ZingTruyen.Xyz

호랑이 백합 일기

32

bbikewtie

Thái Hanh bế tiểu Quốc vào ghế phụ, rồi cúi người thắt dây an toàn giúp cậu.

Môi tiểu Quốc bị cay đến mức hơi sưng đỏ.

Môi dưới còn ánh lên tia nước, khơi dậy dục vọng trong người anh chỉ tăng chứ không giảm.

anh không tiếp tục nhìn cậu đang say ngủ nữa, bắt đầu nhấc chân đạp ga lái về hướng khách sạn.

Chiếc xe Brabus 900 màu đen mạnh mẽ lao nhanh về phía trước, chạy thẳng một mạch vào gara dưới tầng ngầm của khách sạn.

anh dùng một tay nâng mông của Omega lên một cách dễ dàng, để cậu hoàn toàn dựa vào vai anh.

Hai tay cậu vòng qua, ôm lấy cổ anh một cách lỏng lẻo, hơi thở gấp gáp mơn trớn vai và cổ anh.

Người đẹp nằm trong ngực, mặt anh lại không cảm xúc, thế nhưng đầu ngón tay ôm lấy đùi tiểu Quốc nhỏ đã trắng bệch luôn rồi.

Nhìn cảnh đêm phồn hoa lộng lẫy bên ngoài thang máy, Thái Hanh lúc này hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức vẻ đẹp này.

Sắc mặt anh tối sầm nhìn từng con số không ngừng nhảy lên trên bảng hiển thị, chỉ cảm thấy thang máy này quá mức chậm đi?

"Chào buổi tối, Kim tiên sinh!" Hai nhân viên phục vụ của khách sạn dã chờ sẵn ở trước cửa phòng tổng thống khom lưng cúi chào Thái Hanh.

"Mở cửa."

"Vâng." Nhân viên phục vụ cung kính mở cánh cửa làm bằng gỗ nặng nề của căn phòng.

Sau khi anh đặt tiểu Quốc lên giường, cậu dần tỉnh lại.

Cậu mở to đôi mắt đang lờ mờ của mình: "...... Tiên sinh?"

Thái Hanh nhìn chằm chằm cậu không nói lời nào, một câu cũng không nói.

Hai mắt rực lửa, như thể đang nhẫn nại điều gì đó.

"Tiên sinh?" nghiêng nghiêng đầu, vẫn là một bộ dạng chưa kịp tỉnh táo, mở miệng lẩm bẩm nói, "...... Chẳng lẽ là mình đang nằm mơ?"

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị áp đảo ở trên giường.

Khoảng cách giữa hai người trong chốc lát rút ngắn chỉ còn tầm một gang tay, gần tới mức có thể thấy rõ những sợi lông tơ nhỏ xíu trên mặt.

tiểu Quốc vẫn ngây thơ nhìn anh.

Thái Hanh chỉ biết nhẫn nhịn, vươn tay cởi áo khoác trên người tiểu Quốc, để lộ ra một chiếc áo len màu trắng bên trong, rồi lại lật người cậu lại, nhìn đến phần da thịt mềm mịn sau gáy cậu.

Dấu răng đáng sợ trước đây đã sớm biến mất từ lâu.

Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve miếng dán ức chế trên tuyến thể của tiểu Quốc, khiến cho người dưới thân phải rùng mình một cái.

Tất cả dấu vết mà anh đánh dấu chủ quyền trên người tiểu Quốc đều đã biến mất theo thời gian.

Ánh mắt anh ngày càng sâu, không còn dấu vết cũng giống như không còn liên quan gì tới anh vậy.

Vậy thì tôi sẽ lại đánh dấu em thêm một lần nữa!

Thái Hanh liếm một đường nhỏ rồi cắn vào tuyến thể sau cổ tiểu Quốc với một lực cực nhẹ.

Anh ngậm chặt chỗ thịt mềm trên tuyến thể, giống như hổ lớn tùy ý đùa nghịch con mồi của chính mình, không muốn ăn, mà chỉ muốn ngậm trong miệng để giải nghiện.

Hiện tại còn chưa đến lúc đó.

anh ở trong lòng nhắc nhở bản thân mình đừng nóng vội, nên chờ thêm một thời gian nữa......

Sau cổ tiểu Quốc ửng đỏ một mảng, lại chẳng lưu lại một dấu răng nào.

Một lúc lâu sau, anh buông lỏng miệng ra.

Nhưng đây mới là khởi đầu, anh xé miếng dán ức chế của cả cậu lẫn của mình, mùi hương gỗ cháy mạnh mẽ nhanh chóng bao bọc lấy mùi hương cỏ xanh thoang thoảng sảng khoái.

Nụ hôn dịu dàng lại ẩm ướt dừng trên tuyến thể tiểu Quốc, khiến cho cậu phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào.

Alpha dừng một chút, rồi động tác dần trở nên càng thêm hung ác.

Nụ hôn tinh tế và cường thế khiến cho tuyến thể đáng thương càng ửng đỏ và ngứa ngáy.

Omega hoàn toàn không có cách nào chịu nổi sự khiêu khích kịch liệt như thế, nên đành phải vặn vẹo thân thể muốn thoát ra ngoài, nhưng lại say mê mùi hương gỗ cháy ấm áp, chính vì vậy động tác giãy dụa thoát ra này liền biến thành câu dẫn Alpha.

"Đừng nhúc nhích." Giọng nói anh khàn khàn và u ám, mang theo uy lực trấn áp trời sinh của Alpha, khiến tất cả Omega thuần phục theo bản năng.

Cơ thể tiểu Quốc lặp tức cứng đờ, như là một con thỏ nhỏ bị một con hổ cao lớn cường tráng cắn gọn vào vị trí yếu điểm sau gáy, chẳng thể nào làm gì khác ngoài việc nằm yên.

anh vừa lòng, liếm hai cái xuống tuyến thể đang phát run để khen thưởng, rồi tiếp tục hôn hôn gặm gặm phần thịt non mịn mềm ở đó.

Hành tung của túi khóc nhỏ này suốt một năm nay đều được anh giám sát, lúc nào cũng có hai vệ sĩ ở phía sau âm thầm bảo hộ.

Mỗi ngày, họ đều sẽ báo cáo mọi sinh hoạt của cậu với Thái Hanh.

Thái Hanh vừa mới bị Ngô Tụng kích tướng đến mức thiếu chút nữa mất đi lý trí.

Sở dĩ nói là thiếu chút nữa, bởi vì trong báo cáo sinh hoạt suốt một năm qua của tiểu ngốc này chưa từng có dấu hiệu động dục.

Bây giờ nghĩ lại, Alpha kia nhất định là đang nói dối, nếu hắn thật sự cùng cậu ở bên nhau, thì cần gì phải châm ngòi ly gián.

Hơn nữa với dục vọng chiếm hữu của Alpha tuổi trẻ chưa trải sự đời, sao có khả năng trơ mắt nhìn cậu bị đem đi một cách dễ dàng như vậy, không đánh nhau một trận mới là lạ.

Nhưng Omega đã kết hôn quả thật là không thể nhận thuốc ức chế, trừ phi vừa có tiền vừa có quyền hoặc là đi tới chợ đen để mua.

Nhưng hiển nhiên ngốc nhỏ này cùng với cái tên Ngô Tụng kia đều không làm được.

Vậy, em đã làm thể nào để vượt qua ít nhất ba kỳ động dục trong suốt một năm qua?

Trong mắt anh hiện lên vẻ đau lòng não nề.

Anh dùng khăn ướt nhẹ nhàng chà lau sau gáy Omega, rồi lại dùng khăn lông đã giặt qua nước ấm lau khuôn mặt nhỏ của cậu, động tác quả thực cực kỳ dịu dàng chẳng giống anh thường ngày.

Suốt một năm nay, anh chưa từng lặp lại hành động chăm sóc người khác như vậy, hiện giờ ôn tập lại, vậy mà vẫn rất thành thạo.

ann kiềm chế lại dục hỏa khắp người, đem cậu ôm vào trong ngực, hôn lên má mềm rồi lại day day cắn cắn má của tiểu Quốc, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa nhẫn nhịn: "Hôm nay tạm tha cho em."

Buổi sáng ngày hôm sau, mới tám rưỡi sáng, cậu đã bị chuông báo đồng hồ đánh thức.

Sau khi tỉnh dậy, cả căn phòng tổng thống to oành chỉ có mỗi mình cậu.

tiểu Quốc có chút choáng.

Cậu ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, lập tức có cảm giác hình như mình xuyên không rồi.

Cậu thẫn thờ nhìn chiếc TV hàng trăm inch treo trên tường, màn hình màu đen phản chiếu gương mặt có chút tái nhợt của cậu.

Tối hôm qua hình như có gặp tiên sinh? .... Nhưng cũng có khả năng đó chỉ là nằm mơ.

tiểu Quốc nhỏ bò dậy, đi chân trần vào phòng tắm, trên bề mặt đồ dùng vệ sinh còn dính đầy bọt nước.

Chẳng lẽ thật là xuyên qua?

Cậu mở cửa tủ trong phòng thay quần áo, bên trong treo mấy bộ tây trang và thường phục - là mấy bộ tiên sinh thường mặc!

tiểu Quốc hoài nghi chính mình còn đang nằm mơ.

Cậu tự cắn mạnh mình một cái.

Ui da! Đau quá! Không phải mơ??

tiểu Quốc càng thêm choáng váng.

Sau khi cậu rửa mặt xong, mở cửa bước ra thì thấy hai nhân viên phục vụ chờ sẵn bên ngoài lập tức khom lưng chào cậu: "Tiểu tiên sinh, buổi sáng tốt lành."

"Xin chào, buổi sáng tốt lành!" cậu cuống quít xua tay.

"Đây là Kim tiên sinh dặn dò chúng tôi đưa ngài." Một trong những nhân viên phục vụ đưa cho cậu một chiếc túi lớn, cậu ngơ ngác nhận lấy.

"Xin hỏi ngài muốn dùng bữa ở trong phòng hay xuống dưới tầng dùng bữa?" Một người phục vụ khác hỏi cậu.

"Không, không cần, tôi đến giờ đi làm rồi." lễ phép cười cười với họ, rồi sau đó liền muốn rời đi.

"Kim tiên sinh bảo chúng tôi nhất định phải thấy ngài ăn xong bữa sáng......" Người phục vụ khó xử nói.

cậu cũng ngại khiến người khác khó xử, sau khi tắm xong thì thay bộ quần áo do Thái Hanh dặn người đưa tới.

Tiếp đó, cậu vội vàng xuống tầng để dùng bữa sáng.

Trước cửa khách sạn, một chiếc Brabus đã lặng lẽ dừng ở lối vào.

Chú tài xế đứng ở trước xe, từ đằng xa nhìn thấy tiểu Quốc đang đi tới thì liền tiến tới chào hỏi: "Tiểu tiên sinh, Kim tổng bảo tôi tới đón cậu đi làm."

"Dạ? À vâng."cậu mờ mịt khó hiểu, nhưng vẫn lựa chọn nghe theo, "Chào buổi sáng, chú. Đã lâu không gặp."

"Cũng đã một năm rồi, tôi còn tưởng rằng cậu sẽ ly hôn với Kim tổng chứ......" Tài xế trước giờ luôn nghĩ gì nói nấy, nhưng mau chóng nói lại, "Ôi trời! Coi cái miệng quạ đen của tôi này, cậu đừng để ở trong lòng, tôi không phải có ý này......"

"Chú nói không sai, cháu quả thực đã ly hôn với tiên sinh. Về sau, chú không cần tới đón cháu nữa đâu." cậu cũng là người ăn ngay nói thật.

Tài xế âm thầm cảm thấy kỳ quái: Nếu đã ly hôn, Kim tổng sao còn bảo mình tới làm tài xế cho tiểu tiên sinh chứ?

Nhưng sợ bản thân nói nhiều sai nhiều, nên chú tài xế quyết định ngậm chặt miệng, an phận lái xe.

Ông chủ cửa hàng hoa nhỏ về quê ăn tết, chỉ còn lại có một mình tiểu Quốc, một cậu sinh viên đang trong kỳ nghỉ, trông cửa tiệm.

Cuối năm không có nhiều lễ hội, người tới mua hoa không nhiều lắm.

Mãi tới tận 6 giờ tối, cửa hàng hoa nhỏ mới nghênh đón khách hàng thứ ba trong ngày - Không ai khác, đó chính là chồng cũ của tiểu Quốc ngốc nghếch!!

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz