Bí mật
Dạo gần đây Agatsuma Zenitsu đột nhiên phát hiện ra một bí mật nho nhỏ, rằng hình như thủy trụ Tomioka Giyuu đang thích bạn thân của cậu - Kamado Tanjirou.
Chuyện bắt đầu từ sau khi kết thúc trận chiến với Hạ huyền đệ ngũ, Zenitsu phát hiện Tomioka Giyuu nhân cơ hội cả bọn đã ngủ say để đến thăm Kamado Tanjirou. Nửa đêm hôm ấy đột nhiên cậu muốn đi vệ sinh, lúc quay đầu định xuống giường liền nhìn thấy một người đứng cạnh giường của Kamado Tanjirou, bóng đen xuất hiện giữa đêm hôm khuya khoắt làm tim Zenitsu suýt chút nữa thì nhảy khỏi lồng ngực, kết quả phải nhịn tiểu suốt hơn nửa giờ mà người nam nhân kia vẫn đứng im không hề nhúc nhích, an tĩnh nhìn Kamado Tanjirou say ngủ, cũng không biết muốn làm gì, một lát sau mới rời đi, mà Zenitsu thì cảm giác bàng quang của mình sắp nổ tung rồi.
Cậu vốn tưởng rằng Tomioka Giyuu chỉ là đang lo lắng cho cậu đàn em mà thôi, có thể dùng cả tính mạng để đảm bảo Kamado Tanjirou thực thi nhiệm vụ, hơn nửa đêm đến nhìn nhìn một chút cũng đâu phải chuyện to tát gì... phải không?
Nhưng có vẻ như cậu đã coi thường mối quan hệ giữa hai người này rồi.
Hai tháng sau khi KyojuroRengoku qua đời, tinhthần của Kamado Tanjirou vẫn rất kém, Zenitsu biết Kamado Tanjirou lần này đãphải chịu đả kích vô cùng lớn, ngày nào cũng luyện tập quên mình, không hề nghĩđến chuyện nghỉ ngơi, ngay cả Kochou Shinobu cũng tỏ vẻ không hài lòng với hànhđộng của cậu, Zenitsu đã khuyên qua Kamado Tanjirou nhưng đối phương chỉ cườicười nói rằng mình vẫn ổn, sau đó lại tiếp tục rèn luyện, không ai nói gì được.
Mãi cho đến một ngày Zenitsu đi trên hành lang chợt bắt gặp Tomioka Giyuu đang ôm một người trong lòng, nhìn kỹ lại thì chính là Kamado Tanjirou, ban đầu cậu nghĩ rằng đó là do Kamado Tanjirou không chịu đựng được huấn luyện nữa mà hôn mê, Tomioka Giyuu mới lắc đầu trả lời: "Cậu nhóc khóc mệt nên ngủ rồi."
"Hả?"
Nam nhân phớt lờ nghi hoặc của cậu, ôm người trong lòng bước về phía trước, Zenitsu nghĩ giao Kamado Tanjirou cho thủy trụ hẳn là sẽ không có vấn đề gì, thế nhưng đứng một lúc lâu, cậu vẫn quyết định đi xem tình trạng Kamado Tanjirou một chút, có điều lại nhìn thấy một điều không mong đợi, có vẻ như cậu đã phát hiện ra một bí mật động trời rồi.
── Cậu nhìn thấy, Tomioka Giyuu lén hôn Kamado Tanjirou đang mê ngủ.
※
Tomioka Giyuu phát hiện mình có tình cảm với Kamado Tanjirou từ rất sớm, ban đầu anh cho là vì đối phương là đàn em duy nhất nên mới đặc biệt để ý từng hành động của Kamado Tanjirou, cộng thêm anh cũng coi như là người giám thị nên phải quan tâm đến cậu, có lẽ là theo thời gian, một số thứ liền bắt đầu thay đổi.
Giyuu phát hiện tâm tư của mình chuyển biến là từ sau cái chết của Kyojuro Rengoku, tinh thần của Kamado Tanjirou sa sút cũng ảnh hưởng đến tinh thần anh, bản thân anh cũng không phải là người dễ bị tâm tình người khác ảnh hưởng, thế nhưng dáng vẻ Kamado Tanjirou tự ngược chính thân thể mình mà huấn luyện lại kích thích đến lý trí của anh.
"Cậu nên nghỉ ngơi." Tomioka Giyuu khoanh hai tay trước ngực, tư thế tùy ý tựa vào cột trên hành lang, mái nhà cong cong hắt xuống bóng tối bao trùm vẻ mặt anh, trong ánh mắt lục lam lóe lên ánh sáng phản chiếu hình ảnh thiếu niên ra sức vung lưỡi kiếm.
Dường như Kamado Tanjirou không có ý định phản ứng, hay là nói cậu căn bản không đem sự chú ý thả ở những thứ xung quanh, chuyện này đối với Kamado Tanjirou luôn mẫn cảm thấy cảm xúc của người khác mà nói là vô cùng bất thường, vậy nên Giyuu không nhắc lại, anh nhẹ nhàng di chuyển, trong nháy mắt đã đến trước Kamado Tanjirou, ánh sáng lưỡi kiếm lóe lên, Kamado Tanjirou căn bản không kịp phản ứng, may mà lưỡi kiếm dễ dàng được nam nhân chặn lại, Tomioka Giyuu chỉ dùng một tay liền có thể hất tung thanh kiếm của cậu, điều này cũng có nghĩa là Kamado Tanjirou căn bản không phải đang rèn luyện, cậu chỉ đơn thuần là đang trút giận mà thôi.
"Giyuu-san..." Biểu tình thiếu niên đau khổ, lông mày Tomioka Giyuu hơi nhíu lại.
"Một kẻ ngay cả tình trạng của bản thân cũng không biết thì không có tư cách làm kiếm sĩ."
Thế rồi anh nhìn thấy dáng vẻ nắm chặt bàn tay muốn khóc nhưng lại cực lực kiềm lại, một đứa trẻ vốn nhiều tình cảm phong phú tại sao lại phải kiềm chế đến như vậy? Tomioka Giyuu không hiểu lắm, anh chỉ vén haori, ôm thiếu niên vào lòng, Kamado Tanjirou không đẩy anh ra, nhưng cũng không khóc. Tomioka Giyuu suy nghĩ một lát, dùng tay kia xoa đầu cậu nhóc, nhẹ giọng nói.
"Không ai nhìn thấy."
Rất nhanh Giyuu liền cảm giác vạt áo mình ẩm ướt, Tanjirou nắm chặt áo anh, khóc lớn, bả vai co rút cùng thanh âm nghẹn ngào đủ để thấy cậu khổ sở đến chừng nào, Giyuu thấy lòng mình cũng trĩu nặng.
Cũng không biết đã ôm Kamado Tanjirou đứng ở ngoài bao lâu, mặt trời hoàng hôn nóng bức làm mồ hôi chảy thành lớp mỏng, nhưng điều khiến Giyuu không biết phải nói gì- chính là thiếu niên thế mà khóc lóc một hồi liền ngủ mất rồi. Anh nâng áo haori, khuôn mặt Kamado Tanjirou khóc lóc ướt nhẹp nước mắt nước mũi, áo của anh cũng vì thế mà gặp họa theo, nhưng Giyuu chỉ im lặng tự tay dùng áo lau sạch mặt đối phương, trở tay đem người bế lên, Kamado Tanjirou đã sớm bị mệt quá sức, động tĩnh lớn như vậy cũng không khiến cậu tỉnh giấc, thiếu niên chỉ theo bản năng tìm một vị trí thoải mái, dán cái trán lên cổ của anh, hơi ấm quẩn quanh trên da có chút ngứa ngáy.
Mà giờ phút này Tomioka Giyuu vẫn còn chưa rõ, cái ngứa ngáy ấy không phải ở cổ, mà là ở trong tâm.
※
Dạo gần đây Tsuyuri Kanawo đột nhiên phát hiện ra một bí mật nho nhỏ của Kamado Tanjirou.
Kể từ sau trận chiến với Muzan Kibutsuji, đội kiếm sĩ có một khoảng thời gian yên lặng, thương vong vô số, nhân thủ thiếu nghiêm trọng, tất cả mọi người phải động viên giúp đỡ lẫn nhau, Kanawo cũng không ngoại lệ.
Mà Tomioka Giyuu bị trọng thương phải nghỉ ngơi gần một tháng mới miễn cưỡng khôi phục trạng thái, mà thời điểm Tomioka Giyuu rơi vào hôn mê, Kamado Tanjirou tỉnh lại còn sớm hơn trong dự đoán, nhưng câu đầu tiên cậu hỏi sau khi tỉnh dậy lại là『 Giyuu-san không có chuyện gì chứ? 』
Kanawo lúc đầu chỉ cảm thấy chắc là do cảm tình giữa đàn anh và đàn em rất tốt nên không suy nghĩ nhiều, mãi đến một ngày, cô mang một loại thuốc băng bó đến để thay cho Tomioka Giyuu đang hôn mê liền ở cửa thoáng thấy Kamado Tanjirou ngồi ở mép giường. Không biết vì sao, Kanawo lại tự giác dừng bước, cô yên lặng đứng ở cửa, nhìn Kamado Tanjirou hai tay nắm chặt tay của nam nhân trên giường, thiếu niên mấp máy môi không biết là đang nói gì, sau cùng đối phương nhắm hai mắt lại, khẽ hôn lên tay nam nhân, dáng vẻ thận trọng và thành kính, phảng phất như thể người trên giường là bảo vật quan trọng của chính mình.
Kanawo đứng ở cửa nhìn một hồi, cuối cùng chọn cách lặng lẽ rời đi, cô yên lặng nghĩ, vết thương của Giyuu-san cứ để một lát sau rồi thay thuốc cũng được.
※
Từ sau cuộc đại chiến với Muzan Kibutsuji, Kamado Tanjirou liền xác định tình cảm của mình dành cho Tomioka Giyuu, hoặc là nói, trước đó cậu đã mơ hồ phát hiện ra cảm xúc này với đàn anh của mình, chỉ là tình cảm khác thế tục này thực sự khiến cậu khó khăn mở miệng, cũng sợ gây rắc rối cho đối phương.
Nam nhân nằm trên giường yên lặng, phảng phất như là thi thể biết hô hấp, Kamado Tanjirou ngồi bên giường nắm chặt tay đối phương, xúc cảm ấm áp có tác dụng trấn an lòng người, tựa như làm như vậy, cậu có thể cảm thấy Tomioka Giyuu vẫn còn sống.
"Giyuu-san... Xin lỗi, nếu như em có thể mạnh hơn..."
"Nếu như... Nếu như em có thể nói với anh rằng em thích anh thì tốt rồi..."
Cậu thấp giọng lầm bầm, thanh âm chỉ có cậu và nam nhân nghe được, chỉ có ở thời điểm đối phương không có ý thức, Kamado Tanjirou mới dám đem lòng mình lặng lẽ bày tỏ.
Nhưng vì quá chú tâm mà cậu bỏ qua đầu ngón tay chợt co rút của Tomioka Giyuu.
Hết.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz