ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
45.
Nghiêm Sơn Hoàng có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng huyên náo xung quanh. Có người đang hoan hô, đang lớn tiếng nói gì đó, còn có tiếng động của vòng lăn nghiền qua cát đá.
Tất cả đều dường như cách Nghiêm Sơn Hoàng rất gần, lại giống như cách rất xa.
Mí mắt Nghiêm Sơn Hoàng quá nặng, không mở ra được, tứ chi càng mất sức, nếu như không phải có người đỡ, chắc là đứng cũng không vững.
Có giọng nữ quen thuộc gọi bác sĩ.
Đầu óc Nghiêm Sơn Hoàng giống như đồng hồ rỉ sét, trì độn xoay mười mấy giây, mới ý thức được, người nói chuyện là chị cậu.
Rõ ràng bình thường mạnh mẽ vang dội, nhưng hiện tại vội vàng hấp tấp, thậm chí còn mang theo chút nức nở.
"Tiểu Nghiêm không sao rồi, em đã ra ngoài, bác sĩ lập tức đến đây, đừng sợ không có chuyện gì đâu . . . . . ."
Nghiêm Sơn Hoàng giật giật môi, theo bản năng muốn trả lời, chị đừng khóc, khóc nhiều mắt sẽ sưng, không xinh.
Nhưng chờ phân biệt được ý tứ của lời nghe vào trong tai, dây cung vẫn luôn căng lên ở đáy lòng Nghiêm Sơn Hoàng bỗng run lên.
Nghiêm Sơn Hoàng vô ý nắm chặt quần áo An Khánh Huy.
"An Khánh Huy . . . . . . An Khánh Huy, không cần bác sĩ . . . . . ."
Nghiêm Sơn Hoàng cho rằng giọng mình rất lớn, nhưng trên thực tế, lại nhỏ như muỗi kêu.
Nhận thấy được động tĩnh rất nhỏ của Nghiêm Sơn Hoàng, An Khánh Huy ôm chặt người đang bất an trong ngực, hỏi cậu.
"Gì thế?"
Mắt Nghiêm Sơn Hoàng nhắm lại, tựa vào trên vai An Khánh Huy. Non nửa gò má lộ ra tái nhợt, đôi môi cũng hoàn toàn mất đi màu máu, nhưng lông mày lại cau lại.
Nghiêm Hy dùng ngón tay lau nước mắt, lo lắng hỏi thăm.
"Tiểu Nghiêm, em muốn nói gì?"
Đôi môi Nghiêm Sơn Hoàng lại giật giật, nhưng vẫn không thể phát ra âm thanh.
An Khánh Huy rũ mắt, bỗng nhiên nói.
"Nghiêm Sơn Hoàng nói, cậu ấy không đi bệnh viện."
Nói xong câu này, Nghiêm Hy liền thấy, lông mày cau lại của Nghiêm Sơn Hoàng buông ra.
Cô vội vàng an ủi.
"Được, tất cả nghe theo em, em không muốn đi, chúng ta sẽ không đi bệnh viện."
Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác ý thức của mình bay trên mặt nước, chìm chìm nổi nổi, nửa mơ hồ nửa tỉnh táo. Nghiêm Sơn Hoàng dựa vào bả vai An Khánh Huy, nhẹ nhàng cọ cọ.
Có một người, biết được bí mật của Nghiêm Sơn Hoàng, hiểu nỗi sợ của cậu.
Sẽ bảo vệ Nghiêm Sơn Hoàng.
Chuyên gia và người phụ trách đội cứu viện tới đây, Nghiêm Hy và Nghiêm Huyên đi nói cảm ơn.
An Khánh Huy nhận thấy được, đôi môi Nghiêm Sơn Hoàng theo bản năng ở vị trí cổ áo mình nhẹ nhàng cọ qua, anh thấp giọng nói chuyện.
"Ngoan, nhiều người quá, bọn mình chờ chút, rất nhanh là cho cậu hút."
*******
Lúc Nghiêm Sơn Hoàng khôi phục ý thức, theo bản năng động động ngón tay. Chỗ nằm dưới thân mềm mại lại ấm áp, tầm mắt đuổi kịp, có rèm cửa sổ lam nhạt, đèn treo màu trắng.
Rất quen thuộc.
Nghiêm Sơn Hoàng nghe thấy bác sĩ gia đình gọi Nghiêm Huyên và Nghiêm Hy ra ngoài, sau đó "cạch" một tiếng, cửa bị đóng lại, trong phòng an tĩnh.
An Khánh Huy đi tới bên giường.
An Khánh Huy cúi người xuống, ghé sát tới nói chuyện.
"Tỉnh rồi?"
Trong phút chốc, cổ An Khánh Huy bị cánh tay tốn sức giơ lên của Nghiêm Sơn Hoàng yếu ớt giam lại, An Khánh Huy không tránh ra, theo lực hướng xuống, đưa vai mình đến khóe miệng Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng dùng răng cắn cổ áo, vén ra một chút, trước tiên dùng đầu lưỡi ở trên làn da lạnh lẽo liếm một cái.
An Khánh Huy thả lỏng lực, tùy ý động tác của Nghiêm Sơn Hoàng, giọng rất nhẹ.
"Có phải đói lắm rồi không?"
"Ừ."
Giọng mũi Nghiêm Sơn Hoàng dính đặc, ủy khuất rưng rưng.
"Đói lắm luôn."
Nghiêm Sơn Hoàng vừa nói, lại không có sức lực gì liếm liếm bả vai An Khánh Huy.
Bị động tác giống như mèo con của Nghiêm Sơn Hoàng khiến cho có chút ngứa, An Khánh Huy khàn giọng.
"Ngay cả cắn tớ cũng không có sức?"
Nghiêm Sơn Hoàng thật sự không còn sức.
Nghiêm Sơn Hoàng mở miệng, thử cắn một cái, không thấy máu.
Buông răng ra, Nghiêm Sơn Hoàng nhìn An Khánh Huy, con ngươi màu sáng ươn ướt.
"Đáng thương."
An Khánh Huy đứng dậy, cuộn ống tay áo lên, lộ ra cổ tay màu trắng lạnh.
Đưa cổ tay đến bên môi Nghiêm Sơn Hoàng.
"Thử lại lần nữa? Nếu vẫn không cắn được, tớ cắt cho cậu uống."
Nghiêm Sơn Hoàng không nghe rõ nửa câu sau lắm, cậu ngậm cổ tay An Khánh Huy, dùng răng cọ xát một lúc lâu, rốt cuộc làm rách một vết nhỏ. Máu tươi tràn ra, bị Nghiêm Sơn Hoàng hút vào, theo yết hầu nuốt xuống.
Lại nếm được mùi vị này, Nghiêm Sơn Hoàng ngay cả hô hấp cũng run rẩy, mắt càng khó giải thích được có chút ê ẩm.
An Khánh Huy an vị bên giường, một tay đút cho Nghiêm Sơn Hoàng, một tay khác nhẹ nhàng sờ sờ mái tóc mềm nhũn của cậu.
"Sao lại muốn khóc?"
Ngón tay dời xuống, dừng ở đuôi mắt Nghiêm Sơn Hoàng, câu lên, đầu ngón tay liền dính chút vệt ướt.
Đặt đầu ngón tay vào khóe miệng, nếm mùi vị mặn chát, An Khánh Huy hỏi.
"Ở trong đó, có phải sợ lắm không?"
Nghiêm Sơn Hoàng khẽ gật đầu một cái.
Ban đầu sợ ma, sau đó khát máu, quá khó chịu, không có tâm tư sợ ma nữa, lại bắt đầu lo mình sẽ chết, có thể biến thành quỷ không.
An Khánh Huy lại hỏi.
"Đói lắm phải không?"
Nghiêm Sơn Hoàng lại gật đầu một cái.
An Khánh Huy ghé sát hơn, tới lúc có thể từ trong con ngươi Nghiêm Sơn Hoàng nhìn thấy bóng dáng của mình, An Khánh Huy mới nói.
"Có phải vẫn nhớ tới, cho nên gặp tớ, cứ muốn khóc không?"
Nghiêm Sơn Hoàng "ừ" một tiếng, rất thấp.
An Khánh Huy vẫn nghe rõ.
Cổ họng An Khánh Huy tràn ra tiếng cười khẽ vui vẻ, đầu ngón tay dọc theo hình dáng mắt Nghiêm Sơn Hoàng miêu tả, đột nhiên hỏi.
"Bàn tay Triệu Vũ Phàm bị thương chảy máu, trong hang toàn mùi máu tanh của cậu ta. Cậu đói, cũng không hút máu của cậu ấy sao?"
Nghiêm Sơn Hoàng buông cổ tay An Khánh Huy ra, uống máu xong, nói chuyện hơi có sức.
"Ừ, tớ đã đáp ứng cậu."
An Khánh Huy biết An Khánh Huy đối với chuyện mình hút máu, gần như cố chấp. Theo bản năng, Nghiêm Sơn Hoàng không muốn để An Khánh Huy buồn.
"Nghiêm Sơn Hoàng."
"Gì thế?"
"Lần sau không cần như vậy."
An Khánh Huy rũ mí mắt mỏng manh, che giấu toàn bộ cảm xúc trong mắt. Giống như đang nói chuyện không liên quan, giọng điệu bình thản.
"Quan trọng hơn việc cậu có hút máu người khác hay không, là cậu phải sống, hiểu không?"
Lông mi Nghiêm Sơn Hoàng khẽ run.
Nghiêm Sơn Hoàng mơ hồ phát giác, dường như có gì đó không giống.
*******
Phương Tử Kỳ, Mộng ca còn có Lý Hoa, lúc đi thăm Triệu Vũ Phàm, ở đó khóc trước một trận. Chờ đến phòng Nghiêm Sơn Hoàng, lại rơi nước mắt.
Thế giới của người trẻ tuổi, lần đầu đến gần sinh tử như vậy.
Phương Tử Kỳ nhìn mắt cá chân băng bó kỹ của Nghiêm Sơn Hoàng, hai mắt đỏ bừng, mắt thấy lại muốn khóc.
"Hoa khôi trường, chân mày vẫn có thể khỏe chứ? Sau này có thể xuống đất đi lại không?"
Mặc dù cảm giác được quan tâm rất tốt, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng vẫn không nhịn được bíp bíp hai câu.
"Lớp phó học tập, mày có thể dừng dùng ánh mắt 'Oa chân này phế rồi' nhìn chân tao không? Thật đấy, chỉ là trật khớp thôi, trẹo chút, ngay cả xương cũng không tổn thương. Sau này có thể khỏe, cũng có thể xuống đất đi lại."
Phương Tử Kỳ gật gật đầu.
"Thật sao?"
Nghiêm Sơn Hoàng gật đầu điên cuồng.
"Thật đấy! Chân tao thật sự không tàn, chờ chân tao khỏi, tao nhảy hai bước trước mặt bọn mày cho mà xem."
Chờ Nghiêm Sơn Hoàng và Phương Tử Kỳ tán gẫu xong, Lý Hoa chỉ chỉ bên ngoài cửa sổ.
"Lát nữa bọn tao phải về trường cùng lão Diệp, hoa khôi trường, chờ mày khỏe, cũng mau về."
Nghiêm Sơn Hoàng biết bọn Lý Hoa, đều là ăn vạ cưỡng ép ở lại trên núi, chờ tin tức của mình và Triệu Vũ Phàm. Bọn cậu bây giờ được cứu ra ngoài rồi, bọn Lý Hoa cũng không có lý do ở lại trên núi nữa.
Nghiêm Sơn Hoàng gật gật đầu.
"Được, bọn mày về trước, tao chắc hai hôm nữa về."
Mộng ca người cao lớn 1m88, khóc còn dữ hơn người khác, đến giờ vẫn nghẹn ngào nói không ra lời.
Nghiêm Sơn Hoàng vừa cảm động vừa buồn cười.
"Mộng ca, mày lát nữa nhớ rửa mặt, nếu không về trường bị tiểu tiên nữ mày theo đuổi nhìn thấy, thanh danh cả đời của mày sẽ bị hủy hoại!"
Chờ Lý Hoa và Mộng ca kéo Phương Tử Kỳ rời khỏi phòng, không đầy một lát, Nghiêm Hy mở cửa đi vào.
Cô sửa sang lại dung nhan, thoạt nhìn tinh thần chút, cầm điện thoại cười nói.
"Lớp trưởng của bọn em đang ở trong phòng xử lý vết thương trên tay, bị nhiễm, bác sĩ ra tay ác, làm người ta đau gào to."
Cô nhìn chằm chằm Nghiêm Sơn Hoàng nằm trên giường một lát, rốt cuộc thả lỏng thần kinh căng thẳng.
"May mà em không có chuyện gì."
Nghiêm Sơn Hoàng khoe mẽ.
"Chị, em phúc lớn mạng lớn, không phải chỉ sạt lở núi sao, xem này, em cũng không thương tổn một cọng tóc, chị đừng lo lắng."
Nghiêm Hy lườm Nghiêm Sơn Hoàng một cái.
"Không phải chỉ sạt lở núi? Nói nhẹ nhàng quá nhỉ!"
Nói xong, duỗi tay nhéo mặt Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng da trắng, còn mỏng, nhéo một cái là một dấu màu hồng nhạt. Cậu áu áu kêu to.
"Chị nhéo chỗ khác thì được, đừng nhéo mặt! Mặt em không chịu được hành hạ như vậy! Buông tay, buông tay em sắp hủy dung rồi!"
Nghiêm Hy bị chọc cười lớn.
"Sao mà lớn mười mấy tuổi rồi, vẫn giống y hồi mấy tuổi vậy, không ai động vào mặt em được?"
Nghiêm Sơn Hoàng xoa xoa mặt mình, vằng lại.
"Vậy sao chị từ mười mấy tuổi đến hai mươi mấy tuổi, tật xấu thích nhéo mặt em vẫn không bỏ?"
Ém chăn ngồi hẳn hoi một lần nữa, Nghiêm Sơn Hoàng nghiêm chỉnh chút.
"Chị, chị và anh có việc thì đi trước, tay chân em đều ở đây, không có chuyện gì, bây giờ đã có thể xuống đất nhảy nhót, anh chị cũng không cần lo lắng."
Nghiêm Hy lắc đầu.
"Không được, giờ sao có thể đi?"
"Sao không thể?"
Nghiêm Sơn Hoàng đưa tay đẩy cô.
"Em bị nhốt bên trong gần 60 tiếng, anh chị cũng để lỡ 60 tiếng, văn kiện không phê à? Không họp à? Hay là Nghiêm gia chúng ta sắp vỡ nợ rồi?"
"Nhóc khốn, đâu ai nói nhà mình sắp vỡ nợ? Không muốn tiền tiêu vặt nữa à?"
Nghiêm Sơn Hoàng cười híp mắt luôn miệng nói.
"Chị với anh bận thế nào em còn không biết sao? Tiền tiêu vặt nhất định là muốn, cho nên nhanh lên, đi làm việc, kiếm tiền tiêu vặt cho em trai!"
"Chậc, kiếm tiền tiêu vặt, nhiệm vụ này thật nặng."
Việc trong tay Nghiêm Hy quả thật đã chất mấy ngày, không tìm được Nghiêm Sơn Hoàng, chút tâm tình làm việc của cô cũng không có.
Sờ sờ trán Nghiêm Sơn Hoàng, cô ôn nhu hỏi.
"Thật sự được?"
"Được mà, thật sự không cần mọi người lo lắng. Em nhớ hồi chị với anh ở tuổi của em, đã vào ban giám đốc dự thính rồi. Em thích chơi, không giúp được gì, nhưng không thể để lỡ thời gian của anh chị mà."
Cười với Nghiêm Hy một cái, Nghiêm Sơn Hoàng giục.
"Nhanh lên, kéo theo cả anh, đi đi."
*******
Tiếng động cơ ô tô từ dưới tầng truyền đến, càng ngày càng xa, dần dần không nghe thấy nữa.
Nghiêm Sơn Hoàng dựa vào gối, nhìn ngoài cửa sổ, cảm giác mình thật sự rất hiểu chuyện.
Quay đầu nhìn thấy An Khánh Huy ngồi bên giường, đang cầm điện thoại làm đề, Nghiêm Sơn Hoàng trong nháy mắt không định hiểu chuyện nữa. Nghiêm Sơn Hoàng dịch tới, dùng đầu mình che kín màn hình điện thoại, ngẩng mặt nhìn An Khánh Huy.
"Điện thoại đẹp hơn tớ sao?"
An Khánh Huy ném điện thoại ra, hỏi Nghiêm Sơn Hoàng.
"Nhàm chán?"
Nghiêm Sơn Hoàng gật gật đầu.
"Nhàm chán."
"Muốn làm gì?"
Nghiêm Sơn Hoàng không có chút cảm giác chột dạ quấy rầy An Khánh Huy học bài, hăng hái bừng bừng đề nghị.
"Bọn mình cùng đọc manga đi! Tớ lần này mang theo rất nhiều manga, series trinh thám, hay lắm!"
"Ok, cùng cậu."
An Khánh Huy cũng ngồi xuống trên giường.
An Khánh Huy đã tắm rửa, trên người có mùi sữa tắm nhàn nhạt, vết thương trên mu bàn tay bị nước xối qua, trắng bệch.
Theo Nghiêm Sơn Hoàng nói, An Khánh Huy từ trong chồng manga, chọn ra một quyển, hai người tựa vào đầu giường, cùng nhau đọc.
Lúc Nghiêm Sơn Hoàng đọc manga, rất chuyên chú rất tập trung.
"Người bạn B này nhất định là hung thủ! Vẻ mặt hắn chột dạ, còn không nói rõ mình khoảng 5 rưỡi rốt cuộc ở đâu, có vấn đề! An Khánh Huy, cậu cảm thấy thế nào?"
An Khánh Huy nói.
"Nhân tài đi cùng hắn là hung thủ. Người này chột dạ, chỉ là bởi vì hắn 5 rưỡi lúc đến phòng đọc sách, không cẩn thận nhìn thấy bạn hắn ra ngoài, không có trong phòng, hắn không dám nói."
Nghiêm Sơn Hoàng lại lật mấy tờ, phát hiện giống y An Khánh Huy nói.
Hăng hái bừng bừng đổi một quyển manga, đọc đến 1 nửa, Nghiêm Sơn Hoàng lại hỏi.
"Vậy vụ này thì sao, ai là hung thủ giết người? Tớ cảm thấy là chị gái mặc váy đỏ!"
Lại lật 2 tờ, Nghiêm Sơn Hoàng vẻ mặt suy sụp.
"Á, sao chị váy đỏ lại chết? Hung thủ kia khẳng định không phải chị ấy."
An Khánh Huy nhìn bộ dạng mặt tràn đầy thất vọng của Nghiêm Sơn Hoàng, nói.
"Đã đoán đúng một nửa, có tiến bộ."
"Hung thủ giết người là chị gái sinh đôi của cô ấy. Tờ thứ 4 trên góc phải, và tờ thứ 12 trên góc trái, hướng hình xăm trên cổ tay của người phụ nữ váy đỏ không giống nhau, là hai người."
Nghiêm Sơn Hoàng trực tiếp lật đến cuối cùng, phát hiện giống y An Khánh Huy nói!
Đụ mẹ, chân thật cảm nhận được cái gì gọi là nghiền nát của IQ và logic.
Nghiêm Sơn Hoàng hỏi An Khánh Huy.
"Cậu đọc truyện trinh thám, có cảm thấy rất không thú vị không?"
"Ừ, có."
Nghiêm Sơn Hoàng ném manga.
An tĩnh một lát.
"Thật ra . . . . . . tớ chỉ là không dám ngủ."
"Tớ biết."
An Khánh Huy cho ra cách giải quyết.
"Ôm một cái?"
Nghiêm Sơn Hoàng ghét bỏ.
"Ôm tới ôm lui, ẽo ợt."
Nói thì nói như thế, nhưng thân thể vẫn rất thành thực dựa vào ngực An Khánh Huy.
Hít khí, Nghiêm Sơn Hoàng hiện tại mới có cảm giác chân thực, mình thật sự không chết ở trong hang, đã được cứu ra.
"Không tắt đèn."
"Ừ, không tắt."
Nghiêm Sơn Hoàng thử nhắm mắt lại.
Cách một lát, Nghiêm Sơn Hoàng lại mở một mắt ra, nhìn An Khánh Huy.
Thuận tay vỗ vỗ eo Nghiêm Sơn Hoàng, An Khánh Huy hỏi.
"Không ngủ được?"
"Tớ muốn hỏi vấn đề, hỏi xong thì ngủ."
"Hỏi."
"Nếu như....."
Nghiêm Sơn Hoàng không dám nhìn mắt An Khánh Huy, nhìn chằm chằm đèn đầu giường, do dự nói.
"Tớ là nói nếu nhá, nếu lần này tớ không thể đi ra, thật sự chết ở bên trong, cậu sẽ để tiểu quái vật khác hút máu của cậu sao?"
Nghiêm Sơn Hoàng không phát hiện, lúc cậu nói ra chữ 'chết', đầu ngón tay An Khánh Huy nhẹ nhàng run rẩy, lại rất nhanh bị dùng sức giữ trong lòng bàn tay.
"Nghiêm Sơn Hoàng."
"Hửm?"
"Sẽ không đâu."
Nghiêm Sơn Hoàng lật người, ngồi xổm trên giường, cố chấp nhìn chằm chằm mắt An Khánh Huy, truy đuổi đến cùng.
"Sẽ không cái gì?"
An Khánh Huy câu khóe môi, như Nghiêm Sơn Hoàng mong muốn, nói hết câu.
"Sẽ không để tiểu quái vật thứ hai hút máu của tớ."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz