Chap 3: NDA
Khi Namjoon ngồi xuống cạnh Jin, anh muốn hỏi vài điều nhưng lại không gom đủ can đảm sau vài giây tích góp. Bỏ qua chủ đề đó, anh đành nuốt xuống mọi thứ và bảo:
“Tôi thật sự vinh hạnh khi được ngài hỏi thăm. Ngài còn gửi quà cho tôi nữa. Tôi không biết phải làm sao để nói hết sự cảm kích của mình."
Tay của anh hơi chà xát vào nhau.
“Cậu nghĩ tại sao tôi phải làm những điều đó?”
Không phải Jin ngu ngốc đến mức không nhận ra mục đích của Namjoon, nhưng còn bao lâu nữa cậu sẽ kết hôn với Chammi, tiểu thư tập đoàn R.os? Anh không muốn làm một kẻ thứ ba hoặc món đồ chơi nhất thời của tệ nạn Chaebol để cả đời mất cơ hội ngẩn cao đầu.
Jin làm mọi thứ vì đảm bảo cuộc sống của mình ở mức an toàn, song những chỗ bước qua đều vững chắc. Lấy đâu ra chuyện anh phá hủy hạnh phúc nhà người khác, lao vào một cõi đẹp đẽ mông lung dễ dàng kết thúc với nhiều hệ lụy?
“Vì tôi làm tốt?”
Namjoon bật cười.
“Nghỉ ngơi đi.”
“Ngài Kim.”
Thấy đối phương đứng lên, lòng anh có chút muốn níu giữ.
“Sao?”
Nuốt xuống một ngụm nước bọt, anh đáp:
“Đi đường cẩn thận, ngủ ngon.”
Hai người trông có giống mập mờ? Jin không tin mình hiểu lầm ý muốn gửi gắm của Namjoon.
Namjoon dừng lại hỏi bác sĩ:
“Cậu ấy ổn chứ?”
“Vâng, cậu ấy chỉ bị hạ oxy máu và huyết áp thôi. Trông cậu ấy vẫn còn căng thẳng nên cần sự an ủi nhiều hơn, tránh dẫn đến việc nhược thần kinh. Cậu ấy ở trong thang máy hơn ba mươi phút, may mắn phổi không ảnh hưởng.”
Lưỡi của Namjoon đang đảo, cằm cũng chìa ra. Cậu sẽ không để những người hãm hại anh được sống nhởn nhơ và tiếp tục xuất hiện trên sóng truyền hình với cái mặt nạ thánh thiện.
“Để mắt đến cậu ấy.”
Sau đó Namjoon rời đi với trợ lý Beom đang đứng đợi cách đó không xa.
Lên xe, trợ lý hỏi:
“Ngài Kim, tại sao ngài phải làm vậy?”
“Hỏi nhiều.”
Người họ Beom không dám nói thêm. Sự im lặng bao trùm vài phút không khí trong xe, Namjoon phá vỡ nó với giọng trầm của mình:
“Chuẩn bị NDA đi, tôi muốn ký nó với Kim Seokjin.”
“Chuyện này.”
“Ngừng quản tôi.”
Ánh mắt rồng của cậu như muốn xuyên thủng gương chiếu hậu, khiến nó vỡ tan rồi rơi xuống, trợ lý cùng người tài xế đông cứng.
Jin xuất viện và đến thẳng chỗ làm bởi anh cần cài đặt lại mọi thứ trên PC và làm những gì đã bỏ lỡ.
Chị Hwang hỏi thăm tình trạng cũng như cảm thấy vui vẻ lúc anh đáp là ổn.
“Đã điều tra được Beak Heiran và Ju Bookchang đứng sau vụ phá bàn làm việc của em. Họ đã bị đuổi việc rồi.”
“Vậy sao?”
Xem ra, anh đoán không sai.
“Ừm.”
Người sai cũng bị trừng phạt nên Jin không để ý thêm, anh cắm PC và bắt đầu công việc hôm nay. Quá nhiều thứ cần xử lý.
“Nghe nói chủ biên và tổng biên đã nói rất nhiều với họ.”
Anh Park đi từng bàn làm việc, phát cho mỗi người một lon nước ép.
“Chúng ta biết tính của hai vị thần đó mà, Chúa ơi họ ghét ai hãm hại đồng nghiệp và hành xử thiếu chuyên nghiệp kinh khủng. Không dành 100% sức lực cho công việc mà dùng 100% vào ghét nhau hại nhau thì riêng chủ biên Oh đã đủ bầm họ thành tương."
Chị Hwang và anh Park nghĩ đến những gì hai kẻ độc ác kia nghe từ miệng các cấp trên đã thấy sợ hãi dùm. Những người còn lại chung bộ phận cũng gật gật đầu.
“Nhưng cho họ nghỉ việc luôn, có hơi quá không?"
Anh ngừng gõ bàn phím trong lúc nói.
“Ở nơi khác thì không biết, nhưng ở đây, đừng nói là chủ biên hay tổng biên, mà chỉ cần thiếu tận tâm hoặc đố kỵ lẫn nhau gây ra ảnh hưởng dưới trướng của phóng viên Goon cùng phóng viên Byun, đều bị trừ tận gốc.”
Hwang cầm lên những tài liệu sắp đi giao cấp trên và nói thêm:
“Em nhớ chuyện của hai người dẫn chương trình Nông Thôn Tươi Trẻ chứ? Hai cô đó vì giành nhau 1 suất lên hình mà cố tình đến đó rồi ghi hình cùng nhau. Phản ứng của khán giả khá tốt nhưng sau đó, đều bị nghỉ việc. Kinh khủng."
Ăn trưa xong, Jin ghé sang phòng bảo vệ trước khi lên tầng bốn.
“Chào anh.”
“Cậu cần gì?”
Người bảo vệ hỏi trong lúc khui một lon cafe.
“Chuyện hôm qua, tôi muốn biết sự thật.”
“Sự thật là tôi ngủ quên.”
Anh cười nhẹ, lấy trong túi ra một phong bì nhỏ.
“Tôi không có nhiều tiền như những người trước đưa cho anh, nhưng tôi là nạn nhân trong vụ việc, tôi nghĩ bấy nhiêu đây đủ để mua sự thật, đúng không?”
Bảo vệ vẫn lảng tránh.
“Tôi có thể báo cảnh sát chuyện này, anh muốn tiền hay tôi báo cảnh sát? Tôi chỉ muốn nghe sự thật và đảm bảo anh sẽ không rắc rối về chuyện này.”
Jin ngồi xuống bàn làm việc. Trước mặt lại là một hộp quà sang trọng màu redwood. Anh mở nó ra, bên trong ngoài một bộ quần áo thì còn vài phụ kiện, theo logo của hộp, chúng là Cartier và Gucci. Vẫn có một tấm thiệp với hương nước hoa sang trọng như thường lệ, bên trên ghi:
[Trợ lý của tôi sẽ đến đón cậu sau khi cậu tan làm, hẹn gặp nhau tối nay.]
Cất tấm thiệp vào túi xách kỹ càng, Jin nhấn nút liên hệ cho một người quen.
“Alo, Gadook, mình muốn tìm một căn chung cư để thuê, giá ổn một chút, cậu biết mình không dư dả lắm.”
“Ok, cậu cần gấp không?”
“Tốt nhất là dọn được vào ngay. Hợp đồng mình có thể ký vào hôm nay và chuyển tiền liền.”
“Gấp vậy sao?”
Bạn của Jin vừa kiểm tra những căn phù hợp với Jin vừa hoang mang. Nhìn cách anh tìm nhà, người khác không biết sẽ cho rằng anh bị gia đình đuổi đi trong đêm.
“Tôi thật sự cần gấp. Với lại tôi uy tín mà, tôi được lên News Parade đó, nói với phía họ cứ yên tâm, có thể làm một hợp đồng tay về chuyển tiền cọc trước nếu không kịp soạn bản in."
“Được rồi, tôi sẽ cố gắng.”
“Báo lại tôi trước 14 giờ.”
“Jin, chỉ còn hai tiếng cho đến 14 giờ đấy.”
“Gadook.”
“Ok ok.”
Tắt điện thoại, anh tiếp tục gọi cho mẹ mình.
“Mẹ à, con cần mẹ giúp một chuyện.”
Eari tò mò, tay ngưng khuấy bánh.
“Con sẽ chuyển ra ngoài ở riêng, mẹ có thể giúp con đóng gói sẵn một số đồ đạc không?”
“Con nói gì vậy Jin? Cái gì ở riêng? Con thậm chí không nói trước với mẹ.”
Không thể trách bà tức giận trước quyết định đường đột này của Jin vì ngay cả lúc còn đi học, anh thậm chí còn không ở ký túc xá.
“Sau này mẹ sẽ hiểu, mẹ làm ơn giúp con nha, con sẽ nói với mẹ sau, không còn nhiều thời gian đâu mẹ à.”
“Con có chắc điều này tốt? Mẹ hoang mang lắm đấy."
“Con cam đoan, giúp con đi mẹ, con sẽ giải thích sau mà.”
“Được rồi được rồi.”
Bà không biết Jin muốn làm gì nhưng anh không bao giờ tính sai đường nên đành tin tưởng.
“Mẹ đóng gói ít quần áo cũng được, quan trọng là đồ đạc, con cần làm căn nhà như đã ở được một thời gian.”
“Con rốt cuộc đang tính cái gì vậy?”
“Thôi mà mẹ, giúp con, làm ơn. Con hứa con sẽ nói rõ sau vụ này mà. Làm ơn đừng hỏi nữa."
Jin chỉ có 48 tiếng để thu xếp tất cả nên ngay bây giờ, anh không thể lãng phí dù chỉ 1 giây.
Ra khỏi đài truyền hình, trợ lý Beom đã đợi sẵn ở đó.
“Chúng ta sẽ đi đâu?”
“Tới nơi sẽ rõ thôi.”
Thấy đối phương không có ý muốn nói chuyện với mình, Jin im lặng, leo lên chiếc xe sang trọng với một tâm trạng thật sự hỗn tạp. Đơn giản là nói chuyện qua điện thoại cũng đủ làm anh căng thẳng, không tìm thấy một chủ đề để kéo dài chứ đừng nói đến gặp mặt trò chuyện trực tiếp. Sẽ thật xấu hổ với bầu không khí đông cứng, làm đôi bên đều ngượng ngùng, đúng chứ?
Người khéo léo giữ và đẩy bầu không khí tốt nhất trong các cuộc ghi hình cũng như ăn nói lưu loát với tốc độ nhanh, vậy mà lại gặp khó khăn khi đối diện với Namjoon trong các cuộc nói chuyện. Thật là...
Xe dừng lại ở một căn nhà không quá lớn nhưng toát lên sự sang trọng, cổ kính, cao 3 tầng. Có thể nói nó là một căn biệt lập do khoảng cách từ căn nhà ra sân trước và hai bên hông đều cực kỳ lớn, trên dưới không ít hơn 10m, Jin phỏng đoán sân sau cũng vậy.
Hai tay của Jin không thể để yên vì anh khẩn trương cho cuộc gặp gỡ sắp diễn ra, đồng thời tự cắn môi mình.
“Ngài Kim nói cuộc họp kết thúc muộn hơn dự định nên cậu vui lòng chờ. Trừ căn phòng ngủ ở cánh phải lầu hai, còn lại cậu cứ tùy ý sử dụng."
“Vâng.”
Gật gật như một con robot và ngồi xuống.
"Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ giới hạn của mình. Đừng tùy ý chạm vào bất cứ thứ gì hoặc làm hư hại nó."
Namjoon không hạ xuống lệnh này, là trợ lý Beom tự ý nghiêm khắc với Jin bằng giọng điệu hăm dọa.
"Tôi biết rồi."
Dù trợ lý Beom đã phổ cập nhưng Jin không đủ can đảm để di chuyển đến nơi nào khác ngoài ghế sofa đang ngồi tại phòng khách. Anh biết cái gọi là lịch sự và quyền riêng tư, hơn hết bản thân vướng vào khẩn trương đến mức cổ họng run rẩy không ngừng, chỉ biết cố gắng nuốt xuống từng ngụm khí.
"Mời cậu dùng nước."
Người giúp việc trông tầm 50, đặt ly nước xuống bàn trà.
"Cháu cảm ơn."
Đêm nay chuyện gì sẽ xảy ra? Jin không đần nên thừa sức biết. Anh cần một cách cư xử khéo léo đi kèm thông minh. Anh không muốn mất việc hay phật lòng Namjoon, chỉ là đối phương sắp kết hôn.
“Điên mất. Mình bị kẹt vào chuyện gì vậy chứ?"
Jin nghĩ mình sắp làm chảy máu mu bàn tay bằng những lực bấm mạnh thì xe Namjoon đã chạy vào cổng rồi tắt máy. Uống nhanh một vài ngụm nước lấy lại bình tĩnh, anh đứng lên, trưng ra nét mặt bình thường cùng ngữ khí ổn định, gập người chào hỏi đối tượng lịch lãm bước vào.
“Ngài Kim.”
"Tôi đến muộn."
"Không sao, tôi cũng vừa đến thôi."
Namjoon cởi áo vest, nới lỏng cà vạt có thêu hoa của mình rồi tháo hẳn ra, vắt chúng lên lưng ghế. Người giúp việc tiến đến, mang những thứ ấy xuống.
"Dọn bữa tối lên và rời sang nhà nhỏ đi, để không gian riêng tư cho chúng tôi."
"Vâng, ngài Kim."
Ánh mắt Namjoon dành cho Jin luôn dịu nhẹ hơn so với những người khác.
"Cùng nhau ăn tối thôi, chắc cậu đói bụng rồi."
"Đúng là có một chút đói."
Jin đi theo Namjoon xuống phòng ăn. Nơi đây được chia cắt không gian với phòng bếp, trong góc xa xây dựng một chỗ rửa tay, rửa mặt với vách chắn là kính trong suốt, tránh làm không gian trở nên ngột ngạt hoặc thiếu thẩm mỹ.
Ngoài ra còn có một tủ rượu với kích thước vừa. Một ít nước ép, thức uống có gas lẫn tăng lực được sắp xếp gọn ở ngăn cuối cùng.
Namjoon trở ra với mái xước hơi ướt nước, không thể lau khô thông qua vài lần và ngồi xuống đối diện Jin. Cậu đậm phong chất bạn trai thành đạt vào giây phút này.
Đưa mắt nhìn Jin qua ánh nến thơm lãng mạn và lọ hoa hồng tươi đẹp, Namjoon nói:
"Để cậu chê cười rồi."
"Không có, ngài đừng nghĩ vậy, tôi sao dám chê cười ngài?"
Anh nở một nụ cười nhỏ.
"Không mặc nó lên sóng?"
Trên đường về đây, Namjoon vừa thực hiện vài cuộc gọi, vừa xem News Parade nhưng không thấy Jin mặc và đeo phụ kiện cậu tặng.
"Tôi muốn mặc nó cho riêng ngài xem thôi."
Mặt Jin hơi nóng. Anh đã tắm ở chỗ làm, thay trang phục đẹp, đeo phụ kiện xinh, xịt nước hoa thơm. Mọi thứ đều hoàn hảo trước khi đến đây, ngồi trước mặt cậu.
"Là ngài tặng cho tôi, tôi đoán tôi nên dùng nó cho bữa tối gặp mặt ngài."
Namjoon cười gian xảo và nhấc đũa lên.
"Tất cả đều phù hợp với cậu, tôi đã lựa chọn đúng."
Jin cúi mặt thẹn thùng.
"Hoa tai làm cậu nổi bật hơn, đẹp, tuyệt vời."
"Cảm ơn ngài."
"Ăn thôi."
Namjoon đang cố gắng kiềm chế bản thân để không bắt Jin thay thế món ăn tối.
Trong lúc ăn, cậu hỏi:
"Tôi đã xem buổi phỏng vấn của mẹ rồi."
"Ngài thấy ổn chứ?"
"Cậu luôn làm tốt mà."
Có được sự khen ngợi từ Namjoon, lòng Jin rất vui và tự hào. Anh sẽ có nhiều tự tin hơn trong tương lai trước điều này.
"Tôi thấy cậu nên nhận nhiều chương trình hơn, 30 phút cho News Parade rất lãng phí tài năng của cậu."
"Ở đài truyền hình còn nhiều phóng viên và phát thanh viên giỏi khác, tôi được dẫn News Parade là tốt lắm rồi."
Đó không phải là tốt lắm hay tốt nhất, Namjoon sẽ cho Jin tất cả. Chương trình News Parade chỉ là một cái mở màn cho chuỗi thành công sắp đến anh đón nhận.
"Tôi đoán cậu sẽ lên được bản tin chính không lâu. Tôi chờ ngày cậu cùng ba tôi lên bản tin sớm."
"Ngài nói như thế thì tôi sẽ bắt đầu mơ về được lên bản tin chính đó a."
Jin không phải đã mơ và quyết tâm để lên bản tin chính ngay từ đầu sao? Việc được dẫn bản tin chính thức của nhà đài ai mà không mong muốn, họ còn tranh nhau sống chết để có suất xuất hiện trên khung giờ quốc dân rất mãnh liệt.
Đó là tham vọng chung, cơ mà Jin cần tiết chế thể hiện. Anh hiểu cái gì nên nói, cái gì không nên nói bởi đang ở trước mặt một người quá quyền lực, còn là con trai của tổng biên nơi anh đang làm.
Bữa ăn kết thúc trong êm đẹp khi cả hai chủ yếu nói về chuyện ở đài truyền hình, lòng Jin theo đó thư thả được mấy phần. Tiếc rằng cảm giác ấy kéo dài không lâu vì Namjoon đặt xuống trước mặt anh một bảng NDA. Anh đông cứng trên ghế sofa, nhìn nó chằm chằm.
"Ký vào đi."
"Dạ?"
Nội tạng của anh đã đóng băng.
"Đọc đi, chỗ nào không hiểu thì hỏi."
Jin chăm chú đọc còn Namjoon đi ra sau lưng, tay nhẹ nhàng trêu chọc hoa tai dài màu bạc của anh. Thật muốn cắn và đưa lưỡi trêu ghẹo vành tai đỏ như cà chua chín ấy. Cậu sẽ gặm nhấm anh thật kỹ, thật kỹ.
"Ngài Kim."
Tai là một trong nhưng nơi nhạy cảm nhất của Jin nên anh rụt cổ.
"Đọc đi, đừng để ý đến tôi."
"Không được đâu. Ngài có hôn thê rồi, cái này không thể."
"Nhưng tôi vẫn chưa kết hôn."
Đối phương chống tay lên lưng ghế sofa, miệng kề sát tai Jin trong lúc nói.
"Sao ngài có thể nói mấy câu này ra khỏi miệng của mình?"
Anh tỏ vẻ tức giận.
"Ngài xem tôi là gì? Ngài đối tốt với tôi vì muốn tôi đóng vai phá hoại hạnh phúc người khác sao?"
Tay cậu đặt lên đôi môi xinh đẹp của anh.
"Nghe này, cậu không phải là người phá hoại gia can bởi việc tôi và Chammi kết hôn sẽ không xảy ra bất kỳ vấn đề hay sai sót. Chúng tôi vẫn về chung một nhà thì cậu không phải là người phá hỏng nó."
"Xin lỗi ngài, tôi nghĩ tôi cần rời ngay bây giờ."
Namjoon giữ lấy tay Jin lúc anh đứng lên, khiến anh muốn thu tay về trong vô vọng. Cậu mạnh mẽ, cường tráng và to lớn, còn anh thấp hơn cậu một cái đầu, thoạt nhìn cũng nhỏ hơn một vòng. Nếu để cả hai đứng thành hàng, sau đó bắt đầu nhìn từ phía cậu thì sẽ không biết có anh đứng sau hay không.
"Cậu định đi đâu?"
"Ngài Kim, làm ơn."
Xương cổ tay như sắp vỡ nát bên trong.
"Đau, ngài Kim. Đau."
Cậu không buông, ngược lại còn kéo anh sát vào mình, nếu chẳng có việc ngăn cách của lưng ghế sofa, anh đã nằm gọn trong lòng ngực cậu.
"Ký nó, hiểu không?"
Sự bức áp mà Namjoon mang đến làm anh ngạt thở, nhưng anh không đầu hàng.
"Tại sao tôi phải ký vào thứ hủy hoại mình?"
"Cha mẹ nuôi dạy tôi nên người, cho tôi ăn học để tôi có thể làm một người tốt, có thể ngẩng cao đầu chứ không phải làm tiểu tam, làm món đồ chơi của người khác."
"Tôi đã nói là cậu không phải."
Giọng Namjoon vang vọng dù không đổi âm vực thấp thành cao. Cậu muốn chế ngự vật nhỏ không ngoan với bộ dạng săn mồi đáng sợ? Tiếng gầm gừ, sự ra lệnh, sức ép, tất cả sắp thiêu rụi Jin, người đang sợ hãi mà vẫn cứng đầu.
"Giữa tôi và Chammi là một cuộc hôn nhân thương mại, đó là tại sao rất bình thường khi tôi yêu cầu cậu làm điều này."
"Nó không bình thường."
Cuối cùng Jin cũng thu tay mình thành công. Anh xoa xoa nó, nói tiếp:
"Nếu không thương yêu nhau thì đừng kết hôn, nếu đã buộc phải kết hôn thì hãy tôn trọng và làm tròn bổn phận. Ngài lo cho bao nhiêu người dân? Ngài đau đầu đến mức nào trước những nỗi khổ của dân chúng? Vậy mà ngài lại làm điều này với vợ sắp cưới của mình, thật đáng hổ thẹn."
Namjoon kéo Jin quăng lại sofa và bản thân nhanh chóng chế ngự.
"Ngài làm gì vậy?"
Cậu như lơ lửng trên người Jin.
"Tôi không đủ kiên nhẫn đâu Kim Seokjin."
Đôi mắt rồng quyền lực hòa cùng những đường nét cứng cạnh nhưng không thô kệch, tạo nên một gương mặt điển trai và hoàn hảo của người tuổi 35 thành đạt. Trông cậu trẻ hơn độ tuổi đang mang dù mỗi ngày đều chìm trong chỗ công việc chất cao thành núi, trí não hoạt động hết công suất.
"Tôi... không..."
Jin khẽ lắc đầu. Anh đang nhìn vào đôi mắt sâu thẩm của Namjoon, nó như một biển dung nham vì tức giận trước sự ồn ào này, nó lại như một đáy đại dương sâu cùng cực, con người mãi mãi không thám hiểm đến. Thật sự đáng sợ do dung nham hay đáy biển, anh đều bị chết chìm trong nó nếu rơi vào.
"Cậu chắc?"
"Ngài Kim, làm ơn."
Trông Jin run run, Namjoon cũng ngồi yên vị.
"Cho cậu một cơ hội cuối cùng, Kim Seokjin."
"Tôi không muốn làm kẻ thứ ba, càng không thể làm đồ chơi của ngài. Tôi xin phép."
Khi anh còn chưa kịp vắt dây túi lên vai đã bị Namjoon kéo ngã xuống một lần nữa.
"Ngài Kim."
"Tôi có cho phép cậu đi chưa?"
"Làm ơn, đừng, ngài Kim, đừng mà, làm ơn, đừng."
Jin điên cuồng chống cự khi bàn tay to lớn của Namjoon luồn vào lớp áo của anh.
"Không ai sẽ không dao động trước một vật nhỏ đáng yêu và xinh đẹp như cậu."
"Ngài Kim, không, làm ơn."
Giây phút này, Jin không quan tâm đến việc bản thân làm đau Namjoon, anh chỉ tìm mọi cách kháng cự để chạy thành công.
"Fuck Kim Seokjin."
Cậu tát anh một cái khi anh đạp trúng xương sườn của cậu, gây ra đau nhói.
"Tôi không đùa với cậu đâu, mẹ kiếp, tôi có thể bóp chết cậu ở đây và không ai biết tại sao cậu mất tích. Mãi mãi không."
"Đừng, ngài Kim..."
Anh ôm một bên má bỏng rát nói trong thút thít.
"Hãy ngoan, được chứ?"
Namjoon định xoa chỗ vừa đánh nhưng Jin thu người tránh né.
"Không, ngài Kim, làm ơn, tôi không thể bỏ qua lương tâm của mình, làm ơn, ngài Kim. Tôi không làm điều này đâu."
Thấy Namjoon quay sang chỗ khác, Jin cấp tốc bỏ chạy theo hướng ngược lại. Không tốn nhiều công sức, cậu nắm lấy anh thành công, quăng về sofa tiếp tục.
"Aa... ngài Kim."
Chiếc áo gần €800 màu hồng pastel đã rách ở lưng theo cái xé mạnh bạo của Namjoon. Cậu dùng chân kẹp hông anh, tay nắm lấy tóc, kéo đầu ngẩng lên.
"Ngài Kim, làm ơn, đừng mà."
Namjoon tự thấy mình hơi quá tay cho cuộc nói chuyện đầu tiên về NDA nên rời khỏi người Jin lần nữa. Đợi khi anh có thể ngồi dậy, cậu liền kéo vào lòng trao những nụ hôn mãnh liệt.
"Ngài Kim, đừng...đừng mà."
Xoay mặt trốn tránh và dùng đến sức bình sinh giằng co, sau một lúc, anh có thể đứng lên và tát ngược lại cậu.
"Tôi có thể chết, nhưng tôi không làm người thứ ba. Đồ chơi cho ngài cũng chắc chắn không thiếu, vui lòng đừng làm khó tôi nữa. Tôi vẫn còn kính trọng ngài nên đừng để tôi khinh bỉ ngài."
Jin lấy ra áo khoác mỏng có sẵn trong túi xách của mình mặc vào và rời khỏi căn nhà này. Anh luôn đi làm về đêm, áo khoác là thứ không thể thiếu trong hành trang đi làm.
Namjoon nhìn theo bóng dáng dứt khoát của Jin mà cười một cái.
"Xem ai sẽ là người tốn công sức đi một vòng để quay về điểm xuất phát."
Về đến căn nhà mới, Jin đem chỗ đồ đạc mẹ Kim nhờ người chuyển đến ban chiều, trưng bày ở những chỗ phù hợp. Anh đã làm thủ tục đặt cọc rồi sở hữu nó trong phòng 15 phút kể từ khi hai bên gặp nhau với người làm chứng là Gadook. Giấy tờ hợp lệ, tiền chuyển khoản ngay, anh như như vậy ký xong hợp đồng sau lời xác nhận nhà ổn và đẹp từ mẹ Kim.
Trước khi ngủ đỡ 2 giờ để đến chỗ làm, Jin đã hoàn thành tất cả việc trưng bày. Nhà cho thuê luôn có sẵn nội thất, anh chỉ cần chuyển vào sống, đỡ tốn thêm một mớ tiền mua sắm.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz