•ᴍᴀsᴏɴʙ | ᴛʜᴜᴏ̂́ᴄ Đᴀ̆́ɴɢ ᴅᴀ̃ ᴛᴀ̣̂ᴛ 𖹭
₍⸍⸌̣ʷ̣̫⸍̣⸌₎𖹭
Thành phố lên đèn, những hạt mưa bụi mùa xuân lất phất bám vào lớp kính cửa sổ, tạo thành những vệt nước mờ ảo. Bên ngoài ồn ào, náo nhiệt bao nhiêu, thì bên trong căn hộ chung cư của Nguyễn Xuân Bách lại yên tĩnh và ấm áp bấy nhiêu.
Hôm nay, gã rapper Mason Nguyễn, người vốn nổi tiếng với những bản rap "sét" khét lẹt và vẻ ngoài cực kì "bá đạo", lại đang mang một bộ dạng hoàn toàn trái ngược với bình thường.
Bách đứng ở bếp, trên người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen đơn giản, để lộ bờ vai rộng và bắp tay săn chắc. Đáng chú ý nhất là mảng mực lớn, đậm màu, phủ kín từ hai bên bả vai, tràn xuống bọc lấy một nửa khuôn ngực săn chắc. Hình xăm uốn lượn hầm hố, đối lập hoàn toàn với chiếc tạp dề màu hồng nhạt có con mèo lười nằm phè phỡn mà gã đang đeo trước ngực và bát cháo trứng nóng hổi đang bốc khói trên tay.
Gã thở dài, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ. Trong đó, có một báu vật vô giá mà gã nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, đang bị ốm đến mức thân tàn ma dại.
Đó là Nguyễn Thành Công. Ki Bông, Bông yêu, Xinh đẹp, Ngoan xinh yêu của Bách.
Công bình thường đã trắng trẻo, nhỏ nhắn, đứng cạnh Bách chẳng khác nào một chú thỏ con đứng cạnh một con gấu hầm hố. Nay bị ốm, vẻ ngoài ấy lại càng khiến người ta nhìn vào là muốn chở che ngay lập tức.
Cơn sốt khiến làn da vốn trắng ngần của em ửng lên một lớp hồng mỏng manh ở hai bên gò má và chóp mũi. Giọng nói vốn trong trẻo, nay trầm xuống đến hai tone, khàn khàn, nũng nịu, nghe mềm nhũn như bông, chỉ cần nghe em thỏ thẻ câu 'Bách ơi' là tim gã như muốn tan chảy.
Bách nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp bao trùm căn phòng. Trên giường lớn, một cái kén khổng lồ được tạo nên từ chiếc chăn bông dày sụ. Chỉ có một mái tóc nâu mềm mại và một đôi mắt ươn ướt, đẫm lệ lộ ra ngoài.
Công nằm cuộn tròn, hai tay ôm khư khư một con mèo bông màu hồng phấn - món quà Bách tặng sinh nhật em năm ngoái. Nhìn em lúc này, vừa xinh xắn, vừa tội nghiệp, lại vừa đáng yêu đến mức điên người.
Bách đặt bát cháo lên bàn trang điểm, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường. Cảm giác nệm lún xuống làm Công giật mình, đôi mắt sũng nước nhìn lên, hàng mi cong vút run run, nhìn Bách như nhìn một vị cứu tinh, nhưng cũng như một kẻ thù sắp sửa làm gì xấu xa với mình.
- bông iu của anh..._ Bách hạ giọng, thanh âm trầm ấm thường ngày nay trở nên dịu dàng đến lạ, khác hẳn với tông giọng gắt gỏng lúc đọc rap. Gã vươn bàn tay to lớn, đầy những vết chai, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm ướt mồ hôi của Công.
- dậy ăn chút cháo rồi uống thuốc nha. Ngoan, Bách thương xinh yêu
Công mím môi, cái mũi hồng hồng hít hít một hơi, giọng khàn đặc
- không ăn... không uống thuốc... bạn Bách đi ra đi...
Cái giọng điệu bướng bỉnh này, nếu là người khác, chắc chắn Xuân Bách đã tặng cho một cái lườm rách mặt hoặc một cái vả nếu người trước mặt là thằng Tez. Nhưng đối với Công, Bách chỉ thấy đau lòng. Gã biết bông xinh của gã ghét uống thuốc đến nhường nào. Chỉ cần nhìn thấy viên thuốc là mắt em đã đỏ hoe, môi run run, nhìn tội không chịu được.
- không uống thuốc sao mà khỏi bệnh được, hửm?_ Bách kiên nhẫn dụ dỗ, tay vẫn không ngừng vuốt ve lưng em qua lớp chăn dày.
- nhìn xem, má hồng lên hết rồi này, mũi cũng đỏ nữa. Anh xót lắm, Bông biết không?
Công càng rúc sâu vào chăn, giọng lý nhí
- uống thuốc... đắng lắm... em không uống đâu... Hu hu..Bách bắt nạt em...hong chơi với Bách nữa đâu
Tiếng thút thít nhỏ xíu vang lên làm Bách run bắn cả người. Gã sợ nhất là nhìn thấy Bông xinh khóc. Mỗi giọt nước mắt của em rơi xuống như một nhát dao khứa vào trái tim gã vậy.
- không đắng, anh thề với bạn đấy_ Bách bắt đầu xài chiêu lừa con nít.
- thuốc này ngọt lắm, như kẹo ấy. Anh đã bảo bác sĩ lấy loại ngọt nhất cho Bông rồi
Công hé mắt ra khỏi chăn, ánh mắt đầy ngờ vực
- xạo! Thuốc mà không đắng sao được? Bạn đừng có lừa em....
Bách dở khóc dở cười. Em yêu của gã ốm thì ốm thật, nhưng độ bướng bỉnh và thông minh thì không giảm đi chút nào.
- thật mà. Anh lừa Bông làm gì?_ Bách tiếp tục kiên trì, giọng điệu càng thêm khẩn thiết.
- Bông ngoan, ăn một tí, uống một tí thôi, rồi anh cho Bông ăn kẹo mút. Nha? Nha?
Công nhìn Bách, rồi nhìn bát cháo và mấy viên thuốc đặt trên bàn. Nỗi sợ thuốc đắng vẫn còn đó, nhưng sự dịu dàng của Bách, ánh mắt lo lắng tột cùng của gã cũng làm em lay động. Em biết Bách thương em lắm, Bách lo cho em đến mức thức trắng cả đêm qua để lau người cho em.
Em lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng gật đầu nhẹ.
- một tí thôi đấy...
Bách thở phào nhẹ nhõm, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên khuôn mặt. Gã nhanh chóng đỡ Công ngồi dậy để em dựa vào đầu giường.
Nhưng chuyện đâu có đơn giản như thế. Vật lộn một lúc lâu, từ dụ dỗ đến năn nỉ, Bách mới có thể cho Công ăn được nửa bát cháo. Đến màn uống thuốc, chiến trường thật sự mới bắt đầu bùng nổ.
Bách đã cẩn thận giã nhuyễn viên thuốc ra, hòa với một chút nước ấm và đường, hy vọng vị ngọt sẽ che bớt vị đắng. Nhưng Công chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc là đã nhăn mặt, bịt mũi, nhất quyết không há miệng.
- ngoan, Bông xinh, há miệng ra cho anh Bách đút thuốc nào_ Bách cầm thìa thuốc, cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
- không... Đắng lắm... Hu hu...hong uống đâu_ Công bắt đầu khóc rồi, nước mắt lã chã rơi xuống con mèo bông. Em giãy giụa, cố gắng thoát khỏi vòng tay Bách.
- xinh yêu ngoan mà, uống một chút thôi là hết bệnh à
- hong uống, Bách thả em ra ức..hức...
Bách nhìn em khóc mà lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa. Nhưng nếu không uống thuốc, cơn sốt sẽ không hạ, bệnh sẽ càng nặng hơn. Bông xinh mà bệnh lâu thì người khóc sẽ thành Bách mất. Gã không thể chần chừ được nữa.
Gã thở dài một hơi, quyết định dùng biện pháp mạnh, nhưng vẫn cực kỳ nâng niu. Bách xoay người, để Công ngồi gọn vào lòng mình, lưng em áp vào lồng ngực vững chãi của gã. Một tay gã vòng qua eo giữ chặt em, tay còn lại, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng bóp lấy hai bên má mềm mại của Công, cưỡng chế ép em há miệng ra.
- ưm... Bách... Buông... Hu hu..._ Công ú ớ, đôi mắt sũng nước nhìn Bách đầy oán trách.
Bách không dám nhìn vào đôi mắt ấy, gã nhanh tay đưa thìa thuốc vào miệng em, rồi nhanh chóng đổ thêm một ngụm nước ấm để em nuốt xuống.
- khụ! Khụ!
Công sặc thuốc, ho sù sụ. Vị đắng ngắt bùng nổ trong khoang miệng, lan tỏa đến tận cuống họng, làm em buồn nôn tột cùng.
Ngay khi Bách buông tay, Công lập tức khóc òa lên, tiếng khóc nức nở, xé lòng. Em đẩy Bách ra, rúc vào góc giường, ôm lấy con mèo bông, lưng run lên bần bật.
- Bông! Bông ơi, anh xin lỗi, anh xin lỗi mà_ Bách cuống cuồng vứt thìa xuống, vội vàng ôm Công vào lòng. Gã xót xa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hoe vì bệnh, nay lại càng đỏ hơn do khóc, nước mắt nước mũi tèm lem, nhìn mà thương tâm vô cùng.
Bách hôn khắp mặt em, từ trán, xuống mắt, xuống mũi, rồi hai bên má, giọng nhẹ xuống hai tone, như đang dỗ dành một con mèo con bị tổn thương.
- ngoan, Bách thương, Bách xin lỗi mà. Tại anh, tại anh hết. Anh xấu xa, anh làm Bông khóc. Nín đi mà xinh yêu, nín đi anh thương
Công vẫn khóc rấm rứt, đầu nhỏ rúc vào hõm cổ Bách, hít hà mùi hương quen thuộc của gã. Em chỉ vào lưỡi mình, vị đắng vẫn còn đọng lại, làm em khó chịu tột cùng.
- đắng quá... Bách là người xấu... Bách dụ Bông... Hu hu..._ Công thút thít, giọng nói đứt quãng, nghe thương không chịu được.
Bách nghe em trách móc mà lòng đau nhói. Gã ôm chặt em hơn, tay vuốt ve tấm lưng gầy, cằm tì lên đỉnh đầu em. Gã nhìn khuôn mặt đẫm lệ của Công, nhìn bờ môi mỏng manh đang run run, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
- thuốc đắng..._ Bách thì thầm, ánh mắt thâm trầm nhìn vào đôi môi của Công.
- để anh giúp Bông rửa trôi vị đắng nhá?
Không đợi Công kịp phản ứng, Bách cúi xuống, chộp lấy môi Công.
Đó không phải là một nụ hôn nồng cháy, mãnh liệt như mọi khi. Đó là một nụ hôn cực kỳ dịu dàng, nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy chiếm hữu. Bách mút lấy bờ môi dưới của em, rồi đến bờ môi trên, như muốn xoa dịu nỗi đau mà gã vừa gây ra.
Công giật mình, đôi mắt mở to nhìn Bách. Nhưng sự dịu dàng của gã nhanh chóng làm em tan chảy. Em không đẩy gã ra, mà ngược lại, vòng tay ôm lấy cổ Bách, nép chặt vào lòng gã.
Bách tách hai cánh môi của Công, đầu lưỡi ranh mãnh luồn vào trong, tìm kiếm đầu lưỡi của em. Gã không vội vàng khám phá khoang miệng em, mà chỉ tập trung vào đầu lưỡi - nơi vị đắng của thuốc đang bám riết.
Đầu lưỡi của Bách quấn lấy lưỡi Công, mút mát nhẹ nhàng, như muốn cuốn trôi đi tất cả sự khó chịu, sự đắng ngắt mà em đang phải chịu đựng. Vị đắng của thuốc hòa quyện với vị ngọt ngào từ nụ hôn của Bách, tạo nên một hương vị thật lạ lùng, nhưng cũng thật mê người.
Công bị cuống theo nụ hôn của Bách. Em không biết làm gì, chỉ biết hé môi, mặc cho gã muốn làm gì thì làm. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, nóng hổi, gấp gáp. Căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng môi lưỡi giao nhau và tiếng thở dốc nhẹ nhàng.
Nụ hôn kéo dài mãi, cho đến khi Công cảm thấy phổi mình sắp nổ tung, Bách mới luyến tiếc rời môi em.
Khi môi lưỡi rời nhau, một sợi chỉ bạc mảnh nối liền giữa hai bờ môi, rồi đứt lìa. Công nằm xụi lơ trong vòng tay Bách, hơi thở hổn hển. Khuôn mặt em đỏ bừng, không chỉ vì bệnh, mà còn vì ngại ngùng. Đôi mắt sũng nước nay lại càng thêm ươn ướt, mờ ảo, nhìn Bách với ánh mắt đầy mơ màng.
Cổ áo ngủ của em cũng lệch sang một bên, để lộ bờ vai gầy trắng ngần và xương quai xanh tinh xảo. Nhìn em lúc này, vừa ngây thơ, vừa quyến rũ, lại vừa mong manh, như một bông hoa hướng dương vừa được tưới đẫm nắng, xinh đẹp và mọng nước.
Bách nhìn xinh yêu trong vòng tay mình mà gào thét trong lòng. Gã cảm thấy một ngọn lửa nóng bỏng đang bùng cháy trong bụng dưới. Sao mà có thể đẹp điên đảo như vậy chứ? Gã nứng rồi, thật sự nứng rồi, con cu sắp dựng hướng 12 giờ rồi.
Nhưng gã biết, Công đang ốm. Gã không nên làm gì em lúc này.
Bách hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế ham muốn đang trỗi dậy. Gã vùi đầu vào vùng vai hớ hênh của Công, hít hà mùi hương sữa tắm dịu nhẹ hòa quyện với mùi hương cơ thể đặc trưng của em.
Gã hôn lên bờ vai gầy của em, một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước như cánh bướm dối gian ủa lộn như cánh bướm đậu rồi bay. Rồi hôn xuống xương quai xanh, đến cổ. Bách cực kỳ nhẹ nhàng, như sợ làm đau em bé nhỏ xinh, mong manh này.
Công cũng chủ động ngửa cổ ra sau, để Bách dễ dàng hôn mình. Em nhắm mắt lại, tận hưởng sự dịu dàng, sự cưng chiều tột cùng của Bách. Tiếng rên khe khẽ vang lên trong họng Công, nghe như tiếng mèo con đang được hít cỏ mèo một cách thỏa mãn.
Tiếng rên ấy làm Bách như muốn hóa điên. Gã đưa tay xuống, luồn vào trong áo ngủ của em, xoa nhẹ cái eo nhỏ nhỏ, xinh xinh. Làn da của Công trắng ngần, mềm mại, mịn màng đến mức Bách không nỡ buông tay. Tay gã lần mò lên, cởi từng cúc áo ngủ của em.
Người Công vẫn còn hơi ấm của cơn sốt, nhưng sự đụng chạm của Bách lại mang đến cho em một cảm giác hoàn toàn khác.
Căn phòng ngủ chìm vào một không gian lãng mạn, ấm áp, chỉ có tiếng thở dốc nhẹ nhàng và tiếng cúc áo bị cởi ra một cách mất kiểm soát.
Từng chiếc cúc áo ngủ bằng nhựa nhỏ xíu tuột khỏi khuyết vải, để lộ ra vùng ngực trắng ngần, thanh mảnh của Công. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, làn da em như phát sáng, đối lập hoàn toàn với cánh tay to lớn, đầy những hình xăm sẫm màu của Bách đang đặt trên mạn sườn em.
Bách nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Gã nhìn xoáy vào đôi gò bồng đào nhỏ xinh đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp của Công. Cơn sốt chưa dứt khiến thân thể em hầm hập nóng, nhưng đối với Bách lúc này, cái nóng đó còn thiêu đốt hơn cả lửa.
- Bông... anh làm nhé_ Bách thì thầm, giọng khàn đặc đi vì tình dục đang dâng cao. Gã không tự ý làm tới, gã luôn hỏi, luôn chờ đợi sự đồng ý từ xinh yêu của mình, nhất là khi em đang mệt.
Công không trả lời bằng lời, em chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt ươn ướt hơi híp lại, cánh tay thon dài vòng qua ôm lấy bờ vai rộng lớn của Bách. Em kéo gã sát lại, như muốn khảm cả cơ thể mình vào lồng ngực vững chãi kia. Vị đắng của thuốc trên đầu lưỡi đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là vị ngọt lịm từ nụ hôn của Bách vẫn còn vương vấn.
Bách cúi xuống, môi gã chạm vào hõm cổ em, day nhẹ. Gã không cắn, chỉ dùng môi và lưỡi để mơn trớn, để lại những vệt hồng nhạt trên làn da trắng sứ.
- ưm... Bách... nhẹ thôi..._ Công rên khẽ, đôi chân thon co lại, cọ xát vào lớp quần jeans thô cứng của gã.
Bách bật cười thấp trong cổ họng, gã nhấc bổng em lên một chút để cởi bỏ hoàn toàn chiếc quần ngủ vướng víu. Giờ đây, Công hoàn toàn trần trụi trong vòng tay gã, như một món quà vô giá được bọc trong lớp chăn bông. Bách vùi mặt vào ngực em, hít hà mùi hương da thịt quyện với chút mùi dầu gió thanh thanh. Gã liếm láp nụ hồng nhỏ xíu đang run rẩy vì lạnh và vì kích thích, động tác chậm đến mức khiến Công phải sốt ruột mà ưỡn người lên.
- sao Bông của anh lại xinh thế này cơ chứ?_ Bách lầm bầm, tay gã lần xuống dưới, luồn vào trong lớp quần lót mỏng manh của em.
Ngón tay Bách thô ráp nhưng động tác lại vô cùng khéo léo. Gã không vội vàng xâm nhập, mà chỉ xoa nắn hai cánh mông tròn trịa, trắng trẻo của Công. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến cả hai cùng run lên. Bách cảm nhận được nơi đó của Công đã hơi ướt át, là minh chứng cho việc em cũng đang khao khát gã.
Gã nhẹ nhàng đưa một ngón tay vào bên trong.
- a... đau..._ Công khẽ nhăn mặt, tay bấu chặt vào bắp tay của Bách.
Bách dừng lại ngay lập tức, gã hôn lên trán em, lên chóp mũi đỏ hồng, lên gò má mềm đã bắt đầu vương chút lệ.
- anh biết, anh biết. Anh hứa sẽ làm nhẹ thôi, Bông ngoan thả lỏng ra nào. Anh thương mà
Gã kiên nhẫn vô cùng. Trong những bài rap của mình, Mason Nguyễn có thể là kẻ ngông cuồng, nhanh nhẹn trên từng con chữ, nhưng trên giường với Công, gã là người đàn ông điềm đạm nhất thế giới. Gã dùng dịch bôi trơn, từ tốn nới lỏng nơi tư mật của em. Từng ngón tay một, gã xoay nhẹ, cảm nhận sự co bóp run rẩy của Công.
Khi cảm thấy em đã dần thích nghi, Bách mới chậm rãi cởi bỏ quần mình. Sự đối lập giữa hai cơ thể lúc này càng hiện rõ.
Bách tách hai chân Công ra, quỳ giữa hai chân em. Gã nhìn sâu vào mắt em, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Công đặt lên ngực mình.
- Bông nhìn anh này... chỉ nhìn anh thôi
Bách từ từ tiến vào. Chậm. Cực kỳ chậm.
Công há miệng thở dốc, đầu ngửa ra sau, mái tóc nâu dính bết vào trán vì mồ hôi. Em cảm nhận được sự lấp đầy to lớn, nóng hổi đang xâm chiếm lấy mình. Không phải là sự đau đớn xé rách, mà là một sự căng chướng đầy thỏa mãn.
- hức... Bách... to quá... em... ưm...
Bách cúi xuống hôn chặn lấy tiếng rên của em. Gã bắt đầu chuyển động. Từng nhịp đẩy của gã đều đều, nhịp nhàng như một bản ballad buồn nhưng sâu lắng. Gã nâng niu Công, chậm rãi và nhẹ nhàng, mỗi lần tiến vào đều chạm đến điểm sâu nhất, khiến Công chỉ biết ngửa cổ ra sau mà thở ra đầy thõa mãn, tay bám chặt lấy vai gã, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh lặng. Bách không dùng sức quá mạnh, gã vừa làm vừa quan sát sắc mặt của em. Thấy em hơi nhíu mày, gã sẽ dừng lại hôn lên môi em đến khi nghe thấy em rên rỉ thỏa mãn, gã mới dám tăng thêm một chút lực.
- Bông ngoan... thích không em?_ Bách thì thầm sát tai em, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm.
- thích... thích lắm... Bách ơi..._ Công mê muội trả lời, đôi mắt mờ mịt hơi nước nhìn người đàn ông đang tận tụy phục vụ mình.
Cơn sốt dường như đã bị đẩy lùi bởi cái nóng của tình dục. Mồ hôi vã ra như tắm, chảy dọc theo những đường cong cơ thể của cả hai. Bách nhìn thấy những hình xăm của mình phản chiếu trên làn da trắng ngần của Công, tạo nên một khung cảnh dâm mỹ và nghệ thuật đến nghẹt thở.
Gã xoay người Công lại, để em nằm sấp xuống, mông hơi nhô cao. Từ góc độ này, Bách có thể nhìn thấy rõ ràng sự tương phản cực hạn giữa bàn tay to có phần sậm màu của mình và làn da mông trắng bóc của em. Gã không nhịn được mà vỗ nhẹ một cái vào mông em, tạo nên một âm thanh giòn giã.
- A!_ Công giật mình, mặt càng đỏ hơn.
Bách lại tiến vào từ phía sau. Tư thế này khiến gã vào sâu hơn nữa. Công chỉ biết gục đầu xuống gối, ôm khư khư con mèo bông hồng, tiếng rên rỉ bị chiếc gối chặn lại thành những âm thanh nức nở.
Cuộc làm tình diễn ra thật lâu, thật chậm. Bách như muốn dùng cách này để giã hết trận ốm trong người Công ra ngoài. Gã kiên trì cho đến khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của khoái lạc.
Khi dòng tinh nóng hổi rót đầy vào bên trong, Công run rẩy kịch liệt, cả người thả lỏng hoàn toàn dưới thân Bách. Bách cũng thở dốc, gã đổ ập người xuống, ôm trọn lấy tấm lưng nhỏ nhắn của em, hơi thở vẫn chưa ổn định.
Gã không rút ra ngay, mà vẫn cứ để như vậy, hưởng thụ sự gắn kết cuối cùng. Bách hôn lên cái gáy đẫm mồ hôi của Công, giọng nói tràn đầy vẻ cưng nựng.
- uống thuốc xong, vận động một chút là khỏe ngay thôi. Bông của anh giỏi lắm
Công không còn sức để mắng gã là đồ lưu manh nữa. Em chỉ khẽ cọ đầu vào gối, giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu
- ghét Bách... đau eo chết đi được...
- anh cũng yêu Bông lắm
Bách bật cười, gã xoay em lại, kéo chăn đắp kín cho cả hai. Gã biết, xinh yêu của gã sẽ có một giấc ngủ thật ngon, và sáng mai thức dậy, em sẽ lại là một đóa hoa hướng dương tươi tắn, rạng rỡ nhất trong cuộc đời gã.
- xinh yêu à, thêm một lần nữa nhá
- mé thằng Bách này, cút ra.....
༘˚⋆𐙚。⋆𖦹.✧˚༘˚⋆𐙚。⋆𖦹.✧˚༘
Ánh nắng sớm xuyên qua rèm cửa, nhảy nhót trên tấm lưng trần đầy những hình xăm nghệ thuật của Bách. Gã thức dậy trước, cảm giác đầu tiên là sự ấm áp quen thuộc từ khối bông nhỏ xinh đang rúc sát vào lồng ngực mình.
Cơn sốt của Công đã lùi xa, để lại một gương mặt hồng hào khỏe khoắn, xinh xắn và sáng tỏ, nhưng đôi mày thanh tú của em thì đang nhíu chặt lại, hình như giấc ngủ không được êm ái cho lắm.
Bách khẽ cựa mình, định ngồi dậy đi nấu cháo giải cảm cho em thì một bàn tay trắng ngần, thon thả thò ra khỏi chăn, túm chặt lấy ngón tay gã.
- bạn đi đâu..._ giọng Công khàn đặc, ngái ngủ, nghe vừa mềm vừa nũng nịu.
- anh đi nấu đồ ăn sáng cho Bông. Bông dậy rồi hả? Thấy trong người sao rồi xinh yêu?_ Bách dịu dàng cúi xuống, hôn chụt một cái rõ kêu lên cái trán đã mát rượi của em.
Công không trả lời ngay. Em từ từ mở mắt, đôi mắt sũng nước nhìn gã trừng trừng. Rồi như sực nhớ ra tội ác đêm qua của rapper Nguyễn Xuân Bách, em hừ lạnh một tiếng, định xoay người bỏ mặc gã.
- á... ui da...
Vừa mới nhúc nhích cái hông một chút, một cơn đau nhức mỏi truyền thẳng lên đại não khiến Công suýt chút nữa thì rơi nước mắt lần hai. Toàn thân em như bị một chiếc xe tải cán qua, đặc biệt là cái eo nhỏ vốn dĩ đã mỏng manh, nay lại càng rã rời như sắp gãy.
- Nguyễn Xuân Bách! Đồ lưu manh, biến thái, gian xảo, đồ tồi_ Công gào lên, em vớ lấy con mèo bông hồng phấn ném thẳng vào mặt gã.
Bách nhanh tay bắt gọn vũ khí, mặt dày cười hì hì, bò lại gần ôm lấy cái kén đang xù lông.
- ơ! sao Bông lại mắng anh? Đêm qua ai bảo 'thích lắm, Bách ơi' cơ mà?
- bạn... bạn im miệng ngay cho em!_ Mặt Công đỏ bừng như gấc chín.
- người ta đang bệnh, người ta không tỉnh táo! Bạn là người khỏe mạnh mà bạn không biết kiềm chế à? Bạn nhìn xem, trên cổ em toàn là dấu vết của bạn, mai em đi sự kiện kiểu gì đây?
Công vạch cổ áo ra, những vết hickey đỏ tím hiện rõ mồn một trên làn da trắng sứ, trông vừa quyến rũ vừa đáng thương.
Bách nhìn thấy thành quả của mình thì trong lòng đắc ý vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn phải làm bộ hối lỗi, gã xoa xoa cái eo của em, lực đạo vừa phải, vô cùng chuyên nghiệp.
- anh sai, anh sai rồi. Tại Bông xinh quá, anh cầm lòng không được. Để anh xoa bóp eo cho Bông nha, nha? Đừng giận anh mà, giận là lại ốm thêm đấy, Bông mà giận là anh nằm xuống sàn giãy đấy.
- hừ, bóp cho hẳn hoi vào. Sai là em phạt bạn đấy_ Công hất cằm, nằm sấp xuống để mặc cho tên nô lệ đầy mực phục vụ mình.
Bách vừa bóp eo cho em, vừa ngắm nhìn tấm lưng thon thả, trắng trẻo của Công dưới ánh nắng. Trên bả vai em vẫn còn vương lại một vài vết cắn nhỏ của gã từ đêm qua. Gã rapper vốn hát nhạc sét như cơm bữa, đéo ngán cái mẹ gì, giờ đây lại co rúm trước con mèo bông xinh đẹp, tỉ mẩn xoa bóp từng thớ cơ cho em người yêu, thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn lén một cái vào mông em.
- Bách... đói..._ Công lí nhí, sau một hồi được phục vụ tận tình thì cơn giận cũng tan biến gần như là hết, chỉ còn lại cái bụng đang biểu tình.
- tuân lệnh xinh yêu! Cháo hành thịt bằm đặc biệt sắp lên sàn đây!
Công tận hưởng sự nâng niu này một cách triệt để. Em vừa ăn vừa nhìn những hình xăm ngoằn ngoèo trên ngực Bách đang chuyển động theo từng nhịp thở của gã. Nhìn cái bản mặt đắc ý, thỉnh thoảng lại nhướng mày trêu chọc của Bách, Công thấy cái eo mình lại nhói lên một nhịp.
Thuốc đắng thì đúng là dã được tật thật, nhưng mà cái thuốc mang tên Nguyễn Xuân Bách này... tác dụng phụ ấy vãi L!
Càng nhìn càng chướng mắt, Công không thèm để bụng chuyện đó trong đầu nữa. Em đột ngột buông thìa cháo, chồm người tới, dùng đôi răng xinh của mình cắm phập một phát thật mạnh vào khối cơ ngực cứng ngắc ngay chỗ hình xăm của Bách.
- á... đù! Bông! Đau anh!_ Bách giật bắn mình, suýt nữa thì đánh đổ cả bát cháo. Gã mặt nhăn như khỉ, nhưng tay vẫn phải giữ chặt bát cháo kẻo đổ vào người xinh yêu.
Công không buông ra ngay, em còn nghiến thêm một cái cho bõ ghét rồi mới chịu nhả ra, để lại một dấu răng đỏ hỏn, in rõ mồn một giữa mớ mực đen vằn vện trên ngực gã.
- cho chừa cái tội lưu manh!_ Công vừa mắng vừa tiện tay bồi thêm một cú đấm mèo cào vào bắp tay đô con của Bách.
Bách nhìn dấu răng trên ngực mình, rồi nhìn cái vẻ mặt vừa hung dữ vừa đáng yêu của Công, gã chẳng những không giận mà còn cười hì hì, mặt dày áp sát tận mũi em
- cắn thế này là còn nhẹ đấy. Bông muốn cắn chỗ khác hiểm hơn không? Anh cho cắn thoải mái, miễn là đêm nay... mình lại hoạt động tiếp là được?
- cút! Bạn cút ra ngoài cho em!
Công đỏ bừng mặt, vớ lấy cái gối ném thẳng vào mặt gã rapper mặt dày. Tiếng cười của Bách vang dội khắp căn phòng, át cả tiếng cằn nhằn nũng nịu của ngoan xinh yêu.
Nắng xuân ngoài kia có dịu dàng đến mấy cũng chẳng bằng cái cách Bách đang dung túng cho sự ngang ngược của Công. Thuốc đắng thì dã được tật thật, nhưng chỉ có liều thuốc mang tên Xuân Bách mới trị dứt điểm được cái tính bướng bỉnh của em, dù cái giá phải trả là một cái eo mỏi nhừ và một dấu răng đánh dấu chủ quyền ngay giữa ngực gã.
______________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz