Spark
⚠️⚠️⚠️ Có chứa yếu tố incest, age-gap, anal sex, dub-con xin hãy cân nhắc thật kỹ trước khi đọc!!!
*****
Minjeong ngồi thẫn thờ trên sàn, sự thất vọng bao trùm lấy thân hình nhỏ bé. Em đã không thể giữ thăng bằng ở cú xoay cuối cùng, có lẽ là do búi tóc được quấn chặt phía sau đầu khiến em đau đớn.
Nhưng vấn đề chính là Minjeong chẳng thể tập trung nổi. Gần đây, Minjeong luôn trăn trở về những điều mà em chứng kiến xung quanh, cảm giác như tâm trí của em luôn tồn tại hình ảnh của người khác, điều đó vừa có lợi mà cũng vừa có hại.
Minjeong quan sát anh trai mình nhiều nhất trong tất cả. Đó cũng là lúc em nhận ra anh trai là một người đồng tính, việc biết trước khiến em dễ dàng chấp nhận sự thật hơn tất cả mọi người trong gia đình và Minjeong sẽ luôn đứng về phía anh trai khi anh chọn nói ra điều đó.
Mẹ của Minjeong thì khao khát trẻ lại hơn bao giờ hết, dù đó chắc chắn là một mong muốn xa vời. Lịch trình hàng tuần của bà luôn được lấp đầy bởi những buổi chăm sóc da mặt và trị liệu toàn thân. Dù sao thì đó cũng là một cách để an ủi cơn khủng hoảng tuổi trung niên của bà.
Bố của Minjeong vẫn ổn. Em nghĩ vậy. Ông chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền, không phải bởi ông là một người tham lam, tất nhiên rồi. Tuổi thơ của ông bị cái nghèo bủa vây và nó trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi đối với ông đến tận bây giờ. Ông muốn gia đình có những điều mà ông chưa được có có thời trẻ và đó lý do ông luôn đầu tắt mặt tối ở công ty.
Trong vòng tròn vô tận mang tên cuộc đời, Minjeong bị bỏ lại một mình. Sự trống rỗng đang ăn mòn em. Minjeong không chống lại cảm giác đó, em biết sở trường đặc biệt của mình – đặt bản thân vào hoàn cảnh của người khác, cho đến một ngày...
Jimin...
Jimin là con út trong gia đình mẹ em, cô trẻ của Minjeong. Jimin đã luôn là khán giả trung thành nhất của Minjeong kể từ khi em bắt đầu dấn thân vào con đường múa ballet. Jimin có một studio gần trường học của em vì vậy cô thường tạt qua đón Minjeong bất cứ khi nào Joohyun nhờ vả.
Jimin là khán giả đầu tiên và duy nhất đối với em.
Chiều hôm đó Minjeong vẫn tập luyện ở nhà như thường lệ. Jimin xuất hiện và lặng lẽ dựa vào ngưỡng cửa, tập trung quan sát cô vũ công trẻ. Jimin không bao giờ xen ngang, không bao giờ sỗ sàng. Cô lúc nào cũng lịch sự hết mức.
Minjeong biết cô ở đó nhưng em vẫn tiếp tục bài tập của mình. Khi mũi chân cuối cùng chạm đất, em quay sang và nhìn thẳng vào mắt cô. Đột nhiên, Minjeong cảm thấy tò mò về con người này, người mà em đã dành cả tuổi thơ để ở cạnh. Jimin luôn muốn một thứ gì đó. Một bí mật thầm kín. Và Minjeong chết mê chết mệt với những điều bí mật. Suy cho cùng, em vẫn chỉ là một thiếu nữ và bí mật thì giống như mứt dâu trên lát bánh mỳ của thiếu nữ. Thật khó cưỡng.
Vì vậy, sau khi kết thúc bài tập, Minjeong đã chạy đến nơi Jimin đứng và quyết tâm mở chiếc hộp Pandora mà cô luôn ôm trong lòng.
"Cô có thật sự quan tâm đến ballet không vậy?" Minjeong hỏi, vốn đã quen với kiểu nói chuyện không có kính ngữ giữa hai người.
Jimin chỉ mỉm cười.
Đối với một nhiếp ảnh gia thường xuyên phải đi chụp ngoại cảnh như Jimin, vẻ ngoài của cô khá nổi bật. Thậm chí là rất xinh đẹp. Jimin cao hơn em một chút, là kiểu mảnh khảnh nhưng vẫn đủ rắn rỏi, luôn đối xử ngọt ngào với người khác. Hội tụ đủ tất cả những điều khiến một thiếu nữ như Minjeong cảm thấy an toàn.
"Em nghĩ đây mới là thứ cô thích." Minjeong vòng tay qua cổ Jimin và ôm chầm lấy cô, ngước đôi mắt nâu lấp lánh của mình lên nhìn cô như cách mà em đã làm hàng trăm lần trước đây.
"Những cái ôm của Minjeong lúc nào cũng thật tuyệt vời." Jimin cười khẽ, chậm rãi đặt tay lên hông em.
"Hay là cái này?" Minjeong khúc khích và nhón chân để hôn lên môi cô.
Jimin chỉ lặng lẽ vuốt những sợi tóc mai đen nhánh của em.
Lẽ ra Minjeong nên dừng lại ở nụ hôn như chuồn chuồn đạp nước đó nhưng sự tò mò đã tiếp thêm động lực cho em.
"Hoặc là cái này?" Em chậm rãi nhả chữ trong khi liếm nhẹ môi dưới của cô.
Đây chắc chắn là một nước đi mà chính Jimin cũng không ngờ đến. Cô đứng im như tượng, nhịp thở ngắt quãng. Minjeong có thể cảm nhận được nó, cảm nhận được cô trẻ của mình đang căng thẳng trong vòng tay em.
"Hm...như vậy chắc là thích hơn nhỉ?" Minjeong nhân lúc cô choáng váng để đẩy lưỡi vào khoang miệng Jimin.
Vậy là, từ một hành động không ngờ của Minjeong, nụ hôn của họ kéo dài hơn dự kiến và khiến cả hai choáng váng.
Jimin rên rỉ và giữ chặt cơ thể nhỏ bé của Minjeong, bên dưới không tự chủ mà cương lên.
Em cười khẽ, hơi lùi ra một chút. "Giáo viên ở trường nói rằng đây là dấu hiệu cho thấy ai đó thích mình, điều đó có đúng không ạ? Nếu có thì cũng không sao đâu Jimin-ssi. Em thích việc cô thích em mà."
Minjeong nói với vẻ tự tin ngút trời nhưng rồi khi em ngước nhìn cô, ánh mắt thâm sâu của cô đã khiến Minjeong phải giật mình.
Minjeong cứng đờ. Em chỉ biết nhìn chằm chằm, quan sát thật cẩn trọng, cố gắng để nắm bắt tâm tư người cô tốt bụng của mình.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Jimin đang hàm chứa thứ ham muốn có thể nuốt chửng em. Vậy là, không cần đến giây thứ hai để suy nghĩ, Minjeong lặng lẽ quỳ xuống, gỡ khuy quần của cô, thò tay vào bên trong và rút món đồ chơi em vẫn luôn tò mò ra bằng một loạt những chuyển động mượt mà. Minjeong háo hức ngậm nó vào miệng và di chuyển môi mình dọc thân trụ một cách đáng yêu, xoay chiếc lưỡi nhỏ xíu của mình trên đầu khấc đỏ ửng khi làm điều đó.
Minjeong đã mở chiếc hộp Pandora chứa đầy tội lỗi ngay tại phòng ngủ của mình khi mà bố mẹ em vẫn còn ở ngoài kia. Đó là điều Jimin luôn khao khát. Minjeong không cần câu trả lời từ cô. Khả năng đặt bản thân vào hoàn cảnh của người khác cho phép em cảm nhận được mọi thứ. Minjeong chưa từng làm điều này cho bất kỳ ai nhưng em đã xem nó hàng trăm lần trên mạng và em tự tin rằng mình là một người tiếp thu những điều mới mẻ cực kỳ tốt.
Jimin dần chìm sâu xuống những cú ngậm nhả liên tục của Minjeong, cô ngửa đầu ra sau và đặt tay lên mái tóc mềm mại của cô gái trẻ, gỡ búi tóc phía sau đầu em. Nhịp độ được tăng lên bằng những cú thúc hông chủ động của Jimin, dương vật ướt đẫm nước bọt trượt dài trên bờ môi mềm mại. Chẳng mấy chốc mà một lượng chất lỏng đặc sánh đã lấp đầy khuôn miệng nhỏ bé của Minjeong, khiến Minjeong ho sặc sụa.
"Đến lượt em, cô gái nhỏ." Jimin thì thầm, dịu dàng kéo em đứng dậy. Vòng tay mềm mại của cô nhốt em trong một cái ôm thật chặt, Jimin từ từ đẩy Minjeong áp sát vào tường. Cô nắm lấy đũng quần ballet của em và xé toạc nó. Không một mảnh đồ lót. Hoàn toàn trần trụi, vô cùng mỏng manh. Cô quỳ xuống, dang rộng hai chân em bằng cách gãi nhẹ lên đầu gối và áp mặt mình lại gần vùng tam giác rộng mở.
Khi Jimin cọ má vào gò mu đẫy đà của em, Minjeong nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy bố mẹ ở sân sau. Họ có lẽ sẽ không bao giờ biết những điều đang diễn ra trong căn phòng này. Jimin bắt đầu liếm âm hộ của em, chào hỏi khe nhỏ ướt đẫm. Cô gảy lưỡi vài lần trên âm vật nhạy cảm rồi bất thình lình cho lưỡi vào bên trong. Cơ thể Minjeong run rẩy trước những xúc cảm mới lạ, sự xuất hiện của Jimin cùng những món quà luôn mang đến niềm vui cho cô gái trẻ nhưng chưa bao giờ theo cách này. Jimin chưa bao giờ đẩy lưỡi vào và tung hoành ngang dọc bên trong lỗ nhỏ của em theo cách này. Nó khiến đầu gối em mềm đi, và có lẽ là một phần trái tim em. Ngón trỏ của Jimin vẽ những hình tròn vô tận trên âm vật sưng tấy khi lưỡi cô cuộn tròn bên trong.
Minjeong phải giữ đầu cô bằng cả hai tay. Em đã ướt kể từ cái ôm đầu tiên của họ rồi nhưng những gì Jimin đang làm thậm chí còn khiến Minjeong ngây ngất hơn. Minjeong cố để không hét lên, hai mắt mở to khi khoái cảm như sóng thần ập vào cơ thể mỏng manh. Bố mẹ em chỉ cách họ một bức tường nhưng Chúa ơi, cảm giác này thật tuyệt. Chú thiên nga nhỏ chỉ kịp ré lên một tiếng trước khi xụi lơ và hoàn toàn rơi vào trạng thái xuất thần.
Minjeong vẫn còn choáng váng sau cực khoái thì Jimin đã nhanh chóng lật người em lại và ấn mặt em vào tường. Cô lại cửng lên rồi. Nó, thứ mà chính tay em lấy ra khỏi quần cô đang áp sát vào vùng nữ tính của em. Jimin dịu dàng hôn lên cần cổ trắng ngần, hôn lên bả vai mềm mại, hôn lên gò má nóng ran. Minjeong chỉ biết rên ư ử trong cuống họng, dựa hẳn vào người cô. Em luôn thích những cái ôm từ phía sau, Minjeong thích được bao bọc trong một vòng tay đủ ấm áp.
Nhưng việc này thật sai trái. Đây là cô trẻ của em.
"Chúng ta không nên làm điều này..." Minjeong thì thầm, vẫn chưa lấy lại hơi thở sau một loạt những hành động diễn ra trước đó.
"Shhh..." Jimin ngắt lời em bằng cách cắn nhẹ lên vành tai đỏ ửng. Cô gục đầu xuống vai em và từ từ đẩy dương vật của mình vào bên trong. Những tia lửa bỏng cháy xuyên qua cơ thể nhỏ bé của thiếu nữ, Minjeong cảm nhận được đầu khấc bắt đầu xuyên qua môi âm hộ để hướng lên trên. Âm đạo mượt như nhung háo hức tiếp đón vị khách không mời, chủ nhân của nó ré lên và rồi Minjeong bắt đầu sợ hãi. Minjeong liên tục nói dừng lại, đủ thảm thiết để Jimin thật sự làm theo lời cầu xin đáng thương đó.
"Đợi đã, chúng ta không thể...em không muốn có thai..."
Một trong những người bạn của em đã mang bầu vào cuối năm ngoái và phải bỏ dở sự nghiệp ballet dù đang ở độ tuổi đẹp nhất. Minjeong không muốn ngừng múa ballet để sinh con. Nghe có vẻ vô lý nhưng đó là điều duy nhất Minjeong lo lắng.
"Được rồi," Jimin lẩm bẩm.
Tin vui cho Minjeong là Jimin vẫn luôn là một người tử tế như thế.
Cô rút gậy thịt ra nhưng không từ bỏ ý định của mình. Jimin đặt nó giữa vòng ba săn chắc của em, tiếp tục di chuyển lên xuống. Lượng dịch cả hai tiết ra sau màn dạo đầu là vừa đủ để nó dễ dàng trượt giữa khe mông của em.
"Minjeongie thật quyến rũ."
Em cảm thấy tự hào – tự hào vì Jimin luôn tôn thờ cơ thể mảnh khảnh chẳng có nổi một đường cong rõ ràng nào của mình. Thiếu nữ nào nghe được lời khen từ một người mang gương mặt xinh đẹp như Jimin mà không xiêu lòng cơ chứ?
Tất nhiên là Minjeong cũng thích việc này. Em thích nó hơn bất cứ cái ôm nào của họ trước đây. Nhưng em quyết định mọi thứ phải diễn ra nhanh hơn nữa. Minjeong sợ bố mẹ có thể gõ cửa phòng bất cứ lúc nào, em cần Jimin đẩy nhanh tốc độ.
Khi Jimin mải miết đuổi theo cực khoái của mình, Minjeong đã lùi về sau và kéo cô tựa vào lưng mình. Em thì thầm những lời khích lệ nho nhỏ vào tai cô, làm mọi thứ để kích thích cô, hy vọng cô sẽ sớm xuất tinh.
Sự nhiệt tình đột ngột của em khiến Jimin ngạc nhiên. Cô rên rỉ và họ tiếp tục ôm nhau như vậy khi cô đẩy nhanh hơn.
Cực khoái ở đó, lưng chừng và ngoài tầm với. Đó là lúc Minjeong phạm sai lầm đầu tiên. Em hơi nghiêng người để đưa tay xuống và tự chạm vào mình, cũgn bởi vì vậy mà góc độ tiếp xúc giữa họ đã ít nhiều có sự thay đổi. Ở cú đẩy tiếp theo, đầu khấc của Jimin đã chạm đến lỗ nhỏ phía sau em. Chưa từng có thứ gì được phép chạm vào nơi đó, kể cả ngón út của em. Nói cách khác, nó hoàn toàn trinh nguyên. Nhưng sự trơn trượt và góc độ hoàn hảo đã khiến đầu khấc của Jimin đâm thẳng qua mà không có sự đề phòng nào.
"Ughhhh!" Minjeong hét lên. Lần đầu của em. Tuy thứ kia chỉ mới vào một chút nhưng thế là quá đủ. Em không thể chịu nổi. Sự xâm nhập đến từ Jimin quá đột ngột và cơn đau vượt ngoài tưởng tượng của em.
"Jimin-ssi? Đợi đã, cô nhầm chỗ rồi." Minjeong thút thít. Chắc chắn đây là một tai nạn. Jimin tử tế và tốt bụng sẽ không bao giờ làm điều này. Tại sao cô lại muốn vào? Nếu cô chịu rút nó ra khỏi đó thì chẳng phải cả hai đều sung sướng hay sao?
"Oh, Minjeongie." Jimin rên rỉ nhưng cô không di chuyển.
Em cố gắng vùng ra nhưng lại bị ép mặt vào tường một lần nữa. Jimin đã đi quá xa rồi. Bàn tay cô giữ chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của em và ngăn em cử động.
"Jimin-ssi?" Minjeong thủ thỉ.
Nhưng cô không trả lời. Jimin không nói một lời nào. Thay vào đó, cô tiếp tục đẩy vào. Chậm rãi. Chắc chắn. Từng centimet một. Minjeong cố kìm lại tiếng nức nở của mình bởi cảm giác đau đớn không cách nào kháng cự.
"Đợi đã, em...Jimin-ssi, nó không vừa đâu..." Lần này, Minjeong chuyển sang cầu xin, mong mỏi cô rủ lòng trắc ẩn.
Minjeong đang bốc cháy – quá nhiều đau đớn xen kẽ với những khoái cảm nho nhỏ. Em không thể kêu cứu được, em không muốn bố mẹ phát hiện chuyện này. Vì thế Minjeong để cô tiếp tục. Jimin đẩy dương vật của mình vào sâu hơn.
Cô bắt đầu nức nở khi nhận ra mình đang làm gì với cháu gái ngay tại mái ấm của gia đình họ. "Tôi xin lỗi, Minjeongie...tôi xin lỗi..." Cứ một lời xin lỗi được thốt ra Jimin lại đẩy dương vật của mình vào sâu hơn, khai phá lối đi chật hẹp nhất trên cơ thể em.
"Đừng xin lỗi, Jimin-ssi...Chỉ cần–chỉ cần lấy nó ra, được không?" Minjeong nói rất khẽ. "Nếu cô muốn em sẽ để cô–"
Lời khẩn cầu bị cắt ngang bởi cơn đau khủng khiếp đột ngột ập đến, Jimin đã nằm hoàn toàn bên trong em. Không còn đường lui, cơ thể em đã làm điều mà nó bắt buộc phải làm, tự định hình lại khoảng trống để phù hợp với kích thước của Jimin.
Jimin rút ra sau đó dừng lại một chốc trước khi đẩy vào thêm lần nữa. Ba lần nông một lần sâu, Jimin thực sự đang tàn phá lối nhỏ nguyên sơ nhất của chú thiên nga trẻ.
"Xin lỗi, xin lỗi Minjeongie..." Cô tiếp tục xin lỗi dù vẫn tiếp tục hành động của mình. Minjeong bé nhỏ cam chịu để bị ép vào tường, em đã phải chịu hàng tấn đau đớn để theo đuổi bộ môn ballet khắc nghiệt này và bây giờ lại phải chịu đau đớn từ một việc đáng nhẽ chỉ nên có sự sung sướng.
Minjeong nghiến răng và thậm chí còn nói với cô rằng không sao cả, không sao đâu, em nói rằng em có thể chịu được.
"Không sao đâu, Jimin à, chỉ là đừng dồn dập quá, nhé? Vẫn đau lắm đấy." Em cố tỏ ra bình tĩnh nhưng giọng nói run rẩy kia đã thể hiện điều ngược lại. Minjeong cắn môi dưới để không bật khóc. Jimin đã giảm nhịp độ xuống nhưng cô không dừng lại. Cô đặt tay trên bờ mông mịn màng của em và chiêm ngưỡng nơi riêng tư nhất của họ va vào nhau. Cảnh tượng cửa hang nhăn nhúm bao bọc lấy dương vật cứng ngắc của cô thật dâm đãng. Đó là thứ kinh khủng nhất nhưng cũng nóng bỏng nhất mà Jimin từng thấy. Cô siết chặt vòng eo bé nhỏ của em và rên rỉ. Ảo tưởng đen tối và sai trái nhất của cô đang biến thành hiện thực, điều mà Jimin chỉ dám nghĩ đến một cách rụt rè trong những giấc mộng xuân. Cô thật sự đang làm tình với cháu gái của mình.
May mắn cho Minjeong, nơi đó đã bắt đầu trơn trượt hơn. Gậy thịt của cô đang ra vào tự do hơn. Tuy nhiên, cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn vẫn thật xa lạ và khắc nghiệt – không giống những bộ phim mà em từng xem trên mạng.
Em choáng váng. Khi tầm nhìn mờ dần đi, Minjeong nhận thấy những cảnh báo rõ ràng hơn về cực khoái của mình – một thứ khoái cảm được tạo ra từ đau đớn. Minjeong biết mình sẽ sớm ngất đi, cơ thể em chỉ chịu được bấy nhiêu thôi. Em cần Jimin xong việc trước lúc nó xảy đến.
"Ừm...bắn đi Jimin. Làm ơn."
"Có được không?"
"Được," Minjeong thở hổn hển. "Cứ bắn vào trong đi. Không sao đâu. Bắn đi. Cùng với em..."
Jimin gục đầu lên vai em và xin lỗi hết lần này đến lần khác. "Tôi xin lỗi... Minjeongie, tôi xin lỗi..."
Hai tai Minjeong không còn nghe rõ nữa, em bắt đầu tê liệt rồi và Jimin cần phải nhanh lên. "Không sao đâu. Cứ bắn vào trong đi."
"Vào trong." Minjeong lặp lại. "Vào trong em." Một lần. Rồi lại một lần nữa. Nó đã trở thành một câu thần chú mỗi khi dương vật của Jimin chìm sâu vào lỗ nhỏ chật hẹp. Nó là câu thần chú dành cho Jimin, cũng như là Minjeong. Em cần phải tỉnh táo.
Nhưng Jimin vừa ra rất nhiều trước đó và thế là cô phải kiên trì rất lâu trước khi cảm nhận được hai trái trứng của mình ngứa ran một lần nữa. Bấy giờ, em đã gần như ngất lịm, lơ lửng bên bờ ý thức khi cô rên rỉ thỏa mãn và thúc vào mạnh hơn.
Cuối cùng, Jimin hơi nâng hông lên để toàn bộ chiều dài của mình được ôm trọn. Minjeong nhíu mày và cào vào bức tường trước mặt mình. Đó cũng là lúc em mắc sai lầm thứ hai. Minjeong đứng trên mũi giày ballet của mình trong một nỗ lực để thoát khỏi sự xâm nhập đến tận cùng của cô. Nhưng Jimin cao hơn em và cô có thể nương theo cử động của em khi em kiễng chân lên. Cô nắm lấy một chân của em và nâng nó lên, tạo ra một góc vuông tuyệt đẹp mà bất cứ một vũ công ballet nào cũng có thể làm được. Tư thế hoàn hảo khiến dương vật đi vào tận sâu bên trong mà không còn gặp trở ngại gì và thật may cho Minjeong vì chỉ vài phút sau đó, Jimin đã sơn trắng lối vào của em.
Đầu gối cô run rẩy, tinh dịch lấp đầy cháu gái của mình. Cảm giác bỏng rát đốt lên một ngọn lửa mà Minjeong chưa từng có. Em rùng mình và cố gắng kìm nén sự thôi thúc được giải phóng để nức nở.
Minjeong đã quên mất một điều. Đối với cô, những cơn rùng mình của em sẽ chỉ thúc đẩy Jimin tiếp tục xuất tinh cho đến khi cô không còn gì để cung cấp nữa. Jimin từ từ thả em xuống. Minjeong gần như bất tỉnh lúc cô lấy dương vật đã xìu xuống một nửa ra khỏi người em. Cảm giác vẫn tệ như lúc nó đi vào. Minjeong ngã xuống sàn, quá kiệt sức để có thể đứng vững. Jimin vội vàng đỡ em dậy, nỗi sợ hãi bao trùm lấy gương mặt xinh đẹp của cô.
Cả hai đều nhận thức được mình vừa làm gì.
Em chạy vội lên giường, úp mặt vào khối và để cho những tiếng khóc của mình được thoát ra. Jimin bị đẩy ra ngoài trước sự ngỡ ngàng.
"Minjeongie, em ổn chứ?" Giọng cô vọng vào.
"Không sao đâu, Jimin-ssi. Em sẽ ổn thôi. Em chỉ cần nằm một lúc."
Sau đó em nghe thấy tiếng Jimin thở dài và bước xuống cầu thang.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại. Chính Minjeong cũng không thể tin được là sau khi Jimin rời đi, em đã thủ dâm. Ngay trên giường của mình.
Nước mắt vẫn còn ướt mi, Minjeong nằm ngửa và đưa tay xuống đũng quần bị xé rách. Em dang rộng hai chân và tự chạm vào mình. Trong đầu em tua đi tua lại những điều vừa diễn ra. Minjeong thậm chí còn trượt một ngón tay xuống lỗ hậu của mình nhưng đã kịp dừng lại. Cuối cùng, khi cơn cực khoái đánh bay mọi thứ, Minjeong thả trôi bản thân. Em giãy giụa và vặn vẹo trên giường, nghiến chặt răng để không bật thành tiếng. Nó mãnh liệt đến mức Minjeong dường như thiếp đi ngay sau đó.
Khi tỉnh dậy, căn phòng đã bị bóng tối nuốt chửng. Buồn bã. Thất vọng. Cảm giác bị bỏ rơi. Và cả niềm sung sướng. Minjeong vuốt mái tóc dài của mình, điều chỉnh lại nhịp thở trong giây lát. Em cởi chiếc quần ballet của mình ra và ôm nó vào lòng, cảm giác nhói đau không thể tả bóp nghẹt trái tim em.
Đó là bí mật giữa hai người, Minjeong chưa từng kể với ai về những gì đã xảy ra vào ngày hôm đó. Và Jimin cũng không còn xem Minjeong múa ballet nữa. Trong nhiều năm tiếp theo, Jimin sẽ luôn tránh đi mỗi lần họ có cơ hội ở riêng với nhau.
Minjeong nghĩ rằng cô không còn quan tâm đến em nữa. Nó khiến em tổn thương hơn bất cứ điều gì. Mãi về sau, em mới nhận ra rằng chính cảm giác tội lỗi đã khiến Jimin hành xử như vậy – cảm giác tội lỗi và sợ rằng chuyện đó có thể tiếp tục xảy ra. Minjeong cũng có một phần trách nhiệm trong đó. Có lẽ, họ đã phản bội lẫn nhau. Chiếc hộp Pandora một khi đã mở ra thì mãi mãi không thể đóng lại.
Múa ballet làm em tổn thương vì nó khiến Minjeong nhớ đến cô trẻ của mình. Quá tuyệt vọng để tiếp tục, em từ bỏ ballet và chuyển sang kendo ở trang tiếp theo của cuộc đời mình.
Nhưng sau tất cả, ballet vẫn tìm đến Minjeong.
Bây giờ thì cả kendo và ballet đều là một phần cuộc sống của em. Chúng bổ trợ cho nhau hoàn hảo theo cách mà không ai ngờ tới. Minjeong cố giải thích điều đó cho Ningning, một vũ công ballet khác, đồng thời cũng là bạn tâm giao của em.
"Ballet và kendo, nghe có vẻ hơi kỳ quặc khi kết hợp chúng lại với nhau nhưng chính là như vậy. Đẹp đẽ, duyên dáng và ừm, rất điên rồ."
"Cũng giống như chị vậy, Minjeongie." Ningning nhẹ nhàng đáp lời.
Minjeong gật đầu và nuốt khan, cố ngăn dòng nước mắt chảy xuống.
"Ừm, điên rồ thật...giống như chị."
Hết.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz