ZingTruyen.Xyz

on tap

on tap

v0d4nh

chuyen di cam trai !

Thế là Lệ Hà đã là học sinh cấp III, cấp học cuối cùng trong đời học sinh, sau 3 năm học tại trường Phổ thông trung học sẽ là giảng đường Đại học chờ đợi trước mắt. Lệ Hà tự dưng thấy băn khoăn khi nghĩ đến lời mấy cô bạn gái "hiện đại" cùng lớp: "Học đến cấp III rồi mà chưa có người yêu là kém lắm, phải kiếm sẵn một chàng đi, sau này lên Đại học toàn bọn nhà quê không ra gì đâu". Chẳng lẽ con gái bây giờ lại cứ phải ... yêu sớm như thế ? Lệ Hà tự hỏi như vậy. Mẹ cô là một người rất nghiêm khắc, luôn luôn nhắc nhở Hà rằng "con gái phải biết giữ mình" từ khi cô bắt đầu dậy thì, trở thành một thiếu nữ phổng phao, xinh đẹp. Mẹ Hà nghiêm khắc lắm, hơi một tí là nhắc cô con gái cưng chuyện này chuyện nọ. Hồi trước, khi mấy cô bạn gái "hiện đại" rủ Lệ Hà đi mua mấy bộ đồ "mới" về mặc, mẹ Hà đã kiên quyết bắt cô vứt ngay mấy bộ quần áo hở hang đó đi, không cho mặc. Rồi sau khi tận mắt nhìn thấy những người bạn gái của Lệ Hà, bà mẹ đã lập tức cho cô con gái chuyển trường ngay vì "học với những con bé như thế thì làm sao mẹ yên tâm được". Không dám trái lời mẹ, Lệ Hà đành chấp nhận rời ngôi trường ở trung tâm thành phố của mình, đến học ở một trường xoàng xoàng ở sát ngoại thành.

Buổi đầu tiên đến học ở trường mới, Lệ Hà không thấy thoải mái lắm vì cô đã quen học ở một trường lớn ở trung tâm, với những người bạn có cùng sở thích. Bạn mới của Hà toàn những người hơi "quê mùa" trong mắt cô. Nhưng rồi dần dần Hà cũng thấy quen đi. Vì phải đi học xa nên bố mẹ mua cho Hà chiếc xe máy Spacy để đi học. Các bạn trong lớp luôn nhìn Hà với con mắt từ dưới nhìn lên, cứ như dân quê nhìn công chúa vậy.

Trong số các bạn học cùng lớp với Hà, có một nam sinh tên là Đức. Hà chú ý đến Đức bởi vì so với nhiều bạn cùng lớp khác, Đức không có vẻ xa cách với Lệ Hà, cậu luôn lân la tìm cách trò chuyện với cô. Lúc đầu Lệ Hà cho đó là chuyện bình thường. Cô biết mình là một nữ sinh xinh đẹp, với mái tóc suôn dài ép thẳng hơi nhuộm vàng này, với khuôn mặt trái xoan thanh tú này, với nước da trắng mịn này, với vóc dáng như người mẫu này ... thì con trai nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ cũng là điều dễ hiểu. Trong những lần nói chuyện với Lệ Hà, Đức luôn có những lời tán tụng rằng Hà đẹp, Hà xinh,... nghe rất sáo rỗng nhưng không hiểu sao Lệ Hà vẫn thích nghe (?). Có lẽ bản tính con gái thích được ca ngợi về sắc đẹp chăng ? Nhưng có một điều Lệ Hà thấy hơi lạ là những bạn trong lớp, nhất là những bạn nữ có vẻ không thích Đức, thậm chí còn có vẻ ghét cậu ta nữa. Trong những lần nói chuyện bên hàng quà vặt, Lệ Hà nhiều lần nghe các bạn nữ của mình nói về Đức với những từ ngữ không mấy tốt đẹp như: xấu tính, đạo đức giả, đê tiện ... Lệ Hà ngạc nhiên vì qua những lần nói chuyện với Đức, cô thấy cậu ta cũng là một người bình thường, có gì xấu đâu. Cậu ta chẳng lẽ lại là một người như vậy. Lệ Hà băn khoăn hỏi điều đó với những bạn gái thì họ cũng không nói thẳng ra, chỉ bảo là: "Lệ Hà mới chuyển đến nên nghĩ thế thôi, rồi sao này bạn sẽ biết rõ về thằng Đức".

Càng ngày Lệ Hà càng thấy những lời nhận xét của bọn con gái cùng lớp về Đức là sai lầm, cô thấy cậu ta là một người hết sức dễ chịu, khi nói chuyện luôn có những lời khen làm cho cô thấy sung sướng (?). Dần dần, trong lớp Lệ Hà chỉ thấy Đức là người mình có thể chơi được vì cậu ta biết "ăn nói" hơn những bạn khác nhiều. Nói chuyện với Đức, Hà thấy hợp hơn những người khác. Hình như biết được Lệ Hà có cảm tình với mình nên Đức càng ra sức "tấn công". Lâu dần, hai người đã trở thành một đôi bạn thân thiết, có phần quá mức bình thường. Nhiều lúc Lệ Hà tự hỏi có phải mình và Đức có phải là một "đôi" không ? Cô thấy hơi buồn cười khi nghĩ đến khi ở ngôi trường cũ cô chưa có "người nào" nhưng khi đến ngôi trường mới (mà mẹ cô cho là có những người bạn tốt đẹp hơn những cô bạn cũ) thì lại có được một "bạn trai thân". Cả lớp cũng nghiễm nhiên coi Lệ Hà và Đức là một đôi yêu nhau tuổi học trò.

Chơi với nhau đã hơn hai tháng, Lệ Hà đã dần hiểu ra tại sao con gái trong lớp lại ghét Đức. Cô nhận thấy Đức là một người con trai có một đức tính mà cô cũng không biết dùng từ gì để gọi cho chính xác, có lẽ đó là tính "thích đụng chạm với người khác giới", hay có thể gọi là tính "dê" cũng được. Nói thế thành ra nói xấu cho Đức, người mà Hà coi như thân nhất ở cái lớp mới này. Nhưng quả thật nhiều lần Hà đã bị Đức giả vờ một cách khéo léo để đụng chạm vào người mình. Hôm thì Đức giả vờ vung tay vung chân thế nào mà lại vỗ cả tay lên bộ mông phốp pháp của cô. Rồi có một hôm trong lúc tan học, Đức giả vờ chen nhau rồi quệt tay vào bộ ngực của Lệ Hà. Có một hôm thô thiển hơn, khi trong lớp không có ai, Đức đã ôm chầm lấy Hà từ phía sau, tay siết chặt vào ngực Hà khiến cô hét lên vì giật mình, vì hoảng sợ, sau đó Đức đã giải thích rất buồn cười là "Nhìn từ sau tớ cứ nhầm Lệ Hà với thằng lớp trưởng nên định trêu nó (???)". Sau nhiều lần là nạn nhân của những trò đùa đó của Đức, Lệ Hà có thể kết luận rằng đa số những lần đó đều là Đức chủ định đụng chạm với cơ thể cô. Lệ Hà buồn lắm, chẳng lẽ người bạn thân của cô lại có thể xấu tính thế. Nhưng quả thực bây giờ không chơi với Đức nữa thì Hà cũng chẳng biết chơi với ai. Lệ Hà thầm oán trách mẹ cô đã sai lầm khi bắt cô học ở một ngôi trường mà mình không thích tí nào, bây giờ lại ở vào hoàn cảnh không có bạn để chơi, mà có thì bạn cũng không ra bạn này.

Lớp Lệ Hà quyết định tổ chức một chuyến đi dã ngoại cho vui vẻ sau những ngày học hành căng thẳng. Đa số thành viên trong lớp đều đồng ý vì đi chơi sướng hơn đi học nhiều. Trong số những người thích thú đi chơi nhất có Đức, Đức thích đi chơi xa, vào những nơi rừng núi vắng vẻ vì một lí do sâu xa trong đầu. Sáng sớm mai cả lớp sẽ lên đường...

Đức thỉnh thoảng lại lén nhìn trộm Lệ Hà, vì là đi dã ngoại nên Hà mặc đồ ngắn, trông cô bé thật là xinh đẹp. Cái áo phông màu xanh nước biển hở cả khoảng cổ trắng ngần, chiếc quần soóc ngắn trên đầu gối khoảng 20 cm phô ra cặp đùi trắng nõn, phốp pháp rất đáng yêu, mái tóc dài đen nhánh buông xõa bay bay càng làm Hà thêm xinh tươi. Đức nuốt nước bọt tưởng tượng ra lúc mình được "ấy" Hà. Nó biết sau bao nhiêu công sức để trở thành "thân thiết" với Lệ Hà, lúc này là cơ hội thuận tiện để "làm thịt" con mồi ngon này. Một cách khéo léo, nó tìm cách ngồi vào góc khuất rồi căng mắt thỏa sức nhìn đùi, nhìn ngực Hà. Thằng Đức tự nhủ rằng trong hôm nay nhất định phải tìm cách "làm" cô bạn xinh đẹp này mới được. Trong đầu nó bắt đầu nghĩ ra một kế hoạch.... Đức đến bên Hà bảo: "Lớp mình lên trên núi chơi hết rồi, mình đI theo họ đi". Hà đồng ý ngay và hai người bắt đầu trèo lên núi, Đức cố tình nhường Hà đi trước, cô vô tư cứ bước đi trước trong khi người bạn trai Đức đi sau, cô không biết rằng ở đằng sau, Đức đang căng mắt thỏa sức ngắm nhìn bộ đùi trắng nõn của Hà, ngắm nhìn bộ mông rất nở nang, chiếc quần soóc bò bó chặt lấy bộ đùi thon thả của cô. Khi đến một nơi khuất nẻo, Đức mới bảo Hà: "Hà có mệt không, mình nghỉ một chút đi ". Lệ Hà nói: "Tớ cũng mệt lắm rồi, mình nghỉ một chút rồi đi tiếp cũng được". Hai người ngồi cạnh nhau dưới một cây cổ thụ cành lá um tùm.

Đức bắt đầu hành động, nó vòng tay ôm lấy Hà, miệng thì thào: "Hà ơi, tớ yêu Hà lắm". Lệ Hà giật mình đẩy Đức ra nói: "Cậu làm gì thế?". Đức vẫn thì thào: "Tớ yêu Hà mà, Hà ơi". Cô ngượng ngùng khẽ nói: "Đức làm thế các bạn biết thì ngượng lắm". Đức biết cô nàng cũng hơi xiêu xiêu rồi, khung cảnh vắng vẻ này dễ kích thích lòng người mà, nên nó tiến thêm bước nữa, nó từ từ áp môi mình vào môi Hà, say sưa hôn lên cặp môi mọng đỏ của cô bạn, rồi hôn tiếp lên hai má bầu bĩnh, nhưng khi đôi môi tham lam của nó trượt xuống khoảng trắng hở ra ở cổ áo Hà thì bị Hà ngăn lại nói: "Đừng, đừng, ngượng lắm". Giọng cô không có gì là cương quyết lắm nên Đức cứ lấn tới, nó ghì chặt lấy Hà, ép bộ ngực nở nang của cô vào ngực mình, dương vật của Đức lúc này đã cương to lắm rồi ép vào giữa đùi Hà, mặc dù mặc quần soóc bò khá dầy nhưng Hà cũng cảm nhận được cái vật đặc trưng của người con trai đang ở giữa đùi mình, điều đó làm cô gái 18 tuổi mới dậy thì thấy rạo rực trong lòng và không biết làm sao mà cô cũng vòng tay ghì chặt lấy Đức. Đức biết là mình đã thành công rồi.

Gần như bế bổng Lệ Hà lên, Đức tìm đến một bãi cỏ khá phẳng phiu, bên ngoài được bao bọc bởi một lùm cây cao quá đầu người, nó nhanh chóng cởi bỏ hết quần áo của mình, trải ra trên cỏ rồi đặt Hà nằm ngửa ra bãi cỏ rồi bắt đầu cởi cái áo phông của Hà ra, rồi mở khuy, kéo khóa và cởi cả cái quần soóc của Hà ra. Lúc này Lệ Hà thấy hơi sợ, cô cuống quít ngăn Đức lại nhưng bây giờ mới hối hận thì không kịp nữa rồi. Vừa vuốt ve, vừa nói những lời yêu thương giả tạo nhằm làm Lệ Hà bớt sợ, Đức tiếp tục cởi bỏ quần áo trên người Hà, lúc này cô chỉ mặc mỗi áo lót trên người cùng với chiếc quần lót màu thiên thanh nhỏ xíu trông hết sức khêu gợi, Đức lại nhanh chóng cởi nốt những mảnh vải trên người Hà, lúc này cô đã lõa lồ hoàn toàn, phản xạ tự nhiên của một cô gái mới lớn khiến Hà hơi co cặp đùi lại và ấp hai tay lên che hai bầu vú căng mẩy, điều đó càng kích thích Đức nhanh chóng chiếm đoạt con mồi. Nó say sưa nắn bóp hai bầu vú mới dậy thì nhưng đã căng mẩy như vú thiếu nữ với hai cái núm cương cứng đỏ hồng của Hà, rồi nó úp mặt vào giữa bộ đùi trắng nõn nà của Hà, vùi cái mép dính đầy nước bọt bẩn bẩn vào giữa đám lông đen mượt giữa hai đùi của cô. Sự đụng chạm với cơ thể đàn ông khiến cô gái mới lớn như Hà dần cảm thấy rạo rực. Khi thấy Hà đã bị kích thích đủ rồi, Đức mới cắm mạnh dương vật của mình vào "bướm" của Hà khiến cô rên lên một tiếng vì đau, Đức thì thào: "Chịu khó một chút nhé, không đau lắm đâu, tại Hà chưa quen thôi, sẽ thích ngày mà" rồi nó say sưa dấn dấn cái bộ phận đàn ông của mình lên thân thể trần truồng mịn màng của Hà, khoái cảm tình dục khiến Hà phát ra những tiếng rên nho nhỏ: "Ôi ôi Đức ơi ... Hà..." Đức cũng rên rỉ vì khoái thích: "Có thích không nào Hà ơi, mạnh nữa nhé, ôi Hà, ôi ...". Chẳng thèm nhẹ nhàng nữa, nó dập như điên như dại dương vật của mình vào giữa đùi Hà, mặc cho cô rên rỉ vì đau, Đức biết lúc này nó đã thắng rồi, thân thể Lệ Hà đã thuộc về nó rồi nên muốn làm gì chả được. Lệ Hà bị cuốn vào cơn điên cuồng của Đức, cô không chống cự nổi nữa mà cứ nằm đờ ra mặc cho cậu "bạn thân" muốn làm gì thì làm trên thân thể nõn nà của mình. Cả hai cơ thể mới lớn quấn chặt lấy nhau, bụi cây chỉ còn tiếng rên rỉ đầy dục tình của Đức và những tiếng kêu nhỏ nhỏ không rõ nghĩa của Lệ Hà...

Dễ phải đến gần nửa tiếng sau, Đức mới chịu buông Lệ Hà ra, nằm sãi ra trên bãi cỏ đầy vẻ thỏa mãn. Bên cạnh nó là Lệ Hà nằm gục mặt vào lòng, khóc rấm rứt vì vừa mất đi đời con gái. Đức lấy ra một viên thuốc nói: "Hà uống đi để tránh thai". Lệ Hà uống liền vì cô biết đánh mất trinh tiết khi còn nhỏ là trọng tội, nhưng để mang thai thì còn ghê gớm hơn, gia đình và nhà trường sẽ nhìn cô như thế nào đây ? Cô nói: "Hà sợ nhất là bây giờ có thai đấy, uống thuốc rồi mới yên tâm". Vẻ ngây thơ của Hà khiến Đức thấy rạo rực trong lòng, cuộc làm tình cuồng nhiệt vừa qua vẫn chưa làm nó thỏa mãn, Đức cười nói: "Yên tâm rồi thì mình chơi tiếp đi", câu nói hơi có phần thô thiển của Đức khiến Hà thấy bực trong lòng nhưng chưa kịp biểu thị nỗi bực đấy ra mặt thì cô đã bị Đức ôm lấy, vật ngửa ra rồi đè mình lên. Hà thì thào: "Đừng đừng Đức, mình đi lâu quá rồi sợ lớp người ta lại nghi đấy, để lúc khác đi" Đức thở hổn hển nói: "Đừng lo, một chút thôi mà Hà, nhanh thôi, cho Đức tiếp nhé" Rồi Đức lại vục mặt vào hai bầu vú của Hà, say sưa làm tình trên tấm thân lõa lồ mịn màng của cô bạn. Hà đành để mặc Đức vầy vò vì dù sao chuyện cũng đã rồi, đã bị Đức "làm" một lần rồi thì thêm một lần nữa cũng thế. Một lúc sau cả hai mới rời nhau ra rồi mặc quần áo vào. Đức mặc nhanh rồi liếm mép bảo Hà: "Để Đức mặc quần áo cho Hà nhé". Rồi chẳng thèm đợi Hà có đồng ý hay không, Đức lấy áo lót mặc vào cho Hà rồi cài dây, sau đó mặc đến áo phông cho cô bé, Hà đành duỗi chân thẳng ra để Đức xỏ quần lót cho mình, Đức lại cúi đầu hôn vào đám lông đen giữa khe đùi Hà khiến Hà phải khẽ gắt: "Khỉ ạ, vầy vò người ra hai lần liền mà chưa thỏa mãn sao". Đức lại ôm lấy Hà, cười một cách dâm dê nói: "Vẫn chưa đủ, hay mình làm lần nữa đi". Hà mệt mỏi bảo: "Thôi, Hà mệt rã rời rồi đây này". Đức cười thích thú, hai lần làm tình liên tiếp với Lệ Hà làm nó thỏa mãn rồi, nó kéo quần lót của Hà lên rồi mặc váy vào cho cô. Hai người ra khỏi bụi rậm và đi xuống núi. Đi đến giữa chừng, hai người gặp cả lớp và cùng đi xuống như không có chuyện gì cả và cũng không có ai hỏi gì đến việc hai người vừa đi vắng một lúc lâu ...

Hôm nay là buổi học đầu tiên sau chuyến đi cắm trại đó, cả lớp sôi nổi nói chuyện với nhau về những kỉ niệm về chuyến đi. Riêng Lệ Hà là có một tâm sự không tiện nói ra, sau chuyến đi cắm trại này, Lệ Hà thấy rằng dù muốn hay không thì cô đã bị một sợi dây vô hình buộc chặt cô với Đức. Toàn bộ sự trong trắng của đời con gái cô đã bị Đức chiếm đoạt rồi, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây ? Đức vào lớp, nó tìm đến ngồi cạnh Lệ Hà, vẻ mặt Đức toát lên một vẻ thỏa mãn, có cái gì đó hơi đểu đểu nhưng Lệ Hà không dám hỏi. Mãi đến giờ ra chơi, Lệ Hà mới lặng lẽ đi theo sau lời rủ đi uống nước của Đức. Nhưng đi uống nước sao lại ra góc vắng này ? Lệ Hà chưa kịp cất tiếng hỏi thì Đức nhanh nhẹn ép sát thân hình vào người cô. "Kìa Đức, làm gì thế, mình đi uống nước cơ mà ...", Hà thảng thốt kêu lên nhưng Đức cười hềnh hệch: "Hì hì, chiều Đức lúc này nhé, hôm qua Hà còn cho Đức ấy hai lần cơ mà". Lệ Hà bặm môi cố vùng ra: "Thôi mà Đức, có ai nhìn thấy thì sao, bỏ Hà ra đi". Nhưng Đức đâu chịu buông tha cho cô, vẫn cứ ôm chặt lấy Hà, tay nó bắt đầu sờ soạng bừa bãi trên người cô, bóp lên bộ ngực căng tròn của Hà. Hà vẫn cố gắng vùng vẫy. Đức bắt đầu dở mặt, nó đắc thắng nói: "Nếu Hà không đứng yên thì tôi sẽ kể hết chuyện hai đứa mình hôm qua làm gì cho cả lớp biết, cho cả bố mẹ Hà biết". Lệ Hà sợ quá, cô đành chiều theo ý của thằng bạn đểu. Thắng lợi quá dễ dàng khiến Đức say sưa, nó thỏa thuê cởi áo Hà ra, kéo cả áo lót của cô xuống mà vuốt ve nắn bóp đôi vú trần khiêu khích. Lệ Hà đứng im chịu trận không dám phản đối, cô rùng mình vì lạnh, vì sự tráo trở của Đức, người mà cô coi như bạn thân nhất trong lớp. Cố nén sự ghê tởm lại, Lệ Hà chỉ muốn tát vào bộ mặt đê tiện đang ánh lên những tia sáng dâm đãng khi sờ nắn phần trên cơ thể cô. Những đến khi Đức bắt đầu lần xuống phía dưới, định kéo chiếc quần của Lệ Hà xuống thì cô không còn chịu đựng được nữa, đẩy mạnh Đức ra rồi chạy vụt về lớp, vừa chạy vừa cài lại khuya áo.

Ngay trong giờ học tiếp theo, Đức đã đưa cho Lệ Hà một tờ giấy trong đó đe dọa bắt cô phải đến nhà nó ngay chiều hôm nay, nếu không đừng trách nó sẽ kể hết mọi chuyện cho người lớn biết. Lệ Hà cắn chặt môi đến bật máu, cô không ngờ mình lại gặp phải một người bạn trai đốn mạt đến thế.

Chiều hôm đó, Lệ Hà nặng nề đi đến nhà Đức. Tần ngần mãi trước cửa nhà hắn, cô mới bấm chuông. Tiếng chuông ngân vang như báo hiệu một nỗi đau mới sắp đổ xuống đầu cô ... "Cháu hỏi ai ?", một người phụ nữ với đôi mắt sưng mọng mở cửa hỏi Hà. "Dạ, cháu cần gặp bạn Đức". Người đàn bà bỗng òa khóc "Cháu ơi, trưa nay thằng Đức đi học về bị tai nạn giao thông rồi, người ta vừa mới gọi điện cho cô lúc nãy, bây giờ cô phải vào viện xem nó thế nào, cháu có đi cùng cô không ?". Lệ Hà sững sờ vì thông tin mới này, lưỡng lự một lúc rồi cô đồng ý đi theo mẹ Đức vào viện, chiếc Spacy của Hà lướt nhanh trên đường đến bệnh viện, ngồi sau là mẹ Đức. Cả hai vội vã đi vào trong bệnh viện, tìm đến phòng hồi sức cấp cứu. Cánh cửa mở ra, một bác sĩ đi ra, cả hai hồi hộp hỏi thăm tình hình Đức. Ông bác sĩ thở dài nhìn họ bằng cặp mắt thông cảm: "Bác và cô là người thân của cháu Đức à ? Rất tiếc chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng ... cháu đã ra đi cách đây gần một tiếng rồi"...

co giao tra my !

Tôi về sống chung dưới mái nhà cô Trà Mi không phải là một ngẫu nhiên mà dường như đó là sự sắp đặt sẵn của ông trời thì phải.

Những năm ấy nhà tôi nghèo rớt mồng tơi, tôi sống đùm bọc với mẹ dưới một căn nhà lá lụp xụp mà hàng ngày mẹ tôi phải ra chợ bán chè để kiếm sống qua ngày. Rồi mẹ tôi qua đời một cách đột ngột, tôi chỉ được nhà trường cho hay rằng mẹ tôi bị trúng gió chết bất đắc kỳ tử khi đang bán hàng.

... Trường Phổ Thông Trung Học Huyện Bình Chánh ...

Biết bao nhiêu nỗi bàng hoàng, xốn xang, kinh ngạc, tôi sững người đi, người tôi chợt cứng ngắc trơ trơ như người đá khi hay tin mẹ tôi qua đời. Tôi nhớ lại tôi chỉ có cách xa mẹ vài giờ thôi mà, sáng nay cũng như thường lệ tôi còn còn được ăn chén chè đầu tiên của mẹ trước khi mang bán kia mà, lúc nào cũng vậy, và gần như thành thói quen, mẹ thường múc cho tôi chén chè để ăn sáng trước khi mẹ gánh chè ra chợ bán. Trước khi cắp sách đến trường tôi cũng không quên chào mẹ một câu, cũng như ngày nào nụ cười sung sướng của một người mẹ tiễn đưa đứa con trai duy nhất đến trường hiện lên trên khuôn mặt người đàn bà quanh năm suốt tháng tảo tần, chắt chiu từng cắc chè bán được nuôi con. Hai dòng lệ tôi tự nhiên chảy dài xuống má. Không gian lớp học 12A1 của tôi dường như trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết, thời gian cũng gần như đứng lại chào từ biệt một người mẹ đáng kính của tôi qua đời. Tôi nhắm mắt lại ngồi chết lịm trên chiếc ghế để mặc hai dòng lệ tuôn rơi chảy xuống như sẽ không bao giờ ngừng lại.

Cũng không biết rõ cho tới khi nào, nhưng tôi chỉ biết dường như có một vòng tay ấm áp vòng quanh ôm lấy đầu tôi và ghì thật sát vào lòng. Tôi chợt hiểu rằng cô giáo dạy Trà Mi dạy toán đang cố gắng ôm ấp tôi như vỗ về, như cố xua đi nỗi buồn trong lòng tôi hiện giờ. Mùi hương da thịt trinh nữ của cô dường như luồn qua khe mũi làm tôi cảm nhận được một sự yêu thương kỳ lạ. Có lẽ cô không để ý khi vục đầu tôi vào lòng, thế là vô tình đầu tôi đã cạ sát vú của cô mà cô không hay biết. Có lẽ giờ phút ấy cũng chẳng mấy ai để ý làm gì những cử chỉ, những hành động của cô đối với tôi, nhứt là tôi lại là một học trò ngoan đứng đầu lớp. Với tôi, mọi người đều nghĩ tôi là một kẻ bất hạnh, mẹ tôi ra đi trong lúc tôi sắp sửa bước vào một bước thử gay go: Thi lớp 12 và vào đại học.

Bà con lối xóm, xã phường hết sức tốt bụng, họ biết gia đình tôi nghèo nên không ít thì nhiều, tiền bạc đã được quyên góp cũng sắm được cho mẹ tôi một cái quan tài hạng bét. Đối với tôi mà nói, mẹ tôi mất mà có một cỗ áo quan là mừng lắm rồi, tôi sợ mẹ phải nằm dưới lòng đất với một chiếc chiếu cuốn quanh. Hoàn cảnh của tôi lúc đó lấy đâu ra một cắc để mà sắm được chiếc quan tài cho mẹ chứ ? Bà con lối xóm cũng giúp cho tôi hoàn tất những nghi lễ thông thường của một đám ma. Hai ngày quanh quẩn với cỗ quan tài mẹ trước khi chôn, nhiều bạn bè tôi cũng đến điếu tang rồi luôn cả cô giáo Trà Mi.

Rồi thì quan tài mẹ tôi cũng được chôn cất đàng hoàng nơi bãi tha ma không người.

Đưa tôi về tận nhà, trước khi tiễn cô về, nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào tôi nói với cô:

- Cô ơi, xong đám tang này ... em chẳng phải biết làm gì nữa....chắc em phải nghỉ học, ờ nhà đi làm lơ xe đò quá ...cô ơi.

- Đừng nha Huy, ...em không nên nản chí như vậy ... mẹ em mất nhưng còn có cô, có các bạn bên cạnh kia mà. Vả lại năm nay là năm cuối của em, em còn phải thi Tốt nghiệp rồi vào Đại học nữa chứ. Một tài năng như em không nên lãng phí như vậy.

- ...nhưng mà ...

- Cô tính nói với em thôi thì dọn tới ở nhà cô tạm thời vậy. Lương giáo viên cô không nhiều, nhưng cô nghĩ có thể nuôi sống nổi hai chúng ta.

- Nhưng mà cô ơi ... làm vậy em thấy phiền cho cô quá ... cô còn trẻ lại phải nuôi thêm em hay sao ?

- Thì đâu có sao, cuộc sống của cô hiện giờ cũng không vất vả cho lắm, thêm một người thì thêm một đôi đũa thôi đó mà. Nếu em học xong có thời gian thì đi làm kiếm thêm càng tốt. Như vậy đi, ngày mai em dọn tới nhà cô ở luôn thể nhé!

Tôi sung sướng, hân hoan cám ơn cô rối rít. Tôi thầm tạ ơn bề trên đã không bỏ tôi trong hoàn cảnh khó khăn thế này.

o O o

Nhà cô không lớn lắm có lẽ chỉ đủ ở cho một người, nhưng có lẽ tốt hơn nhà tôi gấp mấy chục lần bởi nhà cô là mái ngói trong rất tơm tất thế mà chỉ có mình cô ở. Ngày tôi về nhà cô, cô chỉ dùng bức rèm trắng để chắn căn phòng cũ của cô ra làm hai để cho tôi được một phòng.

Thế thì cũng xong, rốt cuộc tôi cũng có một nơi nương tựa với cô giáo Trà Mi dạy toán của tôi trong nhà đầy tình nghĩa này. Sau này cô cho biết, nhà này là nhà của một người bà con đã nhường lại cho cô với giá rẻ.

Cô Trà Mi hãy còn rất trẻ, tuổi cô quá 30, cô không xinh đẹp tuyệt trần nhưng phải nói các cô hoa hậu hiện giờ khó mà qua mặt được. Cô tuy sống nơi nông thôn thế này, nhưng với cặp mắt tinh khôn của tôi, nhất định cô sinh trưởng ở thành phố. Nhiều khi tôi tự hỏi, không biết cha mẹ, thân nhân cô ở đâu mà cô lại sống nơi này một mình một bóng. Câu hỏi đó vẫn chưa được trả lời cho đến khi ....

o O o

Phòng tôi vốn cách phòng cô không đầy 5 bước và ở giữa cũng chỉ treo ngang một tấm vải trắng để cách ly hai phòng ra làm hai bên. Nhiều khi không cố ý nhưng tôi biết được những lúc cô thay đồ ở phía bên kia phòng. Rồi cũng có khi cố tình tôi nhìn thẳng qua bức màn trắng khốn nạn chắn giữa hai bên, tuy không thấy được thân thể loã lồ phía bên kia nhưng cái bóng in trên bức màn trắng vô tình bán đứng cô, nó cho tôi thấy được những đường cong ẻo lã của thân thể một người con gái in hẳn lên bức màn. Chính những giây phút đó đầu óc tôi trở nên tò mò, hai mắt tôi nhìn chăm chăm lên bức màn trắng như muốn soi thủng nó để được tận tường nhìn thấy tất cả những gì đang diễn ra bên kia trong khi thằng nhỏ của tôi đã cứng ngắc tự bao giờ.

Tôi biết rồi cũng sẽ có một ngày, tôi sé khám phá được sự bí mật phía sau bức màn trắng kia. Trời ơi, tôi với cô tuy ở cách nhau chừng 5 bước mà gần như xa cách muôn trùng. Tôi không bao giờ bỏ dỡ những lúc cô thay đồ trước khi đi ngủ, những lúc đó phía bên kia nếu để ý kỹ thì là những âm thanh của tiếng giựt nút áo nghe "phựt phựt", rồi tiếng tuột quần xuống nghe "xoẹt xoẹt". Cu tôi cứng lên một cách thô bỉ và không thương tiếc khi hai mắt nhìn chầm chầm vào những đường cong đang in hằn trên bức màn trắng với mớ tóc dài buông thả theo bờ vai. Nếu tôi là hoạ sĩ có lẽ những đường cong này là những đường cong tuyệt mỹ nhất trên thế gian. Thế nhưng tôi chẳng làm được gì, tay tôi không chính thức được sờ, nắn những đường cong đó, mắt tôi không thấy được những cái đẹp thực tế của thiên nhiên. Ấm ức, tôi chỉ biết ôm con cặc cứng ngắc nằm thiu thỉu chìm vào giấc ngủ ...trong mơ tôi vẫn thường mơ tôi có can đảm để bước chân qua bên căn phòng cô để nhìn cho thoả thích...

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz