Chương 3 (H)
Không khí xung quanh họ ngưng đọng, Obito nhận ra mình đang ở trong căn hộ của Kakashi. Hắn ôm Omega trong tay rồi nhẹ nhàng đặt anh lên giường. Hắn hơi ngạc nhiên khi không hề có chút phản kháng nào từ anh. Giờ đây, sợi dây liên kết giữa họ đã quá sâu đậm, Omega của hắn không còn nghi ngờ Alpha nữa.
Kakashi cuộn mình lại, không thể kiểm soát những cơn run rẩy đang chiếm lấy cơ thể. Không chỉ tay chân anh, mà toàn thân đều đang run lên vì lo lắng, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một điểm. Obito thở dài khi nhìn cảnh tượng trước mặt.
Hắn không thể tỏ ra thương hại cho shinobi tóc bạc. Cảm xúc duy nhất hắn có thể nhận ra là cơn giận dữ đối với cả thế giới này. Đây đã là lần thứ hai Kakashi rơi vào tình thế nguy hiểm ngoài tầm kiểm soát chỉ vì giới tính thứ hai của anh. Omega vẫn đang nắm chặt thanh kunai, lưỡi dao run lên theo nhịp bàn tay anh. Dù đã an toàn trong chính ngôi nhà của mình, anh vẫn chưa thể thả lỏng.
"Kakashi," Obito cất giọng, không quá lớn để tránh làm anh giật mình. Thế nhưng, ánh mắt kia vẫn không hề lay chuyển. Alpha thở dài rồi ngồi xuống tấm nệm, bên cạnh Omega của mình. Ngực hắn đau nhói một cách xa lạ, thôi thúc hắn vươn tay ra.
Hắn đã thật sự làm như vậy, tự nhủ rằng đó chỉ là để thu hút sự chú ý của Kakashi. Những ngón tay đeo găng chạm vào mái tóc bạc của shinobi Konoha, lướt nhẹ qua từng sợi một cách cẩn thận. Omega không hề né tránh, dù rằng cơn run rẩy của anh đã giảm đi phần nào. Kakashi khiến Obito liên tưởng đến một con thú nhỏ hoảng sợ, bị ánh đèn chiếu thẳng vào.
Bàn tay hắn di chuyển theo ý riêng, những ngón tay vô thức vuốt ve mái tóc, chậm rãi luồn qua từng sợi một cách dịu dàng. Khi ý nghĩ muốn chạm vào tóc Kakashi trực tiếp, không qua lớp găng tay, thoáng qua trong đầu, Alpha khẽ nhíu mày.
Hắn không ở đây để tự chìm đắm trong những biểu hiện tình cảm vô nghĩa như vậy. Chúng chẳng giúp ích được gì cho cả hai. Nếu hắn muốn khiến, không, muốn thấy Kakashi hạnh phúc, hắn cần nỗ lực hơn nữa với kế hoạch của mình. Nhưng đồng thời, hắn cũng hiểu rõ Omega của mình cần gì. Và điều Kakashi cần lúc này chính là sự gần gũi. Là cảm giác an toàn. Hắn có thể tận dụng điều đó.
"Tôi đã nói rồi, đúng không? Rằng tôi sẽ luôn bảo vệ em."
Người đàn ông tóc bạc nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua khuôn mặt anh. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, Obito nhận ra trong ánh nhìn đó tràn đầy sự áy náy và bất lực. Kakashi cảm thấy tội lỗi. Điều đó khiến máu hắn sôi lên.
"Tôi là Alpha của em." Hắn không để anh lên tiếng. "Không ai khác có thể, em hiểu chứ? Không ai khác được phép nhìn vào em."
Kakashi vẫn chưa thể nhìn thẳng vào hắn. Anh chỉ nuốt xuống sự bất an vẫn còn len lỏi trong từng thớ thịt.
"Tôi... tôi quá yếu... ngay cả bây giờ... Tôi chỉ là một Omega, lẽ ra tôi phải có thể—" Obito biết rõ, chính bàn tay hắn đang đặt trên mái tóc bạc là thứ duy nhất ngăn Kakashi khỏi ôm đầu mình và kêu lên vì sợ hãi. Hắn có thể thấy những ngón tay của Omega khẽ giật, như thể chỉ chực chờ xé toạc mái tóc của mình. "... Tôi không nên sợ hãi như vậy."
Bàn tay còn lại của Obito siết chặt đến mức toàn bộ cánh tay hắn run lên. Một cơn giận dữ cuồng loạn đang gào thét trong hắn, thôi thúc hắn xé xác tất cả những kẻ vừa vây quanh Kakashi chỉ vài phút trước. Nhưng hơn hết, hắn muốn nhấn răng và móng vuốt của mình vào tên Alpha cầm quyền trong Root—nguồn cơn duy nhất của nỗi sợ hãi đang giam cầm Omega của hắn.
Hắn biết Kakashi chắc chắn cảm nhận được cơn giận của mình, bởi anh đã vô thức căng thẳng khi những ý nghĩ bạo lực trong hắn ngày càng dâng cao. Nhưng họ phải chờ. Hắn không ở đây để gào thét trong cơn điên loạn. Kakashi cần hắn.
"Em có tin tôi không?" Hắn hỏi, giọng điềm tĩnh đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên trước sự đối lập giữa thanh âm ấy và cơn cuồng nộ trong lòng. "Tôi đang giữ lời hứa của mình. Sợi dây liên kết này có ý nghĩa rất lớn đối với tôi."
Omega của hắn khẽ kêu lên một tiếng. Anh do dự trong giây lát trước khi chậm rãi duỗi người ra. Bàn tay anh từ từ thả lỏng, và thanh kunai giờ đây chỉ còn nằm yên trên lớp chăn.
"Tôi... tôi không còn lựa chọn nào khác."
"Tôi không ép em phải nói gì cả. Tôi chỉ đang nhắc lại điều đáng lẽ phải hiển nhiên với bạn đời của tôi."
Giọng nói trầm ấm của Obito vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng đến nghẹt thở. Hắn đã ngừng vuốt ve mái tóc Kakashi, chỉ để bàn tay mình yên vị giữa những sợi bạc mềm mại. Hắn suy nghĩ về những lời mình vừa nói—về sợi dây liên kết giữa họ, về bạn đời của hắn.
Hắn... đang thay đổi. Trước mặt Kakashi, hắn cảm thấy khác biệt. Nhưng rồi hắn tự nhắc nhở bản thân rằng, niềm vui thoáng qua mà hắn có thể mang đến cho Omega lúc này, cảm giác an toàn và thân thuộc này... tất cả chỉ là tạm thời. Chúng không phải là thật. Hắn không thể chìm đắm vào chúng, không phải trong thế giới này. Sớm muộn gì, mọi thứ cũng sẽ bị tước đoạt.
Một tiếng thở dài run rẩy vang lên từ Kakashi. Obito nhìn anh với ánh mắt dò hỏi, biết rằng anh muốn nói gì đó. Và cuối cùng, shinobi tóc bạc cũng lên tiếng.
"Có Omega thì có ý nghĩa gì chứ?" Anh hỏi nhỏ. "Tại sao anh cứ cứu tôi, khi tôi biết mọi thứ chỉ ngày càng tồi tệ hơn?"
"Em nghĩ mình vô dụng sao?" Obito đáp lại, giọng pha chút khó chịu. Hắn ghét việc Kakashi cứ mãi mang suy nghĩ đó.
"Một số shinobi, nếu bắt được tôi trước, chắc chắn sẽ chỉ sỉ nhục tôi... Hoặc tệ hơn, họ sẽ lợi dụng tôi, biến kỹ năng của tôi thành công cụ để điều khiển," Kakashi thì thầm, trong giọng nói mang theo sự hoang mang. "Nhưng anh không làm vậy."
"Sai rồi!" Alpha gầm lên. Hắn đã chịu đủ rồi. Nếu không phải vì lòng căm hận thuần khiết dành cho thế giới này đã lấn át tất cả, có lẽ hắn đã cảm thấy buồn nôn. "Cách em suy nghĩ thật sai lầm. Không quan trọng em là Alpha hay Omega, shinobi hay thường dân. Không ai xứng đáng trở thành mối đe dọa. Không ai đáng phải coi thường bản thân chỉ vì mình sinh ra như thế nào."
Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi Kakashi, chỉ trong giây lát. Cuối cùng, anh cũng quay ánh mắt về phía Obito. Nhưng trong đôi mắt ấy, không có lấy một tia hy vọng.
"Và thế giới của chúng ta vẫn cứ tàn nhẫn. Omega chỉ là những kẻ vô dụng, còn Alpha thì thống trị họ. Anh không cần phải thương hại tôi chỉ vì tôi nghĩ như vậy—"
"Không đúng!" Obito không thể kìm nén cơn giận của mình nữa, tiếng gầm bật ra khỏi cổ họng. "Thế giới này là địa ngục!"
Những ngón tay hắn siết chặt thành nắm đấm trong mái tóc bạc, khiến Omega khẽ co lại, sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Alpha. Trước đây, Obito sẽ cứ thế gào thét trong cơn giận dữ, trút hết căm phẫn ra ngoài. Nhưng giờ đây, tim hắn nhói lên như bị ngàn lưỡi kiếm đâm xuyên, khiến hắn khó thở. Cảm giác bất an này quá xa lạ với hắn, nhưng nhờ sợi dây liên kết, hắn đã học được cách hiểu những cảm xúc đang truyền đến từ Omega của mình.
Nhận ra mình đang làm Kakashi sợ hãi, Obito kiềm chế cơn giận, thả lỏng bàn tay đang siết chặt. Hắn hít một hơi thật sâu, quay đi và nghiến chặt răng, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Hắn tìm cách để giải thoát Omega của mình khỏi những suy nghĩ đó, dù biết rằng anh sẽ phải chờ đợi cho đến khi kế hoạch Nguyệt Nhãn hoàn thành.
"Một thế giới nơi Alpha hay Omega không còn quan trọng... Một thế giới nơi tất cả đều bình đẳng, không ai làm tổn thương ai... Một thế giới nơi không ai phải sống trong sợ hãi..." Hắn lại cất giọng, lần này trầm thấp hơn. "Một thế giới hoàn hảo như thế... chính là mục tiêu của tôi."
Kakashi nhìn hắn với ánh mắt không tin nổi, như thể Obito đang nói về một điều không tưởng. Và có lẽ, với anh, điều đó thực sự quá xa vời. Nhưng Alpha biết rằng rồi một ngày, hắn sẽ khiến anh nhìn ra được chân lý ấy.
"Làm thế nào...? Làm sao anh có thể... bắt đầu thực hiện một mục tiêu như vậy?"
"Một mình thì không thể, chắc chắn là vậy." Obito đáp. "Tôi biết mình phải làm gì, nhưng tôi sẽ cần sự giúp đỡ. Sự giúp đỡ của em, Kakashi."
Omega hé môi định nói gì đó nhưng rồi lại ngậm miệng, lặng lẽ chờ Obito tiếp tục.
"Omega không hề vô dụng. Em không vô dụng. Em mạnh mẽ như bất cứ ai khác. Nếu em không muốn sống trong sợ hãi, không muốn bị lợi dụng thêm một lần nào nữa... thì hãy giúp tôi."
"Anh cần tôi giúp chuyện gì?" Giọng điệu của Kakashi không mang vẻ tin tưởng. Anh đang thăm dò, lòng trung thành với làng vẫn còn đó, len lỏi trong từng lời nói. Obito phải cố gắng che giấu sự khó chịu của mình. Nhưng hắn biết, sớm muộn gì Konoha cũng sẽ quay lưng với anh mà thôi.
"Tôi cần bất cứ thông tin nào về làng," hắn nói thẳng thừng. Không có lý do gì để nói dối Kakashi, hắn cần sự tin tưởng tuyệt đối từ anh. "Kế hoạch của tôi sẽ thay đổi cả thế giới, những ngôi làng shinobi mà em biết cũng sẽ thay đổi."
Kakashi ngồi thẳng dậy, nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng trong giây lát trước khi tầm nhìn trở nên xa xăm. Obito biết rõ, lòng trung thành đặt sai chỗ của anh rồi sẽ chỉ khiến anh tổn thương mà thôi.
"Vậy là anh muốn tôi làm gián điệp."
"Tôi không yêu cầu em lẻn vào kho lưu trữ để trộm thông tin. Em đã ở vị trí đủ cao trong ANBU để tự mình biết được nhiều thứ. Em chỉ cần nói cho tôi biết những gì tôi muốn biết."
Khoảnh khắc thân mật giữa họ tan biến khi cả hai ngồi đối diện, mắt nhìn nhau chăm chú. Sự im lặng nặng nề bao trùm, căng thẳng càng dâng cao khi Alpha cất lời như thể ra lệnh. Hắn biết Omega của mình không thể chống lại điều đó.
Kakashi đưa một tay lên che mắt trái. Obito nheo mắt quan sát, tự hỏi liệu anh có vừa cảm nhận được điều gì qua Sharingan không. Dù thế nào đi nữa, việc không thể vô hiệu hóa nó cũng đã rút cạn không ít sức lực của Kakashi.
"Tôi... tôi biết ơn vì anh đã cứu tôi hôm nay," shinobi tóc bạc lên tiếng. "Nếu không có anh, chắc chắn giờ tôi đã trở thành... nô lệ của Danzo rồi."
Anh đổi giọng, nói lớn hơn, không còn là một kẻ run rẩy và bất lực nữa.
"Nhưng tôi không thể phản bội làng của mình một cách dễ dàng như vậy. Tôi cần phải suy nghĩ kỹ."
"Tôi sẽ cho em thời gian đến cuộc gặp tiếp theo." Obito cảm thấy hôm nay hắn không thể đạt được nhiều hơn. Hắn đứng dậy và nghĩ rằng mình nên để Kakashi một mình trong lúc này. "Có một ngôi làng nhỏ nơi người dân thu hoạch bất cứ thứ gì họ có thể tìm thấy trong rừng phía bắc Konoha. Và có một cái chòi bỏ hoang ở vùng ngoại ô. Tôi sẽ đợi ở đó."
"... Tôi có thể thấy mặt anh không?" Omega hỏi trước khi Obito biến mất.
Hắn suy nghĩ một chút rồi quay đi.
"Không. Tôi có việc quan trọng phải làm bây giờ."
"... Còn tên của anh thì sao?"
Hắn không trả lời, sử dụng Mangekyo Sharingan để thoát khỏi ngôi làng mà hắn căm ghét.
Vì Root là tổ chức đầu tiên khởi động cuộc chiến, Obito quyết định không để họ phải chờ đợi thêm nữa. Trụ sở tổ chức ngầm đen tối của Konoha không quá khó để hắn đột nhập. Mặc dù không phải ai cũng nhận ra hắn ngay lập tức, nhưng tất cả đều tỏ ra thù địch với hắn.
Obito không thèm liếc nhìn những người gác cổng một lần nào, hắn làm cho mình trở nên vô hình để vượt qua cánh cổng gỗ. Hắn thấy một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống dường như vào sâu trong vực thẳm và nghe thấy hai shinobi của Root vật lộn để quay lại bên trong nhằm bắt kịp hắn. Hắn lờ họ đi, nhảy xuống, chuẩn bị cho cú va chạm.
Hắn đến đây chỉ vì một người và không quan tâm đến việc họ báo động hay gửi tất cả những gì họ có trong căn cứ để đuổi theo hắn. Mười hay một trăm shinobi cũng không quan trọng. Cuối cùng, hắn chỉ muốn thấy một thi thể dưới chân mình.
Khi hắn hạ cánh, sàn bê tông rung lên và sự im lặng bao trùm. Obito nâng ánh mắt khỏi mặt đất và thấy mục tiêu của mình, đang chờ đợi hắn.
"Ngươi thật ngu ngốc khi đến đây," Shimura Danzo nói bằng giọng điệu bình tĩnh như thường lệ. Qua đôi mắt nửa khép, ông ta nhìn chằm chằm với vẻ khinh bỉ về phía kẻ xâm nhập. "Như ta đã nói trước đó, ta không quan tâm ngươi là ai. Ta có thể tìm hiểu điều đó sau khi ngươi chết."
Hắn không cần phải nhấc ngón tay, đã có vài shinobi đeo mặt nạ nhảy xuống bên cạnh hắn. Họ vung các loại vũ khí khác nhau, từ tanto ngắn đến katana dài, dao kunai, kim senbon, và nunchaku với cả dây dài lẫn ngắn.
Obito cười khẩy trong im lặng. Hắn nhăn mũi, cảm nhận được mùi của quá nhiều Omega cùng một lúc. Hắn không ngạc nhiên nếu như thủ lĩnh của Root đã huấn luyện họ đến mức phản ứng với sợi dây liên kết của họ. Ý nghĩ về việc điều khiển Kakashi theo cách này lướt qua tâm trí hắn nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ. Việc tước đoạt ý chí tự do của người khác khiến hắn ghê tởm. Nhất là Omega của hắn không xứng đáng phải chịu điều đó.
"Ngươi sẽ không sống để biết ta là ai," Obito trả lời ngắn gọn, hạ giọng xuống. Hắn đã quen với việc bắt chước giọng của Madara rồi. Hầu như không ai nghe thấy cách hắn nói trong những ngày này. Nếu nghĩ kỹ, chỉ có Zetsu và Kakashi là những người được đối xử đặc biệt.
"Ngươi đã có thể chạy trốn và cố gắng bảo vệ Hatake Kakashi khỏi ta thêm một lần nữa." Danzo chưa ra lệnh tấn công ngay. "Ngươi nên biết rằng lần sau ta gặp ngươi, ta sẽ đảm bảo ngươi không rời khỏi tầm mắt ta mà còn sống sót. Thật ngu ngốc."
Obito mỉm cười châm biếm dưới lớp mặt nạ. Ba tomoe quay tròn thành hình bánh xe trong mắt hắn, hắn cân nhắc việc giết những kẻ tay sai đang chĩa vũ khí về phía mình. Nhưng họ không thật sự có lỗi - chỉ là những nạn nhân của hệ thống hỏng và thế giới địa ngục này.
Hắn quyết định bắt đầu cuộc chiến bằng cách kết ấn tay. Chuyển động này khiến những kẻ thù xung quanh hành động. Hắn sử dụng Mangekyo để tránh khỏi những thanh kunai và shuriken bay về phía mình, đồng thời điều chỉnh ấn kí mà hắn kích hoạt với sự trợ giúp của Sharingan.
Một vòng lửa phóng ra theo hướng Danzo. Thủ lĩnh Root nhảy tránh sang một bên, mặc dù tầm tấn công của Obito đủ rộng để trúng một trong những người bảo vệ. Nhiệt độ trong căn phòng thay đổi ngay lập tức, ngọn lửa làm nóng không khí. Hai shinobi lao về phía Uchiha đeo mặt nạ, hiện tại hắn cần hoàn toàn dựa vào việc giấu cơ thể trong Kamui.
Tất cả những gì hắn cần là một cơ hội để hiện ra và bắt mục tiêu. Hiện tại, điều đó dường như không thể với quá nhiều người xung quanh. Obito biết hắn không cần phải nương tay - hắn không cảm thấy thương hại cho bất kỳ ai trong thế giới này. Nếu họ cứ cản đường hắn, hắn sẽ hy sinh họ để đạt được mục tiêu là Danzo.
Người đàn ông đó không tham gia vào trận chiến, giới hạn chuyển động của mình ở mức tối thiểu. Điều khiến Obito cảm thấy tò mò trong một khoảnh khắc là một cánh tay luôn bị giấu trong ống tay áo. Hắn có thể nhận ra Danzo còn vài trò khác trong tay - chắc chắn là gã không thể đạt được vị trí hiện tại mà không có quyền lực nào đó trong tay. Nhưng điều đó không quan trọng đối với Obito.
Hiện tại, Obito nhảy múa xung quanh, chỉ giả vờ tránh hầu hết các vũ khí. Một vài Omega đeo mặt nạ cố gắng chém hắn bằng kiếm, nhưng tất cả các lưỡi dao chỉ có thể đi qua hắn. Hắn nhận thức được thời gian giới hạn của khả năng vô hình từ nhẫn thuật của mình. Tuy nhiên, hắn không thể đùa giỡn với họ quá lâu.
Khi một thanh katana đi qua cổ hắn, Obito quyết định đã đến lúc kết thúc trò hề đó. Hắn lặn xuống dưới lòng đất một cách dễ dàng, không để lại dấu vết. Giấu cơ thể trong Kamui, hắn nghe thấy tiếng động trên mặt đất. Danzo đập gậy xuống đất để buộc họ im lặng và ra lệnh cho họ bắt đầu tìm kiếm hắn.
"Chắc chắn hắn vẫn chưa rời khỏi nơi này," gã càu nhàu. "Định vị hắn ngay lập tức!"
Obito cười nham hiểm sau lớp mặt nạ, hắn nổi lên ngay sau lưng mục tiêu. Toàn bộ mạng lưới Chakra của hắn vẫn ở một chiều không gian khác. Trong trạng thái hiện tại, hắn vô hình với bất kỳ phương pháp theo dõi nào. Người đàn ông tóc đen không bị chú ý trong một giây, mặc dù hắn không cho họ bất kỳ cơ hội nào để tấn công khi tự tắt Kamui.
Hắn không cần phải kết ấn để làm cho những cành cây sắc nhọn mọc lên từ cơ thể mình. Chúng xé rách áo choàng của hắn và xuyên thủng hai điệp viên Root gần nhất với Danzo khi Obito đặt một tay lên vai của người đàn ông.
"Ngươi sẽ đi với ta," hắn gầm gừ. Tất cả diễn ra rất nhanh; những chiếc mũi Mộc độn thu lại, làm rơi hai thi thể xuống. Một số shinobi khác cố gắng phản ứng và ném shuriken về phía hắn nhưng không đủ nhanh.
Không gian xung quanh họ chuyển từ dưới lòng đất ẩm ướt sang khoảng không lạnh lẽo. Không còn khán giả, chỉ còn hai người họ. Danzo để Obito chạm vào mình chỉ trong một giây trước khi gã phản ứng lại và nhân đôi khoảng cách với hắn. Chiếc gậy rơi xuống đất bên chân của Obito.
"Ngươi không để ta có lựa chọn nào khác," Alpha của Root khinh bỉ nói. Hắn trượt chiếc áo choàng đen khỏi vai phải và lộ ra một dấu ấn bằng đồng dày trên cánh tay. "Có vẻ như ngươi đã sử dụng Sharingan của mình để tạo ra không gian này. Ta chỉ cần lấy nó khỏi xác của ngươi."
Obito có thể khen ngợi người đàn ông vì khả năng lý luận nhanh chóng. Nhưng tất cả những gì hắn thực sự muốn là cái xác của gã, hắn không cần trò chuyện vô nghĩa. Tuy nhiên, sự tò mò đang chiếm ưu thế, hắn chờ đợi cho đến khi ba chiếc đinh kim loại rơi xuống sàn và Danzo tiết lộ lá bài cuối cùng của mình.
Obito bịt mặt ngay lập tức nhận ra nguồn gốc của cánh tay giả chỉ bằng màu sắc. Dù sao thì, một nửa cơ thể của hắn cũng được cấu thành từ loại tế bào tương tự. Tuy nhiên, hắn chỉ cảm thấy sự ghê tởm đối với Danzo. Gã ta đã sửa đổi cánh tay của mình chỉ vì sức mạnh. Tám con mắt Sharingan được cấy ghép vào cả cánh tay cho hắn biết nhiều điều.
Danzo là người đầu tiên chắp tay lại để thực hiện một loại ấn kí. Đó là dấu hiệu để Obito hành động.
"Ngươi đã chết từ giây phút ngươi bước vào Kamui của ta," hắn nói với đối thủ một câu duy nhất và rút thanh kiếm ra. Không còn khán giả, hắn tàn nhẫn hơn rất nhiều.
Những ngày trôi qua kể từ cuộc gặp gỡ cuối cùng với Alpha của mình, Kakashi thấy mình liên tục suy nghĩ về đề nghị đó trong mọi khoảnh khắc. Hai phần trong anh liên tục đấu tranh, ném qua lại những lập luận không ngừng.
Trái tim anh nhói lên khi phải nhắc nhở bản thân rằng mình là một shinobi trung thành với làng. Thật đau đớn vì anh đã không cảm thấy tự hào về điều đó trong nhiều năm qua. Nếu có gì, anh thấy mình như một Omega vô giá trị, chỉ hữu dụng cho đến khi chu kỳ phát tình tiếp theo đến. Và điều đó đang đến nhanh hơn anh mong muốn.
Mặc dù danh tính của anh gần như đã trở thành kiến thức chung giữa những người quan tâm đến anh, Kakashi vẫn tìm kiếm rất ít hoặc không tìm kiếm sự giúp đỡ nào. Ba viên thuốc còn lại chưa sử dụng được đặt trong ngăn kéo. Nhãn cảnh báo đã mờ đi nhưng shinobi có tóc bạc cố gắng hết sức để đọc qua các triệu chứng quá liều.
Trái tim anh chùng xuống khi phải chấp nhận thực tế tàn nhẫn rằng nỗi đau, cường độ và sự bất lực đi kèm với chu kỳ phát tình của anh là kết quả của những sai lầm của chính mình. Chỉ cần hai cuộc trò chuyện với những Omega khác, anh đã nhận ra rằng chu kỳ phát tình của mình rất bất thường. Chúng khiến anh cảm thấy khó chịu, anh chỉ nên cảm thấy nóng bức hay mẫn cảm. Anh đã nạp quá nhiều hormone vào cơ thể mình và giờ đây anh phải trả giá cho điều đó.
Một triệu chứng khác mà anh đã đọc qua, tuy nhiên, nó giúp anh làm dịu đi một mối lo khác của mình. Đôi mắt anh quét qua từ duy nhất trên nhãn nhiều lần và Kakashi thở phào nhẹ nhõm. Anh không chắc mình có nên tự hào hay không nhưng tác dụng phụ của việc sử dụng thuốc quá liều chính là vô sinh.
Nhưng điều đó vẫn không đủ để an ủi anh, vì kì phát tình tiếp theo sẽ đến rất nhanh, nó không để anh được nghỉ ngơi. Nhưng anh đã quyết tâm không chịu đựng chúng một mình nữa. Sợi dây liên kết mà anh chia sẻ với Alpha của mình khiến anh khao khát người đàn ông đó mỗi khi tâm trí anh lạc lối, anh luôn hướng về phía hắn. Anh cũng đã nghe điều này nhiều lần. Những Alpha và Omega đã kết nối thuộc về nhau. Việc phải xa nhau trong một tháng mỗi lần chỉ khiến ngực anh cảm thấy đau đớn.
Đã khoảng một tuần kể từ cuộc gặp gỡ cuối cùng, Kakashi dừng lại bên người giám sát tại kho ANBU. Người ninja cao lớn đeo mặt nạ khỉ kéo người cấp dưới có tóc bạc vào một căn phòng kín đáo. Hầu như không ai được trò chuyện riêng tư với chỉ huy của lực lượng đặc nhiệm, vì vậy trái tim Kakashi chùng xuống, anh che giấu đôi môi đang run rẩy sau chiếc mặt nạ của mình.
"Alpha của cậu, Chó Săn," người đàn ông nói với giọng cảnh cáo. "Tôi cần một cái tên, ngay bây giờ."
Tâm trí của Kakashi ngay lập tức trở lại cuộc họp tại văn phòng Hokage. Chỉ huy đã có mặt ở đó, quan sát anh một cách thận trọng. Dù Hiruzen không hỏi về bạn đời của Kakashi lần nào nữa, nhưng người đứng đầu ANBU chắc chắn sẽ không để điều đó yên.
"Tôi..." Người đàn ông đeo mặt nạ Chó Săn dừng lại. "Có quan trọng đến vậy không? Anh ấy chỉ là bạn đời của tôi thôi mà—"
"Nếu là ai đó từ làng, cậu đã sớm tiết lộ danh tính của hắn ta rồi," người chỉ huy gầm gừ. "Chúng tôi đã tiến hành điều tra rồi. Tất nhiên, nếu Alpha đó ở Konoha, thì có thể cả hai cậu đều rất giỏi trong việc giữ im lặng."
"Chỉ huy, tại sao ông cần biết tên của anh ấy?" Kakashi biết điều này có thể khiến anh gặp rắc rối, nhưng anh cảm thấy có nghĩa vụ phải cố gắng bảo vệ Alpha của mình. Dù sao thì hắn cũng chưa làm tổn hại gì cho làng.
"Cậu bắt đầu nói như một kẻ phản bội rồi, Kakashi."
Người đàn ông tóc bạc đứng sững lại trước những lời đó. Chúng nghe có vẻ là lời cáo buộc quá tàn nhẫn đối với lòng trung thành của anh. Anh cắn môi dưới để ngăn một lời nguyền rủa thoát ra khỏi miệng.
Nhưng hơn ai hết, Kakashi biết rõ quy tắc của thế giới shinobi tàn nhẫn như thế nào. Và anh cũng biết ANBU còn tàn nhẫn hơn. Một cái nhìn sai lệch cũng có thể khiến một người bị đuổi khỏi tổ chức và đặt dưới sự giám sát chặt chẽ.
"Tôi không biết," anh nghiến răng khi nói điều đó. "Tôi không biết tên của anh ấy."
Đó là sự thật. Dù có thể nghe có vẻ khó tin, nhưng đó là sự thật. Anh gần như không biết gì về Alpha của mình. Nhưng khi cố gắng nhìn rõ gương mặt sau chiếc mặt nạ Khỉ, anh nhận thấy vẻ mặt không thể tin được.
"Cậu không biết," người chỉ huy ANBU nhắc lại. "Cậu thật sự muốn tôi đưa cậu vào danh sách nghi phạm sao?"
"D-danh sách gì?"
"Cậu ở vị trí quá cao để có thể nghe về chuyện này."
Một tiếng thở dài thoát ra từ môi người đàn ông, và một phần căng thẳng rời khỏi cơ thể ông. Ông rút ra một bức ảnh từ túi, để lộ toàn bộ hình ảnh. Kakashi mở mắt trái của mình rộng hơn để nhanh chóng tiếp nhận càng nhiều chi tiết càng tốt.
Bức ảnh cho thấy một xác chết nằm ngửa. Dựa vào tư thế, Kakashi có thể đoán đây là một người đàn ông mặc bộ áo trắng, rách rưới. Cánh tay phải của gã ta nhợt nhạt hơn phần còn lại của cơ thể, được che phủ bởi những vết sẹo có hình dạng kỳ lạ trông như những đôi mắt khép lại. Có một mảnh vải che mặt của gã ta, nhưng trên phần cổ trần, anh nhận thấy những dấu đỏ giận dữ để lại bởi một loại dây thừng hoặc xích.
"Tôi bị nghi ngờ là đã giết người?" Người đàn ông có tóc bạc thì thầm. Ngay khi anh hỏi câu hỏi đó, bức ảnh bùng cháy và biến thành tro bụi.
"Shimura Danzo đã được tìm thấy chết cách đây một tuần."
Kakashi cảm thấy dạ dày mình thắt lại khi nghe thấy điều đó. Danzo, cách đây một tuần. Có lẽ là hắn đã gặp lãnh đạo của Root. Alpha của anh đã cứu anh khỏi sự kìm kẹp của Root. Anh cảm thấy một giọt mồ hôi ứa ra trên trán mình.
"Tôi không có liên quan gì đến việc đó-"
"Cậu có thể nói điều tương tự về Alpha của mình không?" Người chỉ huy cắt ngang. Giọng nói của ông vang vọng trong phòng. "Cậu có thể đảm bảo cho người đàn ông mà cậu thậm chí không thể tiết lộ tên không?"
Kakashi đột nhiên cảm thấy mình quá nhỏ bé. Anh nghi ngờ những gì có thể đã xảy ra, mặc dù có vẻ như không thể nào, bất kỳ ai cũng có thể giết Danzo. Tuy nhiên, anh đã chứng kiến cách Alpha của mình xử lý kẻ thù trước đây. Anh chỉ không thể tưởng tượng rằng hắn sẽ đi xa đến vậy vì anh. Nhưng hiện tại, anh không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào. Kakashi không biết Alpha của mình đã đi đâu sau khi để lại anh trong căn hộ. Anh chỉ lắc đầu.
"Tôi hy vọng cậu nhận ra rằng điều này không thể tiếp tục kéo dài." Dù không thể rõ mọi chuyện, người chỉ huy ANBU vẫn hạ giọng để không có vẻ như đang buộc tội. "Tôi biết cậu, trong số mọi người, sẽ không phải là kẻ phản bội. Nhưng là một Omega có nghĩa là mọi người có thể lợi dụng cậu."
Lại một lần nữa, đó là một cú đâm vào giới tính phụ của anh. Kakashi đã chán ngấy với điều đó. Nhưng anh không nói gì thêm.
"Nếu cậu không muốn cung cấp bất kỳ thông tin nào về người đàn ông này, chúng tôi sẽ buộc phải sắp xếp một cuộc hẹn với bộ phận T&I cho cậu."
"Chỉ có vậy thôi sao?" Người đàn ông có tóc bạc quát lại. Tên của bộ phận đó không có ý nghĩa gì với anh. Họ sẽ không tìm ra gì cả. "Hay tôi nên đi làm gì đó trong khi tôi vẫn còn có thể?"
Người chỉ huy có vẻ bất ngờ trước cơn bộc phát đột ngột của anh. Kakashi chỉ quay người và đẩy cửa. Lời hứa về một thế giới bình đẳng không có định kiến vang vọng trong đầu anh.
Đặc vụ ANBU tóc bạc nhanh chóng tìm thấy đích đến của mình. Mặc dù anh cảm thấy sự nóng bức sắp đến, điều đó vẫn chưa khiến anh hoàn toàn bất lực. Kakashi nhớ cảm giác nóng bức và quần áo dính sát vào cơ thể trong nhiệm vụ cách đây hơn hai tháng. Lần đó, anh đã có thể di chuyển đến biên giới, vì vậy giờ đây anh biết mình có thể tìm thấy ngôi làng nhỏ gần Konoha hơn.
Kakashi thấy vài người dân trong làng đi qua đi lại. Anh chắc hẳn trông khá khả nghi trong bộ trang phục ANBU của mình khi hai người phụ nữ mang giỏ đầy quả mọng liếc nhìn anh với vẻ lo lắng. Anh gật đầu một cách ngắn gọn đáp lại. Anh đến đây chỉ vì một người, vì vậy anh đi quanh khu định cư, tìm kiếm căn chòi.
Kakashi nhận thấy có nhiều người thầm thì với nhau khi anh tiến gần đến ngôi nhà tồi tàn. Anh hoàn toàn phớt lờ họ, cảm nhận được sự kéo giãn trong lồng ngực. Nó đã đồng hành cùng anh suốt hành trình đến đây. Kakashi tự hỏi liệu Alpha của mình có đang sốt ruột hay chỉ có anh đang đau đáu với nhu cầu gặp gỡ người đó.
Anh mở cửa trong một tiếng thở dài nặng nề. Da anh ngứa ngáy quá mức, cổ họng cảm thấy quá chật. Ngay khi không còn ai nhìn thấy, anh tháo chiếc mặt nạ Chó Săn ra khỏi mặt và kéo tấm vải đen xuống để hít một hơi thật sâu. Những ngón tay của anh cào qua cổ như thể anh đang vật lộn để lấy không khí. Anh cần phải cởi bỏ tất cả mọi thứ trên cơ thể mình sớm thôi. Nhưng hơn cả, anh cần Alpha của mình.
Tuy nhiên, không có ai trong căn chòi. Kakashi thấy mình cô đơn và thất vọng. Có một chiếc giường duy nhất, ga trải giường trông vẫn đủ sạch để nghỉ ngơi. Anh đi về phía chiếc đệm khi xác nhận không có dấu hiệu Chakra nào.
Nhưng khi anh định ngồi xuống giường, anh nghe thấy ai đó xuất hiện phía sau mình. Trước khi anh kịp quay lại, một cánh tay vòng quanh eo anh, kéo anh vào vòng tay vững trải. Người đàn ông tóc bạc thở ra một hơi run rẩy, cảm nhận đôi tay đeo găng trên da mình. Anh biết không cần phải sợ hãi, anh có thể cảm nhận đó là người mà anh chờ đợi.
"Em đã nghĩ về đề nghị của tôi chưa?" Alpha của anh hỏi khi Kakashi đặt một tay lên tay hắn.
Những luồng điện dễ chịu chạy qua cơ thể anh và Omega thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cảm giác ấy chỉ tạm thời vì sự gần gũi của Alpha khiến nhu cầu bên trong anh trở nên mạnh mẽ hơn. Anh biết câu hỏi này cuối cùng có nghĩa là liệu anh có sẵn sàng phản bội Konoha hay không. Nó làm anh nhớ đến những lời nói đau đớn mà chỉ huy ANBU đã nói với anh.
"Anh là người đã giết Danzo, phải không...?" Kakashi thì thầm. Anh nghĩ mình đã biết sự thật theo cách này hay cách khác nhưng vẫn muốn nghe từ người đàn ông đeo mặt nạ.
"Bây giờ em sẽ không phải sợ hãi nữa," Alpha đáp. Những ngón tay của hắn bám chặt vào vải đen che phủ bên hông của Omega một cách chiếm hữu.
Kakashi ghét phải thừa nhận rằng anh thích điều đó đến mức nào. Anh nghĩ đến việc nói cho hắn biết về khả năng bị thẩm vấn và những nghi ngờ đang treo lơ lửng trên đầu mình. Nhưng hơn cả, anh chỉ muốn có được sự gần gũi của hắn ngay lúc này.
Alpha thở dài hài hước và đẩy Omega lên giường. Hắn chờ Kakashi quay lại và nằm ngửa trước khi lại chạm vào bụng anh. Hắn cuộn áo lên để khám phá làn da sáng màu bằng tay mình.
"Tôi vẫn đang chờ câu trả lời của em, Kakashi," hắn nhắc nhở khi những ngón tay đeo găng chạm vào đầu nhũ của ANBU.
Chúng đang trêu chọc tạm thời, nhưng người đàn ông tóc bạc phải cắn môi dưới để ngăn cản một tiếng rên rỉ cần thiết. Anh cảm thấy quá nóng, ánh nhìn anh hướng về chiếc mặt nạ màu cam.
"A-Anh cần biết gì...?" Anh hầu như không kiểm soát được giọng nói của mình, quá run rẩy vì cơn nóng.
Alpha ậm ừ trước khi với tay tới mặt Kakashi bằng một tay. Hắn vuốt ve má anh và dùng ngón cái đặt lên môi trước khi chạm vào vết sẹo trên mắt trái của Omega.
"Chúng ta bắt đầu với một điều gì đó... dễ dàng nhé," hắn thì thầm. "Ví dụ, em đã có vết thương trên mắt này như thế nào?"
Kakashi nhìn vào con mắt màu đỏ đang nhìn chằm chằm vào anh từ phía sau chiếc mặt nạ. Anh tin chắc đó là một Uchiha đã phản bội làng. Gần như toàn bộ gia tộc đều biết câu chuyện này. Anh tự hỏi liệu có phải Alpha muốn kiểm tra xem anh có nói thật không.
"Trong cuộc Chiến tranh Shinobi lần thứ ba," ANBU tóc bạc nói nhỏ. Anh đã vô tình nghiêng người chạm vào người kia, cơ thể thèm khát sự tiếp xúc. "T-tôi có một người bạn Uchiha chung đội... Tôi bị chém mất mắt trái khi bảo vệ cậu ấy và để đáp lại, cậu ấy đã cứu mạng tôi..."
Người đàn ông đeo mặt nạ không cắt lời anh, chỉ đang trêu chọc làn da quanh một đầu nhũ bằng một tay và vuốt ve vết sẹo bằng tay còn lại. Hơi thở của Kakashi bị nghẹn lại, anh cần hít thở sâu hơn để tiếp tục.
"Chúng tôi đã chiến đấu chống lại shinobi từ Iwagakure. Cậu ấy đã đẩy tôi ra khỏi một tảng đá lỡ trong hang và bị đè bẹp... Cậu ấy đã tặng mắt trái cho tôi..."
Đột nhiên, việc nhớ lại ký ức khiến anh đau đớn quá mức. Nhiệt độ làm anh trở nên quá dễ tổn thương, đôi mắt anh ươn ướt. Kakashi hít vào một hơi run rẩy, suy nghĩ của anh trở nên khó diễn đạt hơn. Sự khao khát chỉ gia tăng, khiến cảm xúc của anh trở nên mất kiểm soát.
"Và sau đó?" Alpha thúc giục anh. "Đây mới chỉ là câu hỏi đầu tiên của tôi... Tôi muốn em trả lời thêm."
Mặc dù giọng nói của hắn đầy sự thiếu kiên nhẫn, những cái chạm của người đàn ông tóc đen vẫn nhẹ nhàng. Tuy nhiên, trong ánh mắt của hắn có điều gì đó đầy khao khát. Kakashi thấy đôi mắt hắn hẹp lại, chờ đợi những lời tiếp theo của anh.
"Tôi đã hứa sẽ nhìn thế giới thay cho cậu ấy."
Người đàn ông đeo mặt nạ gật đầu, sau đó tay anh rời khỏi mặt ANBU. Kakashi nâng cao lông mày với vẻ bối rối. Dù sao thì anh cũng đang thích thú khi áp má vào chiếc găng tay. Anh biết rằng sự tin tưởng mà anh thể hiện với người đàn ông này là điều không phù hợp. Nhưng sức mạnh của mối liên kết giữa họ và sự gần gũi khiến anh khó chối bỏ điều đó. Sau hai lần được cứu, Omega không thể không cảm thấy những tình cảm sâu sắc hơn những gì anh có thể thừa nhận.
Kakashi bị kéo ra khỏi suy nghĩ khi cảm thấy tay mình bị nắm lấy rồi bị đẩy lên quá đầu. Một thứ gì đó buộc chúng lại với nhau, một chút hoảng loạn thoáng qua gương mặt anh.
"Đừng lo, tôi sẽ không làm hại em đâu," Alpha cười khúc khích khi thấy biểu cảm của anh. "Tôi chỉ muốn biết em có thể trở nên... dễ dãi một chút không."
Để giải thích cho điều đó, người đàn ông đeo mặt nạ di chuyển cả hai tay đến viền quần của Kakashi. Mặc dù sự phồng lên gần như không thấy rõ, nhưng Omega có thể cảm nhận được sự run rẩy của hạ thân dưới lớp quần, từ từ căng đầy máu. Alpha kéo quần của anh xuống, nhanh chóng để lộ ra hạ thân của mình.
"Bây giờ, hãy nói cho tôi biết..." Người đàn ông đeo mặt nạ nói khi quấn một tay quanh hạ thân của Kakashi, khiến anh rên rỉ. "Còn cái biệt danh em có trong ANBU... Sát đồng đội thì sao?"
Omega giật mình và kéo dây trói trên cổ tay nhưng không có tác dụng. Cái chạm trực tiếp lên hạ thân của anh có phản ứng ngay lập tức, anh cảm thấy mọi hơi ấm đều đang tụ lại. Kakashi nhắm mắt trong một phút, hài lòng vì Alpha đang chạm vào mình.
"Tôi... Tôi đã hứa một... lời hứa khác."
Anh cố gắng nói trong khi tay bắt đầu xoa lên xoa xuống hạ thân của mình. Mọi thứ bắt đầu chậm rãi nhưng đủ để khiến anh đạp chân và khóc thét vì khoái cảm. Bàn tay trên ngực anh giữ chặt anh lại, không cho phép anh hoàn toàn vùng vẫy.
"Tôi phải bảo vệ đồng đội còn lại của mình... Bạn tôi..." Kakashi sẽ cong lưng lên nếu Alpha không nhẹ nhàng đẩy ngực anh xuống đệm. Anh muốn rên rỉ với sự khao khát trước mỗi nhịp xoa trên hạ thân đã cương cứng hoàn toàn của mình. "N-nhưng cuối cùng, tôi đã không thể giữ được lời hứa... Và mọi người đều nghĩ tôi đã giết cô ấy..."
"Và em vẫn để họ nghĩ như vậy, dù em đã là một đội trưởng ANBU rồi?" Người đàn ông đeo mặt nạ hừ một tiếng không có chút hài hước nào về điều đó.
Những ngón tay chơi đùa với mái tóc bạc của anh, khiến ninja Konoha rên rỉ, mong chúng di chuyển gần hơn đến da mình. Cuối cùng, chúng cũng làm vậy, xoa bóp da đầu của anh.
"Dù em chắc hẳn cảm thấy rất tự hào về bản thân... Đã là một đội trưởng rồi..." Dù Kakashi không thừa nhận bất kỳ cảm giác thỏa mãn nào, giọng nói của Alpha tràn đầy tự hào. "Omega của tôi thật tuyệt... Em thật xuất sắc, Kakashi."
Bàn tay xoa lên xoa xuống hạ thân của hắn không giúp được gì trong việc giữ cho người đàn ông tóc bạc này tỉnh táo. Anh rên rỉ nhẹ nhàng trước lời khen và cảm thấy mặt mình nóng lên không chỉ vì cơn phát tình. Nghe những lời như vậy từ Alpha khiến anh cảm thấy tốt. Anh muốn nghe nhiều hơn.
Hạ thân của anh giật giật trong tay Obito, Kakashi cảm thấy mình đã nóng hơn rồi. Anh rên rỉ khi ngón tay cái lướt qua quy đầu ướt át, đẩy hông lên, sắp chạm đỉnh. Nhưng khi cảm thấy mình sắp bắn ra, Alpha ngừng di chuyển tay, chỉ nhẹ nhàng giữ hạ thân của anh. Một vài giọt tiền tinh chảy ra nhưng Omega vẫn chưa đạt được cực khoái.
ANBU ấn đầu anh vào đệm với một tiếng rên dài, đầy tuyệt vọng. Anh muốn bắn đến mức nước mắt tuôn rơi trên má.
"Không, làm ơn..." Anh rên rỉ, cố gắng vặn vẹo cổ tay mình một lần nữa. "Tôi muốn...!"
"Chưa được, tôi cần thêm câu trả lời," Alpha cất tiếng, nắm lấy một chân của Kakashi để đặt lên vai mình.
Phía sau của Omega giờ đây lộ ra nhiều hơn, chất nhờn đã bắt đầu chảy ra. Anh thở hổn hển quằn quại, cảm nhận ánh nhìn đói khát của người đàn ông trước mặt. Anh biết cơn nóng của mình mạnh mẽ đến mức anh toả ra nhiều pheromone hơn bất kỳ Omega nào khác. Và mùi hương đó đủ để khiến Alpha rơi vào trạng thái mất kiểm soát.
"Nhìn xem, em đã ướt như thế nào rồi..." Hai ngón tay bị đẩy vào trong khiến Kakashi run lên. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, anh chớp mắt xua đi những giọt nước mắt hạnh phúc. "Nhưng đừng bắn ngay bây giờ, được chứ?"
"L-làm ơn..." Người đàn ông tóc bạc thở gấp khi các ngón tay đi sâu hơn vào trong anh, tìm kiếm điểm nhạy cảm. Chúng chạm vào vách tràng của anh, dường như đang tìm kiếm các góc độ mang lại cảm giác thoải mái nhất. Nhưng khi chúng gần đến tuyến tiền liệt của anh, chúng cố tình tránh né.
"Tôi muốn hỏi về cuộc tấn công của Cửu vĩ." Obito vẫn nói với giọng điệu có kiểm soát, mặc dù hơi thở của hắn nghe có vẻ lớn hơn. "Tôi đã nghe rằng Hokage Đệ Tứ đã bị giết... Nhưng jinchuuriki của Cửu vĩ lúc đó cũng vậy, đúng không?"
Kakashi nghiến răng, cố gắng di chuyển hông để khiến những ngón tay bên trong anh chạm vào điểm cần được chú ý. Anh không trả lời câu hỏi trong một lúc, quá đắm chìm trong việc theo đuổi khoái cảm. Alpha của anh dường như nhận ra sự không tập trung, hắn rút các ngón tay ra, để lại Omega rên rỉ. Khi Hatake liếc nhìn bạn đời của mình, anh nhận ra rằng mình vẫn chưa trả lời câu hỏi của hắn.
"Y... vâng... Cửu vĩ đã thoát ra và... Và Sens-" Kakashi nhắm mắt lại, cố gắng vượt qua lớp sương mù trong tâm trí mình. Dục vọng đang chiếm ưu thế, anh không thể giữ được lý trí. "Và Ngài Hokage Đệ Tứ đã hi sinh để phong ấn nó...."
"Điều gì đã xảy ra?" Alpha tiếp tục trêu chọc bên trong Kakashi, đẩy các ngón tay trở lại. "Cửu vĩ hiện đang ở đâu?"
"A-ah... A! C-có một jinchuuriki mới..." Omega kêu lên vì khoái cảm, quằn quại ngay cả với một chạm nhẹ. Anh cảm thấy các ngón tay quanh hạ thân mình lần nữa, anh gần như đã bắn ra. "Aah... L-làm ơn, không... Nnnngh!"
Toàn bộ cơ thể anh như đang bùng cháy, cơn nóng trong bụng khiến anh không thể chịu nổi. Nó quá chật, mỗi lần chạm vào thậm chí là một inch da của anh cũng khiến những tia lửa chạy qua các dây thần kinh. Kakashi liếc nhìn Alpha trong những giọt nước mắt, anh muốn truyền tải nhu cầu cháy bỏng của mình qua ánh mắt. Nhưng con mắt nhìn lại anh thì không nương tay, nói với anh rằng vẫn chưa kết thúc đâu.
Shinobi tóc bạc dự đoán một câu hỏi về jinchuuriki. Anh biết không ai bên ngoài Konoha biết về danh tính thật sự của Naruto, người mang Cửu vĩ. Nhưng người đàn ông đeo mặt nạ không hỏi tên.
"Rất tốt, rất tốt... Vậy... Jinchuriki mới hiện đang ra sao?"
"H... Haa... Haaa...." Kakashi hít vào vài hơi, cố gắng làm dịu cơn khó chịu điên cuồng trên hạ thân của mình khi nó lại một lần nữa được giải phóng khỏi sự va chạm. Nếu không có những câu hỏi, chắc chắn anh đã không thể nói được gì từ lâu và chỉ rên rỉ trong nhu cầu. "T... Jinchuuriki... thì...vẫn ổn."
Alpha của anh vuốt ve đùi anh, gần sát với khuôn mặt đeo mặt nạ. Kakashi cảm nhận được mái tóc đen quấn vào làn da trắng của mình khi bạn đời của anh cử động. Anh nghĩ đến cú cắn và anh muốn cảm thấy đôi môi của người đó trên cơ thể mình một lần nữa. Trái tim anh muốn Alpha của mình theo mọi cách, anh cần người ấy gần gũi với mình hơn nữa.
"Em rất biết nghe lời, Kakashi," người đàn ông đeo mặt nạ nghiêng gần hơn. Omega nhận thấy ánh sáng vui vẻ trong con mắt đỏ. "Tôi sẽ thưởng cho em sớm thôi. Dù sao thì, em cũng đã rất ướt vì tôi..."
ANBU thậm chí không nhận ra cơ thể mình đã tiết ra bao nhiêu dịch. Chiếc ga trải giường dưới mông anh hoàn toàn ướt vì chất dịch trong suốt đó, nó chỉ càng nhiều hơn vì những cú chạm nhẹ của ngón tay Alpha cứ tiếp diễn. Nó hòa quyện với chất dịch trước đó chảy liên tục xuống hạ thân anh. Phía trước của anh căng thẳng và đau đớn muốn được giải thoát.
"C-còn gì khác... Anh cần biết...?" Anh kêu lên. Anh hiểu Alpha của mình thích tra tấn anh bằng cách này. Nhưng đến một lúc nào đó, nó trở nên không thể chịu nổi, ranh giới giữa khao khát và sự khó chịu bắt đầu nhòe đi.
"Có gì trong kế hoạch của Konoha... Nếu jinchuuriki mất kiểm soát?"
Trong một trạng thái tâm trí rõ ràng, Kakashi có thể xem xét lại cách anh sẽ trả lời một câu hỏi như vậy. Hiện tại, thì anh không thể suy nghĩ được nhiều như vậy, sự khó chịu trào dâng như những con sóng khổng lồ. Không có gì có thể ngăn được cơn nóng, shinobi tóc bạc cần nó hơn bất cứ điều gì.
"T... Có một người sử dụng M-Mộc độn... Ở Konoha... " Kakashi nghĩ rằng anh nên xin lỗi Tenzo sau này, ngay cả khi chỉ trong đầu mình. "C-có lẽ đủ..."
"À, một trong những thí nghiệm của Orochimaru, phải không?" Alpha của anh khiến anh ngạc nhiên với kiến thức đó. Cú sốc chắc chắn hiện rõ trên khuôn mặt anh vì câu trả lời đi kèm với một tiếng cười. "Tôi đã biết rõ tất cả rồi. Tôi phải kiểm tra em, Kakashi. Và em đã chứng tỏ mình rất, rất nghe lời... Rất ngoan."
Ngón tay được đẩy sâu hơn trước, các đầu ngón chạm vào tuyến tiền liệt của anh. Điều đó đủ để khiến anh la hét và Omega bắn ra những tia dịch trắng từ hạ thân của mình. Anh co giật dưới những cái chạm của Alpha, hạ thân vẫn co giật ngay cả sau khi đạt cực khoái. Anh cảm thấy như mình sẽ ngất đi, mọi giác quan đều bị lấn át bởi khoái cảm.
Khi Kakashi lấy lại một chút kiểm soát về tầm nhìn và hơi thở của mình, anh cảm nhận thấy khuôn mặt mình ướt sũng, những giọt nước mắt không ngừng rơi. Giữa hai chân anh không còn đau đớn nhiều nữa, nhưng anh cảm thấy cơn thèm muốn quen thuộc cho một thứ gì đó lớn hơn chỉ là ngón tay. Hạ thân của anh co giật vài lần chỉ với suy nghĩ đó, anh nhìn Alpha của mình bằng ánh mắt khao khát, người vẫn đang di chuyển các ngón tay vào ra khỏi cơ thể anh.
"Xin hãy...của anh..." Omega thều thào và rên rỉ. Anh có thể cảm nhận được cách mà phía sau của mình siết chặt quanh ngón tay của người đàn ông đeo mặt nạ và khuôn mặt anh chỉ càng đỏ hơn khi anh nhận ra trong một khoảnh khắc rằng mình thật không biết xấu hổ. Nhưng nhiệt độ khiến anh cần mẫn hơn mức mà anh muốn.
"Tôi có thể thấy em muốn điều này nhiều thế nào..." Alpha cười khúc khích và cuối cùng rút hoàn toàn các ngón tay ra. Hắn nhìn vào chất lỏng chạy xuống tay mình khi quan sát nó. "Thật ướt... Có lẽ việc giữ em ở bên tôi thế này thật sự rất tốt cho em, nhưng hiện tại tôi muốn em chịu đựng nhiệt độ này thêm một chút, hửm?"
Kakashi không thể không rên lên khi Obito gọi anh là của hắn. Anh cảm thấy niềm tự hào và hạnh phúc qua mối liên kết đó, điều đó khiến anh thấy vui vẻ. Anh thích cách mà Alpha của mình nhìn anh, thích những lời khen ngợi. Nhưng ý tưởng bị giữ lại trong nhiệt độ này khiến anh thút thít. Anh lắc đầu nhẹ, nhắc lại lời cầu xin của mình.
Trong một khoảnh khắc, họ chỉ nhìn vào mắt nhau. Một Sharingan nhìn vào một Sharingan khác. Mái tóc rối bời của Omega ướt đẫm mồ hôi dính vào trán anh, chúng cản trở tầm nhìn của anh. Alpha của anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc bạc ra và Kakashi chắc chắn rằng hắn phải đang mỉm cười sau chiếc mặt nạ đó.
"A-Anh phải là một Uchiha... Đúng không?" ANBU hỏi câu hỏi đã lởn vởn trong đầu anh quá lâu. Cơn thèm muốn mạnh mẽ vẫn còn đó, nhưng anh phải sử dụng khoảnh khắc tỉnh táo này trước khi mình lại sa vào dục vọng và khoái cảm. "T-tôi... Tôi có thể thấy Sharingan của anh..."
Người đàn ông đeo mặt nạ cười nhẹ và dịch chuyển chiếc áo choàng của mình, tháo đai giữ các lớp áo lại với nhau. Hắn lấy hạ thân đã cương cứng ra khỏi quần, đặt nó ở lối vào của Kakashi. Omega rên rỉ, nghĩ rằng anh sẽ không nhận được câu trả lời cho câu hỏi của mình. Nhưng âm thanh đó hòa vào tiếng rên khi hạ thân xâm nhập vào phía sau của anh.
"Em không phải là một Uchiha," Alpha của anh cuối cùng cũng trả lời khi họ đã kết nối. Hắn đẩy hạ thân vào sâu bên trong, hắn biết rằng Omega có thể tiếp nhận hoàn toàn. "Và em cũng có một cái, đúng không?"
"Nn... ghhaa!" Kakashi thở hổn hển khi phân thân của hắn hoàn toàn lấp đầy anh. Tuy nhiên, đây là điều anh muốn, điều anh cần. Anh khóc nức nở và lắc hông, muốn Alpha bắt đầu chuyển động. "T-tại sao anh lại có nó, vậy..."
"Tôi chưa bao giờ nói rằng tôi không thực sự đến từ tộc..." Obito chưa bắt đầu đâm vào Kakashi ngay lập tức. Thay vào đó, hắn nắm lấy chiếc mặt nạ màu cam, nghiêng nó sang một bên để lộ một nụ cười hiểu biết. Giống như trong những lần gặp trước, hắn không để lộ toàn bộ khuôn mặt, giữ bí mật về danh tính của mình. "Tộc Uchiha đúng là rất lớn... Nhưng không phải tất cả họ đều muốn ở lại làng, đúng không?"
Shinobi tóc bạc chớp mắt, xua tan những giọt nước mắt tuyệt vọng, suy nghĩ của anh quay về những cuộc thảo luận gần đây được giữ kín trong các hoạt động đen của Konoha. Vì Alpha của anh dường như biết rất nhiều, anh nhận ra những mối quan tâm xung quanh tộc có Sharingan chắc chắn cũng đã được anh biết đến.
"T-vụ đảo chính..." anh nói bằng giọng điệu có phần căng thẳng. Dường như điều này thu hút sự chú ý của Obito khi hắn dịch lại gần, Kakashi có thể cảm nhận được hơi thở của hăn trên má.
"Gì?" Câu hỏi phát ra như một tiếng gầm và Omega cảm thấy một cơn sóng đòi hỏi đột ngột từ Alpha của mình.
"T...tộc Uchiha... Họ bị nghi ngờ là đang lên kế hoạch đảo chính." Người đàn ông tóc bạc khóc nức nở. Những chuyển động của anh không giúp ích gì cho cơn nóng khi Alpha từ chối thỏa mãn nhu cầu của anh một cách thẳng thừng.
"Tại sao họ lại phản bội làng vào lúc này?" Obito để lộ ra hàm răng, Kakashi rùng mình khi cảm nhận thấy chúng cọ xát vào cổ anh. Giọng nói của hắn nghe có vẻ nguy hiểm hơn và Omega nhận ra thông tin này chắc chắn là mới với hắn.
"Đ-điều này hiện đang được giữ bí mật..." Kakashi kêu lên một tiếng, cảm thấy bực bội vì không thể làm gì ngoài việc bị giữ như thế này. "T-các ANBU đang g-giám sát... họ..."
"Thú vị..." Alpha của anh liếm dọc theo cột sống của cổ anh. Hắn kéo cái cổ áo để lộ tuyến thể rồi cắn nhẹ vào đó, gầm gừ sâu. "Em đã làm rất tốt, Kakashi... Đến lúc thưởng cho Omega của tôi rồi."
Obito nghiến chặt hông anh, cắn xuống vị trí giữa cổ và vai của Kakashi. Shinobi Konoha đã rất khao khát điều này, hạ thân của anh run rẩy bắn ra vài tia tinh dịch chỉ sau hai hoặc ba cú đâm. Anh khóc lên khi đạt cực khoái, cảm thấy những cú thúc trở nên mạnh mẽ hơn.
"Đây... chính là lý do tôi cần em," Alpha của anh rên rỉ trong mỗi chuyển động. Kakashi biết rằng điều này là vì anh đang siết chặt lấy hắn, sẵn sàng cho những lần cực khoái tiếp theo. "Tôi cần Omega... ngoan ngoãn... ngọt ngào của tôi... Để nói cho tôi mọi thứ..."
ANBU phát ra một loạt âm thanh rên rỉ ngắn và nhanh khi Alpha của anh thúc hạ thân vào đúng điểm nhạy cảm. Anh cảm thấy gần như cả cây gậy đã đâm hoàn toàn vào bên trong anh. Kakashi muốn hai tay anh được tự do để có thể nắm lấy vai của người đàn ông phía trên mình.
"L-làm ơn... T-tay của tôi..." Anh rên rỉ và kéo vào các dây trói. Anh ngạc nhiên khi cổ tay đã không còn bị khoá chặt nữa. Anh ngay lập tức tìm kiếm bờ vai vững trải quen thuộc. Nếu không có bộ áo choàng, anh sẽ để lại những dấu xước trên làn da của hắn. "C-cm... N-nhiều hơn... Làm ơn, nhiều hơn nữa...!"
Alpha của anh nâng mặt lên khỏi vai anh, nơi hắn đang bận rộn để lại nhiều vết cắn hơn. Hắn gầm gừ một cách chiếm hữu, liếm môi. Mặc dù Kakashi không thể nhìn thấy mắt của hắn nữa, nhưng anh biết cái nhìn mà hăn đang dành cho mình nhất định là của một kẻ săn mồi đang nhìn chằm chằm vào con mồi ngon nhất mà hắn từng nếm thử.
Cuối cùng, môi của họ va vào nhau trong một nụ hôn, người đàn ông tóc bạc hoàn toàn tan chảy. Cảm giác tuyệt vọng và nhu cầu của anh hòa quyện với khát khao và cơn đói của Alpha. Cảm xúc của họ trở thành một khi Obito thúc vào anh thật sâu và mạnh mẽ. Kakashi rên rỉ, ước gì anh có thể cảm nhận được làn da của người kia bằng bàn tay mình, nhưng sự gần gũi mà họ có với nhau đã đủ rồi. Nó xoa dịu ngọn lửa đang cháy rực trong anh, anh hoàn toàn hài lòng về điều đó.
Giữa những nụ hôn thô bạo cùng với những cú đâm, anh lại đạt cực khoái. Alpha của anh chỉ phát ra một tiếng rên rỉ đầy nội lực, cảm thấy một cái siết chặt khác trên hạ thân của mình, hắn thay đổi góc độ một chút để đưa vật của mình vào Kakashi sâu hơn.
Căn chòi nhỏ đầy ắp tiếng rên rỉ, tiếng thở hổn hển và tiếng gầm gừ của họ. Hai mùi hương khác nhau hòa quyện lại tạo thành một bầu không khí say mê mà cả hai không thể cảm thấy đủ. Những nụ hôn ướt át của họ, tiếng da va chạm vào nhau là tất cả những gì họ cần, họ bị cuốn vào khoảnh khắc này mà không thể thoát ra.
Kakashi ôm chặt Alpha của mình hơn. Anh muốn hắn, anh cần hắn. Sự an toàn và thoải mái mà anh cảm thấy trong sự hiện diện của hắn là điều mà anh chưa bao giờ có trong suốt cuộc đời. Ai đó trân trọng anh vì chính con người của anh, dù có là một Omega. Mặc dù anh khao khát được nhìn thấy khuôn mặt của người yêu và biết tên của hắn, nhưng anh không vươn tay để ném chiếc mặt nạ sang một bên ngay lúc này. Alpha của anh tin tưởng anh, và anh cũng quyết định tin tưởng hắn.
Anh không hề nhận ra nút thắt đang phình ra đó tiến vào mình, khóa chặt anh lại trong vòng tay của những người tình mãi mãi. Một cú đâm mạnh khác khiến người đàn ông tóc tối vượt qua đỉnh điểm, Obito bắn tất cả vào Kakashi. Omega kêu lên, một lần cực khoái, anh ôm chặt Alpha của mình.
Họ giữ nguyên một tư thế, rất lâu sau, môi họ cuối cùng mới tách ra. Cả hai đều thở hổn hển, không khí nóng chạm vào làn da ửng đỏ của họ. Tầm nhìn của Kakashi trở nên mờ mịt, anh từ từ chớp mắt. Anh không buông Alpha của mình ngay cả khi sự kích thích đau đớn từ từ dịu lại.
"Đ-đừng làm vậy nữa," anh rên rỉ. "N-nó đau lắm..."
"Xin lỗi," Obito nhẹ nhàng hôn lên môi anh. "Tôi sẽ không làm vậy nữa. Em làm tốt lắm."
Mong muốn được ở gần Alpha đang lấn át tâm trí Kakashi. Những ngón tay của anh không còn ngứa ngáy, không còn muốn cào xước và đâm vào làn da của người kia, mà chỉ muốn ôm chặt hắn.
Obito thấu hiểu những mong muốn của anh, hắn đẩy những sợi tóc ướt ra sau để đặt môi mình lên trán Kakashi, một nụ hôn ngọt ngào. Hắn nhẹ nhàng nằm xuống giường ngay bên cạnh bạn đời của mình và kéo Omega lại gần trong vòng tay của mình sao cho đầu của Kakashi tựa vào ngực hắn. Kakashi có thể cảm nhận nhịp tim nhanh vẫn chưa hoàn toàn lắng lại. Trái tim của chính anh cũng đập mạnh trong ngực. Nhưng anh có thể cảm nhận nó sẽ dần ổn định trong vòng tay của Alpha.
"Tôi rất vui khi có em làm bạn đời, Kakashi..." Obito thì thầm vào tóc anh.
Omega không đáp lại bằng lời nói, chỉ tựa vào bộ áo choàng của hắn. Anh tìm thấy sự an ủi từ lời khen ngợi và cảm thấy niềm tự hào. Obito hừ hừ với sự thích thú.
"Tôi đang cố gắng tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn. Dành cho tất cả những ai đang chịu đựng trong hệ thống đổ nát này," Alpha của anh nói khẽ, giữ cho khoảnh khắc bình yên. "Dành cho em."
"Một thế giới như thế nào...?" Kakashi hỏi, xoắn những ngón tay vào mảnh vải tím. Bằng cách nào đó, nó có vẻ ít bất khả thi hơn so với cuộc trò chuyện trước đó của họ.
"Mọi thứ em mong muốn," Alpha của anh đáp, để lại một nụ hôn trên đỉnh đầu của anh. "Một thế giới nơi em có thể hạnh phúc."
Shinobi Konoha muốn trả lời rằng anh đã hạnh phúc rồi nhưng câu nói đó mắc lại trong cổ họng. Anh sợ rằng vẫn còn quá sớm cho những lời thú nhận. Mặc dù họ là bạn đời và tất cả cảm xúc của anh đều được bày tỏ với người đàn ông này. Tuy nhiên, Kakashi không quen với việc diễn đạt chúng, anh vẫn giữ nó cho riêng mình.
Những lời anh nghe thấy rất chân thành. Anh biết rằng từ giây phút họ gắn bó, anh chưa từng nghe một lời nói dối nào từ Alpha của mình. Anh không có lý do gì để không tin tưởng hắn. Hắn đã thể hiện sự quan tâm với anh nhiều hơn cả ngôi làng mà anh rất khao khát phục vụ. Nhưng, Konoha vẫn là nhà của anh.
Anh hít một hơi sâu, hít thở hương thơm của Alpha. Nó không thể là mùi hương của một kẻ thù. Kakashi biết điều đó, anh lại một lần nữa nghĩ về tất cả những gì ngôi làng đã làm cho anh. Liệu nó có xứng đáng để giữ bí mật nữa không.
_____________________
Tái bút của tác giả: Kakashi vẫn chưa thoát khỏi rắc rối đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz