16
chương này tặng cho embecuti15 nhee 🥰
Kỳ động dục kết thúc, đồng thời kỳ nghỉ đông cũng sắp kết thúc, nhưng bài tập kỳ nghỉ đông của tiểu Quốc vẫn còn hơn một nửa chưa động tới luôn á...
Chạng vạng, ngoài phòng có người ở gõ cửa.
tiểu Quốc mở cửa, có chút kinh ngạc: "Đặc trợ tiên sinh? Năm mới vui vẻ ạ."
"Tiểu tiên sinh, chúc mừng năm mới." Đặc trợ tiên sinh cảm thấy có lẽ mình nên phát bao lì xì cho tiểu tiên sinh mới đúng, đứa trẻ này nhìn cỡ nào cũng thấy như một thỏ con nuôi mãi chẳng lớn!
"Xin hỏi có chuyện gì sao ạ?" cậu hỏi.
"kim tổng bảo tôi giúp cậu dọn dẹp hành lý mang lên tầng ba." Đặc trợ tiên sinh mỉm cười nói.
"Dạ?" Vốn dĩ bài tập đã khiến cậu choáng váng hiện tại càng khiến cậu choáng váng hơn.
"Kim tổng nói nếu cậu không muốn cũng có thể không dọn."
".......Muốn, tất nhiên là muốn ạ." Lỗ tai tiểu Quốc khẽ đỏ
nhưng cậu chỉ lấy mấy bộ áo ngủ lên tầng ba, phòng dành cho khách ban đầu liền biến thành phòng học của cậu.
Tầng ba là địa bàn của Thái Hanh , một phòng ngủ chính, một phòng để quần áo, một phòng làm việc và một phòng tập thể thao loại nhỏ, cậu không nghĩ tới có ngày mình có thể dọn đến ở trong phòng tiên sinh.
Cậu còn tưởng rằng là sẽ biến phòng chứa quần áo thành phòng dành cho mình.
cậu nhìn giường nhỏ mới tinh đang kê sát giường, một loạt dấu chấm hỏi to đùng tràn ngập trong đầu nhỏ của đứa trẻ ngốc xuất hiện
Giường nhỏ này hóa ra là một chiếc trường kỷ* kiểu hoàng gia, có chỗ dựa lưng mềm mại, lại có chiều dài cùng tương đương với giường Thái Hanh, một mình cậu ngủ còn dư dả, còn có thể che chở để cậu không rớt xuống giường lúc ngủ.
*Trường kỷ: một loại ghế dài, có lưng dựa nhen mng có thể lên tra gg để mường tượng giúp Quốc nhi nha 🐰
Đặc trợ tiên sinh cũng rất khó hiểu, vì sao Kim tổng làm nhiều việc như vậy, đã lên giường với nhau rồi còn giả vờ phân chia ranh giới làm gì? muốn sớm mất vợ hay là tình trong như đã mặt ngoài còn e?
Nhưng đặc trợ tiên sinh phi thường chuyên nghiệp, trên mặt vẫn mỉm cười vô cùng khéo léo: "Tiểu tiên sinh, cậu có còn việc gì cần tôi làm nữa không?"
Quốc Quốc lắc lắc đầu, sau đó tiễn đặc trợ tiên sinh ra cửa.
.........
Kỳ động dục kết thúc, cũng đã không cần Hanh Hanh ở bên cạnh. anh bên ngoài làm việc liên tục hai ngày mới về nhà.
Mà ngày đó, chính là trước ngày cậu đi học một ngày.
Nhưng mà bài tập về nhà còn chưa có làm xong...
cậu chưa bao giờ thử qua cảm giác chạy deadline, hoảng loạn vô cùng, càng hoảng liền càng không suy nghĩ được, sau đó càng làm càng chậm, suy nghĩ rối tung làm cậu nhìn rất đáng thương...
Sau khi Thái Hanh rửa mặt xong, ngó qua đồng hồ, đã 10 giờ rồi sao còn không thấy cậu lên giường đi ngủ. Nhóc con mít ướt ngủ muộn như thế ảnh hưởng dậy thì nên làm sao bây giờ? Thế là tổng tài đại nhân hạ mình tự đi xuống tầng nhìn xem có chuyện gì xảy ra.
"Tiên sinh..... em không làm kịp rồi, phải làm sao bây giờ, còn có thật nhiều thật nhiều quyển chưa làm xong nữa á" cậu suy sụp, khuôn mặt nhỏ bắt đầu trở thành túi khóc nhỏ vừa nói.
Thái Hanh, người chưa bao giờ phải làm bài tập về nhà trong kỳ nghỉ:.....
trông có vẻ vô cùng đáng thương đang nhìn anh, hy vọng tiên sinh toàn năng không gì không làm được có thể nghĩ biện pháp giúp mình.
Thái Hanh suy nghĩ một chút, hiệu suất cực cao, trong vòng mười giây đã nghĩ ra cách, anh bỏ qua tất cả những phương pháp như là làm hộ bài, chép đáp án hay là mặc kệ không làm.
Cuối cùng anh quyết định móc di động ra, gọi cho chủ nhiệm lớp tiểu Quốc - "Alo. Chào thầy, tôi là phụ huynh của Quốc Quốc. tiểu Quốc của tôi mấy hôm trước thân thể không khoẻ, không thể hoàn thành bài tập, xin hỏi có thể thư thả thêm....."
Thái Hanh nhìn vào đôi mắt phát sáng chờ mong của tiểu Quốc, đột ngột thay đổi từ "Một" thành "Hai" - "......hai tuần nữa được hay không?"
Sau khi nhận được cuộc điện thoại kia quả nhiên chủ nhiệm lớp đồng ý, anh khách sáo nói: "Cảm ơn thầy, làm phiền rồi."
Sau khi gác điện thoại thì tức giận gõ gõ lên trán túi khóc nhỏ: "Hiện tại có thể ngủ được chưa?"
cậu lập tức buông bút xuống, mi mắt cong cong: "Có thể ạ, cảm ơn tiên sinh!"
Cũng bởi vì chuyện nhỏ này, tiểu Quốc quên mất chuyện hỏi vì sao tiên sinh muốn để cho cậu ngủ trên giường nhỏ.
Mà thời cơ một khi qua đi, vấn đề này liền khó nói ra miệng, đặc biệt là với cái đầu nhỏ quên trước quên sau của túi khóc nhỏ nhà ta!
......
Kể từ lúc cậu dọn lên tầng ba ngủ, chất lượng giấc ngủ của cả cậu lẫn anh đều được cải thiện bởi trong không khí thoang thoảng mùi hương Phermone của hai người.
Hai người sinh hoạt hài hòa cùng nhau hơn hai tháng. Cho tới một ngày, một vị khách không mời đột nhiên xuất hiện trong nhà.
cậu mới từ gara đi vào trong nhà liền nghe được tiếng chuông cửa đang vang lên.
cậu từ màn hình điện tử thấy được là một người đàn ông trẻ tuổi xa lạ, cầm theo một cái túi đứng ở ngoài cửa, râu ria xồm xoàm, vẻ mặt khó chịu, như là tới để báo thù.
"Chào ngài, xin hỏi ngài là ai?" cậu ấn xuống một cái nút trên bảng điều khiển
"Em là Lục Tốn, là em họ của Kim Thái Hanh, anh dâu mau mở cửa đi." Người đàn ông lộ ra một nụ cười cứng nhắc.
cậu có chút sợ hãi, không biết có nên mở cửa cho gã hay không, hơi du dự, mở miệng nói: "Tiên sinh không có ở nhà, ngài ngày mai quay lại đi ạ".
"Em không phải tới tìm anh ta, em là tới tìm anh. Em muốn xin lỗi anh. Lần trước là do em uống say nên mới nói năng linh tinh. Thực xin lỗi!" Lục Tốn có chút nóng nảy, giơ cái túi trong tay lên, vội nói, "Anh xem em còn mang theo trái cây."
Mấy tháng nay, Thái Hanh không lưu tình chút nào, ngầm ra lệnh, khiến hiện tại hắn không ngồi vào được bất cứ vị trí cấp cao nào trong các phòng ban.
Vốn dĩ dựa vào cái họ Lục này, gã ở trong giới còn có hai phần thể diện nhưng hiện tại gã hoàn toàn trở thành trò cười trong giới, công việc không có, thẻ cũng bị khóa, muốn tìm đám hồ bằng cẩu hữu càu nhàu cũng không có người nào tiếp điện thoại của gã hay trả lời tin nhắn.
Dù cha mẹ gã tìm tới mẹ Kim cầu xin, kết quả là mẹ Kim nói bà muốn quản cũng chẳng quản được, sau đó bảo cha mẹ khuyên hắn tìm tới cửa xin lỗi.
Mấy tháng nay hắn đều không phục, hiện tại lại không chịu nổi nữa, nhưng hắn không muốn mất mặt ở trước Thái Hanh, liền tới tìm anh cậu điển hình của kiểu người ăn hồng chọn quả mềm.
tiểu Quốc không dám mở cửa tùy tiện cho một Alpha vào nhà, lại cảm thấy để người thân của tiên sinh ở bên ngoài thì không tốt lắm.
Cậu đành phải nói: "Xin ngài chờ một lát."
cậu lập tức móc di động ra gọi điện thoại cho đặc trợ tiên sinh, nói đặc trợ tiên sinh xin chỉ thị Thái Hanh, hỏi anh nên làm sao bây giờ.
Ngoài cửa Lục Tốn điên cuồng ấn chuông cửa, muốn cậu nhanh chóng mở cửa, khiến tiểu Quốc sợ tới mức muốn khóc rồi
May mà di động bên kia rất nhanh truyền đến tiếng của anh: "Không cần để ý đến tên đó, tôi lập tức trở về."
tiểu Quốc lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói với Lục Tốn ở bên ngoài: "Tiên sinh nói sẽ quay về ngay, xin ngài lại chờ một chút ạ."
"Để em đi vào chờ, anh mở cửa đi!" Lục Tốn có chút không kiên nhẫn.
".......ngài, ngài là Alpha, trong nhà chỉ có một mình tôi, như vậy không hợp lễ nghĩa, tiên sinh lập tức....." nói còn chưa nói xong đã bị hắn lớn tiếng ngắt lời.
"Đây là cách mấy người đối xử với khách sao?! Làm tao ở bên ngoài chờ? Mày nghĩ mình là ai chứ, chỉ là một đứa con con hoang được tặng cho Kim Thái Hanh, cho rằng đăng ký kết hôn rồi liền trở thành phu nhân nhà họ Kim? Hắn ở bên ngoài còn nuôi thêm vài phòng! Để tao xem mày còn có thể làm Kim phu nhân được mấy năm, đến lúc đó bị đuổi ra khỏi nhà cũng đừng trách tao không nhắc nhở mày! Tao xem mày còn có thể tự đắc được bao lâu!" Một Omega ngoài giá thú cũng dám khinh thường hắn, tích lũy tức giận mấy tháng nay nháy mắt bùng nổ. Lục Tốn chửi rủa giống như một tên thô lỗ đầu đường xó chợ.
tiểu Quốc chỉ lẳng lặng đứng nghe, cũng không nói lời nào. Lục Tốn nói đúng, cái danh Kim phu nhân này quả thật, cậu không đảm đương được bao lâu nữa.
Lục Tốn ở ngoài cửa càng mắng càng hăng hái, từ ngữ thô bỉ nào cũng dám nói ra.
Một lát sau, Lục Tốn nghe thấy tiếng xe liền lập tức câm miệng, gã không nghĩ tới Thái Hanh thực sự có thể trở về mau tới như vậy..
anh ngồi trong xe đi lướt qua người gã, trực tiếp đánh xe thẳng vào gầm gara. Lục Tốn nhìn anh ngồi ở trong xe, đến một ánh mắt cũng chưa từng cho gã.
tiểu Quốc còn đứng ngẩn ngơ ở huyền quan, đã bị anh ôm lấy eo.
huyền quan : là một khu vực sảnh trống ở gần cửa ra vào và kết nối với phòng khách, có thể coi là khoảng đệm của phòng khách
"......Ban đầu, Lục tiên sinh, anh ta....." túi khóc nhỏ hốc mắt đỏ bừng, nước mắt ở bên trong rưng rưng, chỉ cần chớp mắt sẽ có một hàng nước mắt lăn xuống.
"Ngoan, đừng khóc, tôi biết rồi." Thái Hanh vươn tay cầm lấy di động của cậu, ngắt cuộc điện thoại vừa rồi. Lục Tốn mắng cái gì anh đều nghe thấy toàn bộ.
Thái Hanh mở cửa ra vào, từ bậc thang trên cao nhìn xuống Lục Tốn đang đứng ở bên dưới.
"Xin hỏi cậu tới quấy rầy tiểu Quốc nhà tôi trong lúc tôi không có ở đây là muốn làm cái gì?" Giọng nói anh lạnh nhạt, sắc mặt bình tĩnh.
Lục Tốn không giải thích nổi tại sao mình lại có cảm giác bị khinh thường giống như chẳng bằng con chó
"Em, em không có! Em tới là để xin lỗi, nhưng anh ấy vẫn luôn không chịu mở cửa cho em, để khách chờ ở bên ngoài, đúng là không phải phép!" Người xấu như Lục Tốn vội cáo trạng trước.
tiểu Quốc vùi mặt vào ngực Thái Hanh không kìm nén được thân thể đang run lên.
"Đây là thái độ xin lỗi của cậu sao?" Thái Hanh ôm lấy eo cậu, tay nắm thật chặt, sắc mặt u ám đáng sợ, "Tôi ở bên ngoài nuôi vài phòng?"
Sắc mặt Lục Tốn đột nhiên trở nên xám trắng, không thể tin được, ngửa đầu nhìn Thái Hanh.
Ánh mắt kia giống như ác quỷ địa ngục đang nhìn gã.
"Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với lời nói của chính mình. Nếu đã như vậy thì chờ luật sư gửi đơn lên tòa án rồi ở đó chờ lệnh triệu tập đi. Hoặc là cút ra nước ngoài, cả đời này không xuất hiện ở trước mặt tôi nữa. Cho cậu chọn một cái." Thái Hanh buông tiểu Quốc ra, đi xuống bậc thang, dùng một chân đá bay túi trong tay Lục Tốn.
Một con dao và trái cây trong túi rơi trên mặt đất. Lục Tốn nhìn con dao đang cắm trên đất sợ tới mức ngã ngồi xuống, toàn thân run y như một cái sàng, há miệng nhưng không thốt lên nổi một tiếng.
cái sàng : đồ đan bằng tre, hình tròn, lòng nông có lỗ nhỏ và thưa, thường dùng để làm cho gạo sạch thóc, trấu và tấm khi rớt xuống đất vì trọng lượng nhỏ nên sẽ run lên nha
"Hay lắm! Vậy thì không cần chọn nữa, để tôi chọn giúp." anh nhìn con dao kia hừ lạnh một tiếng, trong mắt đều là vẻ hung ác nham hiểm lệ khí.
Ngay sau đó, anh kéo tiểu Quốc vào nhà, một tiếng đóng cửa lại vang lớn rất lớn
quốc nhỏ nhỏ: Hanh Hanh có người khác sao...
hanh thương quốc: em nghe lời nó? nhìn tên của anh đi!
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz