Chương 11 - Giằng Co
CHƯƠNG 11: GIẰNG CO
Tôi bắt đầu đổi khác – ít nhất là bề ngoài.
Không còn check-in quán bar, không còn bình luận mặn mòi dưới ảnh gái lạ, không còn inbox những câu "em rảnh không, anh đang buồn".
Tôi xoá ứng dụng hẹn hò. Chặn vài số điện thoại cũ. Dời mấy group bạn hay kéo đi chơi đêm về chế độ im lặng.
Tôi biết, mình không thể vừa nắm tay Ngân, vừa sống như cũ.
Nhưng nói thì dễ. Làm mới khó.
Ngân đã khác xưa.
Cô ấy không còn dễ mềm lòng như trước. Không còn tin bất kỳ lời hứa nào, dù là ngọt ngào nhất.
– Em không cần hoa, không cần quà, không cần anh kể chuyện tương lai. Em chỉ muốn thấy một anh... sống thật – cô nói.
Và "sống thật" bắt đầu bằng những ngày tôi tập trung bán điện thoại trở lại.
Lăn lộn từ sáng tới khuya. Nhận máy từ chỗ quen, đăng bài, ship tận nơi.
Tiền chưa nhiều, nhưng cảm giác cầm mấy tờ 500 nghìn đầu tiên sau thời gian dài chơi bời... khiến tôi thấy như mình vừa sống lại.
Nhưng quá khứ, nó không buông tha dễ vậy.
Một tối, khi đang kiểm tra tin nhắn đơn hàng, nick Facebook cũ hiện thông báo:
"Trang vừa đăng story: 'Còn nhớ ai từng nói không thể sống thiếu mình không? Giờ chắc sống vui quá ha.'"
Tôi không rep. Nhưng ngón tay vẫn kéo lên xem ảnh.
Cô ấy vẫn đẹp. Vẫn kiểu nửa cũ nửa mới – như một phần quá khứ chưa chịu tan.
Đêm ấy, tôi nằm ôm Ngân mà tâm trí vẫn bị kéo ngược về những ngày cũ.
Không phải vì còn yêu Trang.
Mà vì những kỷ niệm cũ – nó dai dẳng như mùi nước hoa trên áo sau một buổi tiệc. Dù đã giặt, vẫn vương.
⸻
Một hôm, tôi ship máy lên Hà Nội.
Khách là một cô gái. Trẻ. Mặt baby, cười rất duyên.
Cô ấy bắt chuyện tự nhiên:
– Anh bán máy có bảo hành không? Mà... ship dễ thương thế này, chắc nhiều khách nữ mê lắm?
Tôi cười xã giao.
Mọi thứ ổn – cho đến khi cô ấy chủ động xin số. Rồi nhắn tin.
Rồi hẹn cà phê.
Tôi phân vân.
Một buổi gặp thôi mà – đâu có gì?
Tôi đâu hứa gì với Ngân là không được nói chuyện với ai?
Nhưng tối đó, khi tôi gõ dòng "Ok, mai gặp nhé", và vừa bấm gửi... tôi thấy tên Ngân nhảy lên cuộc gọi đến.
Tôi thoát vội. Tim đập mạnh.
Không phải vì sợ.
Mà vì... tôi biết, nếu đi thêm một bước nữa, tôi sẽ lại thành thằng khốn mà mình đã từng ghét.
Tôi nhắn lại cho cô gái kia:
"Xin lỗi em, anh có người yêu rồi. Không tiện đi riêng."
Không có lời đáp.
Chỉ một dấu "Seen" lạnh tanh.
Tôi thở ra một hơi, dài.
Lần đầu trong đời, tôi từ chối một mối quan hệ có thể vui, để giữ một người mà tôi... đang học cách yêu bằng cả phần người tử tế còn sót lại trong mình.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz