𝟐. Tin Đồn
Hoàng Đức Duy không thích những người quậy phá, những người luôn dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề và đặc biệt hơn nữa là học lực kém. Nhưng trùng hợp thay, bạn cùng bàn của cậu lại chính là loại mang hết những cái cậu ghét nhất mà gộp thành.
Nguyễn Quang Anh. Một học sinh cá biệt có tiếng từ khi còn ngồi trên ghế trung học cơ sở, đến tận lúc đậu vào một ngôi trường cấp ba có tiếng nhất nhì thành phố, cũng chẳng thể thay đổi được bản tính ngông cuồng vốn có trong nó.
Cũng giống như việc dù cậu và nó ngồi cùng nhau cả tháng trời, nhưng mỗi khi được ai hỏi liệu một trong hai đã sớm quen dần với điều này chưa? Chắc chắn, câu trả lời sẽ luôn là chưa.
.
Mấy ngày gần đây thời tiết nắng mưa thất thường. Quang Anh trước giờ mang danh học sinh cá biệt với khẩu hiệu riêng "đụng là trụng" từng tung hoành khắp trường học cũ. Nay ngay cả trường mới nó đang theo học cũng phải dè chừng dù nó vẫn chưa làm gì.
Thế quái nào, một tháng của học kì đầu trôi qua rồi bước sang tháng thứ hai. Ngoài những vi phạm lặt vặt linh tinh, Quang Anh đến nay vẫn chưa dính dáng gì đến các vụ đánh nhau hay là rủ rê trốn học. Thậm chí đôi lúc nó còn tham gia phát biểu trong giờ, chủ động trong làm việc nhóm và ít ngủ gật hơn trước.
Dĩ nhiên, từ một đứa vốn quậy phá đột nhiên quay ngoắt như thế lại bảo sao người khác không thấy ngạc nhiên cho được? Ngay cả Đức Duy, người mới ngày nào còn ngồi ôm đầu tìm cách giúp bạn, nay quay sang thấy bạn mắt nhắm mắt mở chép bài còn không muốn tin nữa là.
Hiện tượng Quang Anh chăm học cứ thế ra đời, dân báo một thời cải tà quy chánh được tuồng đi khắp cả trường. Kết quả là không lâu sau đã tới được tai thầy Bùi Anh Tú, chủ nhiệm của 10A2.
.
- Thầy nghe bảo dạo này Quang Anh rất chăm học, em làm sao hay vậy Duy?
- Hả...dạ em...
- Em thật nha! Dạo này deadline dí quá thầy không kịp cập nhật gì hết. Không ngờ em lại lợi hại tới vậy.
Tại phòng hội đồng, ngay vị trí thường ngồi của thầy Anh Tú. Duy đứng đó cùng với gương mặt hết sức gượng gạo trước từng câu hỏi dồn dập. Thú thật, giờ dí vào tay Đức Duy bốn tỷ, bố Đức Duy cũng không biết phét làm sao cho mướt.
Vả lại, nhìn thầy tận tâm như vậy cậu càng không nỡ.
Ấy vậy mà thầy cậu lại khác. Thầy Tú không ngừng hỏi đi hỏi lại một câu mà với mục đích là gì thì ai cũng đều đã rõ.
Moi móc thông tin mánh khóe từ Duy.
Cơ mà vấn đề ở chỗ là Duy làm đéo gì có mánh khóe! Tự thân nó bỗng tiến bộ lên chứ ai nào dám tác động gì nó? Khéo động vào cậu vừa ra đường gặp ngay cơn mưa thủy tinh lại khổ.
Cứ thế, giờ giải lao quy định là hai mươi lăm phút. Nhưng cậu phải đứng đó những mười lăm phút để chịu đựng cơn hãm hiếp tinh thần đến từ giáo viên chủ nhiệm.
.
Những ngày sau đó, tiết trời vẫn còn ẩm ương khó đoán và lời đồn về Nguyễn Quang Anh thì vẫn chưa hạ bớt nhiệt. Thậm chí còn có xu hướng trở thành trung tâm của những cuộc bàn tán ở trường.
Ai hỏi Quang Anh biết không? Quang Anh à lát xồ. Thế hỏi nữa Quanh Anh thấy sao? Quang Anh thấy như cái dái. Tuy không biểu lộ ra ngoài nhưng quả thật, cảm giác bản thân là trung tâm của mọi cuộc trò chuyện, nó tệ vãi!
Kể cả khi nó được bọn bạn vuốt vai an ủi, được bọn nó mua cho cả sữa lẫn bánh để Quang Anh sớm lấy lại được tinh thần thì Quang Anh vẫn thấy mọi chuyện như cái dái. Giờ thì tên nó còn nằm chễm chệ trên confession của trường, lại bảo không cay đi? Không như cái dái đi?
Đúng là hổ không gầm lại tưởng Hello Kitty. Biết trước sẽ có ngày này, có dí buồi vào mặt nó cũng không chịu thay đổi. Quang Anh chăm học mà cứ như Quanh Anh cạo đầu đi tu bản thân ngày ngày bị đem ra bêu riếu suốt. Chưa kể hôm nọ, lúc đi căn tin với bạn nó còn bị trêu là "Quang Anh tí hi".
Cay! Cay! Cay!
Thêm quả thằng lớp trưởng với cái đầu bị nghiêng vì cứ hở chút xíu là lại quay sang nhìn nó hệt như thằng hâm. Hình như dạo này Quang Anh dẹp tiệt luôn cái trò lườm nguýt, nên thành ra người ngồi bên cạnh thấy thiếu phải không? Chứ trần đời, Quang Anh chưa từng gặp ai học giỏi nhưng lại dở người như thằng này.
.
Cũng từ dạo đó đến nay, số lượng bài viết trên confession nhắc đến tên nó nhiều không đếm xuể. Đức Duy ngồi cạnh dù không nói gì, nhưng trong đầu lại rối như tơ vò mỗi khi chợt nhớ ngay đến câu hỏi của thầy Anh Tú.
Rõ ràng, bạn cùng bàn đang dần thay đổi theo hướng tích cực không còn ngổ ngáo như trước, một điều rõ tốt nhưng mặt khác, có phải do công Duy đéo đâu mà dám nhận? Chưa kể nếu cậu chém gió vài câu, ngộ nhỡ lộ ra Quang Anh biết được thì khả năng hứng phải cơn mưa thủy tinh của cậu cũng cao.
Thiết nghĩ nên để mọi chuyện lắng xuống, dù sao thì bạn cùng bàn cũng đang trên đà học tốt. Duy không nghĩ hấp tấp sẽ là ý hay. Có lẽ, cách tốt nhất hiện tại vẫn là nên đợi thêm xem sao.
Đúng là một người học mà hai người khổ.
.
Hôm nay trời vừa hửng sáng đã liền kéo mây đổ cơn mưa rào. Quang Anh bước đi trên con đường ướt, một tay cầm ô một tay lấy cầm điện thoại trông rõ thảnh thơi. Trong đầu đinh ninh nghĩ rằng trời mưa thế này, chắc hẳn mọi người ở lớp cũng sẽ đi sớm nên chẳng phải lo chi việc đứng ngoài đợi cửa.
Nhưng vốn người tính không bằng trời tính. Quang Anh bước chân tới trường, đứng ngoan trước hiên giũ nước gấp ô, song, đi lại chỗ lớp vẫn chưa thấy có ma nào xuất hiện. Nhìn quanh hành lang trống hoác, gió lạnh lùa qua làm nó khẽ rùng mình, môi nhỏ mím nhẹ liền bước xuống căn tin đợi.
.
Trời đổ mưa to, Đức Duy rõ là không hứng bước chân ra đường, nhưng vì còn bận việc học nên đành miễn cưỡng lê lết thân dậy.
Đẩy con wave ra sân, cậu nhìn màn mưa đang rơi trắng xóa, khẽ chẹp miệng. Đi học đã mệt, ông trời còn làm thêm quả này nữa chắc cu cậu sớm thành con cá đuối mất! Thở dài một hơi, cậu mặc áo mưa rồi leo lên xe phóng nhanh tới trường.
.
Mưa rơi như trút nước, sân trường giờ đông kịt người. Đức Duy đặt chân vào lớp đã không thấy bạn cùng bàn như mọi hôm đâu, bản thân liền nghĩ chắc nay đi muộn. Nhưng vừa ngồi được một lúc lại thấy có bạn từ ngoài hớt hải chạy vào, dừng chân ở trước ngưỡng cửa kêu lớn.
- Lớp trưởng! Quang Anh đang đánh nhau ở ngoài căn tin kìa!!
⋆⭒𓆟⋆。˚𖦹𓆜✩⋆
Author: Chizuka - 1462025.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz