Chap 1
Cái này là tác giả viết từ hồi tháng 11 (2022) để mừng sinh nhật Ryu mà bh tôi mới nhấc mông lên dịch vì bận cày gêm
( ̄︶ ̄)
hì hì
CẢNH BÁO: Một số đoạn/từ bị bỏ đi hoặc thay đổi nghĩa vì lí do dịch thuật và ngược lại.
_________________________________________
׺°"˜˜"°º×
Hôm nay là ngày thứ mười kể từ khi Ryusui ra khơi. Đó là một truyền thống của anh, rời khỏi chỗ anh đang ở vào thời điểm tháng 11 đến để tránh mùa đông. Tuy nhiên, năm nay, thay vì trải qua mùa đông ở phương nam, anh đã quyết định quay trở lại. Tại sao? Lý do khá đơn giản; anh ấy đã quyết định tổ chức sinh nhật của mình với Ukyo. Trong trường hợp bình thường, Ukyo sẽ rất vui mừng về điều này. Tuy nhiên, Ryusui chỉ nói với cậu về điều này trong một cuộc điện thoại bất chợt vào ngày hôm trước. Nói rằng Ukyo đang lo lắng là một cách nói quá nghiêm trọng; đây sẽ là lần đầu tiên họ tổ chức sinh nhật cho Ryusui như một cặp đôi.
Các cặp đôi sẽ làm gì vào ngày sinh nhật quan trọng của 1 trong 2 người họ? Hay đúng hơn, cậu có thể làm gì để biến nó thành một ngày hoàn hảo cho Ryusui? Những câu hỏi kiểu này quanh quẩn trong đầu Ukyo cả ngày, và thậm chí khi đã quá trưa, cậu vẫn đi loanh quanh, làm những việc linh tinh trong nhà trong khi suy nghĩ xem mình nên làm gì.
Cậu tưới cây trong phòng, lơ đãng bóp chặt bình xịt khi nhìn chằm chằm vào những chiếc lá của nó. Thời tiết bên ngoài sẽ đẹp vào ngày mai. Có lẽ cậu có thể mang anh ra ngoài? Nhưng Ryusui đã ở bên ngoài cả tuần rồi. Nghĩ rồi, cậu chuyển sang cây tiếp theo. Và nếu cậu đưa anh ấy đi xem một buổi biểu diễn trong rạp thì sao? Có một sân khấu truyền thống gần đó. Rõ ràng là nó đã khá cũ, thậm chí bà của Ukyo đã từng đến đó khi còn nhỏ để xem các buổi biểu diễn từ hài kịch độc thoại, cho đến cả nhà hát Bunraku. Ukyo suy nghĩ về điều này một lúc, dừng lại. Sẽ thật tuyệt nếu Ryusui có thể ngồi lại và thư giãn, với ánh đèn mờ ảo, khi cậu tựa đầu vào vai anh... Không, đó không phải là mục đích của việc đó. Cậu lắc đầu với vẻ mặt nhăn nhó.
Dù thế nào đi nữa, Ukyo thở dài thườn thượt khi đặt chai xịt xuống khi nhận ra rằng mình đã quay lại vạch xuất phát. Cậu sẽ không đi đến đâu nếu cứ suy nghĩ như thế này. Mặc dù vậy, ngay khi cậu nằm xuống giường, điện thoại trong túi cậu reo lên. Rút nó ra khỏi áo len, vẻ mặt căng thẳng của cậu biến thành một nụ cười nhẹ khi nhận ra Ryusui là người gọi đến.
Cậu ấy nhận cuộc gọi và áp điện thoại vào tai với một nụ cười nhẹ nhàng, khi cạu được chào đón bởi những cơn gió lớn thổi thốc vào micro. " ...Xin chào? "
"Ukyo! Em có nghe thấy không?"
Giọng của Ryusui bị bóp nghẹt bởi cơn gió liên tục bắn phá micrô của anh, nhưng ngay cả khi đó, nó vẫn rõ ràng như ban ngày. Cậu nhớ giọng nói này.
Ukyo không thể ngăn được tiếng cười thoát ra khi cậu sang một bên.
" Vâng, em nghe được. "
Ryusui thở dài trấn an trước khi bắt đầu nói tiếp. Giọng anh nhẹ nhàng hơn trước một chút. "Dòng chảy hôm nay tốt. Anh về sớm hơn anh mong đợi. "
Mặc dù giọng nói rè rè qua điện thoại, được bao phủ bởi một lớp tạp âm dày, nhưng Ukyo vẫn có thể nghe thấy âm điệu vui mừng trong giọng nói của Ryusui. Nó khiến tim cậu đập nhanh hơn. " Có thật không? Anh đang ở đâu? "
"Cách Yakushima không xa lắm," anh nói, giọng xa hơn một chút. Ryusui hẳn đã quay đầu đi khỏi điện thoại.
"Những hòn đảo đẹp như anh nhớ. Bao giờ anh dẫn đi một vòng nhé."
Chỉ nghĩ đến những từ đó thôi cũng khiến mặt cạu nóng lên, cười khúc khích. "Hãy coi đó là một buổi hẹn hò. "
Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, nhìn tên của Ryusui, và đột nhiên bắt đầu nghĩ đến khoảnh khắc họ sẽ gặp lại nhau. Ồ, nói về điều đó... Ý nghĩ đó lại xuất hiện trong đầu, làm má cậu nhói nhẹ.
"Ồ, có điều gì anh muốn làm vào ngày mai không? Vì đó là sinh nhật của anh mà. "
Ukyo kết thúc câu nói của mình trong tiếng lầm bầm. Ryusui nhận ra sự bối rối của cậu , "Em đã nghĩ về điều đó suốt thời gian qua sao? "
Ukyo không thể ngăn được sự nhăn nhó hiện trên khuôn mặt của cậu khi Ryusui ở phía bên kia cười trước sự im lặng của cậu, "Chà, có thể. Nhưng em nghĩ sẽ tốt hơn nếu hỏi anh. "
"Làm gì cũng được. "
"Nói như nói í" Ukyo nói với một tiếng thở dài thất vọng. "Ít nhất em muốn làm cho sinh nhật của anh trở nên đặc biệt. "
Ryusui cười khúc khích, và cuối cùng, anh đã di chuyển đến một khu vực có gió yếu hơn. "Được rồi, nếu em đã quyết định, chúng ta có thể đi đâu đó tùy em chọn. "
"Tại sao em lại phải chọn nơi để đi vào ngày sinh nhật của anh? " Ukyo nói, giọng cạu lại hờn dỗi khi cậu ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Một loạt bông tuyết nhỏ rơi lắc rắc trên vê đường.
"Anh chọn đi. "
"Hmm" Ryusui bắt đầu im lặng trầm ngâm
"Tại sao chúng ta không đến thăm gia đình em, tiện thể come out luôn?" Anh đột nhiên nói. Ukyo nao núng trước ý nghĩ đó - đó không phải là một trong những khả năng mà cậu nghĩ đến - và im lặng khi cậu suy ngẫm về ý tưởng đó. Chà, không có gì sai với nó...
Ukyo nhìn chằm chằm lên trần nhà. "Anh có chắc là muốn làm điều đó vào ngày sinh nhật của mình không?" cậu hỏi. "Không phải họ là người xấu, nhưng họ có thể hơi ngạc nhiên..."
"Ý em là, em vẫn chưa nói với họ?"
Lúc đó, Ukyo im lặng. Không, không ai. Hoặc ít nhất, cậu không nghĩ có ai biết. Cậu đã không nói bất cứ điều gì. Ukyo nghiền ngẫm suy nghĩ. "Không, em chưa bao giờ với hok."
"Rồi,...Không có ngày nào tốt hơn để làm như vậy! Em có nghĩ rằng họ sẽ cho chúng ta ở lại qua đêm không?" (ủa chẳng lẽ đá con mình ra khỏi nhà :V)
Đợi chút. Không phải mọi thứ đang diễn ra quá nhanh sao? Cậu cảm thấy như thể Ryusui có thể đã quên mất một chi tiết quan trọng. Ukyo ngoảnh mặt đi, nhìn chằm chằm xuống đất khi ý nghĩ đó hiện ra trong đầu. Đúng vậy... Cậu phải thẳng thắn với anh. "Ryusui. Em sẽ thành thật với anh. Họ vẫn có hình ảnh về người em sẽ yêu giống như em đã từng. Có thể không phải em gái em, nhưng bố mẹ em chắc chắn là có."
"Em có chị gái à?" Ryusui hỏi với giọng vui mừng, dường như không hề bối rối trước những gì anh đã nói. Ukyo thở dài một tiếng, ngã lưng xuống giường nhắm mắt lại. "Phải, nhưng đó không phải là vấn đề em đang cố gắng vượt qua. Anh biết em đang nói về điều gì mà, Ryusui."
Ryusui cười đắc thắng, và Ukyo biết rằng nếu anh ta ở trước mặt cậu, cậu sẽ thấy một nụ cười tự phụ trên khuôn mặt anh. "Anh biết, anh biết nhưng em lo lắng như vậy làm gì? Cho dù bọn họ không thích anh, thì có liên quan gì đến chúng ta?"
À, tất nhiên rồi. Ryusui không phải kiểu người bị ảnh hưởng bởi ý kiến của gia đình về hành động của mình. Mặc dù nói như vậy, nhưng không phải bất kỳ người bình thường nào cũng lo lắng ít nhất là hơi lo lắng khi gặp gia đình người yêu của mình sao..? Chà, tại thời điểm này, không có gì ngạc nhiên đối với Ukyo; Ryusui nhìn chung khá bất thường. Nhưng bất chấp điều đó, quan điểm anh đưa ra là đúng; ngay cả khi gia đình cậu không thích Ryusui, điều đó sẽ không thay đổi tình cảm của anh.
Nhận ra điều này với một tiếng thở dài, Ukyo luồn tay vào tóc và nở một nụ cười thất bại trên môi." Không có gì đâu. "
Ryusui cười thích thú trước câu trả lời của cậu, trước khi đột nhiên, một tiếng động lớn rung chuyển ở đầu dây bên kia, khiến Ryusui thở ra bất mãn khi anh loạng choạng. "Xin lỗi, có điều gì đó cần anh chú ý. Có gì đó bị vướng ở tay lái," anh nói, dừng lại một lúc khi Ukyo cười nhẹ. " Hẹn sớm gặp lại. "
"Hẹn gặp lại," Ukyo cố gắng nói trước khi đường dây bị cắt. Ukyo nằm đó một lúc, hơi không tin vào tình huống mà cậu đã xoay xở đưa mình vào. ...Vì vậy, Ryusui sẽ gặp bố mẹ cậu. Mặc dù vậy, ngay cả khi ý tưởng về việc Ryusui gặp cha mẹ mình giờ đây đã làm tăng thêm một lớp lo lắng cho cậu, Ukyo vẫn không thể kìm được nụ cười nở trên môi. Đúng. Không cần biết ngày mai có chuyện gì xảy ra, miễn là Ryusui tận hưởng bản thân, chắc chắn thế là đủ.
Nói là vậy, nhưng Ukyo vẫn không thể ngăn được tiếng thở dài thoát ra khi cậu xoa xoa thái dương. Cậu biết rằng cậu không nên quan tâm quá nhiều đến diễn biến của các sự kiện ngày mai, nhưng tại sao cạu lại không thể?
Cậu chỉ suy ngẫm về việc đó thêm một lúc nữa, trước khi liếc nhìn chiếc điện thoại trên giường. Chà, cậu nghĩ rằng việc thông báo cho cha mẹ cậu biết về chuyến thăm của cậu vào ngày mai sẽ là một điều tốt để giải quyết trước.
-To be continued-
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz