ZingTruyen.Xyz

Phác Tú Anh

Chap 299+300

wonsebe

Chap 299: Nàng đang quan tâm ta?

"Mau, mau mang băng đến đây! Mau!" Kim Lam Triêu la lớn, di thể của Tĩnh phi ông đã giữ gìn lâu như vậy, nhìn thấy sắc mặt hồng nhuận của bà làm ông cảm thấy bất cứ lúc nào bà cũng có thể sống lại. Mà giờ khắc này sự thật lại nói cho ông biết rằng bà ấy vẫn luôn là một người đã chết.

Thủ vệ ba chân bốn cẳng nâng khối băng đã chuẩn bị tốt ở bên ngoài đưa vào, nhanh chóng xếp xung quanh băng quan.

"Hoàng thượng, Thất vương phi rốt cuộc làm sao vậy? Chẳng qua là bảo nàng ta hỗ trợ tăng thêm mấy khối băng thôi mà, sao lại đem địa cung thiêu cháy thành như vậy? Thật là vô cùng không cẩn thận, Tĩnh phi muội muội thật sự là đáng thương. Thất điện hạ, không phải điện hạ cũng rất thương tâm sao."

Ánh mắt Kim Tại Hưởng vẫn dừng trên mặt Tĩnh phi, trên mặt y không nhìn ra là vui hay buồn, y quay đầu nhìn chằm chằm Chu quý phi.

Chạm phải ánh mắt lạnh như băng của y, Chu quý phi theo bản năng trốn bên người Kim Lam Triêu. Kim Lam Triêu nghi hoặc nhìn bà một cái, "Sao ngươi biết chuyện trẫm bảo Tam nha đầu thêm băng vào trong này?"

Ánh mắt Chu quý phi lóe lên một cái, "Hoàng thượng, thần thiếp đi ngang qua hầm băng, vừa vặn nghe có người nói mới biết được. Hoàng thượng sẽ không nghĩ rằng chuyện này có liên quan đến thần thiếp chứ? Vậy đúng thật là oan cho thần thiếp."

"Hừ!" Kim Lam Triêu trừng mắt liếc bà một cái, "Các ngươi... Mặc kệ như thế nào phải tìm được Thất vương phi cùng Lục điện hạ cho trẫm, nghe thấy không? Sống phải thấy người, chết phải thấy thi thể, dù là tro cốt cũng phải tìm được cho trẫm!"

"Tro cốt?" Kim Tại Hưởng lảo đảo từng bước, ôm lấy ngực, lại phun ra một ngụm máu tươi. Như thế nào y cũng không tin nàng cứ như vậy mà biến thành tro cốt.

"Hưởng nhi, con đi dưỡng thương trước đi, nơi này giao cho mẫu hậu." Hoàng hậu nói với Kim Tại Hưởng. Phác Tú Anh, Kim Tại Liệt, không thể tưởng được nơi này là nơi chôn thân của các ngươi. Bản cung đã vô số lần nghĩ tới nơi mà các ngươi phải chết, không nghĩ tới lại có thể là ở trong này.

"Ta không sao, ta nhất định sẽ tìm được Anh nhi. Nàng không chết, nàng nhất định không chết đâu." Đã thề bên nhau suốt đời, Anh nhi, nàng nhất định không có việc gì.

"Thất điện hạ, bọn họ làm hại Tĩnh quý phi biến thành như vậy, điện hạ còn tìm nàng ta để làm gì?" Chu quý phi nói, "Sau này điện hạ làm sao mà ăn nói với Tĩnh phi? Tới âm tào địa phủ rồi để nàng ta tự mình đi tìm Tĩnh phi tỷ tỷ tạ tội."

"Không cần bà quan tâm." Vốn đã rất sốt ruột, Chu quý phi lại ở bên nói hươu nói vượn khiến tâm tình y càng rối loạn.

Kim Lam Triêu vỗ vỗ vai Kim Tại Hưởng, đau lòng nói, "Hưởng nhi, nơi này lớn như vậy, Tam nha đầu quả thực là mất rồi."

"Con không tin." Kim Tại Hưởng lùng tìm gì đó trên mặt đất, không có gì giống như là tro cốt, "Phụ hoàng, nơi này còn có cửa ra nào khác hay là thông đạo nào không?" Trong lòng y dâng lên một tia hy vọng, nếu nàng thực sự không còn y nhất định sẽ điên mất.

"Người đâu, lục soát từng tấc một nơi này cho bản vương, có đào ba thước cũng phải tìm được Thất vương phi."

"Vâng, Thất điện hạ."

"Hưởng nhi, con bị thương, đi nghỉ ngơi chút đi, nơi này mẫu hậu sẽ cho người tìm kiếm." Hoàng hậu khuyên nhủ.

"Không cần." Kim Tại Hưởng không một chút cảm kích. Ở chỗ này có người nào không muốn nàng chết, cho dù là Hoàng thượng thì ở trong trường hợp đặc biệt cũng sẽ không cứu lấy nàng, "Con tự mình tìm, phụ hoàng, người đi nghỉ đi, con ở lại đây nhìn mẫu phi một chút đã." Nếu y không tiến vào thì không biết bên trong sẽ bị cháy đến thành thế nào nữa. Y nhìn Kim Lam Triêu, lần đầu tiên hoài nghi ông có thực sự yêu nữ nhân đang ngủ trong băng quan kia không.

"Đúng vậy, Hoàng thượng, chuyện cũng đã xảy ra như vậy rồi, Thất vương phi cũng vì vậy mà phải trả giá đắt rồi, trừng phạt này đối với nàng cũng không nhỏ đâu. Tuy rằng dung nhan của Tĩnh phi muội muội bị thay đổi nhưng vẫn may là không biến thành bộ xương khô, người vẫn nên trở về nghỉ ngơi đi, thân thể quan trọng hơn." Liên Thương Tĩnh, ngươi chiếm lấy trái tim Hoàng thượng nhiều năm như vậy, cũng nên buông người ra được rồi.

Kim Lam Triêu gật đầu, "Hưởng nhi, nơi này giao cho con, gắng gượng không được thì phải quay trở về."

"Nhi thần đã biết."

Phía dưới địa cung, tuy rằng ở phía trên rất ồn ào nhưng mà Phác Tú Anh cùng Kim Tại Liệt đều không nghe được bất cứ âm thanh gì. Thạch bích lạnh như băng, Phác Tú Anh không khỏi ôm chặt cánh tay, lui lại một chỗ.

Trong bóng đêm, Kim Tại Liệt lại châm ngọn đèn trên tường lên, đi về phía nàng, đưa bình thuốc cho nàng, "Phải thay thuốc."

Phác Tú Anh thật cẩn thật tháo vải cột trên chân ra, miệng vết thương đã ngừng chảy máu nhưng vẫn đau đớn không thôi, nàng cắn răng chịu đựng, không một tiếng rên. Thay thuốc xong lại băng bó lần nữa, miệng vết thương đau đến mức trên lưng nàng không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, quần áo ẩm ướt khiến nàng cảm thấy lạnh hơn, bất giác rùng mình.

"Lạnh à?" Kim Tại Liệt nhíu mày, cởi áo choàng bên ngoài ra, "Mặc vào đi."

Phác Tú Anh nhìn Kim Tại Liệt làm như không quen, nàng quật cường lắc đầu, lảo đảo đứng lên, "Ta không lạnh, Lục điện hạ chiếu cố tốt chính mình là được rồi."

"Nàng quan tâm ta?"

"Nếu ngươi cứ khăng khăng tự mình đa tình như thế thì ta thật cũng không biết nói cái gì nữa."

Đổi một chỗ khác ngồi xuống, mí mắt ngày càng nặng trĩu, vừa muốn nhắm lại nàng lại lập tức mở to mắt ra, không thể ngủ, Kim Tại Hưởng, chàng nhất định sẽ quay về cứu ta.

Ý thức càng ngày càng mơ hồ, rốt cục thì hai mắt vẫn cứ nhắm lại.

Kim Tại Liệt đi qua, sờ lên trán nàng một chút, đúng là dọa người, hắn nhăn mày càng sâu hơn, tìm tìm trong ngực, có thuốc chữa thương, có độc dược duy chỉ có thuốc trị phong hàn là không có. Hắn cởi ra áo choàng vừa rồi bị nàng từ chối, choàng lên người nàng, do dự một chút, vẫn giơ tay ra ôm nàng vào trong ngực.

Phác Tú Anh, vì sao nàng lại hận bản vương? Bản vương có gì không so được với Kim Tại Hưởng? Nếu Kim Tại Hưởng chết nàng có ngoan ngoãn ở bên cạnh bản vương không? Cánh tay thon dài siết thật chặt, Phác Tú Anh, nàng là của bản vương.

Phác Tú Anh mơ màng tỉnh lại vài lần nhưng vô thức nhắm hai mắt lại, đầu càng ngày càng nặng trĩu, cứ như vậy vài lần nàng cảm giác như bản thân mình sắp chết.

Kim Tại Hưởng ôm ngực, ngồi yên nhìn những người khác tìm kiếm, y không kìm được nhìn vào nữ nhân trong băng quan thạch anh, dung nhan mẫu phi của y lúc này trở nên khó coi, xấu xí. Tay y sờ soạng trên băng quan một chút, đụng vào một chỗ nổi lên, sau đó vô ý thức đè xuống.

"Điện hạ cẩn thận!" Nhìn thấy cái khe dưới chân y, một thị vệ la lớn.

Y nhanh chóng nhảy một cái, vẻ mặt kích động, "Mau xuống dưới xem thử."

"Vâng, điện hạ."

Mấy thị vệ nhảy xuống, y cũng không kiềm chế được tâm tình kích động mà nhảy xuống.

"Anh nhi, nàng ở đâu?"

"Thất đệ."

Tiếng nói của Kim Tại Liệt từ trong ngõ ngách truyền đến, thị vệ giơ đuốc lên thấy rõ tình cảnh trước mặt, không biết có nên tiếp tục đi về phía trước hay không.

Chỉ thấy Phác Tú Anh ghé vào trong lòng Kim Tại Liệt, hai mắt nhắm chặt, hai tay Kim Tại Liệt khoát lên lưng nàng, trên thân thể của nàng vẫn còn mặc áo choàng của hắn.

Kim Tại Hưởng đi tới, cố nén đau nhức trong lục phủ ngũ tạng, ôm lấy Phác Tú Anh từ trong lòng Kim Tại Liệt, "Ra ngoài đi."

Ra đến mặt đất Kim Tại Hưởng cởi áo choàng trên người nàng ra trả lại cho Kim Tại Liệt, sau đó cởi áo của mình xuống khoác vào trên người nàng.

"Điện hạ, kiệu đang ở bên ngoài, nhanh trở về chút, người bị thương cũng rất nghiêm trọng."

"Ừ." Lạnh lùng ừ một tiếng, nhìn thấy nàng ở trong lòng Kim Tại Liệt, tất cả vui sướng cùng kích động của y đều nguội lạnh.

"Lục điện hạ sao lại ở trong này?" Kim Tại Hưởng hỏi Lâm Lang vẫn đi theo bên cạnh y.

"Thất điện hạ, sau khi Thất vương phi bị khối băng đè lên chân, người bảo thủ hạ đi tìm Lục điện hạ tới cứu người, thuộc hạ cũng không còn cách nào khác."

Kim Tại Hưởng không nói gì, sắc mặt âm trầm.

Kim Tại Liệt nheo mắt lại, Kim Tại Hưởng bị thương? Xem ra có thể liên hệ với người của Thánh Điện một chút, đây là thời cơ ngàn năm có một.

"Lục điện hạ, người không sao chứ?" Một thị vệ tiến lên, đưa cho hắn một cái áo bông, "Người đừng để bị cảm lạnh."

Kim Tại Liệt có chút đăm chiêu gật đầu, trong lòng dường như còn lưu lại mùi hương của nàng, mùi hương này khiến hắn mê luyến không thể tự kiềm chế. Đây là yêu? Hắn vung tay áo bào, sắc mặt lạnh lùng đi về phía tẩm cung của Hoàng thượng, chỉ cần chiếm được thiên hạ thì còn có gì không thể chiếm được.

"Cái gì? Tìm được rồi?" Nghe được tin tức Lâm Lang mang về, Chu quý phi sợ tới mức hoang mang lo sợ, "Ngươi làm việc kiểu gì vậy? Làm đến vậy mà còn để cho ả chạy thoát?"

"Nương nương." Lâm Lang đi đến gần bà, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của bà, "Thuộc hạ cũng không nghĩ rằng bên trong địa cung còn có một mật thất, nàng ta mạng lớn, đến như vậy cũng có thể chạy thoát. Nếu không phải là có mật thất đó thì nàng ta cùng Kim Tại Liệt đều phải chết ở bên trong rồi!"

"Nếu? Bây giờ bọn họ không sao cả, nha đầu thối kia mà biết là ta làm thì nhất định sẽ không bỏ qua cho ta! Bị ngươi hại chết rồi!"

"Nương nương, người sợ cái gì? Chẳng lẽ người quên rằng Tĩnh phi là nữ nhân Hoàng thượng yêu nhất sao, Hoàng thượng mất bao tâm huyết mới tìm được cách có thể giữ gìn được di thể của bà ấy, bây giờ bị Phác Tú Anh hại thành thế này, người chỉ cần bắt lấy điểm ấy thì ả không qua được cửa ải của Hoàng thượng đâu. Còn có, người không thấy sắc mặt Kim Tại Hưởng lúc nhìn thấy Kim Tại Liệt cùng nữ nhân của hắn ôm nhau có bao nhiêu khó coi đâu. Thuộc hạ thấy chỉ với Kim Tại Hưởng thì nàng ta cũng đã không dễ sống rồi."

"Kim Tại Hưởng sẽ không ngốc như vậy, chỉ cần hỏi là biết chuyện gì xảy ra thôi."

"Nương nương, thuộc hạ đã nói với Thất điện hạ là Thất vương phi bảo thuộc hạ đi tìm Lục điện hạ, có người làm chứng hắn sẽ không hoài nghi, hơn nữa hai người kia lại ôm nhau, cũng chính mắt hắn nhìn thấy. Kim Tại Liệt vốn ham muốn có nàng ta, thuộc hạ nói như vậy khẳng định hắn sẽ thừa nhận."

"Ừ." Chu quý phi gật đầu, "Ngươi nói như vậy cũng đúng, cứ làm như vậy đi! Phác Tú Anh, ngươi đúng là mạng lớn! Ngươi hãy chờ sự trừng phạt của Hoàng thượng cùng Kim Tại Hưởng đi."

Kiệu trên đường quay về Thất vương phủ, Kim Tại Hưởng cảm giác được thương thế của mình ngày càng nghiêm trọng, chịu đựng đau đớn uống thuốc vào cũng tạm thời giảm được một chút. Tới Thất vương phủ, mấy người Tiểu Điệp cùng Kinh Phong lập tức ba chân bốn cẳng đỡ hai người đến phòng ngủ.

"Tiểu thư, tiểu thư, người tỉnh lại đi." Tiểu Điệp vừa khóc vừa gọi.

"Đừng khóc, tiểu thư nhất định sẽ không có việc gì." So với Tiểu Điệp, Nguyệt Lan bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Gia, người bị thương rất nghiêm trọng, thuộc hạ đi mời đại phu tới." Kinh Phong đỡ Kim Tại Hưởng đến bên kia, vội vội vàng vàng đi mời đại phu đến.

Mấy đại phu phân công nhau khám cho hai người, nhìn thấy thương thế của Kim Tại Hưởng, mấy đại phu đều giật mình không thôi.

"Điện hạ, người làm như vậy rất nguy hiểm, chỉ cần sơ ý một chút thì toàn bộ võ công sẽ bị hủy, lần này may mắn chỉ là tổn thương đến phổi, nhưng mà nhất định phải qua hai tháng mới có thể khỏi hẳn. Trong khoảng thời gian này không được dùng võ công, nếu không hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi."

"Ừ." Kim Tại Hưởng không chút nào để ý gật đầu, "Vương phi thế nào?"

~~~

Chap 300: Khoảng cách

"Trên chân phải của vương phi bị thương, hơn nữa khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, đang sốt, thần đã nghĩ cách hạ sốt cho vương phi, sau đó dưỡng thương cho tốt là ổn."

"Ta biết rồi." Kim Tại Hưởng cho đại phu lui, một mình ngồi một bên, "Kinh Phong, Phá Trận, đỡ ta đến thư phòng."

"Gia, không đợi tiểu thư tỉnh lại sao?" Bằng trực giác, Kinh Phong cảm thấy giữa hai người họ đã nảy sinh vấn đề, "Vết thương của tiểu thư cũng rất nghiêm trọng."

"Để đại phu và nha hoàn hầu hạ được rồi, bản vương còn có việc."

"Dạ, gia." Kinh Phong và Phá Trận người bên trái người bên phải đỡ y dậy, đi thư phòng.

Nằm xuống trường kỷ ở thư phòng, ngủ một đêm, y cảm thấy đỡ hơn. Chậm rãi đi đến bên ngoài phòng ngủ, muốn tiến vào, lại dừng bước. Chính y cũng không biết mình làm sao? Là trách nàng biến địa cung thành rối tinh rối mù, hay là trách nàng thân mật với Kim Tại Liệt như vậy?

Rốt cục y cũng không vào, xoay người rời khỏi. Phá Trận đuổi theo, "Gia, tiểu thư bớt sốt rồi, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, vì sao không vào? Có lẽ người đến, tiểu thư sẽ tỉnh lại nhanh hơn."

"Phá Trận, đi thu dọn một chút, ta đến quân doanh ở một thời gian, mấy ngày nay chính sự rất nhiều."

"Gia..." Phá Trận còn do dự, "Tiểu thư tỉnh lại, người đầu tiên muốn gặp nhất định là gia. Có hiểu lầm gì, nói rõ ràng không phải tốt hơn sao?"

"Phá Trận, ngươi nói nhiều quá rồi đó."

"Dạ, để thuộc hạ đi chuẩn bị."

Ở gian ngoài phòng ngủ, Nguyệt Lan đang ghé vào bàn lau nước mắt. Nàng chưa từng nhìn thấy tiểu thư nhà mình thảm như vậy, càng nghĩ càng đau lòng, không khỏi nức nở.

Kinh Phong luống cuống đi qua đi lại, "Nguyệt Lan, ngươi đừng khóc nữa."

"Tiểu thư thật đáng thương."

"Tiểu thư sẽ khỏe thôi." Kinh Phong giơ ống tay áo ra, "Này, cho ngươi mượn lau nước mắt đó. Đại tiểu thư của ta ơi, ta van xin ngươi đừng khóc nữa, còn khóc nữa thì ta cũng muốn khóc đây."

"Ngươi là nam nhi đại trượng phu, khóc cái gì mà khóc, không biết xấu hổ gì cả."

"Nhìn thấy ngươi khóc, ta đau lòng, được chưa?"

"Hu hu hu, tiểu thư sao còn chưa tỉnh?" Nguyệt Lan nức nở, không lưu ý đến câu nói mà Kinh Phong phải cố lấy dũng khí thật lớn mới nói ra được kia, "Kinh Phong, vì sao vương gia không đến thăm tiểu thư?"

"Bởi vì... Vì gia có rất nhiều chuyện quan trọng phải làm, chẳng phải đã bảo ta đến thăm rồi sao?" Kinh Phong chột dạ nói, nếu là lúc trước, vương gia nhất định sẽ túc trực bên giường, một khắc không rời. Lần này là thế nào vậy?

Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy Kim Tại Hưởng bước vào, "Vương phi thế nào rồi?"

"Còn chưa tỉnh." Nguyệt Lan vừa nức nở vừa đáp.

"Các ngươi ra ngoài đi."

"Dạ, vương gia."

Đi đến trước giường, nàng còn nhíu mày, sờ trán nàng, đã hạ sốt. Ngắm khuôn mặt ngủ say của nàng, cảm xúc trong lòng Kim Tại Hưởng nhất thời lắng lại. Nhưng tại sao việc đầu tiên nàng nghĩ đến là đi tìm Kim Tại Liệt, mà không phải là y? Nghĩ đến đây, trên mặt lại xuất hiện chút tức giận.

Ngón tay nàng giật giật, đang mơ màng lẩm bẩm gì đó, y ghé tai vào, nàng đang gọi tên y.

"Kim Tại Hưởng... Thất gia, chàng sẽ đến."

"Anh nhi, là ta." Nắm lấy tay nàng, đặt bên môi hôn, "Về nhà rồi, đừng sợ."

"Kim Tại Liệt..."

Vẻ mặt của y bất động, tay dừng ở giữa không trung, tức giận đến lòng dạ đau đớn không thôi. Buông tay nàng ra, đứng lên, đùng đùng rời khỏi. Kiếp trước khiến nàng đau, kiếp này cũng nhớ mãi không quên sao? Một khắc bước ra khỏi cánh cửa kia, y cực lực ngăn chặn cảm xúc không khống chế được.

"Kim Tại Liệt, cút ngay!" Nàng tiếp tục lẩm bẩm, nhưng y đã không còn nghe thấy.

Kinh Phong thấy Kim Tại Hưởng đến thăm Phác Tú Anh, trong lòng vốn đang vui vẻ, hắn biết chủ tử của hắn không có sức chống cự lại nữ tử kia. Đang vui, nhìn thấy Kim Tại Hưởng nghiêm mặt đi ra.

"Kinh Phong, ta đến quân doanh trước, dọn dẹp xong đồ đạc rồi thì nói Phá Trận mang đến cho ta."

"Dạ, gia."

"Chuyện ta bị thương, không cần nói với nàng."

"Dạ."

Kinh Phong cúi đầu, trong lòng nghĩ, là chuyện gì khiến cho mối quan tâm giữa hai người họ thành ra thế này, tại sao gia lại không ở bên cạnh tiểu thư khi tiểu thư đang trong tình trạng như thế, nhìn dáng vẻ của gia, còn định ở quân doanh mấy ngày.

"Có phải tiểu thư và điện hạ cãi nhau không?" Viền mắt Nguyệt Lan đỏ lên, nhỏ giọng hỏi, "Tiểu thư đáng thương quá."

"Đừng khóc." Nhìn thấy nước mắt của nàng rơi như đê vỡ, tim Kinh Phong thắt lại, như bị thứ gì đó vo lại thành một cục, "Không có chuyện gì đâu, gia yêu thương tiểu thư như vậy, có chuyện gì, cũng sẽ tháo gỡ được thôi. Ta van ngươi đừng khóc được không?"

"Òa!" Nguyệt Lan khóc còn lớn hơn, "Tiểu thư bị thương, ta khóc cũng không được sao? Ngươi quá ngang ngược rồi đó, không thèm nghe ngươi nói nữa, ta vào xem tiểu thư."

Nguyệt Lan vừa đắp lại chăn cho Phác Tú Anh vừa an ủi bản thân, tiểu thư nhất định sẽ khỏe lại, tiểu thư sẽ không bị đánh bại đâu.

Suốt từ sáng đến tối, Kim Tại Hưởng vùi đầu vào việc quân mong có thể làm bản thân bình tâm lại, nhưng phát hiện y hoàn toàn không làm được, trong đầu toàn là hình bóng của nàng, bộ dáng nàng ngất đi trong vòng tay của Kim Tại Liệt, càng muốn yên tĩnh, lại càng không làm được. Binh thư trên bàn, vẫn còn đang dừng ở trang đầu, y không biết bản thân đang trốn tránh cái gì, hay sợ hãi cái gì? Sợ trong lòng nàng có người khác ư?

Phá Trận thấy bộ dạng mất hồn mất vía của y, rất lo lắng, "Gia, nghỉ ngơi chút đi, thương thế của gia cần phải tịnh dưỡng, nếu vương phi biết được nhất định sẽ rất lo lắng."

"Nàng sẽ lo lắng cho ta sao?" Kim Tại Hưởng cười lạnh, "Phá Trận, nàng tỉnh chưa?"

Phá Trận lắc đầu, "Nếu tỉnh, Kinh Phong nhất định sẽ đến báo tin, cũng không biết tiểu thư thế nào rồi."

"Ngươi trở về xem thử đi."

Tảng đá trong lòng Phá Trận thả xuống, gia vẫn quan tâm đến tiểu thư, "Gia, hay thuộc hạ chuẩn bị ngựa, gia tự mình về nhìn thử xem?"

"Bản vương có thương trong người, không được vận động. Ngươi đi là được."

"Dạ, gia." Phá trận lắc đầu bất đắc dĩ, rõ ràng là quan tâm, sao lại tỏ ra như thế.

Thất vương phủ, Phác Tú Anh mơ một giấc mơ dài, kiếp trước, rất nhiều hình ảnh xuất hiện trong đầu nàng như bộ phim chiếu chậm, mở mắt ra, rốt cục cũng nhìn thấy ánh sáng. Nàng sờ tấm chăn mềm mại, ngửi mùi huân hương quen thuộc, mỉm cười, nàng biết, y nhất định sẽ đến cứu nàng.

Ngoài cửa có tiếng bước chân nhẹ nhàng, là y sao?

"Thất... Nguyệt Lan." Nhìn thấy người bước vào, trong mắt nàng hiện lên chút thất vọng.

"Tiểu thư, rốt cục người cũng tỉnh rồi!" Nguyệt Lan vui vẻ chạy tới, nắm lấy tay nàng, "Tiểu thư, người hù chết nô tỳ, đã mê mang suốt một ngày một đêm rồi."

"Hả? Lâu vậy sao." Phác Tú Anh chớp mắt, toàn thân không có sức, cơn đau ở chân xâm nhập vào mỗi tế bào thần kinh, cố nén đau nhức, nàng nhìn ra ngoài, "Vương gia đâu?"

"Vương gia..." Nguyệt Lan cụp mắt, hình như không muốn nói đến đề tài này, "Vương gia đến quân doanh rồi."

"À." Y nhất định có rất nhiều việc.

Phác Tú Anh gật đầu, thử ngồi dậy, nằm lâu như thế, khó tránh khỏi toàn thân rã rời.

"Tiểu thư, nô tỳ đỡ người."

Dưới sự giúp đỡ của Nguyệt Lan, nàng chậm rãi ngồi lên, "Nguyệt Lan, ta đói."

"Tiểu thư, người chờ chút, nô tì đi lấy thức ăn."

Phác Tú Anh gật đầu, Nguyệt Lan vừa đi ra, nụ cười trên mặt nàng liền biến mất, nhớ lại biển lửa trong địa cung, nàng và Kim Tại Liệt cùng rơi xuống mật thất, chuyện sau đó thì không nhớ được. Có phải di thể của Tĩnh phi vì vậy mà bị tổn hại, cho nên Kim Tại Hưởng trách nàng?

Nguyệt Lan đi ra, Phá Trận cũng vừa về, nhìn thấy Nguyệt Lan liền giữ nàng lại, "Nguyệt Lan, tiểu thư tỉnh chưa?"

Nhìn thấy Phá Trận nắm tay Nguyệt Lan, Kinh Phong nhíu mày, đi qua đứng chen ngang, "Có chuyện gì từ từ nói, chớ nên động tay động chân."

Phá Trận lười đôi co với hắn, "Nguyệt Lan, rốt cục sao rồi?"

Tiểu thư cũng có kiêu ngạo của tiểu thư, Nguyệt Lan hỏi, "Là vương gia bảo ngươi tới hỏi, hay là tự ngươi đi hỏi?"

"Nguyệt Lan, đừng gây chuyện nữa."

"Tiểu thư tỉnh rồi, không thấy vương gia, tiểu thư vui vẻ biết bao nhiêu, còn nói cứ để vương gia ở lại quân doanh mấy ngày rồi hẳn về. Nếu không về cũng không quan trọng, tiểu thư bảo ta đi mời môn chủ Thương Y và Lục điện hạ đến thăm người."

Phá Trận sững sờ, Kinh Phong kinh ngạc nhìn Nguyệt Lan, "Tiểu thư nói vậy thật sao?"

"Đương nhiên, có cần mời ngươi vào để tiểu thư lặp lại lời nói vừa rồi trước mặt ngươi một lần nữa không?"

"Không cần." Phá Trận đen mặt, xoay người rời khỏi.

Nguyệt Lan vội đến phòng ăn bưng cháo cùng dĩa thức ăn, ăn xong, Phác Tú Anh cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn. Nguyệt Lan lại giúp nàng thay thuốc.

Ngủ một ngày một đêm, đã không còn thấy buồn ngủ nữa, rốt cục y làm sao vậy? Ngay cả về cũng không về thăm nàng một chút? Cái gọi là một đời một kiếp là như vậy sao? Kim Tại Hưởng, chàng có tôn nghiêm của chàng, ta cũng có kiêu ngạo của ta, xem ai thắng ai.

Quân doanh, Kim Tại Hưởng vẻ mặt giận dữ, ngực lại đau đớn kịch liệt, đôi mắt đỏ quạch bắt đầu lạnh băng, "Nàng thực sự nói như vậy?"

"Đúng vậy, gia, chính Nguyệt Lan đã nói vậy với thuộc hạ."

"Ta biết rồi." Kim Tại Hưởng quắc mắt.

"Điện hạ, người muốn đi đâu?"

"Hồi phủ! Bản vương thật muốn xem thử, rốt cục nàng ấy muốn làm gì!"

"Gia!" Phá Trận lập tức đuổi theo, khi chủ tử không khống chế được cảm xúc là người rất đáng sợ, ai da, rốt cục làm sao vậy? Tại sao lại thành ra thế này?

Phác Tú Anh ngủ không được, đành phải gọi Nguyệt Lan đến, nàng không rõ rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Chuyện này đã qua một ngày rồi, tin tức nhất định đã truyền khắp Ngân Đô.

"Di thể của Tĩnh phi nương nương bị tổn hại, khi Thất điện hạ tìm thấy tiểu thư, tiểu thư đang cùng Lục điện hạ..."

"Cùng Lục điện hạ làm gì?" Phác Tú Anh khó hiểu hỏi, chuyện trong mật thất, nàng hoàn toàn không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì.

"Cùng Lục điện hạ y phục xộc xệch!"

"Không thể nào!"

"Tiểu thư, nô tỳ cũng tin người, nhưng người bên ngoài đều truyền tai nhau như vậy."

Phác Tú Anh lấy lại tinh thần, thở dài, chuyện thế này lẽ ra là cấm kỵ của hoàng thất, sao lại nhanh chóng lan truyền khắp Ngân Đô, ngoại trừ có người cố tình phát tán. Kim Tại Liệt sẽ không làm gì mình chứ... Nàng không dám nghĩ tiếp, Kim Tại Hưởng vì chuyện này mà tránh mặt nàng ư?

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz