ZingTruyen.Xyz

호랑이 백합 일기

42

bbikewtie

Chờ một lúc lâu sau, anh mới rút dương vật mềm nhũn ra.

Huyệt khẩu bị kéo căng chưa kịp khép lại, tinh dịch đặc sệt trộn lẫn với dịch nhầy trong suốt từ từ chảy ra, hình ảnh dâm đãng mỹ miều kích thích đến bụng dưới anh cương cứng, muốn tiếp tục cắm vào một lần nữa.

Nhưng Omega thân thể yếu ớt mỏng manh đã ngất xỉu, dấu đỏ trải rộng toàn bộ cơ thể, giữa hai chân đều là dịch nhầy sáng lấp lánh, huyệt khẩu còn chảy xuống tinh dịch nồng đậm của Thái Hanh.

anh đành phải kiềm chế dục vọng của chính mình, bế người vào trong phòng tắm tẩy rửa sạch sẽ.

Sau khi sửa soạn xong hết thảy mọi việc, bữa tối cũng đã được đưa đến, anh nhỏ giọng đánh thức cậu, sợ lúc này để cậu ngủ quá nhiều buổi đêm sẽ bị mất ngủ.

anh bế tiểu Quốc đi dùng cơm, tay trái anh ôm lấy eo nhỏ, tay phải đút thức ăn cho Omega.

Tư thế này thật sự là không hề thuận tiện, nhưng anh lại chẳng cảm thấy mệt, cứ đút cho cậu một miếng, lại tự gắp cho mình một miếng.

Tựa như là người bước vào cõi thần tiên cậu nằm ở trong lòng anh hơi hoài nghi nhân sinh.

Cậu hoài nghi có phải kỳ thật mình đã chết rồi, có thể hiện tại cậu là đang ở trên thiên đường......

Rõ ràng thời điểm làm tình cậu có cảm thấy đau đớn, nhưng không có tỉnh lại giống như tưởng tượng, mà vẫn đắm chìm trong giấc mộng, hay là cậu đã du hành tới một chiều không gian khác??

Rất có khả năng, bằng không sao tiên sinh lại cứ như thể biến thành một người khác vậy chứ? Đã thế còn không chịu đi làm.

cậu nghiêm túc ngẫm nghĩ.

Ngày tháng sống ở trong căn biệt nhỏ có cảm giác giống như đang hưởng tuần trăng mật.

Chỉ có điều là tuần trăng mật lại diễn ra sau khi ly hôn, loại trình tự này thật có chút kỳ quái.

Nhưng hai người đều không thèm để ý đến điều đó, một người thì ôm Omega xinh đẹp, mềm mại và ngọt ngào; còn một người thì cho rằng mình đang nằm mơ thế nên đánh bạo chủ động tấn công.

anh đắm chìm trong sự chủ động của tiểu Quốc, hoàn toàn không phát hiện ra người trong lòng thường xuyên ngẩn ngơ.

Mặc dù cuộc sống mộng ảo này thật hạnh phúc, nhưng cậu vẫn thỉnh thoảng nhớ tới "bản thân mình trong thực tại"

-- Liệu tiên sinh có đang dọa mình không? Khi mình vừa bước vào phòng lại thấy cảnh anh ấy đang hôn mê hoặc tệ hơn là đã chết rồi......

Đặc biệt là mỗi khi cậu thấy anh mỉm cười, liền không tự chủ được mà cảm thấy hoảng hốt

-- Tiên sinh ở thực tại liệu có đang lo lắng mình? Dù gì thì mình là vợ cũ của anh ấy mà......

Hơn mười ngày sau, anh một tay bưng một cái đĩa đựng hoa quả, một tay vỗ vỗ nhẹ mông nhỏ của cậu đang nằm ngủ ở trên sô pha.

Còn chưa để người hoàn toàn tỉnh táo, anh đã buông đĩa đựng hoa quả rồi bế cậu lên, lo lắng gọi cậu dậy: "Dậy, dậy đi, em ngủ cả ngày như thế sẽ khiến tôi lo lắng."

anh thò tay sờ sờ trán cậu và nói, "Có phải tới kỳ động dục rồi hay không?"

Nhưng thực tế tiểu nhỏ này chỉ nghe được nửa câu đầu, cậu bối rối nhìn về phía anh hỏi: "Anh rất lo lắng sao?"

"Đương nhiên rồi." anh chỉ nghĩ cậu đang nói mớ vì vẫn đang ngái ngủ, cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Anh nhớ tới tủ lạnh còn có một hộp dâu tây, thế là lại hỏi, "Muốn ăn dâu tây không?"

cậu đang tự chìm vào trong suy nghĩ của chính mình nên vô thức gật đầu.

anh liền buông người ra, đứng dậy đi lấy dâu tây.

Con dao gọt hoa quả để trên đĩa chợt lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, cậu nhìn nó một cách thất thần -- Nếu bây giờ mình tự giết chết bản thân trong mơ, vậy có thể tỉnh lại trong thực tại không?

Tỉnh cảnh không phân biệt được đâu là thực đâu là mơ khiến cậu chịu nhiều dày vò.

Nội tâm phải chịu giằng xé từ hai phía, một bên là hạnh phúc giả dối trong mộng ảo, một bên là lo lắng thế giới thực tại. Rốt cuộc đâu mới là hiện thực?!

cậu cầm lấy con dao gọt hoa quả kia, mũi dao sắc bén khiến cậu rùng mình vì sợ hãi, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy cán dao, muốn tự đâm vào chính mình ....

"Chính Quốc !!"Thái Hanh từ phòng bếp đi ra liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến cho người ta cảm thấy khiếp vía.

Omega mặc trên người một bộ đồ ngủ mỏng manh, hai mắt nhắm chặt, tay cầm một con dao gọt hoa quả sắc nhọn chĩa ngay vào trái tim mình.

Cảnh tượng này làm anh sợ tới mức lập tức hét lớn.

anh bước vội tới bên cạnh tiểu Quốc, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

cậu giờ phút này cứ như bị mất hồn, hai tay run nhẹ nhẹ nhưng vẫn nắm chặt cán dao tay, trên khuôn mặt tái nhợt khẽ nhỏ ra một giọt nước mắt nóng hổi.

"...... Em bỏ dao xuống trước, được không?" Toàn thân anh đều phát run, cổ họng như bị nhét một miếng bông gòn, phải cố gắng hết sức mới có thể khiến âm thanh phát ra không thay đổi, chỉ sợ một sơ sẩy nhỏ cũng có khả năng kích động người trước mặt.

Anh một tay cầm một quả dâu tây đỏ tươi đưa cho tiểu Quốc để thu hút sự chú ý của cậu, một tay còn lại nắm lấy lưỡi dao, nhẹ nhàng rút con dao từ trong tay cậu.

Cho tới tận khi con dao bị anh ném ra phía xa ở đằng sau lưng mình, anh mới không còn sức lực, ngã ngồi trên mặt đất, thở phào nhẹ nhõm.

"...... ngốc ơi, xảy ra chuyện gì? Chẳng phải vừa rồi vẫn còn rất tốt sao?"

Nhịp tim dồn dập lúc nãy của anh dần trở nên thong thả nhưng anh vẫn hốt hoảng ôm chặt tiểu Quốc trong lòng, hỏi han cậu một cách dịu dàng, thế nhưng đâu đó trong giọng nói vẫn lưu lại một chút run rẩy.

Những giọt nước mắt lại không ngừng tuôn rơi trên khuôn mặt của tiểu Quốc, cảm xúc đè nén suốt nhiều ngày cuối cùng cũng bộc phát.

Cậu khóc không thành tiếng, chỉ lẳng lặng dùng sức ôm lấy anh.

Tiếng khóc thút tha thút thít thật nhỏ và giọt nước mắt nóng hổi tựa như mang theo vụn thủy tinh, tất cả đều đang cắm sâu vào trong lòng anh, đâm sâu vào trong hốc mắt đỏ bừng của Thái Hanh.

Mà anh lúc này chẳng biết làm gì khác ngoài việc liên tục dỗ dành, rồi lại lau đi những giọt nước mắt trên mặt tiểu Quốc hết lần này tới lần khác.

Anh hoàn toàn không thể hiểu được tại sao Omega đang yên đang lành lại đột nhiên làm ra hành động đáng sợ như vậy?

Rất nhanh sau đó, tiểu Quốc đã khóc tới mệt nhoài.

Thể lực của cậu đã hoàn toàn tiêu hao hết, giống một con búp bê người máy hết pin, hai mắt sưng đỏ nằm trong vòng tay của anh.

Trong lòng còn cảm thấy sợ hãi, anh liền bế cậu quay về phòng, đặt Omega đáng thương lên trên giường, sau đó nhặt tất cả những đồ vật có thể gây sát thương giấu vào trong phòng chứa đồ, rồi thì khóa cửa lại, tiếp đó đem chìa khóa bỏ vào trong két sắt.

anh tình nguyện hi vọng bản thân mình hôm nay trông gà hoá cuốc cũng không muốn lại nhìn thấy cảnh tượng mà chỉ nhớ đến thôi cũng khiến anh sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy đầy người.

Nếu anh từ phòng bếp đi ra chậm mười giây nữa thôi...... kết cục ra sao thì thật sự anh chẳng dám nghĩ tới.

Tay ôm tiểu Quốc nhỏ, anh mang theo mùi hương gỗ cháy trấn an Omega đến ngủ mơ vẫn còn đang run rẩy, thao thức cả đêm. Hôm sau, đồng hồ sinh học của tiểu Quốc đồng hồ đánh thức cậu dậy rất đúng giờ.

anh vẫn giống như thường lệ hôn lên trán cậu, rồi mỉm cười chào buổi sáng, ngoại trừ cằm mọc ra một ít râu và quầng thâm dưới mắt của anh thì hết thảy đều bình thường.

Sau một lúc mơ hồ, cậu đã hoàn toàn tỉnh táo.

Cậu nắm lấy bàn tay phải của anh, tỉ mỉ kiểm tra lòng bàn tay của anh, đau lòng hỏi: "Có phải em làm anh bị thương không? Xin lỗi Hanh, em......dọa anh sợ rồi phải không......?"

"Anh không sao, anh không bị gì hết." anh vuốt ve mái tóc của tiểu Quốc, dịu dàng nói, "Nhưng quả thật là em đã bị em dọa sợ rồi. Có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không? Chúng ta cùng nhau giải quyết được không?"

cậu do dự gật đầu, tay cậu vô thức nắm chặt góc áo của anh, lại được anh nắm lấy.

"Em sợ nếu em không tỉnh dậy, tiên sinh ở thực tại sẽ rất lo lắng."khẩn trương tới mức nhăn hết cả mặt

Sau khi nghe được câu nói này của cậu, anh càng trở nên mơ hồ.

Rốt cuộc anh đã bỏ lỡ nội dung quan trọng nào hay sao?

"Ý của em là gì? Không phải bây giờ em đang tỉnh sao? Tiên sinh ở thực tại lại là ai nữa vậy tiểu Quốc ?" khó hiểu hỏi.

"Thì tức là hai người chúng ta đều đang ở trong mơ, anh không phải tiên sinh thật ạ"nghiêm túc giải thích.

anh càng ngày càng không thể hiểu nổi: "Nhóc con có phải em chưa tỉnh ngủ nên mê sảng rồi không? Anh không phải tiên sinh thật thì anh là ai?

"Anh là tiên sinh ở trong mơ, còn tiên sinh thật thì ở thực tại."tiểu Quốc nói một cách cực kỳ nghiêm túc, còn anh nghe xong thì vô cùng sửng sốt...

-----------------

kim tổng: ?
Bé Quốc : Có tận hai tiên sinh luôn á......Hehe...... Hehe

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz