Sieu Quay Truong K W Mikahawa Zenkura
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT PHỤ1.REY (TÊN THẬT: REYCHI HAKIOTA)2.KEY (TÊN THẬT :KEYCHI HAKIOTA)3.JEY (TÊN THẬT: JEYCHI HAKIOTA)CẢ 3 NGƯỜI NÀY ĐỀU K CÓ 1 LAI LỊCH RÕ HAY CỤ THỂ NÀO VÌ ĐỀU ĐƯỢC SANDY VÀ 1 NGƯỜI NỮA NHẶT VỀ VÀ NUÔI DẠY CHO TỚI LỚN CÙNG NHAU.CHỈ CÓ LEO LÀ NGƯỜI VIỆT CÒN JEY, REY, KEY ĐỀU LÀ NGƯỜI NHẬT CẢ, VÀ HIỆN TẠI ĐỀU BẰNG TUỔI VỚI LEO
-----------------------
_Ummmm….buồn ngủ quá _Sandy vươn vai_Chậc, mấy nàng hôm qua quậy 1 bữa ở trường mà giờ nổi tiếng quá nè. Đi đâu cũng như là người nổi tiếng ý, các ánh mắt cứ ngước theo không nguôi à_Ren trêu_Xì, hay lắm ý mà nhìn. Bọn kia, nhìn cái gì mà nhìn? Chọc mù mắt bây giờ _Sandy quát um lên_Nè, đừng có quát lung tung chứ Sandy_Mika mắng_Xì, khó chịu quá _Sandy nhăn mặt_Sao vậy? Lại thiếu ngủ nên cáu tụi nó hả nàng? _Kyu Min cười_Không! Đói quá _Sandy xoa xoa bụng, nhăn mặt_Haha, vậy ra canteen ăn đi mọi người, tui bao _Koon Ham nói_Ý, không được, anh không đủ tiền bao em đâu….em ăn lắm cực _Sandy xua tay, ấp úng nói_Lợn à mà lắm _Kelvin chen vào_Muốn chết lắm à mà kêu tui lợn _Sandy lườm_Ờ, không lợn thì động vật ăn tạp vậy, được không ?_Kelvin nhe răng cười đểu_Này, tin ta nhai đầu mi thay thức ăn không hả? _Sandy đe dọa_Haha, thách _Kelvin lại cười đểuSandy đang định xắn tay áo, lấy đà để bật lên túm mái tóc chải chuốt của Kelvin cắn cho bõ cục tức, bõ đói thì bỗng nhiên có 1 tiếng hét thất thanh la lên làm cả lũ giật mình….._A……….A………A……._Giọng nữ la thất thanh_Có chuyện gì vậy nhỉ? _Kyu Min ngó ngang ngó dọc_Ở đằng kia kìa _Koon Ham chỉ_Qua đấy xem đi _Sandy giục, túm cả lũ chạy qua đóHiện ra trước mắt tụi nó là 1 nhỏ ắn mặc cực kì bình thường nếu không muốn nói là nhếch nhác đang bị 1 lũ 5 thằng con trai úm đánh 1 cách cực kì thô bạo…_Dừng lại…._Sandy nhảy vào đá văng 2 thằng đập vào cái cây gần đó_Tụi bây là loại gì vậy hả? 1 đứa con gái như vậy mà 5 thằng nhảy vào úm mà không biết nhục à? _Sandy quát_Không phải chuyện của mày, biến _Thằng này vung tay tính đấm Sandy_Nhóc, tính đánh ai thế? _Kelvin túm tay thằng đó bẻ ra đằng sau_Ơ…anh…._Thằng đó nhìn Kelvin ấp úng_Ê! Thằng kia, đứng lại _Sandy chỉ 2 thằng đang có ý định “tẩu vi thượng sách”_Nhóc, ở lại nói chuyện đã chứ _Koon Ham túm cổ 1 thằng_ “Bốp” Tính bỏ của chạy lấy người à cu? Thế là không xong với chị đâu nhé _Kyu Min tặng cho em đấy 1 cái cốc vào đầu_Em, không sao chứ? _Sandy ngồi xuống, đưa cho cô bé nước mắt tèm lem cái khăn tay_Dạ, không ạ, cảm ơn chị _Cô bé nhận từ tay Sandy chiếc khăn tay_Sao em lại bị lũ này đánh vậy ?_Sandy nhẹ nhàng hỏi_Em….em….không biết ạ …._Cô bé khóc thút thít_Tụi bây, nói nghe sao lại đánh em ý _Sandy trừng mắt nhìn mấy thằng
_Em…..em….._Mấy thằng đó ấp úng_Mày, nói nghe coi nào _Kevin bóp mạnh tay thằng bị tóm_A….a….Dạ, là có người thuê tụi em đánh ạ _Thằng bé nhăn mặt, bậm môi đau đớn_Ai? _Kelvin hỏi_Tụi em không biết, tụi em chỉ được nhận tiền và lệnh để đánh thôi chứ chưa bao giờ gặp mặt người thuê cả. Anh, anh tha cho tụi em…. _Thằng bé van xin_Hừ, thui thả tụi nó ra đi _Sandy nói_Sao lại thả? _Kelvin nhăn mặt_Xì, bọn này không biết gì đâu, thui thả đi đi, giữ ở đây cũng không ích gì _Sandy xua xua tayKelvin, Koon Ham, Kyu Min thả tay cho chúng đi; trông mấy thằng đó chạy mà nom buồn cười muốn chết luôn, cứ như kiểu bị ma đuổi đằng sau vậy….._Alo! Leo hả? Lên trường chị bảo, lẹ lên nhé _Sandy rút điện thoại gọi cho Leo_Ủa? gọi Leo làm gì vậy Sandy _Kyu Min hỏi_Đưa em này về. Tụi mình còn phải học mà, để em ý về 1 mình tui không yên tâm _Sandy nói_Em cám ơn chị ạ _Cô bé bẽn lẽn nói_Không có chi, em tên gì vậy ?_Sandy cười hiền_Em là Xian Lin _Cô bé nói_Rùi, vậy chị gọi em là Lin nhé. Nếu ai bắt nạt Lin nữa thì em cứ tới méc với chị nhé; chị là Lee Sandy ban 2 nhóm 1, cấp King ha _Sandy cười tươi_Dạ _Cô bé khẽ gật đầu_Chị _Leo chạy tới cùng tới Rey, Key, Jey_Ủa? Mấy thằng kia , chị gọi có mình thằng Leo chứ có gọi 3 đứa đâu _Sandy chỉ tay về phía Jey, Rey, Key_Xì, chị thiên vị nhé. Sao chị chỉ gọi cho mình tên Leo mà không gọi cho chúng em, may lúc chị gọi là tụi em đang ở cùng với tên Leo_Rey nhăn mặt_Chậc, được rồi. Vậy nếu 3 đứa đã ham hố dữ vậy thì đây, cô bé này nhờ 3 đứa chăm sóc giúp chị nhé, OK _Sandy đẩy Lin sang phía Rey_Ặc, thứ gì đây? _Rey nhăn mặt nhìn nhỏ Lin giờ trông không những nhếch nhác mà vì bị đánh nên còn rất bẩn nữa_”Bốp” Thứ gì mà thứ, muốn ăn đánh hả thằng ngốc này _Sandy cốc cho Rey 1 cái thằng tay_Nhưng mà tại vì…. _Rey nhăn nhó_Thôi chị Sandy ơi em tự về cũng được, không cần phiền mấy bạn đấy đâu…._Lin cười buồn_Không được. Chẳng phải muốn giúp chị mày sao? Đó, đưa cô bé này đi thay đồ, khám bệnh coi có sao không, tắm rửa nữa, rồi đưa em ý về nhà. Mày mà động tay chân vào em ý thì đừng có trách chị ác, mau làm đi, cấm cãi _Sandy đe dọa_Chậc, cố gắng nha Rey, tui về nhà ngủ đây _Jey ngáp dài_Sướng nhá _Leo cười_Cố gắng nha mày _Key vỗ vai thằng bạn_Ặc, tụi mày nói cứ như việc của mình tao ý. Tao giết giờ _Rey túm cổ 3 thằng bạn_Ăn đập giờ 4 thằng kia. Chị phải vào lớp bi giờ nè _Sandy quát_Dạ _4 thằng “dạ” 1 tiếng mà dài thườn thượt tới tận km à………_Mấy cô cậu kia, đứng lại xem nào _1 bà giáo mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng cùng với quần Tây , đeo kính cần, tóc búi dài, mặt nhọn, gò má cao nhìn cũng đủ biết là thuộc loại đanh đá và cực sát trai_Ớ, bà nào đây?_Sandy đần mặt, chỉ tay về phía bà giáo_Ặc, im giùm cái bồ, cô giáo đó _Mika bịt mồm Sandy_Hừ, cô được lắm, hôm qua thì đánh nhau giờ lại bắt nạt các em lớp dưới , thêm tội vô lễ với cô giáo nữa .Để tôi xem cô còn lộng hành, bố láo được tới bao giờ…_bà giáo đẩy cộng kính cổ lỗ sĩ của mình lên cao_Hở, bắt nạt học sinh trong trường, ai vậy cô? _Sandy trố mắt nhìn bà giáo_Thế nếu không sao cô cậu vây quanh em học sinh này làm gì? Quần áo em ý rách hết rồi kìa. …đừng tưởng cô cậu có bố mẹ giàu có chút mà làm phách ở trường này nhé…._Bà giáo quát lớn, chỉ tay vào Lin_Ăc…. Đấy là _Sandy đang định cãi lại thì bà ta cắt lời_ Không nói gì nữa cô cậu lên phòng giáo viên ngay cho tôi_Bà giáo quát lớnTụi nó biết là giờ cãi bà cũng chẳng được cái gì nên đành lên phòng giáo viên còn cô bé Lin thì được 4 đứa em của Sandy hộ tống về….. Họ bước đi nhưng phía sau Sandy lại có 1 nụ cười man rợ, mang đầy mưu mô đã nở khiến cô hơi rùng mình lạnh gáy………_Đói quá, không được ăn thì chớ lại còn phải ngồi đần mặt ra đây cả buổi à _Sandy ngăn mặt, xoa xoa cái bụng rỗng đang kêu gào đình công vì đói của mình_Này, tại sao tụi này cũng phải lên theo là sao? _Kelvin hỏi_Ai bít _Ren thở dài_Bực quá, chưa bao giờ phải bước chân vào cái phòng này à. Tui mún ra khỏi cái chỗ này càng nhanh càng tốt, Ren gọi đi_Mika tỏ ra khó chịu_Gọi gì thế? _Sandy hỏi_Gọi papa, nhờ papa giải quyết dùm _Ren cười_Chậc, chắc tui cũng phải gọi quá_ Kyu Min lôi điện thoại ra_Thui thui, khỏi đi. Để đó để Sandy xử cho, hehe_Sandy cười toe toét_Hừ, mấy cô cậu muốn hỏi ai hả?Đưa tất cả điện thoại đây _Bà giáo ngồi đó nghe tụi nó thao thao bất tuyệt nãy giờ, đập bàn cái “rầm” nói_Ố ồ…_Sandy nói (Trả hiểu được nhỏ này phản bác hay như thế nào)_Này, cô đâu có quyền làm vậy _Kelvin bắt đầu cáu_Chậc, cô làm hơi quá rồi đó _Koon Ham này giờ ngồi im, bây giờ mới lên tiếng_Sao? Tôi là cô giáo còn mấy cô cậu chỉ là học sinh thôi hiểu chưa? Có nghe không? để tất cả điện thoại ra đây _Bà giáo nói mà cứ như hét lên_Chậc, sợ ế…….hixx…. thui thì để vậy….._Sandy rút cái Iphone 4 ra_Ờ rồi, để thì để xem cô làm gì tụi em _Kyu Min đặt cái điện thoại màu hồng lên bàn, vênh mặt lên nhìn bà giáo đầy thách thứcRồi cả lũ mấy đứa lần lượt để điện thoại lên bàn, toàn là điện thoại sịn sáng bóng loáng luôn….nào là Iphone 4, Nokia 8800,….. tất cả đều là những mặt hàng điện thoại đắt về tiền mà còn là những hãng điện thoại mang tầm cỡ chỉ có những doanh nhân hạng sang mới dùng của các hãng điện thoại hàng đầu như: Nokia, O2, Iphone, Samsung,…..cũng phải tầm từ 20 triệu đổ lên
_Này cô, cô làm mất cái điện thoại nào của tụi em là cô đền ốm đấy _Kelvin cảnh cáo_Thưa cô, vậy cô tính làm gì tụi em đây? Kêu tụi em lên đây là cứ ngồi đần mặt ra đây uống nước chè xanh chán quá cô ơi _Sandy hỏi
_Hừ, tôi đã bảo từ nãy là mấy cô cậu ngồi viết cho tôi cái bản kiểm điểm về lỗi của mình để tôi nộp cho hiệu trưởng cơ mà _Bà giáo gõ xuống bàn_Cô đùa tụi em hả? Bao tuổi rồi mà con viết bản kiểm điểm_ Kelvin cáu điên người_Thưa cô, em thấy hay như thế này đi… thay vì mấy cái bàn kiểm điểm vớ vẩn này thì cô đưa tụi em lên gặp thẳng thầy hiệu trưởng có phải nhanh hơn không ạ _Sandy cười tươi_Hả? Sandy cậu hâm hả? Biết hiệu trưởng trường này nổi tiếng là nghiêm khắc không hả? _Ren nhăn mặt_Chậc, lo gì chứ…. Cứ để Sandy nói chuyện với thầy xem sao_Hừ, được. Tốt nhất lên gặp thầy để xem thầy xử cô cậu như thế nào. Là mấy cô cậu muốn vậy nhé _Bà giáo nở nụ cười đầy mãn nguyện_Sandy ơi _Ren mặt đần raThế là cả lũ cùng bà giáo kéo nhau lên phòng thầy hiệu trưởng. Mấy đứa bạn thì toát mồ hôi hột trong khi Sandy thì nó cứ cười toe toét mãi không thôi còn tên Kelvin thì chẳng có phản ứng gì cả, mặt khôg buồn cũng không vui, sợ thì càng không có….. Cô giáo bước tới gõ cửa phòng thầy hiệu trưởng_Mời vào_1 giọng nam hơi khàn khàn nhưng lạnh lùng vang lênCô giáo đẩy cửa bước vào, lũ tụi nó bước theo sau. Cô giáo với khuôn mặt hết sức nghiêm nghị và đầy kính trọng cúi chào thầy hiệu trưởng đang dán mắt vào cái màn hình vi tính chẳng thèm ngẩng lên ngó ngàng xem có chuyện gì…._Chào thầy ạ _ Cô giáo khúm núm_Ừm, có chuyện gì không cô giáo? _Thầy hỏi nhưng cũng chẳng ngẩng lên lấy 1s_Dạ thưa thầy, tôi muốn nhờ thầy dạy bảo 6 đứa học sinh này hộ tôi ạ. Lac học sinh của trường King World nổi tiếng mà tụi nó cậy nhà mình có quyền lực , giàu có mà hết đánh nhau trong trường tới bắt nạt bạn bè, lại còn vô lễ với thầy cô giáo nữa ạ !!!_Bà giáo nói 1 tràng không nghỉ. Khiến Sandy cũng thầm cảm phục bởi cái hơi dai của bà._Là ai vậy ?_Thầy hiệu trưởng bỏ cái kiếng xuống bàn, ngẩng lên, hướng mắt về phía tụi nóKhuôn mặt thầy hiện lên mà theo tụi nó thấy là 1 khuôn mặt cực kì nghiêm nghị, đầy quyết đoán, lạnh lùng nhưng cũng không kém phần thanh tú, trí thức mặc dù đã bị cái khắc nghiệt của thời gian tàn phá ít nhiều….._Thưa papa là con ạ _Nó đứng ngay trước bàn thầy hiệu trưởng, nhoẻn miệng nở 1 nụ cười rõ là tươi ( không biết là nó chạy lên bàn thầy từ lúc nào nữa luôn = =.)Khuôn mặt thầy từ lạnh lùng chuyển sang bất ngờ, ngạc nhiên rồi rạng rỡ, vui mừng đến lạ kì khi nhìn thấy Sandy. Thầy ôm Sandy vào lòng , khuôn mặt chàn đầy hạnh phúc và nói với Sandy bằng 1 giọng nói cực kì ấm áp :_Con gái yêu của ba_Papa đau con rùi _Sandy giả vơ nhăn mặt đùa hiệu trưởng_Hihi, papa xin lỗi, tại papa nhớ con quá đó mà. Con gái của papa xinh quá, càng lớn càng đẹp ra à _Ông xoa đầu Sandy_Hê, con ba mà, lại chẳng _Sandy cười tít mắt_Dạ, thưa thầy…._Bà giáo chen vào_Sao thế? _Thầy nghiêng mặt nhìn_Chuyện tụi học sinh này….thầy….thầy định xử lý như thế nào ạ? _Bà giáo chỉ vào tụi nó, giọng hơi run vì chứng kiến cảnh vừa rồi nhưng mà đâm lao phải theo lao nên bà cũng cố cho bằng được_Sandy, chuyện đó là sao? _ Ông hỏi Sandy_Chú à! Tại tụi con, mấy nhỏ đó hiểu lầm nên mới tới trường ta định đánh 3 cô ấy ạ _Kelvin lên tiếng_Ồ! Kelvin, cháu cũng ở đây hả? _Thầy nhìn Kelvin cười hiền_Dạ, con chào chú _Kelvin lễ phép cúi chào thầy hiệu trưởng và cũng là chú ruột của mình_Được rồi, ta đã hiểu sơ qua vấn đề rồi. Cô giáo cứ ra ngoài đi, việc còn lại cứ để ta giải quyết, giờ ta muốn nói chuyện với mầy đứa nhỏ này đã _Thầy ra hiệu cho cô giáo lui ra ngoài_Ơ, nhưng thưa thầy, tụi nó….chuyện này….._Cô giáo ú ớ khônv hiểu chuyện gì đang diễn ra_Hừ! cô giáo này, tôi thấy cô cũng nên về xem lại mình đi, không nhất thiết phải nghiêm khắc quá đáng với bọn trẻ thế đâu. Mà tôi thấy tốt nhất là cô không nên can dự vào nếu như không muốn là người phải ra trường đầu tiên.._Thầy từ tốn nói nhưng mà những lời nói lại cực kì đanh thép_Sao…sao lại thế ạ? Thầy…. _Giọng bà giáo run run, không nói nên mới_Tôi đã nhắc cô không biết bao nhiêu lần rằng đừng để ý tới hành động của bọn học sinh nhóm 1, cấp King làm gì rồi cơ mà….Gia đình chúng rất đặc biệt tới mức lí lịch còn bị phong tỏa bảo vệ nữa cơ mà…..Và nhất là 6 đứa này thì gia đình tụi nó cũng đã chẳng bình thường chút nào rồi, dù là ở cấp King cũng chẳng đủ nói hết thân phận của bọn nó đâu….._Thầy lắc đầu, nhìn bà giáo đang ra sức biện hộ cho mình_Còn nữa, nếu nói thẳng ra thì gia đình của mấy đứa là như vậy nhưng chúng còn có cả 1 thế lực mạnh hơn gia đình mình ở phía sau cơ….Kelvin, Sandy, Koon Ham,Kyu Min, Ren, Mika…các con được nuôi dưỡng tới ngày hôm nay là vì các con được ấn định sẽ là người thay đổi thế giới ngày hôm nay đó _Thầy nói tiếp, nhìn tụi nó bằng ánh mắt trìu mến nhưng tràn đầy niềm tin_Dạ, vậy tôi xin lui ạ _Bà giáo đã biết mình động phải ổ kiến lửa nên lễ phép rút lui_Chậc, papa à, ba có khoa trương tụi con quá không? Tụi con có làm gì được đâu à _Sandy nhìn papa nó nói_Hì, con gái cưng của ba, giờ con đang ở đâu vậy? Hay qua nhà papa sống đi _Ông nhìn Sandy cười hiền (đánh trống lảng sang truyện khác lun )_Thui papa à, con đang ở ngôi nhà ngòai ô papa con xây cho rùi. Con còn ở với Leo nữa mà papa cứ yên tâm đi ạ _Nó cười tươi_Ùm, thế thì được. Cái thằng Leo ta kêu nó về nhà ta ở lúc con không có ở Nhật mà nó có chịu nghe đâu, cứ lang thang bên ngoài suốt. Ta cũng kêu nó đi Mĩ với thằng con ta để học hỏi thêm mà nó nhất quyết sống chết cũng không chịu đi nốt. Nó cứ kêu là đợi con sang, nó đi nhỡ con sang mà nó không ở đấy thì con biết làm thế nào à. Thật là ngang hết biết _Ông nói thở dài cái thượt_Hì hì, kệ nó đi papa, tính Leo trước giờ vẫn thích sống tự do, có chịu nghe người nào đâu à _ Sandy cười._Ừm, Sandy này…đây là….? _Mika lên tiếng hỏi_À! Hehe, nói chuyện với papa mà quên mất không giới thiệu với mấy người. Hì, đây là 1 trong 10 người ba nuôi của Sandy đó, chứ không phải ba ruột đâu. Papa là người đỡ đầu cho Sandy đó; ba đã giúp đỡ và dạy bảo cho Sandy rất nhiều khi Sandy sang Nhật _Sandy nói mà cười cực kì hạnh phúc luôn_Tụi con chào thầy ạ _Mấy đứa cúi chào thầy lễ phépÔng nhìn 6 đứa trẻ không những vừa đẹp người lại đẹp nết 1 cách cực kì hài lòng và tin tưởng rằng tụi nó sẽ được việc về sau này, ông nở nụ cười hiền từ:_Được rồi, các con không cần phải câu nệ lễ phép quá vậy đâu. Koon Ham, Kyu Min, Ren, Mika …ta mong các con hãy giúp đỡ Sandy và Kelvin nhé, 2 đứa nó quậy lắm đấy (ặc, ặc thầy giao con cho giắc roài thầy ơi, 4 đứa này quậy có khác gì 2 đứa kia đâu)_Dạ, tụi con biết ạ _Koon Ham cười_Thui, papa làm việc đi nhà, tui con ra ngoài đây, không làm phiền papa nữa _Sandy chào papa nó_Ừ, rảnh thì dẫn các bạn qua nhà papa chơi luôn nha _Ông cười_Dạ, con chào papa_Con chào chú_Tụi con chào thầy ạ6 đứa chúng nó kéo nhau ra khỏi phòng hiệu trưởng mặt cười toe toét chứ chẳng hề méo sệch như những đứa khác.Sandy vươn vai , hít 1 hơi thật dài đầy thoải mái kéo cả lũ xuống canteen măm măm 1 bữa no nêCòn thầy, tuy cả lũ đã đi từ lâu, dù cánh cửa phòng hiệu trưởng đã đóng nhưng thầy vẫn cứ nhìn về hướng đó mãi; cái hướng mà nơi 6 đứa nhóc đã được ấn định rằng sẽ là những người thay đổi cái chiến trường khắc nghiệt này để thế giới có thể được sống yên bình hơn 1 chút . Thầy đan 2 tay vào nhau, ánh mắt xa xăm, thầy khẽ nói:_Kelvin, Sandy thằng nhóc đó có bước quá được khỏi cánh cửa đó không là nhờ cả vào 2 con đó.
-----------------------
_Ummmm….buồn ngủ quá _Sandy vươn vai_Chậc, mấy nàng hôm qua quậy 1 bữa ở trường mà giờ nổi tiếng quá nè. Đi đâu cũng như là người nổi tiếng ý, các ánh mắt cứ ngước theo không nguôi à_Ren trêu_Xì, hay lắm ý mà nhìn. Bọn kia, nhìn cái gì mà nhìn? Chọc mù mắt bây giờ _Sandy quát um lên_Nè, đừng có quát lung tung chứ Sandy_Mika mắng_Xì, khó chịu quá _Sandy nhăn mặt_Sao vậy? Lại thiếu ngủ nên cáu tụi nó hả nàng? _Kyu Min cười_Không! Đói quá _Sandy xoa xoa bụng, nhăn mặt_Haha, vậy ra canteen ăn đi mọi người, tui bao _Koon Ham nói_Ý, không được, anh không đủ tiền bao em đâu….em ăn lắm cực _Sandy xua tay, ấp úng nói_Lợn à mà lắm _Kelvin chen vào_Muốn chết lắm à mà kêu tui lợn _Sandy lườm_Ờ, không lợn thì động vật ăn tạp vậy, được không ?_Kelvin nhe răng cười đểu_Này, tin ta nhai đầu mi thay thức ăn không hả? _Sandy đe dọa_Haha, thách _Kelvin lại cười đểuSandy đang định xắn tay áo, lấy đà để bật lên túm mái tóc chải chuốt của Kelvin cắn cho bõ cục tức, bõ đói thì bỗng nhiên có 1 tiếng hét thất thanh la lên làm cả lũ giật mình….._A……….A………A……._Giọng nữ la thất thanh_Có chuyện gì vậy nhỉ? _Kyu Min ngó ngang ngó dọc_Ở đằng kia kìa _Koon Ham chỉ_Qua đấy xem đi _Sandy giục, túm cả lũ chạy qua đóHiện ra trước mắt tụi nó là 1 nhỏ ắn mặc cực kì bình thường nếu không muốn nói là nhếch nhác đang bị 1 lũ 5 thằng con trai úm đánh 1 cách cực kì thô bạo…_Dừng lại…._Sandy nhảy vào đá văng 2 thằng đập vào cái cây gần đó_Tụi bây là loại gì vậy hả? 1 đứa con gái như vậy mà 5 thằng nhảy vào úm mà không biết nhục à? _Sandy quát_Không phải chuyện của mày, biến _Thằng này vung tay tính đấm Sandy_Nhóc, tính đánh ai thế? _Kelvin túm tay thằng đó bẻ ra đằng sau_Ơ…anh…._Thằng đó nhìn Kelvin ấp úng_Ê! Thằng kia, đứng lại _Sandy chỉ 2 thằng đang có ý định “tẩu vi thượng sách”_Nhóc, ở lại nói chuyện đã chứ _Koon Ham túm cổ 1 thằng_ “Bốp” Tính bỏ của chạy lấy người à cu? Thế là không xong với chị đâu nhé _Kyu Min tặng cho em đấy 1 cái cốc vào đầu_Em, không sao chứ? _Sandy ngồi xuống, đưa cho cô bé nước mắt tèm lem cái khăn tay_Dạ, không ạ, cảm ơn chị _Cô bé nhận từ tay Sandy chiếc khăn tay_Sao em lại bị lũ này đánh vậy ?_Sandy nhẹ nhàng hỏi_Em….em….không biết ạ …._Cô bé khóc thút thít_Tụi bây, nói nghe sao lại đánh em ý _Sandy trừng mắt nhìn mấy thằng
_Em…..em….._Mấy thằng đó ấp úng_Mày, nói nghe coi nào _Kevin bóp mạnh tay thằng bị tóm_A….a….Dạ, là có người thuê tụi em đánh ạ _Thằng bé nhăn mặt, bậm môi đau đớn_Ai? _Kelvin hỏi_Tụi em không biết, tụi em chỉ được nhận tiền và lệnh để đánh thôi chứ chưa bao giờ gặp mặt người thuê cả. Anh, anh tha cho tụi em…. _Thằng bé van xin_Hừ, thui thả tụi nó ra đi _Sandy nói_Sao lại thả? _Kelvin nhăn mặt_Xì, bọn này không biết gì đâu, thui thả đi đi, giữ ở đây cũng không ích gì _Sandy xua xua tayKelvin, Koon Ham, Kyu Min thả tay cho chúng đi; trông mấy thằng đó chạy mà nom buồn cười muốn chết luôn, cứ như kiểu bị ma đuổi đằng sau vậy….._Alo! Leo hả? Lên trường chị bảo, lẹ lên nhé _Sandy rút điện thoại gọi cho Leo_Ủa? gọi Leo làm gì vậy Sandy _Kyu Min hỏi_Đưa em này về. Tụi mình còn phải học mà, để em ý về 1 mình tui không yên tâm _Sandy nói_Em cám ơn chị ạ _Cô bé bẽn lẽn nói_Không có chi, em tên gì vậy ?_Sandy cười hiền_Em là Xian Lin _Cô bé nói_Rùi, vậy chị gọi em là Lin nhé. Nếu ai bắt nạt Lin nữa thì em cứ tới méc với chị nhé; chị là Lee Sandy ban 2 nhóm 1, cấp King ha _Sandy cười tươi_Dạ _Cô bé khẽ gật đầu_Chị _Leo chạy tới cùng tới Rey, Key, Jey_Ủa? Mấy thằng kia , chị gọi có mình thằng Leo chứ có gọi 3 đứa đâu _Sandy chỉ tay về phía Jey, Rey, Key_Xì, chị thiên vị nhé. Sao chị chỉ gọi cho mình tên Leo mà không gọi cho chúng em, may lúc chị gọi là tụi em đang ở cùng với tên Leo_Rey nhăn mặt_Chậc, được rồi. Vậy nếu 3 đứa đã ham hố dữ vậy thì đây, cô bé này nhờ 3 đứa chăm sóc giúp chị nhé, OK _Sandy đẩy Lin sang phía Rey_Ặc, thứ gì đây? _Rey nhăn mặt nhìn nhỏ Lin giờ trông không những nhếch nhác mà vì bị đánh nên còn rất bẩn nữa_”Bốp” Thứ gì mà thứ, muốn ăn đánh hả thằng ngốc này _Sandy cốc cho Rey 1 cái thằng tay_Nhưng mà tại vì…. _Rey nhăn nhó_Thôi chị Sandy ơi em tự về cũng được, không cần phiền mấy bạn đấy đâu…._Lin cười buồn_Không được. Chẳng phải muốn giúp chị mày sao? Đó, đưa cô bé này đi thay đồ, khám bệnh coi có sao không, tắm rửa nữa, rồi đưa em ý về nhà. Mày mà động tay chân vào em ý thì đừng có trách chị ác, mau làm đi, cấm cãi _Sandy đe dọa_Chậc, cố gắng nha Rey, tui về nhà ngủ đây _Jey ngáp dài_Sướng nhá _Leo cười_Cố gắng nha mày _Key vỗ vai thằng bạn_Ặc, tụi mày nói cứ như việc của mình tao ý. Tao giết giờ _Rey túm cổ 3 thằng bạn_Ăn đập giờ 4 thằng kia. Chị phải vào lớp bi giờ nè _Sandy quát_Dạ _4 thằng “dạ” 1 tiếng mà dài thườn thượt tới tận km à………_Mấy cô cậu kia, đứng lại xem nào _1 bà giáo mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng cùng với quần Tây , đeo kính cần, tóc búi dài, mặt nhọn, gò má cao nhìn cũng đủ biết là thuộc loại đanh đá và cực sát trai_Ớ, bà nào đây?_Sandy đần mặt, chỉ tay về phía bà giáo_Ặc, im giùm cái bồ, cô giáo đó _Mika bịt mồm Sandy_Hừ, cô được lắm, hôm qua thì đánh nhau giờ lại bắt nạt các em lớp dưới , thêm tội vô lễ với cô giáo nữa .Để tôi xem cô còn lộng hành, bố láo được tới bao giờ…_bà giáo đẩy cộng kính cổ lỗ sĩ của mình lên cao_Hở, bắt nạt học sinh trong trường, ai vậy cô? _Sandy trố mắt nhìn bà giáo_Thế nếu không sao cô cậu vây quanh em học sinh này làm gì? Quần áo em ý rách hết rồi kìa. …đừng tưởng cô cậu có bố mẹ giàu có chút mà làm phách ở trường này nhé…._Bà giáo quát lớn, chỉ tay vào Lin_Ăc…. Đấy là _Sandy đang định cãi lại thì bà ta cắt lời_ Không nói gì nữa cô cậu lên phòng giáo viên ngay cho tôi_Bà giáo quát lớnTụi nó biết là giờ cãi bà cũng chẳng được cái gì nên đành lên phòng giáo viên còn cô bé Lin thì được 4 đứa em của Sandy hộ tống về….. Họ bước đi nhưng phía sau Sandy lại có 1 nụ cười man rợ, mang đầy mưu mô đã nở khiến cô hơi rùng mình lạnh gáy………_Đói quá, không được ăn thì chớ lại còn phải ngồi đần mặt ra đây cả buổi à _Sandy ngăn mặt, xoa xoa cái bụng rỗng đang kêu gào đình công vì đói của mình_Này, tại sao tụi này cũng phải lên theo là sao? _Kelvin hỏi_Ai bít _Ren thở dài_Bực quá, chưa bao giờ phải bước chân vào cái phòng này à. Tui mún ra khỏi cái chỗ này càng nhanh càng tốt, Ren gọi đi_Mika tỏ ra khó chịu_Gọi gì thế? _Sandy hỏi_Gọi papa, nhờ papa giải quyết dùm _Ren cười_Chậc, chắc tui cũng phải gọi quá_ Kyu Min lôi điện thoại ra_Thui thui, khỏi đi. Để đó để Sandy xử cho, hehe_Sandy cười toe toét_Hừ, mấy cô cậu muốn hỏi ai hả?Đưa tất cả điện thoại đây _Bà giáo ngồi đó nghe tụi nó thao thao bất tuyệt nãy giờ, đập bàn cái “rầm” nói_Ố ồ…_Sandy nói (Trả hiểu được nhỏ này phản bác hay như thế nào)_Này, cô đâu có quyền làm vậy _Kelvin bắt đầu cáu_Chậc, cô làm hơi quá rồi đó _Koon Ham này giờ ngồi im, bây giờ mới lên tiếng_Sao? Tôi là cô giáo còn mấy cô cậu chỉ là học sinh thôi hiểu chưa? Có nghe không? để tất cả điện thoại ra đây _Bà giáo nói mà cứ như hét lên_Chậc, sợ ế…….hixx…. thui thì để vậy….._Sandy rút cái Iphone 4 ra_Ờ rồi, để thì để xem cô làm gì tụi em _Kyu Min đặt cái điện thoại màu hồng lên bàn, vênh mặt lên nhìn bà giáo đầy thách thứcRồi cả lũ mấy đứa lần lượt để điện thoại lên bàn, toàn là điện thoại sịn sáng bóng loáng luôn….nào là Iphone 4, Nokia 8800,….. tất cả đều là những mặt hàng điện thoại đắt về tiền mà còn là những hãng điện thoại mang tầm cỡ chỉ có những doanh nhân hạng sang mới dùng của các hãng điện thoại hàng đầu như: Nokia, O2, Iphone, Samsung,…..cũng phải tầm từ 20 triệu đổ lên
_Này cô, cô làm mất cái điện thoại nào của tụi em là cô đền ốm đấy _Kelvin cảnh cáo_Thưa cô, vậy cô tính làm gì tụi em đây? Kêu tụi em lên đây là cứ ngồi đần mặt ra đây uống nước chè xanh chán quá cô ơi _Sandy hỏi
_Hừ, tôi đã bảo từ nãy là mấy cô cậu ngồi viết cho tôi cái bản kiểm điểm về lỗi của mình để tôi nộp cho hiệu trưởng cơ mà _Bà giáo gõ xuống bàn_Cô đùa tụi em hả? Bao tuổi rồi mà con viết bản kiểm điểm_ Kelvin cáu điên người_Thưa cô, em thấy hay như thế này đi… thay vì mấy cái bàn kiểm điểm vớ vẩn này thì cô đưa tụi em lên gặp thẳng thầy hiệu trưởng có phải nhanh hơn không ạ _Sandy cười tươi_Hả? Sandy cậu hâm hả? Biết hiệu trưởng trường này nổi tiếng là nghiêm khắc không hả? _Ren nhăn mặt_Chậc, lo gì chứ…. Cứ để Sandy nói chuyện với thầy xem sao_Hừ, được. Tốt nhất lên gặp thầy để xem thầy xử cô cậu như thế nào. Là mấy cô cậu muốn vậy nhé _Bà giáo nở nụ cười đầy mãn nguyện_Sandy ơi _Ren mặt đần raThế là cả lũ cùng bà giáo kéo nhau lên phòng thầy hiệu trưởng. Mấy đứa bạn thì toát mồ hôi hột trong khi Sandy thì nó cứ cười toe toét mãi không thôi còn tên Kelvin thì chẳng có phản ứng gì cả, mặt khôg buồn cũng không vui, sợ thì càng không có….. Cô giáo bước tới gõ cửa phòng thầy hiệu trưởng_Mời vào_1 giọng nam hơi khàn khàn nhưng lạnh lùng vang lênCô giáo đẩy cửa bước vào, lũ tụi nó bước theo sau. Cô giáo với khuôn mặt hết sức nghiêm nghị và đầy kính trọng cúi chào thầy hiệu trưởng đang dán mắt vào cái màn hình vi tính chẳng thèm ngẩng lên ngó ngàng xem có chuyện gì…._Chào thầy ạ _ Cô giáo khúm núm_Ừm, có chuyện gì không cô giáo? _Thầy hỏi nhưng cũng chẳng ngẩng lên lấy 1s_Dạ thưa thầy, tôi muốn nhờ thầy dạy bảo 6 đứa học sinh này hộ tôi ạ. Lac học sinh của trường King World nổi tiếng mà tụi nó cậy nhà mình có quyền lực , giàu có mà hết đánh nhau trong trường tới bắt nạt bạn bè, lại còn vô lễ với thầy cô giáo nữa ạ !!!_Bà giáo nói 1 tràng không nghỉ. Khiến Sandy cũng thầm cảm phục bởi cái hơi dai của bà._Là ai vậy ?_Thầy hiệu trưởng bỏ cái kiếng xuống bàn, ngẩng lên, hướng mắt về phía tụi nóKhuôn mặt thầy hiện lên mà theo tụi nó thấy là 1 khuôn mặt cực kì nghiêm nghị, đầy quyết đoán, lạnh lùng nhưng cũng không kém phần thanh tú, trí thức mặc dù đã bị cái khắc nghiệt của thời gian tàn phá ít nhiều….._Thưa papa là con ạ _Nó đứng ngay trước bàn thầy hiệu trưởng, nhoẻn miệng nở 1 nụ cười rõ là tươi ( không biết là nó chạy lên bàn thầy từ lúc nào nữa luôn = =.)Khuôn mặt thầy từ lạnh lùng chuyển sang bất ngờ, ngạc nhiên rồi rạng rỡ, vui mừng đến lạ kì khi nhìn thấy Sandy. Thầy ôm Sandy vào lòng , khuôn mặt chàn đầy hạnh phúc và nói với Sandy bằng 1 giọng nói cực kì ấm áp :_Con gái yêu của ba_Papa đau con rùi _Sandy giả vơ nhăn mặt đùa hiệu trưởng_Hihi, papa xin lỗi, tại papa nhớ con quá đó mà. Con gái của papa xinh quá, càng lớn càng đẹp ra à _Ông xoa đầu Sandy_Hê, con ba mà, lại chẳng _Sandy cười tít mắt_Dạ, thưa thầy…._Bà giáo chen vào_Sao thế? _Thầy nghiêng mặt nhìn_Chuyện tụi học sinh này….thầy….thầy định xử lý như thế nào ạ? _Bà giáo chỉ vào tụi nó, giọng hơi run vì chứng kiến cảnh vừa rồi nhưng mà đâm lao phải theo lao nên bà cũng cố cho bằng được_Sandy, chuyện đó là sao? _ Ông hỏi Sandy_Chú à! Tại tụi con, mấy nhỏ đó hiểu lầm nên mới tới trường ta định đánh 3 cô ấy ạ _Kelvin lên tiếng_Ồ! Kelvin, cháu cũng ở đây hả? _Thầy nhìn Kelvin cười hiền_Dạ, con chào chú _Kelvin lễ phép cúi chào thầy hiệu trưởng và cũng là chú ruột của mình_Được rồi, ta đã hiểu sơ qua vấn đề rồi. Cô giáo cứ ra ngoài đi, việc còn lại cứ để ta giải quyết, giờ ta muốn nói chuyện với mầy đứa nhỏ này đã _Thầy ra hiệu cho cô giáo lui ra ngoài_Ơ, nhưng thưa thầy, tụi nó….chuyện này….._Cô giáo ú ớ khônv hiểu chuyện gì đang diễn ra_Hừ! cô giáo này, tôi thấy cô cũng nên về xem lại mình đi, không nhất thiết phải nghiêm khắc quá đáng với bọn trẻ thế đâu. Mà tôi thấy tốt nhất là cô không nên can dự vào nếu như không muốn là người phải ra trường đầu tiên.._Thầy từ tốn nói nhưng mà những lời nói lại cực kì đanh thép_Sao…sao lại thế ạ? Thầy…. _Giọng bà giáo run run, không nói nên mới_Tôi đã nhắc cô không biết bao nhiêu lần rằng đừng để ý tới hành động của bọn học sinh nhóm 1, cấp King làm gì rồi cơ mà….Gia đình chúng rất đặc biệt tới mức lí lịch còn bị phong tỏa bảo vệ nữa cơ mà…..Và nhất là 6 đứa này thì gia đình tụi nó cũng đã chẳng bình thường chút nào rồi, dù là ở cấp King cũng chẳng đủ nói hết thân phận của bọn nó đâu….._Thầy lắc đầu, nhìn bà giáo đang ra sức biện hộ cho mình_Còn nữa, nếu nói thẳng ra thì gia đình của mấy đứa là như vậy nhưng chúng còn có cả 1 thế lực mạnh hơn gia đình mình ở phía sau cơ….Kelvin, Sandy, Koon Ham,Kyu Min, Ren, Mika…các con được nuôi dưỡng tới ngày hôm nay là vì các con được ấn định sẽ là người thay đổi thế giới ngày hôm nay đó _Thầy nói tiếp, nhìn tụi nó bằng ánh mắt trìu mến nhưng tràn đầy niềm tin_Dạ, vậy tôi xin lui ạ _Bà giáo đã biết mình động phải ổ kiến lửa nên lễ phép rút lui_Chậc, papa à, ba có khoa trương tụi con quá không? Tụi con có làm gì được đâu à _Sandy nhìn papa nó nói_Hì, con gái cưng của ba, giờ con đang ở đâu vậy? Hay qua nhà papa sống đi _Ông nhìn Sandy cười hiền (đánh trống lảng sang truyện khác lun )_Thui papa à, con đang ở ngôi nhà ngòai ô papa con xây cho rùi. Con còn ở với Leo nữa mà papa cứ yên tâm đi ạ _Nó cười tươi_Ùm, thế thì được. Cái thằng Leo ta kêu nó về nhà ta ở lúc con không có ở Nhật mà nó có chịu nghe đâu, cứ lang thang bên ngoài suốt. Ta cũng kêu nó đi Mĩ với thằng con ta để học hỏi thêm mà nó nhất quyết sống chết cũng không chịu đi nốt. Nó cứ kêu là đợi con sang, nó đi nhỡ con sang mà nó không ở đấy thì con biết làm thế nào à. Thật là ngang hết biết _Ông nói thở dài cái thượt_Hì hì, kệ nó đi papa, tính Leo trước giờ vẫn thích sống tự do, có chịu nghe người nào đâu à _ Sandy cười._Ừm, Sandy này…đây là….? _Mika lên tiếng hỏi_À! Hehe, nói chuyện với papa mà quên mất không giới thiệu với mấy người. Hì, đây là 1 trong 10 người ba nuôi của Sandy đó, chứ không phải ba ruột đâu. Papa là người đỡ đầu cho Sandy đó; ba đã giúp đỡ và dạy bảo cho Sandy rất nhiều khi Sandy sang Nhật _Sandy nói mà cười cực kì hạnh phúc luôn_Tụi con chào thầy ạ _Mấy đứa cúi chào thầy lễ phépÔng nhìn 6 đứa trẻ không những vừa đẹp người lại đẹp nết 1 cách cực kì hài lòng và tin tưởng rằng tụi nó sẽ được việc về sau này, ông nở nụ cười hiền từ:_Được rồi, các con không cần phải câu nệ lễ phép quá vậy đâu. Koon Ham, Kyu Min, Ren, Mika …ta mong các con hãy giúp đỡ Sandy và Kelvin nhé, 2 đứa nó quậy lắm đấy (ặc, ặc thầy giao con cho giắc roài thầy ơi, 4 đứa này quậy có khác gì 2 đứa kia đâu)_Dạ, tụi con biết ạ _Koon Ham cười_Thui, papa làm việc đi nhà, tui con ra ngoài đây, không làm phiền papa nữa _Sandy chào papa nó_Ừ, rảnh thì dẫn các bạn qua nhà papa chơi luôn nha _Ông cười_Dạ, con chào papa_Con chào chú_Tụi con chào thầy ạ6 đứa chúng nó kéo nhau ra khỏi phòng hiệu trưởng mặt cười toe toét chứ chẳng hề méo sệch như những đứa khác.Sandy vươn vai , hít 1 hơi thật dài đầy thoải mái kéo cả lũ xuống canteen măm măm 1 bữa no nêCòn thầy, tuy cả lũ đã đi từ lâu, dù cánh cửa phòng hiệu trưởng đã đóng nhưng thầy vẫn cứ nhìn về hướng đó mãi; cái hướng mà nơi 6 đứa nhóc đã được ấn định rằng sẽ là những người thay đổi cái chiến trường khắc nghiệt này để thế giới có thể được sống yên bình hơn 1 chút . Thầy đan 2 tay vào nhau, ánh mắt xa xăm, thầy khẽ nói:_Kelvin, Sandy thằng nhóc đó có bước quá được khỏi cánh cửa đó không là nhờ cả vào 2 con đó.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz