ZingTruyen.Xyz

MR.KILL

42

HAnhdec17

Phat cố gắng gọi lại cuộc gọi vừa bị ngắt dù cậu vẫn chưa nói hết câu, trong khi rảo bước về phía văn phòng làm việc ở tầng cao nhất của Cục Cảnh sát Thủ đô. Sau khi đọc chương cuối của Nekros với tâm trạng rối bời, thông tin về nạn nhân mà Asura gửi đến khiến Phat một lần nữa nhớ lại những gì mình tìm thấy trong hồ sơ vụ án tổ chức tài chính. Chú của cậu nằm trong đội điều tra, một sự thật quan trọng mà chú chưa bao giờ nói với cậu.

"Chú."

"Chuyện gì thế, Phat?" Gương mặt chú vẫn bình thản, tập trung nhìn vào màn hình máy tính. Phat hành xử thiếu lễ độ khi xông vào mà không xin phép. Người đàn ông được gọi là chú liếc nhìn cậu bằng ánh mắt quở trách.

"Cháu có thể hỏi chú một điều không?"

"Tại sao chú không nói với cháu là chú cũng đã tham gia điều tra vụ án tổ chức tài chính cùng với bố cháu?"

Chaiwat lắng nghe một cách bình thản. Là người đã trải đời, chắc chắn ông hiểu cơn giận đang bùng cháy trong Phat và cách để dập tắt nó. Chủ nhân căn phòng đứng thẳng dậy, bước lại gần và dừng lại trước mặt cháu trai trước khi cất giọng trầm đục:

"Chú xin lỗi vì đã không nói với cháu. Nhưng chú buộc phải làm vậy. Nếu không, chú có thể đã phải chịu kết cục giống như bố cháu."

Phat không biết lý do nào đã ép buộc chú mình, nhưng cậu không thể đứng yên để người đàn ông đó đặt tay lên vai mình một cách đầy yêu thương như thường lệ được nữa.

"V-vậy còn Kitti thì sao? Thanh tra Kitti. Không phải chú đã làm điều đó chứ?"

"Phat, chú làm vậy là vì bị ép buộc. Nếu không, người chết chính là cháu, chứ không phải Kitti."

Giọng điệu lạnh lùng đó khiến cậu đông cứng như bị ném vào hố băng. Phat cảm thấy như bị tát một cú trời giáng khi niềm tin bị chính người mà cậu coi là hình mẫu lý tưởng trong cuộc đời hủy hoại.

"Cháu hiểu ý chú mà, phải không?"

"Cháu không hiểu."

"Vậy thì chú không còn gì để nói với cháu nữa."

Không một chút tội lỗi nào hiện lên trong Phat từ hành động của chú mình. Thái độ của chú thản nhiên như thể đó là điều bình thường. Chaiwat quay lại ghế làm việc, khoanh tay trước ngực và nhìn cậu bằng ánh mắt mà Phat chưa từng thấy bao giờ. Ánh mắt coi thường của kẻ cầm quyền biết mình đang đứng trên tất cả mọi người.

"Cháu cũng nên im lặng đi. Đừng nhúng mũi vào chuyện của chú. Về việc chú bị liên kết với chương cuối của tên sát nhân hàng loạt chết tiệt này..."

"..."

"Để hắn thử bắt đầu nếu hắn dám."

Phat siết chặt nắm đấm nhìn con quỷ đang ẩn mình dưới hình hài người giúp đỡ. Chaiwat phớt lờ cho đến khi Phat phải bước ra khỏi phòng với đôi mắt rưng rưng. Cậu ngước nhìn lên trần nhà ngay khi khuất bóng. Đây không phải lúc để trở nên yếu đuối, dù cậu cảm thấy như thể chỉ còn lại một mình.

Người cậu có thể dựa dẫm quan trọng duy nhất ngoài Phraew chính là chú Chaiwat, em trai của cha cậu, người đã nuôi nấng họ từ nhỏ. Người mà Phat tưởng là điểm tựa cuối cùng trên đời lại chính là kẻ nhẫn tâm bẻ gãy đôi cánh của cậu bằng chính đôi bàn tay đã từng bao bọc cậu.

Một tin nhắn mới từ Kay gửi đến.

Chưa kịp trấn tĩnh với chuyện vừa xảy ra, một vấn đề mới lại ập đến. Lông mày cậu nhíu chặt khi đọc tin nhắn từ tác giả truyện tranh, người giờ đây có những hành động mà cậu không thể lường trước được.

[Tha lỗi cho tôi, Thanh tra.]

"Tha lỗi? Tha lỗi vì điều gì?"

Cậu không quan tâm đến lời xin lỗi đó. Điều quan trọng hơn lúc này là những gì người gửi tin nhắn đang suy nghĩ và sẽ thực hiện. Phat để Singha xử lý chuyện của chú Chaiwat, trong khi bản thân cậu ngay lập tức phóng xe đến chung cư của Kay. Cậu cũng không quên bảo Din theo dõi tín hiệu điện thoại của Kay, nhưng nó đã bị tắt.

Phat đập cửa phòng hồi lâu trước khi quyết định phá khóa. Tim cậu đập loạn nhịp, lo lắng về việc chuyện tồi tệ xảy ra với người đột nhiên biến mất.

Căn phòng trống rỗng. Không có dấu hiệu của sự sống. Bàn ghế được xếp ngăn nắp. Các bức tường đầy thông tin về các vụ giết người hàng loạt, và những bản thảo chương cuối của Nekros vương vãi trên sàn.

"Anh ta đi đâu rồi chứ." Phat gọi đến lần thứ mười.

Cậu cố liên lạc với những người xung quanh Kay với trái tim nóng như lửa đốt. Số điện thoại của biên tập viên tại nhà xuất bản là lựa chọn đầu tiên.

"Alo, thưa ông. Tôi là Thanh tra Yotsaphat."

"Vâng, Thanh tra Phat. Có chuyện gì mà tôi có thể giúp không?"

"Kay có ở tòa soạn không? Tôi không liên lạc được với anh ấy."

"Không còn nữa đâu, Thanh tra. Ý tôi là, cậu ấy đã nộp đơn nghỉ việc vài ngày trước. Bây giờ chúng tôi đang rất hoang mang vì cuốn truyện chưa hoàn thành đây."

"Cảm ơn ông." Phat không đợi người kia nói hết câu, cúp máy ngay lập tức và tìm một số khác thu thập được khi điều tra Kay. Số của người dì từng chăm sóc cha anh: "Alo. Có phải dì Sri không ạ?"

"Vâng. Ai đấy?"

"Tôi muốn hỏi liệu bây giờ Kay có ở nhà của bố anh ấy không? Tôi có chuyện cần nói với anh ấy."

"Tôi không làm việc ở đó nữa rồi. Và có vẻ Khun Kay cũng không ở đó."

"Vậy dì có biết Kay đã đi đâu không?"

"Xin lỗi, nhưng từ khi bố Khun Kay mất, tôi không còn liên lạc với cậu ấy nữa."

"Bố của Kay mất rồi sao?"

"Vâng. Mất hồi đầu tuần này."

Phat nói lời cảm ơn rồi tắt máy. Đôi mắt cậu mở to, tư tưởng như đi vào ngõ cụt. Bàn tay cầm điện thoại run rẩy. Trái tim trong lồng ngực đập nhanh khi nghe tin vừa rồi.

Cậu cố trấn tĩnh, nhắm mắt lại. Cố nhớ xem còn ai xung quanh Kay có thể liên lạc được. Nhưng tất cả đều trống rỗng. Như thể mọi thứ đã được lên kế hoạch trước khi chương cuối của Nekros được tải lên mạng. Linh tính mách bảo rằng Kay đang cố xóa bỏ danh tính và trốn chạy khỏi sự giận dữ, thất vọng, hoang mang, hoặc bất cứ điều gì, lần thứ n.

Kay đang dự tính điều gì sau khi gây ra hỗn loạn bằng chính ngòi bút của mình?

Phat rời khỏi phòng Kay và ngay lập tức đến nhà chú Chaiwat, nơi hiện đang được bảo vệ nghiêm ngặt bởi các sĩ quan Cục Cảnh sát. Dù an ninh đã rất chặt chẽ, nhưng với kẻ thách thức Nekros, điều này vẫn là chưa đủ. Hàng chục sĩ quan và cấp dưới, bao gồm cả Singha, đang túc trực.

Không khí bên ngoài yên ắng như thường lệ. Mỗi góc hàng rào đều có sĩ quan canh gác. Phat tiếp cận cấp dưới trước khi Singha báo cáo tiến triển trong lúc cậu vắng mặt:

"Tình hình thế nào?"

"Không có dấu hiệu người lạ xâm nhập. Và tôi cũng không thấy Khun Kay."

"Được rồi."

"Nhưng em gái của anh, cô Phraew, vừa mới rời khỏi nhà này."

"Phraew đến đây sao?"

"Vâng. Chính Khun Chaiwat là người cho phép cô ấy vào."

Phat ra lệnh cho các sĩ quan mở cổng mà không cần chờ sự phê duyệt của Chaiwat. Cậu cảm thấy bất an vì trực giác đã mách bảo từ lâu rằng Phraew đang dần thay đổi. Bên trong ngôi nhà rộng lớn, nơi làm việc thường được chú dùng để tiếp khách trông trống rỗng. Chỉ còn lại một tách cà phê ấm vẫn còn bốc khói.

Phat nuốt khan, cầu nguyện cho linh cảm của mình là sai trong khi cố gọi cho người em gái duy nhất. Và tất nhiên, không ai trả lời. Kể cả người chú cũng không thấy đâu.

"Ra lệnh cho tất cả sĩ quan tỏa ra tìm kiếm."

Phat ra lệnh qua bộ đàm, thông báo về sự biến mất của người cấp trên cao nhất Cục Cảnh sát. Giọng cậu run rẩy ra lệnh cho đội IT theo dõi số điện thoại của Phraew.

Trái tim cậu thực sự tan vỡ nếu mọi thứ trùng khớp với những gì cậu nghĩ. Người em gái duy nhất mà cậu bảo vệ bấy lâu nay, lúc này có lẽ đang đưa nạn nhân cuối cùng đến tận tay Nekros.

...

Cổng lớn mở rộng đón chiếc xe có biển số quen thuộc, tiến vào căn biệt thự xa hoa giữa lòng thủ đô đang được canh giữ cẩn mật. Người cháu gái mang theo nhiều đồ ăn làm quà cho chú. Chaiwat lập tức ôm chẩm lấy Phraew ngay khi cô đến trước khi bữa tối đặc biệt bắt đầu.

Phraew nhìn gương mặt tràn đầy hạnh phúc của chú, vừa húp bát súp ấm vừa kể về việc mình bị kẻ sát nhân Nekros nhắm đến là vô căn cứ. Bàn tay thon thả của cô đặt trên bàn, nhìn người đàn ông không chút tội lỗi kia bằng ánh mắt khó đoán. Cô đợi cho đến khi chú mình thưởng thức xong bữa ăn, không vội vàng, để tình hình diễn ra đúng theo những gì đã được lên kế hoạch bởi chủ nhân tòa soạn báo.

Sự tò mò chưa được giải đáp khiến Phraew chọn cách lẻn vào phòng làm việc của Than mà không xin phép. Trên màn hình máy tính đang mở, một tệp dữ liệu quan trọng chứa tất cả những gì cô tìm kiếm hiện ra rõ ràng. Đôi mắt cô phản chiếu những dòng chữ trong tài liệu vụ án kể về sự cố đã ập đến với tất cả các nạn nhân.

Mối liên kết của họ với Tổ chức Đầu tư Tài chính Thái Lan, nơi trước đây do cha cô phụ trách trước khi mất, để lại một câu đố và hàng loạt bằng chứng đã mất tích, khiến vụ án phải bị đình chỉ. Và nó khiến cha cô bị xã hội gán mác là kẻ tiếp tay cho những tội phạm thực sự, chính là những cấp quản lý cao tầng.

Nhưng trước khi cô kịp đọc hết các tệp, chủ nhân căn phòng xuất hiện trước mặt cô trong khi mỉm cười thay vì trách mắng. Phraew cố tìm lý do dù bằng chứng trước mắt cho thấy cô đang làm điều sai trái. Tình huống khó xử đó lại bị phá vỡ bởi Than, người bước vào và nhấn ngón tay để mở tệp tin.

Tệp tin như mở khóa cho tất cả những gì Phraew đang tìm kiếm.

"Tôi không giận cô. Nếu là tôi, chắc chắn tôi cũng sẽ tò mò. Hãy đọc hết đi. Sau đó, cô sẽ tự biết quyết định mình cần thực hiện những gì tiếp theo."

Và chính những gì bên trong tệp dữ liệu đó đã khiến Phraew ngồi trước mặt chú Chaiwat hôm nay, với thức ăn trên tay và sự giận dữ đang cháy bùng trong tim.

Bàn tay to lớn của chú Chaiwat di chuyển trên chiếc áo polo để xua đi hơi nóng trong lồng ngực. Nhắc ly nước lạnh lên môi, ông hy vọng triệu chứng lạ xuất hiện đột ngột sẽ sớm tan biến, trong khi não bộ đang xử lý câu nói vừa nghe được từ miệng cháu gái.

"Vậy làm sao chú có thể chắc chắn rằng tất cả chuyện này chỉ là vô căn cứ?"

"..."

"Hay là vì chú nghĩ rằng, đã không còn bằng chứng nào có thể kéo tên chú ra ánh sáng được nữa, đúng không?"

Bộp!

Trán ông đập xuống bàn, âm thanh vang vọng khắp ngôi nhà yên tĩnh. Chaiwat cứng đờ, hai tay buông thõng. Nhưng Phraew không hề ngạc nhiên. Người cháu gái duy nhất nhìn kết quả việc làm của mình một cách bình thản, trước khi bắt đầu bước tiếp theo theo kế hoạch đã được sắp đặt tỉ mỉ.

...

Ban đêm nhiệt độ xuống thấp hơn bình thường. Gió lạnh thỉnh thoảng tạt vào da thịt, đôi khi lạnh buốt đến mức phải xoa hai tay vào nhau để làm dịu. Ánh mắt anh trống rỗng bên dưới mái tóc che khuất khuôn mặt dù đã nhiều lần vuốt nó sang một bên đầy khó chịu. Kay đứng một mình trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng, tránh xa đám đông và nỗi sợ hãi khi nhìn thấy tin tức về cuốn truyện tranh của mình trên tivi khắp các góc phố.

Đã lâu rồi anh không nhìn lịch. Anh quên mất hôm nay là ngày mấy, nhưng anh nhớ rất rõ mình vừa làm tổn thương cảm xúc của ai đó với quyết định viết chương cuối cho Nekros.

Kay tình nguyện đi theo trò chơi của Asura. Để con quỷ độc ác bước ra hủy hoại tình bạn tốt đẹp đã được xây dựng, rồi ngồi lại với cảm giác tội lỗi khi nhìn lại những ngày tháng mà anh và Thanh tra cùng vật lộn bên nhau.

Kay gửi tin nhắn không chỉ để xin lỗi vì đã khiến cậu thất vọng, mà vì mọi việc anh làm càng chứng minh rằng: kể từ giây phút này, con đường họ đi như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Đôi mắt ấy phản chiếu bầu trời tối đen như mực. Giữa thủ đô ngập tràn ánh đèn khiến những ngôi sao phải hổ thẹn, từ trên cao, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn lấp lánh từ xa. Ít nhất thì đêm nay cũng không quá tàn nhẫn với anh. Dù chính anh là một kẻ tàn nhẫn đã tạo ra một nhân vật điên rồ như Nekros.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz