Chương 502: Dạy con
"Ngay nhà chúng ta cũng đang phải làm ruộng, vẫn là chân lấm tay bùn đấy, thế mà nàng lại xem thường người chânđất, rồi lén lút tìm những nhà như thế nào cho Chi Nương?" Đại phu già cả giận: "Nàng thật sự muốn tốt cho Chi Nương,hay là muốn lễ hỏi có thêm mấy lượng? Cũng không phải, cái nhà họ Thạch ở trên huyện thành kia, ngay cả tiền lễ hỏicũng không muốn đưa mà nàng đã vội vàng muốn tặng không cho người ta, ta không nghĩ ra được đấy, nàng tơ tưởngcái gì?""Ta hỏi con, con cảm thấy mối kết thân với nhà họ Chu này có được không?"Cha Lục vội vàng nói: "Tất nhiên là được ạ.""Được ở chỗ nào?"Cha Lục khẽ nuốt nước miếng, do dự nửa ngày mới nói: "Gia phong nhà bọn họ họ tốt, cậu nhóc Chu ngũ kia cũng thậtthà, còn chăm chỉ.."Đại phu già thấy hơi tức ngực, hỏi: "Còn gì nữa?""Còn ạ?" Cha Lục vắt hết óc, "Là phẩm tính của cậu nhóc Chu ngũ kia cũng được.."Đại phu già đập mạnh xuống bàn, quát: "Con đã đính hôn với nhà người ta rồi, phẩm tính nhà bọn họ có thể không tốtđược sao? Để ta nói cho con vì sao ta chọn nhà họ Chu!"Giọng nói của đại phu già đề cao ba độ, không chỉ có Lục Quy đang đứng ở cửa, mà mẹ Lục trong phòng cũng có thểnghe được rõ ràng, "Ngoài mấy cái con nói, còn bởi vì bây giờ lứa cháu của nhà bọn họ đều đang đi học ở trường! Khôngnói thôn Đại Lê ta, ngay cả trên trấn trên, có mấy nhà có thể đồng thời cung cấp cho từng đấy đứa trẻ đi học?""Còn có tiểu cô nương hôm nay cùng theo đến đây nữa, tên là Chu Mãn, con biết y thuật của nàng còn tốt hơn con củacon không? Nàng mới học có ba năm thôi đó!"Cha Lục cả kinh, sao có thể?"Chút y thuật này của nhà họ Lục chúng ta là do cụ của con mất gần 20 năm mới học được, sau đó mới truyền xuống chohậu nhân chúng ta làm kế sinh nhai, nhưng con không học được, đại lang thì học được đó, nhưng hắn thực hành đượcbao nhiêu?"Cha Lục xấu hổ cúi đầu, Lục Quy ngoài phòng cũng cúi thấp đầu."Kết thân với nhà họ Chu, sau này đại lang có chứng bệnh nào không biết có thể tới nhà họ thỉnh giáo, cho dù khôngđược, thì chờ Quan ca nhi lớn hơn một chút cũng được, cũng có thể đến nhà cô cô hắn học, nói đến cùng, y thuật mới làthứ kiếm sống căn bản của nhà chúng ta."Đại phu già nói: "Nghề này là do tổ tiên khó khăn lắm mới học được rồi truyền lại, chúng ta không nói đến chuyện tinhtiến hơn, nhưng ít nhất cũng không thể đánh mất căn bản tổ tiên truyền lại được."Cha lục liên tục gật đầu.Lúc này đại phu già mới bớt giận, nói: "Cho nên bảo vợ con thu lại cái tham vọng kia đi, đừng luôn muốn gả Chi Nươnglên trấn trên, lên huyện."Ông hừ một tiếng, nói: "Mấy cái nhà nàng chọn, nếu mà tốt thật, ta tất nhiên sẽ vui mừng cho Chi Nương đi hưởng phúc,nhưng con xem nàng toàn chọn những nhà nào?"Cha Lục xấu hổ cúi đầu."Con và đại lang đều đã cùng theo ta đi khám bệnh tại nhà rồi, không chỉ có trấn trên, mà trên huyện thành chúng tacũng từng đi rồi, mấy nhà đó có dạng gì con chưa thấy qua, chưa từng nghe qua?" Đại phu già nói: "Cho dù cô nươngđanh đá gả vào đó cũng bị lột mất một tầng da, con gái con tính tình nhu hòa như vậy, gả tới đó để cho người ta tra tấnhả?""Con làm cha, nhưng gì cũng không lo, chỉ mải lo khoảnh đất kia của mình, con cho rằng con không hỏi không nói, làviệc này chẳng liên quan gì đến con hả?" Đại phu già lại thấy tức giận, ông nổi giận đùng đùng nói: "Đừng quên, con làcha nàng! Con không hỏi không nói, đó chính là lỗi sai của con!""Hôm nay có khách ở đây mà nàng còn thái độ được, dáng vẻ này của nàng có chút nào giống người làm chủ gia đình,người đã làm bà không?" Tiếng khóc trong phòng đã dừng lại, nhưng đại phu già vẫn rất tức giận, "Nàng còn chẳng hiểuchuyện được bằng con dâu nàng, nếu lần sau nàng còn ầm ĩ như vậy, thì để cho nàng về nhà mẹ đẻ đi, nhà này cho vợcủa đại lang làm chủ."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz