ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
51.
Tắm xối xong, trực tiếp nằm úp sấp trên giường. Giường khách sạn rất mềm, Nghiêm Sơn Hoàng vùi bên trong không muốn động.
Nhưng mắt Nghiêm Sơn Hoàng vẫn lặng lẽ di chuyển theo An Khánh Huy.
Đây là lần đầu tiên Nghiêm Sơn Hoàng thấy An Khánh Huy mặc âu phục nghiêm chỉnh, cảm thấy An Khánh Huy diện mạo này, đẹp không biết nên hình dung cụ thể thế nào. Ngay cả cổ áo tản ra, cũng lộ ra mấy phần khí chất yuppie (*).
-------
((*) yuppie là một từ được hợp lại từ các từ young, urban, professional (trẻ tuổi, đô thị, chuyên nghiệp), từ này để chỉ những người trẻ tuổi không phải xuất thân từ quý tộc, dựa vào tài năng của bản thân để vươn lên và trở nên giàu có ở thành phố)
-------
Nghiêm Sơn Hoàng không do dự vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình.
"Nào, bọn mình nằm xếp hàng."
An Khánh Huy xoay người lại nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng cho ra lý do.
"Tớ muốn nhìn gần mặt cậu chút."
Nói xong, mới phát hiện lý do này của mình thật sự không ra sao. Nghiêm Sơn Hoàng đang suy nghĩ, nên đổi lại lý do mới được, liền phát hiện An Khánh Huy đã kề sát cậu nằm xuống.
Dựa quá gần, Nghiêm Sơn Hoàng có chút không được tự nhiên, cậu tận lực đặt lực chú ý vào trên mặt An Khánh Huy, nhìn một cái không đủ, nhìn thêm mấy lần.
An Khánh Huy mặc Nghiêm Sơn Hoàng nhìn, hỏi.
"Buổi tối ngủ cùng tớ?"
Nghiêm Sơn Hoàng đương nhiên.
"Đương nhiên ngủ cùng cậu, nếu không ngủ không ngon."
An Khánh Huy nghe xong, nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, bỗng nhiên nghiêng người qua, lại ôm Nghiêm Sơn Hoàng vào trong lòng.
Có một người, cần An Khánh Huy, lệ thuộc vào anh, không thể rời bỏ anh.
Rời khỏi An Khánh Huy, thậm chí ngủ không ngon.
Nghĩ tới đây, khóe môi An Khánh Huy hiện lên nụ cười yếu ớt, trong mắt lại toàn là cố chấp không xua tan đi được.
Nghiêm Sơn Hoàng bị ôm có chút mông lung.
Nghiêm Sơn Hoàng một bên ở trong lòng nghi ngờ, sao An Khánh Huy đột nhiên thích làm nũng như vậy, một bên ôm lại An Khánh Huy. Nhân tiện yên lặng não bổ, An Khánh Huy có phải về tham gia tiệc mừng thọ, lại chịu tủi thân, bị bà mẹ kế kỳ cục kia bắt nạt hay không.
Mình bay tới quả nhiên là đúng, nếu không một mình An Khánh Huy cũng quá đáng thương. Tham gia tiệc mừng thọ xong, cũng không thể về nhà ở, chỉ có thể cô đơn ở khách sạn, xa xa nhìn neon ngoài cửa sổ, không biết bóng đèn nào mới là của nhà mình.
Nghiêm Sơn Hoàng não bổ ra một vở kịch khiến người rơi lệ, lúc lại nhìn An Khánh Huy, trong mắt chất đầy tiếc nuối.
Nghiêm Sơn Hoàng lại cầm cổ tay An Khánh Huy, quan sát mu bàn tay.
"Chỗ nào muốn liếm?"
Hỏi ra những lời này, Nghiêm Sơn Hoàng hoàn toàn không có cảm giác có gì không đúng.
Nghiêm Sơn Hoàng từng đè An Khánh Huy ở trên giường phòng y tế, liếm vết thương khóe môi đối phương. Cũng ở trong vườn thực vật hằng ôn, lần đầu tiên cắn vai An Khánh Huy.
Máu của An Khánh Huy ở trong thân thể mình.
Bọn họ có thân mật đặc biệt.
Chỗ sâu đáy mắt An Khánh Huy, tràn ra mấy phần thần thái kỳ dị. An Khánh Huy chỉ chỉ vị trí.
"Chỗ này, chỗ này bị bà ta chạm qua, tớ rửa rất lâu, nhưng vẫn bẩn."
"Bà ta? Ai thế?"
"Phương Vy Vân."
"À, chính là bà mẹ kế kỳ cục kia của cậu?"
Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy cái tên này nghe rất quen tai.
"Ừ."
Trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng hiểu rõ, hai tay nâng tay An Khánh Huy, cúi đầu, ở trên mu bàn tay liếm ra vòng vệt ướt, xong rồi còn thổi thổi, trấn an nói.
"Được rồi, trừ độc thành công, không bẩn nữa."
An Khánh Huy nhìn nụ cười phát sáng lấp lánh trong mắt Nghiêm Sơn Hoàng, đường cong căng chặt khóe môi đột nhiên thả lỏng.
*******
Hôm sau, Nghiêm Sơn Hoàng ngủ nướng. Lúc tỉnh, rèm cửa sổ kéo chặt chẽ, ánh sáng không xuyên vào được, trong phòng mờ mờ.
Nghiêng đầu, Nghiêm Sơn Hoàng thấy trên sofa, An Khánh Huy tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm bút chì, trên chân dài gấp lên kê sách và giấy nháp, đoán An Khánh Huy nhất định đang dùng phần mềm làm đề.
Xoa xoa mắt, Nghiêm Sơn Hoàng cố ý làm ra động tĩnh.
Quả nhiên, An Khánh Huy để điện thoại và giấy bút xuống, đứng bên giường.
"Tỉnh rồi?"
Một giấc ngủ tới toàn thân mềm nhũn, Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác ngón tay út mình cũng không nâng nổi, rầm rì đáp một tiếng, mặt cọ cọ mặt gối.
An Khánh Huy kéo người ngồi dậy, mặc áo sweater trắng lên giúp Nghiêm Sơn Hoàng.
Mặc quần áo tử tế, thấy An Khánh Huy thu tay lại, Nghiêm Sơn Hoàng kéo áo người ta, nói chuyện cũng mềm không còn khí lực.
"Quần, quần cũng phải mặc."
An Khánh Huy từ một bên cầm quần jean qua, cầm cổ chân gầy mảnh của Nghiêm Sơn Hoàng, xỏ vào trong ống quần.
Da Nghiêm Sơn Hoàng trắng, rất mịn, chân không dài bằng An Khánh Huy, nhưng đường cong xinh đẹp, thẳng tắp cân đối.
Giật giật ngón chân, Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên nhớ tới.
"Trước đây Triệu Vũ Phàm nói với tớ, nữ sinh nào nào đấy mặc váy ngắn đồng phục và tất chân, chân lộ ra quả thực là chân chơi năm (*). Còn có người ngầm xếp hạng chân nữ sinh, tớ đã xem, nhưng ánh mắt bọn họ cũng quá kém."
-------
((*) chân chơi năm: ý là chân này tôi có thể chơi một năm, dùng để khen chân đẹp. Câu này xuất xứ từ một lời thoại trong phim Hong Kong "Nhìn 2 chân cũng đủ để chơi cả đêm")
-------
An Khánh Huy an tĩnh nghe Nghiêm Sơn Hoàng lải nhải.
Nghiêm Sơn Hoàng giơ chân mình lên, kiêu ngạo.
"Chân tớ đẹp hơn mấy nữ sinh kia nhiều, cơ mà nam sinh không thể mặc váy ngắn và tất chân. Nếu tớ mặc, tuyệt đối leo lên đầu bảng!"
Ngón tay An Khánh Huy xoẹt qua độ cong bắp chân Nghiêm Sơn Hoàng, không biết nghĩ tới điều gì.
"Ừm, quả thực."
"Ha ha An Khánh Huy cậu cũng cảm thấy vậy, đúng không? Rất có mắt nhìn!"
Chờ An Khánh Huy cài xong nút áo giúp cậu, Nghiêm Sơn Hoàng xuống giường, duỗi lưng một cái, đi rửa mặt.
Ở phòng rửa tay lề mề một hồi, Nghiêm Sơn Hoàng đi ra ngoài, thấy An Khánh Huy lại ngồi trở lại sofa làm đề. Nghiêm Sơn Hoàng thả nhẹ bước chân, lặng lẽ ngồi vào bên cạnh An Khánh Huy, cùng nhìn đề.
"Xem hiểu không?"
Nghiêm Sơn Hoàng thành thật.
"Xem không hiểu, chữ và số đều biết, tất cả ở cùng với nhau, thì không biết có ý nghĩa gì."
Nhìn nhìn, lực chú ý của Nghiêm Sơn Hoàng liền rơi vào trên ngón tay cầm bút của An Khánh Huy.
Thèm.
Lá gan bị phóng túng của Nghiêm Sơn Hoàng càng lúc càng lớn, cậu trực tiếp cúi đầu, ghé sát vào, răng ngậm chặt ngón cái trái An Khánh Huy, dùng ánh mắt nhìn An Khánh Huy.
An Khánh Huy thả lỏng điện thoại.
Biết đây là ngầm đồng ý, Nghiêm Sơn Hoàng ngậm ngón cái không buông, mút mút, mới bắt đầu chậm rãi hút máu.
Vết rách cắn rất nhỏ, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không biết như nào, ngậm ngón tay An Khánh Huy đã cảm thấy mỹ mãn, không muốn buông ra.
Thế là, An Khánh Huy cúi đầu, tay phải cầm bút làm đề, ngón tay trái bị Nghiêm Sơn Hoàng ngậm hút máu hồi lâu.
*******
Từ sân bay đi ra, bên ngoài đổ mưa, sắc trời mờ mịt.
Nghiêm Sơn Hoàng không gọi tài xế tới đón, giống như đuôi nhỏ đi theo An Khánh Huy, đến đường Thanh Xuyên.
Phạm Mạnh Tiến gọi điện thoại đến gọi người, Nghiêm Sơn Hoàng lại đi theo An Khánh Huy, cùng đến nhà Phạm Mạnh Tiến ăn cơm.
Nhà Phạm Mạnh Tiến không rộng lắm, hai phòng ngủ một phòng khách, lấy ánh sáng không tốt, không bật đèn lộ vẻ mờ mờ. Bàn cũng nhỏ, vừa vặn có thể ngồi 4 người.
Đào Chi Nhu mặc váy đen, tóc làm xoăn, chất tóc có hơi xù, dùng một cái kẹp tóc nhựa vén lên tùy ý. Bà buộc tạp dề hoa màu đỏ đứng ở cửa phòng bếp, bảo Phạm Mạnh Tiến cầm trái cây cho Nghiêm Sơn Hoàng, lại cười híp mắt khen Nghiêm Sơn Hoàng lớn lên đẹp mắt.
Bỗng nhiên, từ trong phòng bếp truyền ra mùi cháy khét, Đào Chi Nhu vỗ trán.
"Nguy rồi nguy rồi, trứng cháy rồi!"
Chờ canh gà đông trùng hạ thảo bưng lên bàn, Đào Chi Nhu lại trộn dưa chuột, lúc này mới ngồi xuống.
Tán gẫu với Nghiêm Sơn Hoàng mấy câu, Đào Chi Nhu chuyển hướng An Khánh Huy.
"Thi giữa kỳ thế nào?"
Phạm Mạnh Tiến đang gặm đùi gà, toét miệng nói chen vào.
"Mẹ, An ca con ngoại trừ hạng nhất, chưa bao giờ thi được hạng khác!"
Đào Chi Nhu lườm Phạm Mạnh Tiến một cái.
"Đùi gà vẫn không chặn được mồm anh? Mẹ đang hỏi An Khánh Huy, cũng không phải hỏi anh, yên ổn ăn cơm của anh đi, nói chen cái gì."
Phạm Mạnh Tiến dùng đũa gõ bát.
"Mẹ, mẹ nhìn rõ đi, con chưa ăn cơm, con đang ăn canh."
Đào Chi Nhu lại lườm tới, không nhịn được cười lên.
"An Khánh Huy, thi vất vả, ăn nhiều chút."
Cầm bát rỗng lấy thêm canh cho Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy, Đào Chi Nhu nhớ lại.
"Trước đây mẹ cháu cũng vậy, thi lần nào cũng nhất khối, từ nhỏ đến lớn, hạng nhất chưa từng bị bạn khác cướp mất."
Nghiêm Sơn Hoàng đang bưng bát ăn canh, nghe thấy câu này, phản ứng một lát, mới nghe rõ, Đào Chi Nhu nói hẳn là mẹ ruột của An Khánh Huy.
Phạm Mạnh Tiến lại nói chen vào.
"Ài, cái này thể hiện tầm quan trọng của di truyền! Con thành tích nát bét, chắc là trước đây ba khuê mật bọn mẹ, mẹ của Kim Châu Hưng và An ca đều là đứng đầu, mẹ mình đều ở cuối xe. Đúng không, mẹ?"
Phạm Mạnh Tiến bị Đào Chi Nhu tát một cái vào đỉnh đầu.
"Bíp bíp linh tinh mãi, ăn cơm không hả?"
Phạm Mạnh Tiến ôm đầu, khoa trương gào thét.
"Tui là ai, tui tên là gì, tui sao lại ở đây? Á tui mất ký ức rồi!"
Nghiêm Sơn Hoàng không nhịn được, quay đầu cười mãi.
Cười cười, Nghiêm Sơn Hoàng lại rất hâm mộ, hâm mộ kiểu ở chung nhẹ nhàng lại thân mật thế này.
Gõ đầu Phạm Mạnh Tiến xong, Đào Chi Nhu tiếp tục nói.
"Dì hiện tại vẫn nhớ rõ, mẹ cháu cực kỳ thích cười, ngoại hình lại cực kỳ đẹp, chính là kiểu đẹp, con gái nhìn, đều sẽ không nhịn được nhìn thêm vài lần. Nam sinh toàn trường, phân nửa đều thích bà ấy, dì cũng không biết đưa giúp thư tình bao nhiêu lần. Nhưng dì cảm thấy, mẹ cháu nhất định phải xứng với một người rất tốt rất lợi hại mới được, bà ấy đáng được cái tốt nhất."
Nghĩ đến An Khánh Huy về đường Thanh Xuyên lâu như vậy, cũng chưa từng nhắc đến chuyện trong nhà, Đào Chi Nhu đổi đề tài.
"Kim Châu Hưng hôm qua còn đến tìm Mã Đinh khóc, nói mẹ nó lại đăng ký một lớp luyện thi cho nó, hai ngày cuối tuần, căn bản đều bị chiếm hết . . . . . ."
Đào Chi Nhu nhắc tới, đều là mấy chuyện vặt lông gà vỏ tỏi, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng nghe rất vui vẻ, không muốn chen một câu.
Buổi tối về trường, Nghiêm Sơn Hoàng bị Mộng ca kéo đi xem phim mới đang chiếu, nam chính chơi bóng rổ, Mộng ca xem tới khua tay múa chân, nhiệt huyết sôi trào, ước gì trực tiếp ở trong phòng ngủ lắp bảng bóng rỗ, ngày ngày luyện slam dunk.
Hơn 11h, Nghiêm Sơn Hoàng ngâm nga bài hát lên lầu, phát hiện mình lại không mang theo chìa khóa, bèn trước tiên gõ cửa An Khánh Huy bên cạnh.
An Khánh Huy đang đọc sách, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không làm ồn, ngồi trên ghế bên cạnh, cầm điện thoại đọc manga.
Đang đọc, màn hình tắt.
"Trời ạ, điện thoại hết pin! An Khánh Huy, An Khánh Huy, cứu mạng!"
An Khánh Huy tiện tay ném điện thoại cho Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng nhanh nhẹn nhập mật mã, mở khóa, trên màn hình xuất hiện chính là giao diện phần mềm audio, đang pause, file audio không có tên, chỉ có dãy số.
Nghiêm Sơn Hoàng không để ý, định tắt đi tiếp tục đọc manga, ngón tay lại không cẩn thận ấn phải nút play.
"Cho dù thằng tạp chủng An Khánh Huy biết thì sao? Nó không tìm được chứng cứ! Càng không tìm được người phụ nữ kia ở đâu!"
Nghiêm Sơn Hoàng giật mình, cực kỳ nhanh ấn pause.
Giọng nữ bén nhọn chợt biến mất.
Trong phòng ngủ yên lặng, có thể nghe thấy tiếng kim rơi xuống đất.
Đầu óc Nghiêm Sơn Hoàng có chút hỗn loạn, cậu luống cuống nhìn về phía An Khánh Huy, đôi môi giật giật, nhưng không biết nói gì.
Tay An Khánh Huy cầm bút chì, tầm mắt vẫn rơi vào trên sách mở ra trên mặt bàn.
"Nghe thấy rồi?"
Giọng điệu vững vàng, nhưng đường cong cằm, lại siết rất chặt.
An Khánh Huy đang khẩn trương.
Nghiêm Sơn Hoàng gật gật đầu, cẩn thận nói.
"Ừ, nghe thấy rồi."
Nghiêm Sơn Hoàng do dự hai giây.
"Đây là . . . . . . giọng Phương Vy Vân sao?"
Đầu ngón tay cầm bút chì của An Khánh Huy trắng bệch, bóng đầu bút rơi vào mặt giấy có run rẩy rất nhỏ.
"Ừ, phải."
Nghiêm Sơn Hoàng không nói chuyện.
An Khánh Huy phát hiện Nghiêm Sơn Hoàng im lặng.
Ánh sáng trong mắt An Khánh Huy lụi đi từng chút một, cho đến lúc vùi toàn bộ trong bóng tối.
Qua không biết bao lâu, An Khánh Huy mới chậm chạp ngẩng đầu, nhìn về phía Nghiêm Sơn Hoàng, khàn giọng nói.
"Giống như cậu đoán, tớ vẫn luôn nghe lén điện thoại của bà ta."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz