Vol 6 Part 5 (Rewrited)
{Mình sẽ bỏ qua phân đoạn "chơi dơ" của Miku với nhóm của Shidou cũng như tình tiết Kaguya và Yuzuru tham gia nhóm trình diễn trong chap này. Lí do rất đơn giản: phần hát hò của nhóm Shidou đã quá dài rồi, chưa kể đến nó hơi...chán khi mình chả chế thêm được gì cả. Vậy nên mình sẽ cắt bớt khúc đó đi nhằm tiến nhanh hơn đến màn combat trên không (spotlight chính của chap này). Các chap về sau sẽ không có tình trạng này nữa đâu nên mng cứ an tâm, do này chap đầu nên mình lười thôi🐧}
______________________________________
------Rimuru POV------
Ngay khi phát hiện ra AST đang phục kích phía trên Quảng trường Tenguu, Kotori ra lệnh cho hạm đội Fraxinus tập trung cao độ vào họ nhằm đưa ra các biện pháp phòng bị kịp thời, đồng thời chính cô thông qua bộ đàm cũng đã thông báo cho Reine về tình hình hiện giờ.
<Cô bé trông có vẻ căng thẳng nhỉ? Mình khá chắc em ấy mới là người cảnh giác nhất ở đây chứ không ai khác.>
Rimuru thầm nghĩ, đồng thời cũng hướng ánh mắt về phía AST trên màn hình, chăm chú dõi theo nhất cử nhất động của chúng, đồng thời cậu cũng tập trung vào cô nàng Origami đang ở một góc khuất phía chân trời gần đó.
------Shidou POV------
Sau màn trình diễn phải gọi là quá mức ấn tượng của Miku, quả đúng như mong đợi từ một thần tượng, Shidou lúc này đang vô cùng lo lắng.
<L-Liệu chúng mình có cơ hội nào kh--->
Câu hỏi vừa hiện lên trong tâm trí đã ngay lập tức bị phủ nhận bởi hai cái tát mạnh vào hai bên má của chính chủ nhân câu hỏi đó.
<Không, mình không thể có suy nghĩ bỏ cuộc dễ dàng như vậy được, mình nhất định phải thắng, vì chính Miku cũng như là vì mọi người!>
Vực dậy tinh thần, Shidou nhìn về phía mọi người trong hậu đài và nói lớn:
"Mọi người, bằng mọi giá chúng ta ph--- à không, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng cuộc thi này!"
Tất cả, bao gồm Tohka, Kaguya và Yuzuru cùng nhất trí với gương mặt tươi cười.
"Ừm, cứ giao cho bọn mình, phải không, Yuzuru?"
"Khẳng định. Phải, cứ giao cho Yuzuru và Kaguya."
"Cứ tin tưởng ở mình, Shidou!"
Và như vậy, với lòng quyết tâm cao độ ấy, "chàng trai" cùng ba cô gái tiến ra sân khấu để sẵn sàng cho thử thách thật sự.
------Bầu trời phía trên quảng trường------
14:55. Một con số hiển thị trên mắt của một trong các thành viên của AST đang bay phía trên Quảng trường Tenguu.
<Còn 5 phút------>
Cô gái với mái tóc nâu sành điệu liếm môi như thể đã rất "đói" khi đang ngắm nhìn "con mồi".
"Vậy thì...... đã đến lúc rồi. Mọi người, sẵn sàng chưa?"
"Yes, Ma'am!"
"Đã rõ!"
Giọng nói các cấp dưới đồng thời vang lên thông qua thiết bị liên lạc. Chỉ huy của binh đoàn AST trong chiến dịch lần này, Jessica Bayley, tỏ vẻ hài lòng.
Ngay lúc này, 10 thành viên chiến đấu đội 3 và 20 <Bandersnatch>, một binh đoàn có thể dùng từ "xa hoa" để miêu tả.
Không những thế, các công nghệ độc quyền của D.E.M cũng được sử dụng trong chiến dịch này như <Merry ram> - một khẩu laser 10.5cm, <Twin cluster> -cụm tên lửa siêu nhỏ, <King call> - máy cắt một nguyên tố tích hợp laser; tất cả đều chưa được phân phối sang bất cứ quốc gia bên ngoài nào.
Với chiến lực áp đảo mà bản thân đang nắm giữ, Jessica tự tin nhìn xuống dãy nhà phía đông của Quảng trường Tenguu với một nụ cười gian xảo...
------Miku POV------
Sau màn trình diễn của mình, Miku mỉm cười trước một chiến thắng áp đảo. Cô đã thể hiện hết mình trong bài hát ngày hôm nay, thành công ghi điểm tuyệt đối trong mắt khán giả. Không những vậy, "kế hoạch" trước đó của cô càng làm cho cơ hội lật ngược tình thế của nhóm Shidou vốn đã thấp thì nay là con số 0 tròn trĩnh.
"Hãy chuẩn bị cho mình thấy gương mặt van xin của bạn nào, Shiori-san~!"
Nói thầm, Miku hướng mắt mình về phía nhóm Shidou đang bị bao phủ trong bóng tối và không thôi ngừng phấn khích-------
"Tiếp theo là phần trình diễn của trường Raizen!!"
Giọng nói từ người chủ trì vừa cất lên thì toàn bộ sân khấu liền ngập trong ánh đèn cùng hàng loạt tiếng vỗ tay. <Nào, Shiori-san sẽ trình diễn chỉ với ba người như thế nào đ------>
"Hmm?"
Trên sân khấu lúc này đây không phải chỉ có ba mà là bốn người. Tuy nhiên điều khiến Miku để ý lại chính là hai cô gái đảm nhiệm vị trí đánh trống.
<Ara~ara~, họ chẳng phải là các Tinh Linh mà mình từng gặp sao! Một sự níu kéo trong tuyệt vọng chăng? Fufufu~~, mà vậy thì họ phải có năm thành viên chứ nhỉ? Chắc là cô gái còn lại cũng đã tự biết khó mà lui rồi...>
Dù không đúng lắm so với dự tính ban đầu nhưng dù gì cũng chỉ nhiều hơn một người. Đối với Miku thì đấy không khác gì sự bám víu vô nghĩa vào cái chiến thắng không tồn tại, và hiển nhiên điều đó chả thể nào khiến cô bận tâm.
"Để xem bạn cùng bọn họ có thể làm được những gì nào. Mình rất mong chờ đó, Shiori-san~~"
Và sự kiêu ngạo này của Miku đã nhanh chóng biến mất sau khi chứng kiến màn trình diễn của Shidou cùng với các Tinh Linh, thay vào đó là cảm giác bồn chồn và lo lắng...
------Shidou POV------
Shidou lúc này đang tiến lên sân khấu cùng với nhóm của mình. Tất cả họ đều đã được đeo bịt tai nhằm tránh ảnh hưởng từ năng lực của Miku trong tình huống xấu nhất. Riêng Shidou thì thiết bị liên lạc của cậu đã được tích hợp sẵn chức năng cách âm từ trước. Lúc này đây thì cả Tohka, Kaguya và Yuzuru đều đã tháo bịt tai ra để tán gấu dọc đường đi; riêng Shidou thì lại nghe thấy một loạt các âm thanh lạ thông qua bộ đàm.
"Kotori, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu, anh cứ tập trung vào buổi trình diễn của mình đi!"
"Tiếp theo là phần trình diễn của trường Raizen!!"
Khi Kotori vừa dứt lời thì thông báo bắt đầu buổi trình diễn của nhóm Shidou cũng được vang lên, theo sau đó là một loạt những tiếng vỗ tay dưới khán đài.
"Yosh, lên nào các cậu!"
Ngay lúc này thì tất cả đèn sân khấu đồng loạt bật lên, ánh sáng bất ngờ khiến Shidou bị loá mắt một chút. Và khi đã nhìn rõ được khung cảnh trước mặt thì cậu mới hiểu được cảm giác đứng trước một sân khấn lớn là như nào. <Đông thật...Nhưng mà...> cậu nhìn xuống khán đài phủ kín người rồi trầm trồ, sau đó quay sang nhìn mọi người, bọn họ đang tràn đầy khí thế và điều đó đã giúp cho cậu sốc lại được tinh thần. <So với những lần hẹn hò với mọi người thì chuyện này chả là gì cả!> Sau đó cậu ra hiệu với mọi người, tất cả đồng loạt đeo bịt tai và chuẩn bị cho màn trình diễn của mình.
Cậu và Yuzuru là người chơi đàn bass*, Tohka thì chơi tambourine và Kaguya thì là bộ trống. Trước mặt cậu và Tohka là micro đã được trang bị từ trước, điều này giúp giảm đi phần nào gánh nặng về giọng hát của cậu khi giờ đây Tohka cũng có thể song ca cùng.
(Ở trong Anime thì đàn mà Shidou chơi là bass, nhưng trong LN thì lại chỉ nói chung chung là guitar, nên mình sẽ theo Anime nhá)
Mở đầu màn trình diễn là tiếng *Clank**Clank* từ cặp dùi của Kaguya, Shidou và Yuzuru theo đó cũng bắt đầu chơi đàn, và tiếng *Shan**Shan* từ tambourine của Tohka vang lên, tất cả kết hợp tạo nên một bản nhạc đệm hoàn chỉnh.
Dù chỉ là những tay nghiệp dư trước đó không lâu, nhưng màn phối hợp của họ đã cho ra một phần nhạc đệm rất nhẹ nhàng và êm tai. Việc của Shidou giờ đây chỉ là tuân theo những gì đã luyện tập trước đó, và màn trình diễn sẽ diễn ra một cách suôn sẻ. Nhưng--------- một sự cố bất chợt ập đến.
".........Hở?"
Giữa màn trình diễn, Shidou nhướng mày.
Dù phần nhạc đệm đã kết thúc, nhưng bài hát vẫn không được cất lên. Đúng lúc này, Shidou nhận thấy giọng nói hoảng hốt từ phía Kotori phát ra từ bộ đàm.
"Shidou! Đây là tình huống khẩn cấp! Một phần hệ thống điện của Quảng trường Tenguu đã bị ai đó phá hỏng, thiết bị âm thanh của chúng ta không thể sử dụng được nữa!"
"Cái------ Thế anh phải làm sao đây?"
"Hát thật đi, Shidou, dùng chính giọng hát của anh đi, công tắc mic đang được bật rồi"
"Ha...không, không thể nào, đột ngột thế này thì---------"
Tiếng kêu báo hiệu kết thúc đàm thoại vang lên và Shidou cũng dừng nói. Cậu biết nếu trò chuyện thêm một lúc nữa thì giọng của cậu sẽ bị micro thu lại và vang vọng khắp hội trường.
Tuy vậy thì trong lúc nói chuyện với Kotori, buổi biểu diễn vẫn đang tiếp tục.
Nhờ sự luyện tập trước đó mà cậu vẫn có thể chơi đàn được nhưng do sự bối rối nên âm thanh hầu như không vang lên.
Tình huống trước mắt cậu chính xác phải dùng từ thảm hoạ. Toàn bộ cơ thể cậu cứng đờ, mắt mờ dần và môi thì lắp bắp khiến cậu không cách nào cất lời được. Một suy nghĩ từ bỏ xẹt ngang tâm trí, nhưng lần này cậu đã quá sợ hãi để bác bỏ nó.
Sự lo lắng đó đạt đến đỉnh điểm. Tưởng chừng mọi chuyện sẽ kết thúc tại đây thì bỗng...
"-------------------------------"
Từ một nơi nào đó.
--- Bài hát đã được cất lên. "Hở...?"
Từ đâu? Chẳng lẽ đường dây điện đã được sửa xong? Nhưng giọng hát này rất khác với giọng mà cậu từng được nghe, dù không hiểu sao nó rất quen thuộc... "Ah!" Như nhớ ra điều gì đó, cậu quay sang nhìn về bên phải của mình. Và. "Toh...ka?"
Phải, giọng hát đó đến từ phía Tohka, lí giải vì sao nó rất quen thuộc. Cô ấy đang vừa hát, vừa chơi tambourine nhịp nhàng theo giai điệu cùng một khuôn mặt hạnh phúc. Điều kì lạ là... "Nó...thật tuyệt vời!" thốt ra những câu nói ấy, cậu lặng im nhìn Tohka một hồi trước khi... cô ấy nháy mắt với cậu.
Như hiểu ra được điều Tohka muốn truyền tải, cậu cầm chắc cây guitar trên tay và bắt đầu chơi. "Cảm ơn cậu, Tohka." cậu nói nhỏ với Tohka và nhận lại nụ cười rạng rỡ của cô ấy. Giờ đây, cậu đã lấy lại được phần nào sự tự tin của mình, miễn là cậu cố hết sức mình thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Bên cạnh cậu có Tohka, Kaguya, Yuzuru cùng với mọi người đang cổ vũ nữa mà; miễn là có bạn bè bên cạnh thì không lí gì cậu lại dễ dàng từ bỏ được.
Như bắt được nhịp từ Shidou, Kaguya và Yuzuru bắt đầu chơi nhạc cụ của họ. Shidou cũng bắt đầu phát ra những câu hát đầu tiên, hoà âm cùng giọng của Tohka, cậu vui vẻ song ca cùng cô ấy và hoàn thành màn trình diễn của mình một cách xuất sắc cùng hàng loạt tiếng vỗ tay bên dưới khán đài cũng như là sự vui mừng của Tohka và mọi người bao gồm cả cậu.
Cứ như thế, tất cả tiến đến thử thách thật sự của ngày hôm nay. Chờ đợi người chủ trì buổi lễ tuyên bố kết quả, Shidou và Miku trong lòng đều đang cảm thấy rất sốt ruột. Khi người chủ trì xuất hiện và chuẩn bị cất lời, tất cả đều căng thẳng lắng nghe... "*Crắc*... *Crắc*... RẦM!!!!!!"
Ngay tại lúc chuẩn bị công bố kết quả thì bỗng trần nhà có dấu hiệu nứt vỡ và chỉ trong chốc lát, một cái gì đó lao thẳng xuống phía dưới sân khấu khiến cho mọi người không khỏi hoang mang. Cú va chạm mạnh đến nỗi để lại một làn bụi ngay tại vị trí tiếp đất kèm theo một phần sân khấu xung quanh cũng bị lõm xuống, mà đấy là trước khi rơi thì đã bị giảm lực do va chạm với trần nhà rồi, nếu không thì rất có thể toàn bộ phần sân khấu sẽ tan tành.
Ngay khi phát hiện ra có thứ gì đó đang lao xuống phía của Shidou thì Tohka đã ngay lập tức chạy đến và kéo cậu né tránh kịp thời. Hiện giờ cả cậu và Tohka đều đang bị ngộp bởi đống bụi từ cú va chạm. Khi đống bụi dần tan đi, Shidou cố gắng nhìn kĩ xem thứ vừa rơi xuống là cái gì và đã vô cùng sốc khi phát hiện ra 'thứ' đang nằm bất động dưới sàn là một cô gái.
"AST?"
Cô gái đó đang mặc trên mình một bộ đồ không được đời thường cho lắm. Hay nói trắng ra thì đấy là CR-UNIT, một bộ giáp dùng để chiến đấu do D.E.M phát triển. Nhưng AST làm gì ở đây vào lúc này? Và ai là người khiến họ thê thảm như thế? Từng câu hỏi hiện lên trong đầu đều không có lời giải, cậu ngay lập tức nói vào bộ đàm.
"Kotori! Kotori! Chuyện gì đang xảy ra ở trên đó vậy? Sao l---------..."
Không có hồi âm. Khán phòng lúc này cũng đã cảm nhận được sự bất thường, họ đều không biết chuyện gì đang xảy ra và bắt đầu bàn tán xôn xao.
Dù không rõ chuyện gì đang diễn ra, nhưng lễ hội Tennou đã tạm thời bị hoãn lại thông qua thông báo từ phía ban chủ trì. Điều đó cũng đồng nghĩa cuộc chiến giữa cậu và Miku sẽ không bao giờ có kết quả?
"Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy? Kotori, Yoshino, Rimuru, mọi người..."
Nói rồi, cậu ngước nhìn lên bầu trời thông qua cái lỗ trên trần nhà, lòng tràn ngập lo lắng. Cho đến khi một ai đó, một người quen mặt mà cậu đã từng chạm trán trong quá khứ, tay cầm kiếm và đang lao thẳng về phía của cậu--------- Đồng hồ lúc này chỉ 15:30.
------15:00------
Khi thời gian đã điểm, Jessica phát hiệu lệnh tổng tấn công trong khi bản thân thì đã nhắm khẩu laser của mình vào mục tiêu và chuẩn bị khai hoả. Toàn quân AST cũng ngay lập tức đổ bộ xuống dãy nhà phía đông quảng trường, nhưng chưa kịp lại gần thì tất cả đột ngột dừng lại.
"Này, làm gì thế hả, sao bỗng dư------!!?"
Chưa kịp dứt câu, Jessica đã bị tấn công bởi một chùm tia laser màu xanh lá bắn ra từ sau lưng. Cô may mắn tránh được nó, đồng thời quay lại nhìn về hướng của nó được bắn ra.
"Kẻ nào? Tinh linh? Không...Không phải! Tín hiệu này... là của ma lực...!!?"
Từ phía đòn tấn công bắt đầu lộ ra một bộ giáp đồ sộ nhìn giống như một pháo đài với tông màu chủ đạo là trắng và tím. Hai bên được trang bị hai khẩu pháo laser tân tiến cùng hàng loạt bệ phóng tên lửa, phía trước là một thanh kiếm laser và một thùng chứa các loại vũ khí thô sơ. Bộ giáp ấy tên là <White Licorice>, một trong những sản phẩm thất bại nhưng đầy uy lực mà D.E.M từng tạo ra, thứ đã gây tàn phế cho không biết bao nhiêu kẻ thách thức dám mặc thử nó. Và hiện tại, trước mặt Jessica, kẻ ngu ngốc dám trang bị bộ giáp đó, kẻ đang hiên ngang bay giữa bầu trời, dần lộ diện...
"O-Origami???"
Cô gái với mái tóc ngắn màu trắng, trùng màu với bộ giáp đang mặc trên người xuất hiện trên bầu trời, được phụ hoạ thêm nhờ ánh nắng chói rực ở phía sau.
"Ngươi... Bộ giáp đó, c-chả phải là <White Licorice> sao? Sao ngươi có thể di chuyển với 'con quái vật' đó trên người?"
Origami không đáp lại mà ngay lập tức lao vào chém Jessica bằng thanh kiếm laser nhưng đã bị cô ta né được. "*Tch*" kêu lên một tiếng, Jessica ra lệnh cho toàn quân tập trung hoả lực về phía Origami nhưng không nhận được hồi âm.
Bỗng một tiếng hét thất thanh vang lên...
"Khôn---!!!"
Một thành viên của AST kêu lên rồi rơi tự do xuống mặt đất hướng dãy nhà phía đông.
"Nè, có chuyện gì vậy---!!?"
Trước mặt Jessica là một cô gái với mái tóc xanh buộc kiểu đuôi ngựa cùng bộ giáp CR-UNIT và thanh kiếm <Caledvwlch>. Cô gái đã hạ gục hầu hết toàn bộ các binh sĩ AST cũng như là toàn bộ 20 <Bandersnatch> mà không có lấy một vết trầy xước.
"M-Mana!!?"
Cô gái đó chính là Mana, Wizard của D.E.M và hiện là thiếu úy của AST. Lúc vừa tỉnh dậy sau khi điều trị trên Ratatoskr, Mana đã ngay lập tức biến mất. Và hiện tại, cô đang ở đây, phía trên Quảng trường Tenguu, đối mặt với toán quân đột kích để bảo vệ anh trai của mình.
"Mana!!! Ngươi dám cả gan phản bội ngài Westcott sao? Trả lời ta, Manaaa!!!"
Nói xong, Jessica ngay lập tức nhắm khẩu súng của mình vào Mana. Nhưng chỉ trong tích tắc, Mana lao nhanh tới Jessica và chỉ một đường kiếm, khẩu súng đã bị cắt làm đôi.
Jessica bật lùi lại phía sau và triển khai <Territory>
"Keng!"
Một âm thanh vang ra từ sau lưng Jessica. Trường lực <Territory> đã bị phá vỡ trong chốc lát bởi một nhát kiếm của Mana. "Không thể nào!" Không để cho Jessica kịp phản công, Mana ngay lập tức tấn công nhằm kết thúc sớm cuộc chiến...
*Chíu**Chíu**Chíu*...
Hàng loạt tia đạn từ đâu đó bắn tới tấp về phía cô khiến cô phải triển khai <Territory> và bật lùi lại một khoảng để phòng thủ.
Origami cũng đang liên tục bị công kích bởi các loạt đạn laser từ đâu đó bắn tới. Và dù đã bật màn chắn nhưng số lượng dày đặc đến nỗi cô không thể chặn hết chúng.
"Hự!"
Ở hướng Đông, phía trên đầu của Mana, một đội quân vũ trang tân tiến đang liên tục xả đạn vào cô.
Bọn chúng quá đông, đông đến nỗi chỉ có thể được ước chừng chứ chả thể nào đếm chính xác được.
"R-Robot sao?" Mana thốt lên kinh ngạc
Đội quân này hầu hết là robot được trang bị súng và bộ đẩy tên lửa, nhưng điểm kì lạ là chúng lại có hình dạng rất giống con người, khác xa với lũ <Bandersnatch> mà cô được biết.
Bỗng Mana nghe thấy tiếng laser ở sau lưng mình. Và khi cô quay lại nhìn thì thấy Origami đang bị tấn công bởi hàng chục... không, là hàng trăm tia laser đồng loạt bắn phá từ trên cao.
"<Bandersnatch>? Nhưng cái số lượng khủng khiếp gì thế này?"
Nhìn lên trên, cô ngạc nhiên trước số lượng áp đảo các <Bandersnatch> đang tấn công dồn dập Origami. Tuy vậy, xao nhãng trên chiến trường đồng nghĩa với tự sát, và cô đang phạm phải sai lầm đó...
"Thôi chết...!"
Phía sau, Jessica điên cuồng lao đến hòng đoạt mạng cô.
Nhận thấy nguy hiểm, Mana ngay lập tức vung kiếm về phía ả nhưng đã bị ả tránh được.
Lũ robot cũng đồng thời xả đạn về phía cô, và vài viên trong số chúng đã bắn trúng chân khiến cô phải khuỵu xuống.
"Chết đi, Manaaa!!!"
Jessica lao nhanh về phía cô với thanh kiếm trên tay và hét to.
Mana nhắm mắt lại, đau đớn chấp nhận cái chết...1 giây... 2 giây...3 giây... "Ủa?" cô từ từ mở mắt ra...
"Rimuru-san?"
Trước mặt Mana, một cô gái với mái tóc xanh bạc đang đỡ lấy nhát chém của Jessica.
"Ngươi...<Destroyer>!?"
Jessica ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Rimuru. Ả bật lùi lại và vào tư thế cảnh giác.
"Rimuru-san, chị làm gì ở đâ---?"
Nhìn lại xung quanh, Mana phát hiện mình đang được bao bọc bên trong một trường lực màu xanh dương. Và nó đang chặn toàn bộ đạn được bắn ra từ lũ robot hướng về phía cô.
"Hehhh!!? Cái màn chắn này là sao đây?" Mana kinh ngạc hét lớn
Trước biểu cảm có phần đáng yêu này của cô bé, Rimuru cười thầm.
"Đừng ngạc nhiên vậy chứ, màn chắn đó là của chị đấy. À phải rồi Mana, ở đây cứ giao cho chị, em nên chú ý vào Shidou đi, cậu ta rất có thể sẽ gặp nguy hiểm trong tương lai và cần sự giúp đỡ từ em đấy!"
Mana nghiêng đầu khó hiểu trước câu nói của Rimuru. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của cậu, cô gật đầu như đã hiểu ra và bay về phía hội trường.
"Chị nhớ cẩn thận đấy!"
Trước khi đi, cô nhắn nhủ với Rimuru và nhận được hồi âm "Đừng lo, chị sẽ không thua đâu!" đầy tự tin từ phía cậu.
<<Chà, đông thật đấy! Này Ciel, bên đó thế nào rồi?>>
<<Báo cáo. Bên em, cá thể Origami đã an toàn, và một lượng lớn <Bandersnatch> cũng đã bị tiêu diệt.>>
<<Uh, làm tốt lắm! Vậy giờ hai chúng ta cùng vui vẻ với đám này một chút nào!>>
<<Mong ngài đừng làm gì quá khích.>>
Ciel khuyên nhủ vị chủ nhân trẻ con của mình rồi nhìn về phía lũ <Bandersnatch> còn sót lại trước mặt với ánh mắt vô cảm.
Trên tay cô, Origami đã hoàn toàn bất tỉnh. Trước đó không lâu thì cô ấy đã hoàn toàn kiệt sức khi triển khai <Territory> với cường độ cao cũng như chịu đựng sự bào mòn kinh khủng từ bộ giáp <White Licorice> mà cô đang mặc.
Khi Ciel đến, cô đã ngay lập tức tách Origami ra khỏi bộ giáp đồng thời đấy bộ giáp ấy vào một chiều không gian khác.
"Thật phiền phức."
Ciel phàn nàn bằng giọng điệu vô cảm thường ngày rồi cưỡng chế dịch chuyển Origami vào trong Fraxinus để trị thương, còn bản thân thì bắt đầu công việc được chủ nhân của mình giao phó.
Lúc này đây, thế trận cuộc chiến mới đã được thiết lập. Phía Đông là Rimuru đối đầu với Jessica cùng đội quân robot. Phía Tây là Ciel đối đầu với binh đoàn <Bandersnatch>. Một cục diện có thể nói là rất một chiều.
------Rimuru POV------
<Ngầu ghê~!>
Quan sát cuộc chiến thông qua màn hình theo dõi của Fraxinus, Rimuru trầm trồ trước sự hầm hố của bộ giáp <White Licorice> của Origami.
Dù vậy thì từ lúc cuộc chiến nổ ra đến giờ, Fraxinus chỉ đứng từ ngoài quan sát chứ chưa có hành động cụ thể nào.
Nguyên nhân là do trước đó, Rimuru đã được Ciel thông báo rằng đã cảm nhận được sự hiện diện của một đội quân khác đang từ từ tiến về hội trường từ phía Đông Nam. Đội quân đó bao gồm 20 robot hình người và 20 <Bandersnatch> được chỉ huy bởi kẻ mà Rimuru đã từng đánh bại trước đây, Ellen Mira Mathers, Wizard mạnh nhất của nhân loại.
Tất cả chúng đều được bọc trong một <Territory> đặc biệt có khả năng chặn mọi loại sóng truyền vào hoặc phát ra, nên Fraxinus mới không thể phát hiện ra được.
<Đúng là Ciel-sensei có khác!> Rimuru thán phục khả năng truy quét hiện diện của Ciel mà không biết rằng ai đó bên kia đang nở mũi tự mãn...
Nhận thấy ý đồ thật sự của cuộc tập kích trên không chỉ là để đánh lạc hướng, Rimuru đã đề nghị với Fraxinus tập trung bảo vệ Shidou cũng như cung cấp cho họ thông tin về vị trí của kẻ địch.
<Mình có nên trực tiếp đến đó để ngăn cô ta lại không nhỉ?>
Do đã từng chạm trán nên cậu là người hiểu rõ nhất người tên Ellen này nguy hiểm tới mức nào. Vì lẽ đó mà cậu đang định sẽ chủ động giải quyết việc này càng sớm càng tốt, nhưng chưa kịp hành động thì bỗng một tiếng hét phát ra từ màn hình theo dõi khiến Rimuru chú ý.
"Mana!!! Ngươi dám cả gan phản lại ngài Westcott sao? Trả lời ta, Manaaa!!!"
Nhận thấy trên màn hình, Jessica giờ đang bị thế "bánh mì kẹp thịt" bởi Origami và Mana.
<<Bé gái tên Mana đó hình như là em gái của cái tên đần kia phải không nhỉ? Em ấy ở đó từ lúc nào vậy?>>
<<Thưa chủ nhân, cá thể tên Mana đã xuất hiện và chiến đấu với AST ngay lúc bọn chúng chuẩn bị tấn công phía Đông của quảng trường Tenguu. Do ngài không chú ý thôi.>>
<<Ah, lỗi ta lỗi ta, haha~...>>
<<...>>
Nhận thấy mình đang bị Ciel quở trách nhưng cậu cũng chỉ cười trừ mà gạt qua.
Dù Mana đã xuất hiện từ đầu nhưng do mãi chú ý đến bộ giáp ngầu lòi của Origami nên cậu đã quên mất sự có mặt của cô.
Chỉ là, sau khi nhìn thấy Mana, cậu lại bất chợt nảy ra một ý tưởng khá... táo bạo. Nhưng còn chưa kịp nghĩ cụ thể về nó thì...
<<Báo cáo. Phát hiện có một số lượng lớn các cá thể đang bay đến quảng trường Tenguu từ hai phía khác nhau. 500 cá thể robot vũ trang hình người mang mã hiệu NO.2 đang bay đến từ phía Đông và 500 cá thể <Bandersnatch> từ phía Tây. Tổng cộng có 1000 cá thể, tất cả đều là sản phẩm công nghệ của D.E.M.>>
<<Gì-ì!!? 1-1000 á?? Bộ bọn chúng định san phẳng cả thành phố này à?>>
Cắt ngang dòng tư tưởng của Rimuru, Ciel lên tiếng cảnh báo khiến cậu nghe xong cũng không thể tin vào tai mình.
Một đội quân robot hình người có mã hiệu NO.2 gì đó và mấy con <Bandersnatch> đang đồng loạt đổ bộ đến quảng trường, và chúng có đến 1000 quân!? Dù chúng chỉ bằng 1/20 đạo quân Falmuth cậu đã tiêu diệt khi xưa, nhưng ở thế giới này thì nó cũng quá đáng lắm rồi!
Ngạc nhiên trước số lượng không tưởng được Ciel báo cáo, cậu thật sự thầm cảm phục độ chịu chơi cũng như độ điên của tập đoàn D.E.M.
"Kotori, có một đội quân gồm 1000 quân bao gồm các robot hình người và <Bandersnatch> đang tiến đến phía Đông quảng trường Tenguu đấy!"
Khi còn đang mải quan sát cuộc chiến của đám Mana thì lời cảnh báo của Rimuru khiến Kotori bàng hoàng đến mức làm rơi cây kẹo mút đang ngậm trong miệng xuống đấy, chồm người dậy hỏi to
"Chị nói sao cơ? 1000 á!!?"
Cảm thấy deja vu trước biểu hiện của ẻm, cậu cười trừ
"Kotori! Trong tình huống xấu nhất thì chị sẽ ra ngoài để ứng cứu cho Mana và Origami, chị nghĩ bọn họ sẽ không chịu nổi đống quân tiếp viện này đâu!"
"Nhưng mà... Haiz~! Lời chị nói em không phản biện được gì cả! Thôi được rồi, mọi chuyện đành trông cậy vào chị vậy, nhớ cẩn thận đừng để mình bị thương đấy!"
"OK!"
Sau khi đáp lại bằng một dấu 'OK' trên tay, Rimuru cảm nhận được tà áo mình bị níu lại bởi một bàn tay nhỏ nhắn...
"Err... Rimuru-san, chị sẽ ra ngoài đó sau?"
"Ah...Ừm, chị đi rồi sẽ về mà, em đừng lo!"
Đáp lại Yoshino đang lo lắng, Rimuru nở một nụ cười dịu dàng rồi xoa đầu ẻm.
Níu được một lúc thì Yoshino cũng chịu buông ra, rụt rè khuyên nhủ
"Chị nhớ cẩn thận.."
"Rimuru-chan, phải cẩn thận đó nha!" Yoshinon cũng hăng hái phụ hoạ
"Uh! Chị biết rồi!"
Hứa với Yoshino xong, Rimuru tiếp tục quan sát cuộc chiến từ trên tàu Fraxinus nhưng lòng đã bồn chồn không yên.
--------- Một lúc sau..
Tình hình không được khả quan cho lắm.
Đúng như dự đoán của Rimuru, cả Mana lẫn Origami đều thất thủ trước đội quân hùng hậu kia. Mà cũng phải thôi, nếu bọn họ mà phản kháng lại được cái số lượng kẻ thù áp đảo đến thế thì cậu sẽ không dám tin cả hai là con người nữa mất.
Và vào đúng khoảnh khắc trường lực <Territory> của Origami vỡ tan và Mana chuẩn bị chết dưới lưỡi kiếm của Jessica, cậu ngay lập tức dịch chuyển đến phía Đông và chặn đòn cho Mana.
Ở mặt trận phía Tây thì đã có Ciel lo liệu. Cô đã kịp thời ứng cứu cho Origami đồng thời cho bốc hơi hơn 10 con <Bandersnatch> trong nháy mắt.
Rimuru sau đó cũng đã thành công trong việc đề nghị Mana tới chỗ của Shidou để bảo vệ cậu ấy trong tình huống khẩn cấp, còn bản thân sẽ ở lại đây để thay cô làm nốt phần việc còn lại.
"Yosh~! Tập thể dục một chút nào!"
Rimuru đứng vươn vai một cách rất thoải mái, như thể đám trước mắt cậu chỉ là một đống sắt vụn không đáng để tâm vậy.
<<Ngài đang giao lại việc cứu Shidou cho em gái cậu ta sao?>>
<<Heh? Ahaha~.. bị cô phát hiện rồi à. Phải, ta muốn để chính cô bé sẽ là người đứng ra bảo vệ anh trai mình chứ không phải ai khác.>>
<<Ngài biết chắc là cô ta sẽ không thể thắng được Ellen mà vẫn để cô ấy đi?>>
<<Hiển nhiên là ta biết! Với trình độ hiện tại của Mana thì đánh bại Ellen là điều không thể. Nhưng mà cô bé cũng sẽ không dễ dàng thua cuộc đâu! Trong tình huống xấu nhất thì ta sẽ xuất hiện sau, chuyện của thế giới này thì nên để những người của thế giới này giải quyết nó trước!>>
<<Haiz...>>
<<Nè nè, thái độ gì đấy hả?>>
Bất lực trước thái độ của Ciel, Rimuru ngưng cuộc trò chuyện với cô và tập trung né tránh toàn bộ loạt đạn từ đám robot đang hướng đến mình. Cùng lúc đó cậu cũng tiện tay chém nát vài con cho đỡ phiền nhưng quả nhiên với số lượng lớn như thế thì nhìn chả vơi đi tẹo nào.
*Bíp*! Một âm thanh vang lên từ phía Jessica.
Cô ta giờ đang bay phía trên đối diện với Rimuru và giữ khoảng cách vào tầm 50m, mắt nhìn chừng chừng vào cậu. Nếu để ý kĩ thì còn có vài giọt mồ hôi chảy dài xuống má nhưng miệng ả thì lại nở một nụ cười đầy nham hiểm.
Thắc mắc về âm thanh kì lạ mình nghe được, Rimuru ngước lên nhìn thì thấy Jessica đang có vài biểu hiện kì lạ.
<<Nè Ciel, vừa nãy cô ta đã làm gì vậy?>>
<<Đối tượng Jessica đã liên hệ với D.E.M thông qua bộ đàm khi ngài đang mải nói chuyện với Mana và tập trung vào lũ robot. Âm thanh ngài nghe được là âm thanh kết thúc cuộc đàm thoại.>>
<<Liên lạc với D.E.M sao? Hmm... cô ta gọi viện trợ à?>>
<<Phủ định. Cô ta chỉ báo cáo về sự tồn tại của ngài cho cá thể tên Wetscott, còn về viện trợ thì chính Wetscott mới là người đề nghị.>>
<<Khác gì nhau đâu!? Mà chắc tên Wetscott đó khá đề phòng với ta nhỉ?>>
<<Với số lượng robot như thế này thì từ 'khá' không đủ để miêu tả mức độ đề phòng của chúng dành cho ngài đâu thưa chủ nhân.>>
<<Wahaha! Ta mà lại! (Lấy tay nâng cằm) Mà cũng phải ha, Đại Ma Vương Rimuru ở ngay đây thì ai mà không sợ được cơ chứ! Hừm hừm~!>>
<<...>>
<<...Ciel-san?>>
<<...>>
<<Ciel-sensei!?>>
<<...>>
<<Nè nè, ít nhiều cũng phải đáp lại ta một tiếng chớ!>>
<<...haiz>>
<<...>>
Nhận thấy câu đùa nhạt như nước ốc của mình bị phớt lờ một cách phũ phàng, Rimuru tụt hứng rồi ngước đầu lên nhìn về phía Jessica.
<Tinh thần tụt dốc ngay trước trận chiến như vầy thì còn đánh đấm nỗi gì nữa... Haiz~~~!>
Chán nản suy nghĩ, Rimuru ngồi khoanh chân lại trước khi ngước lên nói với Jessica.
"Này, cô tên là Jessica nhỉ? Ta lúc này đang hơi cụt hứng nên cho cô 3 phút đấy, cứ tấn công ta tuỳ thích nếu côcó thể. Nhưng đừng có nghĩ đến việc chạy đấy, nếu không ta không đảm bảo giữ mạng được cho cô đâu!"
Dứt lời, cậu *Oáp* lên một tiếng rồi gục đầu xuống trước sự ngỡ ngàng của cả Jessica và Ciel ở phía bên kia.
<...>
Một cách đùn đẩy cũng như phục thù vô cùng trẻ con của vị đại Ma Vương kia đến mức Ciel cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
------Jessica POV-----
------ 3 phút đếm ngược
"Ngươi...Ngươi đang xem thường ta sao hả tên khốn!!!"
Lao nhanh đến một Rimuru không chút phòng bị, Jessica triển khai hình thức thứ hai của thanh kiếm mình đang cầm trên tay dưới dạng một thanh đại kiếm và bổ mạnh nó về phía cậu từ bên trên.
"CHẾT ĐIII!!!"
Cú bổ mang uy lực cực đại do bộ phận phản lực được tích hợp sẵn trong thanh kiếm, bao trùm nó trong ngọn lửa sáng rực nhờ sự ma sát cực đại với không khí. Một món vũ khí mang tính hủy diệt đơn thuần được gọi với cái tên <Slayer-M05>, hiện đang nhắm thẳng xuống mục tiêu của nó với một tốc độ và áp lực không tưởng...
"KENGGG!"
Âm thanh phát ra... không phải là âm thanh của chém một ai đó... mà là âm thanh của hai miếng kim loại va vào nhau.
"C-Cái gì!!?"
Ở trước mặt Jessica, Ciel với nét mặt sắt lạnh và đôi đồng tử màu đỏ thẫm, không chỉ chặn lấy đòn tấn công toàn lực từ thanh <Slayer-M05> chỉ bằng một thanh katana mà còn mượn dư chấn từ đó để phá huỷ chính nó.
"Ngươi... Ngươi là ai? Một tinh linh khác? Không... Không phải! Ngươi... Ngươi nhìn y đúc như con quái vật đằng kia-...!?"
Không tin vào cảnh tượng trước mắt, Jessica giờ đây bị bao trùm trong nỗi sợ hãi tột cùng, và chẳng mấy chốc sự sợ hãi đó đã hoá thành tuyệt vọng.
Thanh đại kiếm cô đang cầm trên tay... chỉ còn lại phần chuôi, trong khi phần lưỡi đã hoàn toàn nát vụn sau cú va chạm. Và đáng nói hơn là thanh katana mà kẻ trước mặt cô đang cầm vẫn nguyên vẹn, thậm chí không có lấy một vết trầy xước.
Một món vũ khí được tinh chế với sức hủy diệt vô tiền khoáng hậu, thậm chí có thể lấy mạng cả một Tinh Linh... bị phá hủy chỉ bằng một thanh katana mà còn không gây được chút xây xát gì lên nó?
"Ha...Ha... Haha... Ha......... Hahahahahahahah!!!---------"
Nhìn lại xung quanh, Jessica bắt đầu cười, nụ cười chứa đầy sự tuyệt vọng xen lẫn cam chịu.
Cô nhận ra rằng đội quân 1000 đơn vị của mình đã không cánh mà bay.
Phải, chỉ trong chưa đến 1 phút... toàn bộ đã hoàn toàn biến mất.
Cô biết, cô biết rất rõ rằng dù bản thân có cố gắng, có đốt cháy cả sinh mệnh của mình thì đứng trước hai con 'quái vật' này, cô chả là cái thá gì cả.
Dù vậy...
*Cạch*!---------
Cô nghiến chặt răng, bám víu lấy niềm hi vọng cuối cùng của mình.
Westcott, vị chủ thân mà cô đã thề sẽ hinh sinh mọi thứ vì ngài.
<Mình... mình cần phải câu giờ chờ cho chi viện của ngài ấy đến! Chỉ cần quân chi viện đến, bọn chúng sẽ bị tiêu diệt! Phải... phải... tất cả... tất cả bọn chúng... LŨ THỐI THA ĐÓ SẼ BỊ TIÊU DIỆT!!!>
Jessica giờ đây đã hoàn toàn trở nên điên loạn, trên tay cầm chắc thanh đại kiếm đã mất lưỡi và lao thẳng tới Ciel và vung loạn xạ.
Trong cô lúc này đã không còn sót lại dù chỉ một mảnh nhỏ của lí trí. Chết cũng được, bị phanh thây cũng được, miễn là có thể kéo theo tất cả chết cùng, cô nguyện đồng quy vu định vì lợi ích của ngài.
Phải, tất cả là vì "chủ nhân" của cô, miễn sự hi sinh này được ngài ấy công nhận, miễn tình cảm của cô được ngài ấy để ý dù chỉ một chút. Với cô như vậy là quá đủ rồi.
Chỉ tiếc rằng thứ mà Jessica đang sắp sửa đối mặt còn kinh hoàng hơn những gì cô nghĩ...
------Rimuru POV-----
<<Báo cáo. 3 phút đùn đẩy của ngài đã hết!>>
Qua <gia tốc tư duy>, Ciel nhắc nhở Rimuru với một giọng điệu có phần bực bội.
<<Rồi, rồi! Lâu lâu để cô lo luôn phần việc của tôi cũng đâu chết a...>>
<<Chủ nhân!>>
<<À rồi rồi, thưa Ciel-sensei~!>>
Kết thúc cuộc trò chuyện trong tâm trí, cậu từ từ đứng dậy đồng thời ngước nhìn xung quanh
"Cha~~~! Hoành tráng thật đó!"
Trước mặt cậu lúc này là cả một hạm đội robot hình người và <Bandersnatch> khác, trông còn đông hơn lúc nãy. Đặc biệt là con <Bandersnatch> màu đen tuyền nổi bật nhưng lại di chuyển ở tít phía sau.
<<Lần này là bao nhiêu đấy?>>
<<Báo cáo. Ước tính có xấp sỉ 10000 cá thể gồm các robot hình người mang mã hiệu NO.1 và <Bandersnatch>. Đồng thời phát hiện sự hiện diện của một <Bandersnatch> đặc biệt có chức năng như một quả bom nhiệt hạc->
<<À, ta hiểu rồi...>>
<<...?>>
Đó quả là một con số không tưởng khi đã gấp 10 lần đội quân lần trước. Và đáng ngạc nhiên hơn là tên Wetscott đó huy động cả một lực lượng hùng hậu như vậy chỉ trong chưa đầy 3 phút.
<<Đám này cứ để ta lo! Cô đi nghỉ ngơi đi.>>
<<...>>
Không như mọi khi, Ciel cảm thấy một điều gì đó rất kì lạ từ vị chủ nhân của mình.
<Ngài ấy đã bỏ qua chi tiết về quả bom nhiệt hạch..>
Cô hiểu rõ chủ nhân của mình, rằng nếu là ngài thì sẽ ngay lập tức đặt câu hỏi về nó. Đó là điều mà cô đã đinh ninh ngay từ đầu.
Nhưng sự thờ ơ của cậu đã khiến cô sững sờ. Đó không phải một lỗi trong quá trình tính toán, mà là một biến cố đáng nhẽ không nên xảy ra.
Và ngay sau đó, cô nhận ra mình cùng đám quân của D.E.M đã bị cách ly vào trong <Kết giới thứ nguyên>.
Người đã làm việc đó không ai khác ngoài Rimuru.
"Chủ...nhân?"
Đôi đồng tử màu hoàng kim của cậu giờ đây trở nên đỏ rực như máu. Nó giống với màu mắt của cô, nhưng khác biệt nằm ở chỗ... đôi mắt ấy chứa đầy ham muốn giết chóc.
Sự thay đổi này khiến Ciel bất giác chôn chân tại chỗ. Một [Manas] như cô hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho bối rối và sợ hãi, thứ đáng lẽ không nên xảy ra.
"Nào, bắt đầu CUỘC SĂN thôi!!"
Như một con thú hoang đang đói khát, Rimuru từ từ tuốt thanh katana của mình ra khỏi vỏ rồi liếm nhẹ lên nó trước khi hướng ánh mắt về phía những con mồi của mình.
Phải, trong đó bao gồm cả cô.
<Thông báo! Kết nối đến hành lang linh hồn đã bị phá huỷ, bắt đầu quá trình tái cấu trúc toàn diện!>
(Hết)
______________________________________
------Góc tác giả------
Rewrited: 1/1/2026
Đầu tiên, xin được gửi lời chúc tới mọi người đón một năm mới sum vầy bên gia đình, người thân, bạn bè.
Lí do mình rewrite lại các chap cũ là do khi đọc lại, mình thấy lúc đầu mình viết hơi cringe cũng như một vài chi tiết bị vô lí nên quyết định sau cùng là sẽ rewrite lại hết.
Tuy vậy thì việc rewrite này sẽ ko làm ảnh hưởng tới cốt truyện tổng thể mà mình xây dựng. Nó chỉ fix vài chi tiết bị cringe, loại bỏ hoặc sửa đổi các chi tiết vô lí cũng như đổi cách diễn đạt hay đối thoại thôi.
Và giờ đây, các chap sẽ được đặt theo Vol + Part. Ví dụ từ chap này tới chap 36 thì chính là Vol 6: Diva trong LN. Còn part thì là số phần, và mình nhận viết bắt đầu từ part 5 nên chap này sẽ được đổi thành Vol 6 Part 5. Điều này áp dụng cho mọi chap về sau cũng như các chap được rewrite trong tương lai. Lí do là để các bạn dễ xác định các chap mình đọc thôi chứ cũng có gì to tát đâu.
Cuối cùng thì chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz