Phần 7 - 2
Fic: Tiêu tiên nhân vạn vạn không nghĩ tới, tình địch lại chính là mình. (Phần 7-1)
Tác giả: 月见花
Dịch giả: Mèo NeOn
----------
Ma Lạp Khắc Tư trong một lần cải trang vi hành có ăn một món gọi là "Bào ngư chay", dùng thức ăn chay làm ra hương vị của món mặn, không hề có mùi tanh của các loại thủy sản, thật là làm người ta phải vỗ bàn tán dương.
Nham Vương Gia đã làm ra một bảng hiệu bằng nham nguyên tố ngay tại chỗ, tặng cho chủ quán, được chủ quán mừng rỡ như điên mà cảm tạ.
Ma Lạp Khắc tư theo bản năng muốn cùng tiểu hữu bên cạnh chia sẻ một chút mỹ vị —— đây là thói quen dưỡng thành sau ba tháng ở chung —— một hồi lâu mới phát hiện, bản thân đã một khoảng thời gian rồi không gặp Nhà Lữ hành.
Chuyện này không đúng.
Nhà Lữ Hành tinh lực tràn đầy băng sông vượt núi, vĩnh viễn không phải loại người chịu ngồi yên một chỗ, mỗi ngày nếu không phải đang làm nhiệm vụ thì chính là đang trên đường đi làm nhiệm vụ, cho dù là người qua đường nhờ hỗ trợ hái một đóa hoa, cũng sẽ không quản cực khổ mà hoàn thành.
Ma Lạp Khắc Tư thích Nhà Lữ Hành tràn đầy sức sống, vĩnh viễn không dừng bước như vậy.
Bởi vì hắn đã ngầm nhận ra, cho dù là núi biển khó dời, hay tảng đá kiên cố như tường đồng vách sắt, chung quy cũng sẽ có một ngày nứt ra khe hở dưới sự mài mòn của thời gian.
Nhưng ngọn gió thổi tới từ phương xa sẽ luôn giữ được hơi thở tươi mới.
—— Nhà Lữ Hành đã đi đâu?
Ma Lạp Khắc Tư bắt đầu suy xét vấn đề này.
Vấn đề cũng không làm hắn bối rối quá lâu, bởi vì hắn rất nhanh liền gặp vị thiếu niên tiên nhân trên người vướng phải dây tơ hồng nhân duyên của Nhà Lữ Hành.
Đó là một buổi đêm cuối thu, ngọn gió tiêu điều lạnh lẽo khiến người ta bất giác cảm thấy cô quạnh, ở nơi mà mọi người không nhìn thấy, tiên nhân và Dạ Xoa chiến đấu riêng rẽ, trấn áp tàn dư ma thần đang hoành hành khắp nơi, không cho bọn chúng quấy nhiễu tứ phương.
Ngọn gió chạng vạng hiu hiu thổi qua hai bên bờ Địch Hoa, Ma Lạp Khắc Tư theo dấu ánh trăng yên tĩnh, nhìn thấy Hộ Pháp Dạ Xoa ở phía xa đang tàn sát yêu ma.
Ngọn lửa thanh sắc đan xen với nghiệp chướng đen như mực, hắc khí dung hợp với thanh diễm tinh khiết làm hiện lên một màu sắc sẫm hơn, nhàn nhạt tản ra một hương vị không rõ.
Ma Lạp Khắc Tư nhìn ra được, không giống như những Dạ Xoa khác bị nghiệp chướng lôi kéo, Kim Bằng không hề kháng cự sự ăn mòn của oán niệm, thậm chí còn chủ động cắn nuốt, tiếp nhận.
Trong mắt Nham Vương Đế Quân chứa cả thiên hạ chúng sinh, vạn vật thế gian lần đầu tiên phải hạ thấp tầm nhìn của mình, bắt đầu tự hỏi ở cõi phàm trần này ai có thể tính toán chi li được từng góc cạnh của tình yêu.
Là một tảng đá, Ma Lạp Khắc Tư rất cố gắng để tiếp nhận tâm lý của một nam nhân ——
Người yêu sinh tử gắn bó, không thể tách rời tâm sự với nhau, rằng sau khi cát bụi lặng đi lại muốn rời bỏ mình, trốn đến nơi không thể chạm tới, theo lý trí thông thường mà nói . . .
"Thật sự rất khó kết thúc cuộc trò chuyện mà không xảy ra chuyện gì."
Loại đầu đất này thật sự nên chịu hình phạt của nham.
Nhưng, tình huống của Nhà Lữ Hành rất đặc thù, tương lai của bọn họ là quá khứ của nàng, quá khứ của nàng lại là tương lai của bọn họ —— về tình về lý, về công về tư, nàng không nên bị buộc ở lại thời đại này.
Ngày hôm sau, chúng tiên tề tựu để nghe trù tính của Đế Quân về tương lai, gần đến giờ tan cuộc, Đế Quân bỗng nhiên gọi Kim Bằng Dạ Xoa.
"Đã lâu không thấy Nhà Lữ Hành." Đồng tử hoàng kim đầy thần tính của Đế Quân tựa như hiểu rõ thế sự, nhìn thấy thiếu niên Dạ Xoa cả người cứng đờ. "Thay ta chuyển cáo một câu thăm hỏi, nếu như rảnh rỗi, không ngại ra ngoài uống chén trà."
Đế Quân không hiểu rõ tình yêu, nhưng khả năng xác định và kiểm soát cảm xúc lẫn chỉ số thông minh đều cực cao, Đế Quân ban cho hắn một bậc thềm để bước xuống, nhưng Kim Bằng lại biết đây là cảnh cáo của Đế Quân, nếu như không dừng lại, ngài có lẽ sẽ nhúng tay vào việc này.
Hắn không có lý do gì để cho Đế Quân nhạy bén sáng suốt, vì mâu thuẫn và vướng mắc của hắn và Huỳnh mà vất vả lo lắng. Cho nên, thỏa hiệp hầu như là chuyện trong nháy mắt.
" . . . Tôi đã hiểu."
"Ừm, đi đi."
Đúng vậy, có gì cần nói sao không nói cho tốt đi? Nếu quá mức khó xử, sẽ biến sự việc thành thanh đao, hại người hại mình, khiến cả người khác và bản thân đều tổn thương.
Ma Lạp Khắc tư nhấp ngụm trà, cắn hạt dưa, nghe những người trên sân khấu hát hí khúc, não nề đầy thương tâm, đầu khẽ gục xuống hệt như một thiếu nữ đang giận dỗi sau khi tranh cãi với người yêu.
Kim Bằng kính ngưỡng một Đế Quân đầy tài mưu lược, quyết thắng kẻ địch cách xa nghìn dặm, nghĩ rằng hắn không gì không biết, không gì không hiểu —— Nhưng thật ra thì Ma Lạp Khắc Tư cũng không biết giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì, hắn chỉ nghĩ Huỳnh nói cho Kim Bằng biết lai lịch của mình, hai người sẽ vì chuyện ở lại hay rời đi mà xảy ra tranh chấp, cho nên Nhà Lữ Hành cũng bởi vì giận dỗi mà không có lòng dạ nào để đi lữ hành.
Còn về phần can thiệp vào chuyện gia đình các kiểu thì lại càng vớ vẩn hơn —— Nhà Lữ Hành đã là một đứa trẻ trưởng thành rồi, phải tự học cách dỗ dành người yêu của mình.
. . .
Nhà Lữ Hành có dỗ, nàng thật sự có dỗ.
Nàng sớm đã quen với việc dùng tình cảm an ủi tâm hồn cho một Tiêu tiên nhân khi thần trí bất ổn, cho nên lúc nhận ra tình hình không đúng lắm, Nhà Lữ Hành cũng tận lực ứng phó, cố gắng đem cầm tù biến thành hòa hợp.
Nàng mất một khoảng thời gian xé bỏ ý niệm "Cho nàng khoái hoạt" cố chấp vô cùng kia của Tiêu tiên nhân. Loại chuyện ân ái này vốn là tình cùng dục kết hợp, nếu hắn không được khoái hoạt, nàng làm sao có thể mê đắm được.
Nhưng bởi vì Nhà Lữ Hành có trăm cái miệng cũng không giải thích được, không thể nói ra lời nguyền, nói ra mối liên hệ giữa Tiêu và Kim Bằng, cho nên nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu tiên nhân bước vào con đường "Ta làm tiểu tam của chính mình" một đi không trở lại.
Nàng không những nội tâm không hề dao động, thậm chí còn cảm thấy buồn cười.
Một mặt nàng có chút thương hại con chim lớn tự cắm sừng rồi lại tự tra tấn chính mình này, một mặt nàng lại cảm thấy chuyện này thật sự vô cùng buồn cười.
Cầm tù ai cơ?
Những từ này hoàn toàn không hợp với Tiêu tiên nhân thanh lãnh cao quý chút nào . . .
Nàng đoán rằng Tiêu tiên nhân có nằm mơ cũng không nghĩ tới chuyện này, hắn làm, đúng ý hợp tình mà làm, không chỉ có như thế, còn dùng cái loại phương thức thuần khiết, tự thẹn, bi thương mà —— làm.
Thì, nói thế nào nhỉ . . .
Đó là cái loại, cái loại, ừm . . . loại cảm giác làm cho người ta muốn cười nhưng lại cười không nổi.
Bạn biết đó, cốt truyện thoại bản cầm tù tràn ngập tuyệt vọng, tê tái, yêu và hận, khó tha thứ cùng đau khổ, nhưng chuyển sang Tiêu tiên nhân thì lại . . .
—— Buồn cười, buồn cười, thật sự rất buồn cười, buồn cười đến mức Slime thảo bay nhảy khắp nơi*.
(*Thảo đồng nghĩa với buồn cười)
"Đế Quân nói muốn gặp nàng."
Nhà Lữ Hành tựa vào lòng thiếu niên tiên nhân, hôm nay hiếm khi hai người không có làm, trên thực tế Tiêu đã gần như buông tha cho kế hoạch "Dùng khoái hoạt để trói buộc nàng bên cạnh" của mình.
Bởi vì hắn phát hiện, cuối cùng kẻ ngày càng lún sâu, từng chút một bị thuần dưỡng không phải nàng, mà là chính hắn. Nàng đối với hắn còn khó kháng cự hơn cả mộng cùng đậu hủ hạnh nhân.
(Tiêu tiên nhân, nghị lực của anh đánh rơi kìa :))))
Nhà Lữ Hành túm lấy tay áo Tiêu, quấn lên người mình. Mấy ngày này, nàng thật ra không phải không có cơ hội thoát khỏi động tiên này. Thứ nhất là do nàng không muốn làm cho người yêu của mình càng thêm khổ sở trước khi giải trừ được hiểu lầm, thứ hai ——
" . . . Ngài trước tiên lấy cho ta một bộ quần áo đã."
Chính cái người ta gọi là tòng thiện như đăng, tòng ác như băng, muốn học cái tốt có thể phải nỗ lực ngàn lần, nhưng muốn học cái xấu thật sự chỉ cần vài ngày ngắn ngủi.
Tiêu không muốn đeo gông xiềng cho Huỳnh, lại càng không muốn hạn chế hành động của nàng, cuối cùng chỉ có thể nghĩ đến cách duy nhất để giữ nàng lại, chính là lấy đi quần áo của nàng. Tuy rằng động tiên này không có sinh linh nào khác, nhưng sự xấu hổ khi không có mảnh vải che thân khiến cho Nhà Lữ Hành sau khi bị bắt làm nàng Eva trong Vườn Địa Đàng vài ngày liền nổi giận mà áp đảo người yêu, ép hỏi hắn rốt cuộc là từ đâu học được chiêu thức cợt nhả này.
Đáp án là một câu chuyện cổ tích phổ biến nhất của Li Nguyệt ——
《Ngưu Lang Chức Nữ》
Nhà Lữ Hành: " . . . "
Nói kiểu gì đây.
Học cái chuyện đen tối như vậy từ một con đường mà chưa từng ai tưởng tượng ra được, rốt cuộc nên nói là tâm tư sạch sẽ, hay nên nói là có tài năng thiên phú ở cái loại chuyện này đây?
Ngưu Lang cầm đi vũ y của thiên nữ, vì thế có được thê tử xinh đẹp. Thiên nữ mất đi vũ y của mình, cho nên không thể trở lại thiên đình.
Dạ Xoa ngốc nghếch không hiểu chuyện đời bắt chước "Đạo lý" của nhân loại, hắn hiểu đạo lý sinh tồn và giết chóc, nhưng lại không hiểu được đạo lý đơn giản nhất cũng dễ hiểu nhất giữa người với người.
"Nếu thật sự sợ hãi như vậy . . ."
Nàng thở dài một hơi, tay vuốt ve ánh mắt gợn sóng của hắn.
"Lát nữa lúc đi ra ngoài, nắm thật chặt tay của ta, thế nào?"
Nàng xoay tay cầm lấy tay thiếu niên, cổ tay vắt chéo nhau, mười ngón đan vào nhau.
Nàng không hề lộ ra vẻ mặt chán ghét, nóng lòng trốn thoát, hay kiềm chế vui sướng nào cả. Chỉ một mực ôn hòa, một mực bình tĩnh, nhìn vào mắt hắn.
—— Nghĩ đến việc phải chia lìa với ngài, ta cũng khó mà kiềm chế được.
. . .
Ma Lạp Khắc Tư trong lúc đang hưởng dụng điểm tâm sáng thì thấy Kim Bằng cùng Nhà Lữ hành mười ngón tay đan chặt đi về phía hắn.
Không giống như chiến tranh lạnh mà hắn nghĩ, Nhà Lữ Hành mang theo nụ cười trong mắt, khí sắc rất tốt, khi nhìn thấy hắn, ý cười dễ hiểu ban đầu ở trong đôi mắt vàng kia bắt đầu gợn sóng, hóa thành một loại hân hoan vừa cổ quái lại vừa chộn rộn.
—— Giống như một đứa trẻ ăn phải một viên kẹo có hương vị kỳ quái, liền háo hức muốn nhét chính viên kẹo đó vào miệng bạn mình.
Ma Lạp Khắc Tư sau một lúc lâu nhìn chăm chú vào Nhà Lữ Hành, không biết có phải ảo giác hay không, nhưng hắn cảm thấy khí chất của Nhà Lữ Hành có chút khác trước, nhưng lại không biết là khác ở chỗ nào . . . Dường như, tinh tế và thành thục hơn một chút.
Nếu Ma Lạp Khắc Tư trong lúc tìm hiểu về thế gian thuở nguyên sơ có chú ý tới loại văn hóa ngầm kia, hắn sẽ hiểu được, loại khí chất thành thục tinh tế này tên là "Nhân thê"*.
(*Nhân thê: đại khái là chỉ kiểu người giỏi việc nước, đảm việc nhà. Siêu sủng ái chồng con.)
Nhà Lữ Hành mới vừa ngồi xuống, đã bắt đầu điên cuồng dùng ánh mắt ám chỉ, Đế Quân à ngài làm ơn kêu Kim Bằng đi chỗ khác đi.
Ma Lạp Khắc Tư làm theo ý nàng, dùng một cái cớ có thể gọi là cho có lệ: "Nghe nói ở cảng có một hàng ăn vặt bán món cá hổ nướng mùi vị không tồi." Thiếu niên nhu thuận ngồi ở giữa khẽ mím môi, đứng lên, quay đầu nhìn Nhà Lữ Hành một cái.
"Đi đi, đi đi, ta ở đây trò chuyện với tiên sinh." Nhà Lữ Hành một tay nâng má, "Sẽ không chạy đâu, yên tâm đi."
Kim Bằng Dạ Xoa không thể yên tâm, hắn thật sâu nhìn Nhà Lữ Hành, lúc này đột nhiên cắn răng lao đi như bay.
Đợi cho Kim Bằng đi xa, Ma Lạp Khắc Tư lúc này mới đặt chén trà xuống, ấm áp nói; "Tiểu hữu, mấy ngày qua ——"
Một tiếng "Bộp" vang lên, bả vai của Ma Lạp Khắc Tư đã bị giữ lại.
"Tiên sinh, ta nói với ngài một chuyện, ngài dù thế nào cũng đừng có sợ."
Nhà Lữ Hành ngoài miệng thì nói vậy, nhưng đôi mắt sáng rực đến kỳ lạ, khóe môi mang ý cười cổ quái, trên mặt như viết ra "Ta thấy việc này rất là buồn cmn cười, ta phải nói để ngài cười chung với ta."
"Ta là Ma Lạp Khắc Tư, ta không thể sợ." Nham Vương Đế Quân cổ kính nhưng không lạc hậu cương trực nói, thậm chí còn rót một chén trà cho Nhà Lữ Hành, "Ngươi nói đi."
Nhà Lữ Hành ấn vào vai Ma Lạp Khắc Tư, cúi đầu cười khúc khích. Hồi lâu sau, nàng ngẩng đầu lên, mặt không biểu cảm mà nói:
"Hắn bảo phải cầm tù ta."
" . . . "
" . . . "
"Ai?"
"Hắn."
"Cầm tù ai?"
"Ta."
Ma Lạp Khắc tư chậm rãi buông chén trà, một tay để ở cằm, rơi vào trầm tư và hỗn loạn: " . . . Theo lý trí thông thường mà nói, ta nên giúp ngươi gọi Thiên Nham Quân, nhưng ——"
"Ngài muốn nói rằng ta nên cho hắn một chút mặt mũi, dù sao hắn tốt xấu gì cũng là kẻ thần ma lui tránh, chư yêu khiếp sợ - Hộ Pháp Dạ . . ." Nhà Lữ Hành mặt không biểu cảm nói đến đây, bỗng dưng che miệng, "Phụt."
" . . ." Ừm, nhìn ra được sự khẳng định của Nhà Lữ Hành đối với tính cách của Kim Bằng cùng với sự chì chiết đối với hành vi này, vậy cũng tốt. Ma Lạp Khắc Tư nâng chén trà, lãnh tĩnh nhấp một ngụm nước trà, lãnh tĩnh . . .
"Khụ."
Không biết vì sao mà hắn cũng không nhịn được buồn cười.
. . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . .
. . . . . . .
" . . . . Uống trà."
"Đúng đúng đúng, uống trà, uống trà."
Đợi đến khi Tiêu lòng tràn đầy lo lắng mang theo ba phần cá hổ nướng gấp gáp trở về, đã thấy Đế Quân cùng Nhà Lữ Hành đang ngồi đối diện nhau, bình thản uống trà.
—— Trong quán trà tràn ngập không khí vui vẻ.
. . .
Sau một thời gian dài vắng bóng, Huỳnh trở lại hành trình cày cuốc của mình, trong lúc trấn áp yêu tà Li Nguyệt cũng không buông tha cho bất cứ cái rương nào xuất hiện trong tầm mắt, khiến cho Ma Lạp Khắc Tư không khỏi tự hỏi có nên chôn thêm một ít rương cho nàng trong tương lai hay không.
"Đúng rồi, Kim Bằng." Nhìn thấy Nhà Lữ Hành đã lao đi mất hút, Ma Lạp Khắc Tư nhàn hạ du hành trần thế cùng bọn họ, tạo cho mọi người một cái khiên, nói chuyện với thiếu niên bên cạnh.
"Trước đây, ta từng nói sẽ chọn một cái tên cho các ngươi."
"Phải ạ." Tiêu vo cằm, thái độ cung kính mà cúi đầu, "Chuyện cũ như đã chết từ hôm qua, thỉnh Đế Quân ban tên."
Về chuyện ban tên, Ma Lạp Khắc Tư đã cân nhắc rất lâu, nên hiện tại hắn chỉ trầm ngâm một lát, bình thản nói:
"Trong truyền thuyết dị quốc, chữ 'Tiêu' là để chỉ quỷ quái gặp phải khó khăn. Ngươi cũng gặp phải rất nhiều khổ nạn. Về sau ngươi hãy dùng cái tên này đi"
Nguồn gốc của cái tên này bắt nguồn từ một "Li Nguyệt" ở thế giới khác, Ma Lạp Khắc Tư sau khi chứng kiến thế giới nguyên sơ đã có một cái nhìn sâu sắc hơn về vũ trụ, dùng từ ngữ từ thế giới nguyên sơ làm tên, ngày sau sẽ không lại bị Tà Thần lợi dụng nữa.
Ma Lạp Khắc Tư nói xong, cúi đầu lại thấy ánh mắt của thiếu niên Dạ Xoa vừa khiếp sợ lại vừa phức tạp vô cùng, không khỏi hỏi: "Không thích?"
"Không, không . . . không có . . ."
Thiếu niên trước nay thẳng thắng quyết đoán giờ đây lại có chút không nói nên lời, vẻ mặt ngũ vị tạp trần.
"Cứ nói đi, đừng ngại." Ma Lạp Khắc Tư rộng lượng bảo, "Là không thích chữ này sao?"
Tiêu lắc đầu, hắn làm sao lại dám không thích chữ mà Đế Quân ban cho? Chỉ là . . .
Hắn trầm mặc hồi lâu, đến khi Ma Lạp Khắc Tư bắt đầu tự hỏi có nên đổi một cái tên khác hay không, hắn mới đè nén mà nói ra: " . . . Quỷ quái tên 'Tiêu' kia, thật sự giống tôi như vậy sao?"
"Hửm?" Ma Lạp Khắc Tư dừng bước.
"Hắn thật sự giống tôi như vậy sao?" Tiêu ẩn nhẫn mà cắn chặt răng. "Cái kẻ làm cho Huỳnh nhớ mãi không quên, người yêu cũ của nàng."
Trong lời nói đầy khí phách kia, mắt thường cũng có thể nhìn ra sự đố kỵ, còn có sự không cam lòng của oán hận chất chứa đã lâu toát ra trong từng câu chữ.
Ma Lạp Khắc Tư: " . . . "
Tiểu gia hoả, vở kịch này ta có thể nghe cả một trăm năm.
. . .
Đợi đến sau khi Ma Lạp Khắc Tư từ trong miệng Kim Bằng biết được chân tướng của sự việc, hắn thật sự giống như học theo Nhà Lữ Hành, đi mua một miếng dưa để ăn.
Đặc sắc, thật sự rất đặc sắc. Tiểu hữu của hắn quả nhiên không hổ là lữ giả sắp đi khắp bảy quốc gia, mặc kệ đi đến đâu cũng đều có thể làm dấy lên sóng to gió lớn, giơ tay nhấc chân cũng làm ra một truyền kỳ.
Ma Lạp Khắc Tư tuy rằng không biết Nhà Lữ Hành có điều gì khó nói, nhưng điều này không không ngăn hắn trợ giúp Nhà Lữ Hành một tay.
Nham Vương Đế Quân "Chuyện gì cũng đã hiểu" sau khi nghe xong câu chuyện của thiếu niên Dạ Xoa, đầy thâm ý mà nói.
"Kim Bằng, ngươi cũng biết, Nhà Lữ Hành từng giao dịch cùng Sơn Chi Ma Thần."
Thiếu niên Dạ Xoa đang cúi đầu nghe vậy, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt của hắn tràn ngập khiếp sợ cùng khó tin, một chút kinh hãi không dám nghĩ tới từ trong đáy mắt chậm rãi hiện lên.
Ma Lạp Khắc Tư biết mình đã thành công.
Tuy rằng không biết Nhà Lữ Hành có lời gì khó nói, nhưng tóm lại nước bẩn cứ hắt lên đầu Sơn Chi Ma Thần là được.
Cho dù cuối cùng chứng minh ra việc này không có liên quan tới Sơn Chi Ma Thần . . .
Ài, thế cũng chẳng sao, hắn chỉ kể ra một câu chuyện xưa, cũng không có cố ý nói dối. Nhà Lữ Hành đối với Kim Bằng, quả thật là đã dốc hết tâm tư.
"Khế ước tuy nói là một giao dịch công bằng, nhưng đến cuối cùng bản thân giao dịch là căn cứ vào thái độ và cái nhìn khác nhau của hai bên về giá trị của sự vật —— dùng giá trị nhỏ hơn, đổi lấy thứ mình cần hơn."
"Mà khi đó thứ duy nhất mà Nhà Lữ Hành mong muốn, ta nghĩ, không cần ta nói thêm bất cứ điều gì, trong lòng ngươi hẳn cũng biết rõ nhỉ?"
Ma Lạp Khắc Tư nói xong, nhìn thấy thiếu niên bởi vì kiềm nén mà siết chặt tay, đồng tử vì sợ hãi mà run rẩy, vừa vặn đưa ra một lời đề nghị.
"Nàng nếu nói không nên lời, vì sao ngươi lại không nói thay? Nếu trong lòng chú ý, không bằng đem toàn bộ băn khoăn của bản thân nói ra, Nhà Lữ Hành có thể đáp lại ngươi bằng cách nói 'có' hoặc 'không'."
Ma Lạp Khắc Tư nâng tay đặt lên trán của thiếu niên Dạ Xoa, giống như cổ vũ một đứa trẻ vừa làm chuyện sai, khuyên nó cùng bạn mình "Hòa hợp như lúc đầu."
"Ngoài ra, hôm nay Nhà Lữ Hành tới tìm ta, là hy vọng ta ban cho ngươi một cái tên —— đây là việc ta chưa bao giờ nói qua với nàng, và ngươi cũng chưa từng nói."
"Đối với chuyện này, ngươi có suy nghĩ gì khác không?" Ma Lạp Khắc Tư dẫn dắt nói.
"Tôi . . . Tôi không biết." Thiếu niên Dạ Xoa cúi đầu, nhìn thấy bàn tay của mình không khống chế được mà run rẩy, " . . . Nếu, thật sự . . . vậy tôi, tôi . . ." Rốt cuộc đã làm ra chuyện gì với nàng vậy?
Hắn tổn thương nàng, giam cầm nàng, thậm chí còn bởi vì một sự tồn tại không chắc chắn mà hoài nghi nàng, chất vấn nàng.
Sao hắn có thể làm như vậy?
" . . . " Ma Lạp Khắc Tư cúi đầu, ngữ khí bình tĩnh nói, "Mặc kệ ngươi đã làm gì, ta tin rằng nàng chưa từng oán hận ngươi."
—— Nàng thậm chí còn cười rất lớn.
Ở trong mắt Nhà Lữ Hành, hành vi trẻ con, độc chiếm của người yêu nàng, mỗi một thứ đều vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
"Nhà Lữ Hành có trái tim tựa như vàng, nếu nàng yêu ngươi, nhất định sẽ yêu tất cả mọi thứ của ngươi."
"Bất kể là ti tiện hay lỗ mãng, nàng ta đều thấy rất rõ."
"Người không thể nhìn thẳng vào tâm ý của nàng luôn luôn là ngươi, Kim Bằng."
. . .
Nhà Lữ Hành sau khi cùng Tiêu trở lại động tiên, vừa mới chạm chân lên đất đã bị người ôm lấy cổ, ôm vô cùng, vô cùng chặt.
" . . . " Nhà Lữ Hành thuận thế ngồi dưới đất, tay ôm lấy thiếu niên Dạ Xoa, "Sao thế?"
Tiêu mím môi, cố gắng khống chế nỗi lòng nóng bỏng sôi trào của mình: "Có một số chuyện ta muốn làm rõ . . . Ta hỏi, nàng gật đầu hoặc lắc đầu là được, có được không?"
Nhà Lữ Hành mở to mắt một chút, nàng rất nhanh hiểu ra, đại khái là Đế Quân đã nói với Tiêu tiên nhân cái gì đó, hắn mới có thể lựa chọn phương thức vòng vo uyển chuyển như vậy để làm rõ chân tướng.
Chẳng qua, thật hợp ý nàng: "Được, ngài hỏi đi."
" . . . Nàng ——" Tiêu trầm mặc giây lát, dọc đường trở về hắn đã suy xét rất nhiều vấn đề, nhưng chuyện đầu tiên muốn hỏi, vẫn là chuyện mà bản thân để ý nhất, "Nàng làm giao dịch với Sơn Chi Ma Thần?"
Trong nháy mắt lời vừa nói ra khỏi miệng, hai tay đang ôm lấy thiếu nữ liền siết chặt, thiếu niên Dạ Xoa dùng sức cắn chặt răng, chỉ có như vậy mới có thể chống lại sự ngột ngạt đang dồn dập lên hắn như thủy triều.
"Có liên quan với ta, đúng không?"
Nhà Lữ Hành sửng sốt một chút, lập tức gật đầu: "Phải!"
Chuyện này không có gì phải che giấu, cũng không phải không thể nói ra. Nhà Lữ Hành vuốt ve tóc của Tiêu, nàng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng có thể cảm giác được thân thể căng chặt như dây đàn của hắn.
"Nó có làm tổn thương nàng không?" Tiêu nắm chặt tay, giọng nói khàn khàn, "Nàng đã trả một cái giá rất đắt sao?"
Huỳnh ngẫm nghĩ, lắc đầu, giá đắt thì không có, chỉ là có trả chút phí qua đường lấy lệ, mặt khác thì toàn bộ đau khổ ngược lại đều bị Tiêu tiên nhân tự mình ăn: "Không có."
Nàng nói, bờ lưng căng chặt của thiếu niên Dạ Xoa lúc này mới có dấu hiệu buông lỏng.
Hắn hít sâu một hơi, giống như sau khi nghe thấy câu trả lời phủ định của nàng mới có thể tự do hô hấp.
"Nếu vậy——" Hắn kéo dài lời nói, hắn rốt cuộc cũng hỏi vấn đề đè nặng trong lòng, không dám nghĩ cũng không dám hỏi kia.
" 'Tiêu' . . . Trong ngôn ngữ dị quốc, nghĩa là 'Kim Bằng' sao?"
. . . Đây là lý do duy nhất thiếu niên Dạ Xoa có thể nghĩ đến.
Hắn từng gặp qua kỹ xảo đùa bỡn lòng người của Sơn Chi Ma Thần, bà ta vô cùng am hiểu cách khiến cho bạn tốt phản bội lẫn nhau, khiến cho người yêu lục đục với nhau, nhưng Sơn Chi Ma Thần có lẽ không lường trước được, cho dù đau đớn đến thế nào, hắn cũng không nguyện rời khỏi Huỳnh.
Tiêu nới lỏng vòng tay, hơi lùi về sau một chút, hắn nhìn chăm chú vào ánh mắt Nhà Lữ Hành, không bỏ qua dù chỉ một tia biểu cảm rất nhỏ trên mặt nàng. Rất nhanh, hắn liền thấy vẻ mặt kinh ngạc của Nhà Lữ Hành, đôi mắt lại hơi sáng lên.
Đối với vấn đề của hắn, Nhà Lữ Hành lắc đầu, nhưng đôi mắt vàng sáng ngời kia lại nhìn chằm chằm vào hắn, giống như thúc giục hắn nói tiếp: "Không đúng lắm."
Tiêu bị ánh mắt của nàng nhìn khiến ngực hắn nóng lên, một đôi đồng tử bừng lên sự nóng bỏng không thể giải thích được, khiến cho ngữ khí của hắn khó có thể giữ được bình tĩnh.
" 'Tiêu' kia chính là 'Kim Bằng' . . . đúng không?"
Vừa dứt lời, động tiên lâm vào sự trầm mặc đầy tĩnh mịch.
Thiếu niên ở trong sự trầm mặc này không khỏi cúi đầu, lòng có chút chua xót nghĩ đây có phải là do hắn tự mình đa tình quá không? Có thể hy vọng xa vời như vậy sao? —— Hắn thấy trong đôi mắt tựa trân bảo của thiếu nữ, từ đầu đến cuối người mà nàng yêu, nàng khao khát, đều là chính hắn.
Không đợi Tiêu rơi vào trong cảm giác mặc cảm, rất nhanh, một đôi tay đột nhiên bưng lấy mặt hắn, hắn theo sức lực kia mà ngẩng đầu, chỉ thấy thiếu nữ luôn mang vẻ mặt không biểu cảm giờ đây nở một nụ cười rạng rỡ.
Nàng dùng sức, gật mạnh đầu.
. . .
Tiêu tiên nhân vạn vạn không nghĩ tới, tình địch lại chính là mình.
Trong khoảnh khắc hai người mở lời, trên cổ Nhà Lữ Hành xuất hiện một thần ấn màu vàng đất, thần ấn kia giống như không cam lòng chớp lóe hai lần, lặng yên không một tiếng động mà bốc cháy, cuối cùng hóa thành một luồng hắc khí biến mất trong gió.
Tiêu kinh ngạc nhìn thần ấn của Sơn Chi Ma Thần kia, vô thức nâng tay muốn chạm lên cổ nàng, nhưng bị Nhà Lữ Hành kéo lại.
"Tự giới thiệu một chút, ta là Huỳnh."
Nhà Lữ Hành hôn lên đầu ngón tay hắn, đôi mắt vàng tựa như tập hợp tất cả sự ấm áp vui vẻ của ánh mặt trời.
"Ta là Nhà Lữ hành đến từ một thế giới khác ở tương lai, người yêu được Đế Quân ban tên, gọi là 'Tiêu', là Hộ Pháp Dạ Xoa của Li Nguyệt, Tam Nhãn Ngũ Hiển Tiên Nhân."
Ngón trỏ nàng nhẹ nhàng điểm lên chóp mũi hắn.
Trải qua thiên phàm quá tẫn, không phải nỗi tuyệt vọng và nỗi đau sau khi bị hiểu lầm mà không giải thích được, nàng lại như trước cười với hắn, cười đến trong mắt lấp lánh ánh nước.
"Là một con cực thích ăn giấm chua lại thuộc kiểu người nghiện mà còn ngại - Kim Sí Bằng Vương"
. . . .
Cái gọi là "Xã tử", hay "Chết về mặt xã hội", dùng để chỉ sự bêu xấu trước công chúng, mặc dù vẫn còn sống trên thế giới về mặt sinh lý, nhưng không còn tồn tại trên thế giới về mặt cá nhân, liền bị gọi là "Xã tử".
Tiêu tiên nhân sau khi hiểu ra toàn bộ sự việc liền rơi vào trạng thái tự kỷ trầm trọng, hắn giống như đà điểu tự nhốt mình trong phòng của nhà cây, không chịu gặp người, cũng không chịu nói chuyện.
Nhà Lữ Hành biết nguyên nhân, nhưng lại không biết nên làm thế nào để an ủi hắn, chỉ có thể ôm lấy ôm lấy chăn bông Kim Bằng đang dùng quấn quanh người, ôn tồn mà dỗ dành, dùng hết tất cả những lời lẽ tốt đẹp trên đời để nói.
" . . . Cho nên, nàng vẫn phải đi sao?"
Sau khi nghe Nhà Lữ Hành kể về quá khứ của mình, nghĩ đến việc hai người không thể gặp nhau gần một ngàn năm, Tiêu vẫn có chút không thể tiếp nhận.
" . . . Dù sao, cuộc gặp gỡ của chúng ta là ở tương lai." Nhà Lữ Hành trong lòng cũng có chút nặng trĩu, trở về đối với nàng mà nói có lẽ chẳng qua là chuyện trong chớp mắt, nhưng đối với Tiêu tiên nhân mà nói, là canh gác cùng chờ đợi gần cả ngàn năm.
" . . . Ba tháng lẻ năm ngày." Tiêu mở chăn bông ra, bao lấy Nhà Lữ Hành, chặt chẽ giam nàng vào trong ngực, "Nàng cùng Đế Quân rời khỏi ba tháng lẻ năm ngày."
Tiêu biết bản thân không nên nói, hắn không thể nói những lời không có tác dụng gì ngoại trừ khiến hai người khổ sở, khiến nàng dao động, nhưng hắn không kiềm được.
"Trong ba tháng lẻ năm ngày này, ta thường xuyên cảm thấy . . . . bản thân đã đạt tới cực hạn." Tiêu đặt trán lên trán nàng, "Khi không gặp được nàng, ta cảm thấy . . . không thể thở được."
—— Dạ Xoa bướng bỉnh khó tính, không rành thế sự, không biết loại cảm giác hít thở không thông này được thế nhân gọi là "Thương nhớ". Hắn thậm chí không nói ra được một câu "Ta nhớ nàng".
Hắn thậm chí xấu hổ khi nói "Ta yêu nàng".
Ly biệt luôn khiến cho người ta sầu não, làm sao có thể nói lời chia tay với người mà mình không muốn chia tay chứ?
Nhà Lữ Hành không rõ, nàng gặp qua rất nhiều ly biệt, bất kể là tự nguyện hay là ép buộc, bất kể là sầu não hay là tê tâm liệt phế, nhưng nàng vẫn như trước không thể quen được.
Mối ràng buộc càng sâu nặng, khi chia ly sẽ càng đau đớn, tựa như dưới trái tim treo một quả cân, mỗi lần tăng thêm một chút trọng lượng, máu thịt nơi trái tim sẽ bị kéo xuống, vô cùng đau đớn.
"Nhưng ngài biết không? Ta của hiện tại không ở trên lục địa Teyvat này, ta đang ở ngoài biển sao cách ngài rất xa, đó là nơi mà thần thần lực vĩ đại của thần minh cũng chẳng thể chạm tới."
Ngồi ở trong biển cỏ lau lay động của Địch Hoa, Nhà Lữ Hành quỳ lên, nghiêng đầu nhìn hắn.
"Tin tưởng ta, mỗi một phút mỗi một giây chờ đợi cũng không phải không có ý nghĩa, bởi vì ấp ủ một thứ kỳ tích mang tên 'tương ngộ', cần phải tốn một thời rất gian dài ."
—— Bọn họ có thể ở trên lục địa Teyvat gặp nhau, vốn đã là một kỳ tích khó tin.
"Mỗi một lần thời gian thay đổi, khoảng cách giữa ta và ngài ngày càng gần, cho nên ta ích kỷ mà thỉnh cầu ngài ——"
Đứng ở dưới Thất Thiên Thần Tượng đầu tiên ở Li Nguyệt, Nhà Lữ Hành đã cảm giác được thanh âm kêu gọi đến từ tương lai, nàng biết đã sắp phải ly biệt, chỉ có thể ôm chặt người yêu.
"Ngài nhất định phải chờ ta, chờ ngày ta băng qua bầu trời, vượt qua biển sao, chạy đến bên cạnh ngài."
Nàng sẽ trở thành điểm neo của hắn trong tương lai. Cho nên, khi ly biệt nhất định phải mỉm cười.
"Ở cuộc 'tương ngộ' của ta và ngài, ngài nhất định phải ngẫm nghĩ thật kỹ, suy xét thật kỹ——"
Nhà Lữ Hành ghé vào bên tai Tiêu,mặt không chút thay đổi mà nói: "Bởi vì ta sau khi trở lại sẽ ở bên tai ngài điên cuồng mà cười nhạo, trước khi gặp lại suy ngẫm thật kỹ xem ngài phải làm thế nào để ứng đối đi."
Tiêu: " . . . "
Mắc cười quá, đột nhiên lại không thấy buồn nữa.
. . .
Nhà Lữ Hành đi rồi, tựa như gió mùa hạ, tựa như mưa ngày nắng.
Thiếu niên Dạ Xoa đứng ở trên cái cây cao nhất của Địch hoa Châu, sau khi ngượng ngùng cùng buồn bực tan biến, sự tịch mịch tựa như bóng ma, như giòi bọ gặm nhấm trái tim hắn. Nàng rời đi không làm cho thế giới mất đi sắc thái, nhưng khung cảnh sống động về quá khứ ở khắp mọi nơi khiến tất cả trở nên thật rập khuôn.
Bởi vậy, khi Thiên Quyền lại trưng cầu ý kiến của hắn, Tiêu đề xuất đem ngôi nhà trên cây kia đổi thành tháp canh, xây thành kiến trúc cao nhất của Địch Hoa Châu, liếc mắt liền có thể thấy cả Li Nguyệt, quan sát được hướng Cổng Đá nối với bên ngoài Li Nguyệt.
"Như thế có sao không?" Thiên Quyền dò hỏi, "Dù sao nơi đó là 'nhà' của Hàng Ma Đại Thánh, nếu người lui tới quá nhiều, không phải sẽ khó chịu sao?"
" . . . " Tiêu trầm mặc, "Không sao."
—— "Bởi vì nơi có nàng mới là nhà, không thì cũng chỉ là một chốn để đặt chân."
Thiên Quyền đề xuất phải ở ngoài sáng kinh doanh một loại nghề nghiệp, từ đó thành lập một mạng lưới tình báo phù hợp, trong số những lựa chọn mà Thất Tinh Li Nguyệt đưa ra, Tiêu chọn "Nhà trọ".
"Khiến nơi đó trở thành nơi để những lữ giả nhận sự bảo hộ của gió được nghỉ chân đi."
"Nàng nói nàng sẽ chạy về phía ta ——"
Tiêu đứng ở đỉnh lầu của nơi được đổi tên thành "Nhà trọ Vọng Thư", dõi mắt trông về phía xa, toàn bộ vùng đất Liyue màu mỡ thu hết vào đáy mắt. Gió mạnh thổi qua khiến tà áo hắn tung bay, không biết khi nào mới có thể đưa tới hương thơm của dị thế.
"Ta liền đứng ở nơi này——" "Chờ đợi."
. . .
Nhà Lữ Hành từ trong hôn mê tỉnh lại, bên tai nghe thấy một âm thanh vô cùng ồn ào, Phái Mông dường như đang cãi nhau với ai đó, Hồ Đào (Hutao) hô to "Giảm giá tưng bừng", có một đôi tay nhỏ bé vỗ về hai má nàng, một cái, rồi lại một cái . . .
"Thất Thất, thật xin lỗi . . . khiến em lo lắng rồi."
Nhà Lữ Hành mở mắt, nhìn thấy trên người tản ra băng nguyên tố tràn ngập, nàng chỉ biết bản thân lại một lần nữa được cứu —— Ngoại trừ đã mơ một giấc mộng đẹp rất dài, rất dài, không khác quá khứ là mấy.
Cứu Khổ Độ Ách Chân Quân nhìn Nhà Lữ Hành tỉnh lại, không khỏi cúi đầu dùng khuôn mặt lạnh lẽo kề sát đến mặt nàng, xác định Nhà Lữ Hành không có sốt, lúc này mới nói.
"Vừa nãy, ta gặp, cái người gọi là, là——" Thất Thất lắp bắp một lúc lâu, dường như thật sự không nhớ được, liền mở ra bản ghi chú bên người, nói tiếp, "Là một vị cổ xưa tên 'Tiêu'."
"Lúc, Nhà Lữ Hành, rơi xuống, hắn, lao ra."
Nhà Lữ Hành vừa nghe liền biết, đây chắc chắn là con chim Kim Bằng siêu cấp nghiện mà còn ngại nhà mình: "Ngài ấy đâu rồi?"
"Bên ngoài, chưa đi, xa lắm."
Nhà Lữ Hành vừa nghe, lập tức xoay người bước xuống giường.
Nàng đẩy cửa phòng ra, lúc này mới phát hiện bản thân đang ở trong nhà trọ Vọng Thư, ánh sáng lóe qua, nàng nhớ căn nhà trên cây nho nhỏ thoải mái năm đó, không nghĩ tới, hiện giờ đã bị cải biến thành bộ dạng to lớn này.
Tiêu tiên nhân đứng trên không trung cách đó không xa, đưa lưng về phía nàng, bóng dáng hắn canh gác Li Nguyệt, cùng với thiếu niên Dạ Xoa ngàn năm trước dần dần chồng lên nhau. Thế sự biến đổi khôn lường, người yêu trong trí nhớ của nàng vẫn mang bộ dạng thiếu niên như trước.
Nhà Lữ Hành chỉ cảm thấy trái tim giống như bị người ta dùng sức nhéo một cái, đau đến phát khóc. Nàng chạy nhanh tới, ôm lấy thắt lưng hắn. Thiếu niên tiên nhân không kịp đề phòng vừa vặn bị nàng ôm, nhất thời kinh ngạc mà quay đầu, rõ ràng là sửng sốt.
"Đã lâu không gặp . . ." Lời Nhà Lữ Hành vừa ra khỏi miệng đã tự mình dọa mình, giọng nàng nghẹn ngào đứt quãng, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, "Ta đã về rồi đây."
Thiếu niên tiên nhân vốn dĩ muốn đẩy tay nàng ra bỗng dưng dừng lại.
Giống như nhận ra được điều gì, hắn chợt mím môi, hai tay siết chặt, dùng sức ôm lấy nàng.
Trên gương mặt thiếu niên Dạ Xoa trước nay luôn không có gợn sóng, cương trực bướng bỉnh, giờ phút này lộ ra vài phần đớn đau hiếm thấy, tựa như trái tim đầm đìa máu tươi bị đánh mất từ lâu giờ đây đã trở về trong lồng ngực.
Dáng vẻ tịch mịch đau khổ sau bao ngày chờ đợi được gặp lại người yêu, khiến người ta phải xót xa.
Người yêu của nàng từng nếm trải bao đau khổ, cả cuộc đời đắng hệt như hạnh nhân, nhưng cho dù bị nghiền ép đến tan xương nát thịt, cuối cùng cũng sẽ hóa thành thứ gì đó đẹp đẽ hệt như mộng đẹp.
Nàng lòng tràn đầy dịu dàng, đang muốn nói gì đó, thiếu niên Dạ Xoa lại nới lỏng vòng tay, nắm lấy bả vai nàng, lập tức cúi đầu, không quan tâm gì nữa mà hôn nàng.
Nhà Lữ Hành nghe thấy được tiếng thét chói tai của Phái Mông. Hồ Đào "Oa" một tiếng. Âm thanh nỉ non của Thất Thất mờ mịt mà lại kéo dài.
Trời rất cao, gió rất ấm, môi của Tiêu tiên nhân còn mang theo hương vị của đậu hủ hạnh nhân.
Chân mày của thiếu niên tiên nhân ngàn năm khổ hạnh càng thêm một phần lạnh lẽo cô tịch, Dạ Xoa thoát khỏi phàm tục thật sự đang hôn, giống như cam tâm tình nguyện rơi vào luyện ngục, như sơn dương ngây thơ lại mang đầy dục vọng.
Một câu "Ngươi cam chịu nghĩa là ngươi không lên nổi" liền lập tức lướt qua, giống như tội ác tày trời.
" . . . Vậy, Tiêu tiên nhân, ngài đã sẵn sàng đối mặt với sự cười nhạo của ta chưa?" Trao nhau một nụ hôn mang theo nhớ nhung da diết, Nhà Lữ Hành ở trên bả vai người yêu, khẽ cắn vành tai hắn.
Thiếu niên tiên nhân trải qua hơn ngàn năm khổ hạnh đuôi mắt ửng đỏ, so với đôi mắt mang theo lệ khí cùng tê tái của ngàn năm trước, đôi mắt hắn giờ đây trong suốt, bình tĩnh, như hổ phách ngưng tụ bởi ánh trăng.
Nghe thấy người yêu mỉm cười nói, hắn có chút không được tự nhiên mà nghiêng đầu: " . . . Bất kính tiên nhân."
" . . . "
Nhà Lữ Hành ôn hòa mà lại kiên nhẫn đợi một giây, hai giây, ba giây . . . Trời vẫn cao, gió vẫn ấm, thiếu niên tiên nhân với vành tai đỏ ửng vẫn ngượng ngùng nghiêng đầu xấu hổ . . .
Nàng bỗng chốc khiếp sợ đến nỗi trợn cả mắt: "Chỉ vậy thôi sao? Chỉ có vậy thôi sao???"
Tiêu quay mạnh đầu, gương mặt hiện lên những gạch đen cùng tức giận, nhưng hắn chưa kịp nói gì, Nhà Lữ Hành đã ghé vào bên tai hắn, đem những lời mà hắn từng nói trong động tiên ngày đó lặp đi lặp lại . . .
Vì thế, Phái Mông, Hồ Đào cùng Thất Thất mặt đen sì như nước tương có được vinh hạnh nhìn Hộ Pháp Dạ Xoa co giò chạy trốn.
Thiếu niên Dạ Xoa đội lên mặt nạ Tĩnh Yêu sau khi dùng ba lần chiêu E liền phi ra ngoài chạy trốn, trong nháy mắt đã vượt mấy ngọn núi, Nhà Lữ Hành chết trân tại chỗ, ba giây sau cũng lập tức dùng phong nguyên tố đuổi theo.
"Ngài đứng lại đó cho ta! Ngài thật lợi hại! Một ngàn năm nay không luyện cái gì lại đem câu 'Bất kính tiên nhân' luyện thành kiểu nói đáng yêu đến không thể chống cự như vậy sao?"
". . . Nhàm chán."
"Đừng chạy! Thay vì như vậy ngài thà dùng khả năng này giúp ta làm nhiệm vụ của Thiên Tù Cốc còn hơn! Đừng có chạy!"
Gió từ bên tóc mai bay lên, thiếu nữ mang mười phần sức sống từ phía sau hô hào thật lớn, ánh nắng, bầu trời, kể cả cơn gió quất vào mặt đều trở nên khác lạ.
Thiếu niên dưới mặt nạ khóe môi kéo lên, rồi lại lập tức dùng sức mím môi lại thành một đường, nhưng ý cười giống như từng tia nắng nhỏ lắng đọng lại bên trong khóe mắt.
Vì thế hắn ngừng áp lực, càn rỡ mà nở nụ cười.
Hắn nhớ tới ngày đó "Lần đầu gặp gỡ" Huỳnh, nàng mang theo ánh sáng ngập tràn, bước vào trái tim khổ hạnh ngàn năm không chút gợn sóng của hắn. Đến tận bây giờ, hắn sớm không còn nhớ rõ tâm trạng của khi đó, chỉ cảm thấy ý nghĩ trống rỗng, rồi lại bình tĩnh đến không ngờ. Bọn họ "Tương ái" (yêu nhau) trước khi "Tương ngộ", "Lần đầu gặp gỡ" của nàng nhưng lại không phải "Lần đầu gặp gỡ" của hắn.
Cho nên ngày đó, Hàng Ma Đại Thánh xa lánh phàm nhân chủ động xuất hiện trước mặt thiếu nữ, tuy rằng thái độ lãnh đạm lại khó hiểu nhưng thực tế cũng không thể thay đổi ý định "Tiếp cận" của hắn.
"Những điều mắt thường nhìn thấy, chưa chắc đã là thật."
Thấy được phong cảnh, không thấy được chướng khí; thấy được ác quỷ, lại không thấy được lòng người.
Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, suy nghĩ làm sao để cướp đi tâm của nàng, hắn muốn trở thành "Tình địch" mà bản thân ngày xưa bất luận thế nào cũng đều không muốn có. Hắn cũng đã bị một "Lời nguyền" giống như nàng, yêu nhưng không thể nói ra cửa miệng.
Cho nên, Huỳnh —— tình cảm ta dành cho nàng, nàng cũng phải tự mình dùng tâm cảm nhận đi.
【 Tiêu tiên nhân vạn vạn không nghĩ tới, tình địch lại chính là mình. 】
【 Toàn văn hoàn. 】
Tiểu kịch trường:
Nhà Lữ Hành: Hàng Ma Đại Thánh, xin chào xin chào xin chào, có chuyện gì bọn ta có thể giúp ngài không?
Tiêu: Ta muốn nói một chuyện, các ngươi ngàn vạn lần đừng sợ.
Nhà Lữ Hành: Bọn ta là sinh mệnh bậc cao, bọn ta sẽ không sợ, mời ngài nói.
Tiêu: Ta, vài ngày trước đã cầm tù Nhà Lữ Hành.
Nhà Lữ Hành: . . . Nhà Lữ Hành là vị nào?
Tiêu: Không phải vị nào, là Nhà Lữ Hành kia, Nhà Lữ Hành ngoại quốc!
Chung Ly: Ca Trần Lãng Thị Chân Quân?
Tiêu: Không phải người hát rong! Là Nhà Lữ Hành!
Chung Ly: Albedo?
Tiêu: Không phải nam, là nữ.
Chung Ly: Lan tỷ?
Tiêu: Ngoại quốc! Nhà Lữ Hành ngoại quốc!
Nhà Lữ Hành: Đế Quân dừng chân, hóa hình, mặc nữ trang?
Tiêu: Bỏ đi nữ trang hắn vẫn là nam mà? Là Nhà Lữ Hành a, Kỵ Sĩ Danh Dự a! Bạn đã xem PV quảng cáo chưa? Xem sẽ thấy Nhà Lữ Hành tóc vàng mắt vàng mặc váy trắng mang khí chất của tiểu tiên nữ!
Nhà Lữ Hành: Ừ, hiểu rồi, ngài nói tiếp đi.
Tiêu: Nàng rất yêu ta, nhưng nàng không thể vĩnh viễn ở cạnh ta, cho nên ta tìm Phù Xá mượn một ít sách, làm theo phương pháp ở trên sách, đem nàng, đem nàng đi cầm tù——!
Chung Ly: Phụt.
Tiêu: . . . Ngài cười cái gì?
Chung Ly: Ta nghĩ thật là một câu chuyện thú vị.
Tiêu: Chuyện gì thú vị?
Chung Ly: Ta ra ly sát thương nguyên tố nham cực phẩm.
Nhà Lữ Hành: Phụt.
Tiêu: Ngươi lại đang cười cái gì?
Nhà Lữ hành: Ta cũng vậy, ta cũng ra ly sát thương nguyên tố nham cực phẩm .
Tiêu: . . . Các ngươi đều ra ly sát thương nguyên tố nham?
Chung Ly: Phải, phải.
Nhà Lữ Hành: A, không phải, cái gì nhở, ta cùng hắn co-op thôi, co-op thôi.
Tiêu: Ta lặp lại lần nữa, ta không có nói đùa! Ta thật sự đem nàng cầm tù!
Nhà Lữ Hành & Chung Ly: Ừm, phải phải, phải phải.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz