472
Mãn Bảo nói: "Chúng ta đã theo sát nông trang từ vụ đông đến nay, Bạch trang đầu cũng biết nên xử lý việc ở nông trangthế nào, sao chúng ta còn phải đi quản lý từng chuyện làm gì?"
Có thời gian đó, còn không bằng để bé đọc thêm một chút sách y."
Vậy sao vừa nãy các ngươi còn bảo ta đi tìm chú Ngô."
"Đó không phải là ta vội vàng nghĩ cách cho ngươi sao?" Mãn Bảo hùng hồn nói: "Sau đó bọn ta lại nghĩ, như thế sẽ làmchậm trễ việc học của ngươi.."
"Sẽ không làm chậm trễ việc học của ta đâu."
"Đó là vì ngươi có quá ít bài tập," Bạch Thiện Bảo oán giận nói: "Đến cuối những việc đó còn không phải lại là ta và Mãn Bảo đi giúp ngươi?"
Cậu nghiêng đầu cho Bạch nhị lang xem, "Ngươi xem có phải ta bị rụng tóc rồi không? Chính là vì học tập quá nhiều đó."
Bạch nhị lang nhìn đỉnh đầu đen tuyền của cậu, phẫn nộ nói: "Nói linh tinh, tóc ngươi có ít đi chút nào đâu, hơn nữa bây giờ đã là mùa thua, đến lúc đổi mùa, tóc ta cũng rụng đó biết không?"
Chờ đến khi Trang tiên sinh ngâm trà quay về, ba đứa trẻ đã cãi nhau ầm ĩ.
Ông đứng ở cửa, ho một tiếng thật mạnh.
Trong thư phòng lập tức yên tĩnh lại, Bạch nhị lang lấy tốc độ nhanh như chớp về lại vị trí của mình, mà Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo cũng thấp hèn cúi đầu tiếp tục làm bài tập.
Lúc này Trang tiên sinh mới thong dong trở về vị trí của mình, chắp tay sau lưng đứng phía sau nhìn bài tập của bọn họ.
"Hai ngày nữa là đến trung thu, vi sư nhớ là các con đã mấy tháng không được nghỉ rồi?"
Ba đứa trẻ đồng loạt ngẩng lên, hung hăng gật đầu!
Trang tiên sinh thấy bọn họ như vậy thì buồn cười, vì thế nói: "Được rồi, trung thu lần này sẽ cho các con nghỉ ba ngày, bắt đầu từ ngày mai, chờ hết trung thu thì trở lại học."
Mãn Bảo lập tức nói: "Tiên sinh, ba ngày nghỉ sao mà đủ ạ, đã lâu rồi người chưa về nhà, nên nghỉ ngơi thêm mấy ngày ạ."
Bạch Thiện Bảo: "Đúng vậy, đúng vậy, hơn nữa ăn trung thu xong rất mệt, cũng phải nghỉ ngơi hai ngày mới được ạ."
Bạch nhị lang cũng nói: "Tiên sinh, đã lâu rồi người chưa về, chắc chắn là mấy sư huynh sẽ giận lắm, cho nên vẫn nên ở thêm hai ngày đi ạ."
Trang tiên sinh nghe vậy thì thấy hơi do dự, chủ yếu là ánh mắt của ba đứa trẻ quá sáng, nỗi mong chờ trong mắt kia làm ông cũng không đành lòng từ chối."Được rồi, vậy cho nghỉ bốn ngày, mười bảy này nhất định phải quay về học."
Ba đứa trẻ hoan hô, tỏ vẻ không thành vấn đề.
Chờ đến khi Trang tiên sinh tuyên bố tan học, ba người lập tức ân cần thu dọn hành lý cho Trang tiên sinh, Trang tiên sinh ngứa mắt vô cùng, chờ đến khi bọn họ thu dọn gần xong thì lập tức đuổi người đi, tự mình làm nốt.
Ba người vui sướng cõng rương đựng sách ra ngoài, vừa ra khỏi cửa Mãn Bảo đã nói với Bạch nhị lang: "Bạch nhị, chúng ta đitìm cha ngươi đi, bảo ông ấy trả tiền cho chúng ta."
Bạch nhị lang hung hăng gật đầu, "Ta muốn đi Ích Châu!"
Cho nên có lẽ sẽ cần rất nhiều tiền.
Bạch Thiện Bảo cũng nói: "Ta cũng đi, Mãn Bảo, ngươi có đi không?"Mãn Bảo lắc đầu, "Ta không đi, ta muốn vào huyện thành mua đồ."
"Mua gì? Ích Châu không có sao?"
"Chắc là có, nhưng Ích Châu xa quá, ta không muốn ra tận đấy mua."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz