Double claiming
Bakugou ghét việc trở thành một omega. Hàng trăm hàng ngàn năm đã trôi qua, mọi thứ vẫn chuyển động và quay cuồng như một lẽ dĩ nhiên, điều này đã khiến lẽ phải đứng về phía Omega, tất nhiên đâu đó vẫn có rất nhiều những kênh truyền thông bẩn dùng những lí lẽ cổ hủ để công kích họ. Và sẽ càng khó khăn hơn khi một Omega trở thành anh hùng như Bakugou. Mỗi khi cậu xuất hiện, lũ quần chúng kia cứ lảm nhảm với cậu rằng cậu không thể trở thành anh hùng bởi vì 'một Omega chỉ nên chọn một công việc nhẹ nhàng để cậu có thể chăm sóc lũ trẻ và bạn đời','lũ tội phạm sẽ lợi dụng Dynamic của cậu và sử dụng bạo lực', hay chỉ đơn giản là 'từ bỏ đi, một Omega không thể trở thành một anh hùng.'
Thành thật mà nói thì chuyện này khiến cậu phát điên và nó không hề có kết thúc.
Cho nên để khiến lũ ngu xuẩn kia câm miệng, cậu đã làm việc chăm chỉ gấp đôi những tên anh hùng Alpha hay Beta tiềm năng quanh cậu và trở thành số một, cậu đã trở thành anh hùng thành công nhất chỉ sau bốn năm kể từ khi tốt nghiệp. Thực sự thì, Bakugou nghĩ cậu đã có thể vươn lên cao hơn nữa trên bảng xếp hạng nếu cậu không phát tình thường xuyên chỉ trong một tháng hay đại loại vậy. Việc cậu phát tình thường xuyên đã ảnh hưởng không nhỏ đến hình ảnh và sự nổi tiếng của cậu, mặc dù dùng thuốc ức chế, nhưng rốt cuộc cậu vẫn bắt đầu nghĩ đến một giải pháp lâu dài để thoát khỏi kì phát tình.
Và đó là lý do vì sao cậu ở đây, trong một phòng khám mờ ám ở cạnh thị trấn, tránh xa những ánh mắt hiếu kỳ. Thẳng thắn thì cậu muốn đến một nơi đáng tin hơn cho 'yêu cầu' của cậu, nhưng tất cả bệnh viện Bakugou đến đều từ chối phẫu thuật cho cậu, suốt ngày lảm nhảm những 'hậu quả tiêu cực' sẽ xảy ra trên cơ thể cậu, bỏ thời gian tư vấn chỉ để cậu thay đổi suy nghĩ, và hy vọng rằng cậu sẽ thấy quyết định của mình ngu ngốc nhường nào, và 'chắc chắn cậu không muốn làm điều đó đâu, vì sau tất cả cậu vẫn là một Omega'.
Cút xuống địa ngục hết đi! Nếu đây là một sai lầm tai hại thì đó là lý do vì sao cậu đến đây để khiến nó hợp lý?! Đó chỉ là một lý do vớ vẩn nhằm mục đích đẩy cậu về "đúng" vị trí của mình. Và đó là tất cả.
"Vậy, hãy để tôi làm rõ," vị bác sĩ nhỏ nhắn, mập mạp đứng trước cậu hắng giọng nói tiếp, "cậu muốn tôi cắt bỏ tất cả các tuyến thể của cậu, phải không?"
"Đúng vậy." Bakugo trả lời chắc nịch.
"Cậu có chắc bản thân đã hiểu rõ những hậu quả sẽ để lại trên cơ thể cậu?"
Chúa ơi, cuộc nói chuyện này nghe sao mà quen thuộc đến buồn chán. Dây thần kinh trong đầu Bakugou nảy lên như để chứng tỏ cậu sắp mất hết kiên nhẫn.
"Tôi hoàn toàn hiểu một cách chính xác về việc đó, vì thế tôi mới đến đây để cắt bỏ chúng. Tôi sắp mất đi tuyến thể của Omega, và tất-nhiên-là tôi sẽ dừng phát tình, sẽ không phải nghe các mệnh lệnh ngu ngốc từ những tên Alpha. Đó chính là những lý do khiến tôi muốn cắt bỏ tuyến thể trong một lần duy nhất, cho nên ông hãy câm miệng và làm theo yêu cầu của tôi. Tại sao ông cứ hỏi mấy câu hỏi y hệt những lão bác sĩ trong bệnh viện?! Tôi nghĩ ông chỉ không phớt lờ bệnh nhân nếu họ trả đủ tiền viện phí cho ông."
Lão ta nhướn mày đằng sau cặp kính tròn của mình "Với tất cả sự tôn trọng, thưa cậu. Điều duy nhất mà tôi không quan tâm đó là lý do vì sao bệnh nhân tôi tới đây. Tôi chữa khỏi cho tất cả người bước qua cánh cửa kia, bất chấp những khía cạnh của pháp luật, và tôi luôn luôn chắc chắn rằng họ đều khỏi bệnh, những bệnh nhân sẽ hồi phục sức khỏe một cách hoàn hảo, hoặc có một bệnh trạng tốt hơn. Tôi vẫn là một bác sĩ và vẫn làm đúng theo chuẩn mực đạo đức. Vì lẽ đó nên tôi phải khuyên cậu rằng việc này sẽ có hại nhiều hơn lợi. Bởi vì..."
"Tôi biết, ông già," Bakugou cắt ngang lời ông ta, Chúa mới biết cậu đã phải nghe điều này bao nhiêu lần rồi, trên thực tế họ đã khắc sâu điều này vào đầu cậu, "trong trường hợp không còn kỳ phát tình, khả năng sinh sản của tôi sẽ giảm đáng kể, cũng như tôi sẽ phải chịu đựng gánh nặng về tinh thần và thể chất từ việc hormone mất cân bằng. Tôi biết rõ những điều chết tiệt đó, được chưa? Bây giờ ông sẽ thực hiện nó theo lời tôi nói, hay tôi phải tìm một ai khác? Bởi vì mặc cho ông có nói gì đi nữa thì tôi cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ đâu."
"...Cậu hiểu rõ tất cả, và vẫn nhất quyết thực hiện việc cắt bỏ? Cậu muốn cơ thể mình trở nên tồi tệ sao?"
"Chết tiệt, tất nhiên rồi. Và nếu ông muốn biết điều gì tốt cho ông, ông sẽ làm nó cho tôi ngay tại đây, ngay bây giờ."
Bakugou tạo ra một vụ nổ nhỏ trong lòng bàn tay cậu, chắc chắn rằng cậu đã bày ra nét mặt khi chiến đấu. Lão già này sẽ không thể coi trọng "đạo đức" hơn sự an toàn của lão, phải không?
...Hay lão ta sẽ như vậy? Gã bác sĩ dường như không lúng túng hay bối rối sau tất cả. Lão ta chỉ quan sát cơ thể Bakugou như thể đang suy tính điều gì đó. Nhưng sau cùng, rốt cuộc lão ta đã thở dài và đứng lên.
"Hãy để tôi chuẩn bị phòng phẫu thuật. Cậu nên làm sạch bản thân trước, phòng tắm ở đằng sau." Lão đã đưa Bakugou áo bệnh nhân và bước về cánh cửa phía sau.
"Cảm ơn, bác sĩ." Bakugou tiếp nhận bộ quần áo với nụ cười nhếch mép.
Cuối cùng cũng được!
Trước khi đóng cửa phòng tắm, cậu có thể nghe gã bác sĩ lẩm bẩm với bản thân "Đúng là đáng tiếc, một Omega xinh đẹp lại mạnh mẽ..."
Cậu đã cố tình phớt lờ lão, cậu đã phải nghe những từ đó cả nửa đời cậu, và thật dễ dàng để gạt bỏ nó. Sau cùng, lão bác sĩ sẽ làm việc cho cậu trong vài phút nữa, Bakugou sẽ cố gắng để đối tốt với lão.
Cậu làm sạch bản thân và thay đồ bệnh nhân như được dặn. Khi cậu bóc xuống miếng băng che tuyến thể, cậu cuộn nó lại và quăng vào thùng rác.
"Quá lâu rồi đồ rác rưởi, tao không cần mày nữa."
Bước vào trong phòng phẫu thuật, cậu nằm lên giường mổ ở giữa phòng, được bao quanh bởi những máy móc phức tạp. Gã bác sĩ phải bịt mũi khi lão bước vào phòng.
"Không thể kiềm chế trước một chút mùi hương Omega hả, ông già? Không nhầm thì ông là Alpha hay gì khác?" Cậu nhếch mép.
"Mùi của cậu rất mạnh và đặc trưng của một Omega. Tôi cá là cậu có rất nhiều người theo đuổi." Lão bác sĩ rõ ràng phớt lờ câu hỏi của cậu.
"Chắc rồi, lũ thua cuộc đó rồi sẽ bỏ cuộc thôi. Mẹ nó đúng là nhẹ người."
Cậu được hướng dẫn nằm xuống giường mổ, nhịp tim cậu hỗn loạn trong sự phấn khích và bồn chồn. Sau cuộc phẫu thuật gần như không thể này, cậu sẽ trở thành một con người mới, với cuộc đời tươi sáng phía trước.
Cậu đang thử vắn tắt những sự ngạc nhiên khi cậu kể với gia đình và bạn bè khi cậu trở về. Cậu đã đến đây mà không kể với ai, sau tất cả thì...
Gã bác sĩ đặt mặt nạ thở trước miệng cậu, hành động đó đã cắt ngang suy nghĩ của cậu.
"Cơ hội cuối cùng, cậu đã sẵn sàng để trở thành một Omega không thể sinh con và cắt đứt bất cứ khả năng nào để có một gia đình hạnh phúc cho bản thân?"
Bakugou nhìn chằm chằm vào lão già và nhấn mặt nạ vào mũi và miệng bản thân. Nếu cậu từng lo lắng về điều đó, cậu đã không ở đây.
"...Cậu hoàn toàn là một cậu bé đáng thương. Đừng nói tôi không cảnh báo cậu. Giờ thì, hãy hít vào và thở ra thật chậm rãi."
Cậu đã làm theo, cảm nhận cơ thể thư giãn. Căn phòng đã bắt đầu đảo lộn...
Bên cạnh cậu, gã bác sĩ đứng lên và bước đi. Khoảnh khắc sau đó cậu nghe tiếng cửa mở.
Gã ta đang làm gì vậy, không phải nên bắt đầu phẫu thuật cho cậu sao?
"Mọi chuyện đã xong rồi, bây giờ các cậu có thể vào."
Cái gì?
Cậu cố gắng ngồi dậy, thử làm bất kì điều gì, nhưng không bộ phận cơ thể nào nghe lời cậu. Tất nhiên, vì cơn buồn ngủ đã đến quá gần Bakugo. Việc duy nhất mà cậu có thể làm là nằm đó và lắng nghe tiếng bước chân của... hai gã đàn ông bước vào căn phòng và lại gần cậu.
Bóng người phủ xuống tầm nhìn của Bakugou, và mắt cậu mở to ra vì sợ hãi.
"Chào cậu, Kacchan."
"Chào buổi chiều, Bakugou."
Deku và IcyHot! Hai tên tội phạm tai tiếng, gây ra tình trạng rối loạn trong xã hội. Bạo lực, giết người, buôn thuốc... không việc gì mà hai tên này không làm. Sự thật rằng hai tên này đều cùng làm chủ một băng nhóm và điều này càng khiến việc bắt chúng trở nên khó khăn. Anh hùng và dân thường dường như chỉ là hòn sỏi dưới chân những tên này, và chúng được mệnh danh là 'tội phạm nguy hiểm bậc nhất, được phép tiêu diệt tại chỗ' cho đến khi Bakugou trở thành anh hùng.
Mặc dù mỗi giây trôi qua tâm trí Bakugou dần tuột khỏi tầm tay cậu, cậu vẫn có thể bắt gặp được ánh mắt khao khát của hai tên này khi nhìn cậu.
Đúng vậy. Hai gã Alpha đã luôn lớn giọng rêu rao khát vọng của họ là muốn đánh dấu cậu...
Mẹ nó... tại sao hai tên này lại ở đây?! Khốn nạn thật! Tại sao cậu không nghĩ đến việc này trước khi đến phòng khám mờ ám này chứ?!
"Aww, nhìn cậu ấy kìa Shouto, cậu ấy đang cố gắng kháng cự lại khí gây mê."
Chỉ khi cậu thấy lưỡi Deku, cậu mới chú ý rằng hắn đã cầm tay cậu lên và thản nhiên liếm lòng bàn tay Bakugou. Cậu muốn giật mạnh tay mình về, hoặc ít nhất là tỏ thái độ ghê tởm, nhưng cậu không còn cảm nhận được cơ thể mình, chỉ để mở mắt cậu đã tốn phần lớn sức lực.
"Ổn thôi, không lâu đâu, em ấy sẽ sớm hôn mê."
Kể từ khi nào mà hai tên này mỗi tên lại nâng chân cậu lên vậy?!
Bọn chúng định làm gì với cậu?
"Giờ thì Kacchan, cậu đã sẵn sàng trở thành Omega của chúng tôi chưa?"
Không.
= = = = =
Nó thật ấm áp, và thoải mái, Bakugou đã tỉnh dậy khi được bao quanh bởi kì phát tình và mùi hương ngọt ngào quen thuộc của mình. Nhưng ở đây vẫn còn hai mùi khác, mạnh hơn và cùng lôi cuốn hòa quyện với mùi của cậu. Bakugou hít một hơi thật sâu và cảm thấy đây là mùi gỗ của cây thông, cùng với mùi hương ấm áp của than củi đang cháy, chúng tràn vào phổi cậu. Hòa quyện một cách hoàn hảo với mùi hương của bản thân, và bằng cách nào đó mà cậu đã cảm thấy thư giãn.
Cơ thể cậu cảm thấy nhẹ nhàng và nặng trĩu cùng một lúc, não cậu như úng nước, mắc kẹt trong sự mơ hồ, đứng giữa ranh giới giữa tỉnh và mơ.
Cậu có thể cảm thấy sức nặng trên cơ thể. Khi cậu cố cử động một chút, cậu nhận ra rằng có gì đó đang ghìm cậu lại từ mọi phía. Thứ gì đó ấm áp, mịn màng... và cũng di chuyển khi Bakugou động đậy. Cậu muốn nhìn thấy đó là thứ gì nhưng cậu nhận ra mình không thể. Một vật đang quấn quanh đầu cậu một cách chặt chẽ, chặn tầm nhìn của cậu. Và khi Bakugou cố dùng tay lấy nó ra bất kể là gì, cậu nhận ra chúng đang bị buộc sau lưng cậu.
Sự thật là cậu vẫn đang mê muội. Nhưng vì một vài lý do, não cậu không thể nhận ra tình trạng hiện tại của bản thân. Toàn cơ thể cậu chỉ cảm thấy thật sự, thật sự thư giãn đến nỗi cậu không muốn di chuyển kể cả đầu ngón tay. Có hai bàn tay to, ấm áp xoa bóp toàn thân cậu, việc này khiến cơ thể cậu thả lỏng và dễ bảo.
Đầu cậu nghiêng qua một bên, một vệt ướt nhỏ đã trượt qua mặt cậu. Nó kích thích môi cậu, tìm kiếm lối vào bên trong. Cậu đã ngoan ngoãn mở miệng, cho phép nó xâm nhập vào bên trong và cướp đi hơi thở của cậu.
Có điều mà Bakugou không biết, cũng không thể biết ngay bây giờ, rằng cậu đang nằm trên nệm của mình, bên dưới là vô số gối mền của cậu, những cái gối và quần áo cậu thường dùng để xây ổ. Hai gã Alpha xấu xa, người đã bắt cóc cậu, đã cẩn thận bẻ khóa và đột nhập vào căn hộ của Bakugou và mang đến gần như tất cả vải mà cậu có, chỉ để tạo ra một cái ổ gần hoàn hảo theo cách của họ.
Cả hai đã có một Bakugou hoàn toàn trần trụi, với tay bị trói sau lưng và bịt mắt. Sau tất cả, họ đã dành nhiều giờ để kích thích tuyến thể của cậu, và mỉm cười hài lòng khi cơ thể cậu đáp lại kể cả khi bất tỉnh. Họ tưởng rằng cậu đã hiểu đủ về pheromone Omega, cả hai gã đều tỏa ra mùi hương của mình, dùng tay chà xát cơ thể nằm sấp của cậu. Cả hai đều trần trụi và nằm xuống hai bên Bakugou và làm ổ của cậu tràn ngập mùi hương Alpha nhiều nhất có thể.
Và mọi chuyện đã không như họ dự đoán. Omega đã tỉnh dậy dưới sự ảnh hưởng pheromone kết hợp của cả hai, và dường như cậu không nhận ra ai đang chạm vào mình. Cậu đã cầu xin sự đụng chạm mà không chút kháng cự, khi tay họ mân mê cơ thể cậu và Bakugou đã ngoan ngoãn mở miệng khi Izuku muốn hôn.
Tuy nhiên, họ nghi ngờ rằng tình trạng này sẽ không kéo dài bao lâu. Cho nên họ phải khiến Bakugou vượt qua cả giới hạn khi Omega vẫn trong trạng thái mộng mị.
Todoroki cẩn thận trở người Bakugou để Deku có thể hôn cậu sâu hơn nữa trong khi gã bắt đầu cắn mút cổ Bakugou, ngay bên phải tuyến thể của cậu. Tay Todoroki chạm đến giữa chân người tóc vàng và dịu dàng tìm thành viên đang cương cứng của cậu , phần đầu của dương vật đã rỉ ra tinh dịch và chúng dính lên bụng của cả gã và Deku.
Bakugou rên rỉ trong nụ hôn với Deku trong khi Todoroki thì nắm lấy dương vật cậu trong tay và nhẹ nhàng vuốt ve. Gã Alpha chen một chân vào giữa Bakugou và quấn lấy chân cậu, tạo thêm nhiều chỗ trống để gã có thể chạm đến phần riêng tư nhất của Omega.
Cùng lúc đó, Deku hôn cậu sâu hơn và giữ chặt cậu để cậu không thể từ chối hắn, phớt lờ tiếng rên rỉ kháng nghị của cậu khi sắp hết không khí. Tay hắn mân mê cơ thể cậu từ cổ, đến ngực và dừng lại xoa nắn một bên ngực đã sưng tấy. Bao trọn và xoa nắn ngực của Bakugou, hắn đã ngạc nhiên khi nó trở nên mềm mại và to hơn so với lúc họ mới đưa cậu đến.
Ngực của Omega, đặc biệt là Omega nam như Bakugou, vốn dĩ sẽ không to lên mà không có hormone Alpha ảnh hưởng. Tương tự, cơ thể họ cũng chỉ trở nên mềm mại và dễ bảo dưới sự chăm sóc của Alpha.
Thời gian trước, người ta thường nói Omega chỉ tồn tại vì Alpha của họ, và rằng cơ thể Omega chỉ thực sự sống khi họ gặp định mệnh của mình, người sẽ chi phối họ mãi mãi. Deku hoàn toàn tin vào giả thuyết đó. Nên đó là lý do vì sao khi lão bác sĩ, người vốn dĩ làm việc cho họ, tiết lộ rằng Kacchan yêu quý của hắn, Omega duy nhất hắn khao khát được đánh dấu, đã quyết định cắt bỏ tuyến thể Omega, hắn đã trở nên điên tiết hơn bao giờ hết. Ơn trời sau khi hỏi ý kiến cộng sự của hắn Todoroki, người mà hắn biết cũng ấm ủ khao khát đánh dấu người anh hùng Omega của họ, họ nhất trí rằng cả hai phải cản cậu trước khi cậu có thể làm gì đó ngu ngốc gây hại cho bản thân.
Và việc đó dễ như ăn kẹo dựa theo kinh nghiệm của hắn. Và hắn quả thực đã đúng vì sự thật rằng Omega của hắn đang rên rỉ trong sung sướng giữa họ. Deku đã tin rằng hành động họ làm là đúng.
"Chúa ơi, Midoriya. Em ấy đang cảm thấy sướng..."
Todoroki đã thì thầm vào cổ Bakugou, khi cả hai tay gã đang làm gì đó giữa hai chân Bakugou, gã nhếch mép và chà sát thứ đó của cậu lên bụng của Deku.
"Cậu ấy đã ướt chưa?"
"Tự cậu xem đi." Todoroki nhếch mép.
Deku cười hài lòng trước khi làm ướt tay mình và mở rộng chân Bakugou. Hắn chạm vào lỗ nhỏ của Omega và cảm thấy hai ngón tay của Todoroki bên trong đang ra vào thật chậm rãi. Cái động ấm áp đó đều phát ra tiếng lép nhép khi Todoroki cho tay vào.
Hắn cũng làm theo với hai ngón giữa và thăm dò, đẩy vào cái miệng nhỏ nhắn đang rỉ nước của cậu. Cảm giác động nhỏ của mình được chăm sóc nhẹ nhàng, vách thịt được kéo giãn làm cậu thấp giọng nỉ non.
"Chết tiệt, cậu ấy chặt quá, chỉ đủ ba ngón tay."
"Tất nhiên, chắc chắn em ấy chưa từng chịch với ai trước đây," Todoroki gầm gừ, một Omega với lỗ sau còn trinh, tất cả thật tuyệt... Mẹ nó, trong đời gã chưa từng nứng đến mức này.
Deku hắn tốt hơn chút vẫn chưa đến mức mất kiểm soát, nhưng chỉ nhiêu đây thôi cũng làm hắn cứng như đá. Hắn bắt đầu dùng tay mình vuốt ve thằng nhỏ của hắn và cậu trong khi vẫn dùng tay còn lại mở rộng cho cậu cùng một Alpha khác.
"Tớ sẽ chịch em ấy trước," Todoroki tuyên bố.
"Không đời nào, tớ là người đã lên kế hoạch có được cậu ấy. Tớ sẽ lấy đi lần đầu của Kacchan," Deku cãi lại.
"Đây là vấn đề sao? Khi đêm xuống, em ấy sẽ được cả hai ta đánh dấu. Tại sao ta phải giành nhau lần đầu của Bakugou?"
"Vậy tại sao cậu lại muốn chịch cậu ấy đầu tiên, hả?"
"Thôi mà..."
Bakugou nhúc nhích ở giữa họ. Cuộc tranh luận đã phá tan màn sương trong tâm trí cậu. Mặc dù, cậu không muốn rời khỏi nơi cậu đang ở. Nó tuyệt vời, ấm áp và an toàn, cậu chưa thấy tốt như vậy bao giờ, và cậu biết cậu đang trong good care. Tuy nhiên, khi mọi thứ dần ồn ào, cậu cảm thấy ý thức đang trở lại với mình từng chút một.
Với một cái giật mình quá khích, cơ thể Bakugou đã lấy lại hoàn toàn sự thanh tỉnh. Cậu hét lên và ngay lập tức cố thoát khỏi bất kì thứ gì đang xâm phạm cơ thể cậu. Và trong một khắc, nhiều bàn tay đã kiềm hãm cậu, ngăn không cho cậu nâng người. Bakugou đánh đổ xung quanh, giẫy dụa mãnh liệt, và khi một bàn tay cố chặn họng cậu, cậu đã nhanh nhẹn cắn nó rất đau.
Cậu tin rằng cậu đã cắn đến bật máu.
"CÚT KHỎI TAO!! CÁI MẸ- CÁI MẸ GÌ ĐÂY!? ĐỪNG CÓ ĐỤNG VÀO TAO."
"...Nói cậu rồi là cậu ấy sắp tỉnh mà!"
"Bakugou, đừng quậy. Mọi thứ ổn rồi, nè!?"
Bằng một cách kì diệu, Bakugou cuối cùng cũng khiến một chân cậu tự do khỏi tên khốn nào đó. Cậu đá nó văng ra, chân cậu đã bắt gặp một vùng ngực và mặc kệ nó là gì cậu cũng đá nó ra xa. Với đôi chân tự do, tất cả những gì cậu làm là một động tác xoay người khéo léo để tung một cú đá bằng đầu gối vào người đang ghìm lại thân trên của mình, sau đó vặn người thoát khỏi tên đó.
Cậu đứng dậy, hoàn toàn nhận thức được rằng mình không mảnh vải, dương vật dựng đứng và lỗ sau vẫn ngứa ngáy rỉ nước , tay cậu đảm bảo bị cột sau lưng, và cậu vẫn không thể thấy gì, nhờ ơn cái thứ đang cột quanh đầu cậu. Toàn bộ cơ thể cậu đều râm ran và bơ phờ.
Tệ thật, cậu vẫn lưu luyến những cảm giác của cơ thể trong lúc nãy, những cái chạm vẫn đọng lại trên da cậu. Và sự thật đó đã thiêu đốt mặt cậu khiến chúng trở nên ửng đỏ vì giận dữ và xấu hổ. Trí nhớ tràn vào đầu cậu, và Bakugou biết chính xác cậu phải làm gì trong tình huống này.
"Mày... là một kẻ Alpha biến thái khốn nạn." Giọng cậu rung lên. "Mày... dám bắt cóc tao?!"
Một âm thanh xào xạc của vải, và cậu cảm thấy cả hai Alpha đứng lên. Bakugou vô tình giật lùi lại. Mẹ kiếp, cậu không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình, cậu biết mặc dù cậu tự tin vào năng lực của bản thân nhưng cậu biết tình huống hiện tại tuyệt vọng nhường nào. Một Omega bị trói, bị khống chế quirk và mắc kẹt tại nơi mà chỉ-có-chúa-mới-biết với hai Alpha đang phát tình, người rõ ràng có ý định cưỡng hiếp cậu.
"Tuyệt vời, em vẫn có thể chống cự trong tình huống này...!"
"Không thể tin được Kacchan, tớ chưa từng nghe về một Omega mà dưới sự tác động pheromone của hai Alpha vẫn có thể kháng cự. Cậu đúng là đặc biệt như tớ mong đợi.
'Lời khen' của chúng khiến dạ dày cậu như sôi lên vì ghê tởm cũng như một phần nhỏ trong cậu, bị chi phối bởi dynamic và hormones, cảm thấy tự hào.
Cậu nghiến răng trong nỗ lực che giấu nó.
"Câm mẹ mồm và thả tao ra ngay bây giờ!!"
"Sau tất cả những nguy hiểm mà chúng tớ phải trải qua để mang cậu đến đây, cậu nghiêm túc sao?!"
"Em sẽ lại làm gì đó ngu ngốc như cắt bỏ tuyến thể ngay khi chúng tôi thả em ra, nên không đâu cưng ạ."
"Đó đéo phải việc của mày để xía vào khi tao làm gì với cơ thể của tao. Thả tao ra ngay nế-nếu không..."
Giọng Bakugou bé dần. Sự đe dọa của cậu trở nên yếu ớt, càng giống như một lời cầu xin trong tuyệt vọng. Giờ đây khi adrenaline từ sự hoảng loạn ban nãy đã qua đi, Bakugou một lần nữa nhận thức được sự ảnh hưởng của pheromones Alpha trong không khí. Mùi hương đó quá mạnh, nó làm cơ thể cậu run rẩy và yếu đuối.
Cậu có thể cảm nhận được ham muốn trước đó đang trở lại. Chân cậu loạng choạng, cảnh báo cậu về sự kiệt quệ của chúng. Mách bảo cậu về sự thèm khát, mong muốn được lấp đầy đang ngày càng gia tăng khi cậu hô hấp trong pheromones độc hại.
Deku và Todoroki bước chầm chậm từng bước một về phía Omega bị hoảng loạn, người đang hô hấp khó khăn và cố lùi lại khi lưng cậu đụng tường. Từ việc người cậu trông đỏ ửng ra sao, và pheromone quyến rũ của Bakugou liên tục tỏa ra, một cách vô tình, họ không phải lo là cậu sẽ trốn thoát, không phải với tình trạng hiện tại. Dẫu vậy, họ không muốn cậu tự làm đau mình.
"Tại sao chúng tớ lại làm vậy?! Kacchan, chúng tớ chuẩn bị đánh dấu cậu vào hôm nay."
"Hah, "chúng mày"?! Không ngờ rằng hai thằng khốn tụi mày là loại dynamics đó." ( chỗ này bản gốc là: Never thought you two fuckers were ones for pack dynamics." )
Cậu vẫn tiếp tục lùi về phía tường để tránh xa chúng. Cậu không thể cảm nhận một chút gió nào, cái cửa chết tiệt nằm ở đâu chứ?!
"Đừng tìm kiếm một lối thoát nữa, căn phòng này được khóa bởi quirk. Em sẽ không bao giờ có thể thoát ra."
Todoroki bước đến gần và cố chạm vào Bakugou, nhưng cậu đã lường trước được. Bakugou cúi mình để tránh bàn tay đang vươn ra và vung chân. Todoroki nhận một cú đá mạnh vào lưng gã. Omega tận dụng cơ hội để thoát khỏi gã và chạy đến chỗ khác của căn phòng.
Deku đã cười rất to.
"Tuyệt vời, cực kỳ xuất sắc. Không ai sẽ nghĩ cậu đang bị trói và bịt mắt, và cậu vẫn có thể đá một Alpha bằng chân. Ahahaha!!"
Mẹ-nó-tất-nhiên là cậu có thể. Cậu đã không dành từng đó năm chiến đấu với tội phạm chỉ để đầu hàng bởi một miếng vải cột quanh mắt và thứ gì đó trói tay cậu. Cậu đã nghĩ mà không nói ra, tuy nhiên, hay nói đúng hơn là cậu không thể. Hành động đột ngột đó đã rút cạn sức lực Bakugou, và việc cậu không ngã khuỵu ngay tại đây, ngay bây giờ hoàn toàn dựa vào ý chí.
Cho nên cậu đứng đó thở hổn hển, run rẩy từ đầu đến chân, cũng không thể ngăn cậu ngừng khao khát nhiều hơn nữa mùi hương ngọt ngào, ngon lành của Alpha lởn vởn trong không khí. Cậu như ngồi trên đống lửa, khao khát không ngừng xâm chiếm tâm trí cậu, và đằng sau cậu vẫn không ngừng rỉ nước, men theo đùi chảy xuống chân cậu.
Hơi lạnh tràn vào không khí, và Bakugou đã phải hét lên trong sợ hãi khi thứ gì đó lạnh lẽo giữ chân cậu. Và khi đó, cậu như chôn chân tại đó, không thể di chuyển nữa; và lớp băng lan dần từ chân đến đầu gối cậu.
"Vãi! Không nghĩ ẻm có thể làm vậy." Todoroki gầm gừ và đứng bật dậy.
"Một bài học cho cậu, dù đã đối mặt với cậu ấy bao nhiêu lần. Cậu vẫn tiếp xúc với Kacchan một cách bất cẩn."
Deku nhún vai, không quan tâm gã Alpha và bước đến Omega vẫn vùng vẫy giữa phòng.
"Ngừng chống cự, Omega. Từ lúc chúng tớ có được cậu, bạn đời cậu đã được xác định. Tốt hơn là cậu nên từ bỏ lòng kiêu hãnh lố bịch của mình và chấp nhận chúng tớ. Sau tất cả..." Hắn giữ tóc Bakugou bằng một tay và nâng cầm cậu bằng tay khác để cậu không thể quay đi. "Cậu là một Omega. Sinh con cho tớ sẽ tốt hơn việc cố gắng trong trò chơi 'anh hùng' vô ích của cậu.
Bakugou nhổ nước bọt vào hắn.
"Mẹ mày!"
Deku đã lau vệt nước trên mặt hắn, suy ngẫm trong giây lát.
"...Tốt thôi, đừng trách tớ không nhẹ nhàng với cậu." Bất ngờ gã nắm chạt quai hàm của cậu như muốn bóp vỡ làm Bakugou nức nở. Nhân lúc đó hắn đưa lưỡi vào miệng Bakugou và hôn cậu một cách mạnh bạo.
Hắn chỉ tha cho cậu khi Omega sắp ngất vì thiếu dưỡng khí.
"Của cậu đây." Đẩy Bakugou cho Todoroki, gã ngay lập tức thế chỗ hắn và bịt kín miệng Omega mặc kệ tiếng rên rỉ kháng cự của cậu, Deku đến một buồng nhỏ trong phòng và tìm được một bộ cứu thương. Kacchan của hắn đã cắn hắn đến bật máu và thậm chí nó chạm đến xương.
'Tớ rất phấn khích khi sắp được thay đổi thái độ của cậu ấy.' Hắn cười tự mãn khi đang quấn băng.
Sau đó hắn lấy ra một cái bịt miệng, và đặt biệt ở giữa có một quả cầu, và trở lại với Omega hiện đang bị xâm phạm.
Todoroki sử dụng quirk của gã một cách hoàn hảo để mở rộng chân Bakugou, cả hai chân đều đầy băng của gã, cho đến khi chúng bằng nhau. Omega được ôm lấy từ đằng, tuyến thể sau cổ được chăm sóc trong khi những ngón tay Todoroki chôn sâu vào lỗ nhỏ của cậu một lần nữa. Không thể tin được, cậu vẫn có chửi rủa giữa hơi thở hổn hển và những tiếng rên, cơ thể Bakugou run lên và phải dựa vào người đằng sau cậu.
Deku lợi dụng khi Bakugou lớn tiếng rên rỉ đã đeo khóa miệng cho miệng cho cậu.
"Của cậu đây, rất xinh đẹp với chúng tớ." Hắn hôn Bakugou qua bịt miệng.
"Tớ cũng muốn hôn em ấy." Todoroki cằn nhằn.
"Ufufu, sau đó đã, khi cậu ấy bị đánh dấu và không thể chống lại mệnh lệnh của chúng ta. Tớ phải chắc rằng cậu ấy biết rõ việc trốn thoát là hoàn toàn vô nghĩa, nếu không mệnh lệnh sẽ vô dụng."
Hắn ép sát cơ thể họ với nhau và dùng cả hai tay xoa nắn ngực của Omega, thích thú cảm giác mềm mại, nóng bỏng dưới tay hắn. Đầu ngực Bakugou sưng tấy dưới sự chăm sóc của hắn, đầu vú nhỏ nhắn sưng đỏ như trách hắn không yêu thương nó và Deku dứt khoát dùng miệng giúp đỡ một bên và tay hắn với bên còn lại.
Bakugou chỉ có thể nỉ non và cố thoát khỏi sự kiềm hãm của chúng, nhưng nó không hữu dụng. Cho dù cậu có xoay đi đâu, vẫn có những cánh tay và miệng, những cái vuốt ve. Cậu dần mất ý thức, bất lực trong việc trốn thoát, mắc kẹt tại đây và trở thành đồ chơi của hai tên tội phạm.
Tay của chúng ( từ khi nào mà được năm ngón rồi? Và tên Deku cho vào khi nào chứ? ) vẫn ra vào trong cậu, nhưng lại hoàn toàn tránh chỗ đó, và bằng cách nào đó Deku đang phục vụ thằng em cậu, nắm nó thật chặt khiến cậu phải hét lên khi Bakugou xuất ra, và chúng bôi những thứ đó lên khắp người cậu và chà xát nó lên tuyến thể cậu, chúng rõ ràng đang cố khiến cậu hoàn toàn phát tình.
Và đó là điều khiến cậu sợ nhất. Nếu cậu phát tình, có nghĩ chúng có thể đánh dấu cậu. Alpha và Omega kết đôi là một quá trình khó nhằn, và việc Đánh dấu sẽ khiến Omega không phát tình bên ngoài.
Mặc dù biết rõ điều đó, cậu vẫn không thể chống trả, vì cậu đang bị kiềm chế chặt chẽ. Ý thức cậu dần mất đi... mất đi...
Một vệt nước chảy ra từ người Bakugou cùng lúc cậu phát ra tiếng rên rỉ khó kiềm nén. Cậu cong người trước những cái chạm của Deku và vô tình làm tay chúng đi sâu hơn vào người cậu. Nó không đủ, cậu muốn thứ gì đó... to hơn, nóng hơn...
Cậu nghĩ cậu đã nghe bọn Alpha nói gì đó về cậu, về việc cậu trốn thoát. Sau đó cậu cảm thấy chúng thay đổi chỗ. Những ngón tay trong cậu rời đi, cậu rên rỉ trong sự mất mát, lỗ nhỏ đáng thương run rẩy vì sự trống trãi.
Hai tiếng cười, sau đó gã Alpha sau cậu, người cố định hông cả hai cùng nhau, và cậu có thể cảm nhận nó, cái gậy nóng hổi ở giữa mông cậu, với phần đầu chạm vào lỗ nhỏ.
"Tớ vào nhé,Kacchan..." Một giọng nói dâm dục thì thầm với cậu khi đang chăm sóc tuyến thể Bakugou. Cậu rùng mình, tay bất giác che cổ, bản năng dần lấn át tâm trí cậu.
"Ngoan lắm..."
Có hai bàn tay mở rộng mông cậu, cái gậy tại lối vào của cậu chen vào một cách chậm rãi... và đâm vào cả cây với toàn bộ sức lực. Nhanh hơn những gì Bakugou có thể nhận thức, cậu bị đâm lút cán. Cậu đã hét lớn, và rồi cả thế giới như chìm vào bóng tối.
"Xuất tinh khi chỉ vừa bị chịch? Đúng là trai tân nhỉ." Hắn cười tự mãn.
Thứ gì đó quen thuộc đang chạm vào cậu, và cậu muốn thoát khỏi nó, nhưng suy nghĩ đó tan biến ngay khi cái thứ nóng hổi kia thúc sâu vào cậu... và nó ra vào trong Bakugou không ngớt. Bakugou bật khóc, mọi suy nghĩ như rời bỏ cậu mỗi khi Deku (vì chỉ có thể là dương vật Deku) đưa đẩy.
Alpha vẫn giữ nguyên tốc độ như vậy để trừng phạt cậu, thay đổi góc độ để hắn có thể đâm vào tuyến tiền liệt của cậu. Một lực nhẹ đẩy Bakugou về trước mặt gã Alpha còn lại, chà xát dương vật họ cùng nhau, trong khi bàn tay và lưỡi vẫn rong ruổi khắp cơ thể cậu.
"Ngoan lắm, rất hoàn hảo với chúng ta... đúng là một con đĩ dâm đãng," Todoroki lẩm nhẩm khi gã đang thưởng thức ngực Katsuki. Cách mà cơ thể họ hòa hợp hoàn hảo đến không thể tin. Gã liếm mút và xoa nắn từng tấc da gã chạm đến, hài lòng nhìn những vết cắn và hôn mút trải khắp làn da của cậu. Cơn phát tình của Bakugou được xoa dịu, dựa vào cách cậu thút thít và rên rỉ, máu của cậu dường như đều đổ dồn xuống dương vật. Todoroki hôn lên khóa miệng của cậu, gã im lặng nguyền rủa bạn của mình sao lại chọn loại này thay vì loại o-ring.
Sau một cú thúc mạnh mẽ, Bakugou ra một lần nữa, và Todoroki phải kiềm chế bản thân để gã không xuất ra. Họ đang ở giai đoạn giữa của quá trình đánh dấu, và gã sẽ không lãng phí tinh dịch quý giá của mình bên ngoài Omega của gã.
Thay vào đó, gã dùng lửa của mình để làm tan chảy băng ở chân Bakugou, tại thời điểm đó, Omega của gã đã rơi quá sâu vào kì phát tình để có kháng cự lại điều gì. Suy đoán của gã đã đúng, chân cậu vô lực, đẩy dương vật Deku vào sâu hơn nữa bên trong cậu, cử động duy nhất của cậu là vô thức giật mình và co thắt cơ thể dưới sự xâm nhập không ngừng của dương vật.
"Chuyện đó...hah... di chuyển đi Shouto... mẹ nó... tớ thậm chí có thể vào sâu hơn bên trong cậu ấy," Deku, người đang dần rơi vào kì động dục và đã giữ yên lặng từ nãy đến giờ lên tiếng.
"Một cái lỗ hoàn hảo, hah, cậu hoàn toàn sinh ra để làm điều này.. Tại sao lại lãng phí thời gian chơi trò anh hùng khi cậu có thể ở đây, trở thành Omega của chúng tớ? Mẹ nó!"
Deku hét lên ngay khi hắn xuất tinh và có thể đánh dấu Omega của hắn ngay lúc đó, nhưng hắn không thể làm điều đó. Hắn và Todoroki đã có một thỏa thuận cho việc này.
Họ sắp thực hiện một tập tục cổ xưa, nó thực sự nguy hiểm và đã bị cấm và giấu khỏi lịch sử ngày nay, đến nơi mà người ta nghĩ chỉ có trong truyền thuyết. Đêm nay, giữa ba người họ, họ sẽ mang huyền thoại trở lại cuộc sống.
Họ sẽ cùng thắt nút và đánh dấu cậu, cùng nhau, cùng một lúc.
Đặc thù, một Omega có thể liên kết với nhiều Alpha, như kiểu một "pack Omega". Chỉ đơn giản là đánh dấu cậu liên tiếp, và cậu sẽ trở thành Omega của họ. Tuy nhiên, phương pháp này yêu cầu một trình tự giữa các Alpha. Alpha dẫn đầu sẽ đánh dấu Omega trước, tiếp đến là người mạnh thứ hai... cuối cùng là đến Beta yếu nhất. Omega, bất cứ đứa con nào họ sinh ra, dĩ nhiên sẽ phụ thuộc vào Alpha dẫn đầu. Mọi người chỉ có thể đánh dấu họ nếu có sự cho phép của Alpha dẫn đầu.
Nhưng loại chuyện đó không tồn tại giữa Deku và Todoroki. Kể từ khi họ trở thành bạn đã nhiều năm, họ chia sẻ mọi thứ như nhau. Như thức ăn, nước, mục tiêu, những tội ác, hay những đồ điếm họ từng chơi... Không có lý do gì Omega này lại khác biệt? Họ đều thèm khát Omega tuyệt vời này, vậy nên họ sẽ chia sẻ cậu cùng nhau.
"Todoroki, đến giờ rồi." Di chuyển phần hông của mình, hắn ra hiệu.
Gã Alpha với mái tóc trắng-và-đỏ gật đầu. Gã di chuyển cơ thể Bakugou. Deku nắm bắt thời cơ và nhanh chóng luồn tay xuống dưới một đầu gối của Kacchan, mỗi người năng một chân của Omega.
Với một bên tay rảnh rỗi, Todoroki chạm vào lỗ nhỏ mềm mại của Omega, làm tay gã dính dớp bởi những vệt nước, và nhẹ nhàng đẩy vào trong bên cạnh dương vật Deku.
Cả ba đều rên rỉ.
Todoroki đã không lãng phí quá nhiều thời gian. Gã ngay lập tức hình thành một nhịp điệu, ra rồi vào và sau đó nhanh chóng thêm một ngón, một ngón khác. Nhanh chóng sau đó, cả ngón tay Deku cũng tham gia. Họ nới lỏng nơi đó, cố gắng làm động nhỏ mềm mại có thể thích ứng.
Bakugou chỉ có thể rên rỉ và vùng vẫy kháng cự. Và giờ thì việc đó đã ngừng, cậu dần lấy lại được ý thức và tầm nhìn.Và ý thức cậu bảo rằng bên dưới đang rất đau.
"Shh... nó sẽ ổn thôi... cậu làm được mà, một Omega ngoan có thể chịu được..."
"Thư giãn đi, Bakugou... hoặc em sẽ gặp nguy hiểm."
"Omega, thư giãn."
"Thư giãn!"
Cậu cứng người, sức mạnh kết hợp của cả hai mệnh lệnh lên cậu khiến bản năng kêu gào cậu phải phục tùng.
Một cách ngoan cường, cậu đã kháng cự lại các mệnh lệnh, nhiều năm làm anh hùng đã rèn luyện ý chí giúp cậu chống lại sức nặng của họ. Tuy nhiên, sự đấu tranh cuối cùng này chính là chút ý chí cuối cùng còn sót lại của cậu. Và hai tên khốn đã nhận ra điều đó, bởi vì chúng lặp lại yêu cầu của mình, và cứ lặp đi lặp lại, cho đến khi cậu hoàn toàn kiệt sức.
Với mệnh lệnh cuối cùng, Bakugou bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào khi cơ thể cậu mềm nhũn.
Ngay khi cậu ngừng chuyển động, chúng lại tiếp tục. Lần này, cả hai Alpha đều nhẫn nại để vỗ về cậu, mân mê cậu một cách cẩn thận, dương vật ở lỗ nhỏ cũng chậm rãi ra vào, chịch cậu thật nhẹ nhàng nhằm đánh lạc hướng cậu khỏi cơn đau.
Họ khen ngợi cậu, về cách cậu đã ngoan như thế nào, và họ chắc chắn rằng cậu sẽ 'vượt qua được nghi thức.'
Cậu ghét chúng. Nếu cậu vẫn còn sức, cậu sẽ nổ tung chúng vì dám nói chuyện với cậu bằng giọng điệu trịch thượng. Cùng lúc đó, cậu đã hoảng sợ, cậu có cảm giác 'nghi thức' này không chỉ là một việc đơn thuần, mặc dù tình trạng hiện tại cũng không khá hơn.
Chẳng mấy chốc, cái thứ ấm nóng của hắn, thứ đã mềm đi khi rời khỏi động nhỏ, lại chậm rãi lấp đầy nó. Cơn đau ở lỗ huyệt kết hợp với khoái cảm khiến cậu sướng đến nỗi không thể phân biệt chúng. Cậu nhận ra, một cách muộn màng, rằng cậu đã vô thức đáp lại những cú thúc từ Alpha.
Cậu bật ra tiếng rên khi những ngón tay rời đi, để lại cái lỗ trống rỗng đói khát, mặc dù cái thứ ấm nóng của Deku vẫn ở đó, chỉ khiến cậu muốn tát bản thân để tỉnh táo.
Và khi cậu cảm nhận được thứ gì đó trơn, nhẵn ở lối vào, tim cậu như thắt lại.
Không, không, không, đừng mà...
Nhưng không ai quan tâm đến sự phản đối của cậu. Và trong một khoảnh khắc, Todoroki thúc hông, và thứ đó tiến vào.
Bakugou đã khóc nấc lên.
Đó là một quá trình chậm rãi và khó khăn. Mặc dù đã được mở rộng kĩ lưỡng, Bakugou vẫn quá chặt, quá nhỏ để chứa thêm dương vật Todoroki. Gã Alpha phải đẩy vào từng chút một, thỉnh thoảng hơi rút ra rồi lại đẩy vào, chậm rãi nới lỏng cậu bằng thằng em của gã.
Cuối cùng, khi Todoroki lút cán, cả hai thằng em đều được bao bọc chặt chẽ trong lối nhỏ nóng bỏng. Cả ba đều thở ra một hơi thỏa mãn.
Cả hai Alpha đều thăm dò chuyển động trong Bakugou. Cậu rên một tiếng thật nhỏ, cơ thể run lên vì khó chịu. Nhưng lỗ nhỏ của cậu không bị thương.
Todoroki và Deku đều nhìn Omega của họ với ánh mắt hài lòng. Đúng là một Omega mạnh mẽ. Họ có thể nói rằng cả ba hoàn toàn phù hợp với nhau, mặc dù Omega đang khóc lóc, co giật giữa họ vẫn chưa rõ điều đó.
"Em có thể cảm nhận nó không, Katsuki... Chúng ta đang ở bên trong em." Shoto thì thầm bên tai Katsuki, đưa tay vuốt ve bụng cậu để cảm nhận dương vật của họ.
"Chưa từng có Omega có thể chịu được cả hai ta mà không bị rách. Em thực sự hoàn hảo với chúng tôi... Và chúng tôi cũng rất vừa vặn với em." Deku hôn lên những điểm nhạy cảm của Bakugou và nhếch mép cười khi Omega cố gắng lắc đầu từ chối. Từ chối tất cả những gì cậu muốn, sự thật rằng dương vật Katsuki chưa bao giờ mềm xuống kể từ khi Todoroki đẩy vào, và đó là bằng chứng cho việc cậu cũng thích điều này.
Deku và Todoroki nhìn nhau và đổi vị trí, Todoroki nâng cả hai chân Katsuki lên, và Deku nắm chặt hai tay bị trói của cậu bằng một tay, tay kia hắn nắm lấy hông cậu.
Đã đến lúc bắt đầu 'Nghi thức đánh dấu'.
Ôm chặt lấy cơ thể Omega, bỏ qua những nỗ lực phản kháng cuối cùng của cậu, Deku từ từ rút ra đến khi chỉ còn quy đầu, và ngay lập tức đâm lút cán.
Ồ, hắn nhận ra mình có thể tận hưởng tiếng kêu đau đớn của Kacchan mãi mãi.
Theo dấu hiệu, Todoroki cũng làm theo Deku, đẩy hông và thúc thằng em nóng phỏng tay của gã vào Katsuki. Mỗi khi tên tóc xanh đẩy vào, gã rút ra, và khi hắn rút ra, gã lại thúc hông vào. Họ điều chỉnh lại vị trí của mình để mỗi khi đâm vào, nó lại chạm thẳng đến tuyến tiền liệt của Omega.
Cứ thế tiếp diễn, họ không ngần ngại chịch cậu, trong khi tiếng khóc và tiếng rên rỉ của Katsuki tràn ngập căn phòng.
Từ từ, cơn đau chuyển thành khoái cảm. Cảm giác bỏng rát nơi lỗ nhỏ, và những cú thúc mạnh mẽ vào điểm G khiến cậu sướng đến chết. Katsuki rên rỉ giữa họ, cố hạ thấp hông để thứ nóng hổi kia cho cậu nhiều khoái cảm hơn nữa.
Nhưng sau đó, cậu đã cảm nhận được. Quy đầu họ sưng lên, vẫn tiếp tục ra vào trong cậu.
Không thể nào...
Nó không phải là lý do cậu bắt đầu chống cự trở lại, cũng không phải vì đau, mà là cảm giác sợ hãi thuần túy, hoàn toàn theo bản năng.
Phần giới tính phụ Omega như hét vào mặt Bakugou, yêu cầu Bakugou phải chạy trốn. Bản năng mách bảo rằng cậu sẽ chết nếu không trốn thoát.
Cậu hét lên và quờ quoạng xung quanh, không lo rằng lỗ nhỏ nhạy cảm của cậu sẽ bị rách.
Tất nhiên Todoroki và Deku không để cậu làm vậy, họ dùng toàn bộ sức lực khống chế cậu và đưa ra những mệnh lệnh.
"Ngưng phản kháng."
"Ở yên."
"Thư giãn."
Bakugou hét lên một tiếng khác, bản năng sinh tồn của cậu đã chiến đấu để đẩy lùi nhu cầu muốn phục tùng bên trong Omega. Ngay cả khi choáng váng vì nhiệt độ cao, Omega vẫn không đầu hàng một cách dễ dàng. Nhưng cái cách mà cơ thể cậu đông cứng trước những yêu cầu dữ dội từ hai Alpha là quá đủ.
Họ vẫn tiếp tục đưa ra những mệnh lệnh trong khi đâm thằng em sưng tấy của mình vào cậu.
Nó quá nhiều. Những cái kết cứ ngày càng to hơn, đè ép lên thành ruột của Katsuki. Bakugou chỉ có thể gào và hét lên. Nó đã vượt quá giới hạn của cậu nhưng hai Alpha vẫn ép cậu nhận nhiều hơn. Cậu vùng vẫy trong hoảng loạn, khi họ tiếp tục đâm vào vào khoang sinh sản của cậu và tạo kết.
"Tớ biết nó rất đau. Tớ xin lỗi cậu nhé, tình yêu của tớ," Deku nói, tỏ vẻ hối lỗi và hôn lên gáy cậu.
"Đó là lý do vì sao chúng tôi cần em bình tĩnh và thả lỏng. Nghe lời chúng tôi, Omega."
Bakugou khóc nức nở khi cơ thể vô thức chùng xuống. Những dòng nước chảy ra từ cơ thể cậu, như thể cậu đang cố gắng hỗ trợ cho những kẻ đang cưỡng bức mình.
Nỗi đau cứ ngày một tăng lên theo từng phút, mỗi lúc Katsuki rên rỉ khi những nút thắt căng phồng được đẩy vào trong cậu. Cậu mơ hồ khi cả hai Alpha đang mút tuyến thể của mình, làm ướt nó bằng nước bọt của họ, và cậu lại chìm vào đau đớn một lần nữa.
Một lúc sau, khi giọng cậu đã khàn đi vì hét, và phía dưới như bị phỏng vì nó nóng đến nỗi cậu chắc rằng nó đã bị rách, cả hai Alpha dừng lại cùng một lúc... trước khi đâm thẳng đến khoang sinh sản của cậu và cắn tuyến thể của Katsuki cùng lúc.
Cơn đau nhanh như điện truyền vào não cậu và Katsuki chỉ có thể hét lên, rồi bất tỉnh.
"...hoàn hảo."
"Cậu là một Omega tuyệt vời, Kacchan."
Chính là giọng nói Alpha của cậu đã đánh thức Bakugou. Cậu như đang lơ lửng cách mặt đất vài feet giữa họ, nhưng thứ kia đã ra ngoài (cậu chắc rằng đã được một lúc), cả hai Alpha xen kẽ giữa việc chịch cậu một cách nhẹ nhàng trong khi vuốt ve những thớ cơ gồng lên vì đau của cậu, trải những cái hôn khắp người cậu.
Tuyến thể cậu thì đau. Cậu có thể cảm nhận nó như đang bị thiêu đốt và nhói lên, máu nóng như được truyền đến các mạch.
Một cảm giác tò mò như bùng lên. Cậu ý thức được rằng cơ thể đang đau đớn, miệng, các tuyến thể và lỗ sau cậu đau khủng khiếp. Cậu thậm chí không thể phát ra tiếng nấc vì cổ họng nghẹn đi do đau. Tuy vậy, cậu cảm thấy nhẹ nhàng, và hài lòng. Như thể Katsuki vừa hoàn thành sứ mệnh của mình. Dòng máu như được làm mới, xây dựng lại từng tế bào nhỏ bé trong cơ thể cậu.
Một chuyển động nhỏ đủ để báo hiệu với hai gã Alpha rằng cậu đã tỉnh. Chúng thì thầm gì đó với nhau và rút cái gậy thịt kia ra khỏi cậu. Katsuki rên rỉ yếu ớt, nửa người dưới như tê liệt. Cái lỗ đáng thương của cậu co giật trước cảm giác trống rỗng, không thể khép lại, tinh dịch chảy xuống đùi cậu.
Nhẹ nhàng và từ tốn, họ di chuyển cậu đến một nơi nào đó.
Katsuki thở dài mãn nguyện khi lưng cậu chạm vào một vật liệu mềm. Mùi hương tổ ấm quen thuộc chào đón cậu, họ để cậu nằm xuống, cổ và đầu được kê lên đùi ai đó. Những ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cậu. Và Katsuki thả lỏng trước cảm giác đó.
Những cái tay bao quanh đầu cầu, và với hai cú click nhẹ, cả bịt miệng và bịt mắt đều rơi ra.
Hàm của cậu đau nhức khi lấy bịt miệng ra, cậu cố gắng ho một tiếng thật nhỏ và rùng mình.
"Mở mắt ra, Omega."
Cậu đã tuân theo mệnh lệnh.
Ánh sáng tràn ngập tầm nhìn cậu, khiến mí mắt cậu khẽ rung cho đến khi mở mắt hoàn toàn. Và sau đó, cậu nhìn thấy họ, hai hình ảnh sáng lóa mắt cậu.
Đôi mắt xanh lá cây, khuôn mặt đầy tàn nhang và mái tóc xù giống màu mắt. Đôi mắt hai màu, một vết sẹo ngay mắt, mái tóc mềm mại với hai màu trắng-đỏ.
Một luồng nhiệt như trào dâng trong lòng ngực cậu.
Alphas.
Katsuki đã nói điều đó thành tiếng.
Hai Alpha đã mỉm cười. Deku cười lớn và ôm cậu một cái thật chặt.
"Đúng vậy, Kacchan. Chúng tớ là Alpha của cậu."
"Nó đã thành công, tớ không thể tin được," Todoroki thì thầm và vòng tay qua eo Katsuki, kẹp cậu ở giữa họ.
"Tất nhiên là thành công. Thấy chưa, tớ đã nói là Kacchan có thể làm được,"
"Cậu không thể trách tớ vì đã nghi ngờ. Rất nhiều Omega đã chết trong suốt nghi thức."
"Kacchan không giống những Omega khác, phải không cục cưng?!"
Deku vui vẻ rúc vào người cậu, đôi mắt xanh lục lấp lánh niềm vui khi hắn một lần nữa nắm tóc cậu và đòi hôn.
Tất cả những gì Bakugou làm là một tiếng than thở lặng lẽ. Cậu cảm thấy kì quái. Cậu vẫn biết mình là ai, vẫn biết ai là Alpha của cậu, không, hai thằng khốn nạn này là ai. Mọi lý trí trong đầu cậu đều mách bảo rằng cậu nên đánh trả, đánh bại chúng và trốn thoát. Tuy nhiên cậu không muốn làm vậy. Cậu cảm thấy mình phải tuân theo, phục vụ hai gã Alpha.
Ngay khi Deku buông tha cậu, Todoroki đã thế chỗ. Sau đó, họ chuyển vị trí hôn về sau gáy, nơi mà họ đánh dấu, mút mát và cắn vào vùng da nhạy cảm đó.
Katsuki giật bắn người vì cảm giác đó. Trong một góc nhỏ - thậm chí đang dần nhỏ hơn - cậu nguyền rủa bản thân vì cảm thấy thoải mái.
"Tại sao lại là tao...?!" Cậu lặng lẽ nói, một giọt nước mắt lăn dài trên má cậu.
"Tại sao lại không phải là cậu? Cậu là Omega mạnh mẽ nhất mà chúng tớ biết," Deku nói.
"Nếu là em, em chắc chắn có thể sinh cho chúng tôi những đứa nhóc khỏe mạnh," Todoroki thì thào và kéo cậu nằm xuống, gục đầu vào giữa chân cậu. "Thêm nữa, em có thể chịu được cả hai chúng tôi."
"Nhưng như vậy là đủ rồi, một Omega không cần biết tại sao, em chỉ cần tuân theo."
Cái gậy thịt nóng hổi của Todoroki to, cứng và đang chảy nước, chọc vào lỗ nhỏ của cậu."
"Mở rộng ra."
Bakugou đã làm theo.
Suy nghĩ cuối cùng của Katsuki trước khi hai gã Alpha đâm vào là, đáng lẽ ra cậu không nên đến gặp gã bác sĩ đó.
-----------
"Tớ về rồi."
Izuku bước vào nhà của họ. Hắn ném chiếc áo dính máu của mình lên giá treo quần áo. Nhưng nó trượt ra và rơi phịch xuống sàn.
"Oi, tại sao không cởi bộ đồ bẩn đó trước khi bước vào?!"
Một giọng nói mệt mỏi chào đón hắn.
"Thôi nào, Shou, tớ vừa giết mấy gã anh hùng, và đây là thứ tớ nhận được?" Izuku đáp.
"Đó là một việc dễ dàng và hầu như không có gì khó khăn nên tớ không thể tha thứ cho sự bừa bộn của cậu. Ngoài ra, cậu biết mùi máu có thể ảnh hưởng đến em ấy như thế nào. Gã mỉm cười và nhìn xuống.
"Cậu không nghĩ là quá muộn cho việc đó sao," Izuku càu nhàu. Hắn đi qua chiếc ghế dài và ở đó, giữa đôi chân dang rộng của Todoroki, là Omega nhỏ bé ngọt ngào của họ.
Quỳ trên sàn với cơ thể trần trụi, đeo một chiếc vòng dành cho thú cưng ở cổ, và một nút bịt giữa mông, Kacchan ngoan ngoãn và lặng lẽ nuốt thằng em của Todoroki vào sâu trong miệng, giữ nó ấm áp vì cậu là một Omega vâng lời.
Todoroki vuốt ve tóc cậu, nhưng không di chuyển. Thời sự trên TV gã đang xem như bùng nổ với một tin tức sốt dẻo. Nữ phóng viên thuật lại sự việc với vẻ mặt sợ hãi. Vì, ba mươi anh hùng đã bị giết chết một cách dã man đến nỗi khiến những viên cảnh sát giàu kinh nghiệm sẽ ám ảnh đến suốt phần đời còn lại.
"Thật lộn xộn," Todoroki thở dài. "Nếu ta đi cùng nhau, ta có thể hoàn thành nó một cách sạch sẽ hơn."
"Ừ thì, chúng ta có thể làm gì chứ? Một trong cả hai phải ở nhà với Kacchan." Hắn nhún vai, cúi xuống và đưa tay vuốt ve tấm lưng trần trụi của Omega thuộc về hắn.
"Nè cục cưng, tớ về rồi." Hắn thì thầm sau lưng Omega và hài lòng khi nhận được câu trả lời bằng tiếng rên rỉ. Cơ thể Kacchan run lên, cậu liên tục đóng mở lòng bàn tay, mồ hôi lấm tấm trên da.
'Rõ ràng cậu ấy rất buồn vì tin tức trên TV.' Izuku thở dài. Hắn ước gì Kacchan đừng phản kháng họ nhiều như vậy. Omega của họ quá cứng đầu, ngay cả trong giai đoạn này. Đã bao nhiêu lần họ phải hằn vào đầu cậu rằng cậu không thể chống lại mệnh lệnh từ Alpha của mình?
"Cậu ấy đã như này bao lâu rồi?" Izuku hỏi, hắn nhận ra mùi vị tình dục trong không khí.
"Tớ chịch em ấy hai lần vào chiều nay và bắt em ấy ngậm trong, hmm, có lẽ hai giờ."
Khi nhận được cái nhíu mày của Izuku, gã nhún vai.
"Em ấy liên tục chửi bới và gây hấn với tớ cả ngày, nên tớ chỉ cho em ấy thấy cách tốt nhất để dùng miệng của mình."
Izuku đảo mắt và kéo Omega của hắn ra khỏi thằng em của gã.
Kacchan ho sặc sụa, và Izuku trấn an cậu.
"Được rồi, được rồi. Cậu là một chàng trai vâng lời đúng không? Giữ cho Shouto thoải mái và ấm áp trong một khoảng thời gian dài. Tớ rất tự hào về cậu."
Katsuki rùng mình. Izuku có thể thấy rõ sự đấu tranh của Omega. Nhưng rồi cậu trừng mắt và cho hắn một ánh nhìn chết chóc.
"Tránh xa tao ra, mày đang chảy máu!! Thằng sát nhân !!"
"Vâng, đúng vậy, và kẻ sát nhân này là chồng cậu và là cha của con cậu. Đi nào, cậu cần tắm rửa. Và tớ cũng thế."
Hắn bế Kacchan theo kiểu công chúa vào phòng tắm, đảm bảo rằng hắn không đè bẹp đứa nhỏ bốn tháng của Kacchan giữa cơ thể họ.
"Tớ sẽ làm bữa tối." Todoroki kéo khóa quần jean của mình và đứng dậy, rõ ràng cảm thấy nhẹ nhõm khi có thể đứng thẳng dậy và duỗi chân.
Bất chấp việc cậu phản kháng dữ dội, Kacchan không hề có dấu hiệu từ chối khi Izuku tắm cho cậu. Ngay cả khi Izuku cởi bỏ bộ đồ đầy máu và đứng ôm cậu dưới vòi sen, dòng nước đỏ thẫm chảy dọc cơ thể cả hai xuống cống, Kacchan cũng không giật mình hay chống trả.
Một sự cải thiện rõ rệt so với khi họ vừa có được cậu ấy.
"Quá trình mang thai của cậu đang diễn ra khá suôn sẻ và cậu cũng tăng cân khỏe mạnh", hắn nói khi vuốt ve phần bụng dưới của Kacchan, nơi những đứa con quý giá của hắn đang lớn lên. "Lần tới khi đến bác sĩ, chúng ta có thể biết được giới tính của con. Cậu không mong chờ sao?"
Kacchan vẫn im lặng.
Chà, hắn đoán là vẫn tốt hơn chửi bới.
Sau khi cả hai đã tắm rửa sạch sẽ, Izuku đi ngâm nước nóng. Hắn bước vào trong, kéo Omega của mình theo cho đến khi cả hai đều ngồi thoải mái bên trong bồn tắm với Kacchan ngồi trên đùi hắn, nước ấm tràn đến ngực.
Tuyệt, đây mới là cuộc sống. Hắn thở dài thỏa mãn.
"Cậu biết không, sự yên lặng này không làm phiền chúng tớ nhiều như cậu nghĩ." Hắn mút vai Omega của mình. "Tớ nghĩ tớ thích tất cả sự yên lặng và ngoan ngoãn của cậu."
"...Như thể tao có thể làm gì ngoài vâng lời và im lặng trong tay mày."
Cuối cùng, một câu trả lời.
"Aww, nhưng tớ cũng thích cách cậu hung dữ, nhưng Shouto không muốn cậu có thể nói lại."
"Nó giống nhau cả, cả hai chúng mày nên cút xuống địa ngục cho tao nhờ!"
'không, cậu không muốn điều đó xảy ra.' Izuku phá lên cười.
"Rốt cuộc, nếu chúng tớ chết," Izuku chạm vào bên dưới Kacchan, vuốt ve thằng em cậu trước khi bóp mạnh nó, Omega của hắn thở hổn hển, "Vậy thì ai sẽ chăm sóc cơ thể dâm đãng này, hả?!"
Với một động tác nhanh chóng, Izuku nắm lấy eo kacchan và đặt cậu ngồi lên thằng em cứng như đá của mình. Omega rên một tiếng thật dài và bắt đầu cưỡi lên nó.
"Omega ngoan lắm."
Sự chuyển động từ thằng em của hắn cho hắn biết Kacchan đang xuýt xoa trước lời khen của hắn.
"Nếu cậu chịch em ấy trong đó, đừng tạo kết. Đồ ăn sẽ nguội mất." Shouto nói vọng vào từ bếp.
"Đó là tùy thuộc vào Kacchan, cậu ấy, ah, thực sự khao khát tớ thắt nút bên trong cậu ấy ngay bây giờ." Hắn đáp lại.
Todoroki nhìn mớ rau đã chuẩn bị trước mặt mình trước khi nhún vai và cởi tạp dề.
Tốt thôi, đồ ăn có thể đợi. Gã nên tham gia cùng họ trong nhà tắm.
Trở lại với phòng khách, TV vẫn đang được bật. Phát thanh viên đã chuyển sang một tin tức khác.
"... Bakugo Katsuki, tên anh hùng là Ground Zero, được nhìn thấy lần cuối cách đây bốn tháng trước khi bước ra khỏi ga xe lửa XXX. Cậu ấy được cho là bị bắt cóc nhưng cho đến nay, chưa có nhóm tội phạm nào đứng ra nhận trách nhiệm về mình. Do đó, chúng tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy, cũng như việc cậu ấy còn sống hay đã chết. Một nhóm tìm kiếm đã được cử đi tìm cậu ấy nhưng cho đến nay vẫn chưa có bất kỳ tiến triển gì. Nếu bạn có thấy Ground Zero hoặc có thông tin hữu ích, vui lòng gọi 014xxxx...."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz