ZingTruyen.Xyz

NGTPB

469

thuocdietco

Tiểu Tiền thị dạy bé cách chải tóc ở tuổi này, đây là cách đơn giản nhất, sau khi xác nhận bé đã tự biết chải đầu của mình thì mới rời đi.

Nàng vừa đi, Đại Nha Nhị Nha và Tam Nha lập tức cùng nhau chạy vào, các bé vây quanh cô nhỏ ngắm gương đồng, kinh ngạc hô lên.

Mãn Bảo thấy mắt các bé tràn đầy hâm mộ, liền hỏi, "Các con cũng muốn sao?"

Đại Nha gật đầu, "Có điều mẹ con nói, chúng con không đi học, cũng không phải ra ngoài gặp khách, nên có thể tạm thời dùng của mẹ, chờ bao giờ chúng con thành thân thì sẽ mua cho chúng con."

Nhị Nha và Tam Nha cũng đồng loạt gật đầu, hiển nhiên mẹ các bé cũng nói như thế.

Mãn Bảo lại ghi tạc trong lòng.

Cha đã sắp mua quà cho mẹ rồi, đại tẩu cũng đã mua quà cho bé, vậy bé cũng phải mua quà cho mọi người thôi.

Bởi vì cảm giác nhận quà thật sự rất vui.

Đáng tiếc, dù Mãn Bảo có muôn vàn ý tưởng cũng không có tác dụng, bởi vì gần đây Trang tiên sinh không có ý định cho bọn họ nghỉ.

Sau khi trải qua cơn kích động ban đầu, Trang tiên sinh bắt đầu quá trình tăng mức độ học cho bọn – tiếp tục tăng thêm– đụng vào điểm mấu chốt – giảm bớt – tiếp tục giảm bớt – tiếp tục tăng thêm.

Sau đó dường như Trang tiên sinh đã tìm được một điểm cân bằng, gần đây bọn họ đi học, tri thức học được nhiều hơn trước kia nhiều, nhưng lại không đến mức khó khăn như thời gian trước.

Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo đều lấy tốc độ cực nhanh để thích ứng, ngay đến Bạch nhị lang cũng đã thích ứng được tiến độ dạy học hiện tại của Trang tiên sinh.

Tuy rằng có vẻ như bài tập hằng ngày giảm bớt so với thời gian trước, nhưng Trang tiên sinh vẫn không cho bọn họ nghỉ.

Theo cách nói của ông, chờ thêm một khoảng thời gian nữa là đến thu hoạch vụ hè vụ thu rồi, ai biết sẽ có chuyện gì làm gián đoạn chương trình học của bọn họ không?

Cho nên ông thừa dịp chưa có việc gì thì dạy nhiều một chút.

Vì vậy Mãn Bảo không thể vào thành mua quà được, bé chỉ có thể nhìn cha bé lén lên huyện thành mua cái vòng tay bạc về.

Vì sao bé biết cha bé đã mua về? Bởi vì Chu lão đầu trả lại tiền thừa cho bé, ông cực kỳ thật thà, mượn bé 5 lượng, sau đó trả bé 2 lượng và 78 văn tiền.

Chu lão đầu không học giỏi toán, nhưng ông đã tìm Đại Đầu giúp ông tính qua trước, biết còn nợ Mãn Bảo bao nhiêu tiền,"

Ta đã bán hơn nửa số cây thuốc lá rồi, bán được 680 văn, hơn nữa cộng với vốn riêng của ta và số tiền còn thừa, ta đưa con hết, nên giờ ta còn nợ con.."

"2 lượng 922 văn."

Chu lão đầu chớp mắt, hình như con số này không giống Đại Đầu tính lắm, ít hơn một chút thì phải.

"Cha, chúng ta là người một nhà, cha trả con bằng tiền đồng cũng được, con tính cho cha một lượng bằng một điếu tiền."

Chu lão đầu vui mừng, "Thật hả?"

"Thật ạ, cha có thể cho con xem thử vòng tay bạc không ạ?"

"Cái này không được, chờ bao giờ cha tặng cho mẹ con thì con xem." Chu lão đầu nói: "Mẹ con còn chưa được xem, sao con có thể xem trước chứ?"

Mãn Bảo thấy hơi tiếc nuối, bé còn định tham khảo một chút đấy, vậy xem ra chỉ có thể chờ cha tặng rồi xem sau.

Kết quả một lần chờ này kéo dài bảy tám ngày, ngay tại lúc hai mắt Mãn Bảo sắp trừng ra ngoài, vào một đêm trăng thanh gió thổi man mác, cuối cùng Chu lão đầu cũng đeo vòng bạc lên tay vợ mình. 

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz