra nhử tôi như ném xương cho chó đói đâu."

Jungkook nhíu mày, khẩu súng lục bên hông vướng víu khi anh ngồi xuống. Để cho phạm nhân chịu đến cực hạn của cơn thèm thuốc rồi mới bắt đầu khai thác lời khai là điều không ai còn lạ, Kim Taehyung thẳng thừng nói như vậy rồi ngồi im. Jungkook nhìn lên camera rồi khẽ nói:

"Đưa tay đây."

"Làm gì?"

"Đưa ra."

Kim Taehyung đưa tay ra, Jungkook lấy chìa khóa mở còng. Anh khóa chiếc còng lại bên thắt lưng mình, Kim Taehyung không nhìn mà chỉ lắc lắc cổ tay. Hắn hơi nhăn mặt, Jungkook mở tài liệu ra bắt đầu lấy lời khai.

Kim Taehyung bị bắt hai ngày trước. Chuyên án kết thúc vào giữa đêm, cả một đường dây buôn ma túy còn lại vài người. Taehyung là kẻ có giá trị nhất, khi bị bắt hắn vẫn còn đứng ở quầy rượu của quán bar đó chăm chú pha một ly rượu mạnh nhìn anh em mình lần lượt hoặc chết hoặc bị bắt đi. Đội đặc nhiệm đi vào đè Kim Taehyung xuống quầy rượu, hắn cười nhạt nói rằng không cần làm mình đau như thế rồi đứng thẳng dậy. Lúc đi qua hắn liếc Jungkook, trên môi nở một nụ cười.

Mọi việc dễ dàng hơn dự đoán rất nhiều, cả đội đặc nhiệm đều có hơi bất ngờ. Tưởng rằng Kim Taehyung ít nhất cũng phải mang súng trên người, cuối cùng đến một cây kim hắn cũng không mang. Đội phó đặc nhiệm tới khám quanh người Kim Taehyung, tay kiểm tra kĩ từ ngực áo xuống đến mấy túi quần và cả trong đôi giày da màu vàng rất nhạt. Đám cảnh sát xung quanh quan sát cuộc kiểm tra với ánh mắt mà nếu giải thích ra thành lời thì chắc chắn tất cả đều mang tính vũ nhục hơn là ham muốn tìm ra dù là một mẩu dao lam hắn dùng làm vũ khí. Một màn kiểm tra đó đày đọa tinh thần hơn là đày đọa thể xác bất cứ kẻ nào, đừng nói đến kẻ đứng đầu đường dây tội phạm chưa bao giờ bị động đến một sợi tóc. Kim Taehyung đứng yên cười nhạt.

Nếu không phải là một đám đặc nhiệm áp giải đi cùng với một chiếc còng số tám ở trên tay, có lẽ đám phóng viên đứng chờ bên ngoài sẽ tưởng hắn là sinh viên đi làm thêm ở quán bar khi giờ học kết thúc. Năm giờ sáng, mặt trời len lỏi qua mấy chiếc container chất đầy cầu cảng rồi chiếu lên đám người đứng lố nhố trước cửa bar. Trong không gian thẫm đặc của biển với ánh nắng ố vàng, mọi nơi đều có màu cảnh phục xanh đen chỉ thỉnh thoảng nhá lên ánh sáng của kim loại, Kim Taehyung mặc một chiếc áo sơ mi trắng muốt không hề bị dính một vết bẩn nào. Hắn không cúi gằm mặt như đám tội phạm thường phản ứng khi bị đèn flash chiếu vào, chỉ nheo mắt nhìn mặt trời rồi đi ra trong tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên tục. Jungkook đứng lại cùng với trưởng đồn nhận phỏng vấn, đến lúc ngẩng đầu nhìn lên thì chuyến xe áp tải Kim Taehyung đã đi một quãng dài. Bụi đất bay mù che lấp cả biển số xe, cánh cửa gỗ nâu dẫn xuống quán bar khẽ đung đưa qua lại. Nhành hoa linh lan bằng gốm ở trên đó rơi xuống, một người đồng đội của anh đi qua giẫm lên rồi cười nhạo không kiêng dè:

"Mẹ kiếp, tội phạm còn bày đặt thanh cao. Hoa linh lan đem treo cửa làm ch* gì?"

Một người nhân viên hiện trường cầm cuộn băng vàng đi qua góp chuyện:

"Nghe nói Kim Taehyung thích hoa linh lan."

Tiếng cười rộ lên. Jeon Jungkook khi đó không hiểu vì sao đồng đội của mình lại như vậy. Tội phạm có thể bị tước bỏ quyền công dân và thậm chí là cả quyền làm người, nhưng anh chưa bao giờ nghe nói rằng có thể tước bỏ quyền được thích một loài hoa tượng trưng cho sự thanh khiết. Huống hồ hình ảnh chiếc áo sơ mi trắng muốt cùng mái đầu ngẩng cao của Kim Taehyung khi đó cũng giống hoa linh lan hơn đám cảnh sát đem việc khám xét cơ thể của một tên tội phạm để làm trò vui.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz