CHƯƠNG 19
1.
Chiều muộn thứ Sáu tại Bangkok.
Trái ngược với sự náo nhiệt thường nhật của thủ đô, bầu trời thu nhuộm một màu vàng cam thẫm dịu dàng. Những tia nắng cuối ngày rải nhẹ qua các tán cây còng cổ thụ, buông xuống những mái nhà vòm cổ kính mang đậm kiến trúc truyền thống pha lẫn phương Tây của Trường Đại học Chulalongkorn.
Một chiếc xe sedan màu đen bóng loáng dừng lại trước khuôn viên Thư viện Trung tâm Chulalongkorn.
Cánh cửa xe mở ra, Bam bước xuống. Cô khoác trên mình chiếc đầm lụa mỏng màu trắng kem thanh lịch, mái tóc đen dợn sóng buông lơi tự nhiên trên bờ vai thon. Khi nhận được tin nhắn từ Oom dặn cô đến thư viện vào lúc 5 giờ chiều, Bam đã có chút ngạc nhiên. Cô vốn nghĩ sau những ngày dài mệt mỏi với công việc giảng dạy và phẫu thuật, Oom sẽ muốn cùng cô đi dạo bên bờ sông Chao Phraya hay ăn một bữa tối ấm cúng tại căn penthouse.
Nhưng việc Oom chọn Thư viện Trung tâm—nơi khởi nguồn của biết bao ký ức thời sinh viên—khiến trái tim nữ minh tinh bỗng nhiên thổn thức một nhịp đập phập phồng xao xuyến.
Tòa nhà thư viện giờ này đã vắng bóng sinh viên. Buổi chiều muộn thứ Sáu, các khóa học đã kết thúc, bầu không khí xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá khô xào xạc theo từng cơn gió nhẹ.
Bam rón rén bước qua bậc cửa gỗ lim nặng nề của thư viện.
Ngay tại sảnh chính, người quản lý thư viện cũ—bác Somchai, một ông lão đã gắn bó hơn ba mươi năm với từng kệ sách nơi đây—đang đứng chờ sẵn. Nhìn thấy Bam, ông lão mỉm cười hiền hậu, khẽ cúi đầu chào rồi đưa ngón tay lên môi làm ký hiệu giữ im lặng, tay kia chỉ về phía cầu thang gỗ xoắn dẫn lên tầng ba—khu vực lưu trữ các tài liệu Y khoa cổ và sách ngoại văn hiếm.
"Giáo sư Hosuwan đang đợi cô ở tầng ba, góc khuất phía tây... Cô ấy đã bao trọn không gian này cho buổi chiều nay rồi." Bác Somchai thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự ấm áp của một trưởng bối từng chứng kiến từng chặng đường trưởng thành của cả hai.
Bam khẽ cúi đầu cảm ơn: "Cháu cảm ơn bác Somchai."
Nhẹ nhàng nhấc vạt đầm lụa, Bam bước lên từng bậc cầu thang gỗ. Mỗi bước chân vang lên tiếng cộp... cộp... nho nhỏ, giống như những nhịp đập ngân vang của thời gian ngược dòng về mười năm trước.
Khu vực tầng ba của thư viện Chulalongkorn vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, trầm mặc. Mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mùi gỗ sồi cùng hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn đọc sách tạo nên một không gian riêng tư sâu lắng, tách biệt hoàn toàn với thế giới xô xát bên ngoài.
Những dải nắng chiều rực rỡ chiếu qua ô cửa vòm kính màu, rọi xuống hàng ngàn gáy sách bọc da xếp ngay ngắn trên những kệ gỗ cao vút đến tận trần nhà. Không gian ấy vừa linh thiêng, vừa thơ mộng, giống như một thánh đường lưu giữ những ký ức ngọt ngào nhất của tuổi trẻ.
Bam chậm rãi đi dọc theo dãy hành lang giữa các kệ sách. Trái tim cô trong lồng ngực bắt đầu đập nhanh liên hồi.
Cô nhớ lại mười năm trước, khi cô còn là một nữ sinh trung học ngây thơ nhưng đầy nhiệt huyết, gánh trên vai bao áp lực từ gia đình, từng trốn vào góc thư viện này chỉ để được lén nhìn thấy hình bóng của vị đàn chị khoa Y danh giá, lạnh lùng nhưng vô cùng tài năng.
Mỗi góc nhỏ, từng chiếc bàn gỗ sẫm màu, từng vệt nắng đổ nghiêng trên sàn nhà... tất cả đều in đậm hình bóng của một thời thanh xuân cuồng nhiệt và đơn phương.
Và rồi, khi bước qua dãy kệ sách Y học Ngoại khoa số 07, bước chân của Bam chợt khựng lại.
2.
Đúng tại vị trí này.
Bên cạnh kệ sách gỗ sồi cao ngất lưu trữ những cuốn từ điển giải phẫu bằng tiếng Pháp, ngay tại góc khuất ấm áp rợp bóng nắng chiều năm Bam mười chín tuổi, một biến cố sinh tử đã khắc sâu vào định mệnh của hai người.
Cơn hen suyễn năm đó ,tiếng rít phế quản dồn dập, lồng ngực gầy guộc co thắt. Rồi, gương mặt xinh đẹp của Oom, dáng mài chau lại đầy xinh đẹp
Chính luồng khí được Oom kiên nhẫn áp môi truyền qua từng nhịp, từng nhịp một đã giật Bam quay trở về từ tay tử thần. Lần hô hấp nhân tạo ấy không chỉ cứu sống mạng người, mà vô tình còn lấy đi nụ hôn đầu đời của Bam, gieo vào lòng nữ sinh 19 tuổi một tình yêu khắc cốt ghi tâm kéo dài suốt một thập kỷ.
Nhưng hôm nay, định mệnh đã hoàn toàn đảo ngược.
Đứng đối diện với Bam, tựa lưng nhẹ vào kệ sách gỗ cổ kính, là Giáo sư Eisaya Hosuwan.
Oom không mặc những bộ vest công sở bình thường. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng tinh khôi, quần tây màu xanh đen tôn lên vóc dáng mảnh mai, cao rỡn. Đôi kính cận gọng mỏng khẽ phản chiếu ánh nắng chiều màu hổ phách.
Khi nhìn thấy Bam bước đến, ánh mắt Oom bừng sáng lên một vẻ mềm mại và sâu thẫm chưa từng thấy.
"Bam... em đến rồi." Oom cất giọng, âm thanh trầm ấm nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian tĩnh lặng của thư viện.
Bam đứng ngơ ngác, hai bàn tay đan siết vào nhau trước ngực, đôi mắt phượng ngấn nước nhìn người phụ nữ mà cô yêu hơn cả bản thân mình: "Oom... Sao chị lại hẹn em đến đây? Không phải chị nói chúng ta đi ăn tối sao?"
Oom mỉm cười dịu dàng. Cô bước chậm rãi về phía Bam. Mỗi bước chân của vị Giáo sư thường ngày vốn luôn điềm tĩnh, chuẩn xác đến từng milimet trong phòng phẫu thuật, giờ đây lại mang theo sự hồi hộp nhẹ nhàng.
Oom dừng lại, đứng cách Bam chỉ một khoảng rất gần. Cô đưa đôi bàn tay—đôi bàn tay phẫu thuật viên thiên tài từng cứu sống hàng ngàn người, từng đào bới bùn đá Mae Salong đến rớm máu—nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay thon nhỏ của Bam.
Bam cảm nhận được rõ ràng: Đôi bàn tay của Oom đang run run.
Một vị Giáo sư Ngoại khoa điềm tĩnh trước mọi ca mổ tử thần, một người phụ nữ chưa từng nao núng trước bão lũ, giờ đây lại đang run rẩy chỉ vì đứng đối diện với cô gái nhỏ của mình.
"Em có nhớ góc kệ sách này không, Bam?" Oom khẽ hỏi, ánh mắt âu yếm lướt qua từng nét mặt kiều diễm của Bam.
Bam gật đầu, sống mũi tê rần nhưng khoé môi vẫn cong lên: "Em nhớ... Làm sao em quên được. Chị đã cứu sống em, và cướp đi nụ hôn đầu của em..."
"Bam.." Oom khẽ siết nhẹ tay Bam, cô cũng bật cười theo ,rồi cô nghẹn đi vì xúc động. "Mười năm trước, chị nghĩ mình đã dũng cảm cứu được em. Nhưng rồi, chị lại hèn nhát giấu kín tình cảm của mình. Chị dùng sự lạnh lùng và khoảng cách để tự nhủ rằng mình không được làm ảnh hưởng đến gia đình và con đường học thuật của bản thân..."
Oom buông tay Bam ra. Cô chậm rãi đưa tay vào túi áo sơ mi, lấy ra một chiếc hộp bọc nhung màu xanh đen tối giản nhưng vô cùng tinh tế.
Bàn tay Oom run run mở chiếc hộp ra.
Dưới ánh nắng chiều màu vàng hổ phách chiếu qua ô cửa vòm thư viện, cặp nhẫn cưới bằng bạch kim lấp lánh rực rỡ. Chiếc nhẫn dành cho Bam được đính viên kim cương xanh độc bản tuyệt đẹp, tỏa ra thứ ánh sáng thuần khiết và sâu thẫm như chính tình yêu sinh tử của họ.
3.
Nhìn thấy chiếc hộp nhẫn, Bam nín thở. Đôi môi kiều diễm của nữ minh tinh run lên, hai hàng nước mắt trong trẻo lấp lánh lập tức lăn dài trên má.
Oom nhìn sâu vào mắt Bam. Trong đôi mắt phượng của vị Giáo sư trẻ, không còn sự uy nghiêm của một người đứng trên bục giảng, không còn sự lạnh lùng của một bác sĩ ngoại khoa, mà chỉ còn lại sự chân thành, vĩnh cửu và một tình yêu bao la như đại dương.
Oom cất giọng, từng lời từng chữ thốt ra từ trái tim cô, vang vọng dịu dàng giữa những kệ sách cổ kính của Chulalongkorn:
"Bam... Mười năm trước, em đứng dưới cây lộc vừng và thề rằng em sẽ vươn lên vị trí cao nhất, đứng ở nơi rực rỡ nhất để chị dù ở bất cứ đâu cũng phải nhìn thấy em..."
Oom ngừng lại một chút, giọng cô run lên vì sóng trào xúc động:
"Nhưng mà Bam... Em không cần phải cố gắng đứng ở nơi ánh đèn hào quang chói mắt để chị có thể thấy em nữa, cũng không cần mỗi bước chân là mỗi lần gồng mình tiến về phía chị..."
Oom tiến thêm một bước, đưa bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Bam:
"Từ nay về sau, hãy để chị là người luôn tiến về phía em, đến bên em, ở cạnh em. Hãy để chị dùng đôi bàn tay này chăm sóc em mỗi khi em mệt mỏi, che chắn cho em trước mọi bão giông, và nhìn ngắm em mỗi ngày khi em thức dậy... Bam, em có đồng ý..."
Oom hít một hơi thật sâu, ánh mắt rực sáng tình yêu:
"...Làm vợ chị không?"
"Oom...!"
Bam òa khóc nức nở. Những giọt nước mắt của mười năm chờ đợi, của những đêm dài đơn phương nhớ nhung, của trận tai nạn sinh tử, và của cả những giờ phút đào bới trong bùn lầy Mae Salong... tất cả vỡ òa thành một niềm hạnh phúc tột cùng, rực rỡ nhất thế gian.
Bam không hề giận dỗi, không hề đắn đo dù chỉ một giây. Cô gật đầu liên tục, tiếng nấc nghẹn ngào hòa trong nụ cười rạng rỡ như đóa hoa hướng dương đón ánh mặt trời:
"Em đồng ý! Oom... Em đồng ý! Em yêu chị!"
Oom run rẩy lấy chiếc nhẫn kim cương xanh ra khỏi hộp, nhẹ nhàng lồng vào ngón tay đeo nhẫn mảnh mai của Bam. Viên kim cương xanh vừa vặn ôm trọn lấy ngón tay cô, lấp lánh một vẻ đẹp vĩnh cửu.
Ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo vào, Bam chồm tới, ôm chặt lấy cổ Oom.
Oom vòng tay ôm ghì lấy vòng eo mảnh mai của Bam, nhấc bổng cô lên khỏi sàn nhà. Bam giấu mặt vào hõm cổ Oom, khóc trong hạnh phúc, hít hà hương thơm thanh tao nhẹ dịu từ vạt áo của vị Giáo sư—hương thơm đã đi cùng cô suốt cả thời thanh xuân rực rỡ.
Oom đặt Bam xuống, dịu dàng nâng cằm cô lên.
Dưới góc kệ sách Chulalongkorn, nơi bắt đầu một nhịp thở sinh tử cùng nụ hôn đầu đời thiêng liêng, Oom đặt lên môi Bam một nụ hôn nồng nàn, sâu thẫm và đầy thề nguyện.
Ánh nắng chiều vệt dài qua góc thư viện, bao bọc lấy hai thân ảnh đang quấn quít bên nhau. Mười năm dâu bể, bao nhiêu sóng gió sinh tử đã qua đi, để rồi giờ đây, tại chính nơi tình yêu bắt đầu, họ đã trao nhau lời thề vĩnh cửu—mở ra một chương mới hoàn mỹ và bình yên nhất cho cuộc đời mình.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz