chương2
5
Cái bàn cạnh thùng rác đã bị dời đi
Lớp học vẫn đông đúc, thậm chí không nhìn ra là thiếu đi một học sinh
Khi một người đã mất, tựa như giọt nước hòa vào trong nước
Mọi thứ dần dần trở lại bình lặng
Nanon từ sống trong miệng của bọn họ, trở thành sống trong ký ức của tôi
Những ngày tốt đẹp của cậu ấy không dài, ngày lành của tôi cũng không kéo dài bao lâu
Lên lớp 9, học hành căng thẳng, cô chủ nhiệm xin trường cho tôi một chỗ ở miễn phí
Tôi mới chuyển đến ngày thứ hai. Buổi tối trong giờ tự học, cô Ciize đang giảng bài toán trên bục thì ba tôi xông vào, người nồng nặc mùi rượu
"Con khốn June Wanwimol đâu rồi?"
Xem ra ông ta lại thua nên tâm trạng bực bội, muốn tìm tôi trút giận. Tôi siết chặt bút trong tay
Cô Ciize buông bài kiểm tra xuống, sau khi kinh ngạc thì bình tĩnh lại. "Vị phụ huynh này, làm phiền ông ra ngoài, bây giờ đang là giờ học."
Giọng điệu nghiêm túc không biết đã chọc trúng chỗ đau nào của gã đàn ông kia. Ông ta vung tay lên, ném hết đồ đạc trên bục giảng xuống đất, ngón tay gần như chọc vào trán cô
"Dám bảo ông đây đi ra ngoài? Mày là cái thá gì? Tưởng mình là ai hả."
Ông ta vung tay lên
Cô Ciize cho dù nghiêm nghị đến đâu thì cũng chỉ mới hơn 20, gặp kẻ vô lại thế này làm sao không sợ. Ngực cô phập phồng dữ dội, đầu ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến trắng bệch
Đây là cô giáo tôi thích nhất, kính trọng nhất
Cô sẽ lấy danh nghĩa động viên mà âm thầm đưa văn phòng phẩm cho tôi
Cô sẽ tranh luận với trưởng khối để giành cho tôi một phần trợ cấp cho học sinh nghèo
Cô nhìn thấy buổi trưa tôi chỉ ăn cải trắng, sẽ lặng lẽ gắp đùi gà trong mâm mình đưa cho tôi
Cô sẽ quan tâm đến tôi trong mọi việc ở lớp, sợ tôi sẽ bị đối xử bất công
Nhưng mà bây giờ, cô lại vì tôi mà chịu uất ức
Trong nháy mắt, không biết dũng khí từ đâu đến, tôi xông lên như điên. Vừa kéo cô giáo ra, chắn trước mặt cô, vừa thét to bảo ba tôi cút đi, tôi mắng ông ta là đồ súc sinh
Một cái tát vang dội đập vào mặt tôi. Lực mạnh đến mức nửa mặt tôi gần như tê dại, khóe miệng chảy máu. Tai ù đi hết lượt này đến lượt khác
Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu tôi:
[Cũng may, may mà chặn kịp]
[Tiếc là bó hoa giấy tôi làm còn cất trong ngăn kéo, chưa kịp tặng cô.]
Hôm nay là Ngày nhà giáo. Nhưng tôi nghĩ mình không xứng là học trò của cô
Gã súc sinh bị mấy người bảo vệ đến đưa đi
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn những ánh mắt từ bốn phía đổ dồn về đây. Bọn họ không làm gì cả, nhưng tôi cảm giác mình như bị lột trần ra
Cái tát này đánh nát uy nghiêm của cô giáo, cũng đánh nát lòng tự trọng của tôi, chiếc ô bảo vệ cuối cùng của tôi cũng bị xé toạc ra rơi xuống
Hiệu trưởng tìm cô chủ nhiệm, nói việc tôi sống trong trường sẽ ảnh hưởng đến an toàn của những bạn học khác, đề nghị tôi nên tiếp tục học ngoại trú
Cô còn muốn lên tiếng bênh vực tôi, tôi lại không còn mặt mũi nào nhận sự cố gắng của cô. Tôi đồng ý dọn đi trong đêm
Lúc này lại thấy may vì đồ đạc của tôi quá ít ỏi, không cần cô giúp, tự mình tôi có thể dọn đi
Nhìn ra màn đêm đen kịt, tôi biết từ ngày mai, ngày lành của tôi đã kết thúc
Thủ phạm gây ra bạo lực không hề e dè nơi nào, từ nay càng không kiêng nể gì. Mà tôi sau khi về nhà sẽ đối mặt với trái đắng của lần đầu tiên phản kháng
Tôi đeo hành lý đứng ở ngã tư, nhớ về quá khứ, tưởng tượng tương lai, quá khứ và tương lai đan xen nhau trong cơn gió lạnh đầu thu
Trong ngơ ngẩn, tôi như rơi vào ảo giác
Cả đời này, con đường tôi đi sẽ là con đường lầy lội khó khăn
Nhưng mà cuộc sống vẫn đang tiếp diễn
Vì thế, trên dòng sông khốn khổ này, tôi lại vung mái chèo gãy của mình tiếp tục lên đường
6.
Cách đối phó với bạo lực trực tiếp nhất chính là lấy bạo lực kiềm chế bạo lực
Gậy ông đập lưng ông
Tôi quấn mình trong chiếc chăn đơn, hứng gió lạnh đầu cầu suốt một đêm. Sắc trời dần sáng, trong đầu tôi hiện lên một đôi mắt. Đen như sơn, lạnh lùng, sắc bén
Nửa năm trước, thị trấn nhỏ này có người từ ngoài chuyển đến. Họ mở một tiệm xăm ở nơi sâu nhất của hẻm Bình An
Nghe nói là hai mẹ con, một là tên côn đồ liều mạng, một là bà điên
Ba tôi là kẻ luôn bắt nạt kẻ yếu. Có lần ông ta uống say nổi điên, nói người phụ nữ điên trong hẻm nhỏ đó là đồ dâm đãng, ai cũng qua cửa được
Lời này truyền tới tai tên côn đồ kia. Tối hôm đó, người cha cao to của tôi bị kéo về nhà như một con lợn chết. Toàn thân bầm dập, mặt mũi sưng vù, miệng đầy máu, hai chiếc răng cửa bị gãy
Người đàn ông cao lớn, đứng ngược sáng không thể nhìn rõ mặt. Người đó thản nhiên ném ba tôi vào sân, bước tới dùng chân đè nghiến những đầu ngón tay ông ta, giọng âm trầm
"Lão già khốn nạn, sau này tôi còn nghe ông dám há miệng nói những lời bẩn thỉu về mẹ tôi thì ông không cần dùng đến lưỡi nữa."
Ba tôi gật đầu lia lịa, không dám phát ra một tiếng
Tôi nấp sau cánh cửa nhìn xuyên qua khe hở. Bỗng nhiên đôi mắt sâu thẳm sắc bén đó nhìn thẳng vào tôi, một tiếng cười khẽ trầm thấp từ sâu cổ họng người đó bật ra không rõ ý nghĩa
Đến khi tôi định thần lại thì người đó đã đi rồi, lưng tôi toát mồ hôi lạnh
Họa không bằng người nhà, lưu manh vẫn còn nói đạo nghĩa
Buổi tối tôi giả vờ ngủ say, nghe ba tôi ở sát vách khóc lóc chửi bới cả đêm, lòng thầm cảm thấy sung sướng
Gã côn đồ đó ra tay tàn nhẫn. Ba tôi ba ngày không ra khỏi giường nổi, ngay cả đánh tôi cũng không còn sức
Sau này tôi sợ gây họa nên luôn cố ý tránh khỏi con hẻm đó. Chưa từng có tiếp xúc với người đó
Có thể trị ba tôi, ngoài người đó ra tôi không thể nghĩ ra ai khác
Vì vậy, sáng sớm hừng đông, lần đầu tiên tôi bước vào con hẻm nhỏ này
Rêu xanh mềm nằm dọc theo hai bên con đường nhỏ lát đá. Cuối đường là một ngôi nhà nhỏ hai tầng, bức tường cũ loang lổ đã được sửa chữa, quét sơn trắng sạch sẽ. Trước nhà là một cây hoa quế đang tỏa hương, không khí thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ
Tôi hít sâu vào một hơi, đẩy cửa bước vào
Đập vào mắt là phòng khách, trên tường treo rất nhiều tranh. Dáng người cao lớn quay lưng ra cửa, bộ đồ bảo hộ trắng, một tay đang kẹp thuốc lá, tay kia đang sắp xếp lại dụng cụ trên bàn
Nghe tiếng động, người đó búng tàn thuốc, tiếp tục động tác trên tay, giọng lạnh nhạt: "Chưa đến giờ, không làm."
Tôi biết, tấm biển trên cửa ghi 15:00 - 24:00
Nhưng tôi muốn nói, tôi không phải đến xăm mình. Lúc này mới phát hiện mở miệng ra rất khó khăn, vết thương tối qua chưa xử lý nên khóe miệng dính lại với nhau
"Buổi chiều lại..." Người đó quay đầu lại
Điếu thuốc trong tay hơi run lên. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào tôi, một lúc sau mắng nhỏ, "Đệt."
Tôi còn chưa kịp hỏi là tại sao
"View à, ăn cơm chiên trứng không con...úi, mẹ đi đây, mẹ còn nghĩ sao nay dậy sớm vậy, gặp quỷ rồi gặp quỷ rồi."
Người phụ nữ mới ló đầu ra đã vội vàng cầm sạn quay nhanh về bếp, nhanh đến mức chỉ thấy được một góc áo
"..."
Vừa hiểu ra thì một chiếc gương nhỏ được chìa đến trước mặt. Người nọ chống má, dập tắt thuốc, có vẻ không muốn nhiều lời
Tôi nhận lấy. Trong gương là một thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, đầu tóc rối bù. Dưới mắt quầng thâm đen, mắt lại to, nửa bên mặt sưng vù, khóe miệng còn vệt máu khô. Đồng phục học sinh trên người đỏ trắng xen lẫn
Lại còn xuất hiện vào sáng sớm tinh mơ
Bất kể thế nào thì cũng thấy khá kinh khủng. Ban nãy tôi không bị đánh xem như tôi may mắn
Tôi xấu hổ xoa xoa khóe miệng
Người nọ vươn tay nhặt chiếc áo da trên sô pha, khoác lên người. "Chiều em cũng đừng đến, tôi không xăm cho trẻ vị thành niên. Đặc biệt là những đứa trẻ nổi loạn bỏ nhà trốn đi."
Tôi lắc đầu, lấy trong túi ra tờ 10 tệ nhàu nát, từ từ đặt nó lên bàn
"Nghe nói chị thu phí bảo kê, vậy chị... có thể bảo vệ em không?"
Chị thờ ơ liếc nhìn tôi. "Em thấy tôi giống xã hội đen à?"
Tôi đánh liều nhìn kỹ chị ta hơn. Trẻ đến bất ngờ. Mặt mày lạnh lùng, hàng mi dài dày. Rất đẹp, cũng rất dữ tợn
Đặc biệt là gương mặt không biểu cảm
Không chỉ giống xã hội đen mà còn giống lão đại xã hội đen
Trong lòng nghĩ vậy, ngoài miệng vô thức nói ra thành lời
"..."
Chị lắc lắc cổ, cười thành tiếng. "To gan đấy, con cái nhà ai đây?"
"Dạ, nhà ở phía tây kia ạ."
Anh nghĩ ngợi. "Joong Wanwimol là cha em?"
"Cũng có thể không phải."
"..."
Có vẻ như cúi đầu nói chuyện với tôi mỏi cổ, chị quay người ngồi lên sô pha. "Không phải đêm đó em cũng thấy sao? Tôi đánh cha em." chị cầm ly nước trên bàn
"Vậy chị muốn đánh em ạ?" Tôi hỏi
"Em thiếu đòn à?" chị hỏi lại
Tôi lắc đầu dứt khoát. Ba tôi thiếu, tôi thì không
Chị nhướng mắt. "Vậy là được."
Ý chị là sẽ không đụng tới tôi. Không biết sao nhưng tôi tin lời chị nói
Thấy chủ đề đi xa, tôi lại đẩy 10 tệ trên bàn về phía trước
Có lẽ do tôi quá dửng dưng với việc cha mình bị đánh, hoặc là tôi lại kiên trì cầu cứu người từng đánh cha mình. chị kinh ngạc, "Không hận tôi?"
"Hận. Hận chị sao không đánh chết ông ta." Tôi nói không cần nghĩ ngợi
Người đối diện đột nhiên bị sặc, ho khù khụ. chị siết cái ly. "Em muốn tôi bảo vệ em thế nào?"
"Đánh chết ba em." Một nửa tức giận, một nửa thật
Anh ngừng uống nước, đặt ly lên bàn. "Người không bao lớn mà lại ngang ngược vậy."
Tôi không biết thế nào, đành lấy lùi mà tiến. "Vậy đánh ông ta tàn phế cũng được."
Anh xoa xoa giữa hai chân mày, tức giận: "Việc này không nhận được."
Vốn dĩ không ôm bao nhiêu hy vọng, nhưng khi nghe đáp án từ chối vẫn thất vọng. Tim tôi chùng xuống, khó thở, đầu choáng váng, tầm mắt dần mơ hồ
Giây sau, tôi ngã về phía trước
Dường như rơi vào một vòng ôm vội vã
Người phụ nữ giận quá hóa cười. "Chết tiệt, sáng sớm đã gặp ăn vạ."
7.
Mơ mơ màng màng. Dường như ngủ rất lâu
Xung quanh có mùi thuốc sát trùng. Khóe môi mát lạnh, hình như không còn sưng lên
Tay phải có lòng bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy, có vài phần thương xót
Bên tai là tiếng chuyện trò khe khẽ của hai người phụ nữ
"Con nhóc chết tiệt, con bé ngất xỉu có hơn một nửa là do bị con dọa." Giọng trách móc
"Con còn oan hơn Thị Kính nữa đó."
"Oan gì mà oan hả? Bác sĩ mới nói đó, sốt cao, cảm xúc kích động, suy dinh dưỡng lâu ngày, hạ đường huyết, con dám nói hai cái trước không liên quan tới con hả? Người sốt nóng đến muốn chín, con còn ở đó nói đông nói tây." Giọng người phụ nữ đang nhẹ nhàng bỗng cao lên một quãng tám
Hơi thở quen thuộc lại đến gần, bàn tay phải tôi lại được giữ chặt trong cảm giác ấm áp
"Con không biết lúc mẹ thay áo bệnh nhân cho con bé, người gầy nhom, toàn thân đầy những vết bầm xanh xanh tím tím, không một khoảng thịt da nào lành lặn." Tiếng nói bên tai ngừng lại, nghẹn ngào, "Con bé nhỏ vầy đã chịu khổ bao lâu rồi."
Giọng nói khác mang theo vẻ sắc bén. "Mẹ nó, Joong Wanwimol đúng là lão súc sinh, con gái ruột mà xuống tay tàn nhẫn như vậy. Biết trước thế này hôm đó nên đánh c/h/ế/t lão."
"View Benyapa! Con không yên ổn được hả?"
Tựa như chạm vào vùng cấm của cả hai, hai người im lặng đối đầu. Trong nhất thời, phòng bệnh quá sức yên tĩnh. Nước thuốc lạnh lẽo truyền dần theo kim qua mu bàn tay phải, dần dần đi vào cơ thể
Hóa ra chị tên View Benyapa, cái tên rất hay, ba mẹ chị chắc hẳn rất yêu chị
Ngày tôi sinh, mẹ nói ba đặt tên cho tôi, ông ta không kiên nhẫn, tiện miệng nói một cái tên, June Wanwimol. Thế là mẹ tôi đồng ý
Tiếng nói bên tai dần mơ hồ. Dưới tác dụng của thuốc, tôi lại ngủ thiếp đi
Khi thức dậy lần nữa đã là buổi chiều
"Người nhà ấn ở đây một lúc, đừng để chảy máu." Chai dịch truyền cuối cùng đã hết. Y tá rút kim xong, dặn người đàn ông đứng bên cạnh
View kéo cái ghế đẩu ngồi xuống, ngón tay thô ráp ấn lên lớp băng dính trên mu bàn tay tôi
Lực không mạnh không nhẹ
Tôi giơ tay ra rồi rụt lại, muốn nói tự mình làm. Vừa mở miệng, cổ họng khô khốc đắng nghét, giọng khàn như vịt kêu
Chị đè tay tôi lại, lấy chiếc ly giấy trên bàn cạnh giường đưa tôi. "Em nghỉ ngơi đi, giọng như bị pháo nổ."
"..."
Không thể phản bác. Tôi dùng tay trái nhận lấy. Nhấp một hớp, nước vừa ấm, ngòn ngọt, là nước đường
Tôi chớp chớp mắt, ngậm nước đường trong miệng một lúc rồi mới nuốt xuống
Trong phòng chỉ có tôi và chị ấy, không biết phải nói gì. Tôi đành cúi đầu nhấp hết ngụm nước này đến ngụm khác
Lát sau, thấy thời gian tương đối, chị thả tay ra. "Lát nữa đưa em đi chụp phim kiểm tra tai."
Tôi nhìn lên, lắc đầu theo bản năng
Không cần
Số tiền tiết kiệm trong con heo đất kia cố gắng lắm mới có thể trả nổi chi phí truyền dịch. Còn kiểm tra kia, quá đắt, tôi không trả nổi
Giọng nói tôi lào khào nói cả buổi, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không hiểu
Lúc này tôi nhớ ra, dùng tay diễn tả bằng ngôn ngữ ký hiệu và ngôn ngữ môi của người câm điếc, sợ chị không hiểu
Kết quả là chị nghĩ thật lâu, nhíu mày: "Không phải chứ, em diễn kịch câm à? Ơ ơ a a, không hiểu."
Tôi sốt ruột. Giơ ngón trỏ và ngón cái xoa xoa vào nhau, chỉ chỉ bản thân, xua xua tay, lại chỉ về chị
Vầy là rõ ràng rồi chứ, tôi nói tôi không có tiền trả chị. Thấy chị có vẻ bừng tỉnh, tôi thở phào nhẹ nhõm
Chị: "Em nói muốn tặng mình cho tôi? Sau đó không muốn cho nữa?"
Tôi nghẹn, luồng hơi giữ trong ngực không thể thở ra hay nuốt xuống
Lý giải này hơi quá đáng
"Được rồi được rồi, con đừng trêu con bé nữa."
Cửa mở ra, giọng phụ nữ quen thuộc bước vào
Là mẹ View
Sáng nay vội vàng không kịp nhìn, giờ đã có thể thấy rõ ràng. Gương mặt hai người rất giống nhau nhưng nét của bà dịu dàng, mềm mại, không như View, hung dữ
Bà giận dỗi đẩy View ra khỏi ghế
Trêu tôi?
Tôi nhân cơ hội lén nhìn chị xác nhận
Chị ngoảnh mặt đi, sờ sờ mũi
Thật là...
Dì Piploy đặt hộp trên tay xuống bàn mở ra. Mùi cháo thơm tỏa khắp phòng
Dì sờ trán tôi, cười nói: "Nào, mới hạ sốt nên ăn thanh đạm chút, khỏe lại thì mình ăn thịt cá."
Tôi nhìn nồi cháo trắng mềm thơm trước mặt, vừa nuốt nước miếng vừa lắc đầu xin lỗi. Tôi không có gì để đền đáp họ. Những thứ tôi sở hữu quá ít ỏi
"Cả ngày không ăn sao mà được? Ngoan nào."
Tôi cúi đầu, mân mê tay không nói
Bà thở dài. Quay đầu đập tay vào lưng View. Tiếng vang lớn đến tôi kinh ngạc
"Đều tại con đó, con bé chắc chắn là bị con dọa rồi."
"..."
View không nói nên lời. "Phải phải phải, tại con tại con. Mẹ con muốn đội nồi gì cũng được, có thể dùng xào rau nữa." (Đội nồi: Kiểu như chụp mũ, đổ oan, đổ thừa.)
"Con bé không ăn cháo, con làm sao thì làm."
Dì Piploy bĩu môi ra hiệu cho tôi. "June, dì đánh nó."
View tặc lưỡi. Bưng chén lên, lấy muỗng khuấy khuấy, cúi người xuống gần. Trong ánh mắt sắc bén có vài ý năn nỉ
"Bà cô nhỏ à, chúng ta không thù không oán mà em hại tôi bị đánh hai lần, em cảm thấy vừa ý chưa?"
"..."
Tôi không kiềm được bật cười thành tiếng. Nhận chén ăn từng muỗng một
"Ăn từ từ thôi, không gấp."
Chắc vì cháo quá nóng, nóng đến mức mắt tôi nóng ran. Nước mắt trượt dài từ má xuống miệng, mặn chát, tôi cố kìm lại mà không được
Sao tôi không hiểu lòng họ. Hàng xóm nhà tôi dỗ đứa bé 4 tuổi ăn cơm cũng vậy
Nhưng tôi đã không còn là một đứa trẻ. Mà cho dù khi còn là đứa bé, mẹ cũng không dỗ dành tôi ăn cơm như thế
Ba tôi ghét con gái, không cho tôi ngồi ăn cơm cùng bàn, vì vậy trước giờ luôn là tôi lấy một ít thức ăn, ăn một mình trong góc
Nếu gắp hai miếng thịt, đũa của ông ta sẽ đánh vào tay tôi, nói tôi tham ăn, ích kỷ
Nếu bới cơm đầy bát, bàn tay ông ta sẽ đập lên mặt tôi, nói tôi ham ăn biếng làm
Mỗi lần ăn cơm tôi đều ăn ngấu nghiến, sợ ăn chậm thì giây tiếp theo bát sẽ bị ba tôi ném rớt không còn mà ăn
Trước kia mẹ còn từng khen tôi với hàng xóm rằng từ bé tôi đã không khiến người khác lo lắng về việc ăn uống, ăn như con heo con vậy
Bà ấy, trước giờ chỉ nhìn thấy những việc bà muốn thấy
Nước mắt như sợi dây chuỗi bị đứt, rơi ào ạt xuống. Sợ bị hai người phát hiện, tôi cúi đầu, gần như chôn đầu vào bát cháo
Trước kia tôi thật sự không thích khóc
View nắm một túi khăn giấy nhưng lại không dám đưa. Chị nuốt nước bọt, giọng căng thẳng
"Mẹ, lần này hình như là vì cháo mẹ nấu không ngon."
8.
Tôi ăn xong bát cháo, rốt cuộc nước mắt cũng ngừng rơi
"Ngon không June?" Ánh mắt dì Piploy vừa mong chờ vừa thấp thỏm
Tôi nở nụ cười thật tươi, gật đầu thật mạnh
Bà thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại đấm cho View một đấm nặng nề. "Con nhóc chết tiệt, đồ ăn bà đây nấu có khi nào lụt nghề đâu chứ."
View che tay lại, mắt u oán
Tôi không kìm được cong cong khóe môi, nhận ra vậy không ổn lắm nên lại nhanh chóng đè xuống
Tầm mắt người thanh niên không rõ ý nghĩa đảo qua
Dì Piploy vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước. Quay lại mang theo chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau mặt tôi, đắp lên mắt. "Khóc thế này sao vẫn là cô mèo mướp xinh xắn nhỉ?"
Tôi mím môi, vành tai đỏ bừng
Bà nói: "Lát nữa chúng ta đi làm kiểm tra một chút, bác sĩ nói tai con hơi nhiễm trùng, đi chụp X-quang thôi, không đau đâu. Còn phần viện phí thì do con nhóc kia hại con nằm viện, nó nhiều tiền lắm, nó có thể không móc ra sao? Nó là người lớn, làm sai mà còn không nhận trách nhiệm thì dì xấu hổ giùm nó."
View đang dọn dẹp chén bát, không ngẩng đầu lên; "Phải phải phải."
Chụp X-quang rất nhanh. Bác sĩ nhìn tấm phim xám, giọng nặng nề
"Tai phải cô bé trước kia bị thương, kéo dài quá lâu, vết thủng màng nhĩ không được chữa trị kịp thời. Hiện tại lại bị lực nặng tác động nhiều lần nên vết thương càng nặng. Tình hình phức tạp, chỉ có thể nói tạm thời cho uống thuốc để giảm viêm nhiễm."
"Phẫu thuật có thể chữa khỏi không?" Dì Piploy cau mày
"Xác suất phẫu thuật thành công rất thấp, không khuyến khích thực hiện."
Tựa hồ không ai đoán trước kết quả thế này. Từ bệnh viện ra, mọi người đều im lặng suốt quãng đường về
Nhưng tôi không muốn họ buồn vì tôi. Thính giác tai phải của tôi giảm dần là việc tôi biết từ rất lâu
Năm 5 tuổi, một cái tát của ba khiến tôi thủng màng nhĩ. Mẹ muốn đưa tôi đi bệnh viện, nửa đường bị ba tôi cướp hết tiền
Mẹ yếu đuối chỉ biết ôm tôi khóc, sau đó cho tôi uống hai viên thuốc giảm đau
Thời gian đầu tai tôi đau đến nỗi cả đêm không ngủ được. Bên trong tai sưng sưng, nóng lên
Tôi ôm mẹ nói tôi khó chịu, bà vỗ về lưng tôi, bảo tôi nhanh nhắm mắt lại ngủ, ngủ rồi sẽ không sao
Tôi thử, nhưng vô ích, cơn đau như tăng lên gấp bội. Tôi nói, mẹ ơi con vẫn còn đau quá
Ánh mắt bà không có thương xót, ngược lại mang phần nghi ngờ lẫn mất kiên nhẫn. Bà nói, mẹ kiếm tiền vất vả, con có thể đừng õng ẹo không hiểu chuyện thế không
Nhưng tôi thật sự không nói dối, thật sự rất đau rất đau
Nhưng không ai để ý đến tôi
Vì thế tôi chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, nhẫn nhịn cắn đến chảy máu ngón tay, nhẫn nhịn cắn đến hổ khẩu xanh tím
Phương pháp này có ích, sau đó thật sự không còn đau
Bởi vì nỗi đau đã thành quen
Hết đêm dài đau đớn này qua đến đêm khác, hết lần này đến lần khác nhắc nhở tôi, tôi là một đứa trẻ không ai quan tâm
Nhưng sự đau lòng đến muộn này có thể nhìn thấy trên người họ. Nhận định này khiến ngực tôi thắt lại gần như không thở nổi
Tôi hít sâu vài hơi, cố kìm cảm xúc xuống. Mặt mang ý cười, giọng vẫn khàn khàn. "Thật ra không khác gì người bình thường đâu ạ. Hơn nữa, thính giác còn một nửa thực sự rất ngầu!"
Dì Piploy quay đi, khóe mắt ẩm ướt
View rút tay trong túi ra, che tai tôi lại, giọng thấp đến gần như không nghe thấy. "Ừ, đúng thật rất ngầu."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz