17.
Sau khi nhận nhiệm vụ, đội trưởng Ám Bộ rút ngắn thời gian nghỉ ngơi, mang theo hoa tươi cùng một vài hộp quà kẹo nhỏ của tiệm Kanro Kan vội vã đến nghĩa trang. Sugaya cũng từng mỉa mai y là một kẻ nghiện nghĩa trang, bởi vì khi trở về làng sau trọng thương, điều đầu tiên y làm khi tỉnh dậy là chạy ra khỏi bệnh viện để tảo mộ. Nhiệm vụ lần này ở miền bắc xa xôi rét lạnh, sẽ rất lâu y mới có thể quay lại đây, trước khi rời đi y đã quay đầu nhìn lại nhiều lần. Y thực sự cảm thấy nỗi thống khổ giống như cai nghiện, cho nên trước lúc xuất phát, y lấy ra bức ảnh của bốn người từ bàn cạnh giường ngủ, cất vào túi áo trong.
Xuyên Quốc và Hỏa Quốc đang khai chiến vì tranh chấp biên giới tại Takamaghara, đối phương chiếm ưu thế về địa lý, khiến trận chiến này mười phần khó khăn với Konoha. Vì vậy Đệ Tam đã cử Kakashi xâm nhập vào hậu phương hỗ trợ. Y dẫn dắt đội ngũ vượt qua những khoảng cách xa xôi và hoàn cảnh tàn khốc, thâm nhập trại của kẻ thù, cuối cùng thu thập được tình báo mấu chốt, nhưng khi bọn họ mang theo tình báo rút lui lại bị mai phục. Y liều chết yểm hộ đồng đội và tình báo rời đi, cuối cùng bị bao vây ở đỉnh núi Hida, trong lúc giao thủ y phát hiện cuộc phục kích ngoại trừ ninja Xuyên Quốc, còn có người một nhà.
Nghiên cứu của Root về Hatake Kakashi có thể lấp đầy cả một phòng hồ sơ, so với cứng đối cứng ngọc thạch câu phần*, chúng đã chuẩn bị một cấm thuật, mang tên "Ly hồn", có thể xóa bỏ ý thức và thao túng suy nghĩ của một người, kế hoạch bọn chúng muốn sử dụng Sharingan của Kakashi. Nhưng chúng không lường trước được chính là, dưới sự chi phối của thuật ly hồn Ám Bộ chỉ thuận theo hai phút đồng hồ, khi một thành viên Root xé toang tấm ảnh chụp rơi ra khỏi người Ám Bộ, hết thảy liền mất khống chế triệt để.
*玉石俱焚 (ngọc thạch câu phần): cả hai bên đều sẽ cùng diệt vong trong cuộc đối đầu.
Kẻ cầm đầu ninja Xuyên Quốc quan sát Ám Bộ đang không ngừng tới gần, toàn thân tỏa ra sát ý khiến người ta sợ hãi. Ninja Xuyên Quốc run rẩy giơ lên thanh đao, nhưng trong nháy mắt đã bị đoạt mất. Ám Bộ vung trường đao mang răng cưa, chỉ một nhát liền đâm xuyên qua ngực gã.
Lưỡi đao lóe lên ánh sáng màu trắng bạc xoẹt qua trong không trung, chỉ để lại một tàn ảnh, tất cả mọi người trước khi chưa kịp nhìn rõ, đã từng người đổ xuống nền đất tuyết. Không ai trong tiểu đội chấp hành nhiệm vụ bí mật sống sót, trong khi mục tiêu bình an vô sự lại không hề hay biết. Vụ việc này khiến Danzo Shimura, kẻ chủ mưu đằng sau vụ việc, phải đau đầu suy nghĩ rất lâu sau đó.
-------
Đầu đau khủng khiếp, vết thương sau lưng và đùi tê cứng, nhưng một chất lỏng ẩm ướt đang nhỏ xuống. Kakashi cảm thấy mê muội vì lạnh, chân máy móc đung đưa, lảo đảo hướng về phía trước, y không biết mình đang ở đâu, đang đi về phương nào. Con dốc ngày càng xuống dốc đột ngột, tảng đá đã kết băng trơn bóng đến mức không thể đứng vững. Trước khi chakra kịp tụ lại nơi lòng bàn chân, y mất thăng bằng ngã nhào trên đất, sau đó thuận theo con đường dốc trượt xuống, nhận ra mình đã đáp xuống lớp tuyết mịn chứ không phải mép vách đá, y bỏ mặc bản thân đã mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, y cảm thấy ấm áp, khô ráo và dễ chịu, y nghe thấy tiếng lửa cháy tí tách, có người đang thấp giọng trò chuyện, còn có tiếng hít thở. Y hẳn đang ở trong phòng, có ba người gần đó, năm người ở xa hơn, tựa hồ như ai đó đang canh gác bên ngoài. Đều có chakra, là ninja, nhưng có vẻ như không có địch ý.
Y cảnh giác mở trừng mắt, ánh mắt nhanh chóng quét qua, đó là tòa dân cư, nhưng đã hư hại không còn hình dáng, một nhóm đông người đang túm tụm quanh một đống lửa gần tường, tất cả đều bị thương ở các mức độ khác nhau, còn có một người khác cũng đang nằm như y, ngay bên tay trái y. Y thoáng liếc về kí hiệu vô cùng quen thuộc ở cạnh tường, liền cảm thấy an ổn.
"Cậu ấy tỉnh rồi!" người phụ nữ nhìn chằm chằm y có chút ngạc nhiên thốt lên, "Sasaki, y thuật của anh rất có tiến bộ."
Từ xa truyền đến một thanh âm lười biếng, "Hừ, còn phải nói, không nhìn một chút tôi bị xếp chưng đội với những tên gia hỏa, lúc nào cũng gây phiền toái cho tôi."
"Cậu thấy sao rồi? nhóc Ám Bộ?" Một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi tiến lại gần, trong tay cầm một củ khoai tây nướng đen xì.
"Tôi là đội trưởng Ám Bộ" Kakashi đính chính.
"Thoạt nhìn cậu vẫn là đứa trẻ, so với Shoki bé nhỏ của chúng ta cũng không lớn hơn được bao nhiêu."
"Chú Watanabe, cậu ấy không phải trẻ con..." Chàng trai đeo kính bên đống lửa ngước lên khỏi cuốn sổ tay, trên mặt anh ta hiện lên biểu cảm dị thường mà Kakashi rất quen thuộc.
Họ đều là jonin và chuunin của Konoha, nhất định đã nhận ra y qua Sharingan; thanh danh của y từ trước đến nay chưa bao giờ tốt đẹp. Không khí trở nên cứng ngắc, những người quanh đống lửa đang thấp giọng trò chuyện. Watanabe cắn một miếng khoai tây rồi nhăn mặt nhổ ra, "Mấy người các người đừng ở đó kề tai nói nhỏ, trình độ jounin nghe quả thực giống như hò hét mà thôi." Người kia nghiêng người nhìn Kakashi, "Cậu ấy máu lạnh thì sao chứ, các ngươi nhìn xem trong bộ dạng này y có thể làm gì. Đều là người của Konoha, không thể cứ thế mà mặc kệ. Huống chi đánh thắng trận này cũng nhờ có công lao của Ám Bộ."
"Tin đồn lúc nào cũng không đáng tin, không thể bảo sao hay vậy. Cậu ấy vẫn chỉ là một thằng nhóc cậy mạnh thôi." Người phụ nữ bên giường kéo chăn của Kakashi lên, "Được rồi, ngủ thêm một chút nữa đi. Giờ thì an toàn rồi."
Kakashi kiệt sức, con mắt tự giác nhắm lại, nhưng rất nhanh lại mở ta, bắt đầu cắp bách lục lọi khắp người.
"Tìm cái này à?" Người phụ nữ đưa ra một bức ảnh loang lổ vết máu.
Kakashi đưa tay nhận lấy, chỗ nửa thân Obito đã bị xé toạc, chỉ còn lại một lỗ hổng trống rỗng. Y chạm vào vết rách, kiệt sức triệt để. Y đem tấm ảnh áp chặt vào trái tim, nhắm mắt lại, trong đầu hồi tưởng khuôn mặt Obito, rồi chìm vào giấc ngủ sây.
---------
Kakashi và đội hậu quân rút lui khỏi Takamagahara co cụm lại trong một ngôi nhà gần như không được che chắn khỏi gió tuyết để tịnh dưỡng, mọi người dần dần phát hiện y không hề đáng sợ như trong truyền thuyết, chỉ là vẻ mặt luôn lạnh lùng mà thôi. Dưới sự chăm sóc của họ, vết thương của y bắt đầu có chuyển biến tốt đẹp, nhưng y thường rơi vào trạng thái mê man và kí ức hỗn loạn.
Người lãnh đạo là vợ chồng Watanabe có vẻ rất thích xen vào chuyện của người khác, không chỉ chăm sóc một người bị thương, mà còn chiếu có một cô gái nhỏ tuổi. Cô là người sống sót duy nhất của ngôi làng bị chiến tranh tàn phá, tên là Nami Mochizuki. Thời điểm ninja Xuyên Quốc tập kích ngôi làng, cha mẹ cô đã ra đi, cô bị nhét vào một bể nước khô cạn tránh thoát được một kiếp, sau đó leo ra ngoài và lang thang cầm cự được nửa tháng. Khi Watanabe tìm thấy cô bé lúc này chỉ còn thoi thóp, bất chấp mọi nỗ lực cứu chữa, cô cũng chỉ cố thể nằm trên giường, ho khan không ngừng. Khuôn mặt cô một mảng xám trắng, hô hấp như ống bễ rách, nhìn qua giống như mặt trời sắp lặn.
Vào ngày tuyết ngừng rơi và mặt trời xuất hiện, Nami tinh thần tốt lên khác thường, nhất định phải ra ngoài nặn người tuyết. Kakashi đang chịu đựng vết thương tái phát cũng lần đầu đứng dậy, chủ động đề nghị đi cùng cô, họ nặn một người tuyết cao bằng nửa người ở sân sau, Kakashi thậm chí còn tìm được một miếng vải rách làm khăn quàng cổ cho nó.
"Tên của nó là gì?"
"Daihaku." Kakashi nheo mắt lại, nhìn về phương xa, khóe miệng có chút cong lên.
Đêm hôm ấy Nami không rên rỉ vì đau đớn, cô vĩnh viễn chìm vào giấc ngủ. Kakashi chôn cô cùng cha mẹ, rồi dùng Lôi Độn khắc tên ba người lên tảng đá, dựng nên một khối bia, ngôi làng đã diệt vong hoàn toàn, có lẽ về sau sẽ chẳng ai còn nhớ đến tên của họ nữa, nhưng họ đã từng tồn tại nơi nhân thế này.
------
Những người bị thương trong đội đã hồi phục nhiều, chỉ có tình trạng của Kakashi tựa hồ ngày càng tệ hơn. Cơn đau đầu quá dữ dội so với khả năng chịu đựng của một Ám Bộ, y nôn mửa không ngừng, gặp ác mộng, thỉnh thoảng trở nên hung hăng.
Khi y trông thấy xương ngón tay bị gãy của Watanabe và nỗi e ngại cùng ánh mắt hoảng sợ của Morita, y ý thức được có nhiều không ổn. Thế nên y rời khỏi mọi người vào đêm khuya, một thân một mình xuống núi. Cơn đau đầu của y như muốn nứt toạc khi bước đi, một luồng sức mạnh cuồn cuộn trong thân thể.
Sau đó y nghe thấy thanh âm của vợ chồng Watanabe.
Họ giống như cha mẹ mắng y vết thương chưa lành đã tự tiện hành động, thật khiến người ta lo lắng, sau đó Watanabe nắm lấy cánh tay hắn.
Và rồi.....
Bây giờ hồi tưởng lại, những hình ảnh vẫn còn hỗn loạn và rời rạc, chỉ có lưỡi đao nhảy múa, vẩy ra giọt máu, biểu tình kinh hãi. Y cầm lấy con dao, trở thành một con quỷ, giết chết vợ chồng Watanabe, lại trở về ngôi làng trên sườn núi, kết liễu mạng sống của tất cả mọi người một cách tàn bạo. Cuối cùng trong sân sau, y trông thấy người tuyết kia. Khoác trên mình chiếc khăn choàng phủ bụi, một nụ cười nở ra từ những cành cây khắc ngang miệng, nhưng một phần cơ thể đã mất. Obito đi tới từ phía sau lưng người tuyết, bi thương hiện rõ trong đôi mắt đen láy. Hắn nói, "Kakashi, tất cả mọi điều tốt đẹp sẽ biến mất sao?"
Tâm trí tan vỡ dần dần chắp vá, Kakashi nhìn thấy ba thi thể nằm dưới chân mình, thấy đôi bàn tay nhuốm máu, y ý thức được mình đã làm gì. Con dao rơi khỏi tay, y nhắm chặt mắt trái. Y nhớ tới lời hứa của mình, nhớ tới sự dũng cảm của Rin, nhớ tới sự hy sinh của thầy và vợ thầy, nhớ tới phu nhân Watanabe đã mang đôi tất ấm áp vào đôi chân lạnh buốt của y. Y quỳ xuống đất thật lâu, sau đó thuật "Ly Hồn" và Sharingan lại bắt đầu đối kháng dữ dội, cơ hồ muốn xé toạc y. Trong một khắc thanh tỉnh y lần nữa cầm lên thanh đao, xoay cổ tay đâm về phía ngực mình.
Cơn đau nhói xuyên qua mắt trái đang nhắm nghiền, bàn tay phải y run lên. Y ngẩng đầu, những bông tuyết bay tán loạn đập vào mắt.
Lưỡi đao xuyên qua lồng ngực, thân thể y ngã ngửa về sau, tựa bông tuyết rơi xuống từ vách đá.
Khi tỉnh dậy ở Yakushizawa, y đã quên hết thảy mọi thứ về Takamagahara, kể cả người đã thề sẽ không bao giờ quên. Y sống sót, hoàn toàn không biết gì trở lại Konaha, có một giấc mộng ngọt ngào cuối cùng.
-------
Trong bóng tối của thời gian và không gian, thành viên Ám Bộ nắm chặt thanh đao gãy, khuôn mặt tái nhợt tựa xác chết, đôi mắt như những hạt thủy tinh bám bụi, nếu không phải máu nhỏ giọt từ lòng bàn tay đang nắm chặt lưỡi kiếm, y quả thực đã trở thành một bức tượng đá.
Sau khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận, bức tượng cuối cùng cũng từ từ di chuyển, y cúi đầu, con ngươi chuyển động, ánh mắt tập trung vào thanh đao trên tay.
Tỉnh lại sau đêm đẫm máu ở Takamagahara, đầu óc y bắt đầu chuyển động chậm rãi. Y biết chính con mắt trái đã cứu mình, để y lệch khỏi trái tim và bình yên rơi xuống thung lũng. Sau đó, sức mạnh của Sharingan chống đỡ cấm thuật, thuật ly hồn muốn xóa đi ý thức và ký ức y, nhưng Sharingan lại cố gắng giúp y nhớ lại. Khi ở bên Obito, Sharingan chiếm thế thượng phong, cho nên y thường nhớ lại những cảnh tượng quá khứ.
Mà ở dưới ngọn hải đăng ngoài biển, một lượng lớn chakra của Obito tràn vào thân thể, sức mạnh Sharingan hoàn toàn đánh bại thuật ly hồn, y rốt cục tìm lại thứ đã mất——phần ký ức quý giá nhất. Nhưng không biết là vì bản năng tự vệ ti tiện hay sức mạnh còn sót lại của cấm thuật, y không nhớ lại sự kiện Takamagahara. Cho nên y chắc như đinh đóng cột đem hết cả tội lỗi đổ cho Obito, mà Obito cũng chẳng phủ nhận.
Ban đầu Obito cấp bách cướp đoạt thanh đao đó ở Konoha, thật sự là vì tình hình ở Konoha sao? Hay là nói, muốn che giấu tội ác của thủ phạm thật sự? Lý do Obito tiêu diệt Uchiha Toru có thật sự để đổ tội cho Danzo? Hay là vì Uchiha Toru âm thầm tìm ra hung khí và trở thành người nhất định phải diệt khẩu?
Kakashi càng nghĩ càng như rơi xuống hầm băng, y ngã xuống đất, vị tanh chua ngai ngái ủa máu tràn lên cổ họng. Cơn giận dữ dữ dội cùng sự thất vọng sâu sắc của Obito trước khi chết như đập mạnh vào y.
Hoá ra y hoàn toàn không biết mình đã phụ lòng Obito như thế nào.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz