ZingTruyen.Xyz

PHỤC KÍCH ÁI - SATZU

28

mi_royal

Tzuyu ở trước cửa tiểu khu thoáng quét thẻ cửa trên chìa khóa của Sana liền tiến vào tiểu khu, xem ra toàn bộ tiểu khu quy mô cũng không quá lớn, mỗi hộ đều là tiểu lâu hai tầng độc lập, nhìn qua chí ít 200 mét vuông. Vừa tìm nhà Sana vừa cảm thán, đây chính là khu vực tốt nhất thành phố, phòng ốc như vậy chính là sử dụng toàn bộ quân thiếp nàng làm lính cả đời cũng mua không nổi.

Rốt cuộc vào nhà của cô, nàng thoáng nhìn đồng hồ trên cổ tay đã trôi qua một giờ. Thở dài, hiệu suất này thật là quá thấp. Nàng thay dép, cởi áo khoác, bỏ rau xanh hoa quả vào tủ lạnh, liền bắt đầu trái phải nhìn quanh căn nhà này.

Toàn bộ căn nhà được lắp đặt thiết bị rất đơn giản, không xa hoa cũng không có nơi đặc biệt bắt mắt. Toàn bộ sắc thái lấy màu trắng làm chủ, xám và đen thỉnh thoảng thêm vào trong đó càng khiến sắc thái đơn giản thêm phần trầm ổn cao quý. Tzuyu cong cong khóe miệng, trang trí như vậy thật đúng là phù hợp tính cách thanh lãnh của Sana, hiếm thấy chính là nàng cũng rất thích.

Tzuyu đặt áo khoác ở trên sô pha màu trắng, liền chạy đi phòng bếp chuẩn bị bắt đầu làm cơm. Nàng tiến vào phòng bếp nhìn dụng cụ nhà bếp đầy đủ mới toanh tỏa sáng không khỏi tặc lưỡi, có lẽ nàng hẳn là người thứ nhất sử dụng nhà bếp này đi ?

Buộc lên tạp dề cho mình liền bắt đầu lật xem các tủ bát, khá tốt, có gạo. Xem ra căn nhà thường không có người ở này nhất định là có người định kỳ đến quét tước thay đổi đồ dùng.

Khi nàng bày ở trên bàn ăn bốn món ăn một món canh đơn giản thanh đạm, chuông cửa cũng vang lên. Nàng thỏa mãn nhìn tác phẩm của mình, tháo xuống tạp dề mang trên người đi đến mở cửa.

- Chị đã trở về ?

Tzuyu mở cửa khuôn mặt tươi cười dịu dàng nhìn Sana đứng ở ngoài. Nàng thấy cô sững sờ một chút, đưa tay tiếp nhận laptop trong tay cô, kéo tay cô vào nhà.

- Trở về thực đúng lúc, em mới vừa nấu xong món ăn

Tzuyu cúi người xuống giúp Sana cầm đôi dép, liền bước về sau một bước mỉm cười nhìn cô.

Sana hiển nhiên ngây ngẩn cả người, cô nhìn Tzuyu ngay ngắn một bộ dáng vẻ chủ nhà, nhất thời có chút phản ứng không kịp, biết bao lâu không có cảm giác ấm áp như vậy ? Một tiếng nhẹ nhàng 'chị đã trở về', 'cơm đã làm xong' tiến thẳng vào trong buồng tim của cô. Lời nói như vậy để cô cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, nhưng trong lòng chính là ấm áp, để cô có loại xung động nhịn không được muốn ôm Tzuyu. Đây là cảm giác gia đình sao ? Lớn lên ở Minatozaki gia hình như cho tới bây giờ cô cũng chưa từng cảm nhận qua.

- Ừ, chị đi tắm rửa trước

Nghĩ thì nghĩ, nhưng ngoài mặt ngoại trừ sững sờ một chút thì không có tiết lộ tâm tình trong lòng một tí nào, giọng nói như trước là nhàn nhạt mang theo chút băng lãnh.

- Được

Tzuyu hậm hực nhìn Sana đi lên lầu, sao chị ấy không vui vẻ nhỉ ? Tại sao dáng vẻ luôn luôn lãnh đạm như vậy. Nnagf bĩu môi, cô lạnh nhạt nhiều ít khiến nàng bị chút đả kích. Nàng 5 năm chưa từng làm cơm, lần đầu tiên chủ động xuống bếp thì mặt lạnh.

- Tzuyu !

Tzuyu đang cúi đầu đi trở về phòng ăn chợt nghe thấy Sana ở trên lầu gọi.

Nàng lên lầu theo tiếng tìm được gian phòng của cô, đẩy ra cửa phòng hơi khép đi vào. Lúc này Sana đang khom lưng ở trước tủ quần áo tìm quần áo.

- Làm sao vậy ?

- Thay đổi quần áo đi, sao vẫn mặc quân trang ?

Sana rốt cuộc tìm được rồi, cô cầm trong tay một bộ quần áo vận động ngắn đưa cho Tzuyu. Cô còn nhớ rõ cảnh tượng hai người lần đầu tiên ở chung để nàng mặc váy, nhớ nàng không được tự nhiên cự tuyệt liền cảm thấy buồn cười, cho nên cô thiếu chút nữa lật cả tủ quần áo mới tìm ra một bộ quần áo vận động ngắn như thế.

- Đi tắm rửa đi, thay đổi quần áo chúng ta cùng nhau ăn

Sana cầm lên quần áo ở nhà của mình, quay sang nói với Tzuyu đang ngây ngốc.

- Cái đó, chị tắm trước đi, lát nữa em tắm

Tzuyu quăng ra những lời này rồi giống như trốn chạy xuống lầu, trái tim của nàng bịch bịch bịch nhảy rất kịch liệt. Tắm ? Vừa nghe thấy chữ này nàng liền không tự chủ được nhớ tới một đêm đó, nhớ một màn nàng cùng cô phát sinh ở trong phòng tắm, còn có sau đó ở trên giường gần như cả đêm triền miên. Nàng liền nhịn không được mặt đỏ tim đập. Tzuyu bước nhanh đi tới trước tủ lạnh, lấy ra một chai nước đá mạnh mẽ ực xuống, nàng đây là nỗ lực muốn hủy diệt chứng cứ, hủy diệt chứng cứ tư tưởng không đơn thuần của nàng.

- Tzuyu, đổi cho em một bộ quần áo, em chạy cái gì ?

Sana đi xuống lầu, nhìn thấy Tzuyu đỏ mặt nét mặt như có điều suy nghĩ, ở trong lòng cười cười. Cô thế nào sẽ không biết đứa bé này nghĩ tới cái gì ?

- Ăn cơm đi

Tzuyu nhìn khuôn mặt tươi cười có chút ý đùa của cô, nàng hơi mất tự nhiên nói. Sau đó liền đi đến phòng ăn. Thân là bộ đội đặc chủng ngay cả chết còn không sợ, tại sao mỗi lần nàng ở trước mặt người kia đều bó tay như vậy, nàng rất không hài lòng đối với biểu hiện của bản thân.

Hai người mặt đối mặt ăn bữa cơm Tzuyu nấu, ai cũng không nói gì. Nàng vừa từng ngụm từng ngụm đưa thức ăn vào trong miệng, vừa dùng đôi mắt nhỏ của nàng liếc trộm phản ứng của cô. Chỉ thấy Sana đang ưu nhã dùng cơm, môi hé mở, nhai kỹ nuốt chậm, mà trên khuôn mặt thanh lãnh không hiển hiện một chút tâm tình nào.

Tzuyu ăn thức ăn mình nấu lại hoàn toàn không có mùi vị, nàng đang suy nghĩ, tại sao hoàn toàn không giống với nàng tưởng tượng nhỉ ? Lúc này Sana không phải nên tán dương nàng sao ? Mặc dù cơm nước nàng làm rất thông thường, ít nhất cũng nên nói khách sáo một chút chứ ? Kỳ thực Tzuyu không giỏi nấu cơm lắm, lần trước xuống bếp còn là 5 năm trước, trong một tháng trước khi nhập ngũ nàng nấu cho mình và Chaeyoung ăn.

- Nấu ăn rất ngon, chị thích khẩu vị thanh đạm chút

Sana nuốt một hạt gạo cuối cùng trong bát, liền buông bát đũa xuống tuyên bố mình ăn no rồi, ngẩng đầu mỉm cười nhìn biểu tình quái dị của Tzuyu, nghiêm túc nói

Nghe xong lời này, nàng ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Nữ vương cuối cùng cũng đánh giá rồi, nàng ha ha cười khúc khích, chỉ cần cô không cảm thấy khó ăn coi như nàng không mất công bận rộn. Nhìn lướt qua bốn món ăn một món canh trên bàn, mặc dù không có thấy đáy, chỉ hai nữ nhân các nàng mà nói ăn cũng không ít, nhìn một hồi trên mặt mỉm cười sâu hơn, ngay sau đó nàng liền vui vẻ đứng dậy đi rửa bát.

- Để chị đi ! Em làm cơm, chị rửa bát, như vậy mới công bằng

Tiếng nói đột nhiên của Sana dọa Tzuyu giật mình, xoay người nhìn cô dựa ở cạnh cửa phòng bếp, vẻ mặt rõ ràng là đối với lời nói của cô cảm thấy rất giật mình không dám tin tưởng.

Sana cũng không để ý tới nàng, đi lên trước kéo ra Tzuyu từ bên cạnh bồn nước, nâng lên bát đũa đi tới máy rửa bát phía sau cách đó không xa. Liền thấy cô kéo ra cửa rồi đặt chén vào, nhẹ nhàng ấn xuống nút khởi động. Sau đó xoay người lại, vỗ hai tay nói.

- Tốt rồi, thanh tẩy khử trùng một thể

Nói xong cô nghịch ngợm nhướng mày với nàng, liền đi ra phòng bếp.

Tzuyu sững sờ nhìn, cái này là công bằng mà chị ấy nói à ? Chuyện như vậy một đứa nhóc cũng biết làm.

Nàng đã nói mà, người giống như cô phong thái nữ vương mười phần, nhất định là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, làm sao có thể sẽ vùi ở trong phòng bếp rửa bát.

Tzuyu lại ngây người một hồi ở phòng bếp, đến khi máy rửa bát ngừng xoay, nàng lấy ra bát đũa. Chờ thu dọn tốt tất cả, nàng mới đi ra ngoài. Lúc này Sana đang tựa nghiêng ở trên sô pha, trên bàn trà bày một cái ly cùng một chai rượu đỏ nhìn không ra là nhãn hiệu gì. Nàng đi qua ngồi ở một bên, thấy cô không có ý tứ muốn để ý mình, liền cảm giác được có chút xấu hổ, nàng không có chuyện làm ngược lại bắt đầu tỏ ra bứt rứt.

- Đi thay đổi quần áo đi

Sana nhấp miệng rượu rồi quay đầu nói, nhịn không được cho rằng quân trang của nàng là đi thuê, tới nhà rồi còn không chịu đổi lại.

- Dạ

Nghe khẩu khí gần như mệnh lệnh, nàng nhẹ nhàng lên tiếng, đứng dậy lên lầu.

Sana ngồi thật lâu ở sô pha, chai rượu đều uống một nửa cũng không thấy Tzuyu xuống lầu. Cô hơi nhíu mày, nghĩ thầm: Người này làm gì vậy ? Không phải tham gia quân ngũ đều là động tác rất nhanh sao ? Tại sao tắm rửa đổi một bộ quần áo phải tốn thời gian dài như vậy ?

Suy nghĩ cô liền đứng dậy, điều khiển từ xa tắt TV liền đi lên lầu.

Đẩy ra cửa phòng ngủ khép hờ của mình, liền nhìn thấy nàng mặc một bộ quần áo vận động ngắn màu trắng chân trần ngồi trên sàn nhà, mà trước mặt nàng đặt mấy tờ giấy, trong tay còn cầm một bộ điện thoại di động. Nhìn biểu tình như là đang nghiêm túc nghĩ cái gì.

Sana đóng cửa lại đi lên phía trước, cô ngồi xổm nhặt lên một trang giấy trên sàn nhà đưa đến trước mắt nhìn một chút. Chỉ thấy trên trang giấy chi chít chằng chịt đều là một chuỗi số điện thoại, cô ngẩng đầu nhìn nàng, dùng ánh mắt hỏi nàng đây là đang làm cái gì ?

- Còn chưa kịp nói với chị, sáng ngày hôm nay em đi theo Oh quản lý của công ty các chị, cầm về điện thoại di động của ông ta

Thấy cô ngồi xổm ở trước người mình, nàng sửng sốt một chút, lập tức nói rằng.

Vốn là mấy thứ này đều làm vì cô, đã có kết quả rồi đương nhiên là muốn nói cho cô một tiếng.

- Cầm về ?

Giọng nói của cô khẽ giương cao, vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng, mà trong đầu cũng nỗ lực tiêu hóa lời nàng nói, cái gì gọi là cầm về ? Em ấy quen biết Oh quản lý ?

- Em, em trộm

Tzuyu cúi đầu nhỏ giọng nói lắp.

- Trộm ?

Sana hiển nhiên bị lời này chấn động rồi, âm điệu lại cao một đoạn. Tzuyu thân là một quân nhân vậy mà đi trộm điện thoại di động của người khác ?

- Chou Tzuyu !

Sana cau mày đứng lên, lạnh như băng gọi tên đầy đủ của Tzuyu.

- Em còn làm những gì rồi ?

Thật không biết trong đầu đứa bé này suy nghĩ cái gì, mà bây giờ cô cần nàng cho cô một cái giải thích hợp lý.

Thấy cô phản ứng lớn như vậy, vội vã không chút hình tượng bò dậy từ trên mặt đất. Nàng chống lại ánh mắt băng lãnh sắc bén của cô, rất nhanh liền lại cúi đầu, không dám nhìn.

- Em ở phòng làm việc nghe chị nói chuyện, em cũng biết được Oh quản lý đó có chút vấn đề, lại không dám khẳng định với chị, em một lòng sốt ruột liền cầm lấy điện thoại di động của ông ta ! Em nghĩ nếu quả thật là ông ta đang tác quái thì chị cũng cần chứng cứ...

Nói đến đây, Tzuyu trộm liếc phản ứng của Sana, sau khi thấy đối phương sắc mặt hòa hoãn chút, tiếp tục nói.

- Buổi chiều em đi tìm Jungsuk, anh ta giúp em tra xét, chính là khách hàng lần đầu tiên chị dẫn em đi gặp, cái tên họ Baek ấy có liên hệ với Oh quản lý của các chị, nơi này là tư liệu của bọn họ...

Tzuyu chỉ chỉ trang giấy trên mặt đất, nói tiếp -...Còn có điện thoại này, bên trong có ghi âm cuộc trò chuyện của họ, đều cho chị

Nói xong vội cúi người nhặt lên tư liệu rơi lả tả trên mặt đất, hai tay đưa tới trước mặt cô.

Sana nhìn Tzuyu trước mắt, vốn là cô muốn thuyết giáo một hồi. Thế nhưng nhìn bộ dáng khúm núm của nàng, mềm lòng xuống. Tiếp nhận tư liệu nàng đưa qua cầm ở trên tay, con mắt vẫn như cũ nhìn nàng thẳng tắp đứng trước mặt nhưng cúi đầu, không nói gì. Lòng biết nàng là thật sự đối tốt với mình, ngay lần trước cô cho tiền, từ phản ứng quá khích của nàng là có thể nhìn ra em ấy là một người có nguyên tắc. Thế nhưng ngày hôm nay, vì chuyện của cô, em ấy lại chịu đi trộm đồ của người khác, cái này đủ để nói rõ hết thảy.

Trong lòng cảm động nói không nên lời, nếu như nàng không phải một quân nhân thì tốt rồi, như vậy cô thực sự muốn yêu đương cùng đứa bé có chút buồn rầu, có chút ngang bướng, lại có chút bảo thủ này thật tốt, nếu như ông trời quan tâm các cô có lẽ hai người còn có thể lâu dài đến cả đời.

Sana thở dài, kéo tay Tzuyu, nhẹ giọng nói.

- Tzuyu, em có biết chính em đang làm cái gì không ?

Tzuyu nhìn Sana đột nhiên ôn nhu, sững sờ gật đầu.

- Vậy em có biết em làm như vậy là phạm pháp không ? Hơn nữa, em quên em là một quân nhân rồi sao ?

Dẫu sao cô lớn hơn nàng nhiều tuổi như vậy, cô không muốn nàng hành động theo cảm tính. Cô biết, cho dù tới khi nào hoặc là gặp phải dạng tình huống gì hành động theo cảm tính cũng không phải là lựa chọn tốt.

- Em biết, em, em chính là lo lắng chị, em cũng chỉ bản lĩnh những thứ này ! Em muốn bảo vệ chị, thế nhưng em sắp đi, kỳ nghỉ của em vừa hết cho dù là trời sập xuống em cũng phải trở về bộ đội

Tzuyu ngẩng đầu chăm chú nhìn Sana, nói tiếp -...Thế nhưng em lo lắng chị, em không có biện pháp bảo vệ chị, trong lòng em sốt ruột...

- Tzuyu, vì sao tốt với chị như vậy ?

Sana nghe Tzuyu nói xong, thở dài, cô nâng lên gò má nàng, nhẹ nhàng hỏi.

- Bởi vì em yêu chị, Sana, em biết chị không tiếp thụ được thân phận em là một quân nhân ! Em cũng biết em không thể thời thời khắc khắc bên chị, mà càng là như vậy em lại càng lo lắng cho chị ! Em cũng không dám nghĩ, biết chị tới nay, dáng vẻ chị mỗi lần trải qua nguy hiểm luôn luôn đặt tại trong đầu em, em sợ lúc chị gặp chuyện không may mà em lại không có ở bên cạnh bảo vệ chị

Tzuyu chăm chú nhìn cô, nàng đưa tay nắm lấy bàn tay cô vuốt ve mặt nàng ôn nhu ma sát, thế nhưng biểu tình của nàng lại lộ ra thê lương rất nhiều.

- Yên tâm đi, sẽ không xảy ra chuyện tình như vậy nữa

Sana xoa xoa mái tóc hơi ướt của Tzuyu, kéo nàng ngồi ở trên giường, nói tiếp.

- Trước đây là chị suy nghĩ quá ngây thơ rồi, chị cho rằng có một số việc vẫn là có thể vãn hồi, mặc dù bọn họ từng thật sâu thương tổn chị, chị cũng có thể chịu được ! Thế nhưng bây giờ chị hiểu rồi, tất cả đều hiểu

Cô nghiêng đầu nhìn Tzuyu nở nụ cười, nói tiếp -...Chị muốn khiến bọn họ phải trả giá thật lớn vì mọi chuyện bọn họ làm đối với chị ! Chị muốn khiến bọn họ một lần liền nhớ kỹ Minatozaki chị không phải quả hồng mềm có thể mặc người bóp tới bóp lui

A ! Cô cười lạnh một chút, trong mắt nổi lên ánh sáng sắc bén, ánh mắt đó khiến người nhìn không rét mà run.

- Thỏ nóng nảy còn cắn người, huống chi chị cũng không phải thỏ

Nói xong lại quay sang nhìn Tzuyu tràn đầy tự tin cười cười, cô giơ giơ lên tư liệu trong tay.

- Những thứ này chị sớm bảo người điều tra qua, buổi sáng hôm nay sở dĩ chị biểu hiện tức giận như vậy, một là chị không nghĩ tới bọn họ lá gan lớn như vậy, dám động chủ ý tới công ty chi nhánh của chị ! Hai cũng là đang diễn trò, em yên tâm, chị sẽ không có bất luận nguy hiểm gì nữa...

Tzuyu nghiêm túc nghe, nàng đã đánh giá thấp Sana. Không, không thể nói là đánh giá thấp, chỉ có thể nói rõ nàng quá quan tâm cô. Từ khi quen biết tới nay, nàng luôn coi cô là nhân vật cần bảo vệ, cho nên mỗi lần nàng đều từ trực quan đi phán đoán, mặc dù vẻ mặt cô lãnh ngạo thế nhưng nàng nghĩ đó cũng không phải là chân thật. Cho nên nghĩ hết biện pháp muốn trước khi đi giúp đỡ cô giải quyết hết mọi chuyện phiền thoái, mà nàng lại hoàn toàn quên cô thân là lão tổng tập đoàn Minatozaki thị.

- Nói như vậy, trong lòng chị đã rõ ?

- Đương nhiên, đây là bọn họ làm thòng lọng cho chị, chị cũng không có ngốc như vậy

Vừa nói cô đứng dậy đem tư liệu trong tay đặt ở mép bàn trang điểm, cô nhìn đồng hồ, thật đúng là mau, giờ đã hơn mười giờ.

- Được rồi, đừng suy nghĩ nữa, chị còn không sợ em sợ cái gì ? Ngủ đi

Sana nói xong đi đến phòng tắm cầm khăn lông khô đặt ở trên đầu Tzuyu.

- Mau lau lau lại tóc, tóc không làm khô ngủ dễ đau đầu

Nàng nhìn cô lại ôn nhu, lòng lại bắt đầu vui vẻ. Giống như được người như cô quan tâm, là điều hạnh phúc không gì sánh được. Cái loại cảm giác này thực tốt, nàng nhếch môi lộ ra tiểu răng nanh nở nụ cười.

- Đêm nay em ngủ đâu ?

Tzuyu lau xong tóc, quay đầu nhìn Sana hỏi.

- Em nói xem ?

Sana nhướng mày, đồ ngốc này.

- Em muốn ngủ cùng chị

Tzuyu có chút không được tự nhiên nói, thời gian còn lại không nhiều lắm, cũng không cho phép nàng xấu hổ. Nàng chính là muốn ngủ cùng với cô, hơn nữa những ngày qua, nàng ngày ngày khốn khổ một vấn đề. Sau khi cánh cửa dục vọng hầu như ngủ say 21 năm bị cô mở ra, thân thể của nàng liền bắt đầu trở nên rục rịch, đặc biệt mỗi lần nhìn thấy cô, cảm giác đó càng thêm cường liệt...

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz