ZingTruyen.Xyz

( RhyCap) - Đơn Phương

85: Ra mắt

AnhhLann_1804

Sau khi Đức Duy về nước và cả hai đã có vài tuần bên nhau, Quang Anh cảm thấy đây là thời điểm thích hợp để đưa em về ra mắt bố mẹ mình. Hắn muốn cho Đức Duy cảm nhận được tình cảm chân thành của mình, để cả hai có thể chuẩn bị cho một tương lai vững chắc.

Một buổi chiều cuối tuần, Quang Anh quyết định đưa Đức Duy về nhà, nơi mà hắn đã lớn lên và vẫn luôn xem là chỗ dựa vững vàng. Trái tim hắn đập nhanh hơn một chút khi nghĩ đến việc giới thiệu em với bố mẹ.

"Bé con, em chuẩn bị xong chưa?" Quang Anh đứng trước cửa phòng khách, cười nhẹ khi nhìn thấy Đức Duy đang chỉnh lại tóc và áo sơ mi.

"Em sắp xong rồi" 

Đức Duy mỉm cười, nhưng vẫn không giấu nổi sự lo lắng trong ánh mắt. Dù đã từng gặp bố mẹ của Quang Anh, nhưng đây là lần đầu tiên em đối diện với gia đình của người yêu mình một cách "chính thức".

Quang Anh nhẹ nhàng bước tới, ôm lấy eo em

 "Anh tin em sẽ gây ấn tượng tốt với bố mẹ anh mà. Đừng lo lắng quá."

Cuối cùng, khi Đức Duy bước xuống, Quang Anh không thể không nhìn em một lần nữa, trái tim hắn càng đập mạnh mẽ hơn. Hắn biết đây là khoảnh khắc quan trọng, là lần đầu tiên họ đứng cùng nhau trước gia đình.

Khi đến nhà, cửa đã mở sẵn. Bố mẹ Quang Anh đứng ngay tại cửa, nở nụ cười ấm áp chào đón hai người. Quang Anh tự hào giới thiệu với bố mẹ

 "Đây là Đức Duy, người yêu của con."

"Con chào hai bác" Đức Duy lễ phép cúi chào người lớn

Ông bà Nguyễn nhìn hai người, đáy mắt không giấu được sự hạnh phúc, bà Nguyễn nhẹ nhàng đi tới cầm tay Đức Duy

"Lâu rồi không gặp con...Thằng nhóc này mãi không chịu dắt con về chơi mặc cho bác với bố nó đều giục"

"Con sợ Đức Duy chưa sẵn sàng thôi" Quang Anh đứng bên bĩu môi

"Nào nào, mau vào trong nhà thôi. Trường Sinh đang chuẩn bị bữa trưa rồi" ông Nguyễn cười nói 

Đức Duy cảm thấy hơi bối rối trước sự nồng nhiệt của bố mẹ Quang Anh, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp và thân thiện từ họ. Em nhẹ nhàng bước vào nhà, cảm giác như mọi lo lắng trước đó đều tan biến khi nhìn thấy nụ cười của bác gái và bác trai.

Quang Anh nhìn thấy Đức Duy có chút ngượng ngùng nên khẽ vỗ vai em, một động tác rất tự nhiên, như muốn động viên em. Hắn kéo Đức Duy đi vào trong, nơi không khí gia đình đang đầm ấm.

Phòng khách của nhà Quang Anh rộng rãi và sáng sủa, với những chiếc ghế bọc vải mềm mại, những bức tranh treo tường nhẹ nhàng. Căn nhà toát lên vẻ ấm cúng của một gia đình gắn bó. Hình ảnh những bức ảnh gia đình treo trên tường khiến Đức Duy cảm thấy gần gũi hơn bao giờ hết.

"Đã đến rồi sao?" Trường Sinh từ trong bếp đi ra, trên người vẫn còn đeo tạp dề

"Em chào anh" Đức Duy vội cúi chào

"Haha...đừng khách sáo như vậy, cũng đâu phải lần đầu anh với em gặp nhau" Trường Sinh cười nói rồi quay sang Quang Anh 

"Còn đứng đó, mau vào phụ anh mày nấu cơm"

"Để em phụ anh" Đức Duy định đi vào thì bị bà Nguyễn kéo lại ngồi xuống ghế

"Con cứ ngồi đây, để hai anh em nó nấu là được rồi"

"D-Dạ..."

"Nghe Trường Sinh kể con mới du học về phải không? Thằng nhóc Quang Anh vậy mà cũng chịu chờ con về sao?" ông Nguyễn hỏi

"Vâng, con cũng cố gắng hoàn thành sớm hơn dự định một năm để về" 

"Đức Duy, có phải mắt con bị kém không?" bà Nguyễn nghiêng đầu hỏi em

Đức Duy tròn mắt khó hiểu nhìn bà

"Một đứa nhóc như con sao có thể nhìn trúng mà yêu Quang Anh được. Nói xem có phải con bị ép không vậy?"

"Đúng vậy, nếu con bị ép có thể nói với bọn ta...chứ thằng nhóc đấy trẻ con sao có thể lọt vào mắt xanh của con được" ông Nguyễn nói thêm

"K-Không đâu ạ, con yêu anh ấy là tự nguyện mà bác" Đức Duy lắc đầu xua tay vội

"Haha, nào đừng gọi bác nữa, gọi bố mẹ đi..." bà Nguyễn nói 

Đức Duy có chút bối rối, nhưng nhìn vào ánh mắt đầy yêu thương của bà Nguyễn, em cảm thấy mọi sự ngại ngùng đều tan biến. Mặc dù mới lần đầu gặp mặt, nhưng sự gần gũi và thân thiện của bà khiến Đức Duy cảm thấy như đã là một phần trong gia đình này.

"Con... gọi là... bố mẹ sao?" Đức Duy hỏi, giọng vẫn hơi ngập ngừng.

Bà Nguyễn khẽ gật đầu, mỉm cười hiền hậu

 "Đúng vậy, con là người yêu của Quang Anh, thì con chính là một phần của gia đình chúng ta rồi. Đừng ngại gọi như vậy, chúng ta đều là người một nhà mà."

Đức Duy ngập ngừng một lúc rồi mới nhẹ nhàng nói

"Vâng... bố mẹ ." Em cười khẽ, cảm giác như tim mình đang đập nhanh hơn vì những lời bà Nguyễn nói.

Quang Anh đứng trong bếp nhìn ra, nhìn thấy cảnh này, cảm thấy một niềm vui ngập tràn trong lòng. Hắn không nghĩ rằng mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ đến vậy. Mẹ mình đã chào đón Đức Duy, người mà hắn yêu thương, như thể đã là thành viên trong gia đình từ lâu rồi.

Trường Sinh đang loay hoay chuẩn bị món ăn thì nghe thấy câu chuyện giữa Đức Duy và bố mẹ mình, cũng không khỏi bật cười.

"Thằng nhóc này, cứ hay lo lắng, đúng là không cần phải sợ đâu. Nhà này luôn mở rộng cánh cửa cho người yêu của Quang Anh."

"Em rất vui khi bố mẹ đều yêu quý em ấy"

Đức Duy không thể không cười khi nhìn thấy bầu không khí thân mật và thoải mái này. Em cảm thấy mình như đã thực sự trở thành một phần của gia đình Quang Anh, và điều này khiến em cảm động vô cùng.

Khi bữa cơm đã chuẩn bị xong, mọi người cùng quây quần ngồi quanh bàn ăn. Mùi thơm từ các món ăn nấu ngon lan tỏa trong không gian, khiến không khí thêm ấm cúng. Đức Duy cảm nhận được tình yêu và sự chăm sóc từ gia đình Quang Anh, cảm giác như tất cả mọi thứ đã đến đúng thời điểm.

"Ăn thôi, đừng ngại" bà Nguyễn ân cần mời.

"Con cảm ơn mẹ" Đức Duy nói, vừa khẽ mỉm cười.

Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ, những câu chuyện được kể ra, những tiếng cười vang lên. Đức Duy cảm thấy mình như đang tìm thấy một nơi thuộc về mình, nơi có sự yêu thương và chia sẻ từ gia đình Quang Anh. Đây là một bước đầu tiên trong hành trình dài, không chỉ của Quang Anh và Đức Duy, mà là hành trình của cả gia đình, cùng nhau xây dựng một tương lai hạnh phúc.

Sau bữa ăn, khi mọi người đều đã thư giãn, ông Nguyễn nhìn Đức Duy, ánh mắt ấm áp.

"Ta rất vui vì Quang Anh có con bên cạnh. Hy vọng rằng cả hai sẽ luôn hạnh phúc và đồng hành cùng nhau."

Đức Duy cảm thấy nghẹn ngào, nhưng cũng mỉm cười đáp lạ

 "Con cũng rất vui khi có thể trở thành một phần trong gia đình này. Con sẽ luôn yêu thương  Quang Anh và cố gắng chăm sóc cho anh ấy."

Quang Anh nhìn em, lòng hắn như tràn ngập cảm xúc. Hắn không thể tưởng tượng được rằng mọi thứ lại trở nên tuyệt vời đến vậy, từ gia đình đến tình yêu, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hạnh phúc hoàn hảo.

Ngày hôm đó, không chỉ là một buổi ra mắt đơn thuần, mà còn là khoảnh khắc quan trọng, đánh dấu bước đi đầu tiên trong một hành trình dài phía trước của Quang Anh và Đức Duy. Cả hai sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình, với sự ủng hộ từ gia đình và những người thân yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz