7
Khi Mika trở lại phòng đã hơn 2 giờ sáng, đây đã là lần thứ ba trong tuần rồi.
Mika rón ra rón rén mà đi vào, tận lực không đánh thức Kazuma, nhưng trong bóng đêm anh thấy không rõ dưới chân, một không cẩn thận bị dép lê ở trên mặt đất vướng một chút, vừa lúc đụng vào mép giường của Kazuma.
Kazuma mở đèn bàn, “Không sao chứ, Mika?”
Mika xem Kazuma giống như thực tỉnh táo, “Em không có ngủ hả?”
Kazuma “Ừ” một tiếng.
“Lại mất ngủ? Melatonin của em đâu?”
Kazuma không có trả lời anh, mà là hỏi anh vừa mới đi đâu.
Mika một bên ở trong ngăn tủ tìm áo ngủ, một bên nói, “Anh và Hàm Giang ở căn cứ bí mật nói chuyện phiếm, bất tri bất giác liền đã trễ thế này, SORRY.”
Tăng Hàm Giang tìm được một cái căn cứ bí mật dành riêng cho cậu và Mika, là một cái đình dùng bể bơi.
Mika nói xong liền đi vào phòng tắm.
Kazuma ngơ ngẩn mà nhìn đèn bàn, là do ánh đèn quá sáng hay sao, mà đôi mắt của anh lại chua xót đến như vậy chứ.
Trong lòng sụp đổ ra một cái hố đen sâu không thấy đáy.
Tại lớp học thanh nhạc, Kazuma đang biểu diễn bài hát SOLO ở lần xếp lớp đầu tiên của mình —— Ký ức sao thủy.
Chìm đắm trong đôi mắt của em / Để tìm kiếm dấu vết của dải ngân hà / Xuyên qua khe hở thời gian / Nó vẫn chân thật như vậy / Vẫn hấp dẫn quỹ đạo của anh.
Kazuma thực thích bài hát này, hát thật sự động tình, không tự chủ được nhắm mắt lại.
Khung cảnh trong mắt này này / Chính là khoảng cách thân mật nhất / Nhìn thấy những nếp nhăn trên làn da / Chạm vào khuỷu tay của em.
Vừa mở mắt ra, trong gương của phòng tập lại nhiều ra vài cái thân ảnh, là Tăng Hàm Giang và các anh em của cậu đang tập ở phòng bên cạnh.
Cho em một giấc mơ / Gửi một giấc mơ cho em / Chờ đến khi mái đầu em bạc trắng / Chờ đến khi chẳng còn phân rõ thời khắc giao mùa / Mới dám nói ra lời chìm đắm trong tình yêu.
Kazuma cầm lòng không nổi mà nhìn về phía cậu ở trong gương.
Tăng Hàm Giang đứng ở phía sau của các học viên khác, nghe được nhập thần.
Còn bao xa nữa mới có thể bước vào trái tim của em / Phải bao lâu nữa anh mới có thể gần gũi với em / Người ngay kề bên / Nhưng anh lại không có cách nào tới gần / cũng chỉ biết chờ đợi cho đến khi gặp được em / Anh là hành tinh xoay quanh em / làm sao có thể có được em đây.
Kazuma nhìn thấy đôi mắt của Tăng Hàm Giang đỏ lên, nhưng cậu không có trốn tránh ánh mắt của Kazuma, bằng phẳng chân thành mà nhìn thẳng vào anh, mỉm cười giơ lên ngón tay cái.
Thầy dạy thanh nhạc gật đầu, tỏ vẻ không tồi.
Các học viên khác đều đã đi rồi, nhưng Tăng Hàm Giang vẫn còn đứng ở cửa, không ngừng vỗ tay cho anh.
“Kazuma, tiếng Trung của cậu phát âm quá tiêu chuẩn, so với Mika, Caelan, Riki, Santa bọn họ còn tốt hơn nhiều.”
“Lớn lên đã đẹp trai rồi, hát lại còn dễ nghe như vậy, tôi thật sự sắp thành fan của cậu luôn rồi đó.”
Tăng Hàm Giang chính mình khen còn không đã ghiền, “Lão sư, em nói có đúng không, Kazuma hát rất hay phải không?”
Lại hướng về phía của nhiếp ảnh gia hỏi, “Ca, anh có đồng ý không?”
Nhiếp ảnh gia ở phía sau camera không dám phát ra âm thanh, chỉ có thể vươn tay làm ra chữ OK.
Sân khấu xếp lớp đầu tiên quay thực thuận lợi.
Sân khấu của Tăng Hàm Giang quả nhiên theo như lời của cậu, rất khôi hài.
Kazuma ngồi ở trên đài cũng theo mọi người bình chọn cho Tăng Hàm Giang.
Caelan híp mắt, cười như không cười mà nhìn Kazuma.
Tăng Hàm Giang và AK bởi vì sân khấu battle không đánh không quen nhau, trở thành bạn tốt.
Lúc ăn cơm trưa, nhà ăn lại thêm ra hai cái loa phương.
AK nói, “Hàm Giang, hai chúng ta nhất định phải hợp tác một lần.”
“Đương nhiên không thành vấn đề, chờ sau khi ra Doanh rồi tôi nhất định sẽ là người đầu tiên đi tìm cậu.”
“Tôi nghe nói lần công diễn 2 này có thể sáng tác rap, đến lúc đó chúng ta có thể chung một đội a.”
Tăng Hàm Giang cười khổ, “Cậu xem bộ dáng bây giờ của tôi giống như vào nổi vòng công diễn 2 hả?”
AK vỗ vai Tăng Hàm Giang, “Huynh đệ, phải tin tưởng chính mình a.”
Kazuma và Mika ngồi ở cách đó không xa, nghe được rõ ràng.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz