2
Ánh sáng gắt gỏng của buổi sớm Bangkok xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rạch một đường dài trên mặt sàn hỗn loạn những tờ chi phiếu đắt đỏ và đống giấy tờ quan trọng của tập đoàn Vitheepanich giờ đây chẳng khác gì đống rác vụn sau một đêm điên cuồng.
Touch khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một cơn đau xé dọc sống lưng khiến cậu rên rỉ, gương mặt điển trai nhăn nhúm lại vì chịu đựng. Toàn thân cậu nặng trĩu như bị một chiếc xe tải nghiến qua, từng thớ cơ đều biểu tình dữ dội. Cảm giác nhớp nháp và khô khốc nơi hạ thân nhắc nhở cậu về sự tàn bạo của người đàn ông kia suốt cả đêm dài.
Cậu khó khăn chống tay ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống để lộ những vết bầm tím và dấu răng rải rác trên bờ vai và lồng ngực trắng sứ. Ánh mắt Touch dời sang phía bên kia giường. Trống rỗng. Chỉ còn lại hơi lạnh và những nếp nhăn trên ga trải giường chưa kịp phẳng lại.
"Thằng khốn..." - Touch thều thào, giọng nói khàn đặc không ra hơi.
Cậu nhìn vào chiếc gương lớn đối diện giường. Đại thiếu gia lừng lẫy, kẻ nắm quyền sinh quyền sát trong giới mafia, giờ đây trông chẳng khác gì một món đồ chơi bị hỏng. Trên chiếc bàn làm việc gỗ nơi Pheem đã hành hạ cậu đến chết đi sống lại , giờ đây đặt một tờ giấy note kẹp dưới một xấp tiền mặt mới cứng, trông như một sự sỉ nhục cuối cùng dành cho lòng tự trọng của cậu.
Touch run rẩy vươn tay lấy bao thuốc lá trên kệ đầu giường, châm lửa. Khói thuốc cay nồng tràn vào phổi giúp cậu tỉnh táo đôi chút giữa cơn đau nhức. Cậu nghiến răng, đôi mắt long lên tia nhìn thù hận .
Mọi chuyện bắt đầu tại một quán bar náo nhiệt giữa lòng Bangkok,Touch đang ngồi ở khu vực VIP, tay lắc ly rượu mạnh, đang chời đùa cùng lũ bạn thì ... *Bịch* . Ở đâu khôgn biết một tên to con ngã cái đùng vào lòng Touch , đổ hết rượu ra người cậu .
"Này , mắt mày bị mù à ? " - Touch quát lớn.
"Xin lỗi , tôi bị lũ điên kia đẩy vào người cậu !"- Pheem nhẹ nhàng xin lỗi con người thô lỗ trước mặt.
"Tao đéo thích tha lỗi đấy , mày làm gì tao ?"- Touch
"Đừng có cư xử như thế chứ , như lũ thất học !"- Pheem
"Mày bảo ai thất học cơ ?" - Đám bạn của Touch hùng hổ đứng lên tra hỏi Pheem .
"Tao bảo thằng bạn của mày đấy , lũ ngu !"- Pheem
"Mẹ mày thằng kia , ai cho mày nói thế hả ?" - Một trong số những con chó trung thành của Touch lên tiếng , định động tay động chân với Pheem .
"Thôi , dừng mẹ đi , thằng này để tao tự xử lí ! "- Touch xua tay kêu chúng ngồi xuống rồi nắm áo Pheem xách ra ngoài .
.
.
.
"Do u wanna have something special with me ?"- Touch đưa tay vuốt nhẹ lên mặt Pheem
"To what ?"- Pheem
"Để xử lí vấn đề này một cách nhẹ nhàng hơn "- Touch
"Where ?" - Pheem biết thừa thằng nhà giàu này muốn gì và muốn nó là cái gì nhưng vẫn thích chơi đùa cùng nó một chút .
"My condo"- Touch
"Ok , if you want "- Pheem cười mỉm với người đối diện .
Chiếc xe thể thao của Touch lao vút trong đêm, dừng lại trước một căn penthouse cao cấp . Trong đầu vị đại thiếu gia lúc này là viễn cảnh người kia sẽ phải quỳ gối, run rẩy và cầu xin sự thương hại từ cậu trên giường.
Vừa bước chân vào phòng, Touch đã không kiềm chế được sự đắc thắng. Cậu cởi phăng chiếc áo khoác da đắt tiền, ném lên ghế sofa, rồi quay lại dồn Pheem vào sát vách tường.
"Mày có biết..." - Touch đưa ngón tay thon dài lướt dọc theo sống mũi Pheem, hạ giọng - "...rằng ở Bangkok này, chưa có thứ gì tao muốn mà không có được không? , kể cả mày . "
Pheem vẫn im lặng, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào Touch như đang quan sát một con thỏ nhỏ đang cố gồng mình đóng vai hổ dữ. Sự im lặng đó càng làm Touch kích động , cậu túm lấy gáy Pheem, định kéo sát vào để thực hiện một nụ hôn , nhưng ngay khoảnh khắc đó..
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Pheem không hề dùng nhiều sức nhưng vẫn có thể kiểm soát được Touch . Hắn lách người, nắm lấy cổ tay Touch rồi xoay ngược cậu lại, ép chặt vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Ngực Touch đập mạnh vào mặt phẳng lạnh lẽo, một tiếng "aa" đau đớn thoát ra khỏi cổ họng.
"Oh shit , mày có biết này giờ trông mày hài vãi luôn không?" - Pheem phả hơi nóng đầy nam tính vào vành tai đang đỏ bừng của Touch, giọng hắn giờ đây không còn vẻ nhã nhặn như ở quán bar mà đầy mùi nguy hiểm - "Baby, mày chọn nhầm người để chơi rồi."
"Buông... buông tao ra! Thằng chó, mày dám..." - Touch vùng vẫy, nhưng hai cánh tay cậu bị Pheem khóa chặt sau lưng bằng một lực tay rất mạnh.
"Mày chẳng phải rất phấn khích này giờ sao?" - Pheem cười gằn - "Vậy thì để tao chiều mày nhé."
"Ê tao đéo nằm dưới đâu nhé ."- Touch hoảng loạn
"Mày nghĩ mày nằm trên được với tao à ?"-Pheem
"..."- Touch im lặng , đúng thật người thằng này to cao như con trâu , ai mà làm lại ? Sao lúc nãy lại thấy nó đáng yêu là thế quái nào nhỉ...
"Đ đ đéo , cút đi , không chơi bời gì nữa , để tao yên ! " - Touch đẩy Pheem ra , tính chạy đi nhưng bị hắn giữ lại.
"Không , mày phải chịu trách nhiệm với thằng em tao chứ , bỏ con giữa chợ à ? " - Pheem cười đểu hỏi Touch .
"Thôi thì..Thử một lần cũng được " - Touch
"Bú đi " - Pheem ra lệnh cho Touch .
"H..hả..hả ..bú cái gì ? " - Touch đơ người ra hỏi Pheem
"Nói như kiểu mới lần đầu vậy ? "- Pheem
Thì đúng là lần đầu mà , lần đầu nằm dưới còn gì ! Bình thường toàn được người t làm cho , có ai phải đi làm cái này bao giờ ???
Sau đấy thì chuyện gì xảy ra ai cũng biết !
"Áaaaaaa , đụ má thằng chó , đừng để tao gặp mày , tao giết chết mày !!!!!!"- Touch gào thét trong căn phòng ngủ .Nhưng cơn giận không làm dịu đi cái thực tế phũ phàng: Cả người cậu vẫn đang nhức mỏi kinh khủng, và sâu trong tâm trí, cậu không thể phủ nhận rằng cảm giác bị Pheem chiếm hữu đêm qua... mạnh mẽ và điên rồ hơn bất cứ cuộc vui nào cậu từng trải qua trước đây, nói đúng hơn thì vui hơn !
Ôi mẹ ơi tôi vừa viết ra cái khỉ gì thế này :))))
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz