ZingTruyen.Xyz

𝐭𝐡𝐞 𝐜𝐚𝐬𝐬𝐞𝐭𝐭𝐞 | 𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤

one

jommie_


"Ôi cướp! Cướp! Mau bắt lấy cậu ta!"

Giọng một người đàn ông râu ria xồm xoàm vang khắp cả khu chợ nhộn nhịp khiến vài vị khách giật mình nhìn quanh xem có bóng dáng tên 'cướp' nào chạy qua hay không. Giữa cái nắng như muốn nướng chín cả da thịt, các sạp bán rau bán cá dường như đã quá quen thuộc với câu nói này đến mức chẳng buồn phản ứng, ai nấy đều muốn bán cho hết mẻ hàng mới để mau chóng về nghỉ ngơi.

Ở góc khuất, nơi chỉ vỏn vẹn một cửa tiệm chứa vài thứ đồ lưu niệm cũ kĩ có một cậu trai mặt mũi sáng sủa tay cầm chiếc máy ảnh nhỏ, đôi mắt dán chặt vào khung ngắm còn bước chân thì liên tục di chuyển để căn góc chụp sao cho đẹp nhất mà không nhận ra có người đang lao về phía mình.

"A!"

Chiếc túi nilon từ tay người đàn ông ăn mặc nhếch nhác rơi xuống đất, mẩu bánh mì cùng với ba quả táo lăn ra dính đầy đất cát khiến hắn phải thốt ra câu chửi thề.

"Mẹ kiếp! Thằng chó này đi đứng không biết nhìn đường à?"

Gã đàn ông tức giận túm lấy cổ áo cậu thanh niên đang rúm ró, nét mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu, ấy vậy mà ánh mắt lại chẳng có vẻ gì là sợ sệt.

"Mày còn dám trợn mắt với tao sao? Tin tao đánh cho nát người không?"

"..."

"Hừ, thằng oắt con, hôm nay ông đây đang vội nên tha cho mày, lần sau còn dám trưng cái vẻ ngu xuẩn này trước mặt tao thì mày chết chắc."

Nói xong hắn thả tay khỏi cổ áo đã sớm bị làm cho nhăn nhúm khó coi rồi cúi xuống nhặt lên mẩu bánh mì và trái táo đã bị dập một góc, trước khi chạy đi còn quay sang trợn mắt với lão già ở sạp đồ lưu niệm.

Người chủ tiệm là một ông lão có mái tóc ngả màu bạc trắng, chứng kiến sự việc vừa rồi cũng chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm vỗ vỗ vào vai cậu thanh niên vẫn chưa hoàn hồn trước mắt.

"Ở đây những chuyện như này diễn ra thường xuyên, cậu nên tập làm quen trước đi. Mà cậu nói tên cậu là gì nhỉ?"

"D – dạ Jungkook ạ, Jeon Jungkook."

"Đứng đây chờ một lúc, chủ nhà sắp tới rồi."

Sau đó ông quay người bước vào trong, trên tay cầm chiếc quạt giấy cũ mèm ngả màu ố vàng phe phẩy tạo gió.

Chàng trai tên Jeon Jungkook đứng im một chỗ, ánh mắt cậu dừng lại trên những sợi len nhỏ vương vãi dưới đất, dường như chúng được kết lại thành một chiếc vòng khá ngộ nghĩnh và nối với nhau nhờ chiếc móc bằng kim loại đầy tạm bợ.

Khoảng chừng hai mươi phút sau, khi mà Jungkook cảm tưởng như bản thân sắp tan ra thành vũng nước thì người phụ nữ trung niên mới vội vàng xuất hiện cùng với vẻ mặt niềm nở.

"Cậu là người thuê nhà mới sao? Đi theo tôi."

Jeon Jungkook khệ nệ kéo lê chiếc vali đỏ rực kèm theo túi đựng máy ảnh đã sờn vài chỗ sải bước theo bác gái đằng trước. Hai người đi bộ gần hai cây số dưới tiết trời chói chang mới dừng lại ở cổng một khu nhà tập thể đầy cổ kính.

Bác gái mồ hôi nhễ nhại nhưng cũng không quên quay lại vừa cười vừa nói:

"Cậu yên tâm, nhìn nơi này có vẻ hơi xập xệ nhưng điện nước đầy đủ, hàng xóm láng giềng thân thiện miễn bàn."

Jungkook gật gù lại lôi máy ảnh nhỏ ra, ống kính hướng lên tầng ba của khu nhà nơi có hai con mèo tam thể đang quấn quýt ở ban công. Ngón tay ấn nút chụp liên tục, từng bức ảnh nối tiếp nhau được lưu vào bộ nhớ, đến khi tua nhanh thì trở thành một thước phim ngắn.

Đang định vào mục hình ảnh để xem lại thì bác chủ nhà đã vội kéo cậu đi, trùng hợp là điểm đến nằm ở tầng thứ ba, trùng hợp hơn nữa là trước cửa của căn phòng với ban công ban nãy lại xuất hiện mẩu bánh mì rất quen mắt.

"Nhà của cậu đây, như tôi đã nói thì tiền thuê sẽ thu vào tuần cuối cùng trong tháng, đây là phòng vệ sinh, phòng bếp, còn kia là giường ngủ."

Bác gái vừa đi một vòng vừa chỉ dẫn từng nơi, nói đây là 'nhà' thì có hơi khoa trương, bởi nơi này chỉ đơn giản là một căn phòng không quá lớn được chia thành hai gian nhỏ vừa đủ cho một người ở.

Jeon Jungkook sau khi thanh toán tiền nhà tháng đầu xong xuôi mới có cơ hội đi vòng quanh một lần nữa. Cậu chọn một căn có ban công hướng ra nhà thờ gần đó, cũng là nơi duy nhất bắt được những tia nắng đầu ngày. Mặc dù diện tích tương đối chật hẹp lại được chủ nhà phóng đại là 'rộng rãi thoải mái' nhưng Jungkook cũng khá hài lòng bởi sự yên bình mà hiếm có nơi nào đáp ứng được.

Loay hoay một hồi mãi mới được nghỉ ngơi, Jungkook thả rơi cơ thể xuống chiếc đệm trắng trong góc phòng, như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu quờ quạng xung quanh bắt lấy máy ảnh. Vào phần thư mục, ngắm lại loạt ảnh của hai con mèo tam thể cho đến khi màn hình xuất hiện một góc nghiêng mờ ảo. Jeon Jungkook dán chặt mắt vào sống mũi thẳng tắp kia, bàn tay lần mò đến túi quần lấy ra chiếc vòng được làm từ những sợi len nhỏ.

Đang mải đắm chìm trong những suy nghĩ của bản thân, bên ngoài chợt vang lên tiếng cào khe khẽ khiến cậu giật mình nhét vội chiếc vòng vào khe hở của túi rồi ra mở cửa.

Cảm nhận được bộ lông mềm mại cọ vào cổ chân, Jeon Jungkook cúi xuống nhìn cô mèo đang không ngừng uốn éo cơ thể mũm mĩm để lấy lòng. Từ trước tới nay, cậu chưa từng tiếp xúc với động vật một cách gần như vậy bởi lẽ từ nhỏ đã có kí ức không mấy vui vẻ với chó, thế nên mỗi khi nhìn thấy những con thú nuôi thì chỉ có thể đứng từ xa chụp ảnh.

Mèo béo dường như giận dỗi vì không được vuốt ve liền ngoe nguẩy đuôi quay đi, Jungkook khi đó mới với lấy gói bimbim bên cạnh, cậu cẩn thận dùng tay nghiền nhỏ từng hạt sau đó thả xuống sàn. Như đánh hơi được mùi đậu phộng thơm phức, cô mèo ngoan ngoãn quay lại thưởng thức bữa ăn.

"Men! Men Men."

Phía đối diện, người đàn ông tóc tai bù xù, mặt còn hiện rõ vẻ ngái ngủ vừa bước ra ngoài vừa cất tiếng gọi lớn.

"Meo~"

Nàng mèo béo nghe thấy tiếng gọi liền tạm dựng công việc ăn uống mà kêu lên một tiếng xong lại tiếp tục cúi xuống. Jeon Jungkook lúc này đang mải tập trung nghiền đậu phộng nên không để ý có người xuất hiện, một người một mèo cứ vậy chìm trong chuỗi hoạt động 'làm - ăn'.

"Này nhóc!"

"..."

"Nhóc con!"

Gã đàn ông chợt lớn tiếng khiến cô mèo giật mình chạy đi, Jungkook cũng không ngoại lệ, cậu đánh rơi vài mẩu vụn ra sàn, trước khi ngẩng đầu lên còn nhìn theo chiếc đuôi ngoe nguẩy với vẻ nuối tiếc.

"Chào anh."

"Là mày sao? Thằng nhóc ban sáng ở ch-"

"Tôi là người mới chuyển đến, mong được anh giúp đỡ."

Người đàn ông vẫn chưa chỉnh lại mái đầu bù xù, bên dưới là đôi dép cao su đứt quai. Vài tia nắng xen qua dãy thường xuân bên cạnh chiếu lên đôi mắt màu hổ phách đầy thu hút, Jungkook ngẩn ngơ dõi theo từng cái chớp mắt của người kia mà quên mất rằng cách đây vài giờ bản thân vừa bị túm cổ dọa đánh.

"M – Mày sống ở đây?"

"À vâng, vậy chắc anh là hàng xóm của tôi nhỉ?"

Cậu đưa tay ra, hắn buông một câu rồi quay xuống cầu thang tìm con mèo béo vừa chạy đi.

"Thằng oắt con!"

Jeon Jungkook khẽ cười, cậu không vội thu về cánh tay đang lơ lửng trong không khí, nhìn lên dòng chữ được ghi bằng bút xóa ở cánh cửa gỗ phía đối diện, miệng liên tục lẩm bẩm vài ba âm tiết.

Kim Taehyung, Kim, Tae, Hyung...

Tối hôm ấy, bác chủ nhà tổ chức tiệc chào đón người mới cùng với vài ba hộ gia đình, mọi người ăn uống say sưa trong khi nhân vật chính chỉ im lặng ngồi một chỗ. Mắt cậu dáo dác nhìn xung quanh như đang tìm kiếm rồi lại thất vọng cụp xuống, mãi đến mười giờ tối, khi đồ ăn thức uống trên mâm đã vơi bớt mới có người lân la đến gần hỏi chuyện.

"Cậu tên là Jungkook đúng không?"

"Vâng."

Jungkook mệt mỏi dựa vào chiếc ghế gần đó, vốn dĩ không muốn trả lời nhưng ông chú kia thì có vẻ sẽ không buông tha cho cậu dễ dàng.

"Sống ở tầng ba à?"

Jungkook gật gật đầu, biểu tình như muốn đuổi người.

"Này, nể tình hàng xóm nên tôi mới nói để cậu còn biết đường đề phòng, chủ nhà đối diện cậu là một tên cướp, hắn ta có thể lẻn vào trong khi cậu ngủ say và vơ vét sạch tiền bạc hay bất cứ thứ già mà hắn muốn."

"..."

"Không tin thì thôi, tôi ở đây gần sáu năm, thằng nhãi đấy ăn trộm có tiếng ở cả khu chợ đằng kia kìa."

Lão đàn ông trung niên mải thao thao bất tuyệt về người 'hàng xóm' của Jungkook mà không để ý đến biểu cảm trên mặt cậu, ngay lúc này, bác chủ nhà tiến đến kéo lên vành tai đỏ ửng do men rượu của lão rồi lôi đi, trước khi hai người khuất sau cánh cửa ra vào, bác gái quay lại nói với Jungkook:

"Đừng nghe tên già này lải nhải, Taehyung không phải ăn trộm càng không phải người xấu, từ tối đến giờ chắc cậu ấy chưa có gì bỏ bụng đâu..."

Chẳng mất công phải đoán già đoán non, Jeon Jungkook thừa biết ý của bà là gì. Cậu tranh thủ dọn dẹp bát đũa sau đó bước vào lấy quần áo đi tắm, tự nhiên nhớ cô mèo béo quá!

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm, bên ngoài hành lang vang lên tiếng mở cửa, nối tiếp là tiếng mèo kêu và một vài thanh âm loảng xoảng từ đồ đạc. Jungkook cất gọn mấy thứ đồ cá nhân rồi cầm hai tay hai bát đồ ăn đầy ụ dùng chân đẩy cửa bước ra.

'Cộc Cộc'

Một con mèo giống đực nhìn thấy người lạ liền mở miệng kêu lên mấy tiếng ngao ngao.

'Cộc Cộc'

Dãy nhà tập thể chìm trong im lặng, bên dưới bóng đèn đường chập chờn liên tục như sắp cháy.

'Cộc Cộc'

Gõ đến lần thứ ba, ngay khi Jeon Jungkook định từ bỏ mà quay đi thì cánh cửa gỗ cuối cùng cũng bật mở.

"Mày qua đây làm gì? Biết mấy giờ rồi không?"

Cậu đứng đấy nhìn chằm chằm vào gò má bầm tím của người kia, đặt xuống hai bát cơm sau đó xoay người về nhà. Kim Taehyung đang ngủ bỗng dưng bị làm phiền nên gắt gỏng chửi bới:

"Mẹ nó! Tao đã bảo là đừng có xuất hiện trước mặt tao cơ mà!"

Hắn tức tối đóng sập cánh cửa tội nghiệp.

Jeon Jungkook không buồn để ý đến lời nói chướng tai kia, cậu lục lọi trong vali vài chiếc băng cá nhân và một lọ cồn rồi lại tìm tới bậc thềm nhà đối diện.

Lần này không còn là tiếng gõ cửa lịch sự như vừa rồi, nắm tay Jungkook đập liên tục vào cửa gỗ đến đỏ bừng vẫn chưa thấy người xuất hiện, cậu đánh liều hét lên:

"Kim Taehyung, mở cửa cho tôi!"

"Mở cửa mau, Kim Taehyung!"

"Kim Taehyung!"

Người đàn ông với đôi mắt hằn tơ máu xông ra, hắn túm lấy cổ áo cậu gằn từng tiếng:

"Mày sang đây làm cái chó gì? Khôn hồn thì cút xéo về hoặc tao sẽ ném mày xuống kia ngay lập tức."

Đối diện với khuôn mặt nhăn nhó, Jungkook vẫn giữ nguyên vẻ cương quyết đến cùng, bên dưới nhà, giọng nói lè nhè của ai đó vang lên:

"Đứa nào nửa đêm còn làm ồn thế? Tin tao lên đập từng thằng không?"

Kim Taehyung một lần nữa tức giận muốn đánh người, chợt gò má hắn cảm nhận được cái lành lạnh từ da thịt người kia. Jeon Jungkook vậy mà lấy một ngón tay xoa nhẹ lên vết bầm đó, cả người mặc dù bị túm cổ áo nhưng vẫn cố rướn lên khe khẽ thổi.

"Mặt anh."

Nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, cậu dùng tay gỡ áo mình ra rồi lách qua hắn đi vào trong.

Căn phòng nhỏ có thiết kế giống hệt căn của cậu, có điều trong đây gần như chẳng chứa bất kì thứ đồ đạc nào. Giữa nhà là một tấm đệm lớn được đặt trên phản gỗ, xung quanh trống trơn chỉ duy nhất chiếc chuồng mèo làm từ mấy thanh sắt không gỉ.

Ngó vào bên trong, cậu càng cảm thấy bất ngờ hơn khi gian bếp với chiếc nổi đứt một quai lại đựng toàn là thức ăn cho mèo, ngoài ra còn có nửa quả táo được đậy bằng lồng bàn trông cực kì kệch cỡm.

"Này! Đừng nói là bấy lâu nay anh sống bằng thức ăn cho mèo nhé?"

Cậu nói với ra phía ngoài nơi có người vẫn đang đứng trầm ngâm ở đó, Kim Taehyung không cử động, đôi mày hắn nhíu chặt còn tay thì cuộn thành nắm đấm.

"Cho mày một phút, cút khỏi nhà tao."

"Không được, tôi ph-"

Lời nói chưa kịp dứt, hắn như mất kiểm soát túm lấy gáy cậu lôi đi, hai bát cơm đặt trên bờ tường ở hành lang bị xô đẩy rơi vãi tung tóe dưới nền đất. Jeon Jungkook khổ người nhỏ bị một lực mạnh như vậy kéo đi liền không thể đứng vững, cậu cố hết sức dùng hai tay bám chặt vào khung cửa, thế nhưng sức lực của người đàn ông kia quá lớn, một cánh tay tuột ra, tay còn lại của cậu bị góc dư của bản lề cứa vào bật máu.

Jungkook đau đớn kêu lên và rồi Kim Taehyung dừng lại, vài giọt máu nhỏ xuống sàn, hắn buông gáy cậu ra nhưng giọng nói vẫn chứa đầy tức giận:

"Tao không muốn làm người khác bị thương, về đi."

"Mặt anh." Cậu lặp lại từ này một lần nữa.

"Không phải việc của mày."

"Anh chưa ăn tối."

"Không phải việc của mày."

"Tôi cũng chưa được ăn."

"Vậy thì cút về ăn đi."

"Tay tôi đau."

Đến mức này, Taehyung chẳng muốn tiếp lời nữa, hắn quay người buông một câu:

"Coi như là xin cậu, làm ơn đừng ở đây nữa, hôm nay tôi rất mệt."

"Ừm."

Jeon Jungkook cúi xuống dùng thìa vét qua loa vài hạt cơm cho vào bát, cậu đứng lên rồi đi về phía đối diện. Kim Taehyung nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi cây đèn vàng bên đường lóe lên một lần rồi tắt hẳn, hắn trở vào nhà sau đó mệt mỏi nằm xuống giường.

Vô tình dưới lưng cộm lên vài thứ như cồn sát khuẩn và băng cá nhân.

Vô tình Kim Taehyung lại nghĩ đến bàn tay bị chảy máu do bản lề ở ngoài cửa.

---------

Sáng hôm sau, Jeon Jungkook thức dậy với tình trạng dạ dày quặn thắt như muốn biểu tình sự ngược đãi của chủ nhân. Vì mới chuyển đến nên hiển nhiên trong tủ ngoài mấy lát bánh mì khô khốc ra thì chẳng có lấy một mớ rau, Jungkook trệu trạo nhai ruột bánh rồi thẳng tay bỏ đi phần viền xong mới lết ra chợ.

Vẫn như buổi trưa hôm trước, tiếng người nhộn nhịp át cả thanh âm rao bán khiến cậu cau mày khó chịu.

Jeon Jungkook là một nhiếp ảnh gia không chuyên, những bức ảnh nghệ thuật của cậu chẳng phải là từ một cô người mẫu nóng bỏng hay một sự kiện lớn mà chúng chỉ đơn giản là những góc phố cổ kính, những bác gái bán hoa bên đường hay thậm chí là một bầy mèo trong con ngõ nhỏ. Ấy vậy mà luôn có các vị tiểu thư hay thậm chí là các 'ông lớn' bỏ ra cả nghìn đô để mời cậu về chụp cho họ vài ba tấm ảnh tại hòn đảo riêng hoặc trên chiếc phi thuyền xa xỉ nào đó. So với việc chen chúc trong một bữa tiệc hào nhoáng để nháy ra vài ba bộ ảnh sáo rỗng mang đầy tính khoe mẽ, Jungkook thích chụp bất cứ thứ gì cậu cho là hay ho trên các con đường lớn nhỏ hơn.

Cậu ghét sự xô bồ ở trung tâm thương mại sầm uất, ghét sự giả tạo của vài thành phần 'ăn bám' trong xã hội, càng ghét mấy kiểu khoa trương ồn ào của đám người giỏi nịnh hót, mặc dù biết rằng đó chỉ là một hình thức nhằm vuốt ve lòng tự trọng của họ.

Jeon Jungkook tìm đến khu nhà cũ kĩ với những mảng tường bám đầy rêu phong trong khi với số tiền kiếm được từ một buổi chụp đã đủ cho nửa năm thuê nhà ở đây, cũng không phải vì lí do gì quá đặc biệt nhưng nó lại  khiến cho đám người quen trong giới cười suốt cả buổi gặp mặt.

Vào buổi chiều của mấy tuần về trước, Jungkook đi tìm bối cảnh chụp ở khu chợ thì chứng kiến một màn đuổi bắt của hai người đàn ông, người chạy thì ôm khư khư chùm nho xanh trong ngực, người đuổi thì liên tục buông ra mấy tiếng chửi thề. Các dì bán cá cũng chẳng buồn ngẩng đầu phản ứng, ai nấy đều tập trung làm việc của mình cho đến khi một bác gái chạy ra ngáng chân người đàn ông thô lỗ, bên tai cậu văng vẳng vài lời trách móc hiếm hoi từ hàng tạp hóa gần đó:

"Lão ta có bị điên không? Dù gì cũng chỉ là mấy phần hoa quả bị dập cũng phải đuổi theo thằng bé bằng được."

Và bằng tất cả sự tò mò mà Jeon Jungkook tích góp trong mấy năm qua, cậu cứ vậy đi theo người đàn ông vừa thoát một kiếp đuổi bắt tay vẫn ôm khư khư chùm nho không nguyên vẹn. Mãi cho đến khi chân dừng lại trước khu nhà tập thể, Jungkook nhận ra rằng trong máy mình đã ngập đầy những bức ảnh phản chiếu bóng lưng đó.

Quay trở lại với khung cảnh nhộn nhịp này, ánh mắt Jungkook  không kiềm chế được liếc quanh một vòng tìm kiếm người nọ, trong khi cậu biết rằng giờ này chắc chắn hắn sẽ không ở đây. Vết thương trên tay từ tối hôm qua vẫn còn hơi nhói đau, cậu gắn lên đó miếng băng cá nhân còn sót lại trong túi rồi cứ vậy đi ngủ, trong đầu chỉ quanh quẩn vài câu hỏi mà biết rõ sẽ chẳng có lời giải đáp.

Để mà nói, Jeon Jungkook đã qua cái tuổi tin vào thứ gọi là tình yêu sét đánh ấy, nhưng trên thực tế lại chẳng có gì chứng minh rằng hành động đi theo một người mà bản thân chỉ mới thấy bóng lưng, cố chấp thuê một căn nhà bé tẹo chỉ để được ở cùng một khu với người ta, hay thậm chí cơ thể bị thương nhưng não bộ lại tìm kiếm câu trả lời cho vấn đề người ấy đã ăn cơm chưa, những hành động này đều khiến người ta nghĩ ngay đến thứ tình yêu tưởng chừng như trẻ con kia, mà đến cả Jeon Jungkook cũng không cách nào lí giải được.

Khệ nệ xách về hai túi chất đầy rau cỏ thịt cá, Jungkook vừa sắp xếp ngăn nắp vào tủ lạnh liền ngay lập tức lôi nồi niêu ra nấu ăn.

-------

Đồng hồ điện tử trên bàn làm việc kêu lên vài tiếng nhắc nhở đã đến mười một giờ đêm, Jeon Jungkook sau khi hoàn thành công việc chỉnh sửa ảnh liền vươn vai ngay khi nghe thấy âm thanh mèo kêu bên ngoài. Cậu đứng dậy đi đến bên lò vi sóng để hâm nóng thức ăn rồi cứ vậy tiến tới căn nhà đối diện.

Bên này đèn vẫn tối đen nhưng cô mèo béo thì lại nghêu ngao liên tục, Jungkook cúi người thả xuống hai miếng thịt rồi cẩn thận đưa một ngón tay chọc vào phần thân mập mạp. Mèo béo bị chọc chỉ hừ hừ hai tiếng rồi lại tiếp tục ăn, Jungkook như được nước lấn tới, cậu vươn mấy ngón tay ra gãi nhẹ phần lông màu vàng. Xúc cảm mềm mại lần đầu ập tới khiến cậu chẳng còn để ý đến bất cứ thứ gì xung quanh, càng không thèm quan tâm đến sự xuất hiện của bàn chân với đôi dép cao su đã tuột mất quai.

"Làm cái gì đấy?"

Giọng nói từ trên đỉnh đầu dội xuống khiến cả Jungkook và con mèo giật thót.

"T – Tôi cho mèo ăn."

"Không phải việc của cậu."

Kim Taehyung mệt mỏi nói vài chữ rồi lục tìm chìa khóa trong túi áo, hắn hôm nay lại xuất hiện thêm vết rách ở khuỷu tay.

Jeon Jungkook thấy thái độ của người này không còn quá gay gắt thì mạnh dạn đi theo sau mặc cho chủ nhân của căn nhà chưa ngỏ bất kì lời mời nào.

"Tôi có nấu ít thức ăn, anh có m-"

"Không muốn."

Hắn lạnh nhạt nói rồi quay vào bếp đổ ra cả khay thức ăn cho mèo, hai cục lông lá đánh hơi được liền đua nhau chạy đến. Jungkook bỏ qua thái độ hờ hững kia mà bất ngờ lấy ngón chân cái chọc vào mông của con đực khiến nó ré lên một tiếng oan ức, toàn bộ đều lọt vào mắt Taehyung khiến hắn không khỏi nhăn mày.

Để mà nói, Kim Taehyung bấy lâu nay sống một cuộc sống yên ổn tại khu nhà cũ kĩ, đôi lúc gặp sóng gió cũng chỉ là mấy lần đuổi bắt ở chợ để tranh giành phần thức ăn hay hoa quả thừa và bị ông chủ uống say vô cớ đánh đập tại công xưởng. Mỗi lần như vậy đều khiến không ít người hiểu lầm rằng hắn là một thằng chỉ biết ăn trộm ăn cướp, cái mác 'thằng trộm' đã đeo bám hắn suốt tám năm ròng rã, đến mức nhiều khi Taehyung cũng tự nghĩ rằng mình chỉ là một tên trộm không hơn không kém.

Với tính cách ít nói và không ưa giải thích, dần dần chẳng ai muốn giao du cùng một người lầm lì và có phần bạo lực như vậy, Kim Taehyung trước mặt bị người ta mắng chửi là thằng mồ côi vô học, sau lưng lại đeo thêm 'danh hiệu' mà mấy người hàng xóm đặt cho nhưng chưa một lần hắn chịu mở mồm ra phản bác.

"Này! Tôi không phải ăn trộm."

Một câu nói thốt ra, Jeon Jungkook vẫn ung dung ngồi chọc mông mèo, tận năm phút sau Taehyung mới nghe thấy thanh âm tưởng chừng như đã lạc mất của người kia.

"Tôi biết mà."

-------

"Tôi biết mà."

-------

Từ sau tối hôm ấy, Jeon Jungkook dường như làm chủ của hai căn nhà và vinh dự được giữ cả hai con mèo bên cạnh. Buổi sáng, Kim Taehyung đến xưởng chế tác còn cậu thì đi tới phòng chụp cách đó ba cây, một số dụng cụ nấu ăn không biết từ lúc nào đã từ gian bếp của Jungkook chuyển hẳn sang nhà Taehyung, không chỉ vậy, một vài thứ đồ dùng cá nhân như bàn chải đánh răng hay khăn mặt đều lần lượt xuất hiện trong phòng tắm nhà đối diện.

Hai người sáng đi làm, tối kê bàn ra ban công ăn uống, thỉnh thoảng cao hứng lại mua thêm vài chai bia rồi nghêu ngao hát hò như hai kẻ tâm thần. Bác chủ nhà đôi khi thấy Taehyung và Jungkook trên sân thượng vừa phơi quần áo vừa nhảy theo một điệu nhạc kì quái nào đó, cô Han tầng một nhiều lúc nghe được vài cuộc hội thoại không đầu không đuôi, có lần còn vui vẻ tám chuyện với dì Kang lại kể rằng Jeon Jungkook mới cạo bớt phần lông trắng của mèo béo ai ngờ lỡ tay làm nó trụi mất, Taehyung biết được liền cắt một nhúm tóc của cậu để dán vào chỗ lông ngắn ngủn tội nghiệp.

Cuộc sống yên bình cứ vậy trôi qua, chẳng mấy chốc là đến lễ Giáng sinh mà Jungkook đã chờ đợi từ lâu. Cậu mua về cây thông Noel cao tầm một mét rồi đặt ngay tại hành lang vào giữa tháng mười một, Kim Taehyung từ xưởng chế tác đem về biết bao nhiêu thứ kim loại kì lạ đều được tận dụng làm đồ trang trí. Có khi là chiếc vít bị thừa, còn đặc biệt nhất vẫn là mẩu sắt màu vàng mà hắn cướp được từ tay đồng nghiệp đã được mài giũa thành hình ngôi sao có phần méo mó.

--------

"Này Taehyung, vì sao anh lại cho tôi ở đây?"

"Tôi không cho thì cậu vẫn theo vào đấy thôi."

"Nhưng anh có thể túm gáy tôi lôi ra như lần đầu đó mà?"

"Thật ra do tôi lười nấu nướng, trùng hợp là cậu nấu mì gói cũng tạm được."

Jungkook nghe vậy liền bĩu môi, tạm được mà lần nào hắn cũng là người vét đến miếng kim chi cuối cùng. Không chỉ mì gói, Jeon Jungkook còn có thể nấu bất kì món nào Kim Taehyung thích, từ đậu phụ sốt tương hay thậm chí là một mâm toàn đồ ăn của các nhà hàng năm sao.

Kim Taehyung từ ngày gặp được cậu hàng xóm mới thì chẳng phải đi giành giật hoa quả ở khu chợ gần đó, mỗi ngày đi làm về đều có một mâm cơm chờ sẵn, một người sẵn sàng ngồi lắng nghe hắn đủ điều, một cậu trai bất chấp mấy ánh mắt coi thường của lão già hàng xóm mà cùng hắn nhảy múa hát ca. Chỉ từng đó thôi nhưng đối với một đứa trẻ lớn lên từ cô nhi viện như Taehyung cảm thấy bản thân như gặp được vị cứu tinh cho mớ hỗn độn mang tên 'cuộc đời' này.

Lần đầu hắn gặp Jeon Jungkook là khi đang bị lão già tầng hai đuổi ở đầu chợ, Kim Taehyung tay giữ chùm nho đã thối vài ba quả chạy thục mạng ngang qua sạp đồ nào đó hắn chẳng thể nhớ nổi. Vô tình khi ấy, khuôn mặt trong sáng của cậu trai với mái tóc màu nâu hạt dẻ khiến hắn phải chú ý đến mức không cẩn thận đánh rơi mất vài quả, sau đó may mắn gặp được bà chủ nhà nên Kim Taehyung mới có thể chạy thoát. Ai mà ngờ ngay sau khi hắn vừa rẽ vào con ngõ nhỏ nơi có một đàn mèo hoang, mảnh kính vỡ bên đường đã phản chiếu bóng hình của cậu trai có mái đầu mềm mại kia đang đi ngay phía sau hắn cầm máy ảnh không ngừng ấn chụp.

'Cậu ta vừa đi vừa mải nhìn vào khung ngắm mà chẳng để ý đến chướng ngại vật dưới chân.'

Kim Taehyung tự nhủ, lại chẳng biết bản thân đã nghĩ gì khi chủ động dọn một lối đi thông thoáng nhất cho người đằng sau.

Một tuần trôi qua, hắn bất ngờ gặp lại cậu trai kia ở con hẻm ngay gần khu nhà mình, càng bất ngờ hơn khi thấy cậu ở căn nhà đối diện với tư cách là hàng xóm.

Chẳng ai biết được khung cảnh Jeon Jungkook ngồi xổm cho mèo ăn dưới cái nắng chói chang của mùa hè tác động đến Kim Taehyung mạnh như thế nào, chỉ biết ngay tại khoảnh khắc đó, hắn nhận ra rằng thứ mình đánh rơi vì Jungkook không chỉ có vài ba quả nho mà còn có cả mấy nhịp tim đập trong lồng ngực nữa.

--------

Giữa tháng mười hai, thời tiết khắc nghiệt đến mức những giọt sương đọng trên lá cây thường xuân đều bị đóng băng tạo thành các hình thù ngộ nghĩnh. Thời điểm này ai cũng bận rộn, duy chỉ hai con người ở tầng ba là mở tiệc nguyên tuần.

"Kim Taehyung! Bỏ dây đèn đó xuống khỏi cái nồi ngay!"

Jeon Jungkook vừa về đến nhà liền thấy Kim Taehyung đang trưng đèn nhấp nháy quanh căn bếp, cậu vội vàng tháo giày rồi chạy đến cấu vào bắp tay người kia.

"A! Sao lại cấu tôi? Chẳng phải cậu bảo thích không khí Giáng sinh à?"

"Nhưng không phải ở trên bếp!"

Cả hai cãi nhau ầm ĩ một hồi mới xuôi xuống để nấu ăn, Jungkook hậm hực đóng mở tủ lạnh phát ra hàng loạt thanh âm lịch kịch để gây sự chú ý nhưng Taehyung thì chẳng thèm quan tâm mà ngồi xuống đút thịt nguội cho mèo Men.

"Này!"

"Kim Taehyung!"

"Taehyung!"

Cậu đứng đó chống tay gọi hắn đến khàn giọng mà vẫn không nghe thấy tiếng trả lời thì tức giận cầm theo muôi múc canh chạy ra, trong phòng khách chỉ còn mỗi cô mèo béo đang nằm lim dim ngủ. Ánh mắt Jungkook dừng lại trên tờ note nhỏ, nội dung chỉ có mấy từ ngắn ngủn: "sang nhà tôi" được viết nguệch ngoạc bằng bút chì.

Cánh cửa gỗ bật mở, bên trong không gian tối đen.

"Jeon Jungkook."

"Taehyung, anh đâu rồi?"

"Tôi ở đây, ra ban công đi."

Jungkook dựa vào trí nhớ cuối cùng cũng tìm được đường đến nơi phát ra giọng nói của hắn. Kim Taehyung ngồi đấy, trên người là bộ quần áo rộng thùng thình nhưng hôm nay lại được là lượt phẳng phiu, chiếc bàn nhỏ cả hai hay dùng để ăn cơm thắp vài cây nến mà cậu chắc chắn rằng được tha lôi từ xưởng về.

"Gì đây? Đừng nói là định tỏ tình tôi đấy nhé."

Cậu vừa cười vừa nói, tiện tay bật mở nắp lon bia bên cạnh rồi cầm lên uống một hớp thật dài.

"Jeon Jungkook, tôi thích ăn mì gói c – cậu... em nấu."

"Ừm."

Kim Taehyung hít sâu một hơi mới tiếp tục nói:

"Thích cái nồi của em, thích túi đựng máy ảnh của em."

"Tiếp đi."

"Jungkook, hai con mèo thích em."

Hớp bia mát lạnh chưa kịp trôi xuông bụng đã bị sặc ngay ở cổ họng, cậu lấy tay ôm ngực ho đến mức mặt mũi đỏ bừng lên.

"Này Kim Taehyung! Một câu tỏ tình có khó đến mức đấy đâu?"

"Aish, nói chung là tôi đồng ý làm bạn trai em. Được chưa?"

Jeon Jungkook chẳng thèm chấp nhặt so đo, cậu cúi xuống rải đầy những cái hôn vụn vặt lên mặt Taehyung đến khi hắn không chịu được mà cấu vào phần eo Jungkook mới rời ra.

"Này! Hôn một cái tử tế có khó đến mức đấy đâu?"

Rồi chẳng nhớ tối hôm ấy đã xảy ra những gì, thứ duy nhất đọng lại trong tâm trí Kim Taehyung chỉ có nụ hôn mang đầy vị bia của người kia.

Một nụ hôn vụng về ngập mùi cồn nhưng lại khiến cả hai chẳng muốn rời ra dù chỉ một chút, Jeon Jungkook thậm chí còn bám dính lấy hắn suốt buổi đêm mà quên mất hai con mèo ở ngoài cửa.

Cậu nói rằng bản thân đã gặp hắn từ rất rất lâu trước đây, Taehyung còn trêu rằng hôm đó nhờ có hắn mà Jungkook mới an toàn vượt qua mấy cái ổ gà, nhưng Jeon Jungkook lại trả lời là khi đó cậu biết hắn cũng đã thấy mình nên mới yên tâm nhìn vào khung ngắm máy ảnh.

--------

Kim Taehyung cũng là người không bao giờ tin vào những tiểu thuyết lãng mạn hay các trò trẻ con, ấy vậy mà khi bắt gặp Jeon Jungkook ở khu chợ nhộn nhịp với mái tóc màu nâu hạt dẻ và chiếc áo sơ mi trắng, hắn đã biết bản thân mình bị cậu trai này thu hút đến quên mất triết lí sống của bản thân bấy lâu nay là luôn đề phòng với người lạ.

Lần thứ hai gặp cậu tại sạp bán đồ lưu niệm cũ, Jungkook lại mải chăm chú nhìn vào khung ngắm mà không để ý hắn đang chạy đến, khi đó chính Kim Taehyung cũng không nhớ được vì sao bản thân lại vô cớ nổi giận rồi túm áo cậu như vậy.

Và rồi lần đầu tiên Jeon Jungkook bước chân đến trước cửa nhà hắn, Kim Taehyung ngồi ở ban công cũng có thể thấy cậu cầm hai bát cơm đầy ụ dùng chân gõ vào cánh cửa gỗ. Hắn cầm chặt tay nắm nhưng lại không muốn mở ra chỉ vì ban nãy đi qua nghe được lão già hàng xóm nói với cậu rằng hắn là một thằng trộm. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Kim Taehyung cảm thấy xấu hổ về bản thân mình trước người khác. Bác chủ nhà giới thiệu Jeon Jungkook là nhiếp ảnh gia không chuyên nhưng lại rất tài năng, cũng biết được Jeon Jungkook không hề nghèo khó như những gì cậu thường hay thể hiện. Khi ấy hắn thực sự không muốn cậu đến gần mình nhưng lại lỡ làm Jungkook bị thương, Taehyung quay vào cầm lấy bịch bông băng thuốc đỏ mà không ngừng cắn rứt bản thân bởi vết rách trên tay người kia.

Vậy mà ngay tối hôm sau, Kim Taehyung vừa về đến nhà đã thấy cậu lại đứng trước cửa cho mèo ăn, chiếc băng cá nhân tạm bợ trên bàn tay Jungkook khiến cho hắn xua hết đi mọi suy nghĩ muốn đẩy cậu ra xa, cứ vậy để mặc Jeon Jungkook xông vào thế giới của mình chỉ vì câu nói 'tôi biết mà'.

Quãng thời gian sau đó, hai người sống vui vẻ đến mức Taehyung nhiều lần đã quên đi mất thế giới trước đó của Jeon Jungkook khác xa mình tới cỡ nào. Cậu được biết bao người yêu quý và trân trọng, cậu có tài năng và cả một tương lai với sự nghiệp tươi sáng nhưng lại chấp nhận cùng hắn sống trong khu nhà tập thể chật hẹp, hằng ngày ăn mì gói rồi ca hát như hai kẻ điên. Những lời bàn tán sau lưng hai người nhiều không đếm xuể, chủ yếu là thương tiếc cho Jeon Jungkook khi phải chôn cất tiền đồ xán lạn tại nơi một thằng mồ côi chỉ biết trộm cướp, Kim Taehyung biết, hắn biết hết.

Trên đời có rất nhiều loại tình cảm, loại "anh thích em", loại "anh yêu em", loại "anh thương em",... hay vô vàn các cách nói khác, nhưng đối với Kim Taehyung, thứ tình cảm mà hắn dành cho Jungkook lại là "anh ước gì chúng ta chưa từng gặp nhau". Điều đó không mang chút nghĩa tiêu cực nào, bởi vì đối với một tên vô công rồi nghề không được ăn học đàng hoàng , nó chỉ đơn giản là "vì anh quá thích em, quá yêu em, cũng quá thương em nên ước gì chúng ta chưa từng gặp nhau, để cho Jeon Jungkook mãi mãi không dính tới thứ bụi bặm bẩn thỉu như anh."

--------

Đám đông ồn ào vây quanh thân thể dính đầy máu me ngay tại quảng trường trung tâm, có người sợ tới mức ngất đi, còn lại ai nấy đều hoảng loạn, chỉ có một cô gái giữ được bình tĩnh gọi xe cấp cứu.

5:15 pm Christmas day.

"Tránh ra! Tránh ra cho tôi đi qua, làm ơn, làm ơn nhường đường."

Vòng người vội vàng tách ra thành một lối nhỏ cho người vừa hớt hải chạy tới, cậu ta mặc duy nhất chiếc áo thun mỏng màu be giữa trời tuyết trắng xóa, trên tay là những sợi len nhỏ kết thành chiếc vòng kì lạ.

"Kim Taehyung! Taehyung! Anh đừng ngủ, đừng ngủ có được không?"

Jeon Jungkook hoảng loạn nắm chặt bàn tay thô ráp vì làm việc nhiều với máy móc kim loại, người cậu yêu nhất đang nằm trên nền gạch lạnh buốt, xung quanh là một mớ hỗn độn có cả tuyết và máu khiến mọi giác quan của Jungkook như bị đình trệ.

Tiếng còi từ xe cấp cứu vang khắp cả quảng trường trung tâm thu hút toàn bộ những người đi đường, ai ai cũng đang vội vã đẩy nhanh bước chân để mau chóng về nhà với gia đình cùng đón Giáng sinh. Phải rồi, hôm nay là Giáng sinh, người đàn ông này chắc chắn cũng muốn vội vã trở về với cậu đây mà.

Băng ca khiêng thân hình cao lớn vào xe, nhân viên y tế bắt đầu đeo mặt nạ dưỡng khí và đâm vào người hắn đủ loại dây dợ lằng nhằng. Trên màn hình điện tâm đồ hiển thị những đường lên xuống  nhức mắt, âm thanh từ máy móc vang lên càng làm dây thần kinh của Jungkook căng như dây đàn.

Bàn tay được cậu nắm chặt từ lúc nãy tới giờ chợt cử động, Kim Taehyung cố gắng mở mắt nhưng vết rách bên cạnh khiến hắn kêu lên đầy đau đớn.

"J – Jungkook."

Jeon Jungkook nghe thấy tiếng thều thào của người kia liền không kiềm chế được mà khóc nấc lên.

"Em đây, em nghe anh đây."

Hắn mím môi gượng ngồi dậy, rút từ trong vạt áo khoác ra một hộp quà nhỏ được gói gém cẩn thận rồi dúi nó vào người cậu.

"Jeon Jungkook... em nghe tôi nói này."

"Vâng."

"Trước đây tôi đã từng nghĩ rằng: nếu một ngày nào đó thân xác này đổ gục dưới nền đất lạnh, sẽ chẳng có ai khóc thương cho một kẻ lưu manh trộm cắp, nhưng tại khoảnh khắc này."

Kim Taehyung khó khăn mấp máy từng từ một, đôi môi tái đi vì thiếu máu nhưng vẫn cố gắng hé mở để người kia có thể nghe rõ. Bàn tay cắm kim truyền yếu ớt giơ lên gạt đi mấy vệt nước loang lổ trên khuôn mặt cậu.

"Chứng kiến những giọt nước mắt của em lại khiến tôi vừa xót xa vừa mãn nguyện đến chẳng màng đớn đau nữa (*). Jeon Jungkook, nhiều lúc tôi cũng tự hỏi rằng: mình đã trải qua bao nhiêu cơn ác mộng để đánh đổi được giấc mơ ngọt ngào này, và em biết không?"

Hắn dừng lại ho lên một tiếng xé cổ, tiếng tít tít từ điện tâm đồ kêu ngày một nhanh qua từng câu nói khó nhọc. Kim Taehyung giật mạnh mặt nạ dưỡng khí khiến Jungkook cùng với nhân viên y tế sửng sốt, hắn không chần chừ mở bung hộp quà nhỏ, bên trong là chiếc vòng làm từ kim loại sáng lóa. Ngón tay dính máu run run mở chốt rồi đeo lên cổ tay của cậu.

"Anh! Anh làm gì vậy? Đừng nói nữa, chúng ta gần đến nơi rồi, anh đừng nói nữa."

Ánh mắt hắn cho đến cuối cùng vẫn luôn nhìn Jungkook mềm mại dịu dàng như thế, Taehyung nói:

"Và em biết không? Trong giấc mơ ấy, tôi đã gặp được em, Jeon Jungkook, tôi đã gặp được Jeon Jungkook của cuộc đời mình rồi."

--------

Trong suốt hai mươi lăm năm cuộc đời, nếu có người hỏi âm thanh yêu thích nhất của Jeon Jungkook là gì, cậu sẽ không ngần ngại trả lời là tiếng mèo kêu và tiếng đồ đạc loảng xoảng. Còn nếu hỏi thanh âm mà cả đời này Jungkook không bao giờ muốn nghe lại, câu trả lời chính là tiếng yêu thương phát ra từ miệng Kim Taehyung.

Giáng sinh năm ấy, Jeon Jungkook trở về nhà với bộ quần áo dính đầy máu, hai bàn tay lạnh cóng cũng không còn chỗ nào sạch sẽ. Cậu ngồi trên chiếc giường kê ở giữa nhà, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm vào chiếc vòng còn vương vài vệt đỏ.

Kim Taehyung đi rồi.

Chiều hôm ấy hắn đã gọi điện cho cậu, nói rằng sẽ về sớm và tặng cậu một bất ngờ. Jungkook có mất cả trăm năm cũng không tin được, Taehyung thật sự đã tặng cậu một bất ngờ mà đến khi chết đi cậu cũng chẳng thể nào quên được nụ hôn mang đầy vị tanh của máu ở trên xe cấp cứu, và cả gì nữa nhỉ? À đúng rồi, tiếng tít kéo dài phát ra từ máy đo điện tâm đồ.

Vì quá vội vã nên khi qua đường, Kim Taehyung không may gặp phải một tên lái xe say sỉn, gã gây ra tai nạn xong liền hoảng sợ chạy đi, để lại người bị thương nằm thoi thóp giữa nền tuyết lạnh buốt.

Jeon Jungkook cứ ngồi đó cho đến khi ngoài đường vang lên tiếng trẻ con cười đùa và tuyết rơi ngày một dày hơn, cậu mệt mỏi ngủ thiếp đi với hốc mắt cay xè khô khốc.

Trong cơn mê man, Jungkook đã gặp Kim Taehyung, hắn nở nụ cười hình hộp mà cậu yêu nhất, khoác lên người bộ đồ được là lượt phẳng phiu, bên cạnh là chiếc bàn với vài cây nến nhỏ. Những tưởng rằng Taehyung sẽ lại vui vẻ nói "anh đồng ý làm bạn trai em" như cái hôm ở ban công, nhưng lúc này hắn chỉ ngồi im. Jeon Jungkook nhớ rằng bản thân đã gọi tên hắn rất lâu, đáp lại cậu chỉ có tiếng tít tít đinh tai phát ra ở một nơi nào đó, rồi Kim Taehyung biến mất.

Giật mình tỉnh dậy khi hai bên má đã khô cứng vì nước mắt, lần này cậu không khóc nữa, sẽ không rơi nước mắt nữa. Nhưng rồi Jungkook lại tìm được mẩu giấy note ở dưới đáy hộp quà mà hôm qua hắn tặng, nội dung chẳng có gì đặc biệt nhưng lại khiến cậu đau đớn như muốn chết đi.

"Gửi Jeon Jungkook!

Nếu có cơ hội, anh sẽ hôn em! Sẽ hôn thật nhiều cho đến khi dưỡng khí bị rút sạch. Hôn lên đôi mắt đã vì anh mà rơi lệ, hôn lên đôi môi đã phát ra mấy tiếng 'yêu anh' đầy ngọt ngào, hôn lên chóp mũi ửng đỏ vào mỗi đêm khuya lạnh giá. Anh muốn hôn em, hôn lên tình yêu cao cả mà Jungkook ban tặng cho Kim Taehyung."

"Anh là đồ nói dối, anh nói sẽ hôn em mà? Taehyung, em không thích nụ hôn có vị máu đâu, em thích vị bia hơn."

Kim Taehyung là đồ nói dối, lúc nào hắn cũng nói dối cậu.

Taehyung nói dối Jungkook rằng nơi làm việc của anh rất tốt.

"Dối trá! Nơi làm việc của anh tốt đến mức ngày nào về trên người anh cũng có vài vết bầm."

Taehyung nói dối Jungkook rằng trước đây anh ăn uống rất đầy đủ.

"Đầy đủ mà cả hai lần em gặp anh đều trong tình trạng bị người ta đuổi vì tranh giành thức ăn thừa."

Taehyung nói dối Jungkook rằng anh thấy cậu rất phiền.

"Phiền đến nỗi mỗi đêm em tỉnh dậy đều thấy phần chăn bên mình nhiều hơn gấp đôi."

Cái gì hắn cũng nói dối, Jeon Jungkook ghét điều đó. Câu nói thật thà nhất từ trước tới giờ của hắn chính là "Tôi sẽ yêu Jeon Jungkook đến khi không thở được và chết đi."

Thực tế chứng minh, cho đến khi buồng phổi của hắn phập phồng vì thiếu oxi và lượng máu mất đi đã nhiều hơn mức cho phép, Kim Taehyung vẫn nói hắn yêu cậu thật nhiều.

Vậy là giờ đây, sẽ chẳng còn ai tranh giành miếng thịt cuối cùng trong nồi mì, sẽ chẳng còn ai dịu dàng vỗ lưng cho Jungkook vào những ngày cậu mệt mỏi và nói "ổn rồi, tôi ở đây với em", sẽ chẳng còn ai chịu đựng được tính cách thất thường của cậu.

Quãng thời gian qua trôi nhanh đến mức Jeon Jungkook cũng không ít lần cảm thấy mơ hồ, ở bên cạnh Kim Taehyung, Jungkook có thể thoải mái sống thật với tính cách của mình, cậu có thể trẻ con, có thể dễ dàng tức giận, cũng có thể nghêu ngao ca hát nhảy nhót một cách tự nhiên nhất vì cậu biết Taehyung thương cậu rất nhiều, nhưng rồi sao? Hắn không còn ở đây nữa, Jeon Jungkook biết phải sống như thế nào?

Cậu mở ra phần lưu trữ hình ảnh và video trong bộ nhớ, xem lại từng thước phim rồi ôm gối khóc đến nghẹt thở.

"Jungkook, em biết điều tôi muốn thực hiện nhất bây giờ là gì không?"

"Là gì?"

"Mở một quán cà phê nhỏ, nơi đó sẽ chỉ có tôi và em cùng với hai con mèo, chúng ta sẽ thật hạnh phúc."

----------

5 Năm sau...

"Này Jungkook, sao cậu không thử đến xem khu đất bên cạnh trung tâm thương mại?"

"Tôi thích nơi này hơn."

"Chẳng thế hiểu nổi cậu, hồi trước thì muốn chen chúc sống ở đây, giờ lại muốn mở quán cà phê."

"Anh ấy hẳn sẽ thích lắm."

Hai người đàn ông đứng dựa vào lan can nơi hành lang sáng sủa, trong không khí thoang thoảng mùi cà phê mới rang khiến ai đi qua cũng muốn ghé lại thưởng thức.

5 năm, các khu tập thể xung quanh lần lượt bị gỡ bỏ để mở rộng đường đi, duy chỉ ngôi nhà này bằng một cách kì diệu nào đó đã được giữ lại. Jeon Jungkook mua toàn bộ các căn hộ ở đây với giá cao ngất sau đó đập đi toàn bộ chỉ chừa lại tầng ba.

Cậu cho người tu sửa thành một quán cà phê kết hợp với triển lãm, hai tầng dưới là quầy pha chế, tầng ba được giữ nguyên trở thành nơi treo đầy tranh ảnh cho khách tham quan.

Ai cũng biết đến tiệm The Cassette nhờ những bức hình tuyệt đẹp của nhiếp ảnh gia Jeon Jungkook, không phải là ảnh sự kiện hay bất cứ cô người mẫu diễn viên nóng bỏng nào, chúng chỉ đơn giản là một bóng lưng, một gót chân, hai con mèo hoặc thậm chí là vài vệt nắng đậu trên song sắt cửa sổ. Ấy vậy mà khiến bất cứ ai xem xong cũng cảm thấy có gì đó như nghẹn lại trong buồng phổi, đặc biệt là hộp quà rách bươm còn dính vài vệt máu, bức ảnh đó mang tên "Him".

                              End

(*): Câu nói được lấy ý tưởng từ lời thoại nhân vật Go SeungJung trong tập 15 phim Hạ Cánh Nơi Anh.

__________

1/11/2021
By J.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz