extra; 18 x 30 (h)
Warning: r18
(extra có link với mạch truyện chính hay không là tuỳ theo cảm nhận từng người, nếu không hiểu có thể coi như một chương truyện lẻ để đọc)
—————————————
Nguyễn Quang Anh
18 tuổi, không còn sống
"Ngại quá...em chỉ nhớ mỗi tên chú thôi, chú biết em là ai không?"
;
Hoàng Đức Duy
30 tuổi, còn sống
"Quang Anh..Nguyễn Quang Anh, em..là người thân của chú, rất thân"
—————————————
Đức Duy ngồi trên sofa, tay siết chặt bức thư trong túi áo hoodie, mắt dán vào Quang Anh đang nằm dài trên sàn, nghịch điện thoại với vẻ mặt thích thú.
Anh nhau mày, dường như vẫn chưa thể tiếp nhận được hết thông tin trong thời gian dài vừa qua. Xoa xoa hai thái dương, hình ảnh mơ hồ của ngày này tháng trước nhanh chóng kéo về.
.
Mưa rơi xối xả, như thể bầu trời đang cố rửa sạch mọi nỗi đau mà Đức Duy mang trong lòng suốt 13 năm. Căn hộ penthouse trên tầng 27 của anh sáng mờ mờ dưới ánh trăng rằm, ánh sáng bạc xuyên qua cửa kính, chiếu lên những bản demo cũ nằm lăn lóc trên bàn.
Một chai rượu vang đã cạn nửa, ly rượu trên tay Duy nghiêng ngả, vài giọt đỏ thắm rơi xuống thảm, hòa vào bóng tối. Duy ngồi đó, trong phòng thu, ôm chặt bức thư nhàu nhĩ – "món quà" cuối cùng của Quang Anh, thứ anh giữ như báu vật, dù mỗi lần đọc lại là một lần tự xé toạc con tim.
"Quang Anh... anh ơi..."
Duy thì thầm, giọng lạc đi trong tiếng mưa. Mắt anh nhòe đi, không rõ là vì rượu hay nước mắt. Bức thư trong tay anh run rẩy, những dòng chữ quen thuộc hiện lên trong tâm trí. Đức Duy chẳng thèm ngó ngàng đến nó nữa, anh đã đọc nhiều tới mức thuộc lòng từng câu, từng dấu chấm rồi.
13 năm.
13 năm kể từ ngày Quang Anh tự sát, để lại Duy với một khoảng trống không bao giờ lấp đầy.
Duy đã làm mọi cách để quên đi người ấy. Anh trở thành nghệ sĩ nổi tiếng, đứng trên sân khấu rực rỡ, sáng tác những bản hit khiến cả triệu người say mê. Anh đã nghĩ rằng ánh sáng sân khấu sẽ làm anh quên đi bóng hình người con trai năm ấy.
Nhưng mà không.
Mỗi đêm, khi ánh đèn sân khấu tắt đi, Duy lại trở về với căn hộ lạnh lẽo, với những bản nhạc cũ cùng bức thư ấy.
Anh tồn tại, cố đấu tranh với căn bệnh trầm cảm của mình bằng men rượu và sự trách suốt 13 năm, chỉ để thực hiện cái nguyện vọng "Sống tốt" của người kia.
"Sống tốt cái gì chứ..."
Đêm nay, ánh trăng rằm sáng đến kỳ lạ. Duy ngửa cổ, tu cạn ly rượu, rồi đứng dậy, loạng choạng bước ra ban công. Mưa tạt vào mặt, lạnh buốt, nhưng anh chẳng quan tâm. Anh nhìn xuống thành phố, đèn đường nhấp nháy dưới màn mưa rồi thì thầm, như một lời cầu xin cuối cùng.
"Quang Anh... em nhớ anh, anh gặp em được không...một lần thôi—"
Không có câu trả lời, chỉ có tiếng mưa gào thét.
Duy cười nhạt, tự giễu mình ngốc nghếch. Anh quay vào, quyết định ra ngoài, dù đã nửa đêm và mưa đang trút xuống như muốn nhấn chìm cả thế giới.
Anh cần không khí, cần thứ gì đó để nhắc nhở bản thân rằng anh vẫn phải sống.
Duy vác cơ thể nặng trĩu xuống thang máy, áo hoodie đen ướt sũng ngay khi anh bước ra khỏi tòa nhà. Mưa làm tóc anh bết lại, nước chảy dài trên mặt. Anh mặc mọi thứ mà cứ đi, bước chân vô định trên vỉa hè.
Thành phố về đêm yên ả lạ thường, chỉ có tiếng mưa và nhịp tim anh đập dồn trong lồng ngực. Anh không biết mình đi đâu, chỉ biết nếu dừng lại, những ký ức về Quang Anh sẽ lại trỗi dậy, bóp nghẹt lấy trái tim anh như cách nó đã từng.
Rồi, như một phép màu, như thể ai đó khẽ vẽ một nét mực khác màu lên bức tranh đêm xám xịt, anh dừng sững lại. Duy thấy một bóng dáng đứng trước tòa căn hộ, ngay dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Một chàng trai trẻ.
Mái tóc trắng rối, rũ xuống trán, dính bết vì mưa. Áo sơ mi trắng mỏng ướt sũng, dán vào thân hình nhỏ nhắn — cái dáng vẻ của tuổi mười tám chưa kịp trưởng thành nhưng đã mang một nỗi mệt mỏi không thuộc về.
Thằng bé ấy đứng đó, không ô, không che chắn, ướt đẫm và ngơ ngác. Như thể cậu là một ký ức thất lạc của ai đó, lỡ bước về thực tại. Một sự tồn tại mong manh vô định đến mức chỉ cần Duy nhắm mắt lại, cậu sẽ biến mất vào mưa.
Duy chết lặng.
Chân anh như bị chôn chặt xuống mặt đường ướt lạnh, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Trái tim trống rỗng lâu ngày bỗng đập loạn, máu dồn lên đầu, khiến anh choáng váng.
Không thể nào. Không thể là cậu.
Hình bóng mà anh luôn nhớ nhung ấy, không có khả năng xuất hiện được.
Bất chợt, người ấy cất giọng
Giọng nói trầm khàn thân thuộc mà Duy tưởng bản thân đã lãng quên từ lâu, vang lên qua màn mưa đang rơi dày đặc.
"...Đức... Duy?"
.
"Chú này, cái app này xịn phết, mà sao khó dùng thế?"
Cái giọng càm ràm quen thuộc kéo Đức Duy quay về thực tại. Quang Anh đang mải mê với màn hình điện thoại bất ngờ ngẩng lên, ném cho Duy một nụ cười nghịch ngợm.
"Nhìn gì mà nhìn hoài? Chú mê em hả?"
Duy đỏ mặt, quay đi, lẩm bẩm.
"Đồ con nít tự luyến."
Đáng sợ là, Duy không thể phủ nhận trái tim đập loạn nhịp khi ở nhìn thấy Quang Anh.
Kinh chết đi được, đã đầu ba đến nơi rồi mà vẫn đi mơ mộng về một thằng nhóc mười tám.
Duy biết, anh yêu Quang Anh, yêu đến mức sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để giữ cậu ở lại. Nhưng anh cũng sợ, sợ rằng sự gần gũi ngày càng tăng giữa cả hai sẽ làm anh mất kiểm soát, sẽ khiến anh không thể chịu nổi nếu cậu rời đi lần nữa.
Khi Quang Anh đứng dậy, tuyên bố đi ngủ, Duy thở phào, thầm vui khi nghĩ mình sẽ có một đêm để bình tĩnh lại.
"Ngủ ngon nha, chú!"
Quang Anh nháy mắt, rồi biến vào phòng khách cùng chiếc giường tạm.
Duy ngồi đó, nhìn theo bóng lưng cậu, tay siết chặt bức thư đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Anh không thể tiếp tục thế này, không thể cứ sống trong nỗi khao khát mà không làm gì.
Duy sợ hãi chính bản thân mình, sợ cái cách anh muốn, sợ cái cách anh không thể kiếm chế dục vọng của một "người lớn" mỗi lần bên cạnh cậu.
Duy đứng dậy, đi ra đóng cửa lại, tựa lưng vào tường, hơi thở dồn dập.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên giường, mời gọi anh chìm vào những suy nghĩ về Quang Anh.
Anh nghĩ về những ngày cả hai từng ở bên nhau, những cái ôm, những cái đụng chạm, và cả những khoảnh khắc mà anh chưa từng dám mơ tới. Nỗi nhớ và khao khát bao năm qua luôn bị kìm nén, đêm nay bỗng dưng trào dâng như lũ tràn bờ.
Và rồi, như thể bản năng dẫn dắt, Duy buông mình xuống giường, một tay trượt xuống phía dưới, chạm vào nơi đã cương lên dưới lớp vải.
Anh khẽ rên, những tiếng rên đứt quãng và lặng lẽ như tiếng thở dài hòa lẫn trong bóng tối. Môi mấp máy, như một lời nguyện cầu đầy khao khát:
"Quang Anh... ức—"
Duy không hề hay biết, cánh cửa phòng vốn chỉ khép hờ đã bị đẩy nhẹ ra từ lúc nào.
Ngoài ngưỡng cửa, Quang Anh đứng đó, không một tiếng động. Trong ánh trăng mờ ảo, hình bóng thằng nhóc ấy như hóa thành một phần của giấc mơ. Môi nhếch nhẹ, khẽ cười gian.
"Duy..."
Giọng nói khàn khàn vang lên từ cửa phòng khiến Duy như bị điện giật. Anh giật mình bật dậy, luống cuống kéo chăn che lấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi, gương mặt đỏ bừng như thể bị dội nước sôi. Đôi mắt mở to, hoảng loạn nhìn Quang Anh đang đứng lặng giữa khung cửa, bóng cậu in đậm trên nền ánh trăng bạc nhạt, tĩnh mịch.
"Q-Quang Anh...! Em... em không phải là—"
Không phải là đang ngủ bên ngoài sao?!
Tiếng Duy đứt quãng, lạc đi giữa những nhịp thở dồn dập. Cổ họng anh khô rát, ngực phập phồng theo từng cơn xấu hổ trào lên như sóng. Anh không dám nhìn vào mắt người kia, chỉ có thể bấu chặt lấy tấm chăn mỏng, như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm điều không nên.
"Từ đã!!... k-không phải như em nghĩ đâu..."
Từng từ bật ra đầy chật vật, tim đập loạn trong lồng ngực. Duy không dám nhìn vào mắt đứa nhóc ấy, không biết nên chui đi đâu để trốn khỏi tình cảnh trớ trêu này.
Quang Anh vẫn đứng đó, tựa vào khung cửa, nụ cười thoáng hiện trên môi như thể cậu chẳng mấy ngạc nhiên — hoặc thậm chí, đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
"Cái này... c-chú chỉ là..."
Chẳng có lời bào chữa nào nghe lọt tai lúc này. Cái cách Quang Anh nhìn anh như thể vừa nắm được bí mật thầm kín nhất, khiến Duy chỉ muốn tan biến vào hư vô.
Điều ngượng ngùng hơn, là Quang Anh vẫn nhất quyết không nói gì từ lúc ấy đến giờ.
Thằng bé dùng ánh mắt nhàn nhạt lướt qua gương mặt đỏ ửng của Duy, rồi nhẹ nhàng với tay, khóa cửa lại. Cái "cạch" khe khẽ vang lên trong đêm như tiếng gõ lên tim anh, khiến từng tế bào trên da Duy dựng đứng cả lên.
Quang Anh bước tới, chậm rãi, thong thả, giống như đang bước vào vùng cấm địa mà cậu vốn đã quá quen thuộc. Mỗi bước cậu tiến lại gần là một lần tim Duy đập thình thịch trong lồng ngực, hô hấp như bị ai bóp nghẹt.
"Chú đang làm gì thế, chú ơi...?" ,
Cậu hỏi, giọng trầm đầy trêu chọc, từ "chú ơi" được kéo dài một cách cố ý, khiến Duy muốn hét lên vì xấu hổ. Quang Anh đứng cạnh giường, ánh trăng chiếu lên cậu, mang lại cảm giác thực mơ kì ảo.
Duy chỉ có thể run rẩy nhìn cậu, không biết nên sợ hãi, nên giận dữ, hay nên trốn chạy. Nhưng chân anh không nhúc nhích nổi. Cả cơ thể như bị đóng băng.
"Chú không định... mời em tham gia à?"
Quang Anh khẽ cúi xuống, vén nhẹ tấm chăn trên người Duy, để lộ làn da ửng đỏ và chiếc áo hoodie ướt đẫm mồ hôi. Giọng cậu vẫn mang vẻ trêu chọc nhưng ánh nhìn thì hoàn toàn khác, sâu lắng, có phần nghiêm túc đến mức khiến Duy nghẹn thở.
"Em..em ngoan, đợi chú bên ngoài, lát chú giải thích cho, nhé?"
Quang Anh khẽ nhướng mày, giống như vừa nghe thấy một câu đùa lạ tai.
"Thế à?"
Cậu ngồi xuống mép giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi Duy.
"Không phải chú vừa lẩm bẩm 'Quang Anh' trong lúc thủ dâm sao? Chú chắc là muốn em ra chứ?"
Câu nói đó như một đòn đánh chí mạng. Duy trân trối nhìn đứa trẻ trước mặt, hoàn toàn tê liệt. Lòng tự trọng anh gào thét đòi phản kháng, nhưng nỗi nhục nhã, sự ngượng ngùng và cả... cảm giác nóng lên khó tả đã làm anh câm lặng.
"Em không muốn anh giúp gì sao? Mình còn lạ gì nhau đâu?"
Như nhận ra cái gì đó sai sai. Quang Anh cúi sát xuống, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn tính bằng hơi thở, giọng cố tình nâng cao hơn trêu chọc.
"À nhầm, phải là chú chứ. Quen mồm quá, hiện tại em hơn tuổi anh mà,... chú ơi?"
Duy không thốt nổi lời nào. Tay anh siết chặt lấy mép chăn, mạch đập trong cổ như muốn vỡ tung. Ánh mắt Quang Anh bỗng chốc không còn là ánh mắt của một cậu nhóc mười tám tuổi nữa. Hay nói đúng hơn, là ánh nhìn của một linh hồn cũ, một trái tim từng nát tan, đang trở về từ vực thẳm nào đó của số phận.
Một cái chạm nhẹ trên má Duy, mềm, ấm, nhắc nhở anh đây không phải ảo ảnh do bản thân tạo ra trong lúc thèm khát. Là thật.
"T-từ đã, Quang Anh... em... em nhớ lại hết rồi?!"
Duy bối rối, mắt mở to nhìn cậu sợ hãi.
Nhưng từ bao giờ cơ?!
Quang Anh không đáp, chỉ cúi xuống, hôn lên môi Duy một cái chụt thật to, rồi thì thầm: "Chú. Ơi~"
Khoảnh khắc ấy, mọi rào cản tan biến. Quang Anh kéo Duy vào một nụ hôn sâu, lưỡi cậu quấn lấy lưỡi anh cuồng nhiệt, nuốt chửng mọi nỗi đau và khao khát của cả hai.
Bàn tay cậu lướt xuống, xoa nắn dương vật hồng bán cương, khiến anh rên khẽ, cơ thể cong lên vì khoái cảm.
"Quang Anh... đừng—"
Duy thều thào, cố đẩy cậu ra. Bất thay, ánh mắt ánh lên dục vọng không thể cưỡng của anh lại vô thức phản bội mọi lời nói đã thốt ra.
Quang Anh bật cười, cởi phăng áo thun của bản thân, để lộ làn da lấp lánh dưới ánh trăng.
"Được em thủ dâm cho có sướng không, chú?"
Bàn tay cậu không dừng lại, tiếp tục vuốt ve, xoa nắn, khiến Duy bật ra những tiếng rên ngọt ngào.
"Quang Anh... dừng lại... không..."
Duy thở hổn hển, cố níu lấy chút lý trí còn sót lại. Anh bấu chặt vào vai cậu, cố đẩy cơ thể săn chắc đối diện ra. Nhưng Quang Anh lại bất ngờ nghiêng đầu, ánh mắt van nài như cún con.
"Sao mà dừng được, chú đã cương như này rồi, không giải quyết là hỏng đó."
Cậu thì thầm, giọng trầm đến mức khiến tim Duy rung lên.
"Chú muốn em mà, đúng không?"
Duy cắn môi, nước mắt lăn dài trên má. Anh muốn nói không, muốn bảo cậu dừng lại, nhưng cái cách cậu nhìn anh, cái cách cậu gọi "chú ơi" với giọng vừa trêu chọc vừa dịu dàng, khiến anh không thể kháng cự.
"Quang Anh...không—..."
"Để em chiều chú, được không, chú ơi?"
Quang Anh cúi xuống, hôn lên má anh, lau đi những giọt nước mắt. Cậu hôn dọc theo cổ Duy, để lại những dấu hôn đỏ rực trên làn da trắng, mỗi cái chạm gián tiếp như một lời hứa, một cách cậu bù đắp cho 13 năm họ đã mất.
Ánh trăng rằm xuyên qua cửa sổ, phủ lên căn phòng một lớp ánh sáng bạc gợi tình, chiếu lên cơ thể Đức Duy. Làn da trắng mịn, những đường nét quyến rũ của một người đàn ông khó có thể tin là 30 tuổi, mang nét vừa trưởng thành vừa mềm mại, đẹp đẽ đến mức khiến Quang Anh phải cắn môi, kìm nén cơn thèm khát đang trào dâng.
Thằng nhóc ấy vội vàng lấy tuýp gel bôi trơn giấu trong túi quần, đổ lên tay. Đức Duy nằm dưới, mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước. Vừa đáng thương vừa dâm đãng. Là cái vẻ dễ bắt nạt, giục người ta trêu chọc, chơi dưới thân đến mức khóc rên nức nở mới thôi.
Anh nhìn cậu, tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng.
Đức Duy thật sự thắc mắc, rốt cuộc Quang Anh đã nhớ lại mọi thứ từ lúc nào vậy?? Chuẩn bị đến mức này...
Nhưng chưa kịp nghĩ thêm, ngón tay thô ráp của người kia đã trượt vào hậu huyệt chật hẹp, chậm rãi hết mức, như sợ làm anh đau. Duy cắn môi, rên khẽ, hai tay bấu chặt vai Quang Anh, móng tay cắm sâu, để lại mấy vết đỏ rực. Cảm giác lạ lẫm, ngứa ngáy và hơi khó chịu khiến anh nhíu mày, hông anh vô thức lắc lư, muốn điều chỉnh để giảm bớt sự xâm nhập.
"Quang Anh... lạ lắm... ngứa..."
Duy thì thầm, giọng ngập ngừng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Anh đưa tay che mắt, không dám nhìn thẳng vào cậu. Tuy nhiên cơ thể thì không thể phản bội, hông lại vô thức lắc nhẹ, như cầu xin thêm.
"Nhanh... nhanh lên chút..."
Duy lẩm bẩm, giọng nhỏ xíu, giống như sợ chính mình nghe thấy.
"Chú vội quá à~"
Quang Anh phì cười. Phía dưới lập tức có thể cảm nhận được dịch dâm bắt đầu tiết ra, trơn nhẵn và ấm nóng, hòa lẫn với gel bôi trơn, làm mọi thứ dễ dàng hơn. Thích thú với phản ứng của cơ thể Duy, cậu đẩy ngón tay sâu hơn, chạm vào điểm gồ lên bên trong, khiến anh run rẩy, cơ thể nóng như thiêu đốt.
"S-sướng!!... ức!!"
Duy rên to, móng tay cào mạnh, cố bám víu vào người trước mặt.
"Chỗ này á?"
Nhận được phản ứng tích cực, ngón tay phía dưới di chuyển nhanh hơn, đâm chọt chính xác vào điểm nhạy cảm, khiến Duy rên rỉ không ngừng, cơ thể anh lắc lư theo nhịp tay cậu. Dịch dâm và gel bôi trơn tạo ra những âm thanh "lép nhép" ướt át, gợi tình, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, làm không khí càng thêm nóng bỏng.
Rồi, giữa khoái cảm mãnh liệt, Duy đột nhiên bấu chặt vào vai Quang Anh, bất ngờ dùng lực mạnh đẩy cậu ra.
"Hức!! Ưm..ức,ư,ư...t-từ..."
Anh thều thào, giọng run rẩy, mắt long lanh nước. Cảm giác ngứa ngáy, khó chịu, và sự lạ lẫm của lần đầu đón nhận khoái cảm trào dâng lên từ phía sau khiến anh hoảng loạn, muốn dừng lại.
"Q-Quang Anh... dừng...ah—..."
Quang Anh khựng lại, ánh mắt cậu thoáng chút lo lắng, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành một sự van nài đầy ma mị.
"Chú ơi, cho em, nha?"
Cậu nói khẽ vào tai Duy, giọng lạc đi, như thể chính cậu cũng đang kìm nén cơn thèm khát từ nãy giờ.
"Em muốn chú, muốn chú chết đi được. Để em làm chú sướng, được không?"
Cậu cúi xuống, hôn lên môi anh, lưỡi cậu quấn lấy lưỡi anh trong một nụ hôn sâu, nuốt chửng mọi do dự vừa mới trào lên. Duy thở hổn hển, nước mắt lăn dài trên má, sự yếu đuối trong lòng khiến anh không thể cưỡng lại.
"Nhẹ..E-Em làm... nhẹ thôi..."
Quang Anh mỉm cười, có vẻ như đã đạt được mục đích, cậu nhét thêm một ngón tay nữa, di chuyển nhanh hơn, ấn liên tục vào điểm nhạy cảm của người đàn ông trước mặt. Duy rên rỉ không ngừng, cơ thể anh run rẩy, khoái cảm dần thay thế sự khó chịu ban đầu.
Khi cảm giác đã đủ độ nông, Quang—thiếu kinh nghiệm—Anh đã lập tức rút ngón tay, cởi quần, để lộ dương vật cương cứng, đầu khấc bôi đầy gel, rồi đâm lút cán vào hậu huyệt.
"A!"
Duy thét lên, tiếng rên ngọt ngào vang vọng, cơ thể cong lên vì đau và sướng.
"Đcm!"
Quang Anh thở hắt ra khi dương vật của cậu được bao bọc bởi hậu huyệt ấm nóng của Duy, cảm giác chặt chẽ và nóng bỏng khiến cậu rên lên, mắt nhắm chặt cố kìm nén tiếng rên trong cổ họng.
"Chú...chặt vl..."
Giọng trầm đầy khoái cảm không nhịn được thốt ra, Quang Anh vẫn giữ nguyên, xoa nhẹ eo thon bên dưới, muốn chú cảm nhận từng inch của mình. Duy run rẩy, móng tay cắm sâu vào da thịt Quang Anh, cơ thể anh run rẩy vì cảm giác trướng đau khó chịu kì lạ.
"Ức... đau... đau lắm..."
Duy thều thào, nhưng đáp lại là giọng cười khẽ của đối phương. Quang Anh cúi xuống, hôn lên môi anh, mỗi cú thúc đều chính xác vào nơi sâu nhất, giống như muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí.
"Sao? Cảm giác bị đụ bởi thằng nhóc 18 như nào hả chú?"
13 năm cậu không ở bên Duy, liệu người đàn ông này có tìm đến những thú vui mới không? Dù biết rằng ai cũng có nhu cầu, rằng Duy có quyền sống cuộc đời của mình, nhưng ý nghĩ ấy vẫn khiến Quang Anh khó chịu chết đi được.
Tự dưng tự làm bản thân tức điên lên, cậu nhíu mày, một tia ghen tuông lóe lên trong ánh mắt.
Chát!
Cậu bất ngờ đánh mạnh vào mông Duy, âm thanh vang lên sắc nét trong căn phòng, khiến anh giật mình, rên lên một tiếng không biết vì đau hay sướng,
"Hức!!!"
Duy thở hổn hển, mắt mở to, vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ.
Bị đâm đã đành đi, này còn vừa bị đâm còn vừa bị đánh mông nữa. Nguyễn Quang Anh là đồ đáng ghét!! Có để cho người ta mặt mũi nào không vậy??
Quang Anh nhếch môi, ánh mắt lấp lánh một sự chiếm hữu đầy ma mị.
"Chú này, 13 năm qua, có ai từng làm chú sướng thế này chưa hả?"
Có vẻ vì ghen tuông, hông cậu thúc nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn khẳng định rằng lỗ nhỏ dâm này chỉ có thể là mình Nguyễn Quang Anh đây làm cho sướng thôi.
"Có phải sướng hơn những kẻ trước đó không?"
Duy rên rỉ, nước mắt lăn dài trên má, anh lắc đầu, cố chối đây đẩy tội danh vừa bị gán cho.
"K—không có... ư... ức, em... em là người đầu tiên—ahh!!"
"Chết tiệt, chú..."
Quang Anh tặc lưỡi, phía dưới thúc dồn dập hơn trước, tập trung dập lỗ nhỏ cho biến dạng.
"Vậy để em làm chú nhớ mãi nhé, sau này có thèm đụ cũng chỉ có thể dạng chân ra cho em đụ thôi."
"Ư..hức..to, ư,ư,ah... Ch..chậm..ức"
Duy thở hổn hển, giọng anh lạc đi, vừa cầu xin vừa van nài. Cơ thể không cưỡng được khoái cảm mà vô thức nâng lên, đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ của đối phương
"Chú nói chậm, nhưng cái lỗ này thì đang nuốt chặt em đây này, muốn em sâu hơn nữa đúng không?"
Duy đỏ bừng mặt, muốn cãi lại, chỉ là khi mở mồm ra thì không thể ngăn lại được tiếng "Ah" rơi ra. Anh cắn chặt vào môi, cố níu giữ chút lý trí còn sót lại.
"K-không... ức. Ư, ư... Quang Anh... đồ đáng ghét..."
Cái giọng yếu ớt cố cất lên, nhưng cái kháng cự như mèo cào ấy chỉ khiến Quang Anh bật cười, tiếng cười trầm ấm vang lên. Cậu bất ngờ rút ra, khiến Duy giật mình, rên lên một tiếng khe khẽ vì cảm giác trống rỗng.
"Đừng... ức..."
Anh thở hổn hển, mắt rưng rưng nhìn cậu, giống như trách người kia vì cảm giác lưng chừng bản thân phải chịu.
Đáng ghét thì đáng ghét thật, nhưng bảo dừng là dừng luôn ý hả?!
"Từ từ rồi em đút cho chú,"
Quang Anh nhếch môi rồi bế phóc Duy lên. Như một phản xạ, người đàn ông cao hơn cậu nửa cái đầu bất ngờ thét lên, tay nhanh chóng bấu chặt vào vai người phía trước, mặt đỏ bừng.
"Ah!! T-thả chú xuống—"
Duy lắp bắp, nhưng chỉ nhận lại cái cười khúc khích. Cậu không đáp, mau chóng bế anh ra ban công, khi mà ánh trăng rằm còn đang chiếu sáng cả thành phố bên dưới.
Duy hoảng loạn, cố che cơ thể trần trụi của mình. Quang Anh không cho anh cơ hộ, nhanh chóng đặt anh xuống, để anh tựa vào lan can, lưng cong lên trong tư thế mời gọi.
"Không được!! Ai thấy bây giờ..."
"Lo gì chứ? Cho họ thấy, thấy Hoàng Đức Duy bị nhóc con đụ đến run lẩy bẩy như nào, để không ai dòm ngó đến chú nữa. Chú là của em, để mình em đụ nát thôi~"
Thốt ra mấy lời dâm dục đầy chiếm hữu chẳng ngại gì, cậu cúi xuống, hôn dọc theo sống lưng Duy, để lại những dấu hôn đỏ rực trên làn da trắng. Duy run rẩy, cơ thể anh nóng như thiêu đốt, khoái cảm dâng trào khi Quang Anh tiếp tục, lần này ở tư thế đứng, từ phía sau. Cậu tiến vào, đâm lút cán một phát chạm đến điểm gồ bên trong, Duy khó nhịn được mà để tiếng rên bật ra.
"Á ưm!!"
"Mẹ kiếp—"
Quang Anh thở hắt ra, có vẻ vì căng thẳng nên bên dưới của Duy bóp chặt hơn, hại cậu suýt nữa trực tiếp không nhịn được bắn vào trong. "Chát!" một tiếng, Quang Anh bóp mạnh cặp mông tròn trịa phía dưới để nó thả lỏng ra.
"Chú bóp chặt quá, muốn ăn luôn dương vật em à..."
Duy chẳng hiểu sao ba mấy tuổi còn bị con nít mắng rồi tét mông, đã vậy còn thấy rất sướng, nứng muốn bắn??
"I—im đi!!"
Duy thở hổn hển, cảm giác cao trào đang đến gần. Tính đưa tay xuống tuốt dương vật hồng hào đang rung rung sắp bắn tinh kia thì bị đối phương nhanh tay bịt chặt lỗ dương vật lại, ngăn không khoái cảm chạm đỉnh,
"Ư... hức... Quang Anh... đừng..."
Duy rên rỉ, mắt long lanh nước, cơ thể anh run rẩy, khoái cảm bị kìm nén khiến anh muốn phát điên. Anh lắc hông, cố thoát khỏi tay cậu, nhưng Quang Anh chỉ cười, cúi xuống, thì thầm vào tai anh những lời dâm dục đầy ma mị.
"Chú muốn bắn thì phải cầu xin em trước, nói đi, chú muốn em đụ chú đúng không? Muốn em làm chú sướng đến phát điên, đúng không?"
Duy đỏ bừng mặt, nước mắt lăn dài, nhưng trong cơn mộng mị của khoái cảm, anh không thể cưỡng lại, vô thức trôi theo yêu cầu.
"Hức..đi mà, cho em...đụ chú. Ư..ah..muốn bắn...ha.."
Anh thì thầm, giọng nhỏ xíu, thiếu mỗi cờ trắng để đầu hàng xin thua. Nước dãi chảy ra từ khóe môi anh không kịp lau đã bị người kia đã cúi xuống, liếm lấy từng giọt, như một chú cún con đói khát. Cậu cắn nhẹ lên môi Duy, luồn lưỡi cậu quấn lấy lưỡi người đàn ông trước mặt trong một nụ hôn sâu, nuốt chửng mọi tiếng rên rỉ phía dưới.
Phụt!
"Ưm!!!"
"Chú hư quá, bắn hết lên kính rồi. Em phạt chú nhé?"
Quang Anh lẩm bẩm, giọng trầm đầy khoái cảm, rồi tiếp tục, hông cậu thúc nhanh hơn, mỗi cú thúc đều một phát đẩy Duy lần nữa vào một cơn cuồng loạn của dục vọng.
"Hức!! Không..không nổi...đ-đợi..ức, ư, huhu, chú vừa...ra..ahh.."
Có vẻ như cũng là nghĩ cho cái thân phận "nghệ sĩ" của người kia, Quang Anh đưa Duy trở lại phòng, đặt anh xuống giường. Cậu lật Duy nằm sấp, nâng hông anh lên cao, để cặp mông tròn trịa, trắng mịn lấp lánh dưới ánh trăng.
"Vểnh mông lên"
Cậu ra lệnh, giọng khàn khàn, cố kìm lại dục vọng phía dưới. Duy run rẩy, không còn sức để phản kháng, chỉ đành ngoan ngoãn làm theo. Hai tay anh bấu chặt vào ga giường, hông chậm chạp nâng cao, để lộ hậu huyệt ướt đẫm, đỏ tấy vì những cú thúc trước đó.
Quang Anh nhìn cơ thể run rẩy phía dưới, yết hầu trượt dọc, ánh mắt đục ngầu, như một con thú bị dục vọng chi phối.
"Chết tiệt, cái lỗ này đúng là sinh ra để bị chơi mà!"
Cậu lẩm bẩm, rồi tát mạnh vào mông anh, âm thanh "chát" vang lên sắc nét. Duy rên lên tiếng, cơ thể run lên vì kích thích.
"Nãy còn đòi đụ đúng không? Tách nó ra cho em xem"
Duy nấc lên, nước mắt lăn dài, nhưng anh không dám làm trái. Người đàn ông ba mươi tuổi lần đầu phải trải nghiệm cảm giác ngượng ngùng này. Chỉ đành run rẩy đưa tay ra sau, tách hai cánh mông tròn trịa, để lộ hậu huyệt đỏ tươi, ướt đẫm gel bôi trơn, co rút liên tục như mời gọi.
Quang Anh nghiến răng, bụng dưới sôi sục, dương vật cậu cương cứng đến đau nhức.. Không chờ đợi thêm, cậu tiến vào từ phía sau, cú thúc mạnh mẽ khiến Duy bật ra một tiếng rên thất thanh.
"Hức... a...sướng.. Quang Anh... chậm... chậm chút..."
Duy nức nở, giọng lạc đi vì khóc nhiều. Mặc cho vậy, cơ thể anh lại thành thật hơn, hông anh lắc lư, đón nhận từng cú thúc tàn nhẫn của cậu.
Quang Anh không tiếc thương gì, cậu siết chặt hông anh, kéo về phía mình. Mỗi cú thúc đều cắm sâu đến tận cùng, như muốn chơi hỏng người trước mắt.
"Sướng mà đòi chậm là như nào?" Cậu gầm gừ, giọng trầm đầy dục vọng, "Chú khó chiều quá chú ơi, vẻ dâm đãng này phải lần đầu thật không vậy?"
Duy rên rỉ, không thể tiếp tục chịu được nữa. Cơ thể anh rung lắc không ngừng, hậu huyệt co rút, siết chặt lấy dương vật của Quang Anh, cố gắng khiến người kia vì bị vắt kiệt mà bắn. Anh bấu chặt vào ga giường, móng tay xé rách vải, nước mắt sinh lý nhòe đi gương mặt kiều diễm.
"Sướng...ah..hức.ư,ư, hức..."
Duy thở hổn hển, tiếng rên bật ra mất kiểm soát, cái giọng ngọt ngào mật ngọt ấy lại khiến Quang Anh càng thêm điên cuồng.
Cậu đổi tư thế lần nữa, lật ngửa Duy ra, cưỡng chế mở rộng hai chân anh, để lộ hậu huyệt đỏ tấy và dương vật cương cứng đang rung động vì khoái cảm.
Quang Anh cúi xuống, ngón tay chà xát lên đầu dương vật hồng hào của Duy, khiến nó run rẩy, tinh dịch rỉ ra từ đầu dương vật.
"Ư... hức... em... làm ơn..."
Duy nức nở, cơ thể bị trêu đùa cùng khoái cảm hời hợt khiến anh hụt hẫng phát điên. Quang Anh chỉ cười, thích thú nhìn cơ thể vặn vẹo trước mắt rồi thì thầm vào tai đối phương.
"Chưa được bắn. Nói đi, chú muốn em làm gì? Muốn em đụ chú đến khi tinh bắn đầy bụng, đúng không?"
Duy rên rỉ, nước mắt giàn dụa. Giờ còn nghĩ được gì nữa đâu? Bị chơi đến mức mộng mị rồi, anh chỉ muốn giải toả nốt thôi.
Cái đầu nâu phía dưới gật gật, mặc cho cơ thể run rẩy mà cố cất lên lời cầu xin yếu ớt.
"Muốn... muốn em... đụ chú... bắn tinh cho chú..."
Lời nói dâm dục ấy khiến Quang Anh nghiến răng, ánh mắt đục ngầu. Cậu cầm lấy dương vật hồng hào phía trước tuốt lên xuống, để Duy bắn tinh lên bụng mình, dòng tinh trắng đục phun ra, ướt đẫm cơ thể cả hai.
Chưa kịp để Duy định hình, cậu bế cơ thể xơ lụi phía dưới lên, đặt anh nằm ngửa trên bàn làm việc trong phòng, mở rộng chân anh, rồi tiếp tục thúc vô.
"N-nghỉ...hức..không..không muốn.."
Dương vật cậu cắm thẳng vào hậu huyệt, hung hăng đâm rút, khiến Duy hét lên, tiếng rên ngọt ngào vang vọng cả căn phòng. Mỗi cú thúc đều tập trung lút cán đến tận cùng, dập cho hai bờ mông tròn trịa phải biến dạng.
"Chú kì quá, em đã bắn được lần nào đâu mà?," Cậu thì thầm, giọng trầm đầy ma mị, "Ngoan, thả lỏng cho em, em đút tinh dịch cho chú"
Duy nức nở, cơ thể anh run rẩy, không còn sức để trả lời. Anh chỉ có thể bấu chặt vào cạnh bàn, móng tay cắm sâu vào gỗ, nước mắt và nước dãi chảy dài, làm ướt cả mặt bàn.
"Hức!! Hư, không..không!! Tha, tha chú!! Huhu...ah..ư,ư,không còn bắn được—đâu.."
"Đức Duy ngoan...em bé thả lỏng đi"
Chỉ một tiếng gọi tên, lập tức thành liều thuốc kích dục xộc thẳng lên não bộ anh.
Phụt!
Duy khóc lóc ỉ ôi. Chẳng còn nhớ sau đó đã lên đỉnh nhiêu lần nữa. Chỉ nhớ mỗi lần đều bị chơi đến nức nở, nước mắt giàn dụa. Tinh dịch bắn ra, ướt đẫm cả ga giường.
Cuối cùng, khi Quang Anh bắn, lấp đầy hậu huyệt nó bằng tinh dịch nóng bỏng, Duy đã không chịu nổi nữa rồi. Cơ thể anh mềm nhũn, ngất đi trong vòng tay cậu.
Quang Anh thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, cậu nhìn Duy cùng gương mặt ướt đẫm nước mắt, cơ thể trắng mịn phiếm hồng vì dục vọng, cùng hậu huyệt đỏ tấy, ướt đẫm tinh dịch của cậu.
Cậu cúi xuống, hôn lên trán anh, lau đi những giọt nước mắt, chỉ âm thầm cười gian trong lòng,
Thì ra...sau khi anh chết, em sẽ như này nhỉ?
Đáng mong chờ thật đấy.
—————————————
Note cuối chương: Yêu niên hạ, xong bộ này thì chắc tui sẽ nghĩ để viết bộ niên hạ nào đó há há. Ê muốn đọc RhyCap niên hạ quá, ai rcm cho tui đi 🥺
Mọi người nếu có hứng thú với plot này có thể qua [RhyCap] Extra sau này tui sẽ update thêm nha. Tui chỉ up 1 extra bên này thui.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz