Hôn nhân (tiếp theo)
Đây là một sản phẩm của trí tưởng tượng và trí tuệ nhân tạo, ai không thích có thể bỏ qua
Truyện có yếu tố 18+, tên nhân vật là hư cấu ngẫu nhiên không hề công kích cá nhân.
Chương 36: Những đứa trẻ của những đứa trẻ
Hoàng – 19 tuổi, là con trai trưởng của Mạnh và Tiến – cao ráo, điềm đạm nhưng luôn lo lắng cho em gái Linh – 18 tuổi, tinh nghịch, bướng bỉnh, nhưng vô cùng tình cảm.
Cả hai đã lớn, sống xa nhà, nhưng trong một chuyến đi dã ngoại cùng bạn bè, một sự cố đã xảy ra. Chẳng ai biết rõ chuyện gì, chỉ biết sau vài tuần, cả hai đồng thời phát hiện mình mang thai.
Tin đó như một cú sốc đổ ập xuống Mạnh và Tiến – lúc đó cũng đang mang thai song thai tháng thứ bảy.
Nhưng thay vì nổi giận, họ dang tay ôm lấy con mình.
“Về nhà đi, ba với bố đang chờ…” – Tiến đã nói thế, nghẹn ngào.
Từ đó, cả bốn người cùng sống chung trong căn nhà nhỏ. Bốn cái bụng tròn căng, mỗi người mang theo một câu chuyện, một nỗi sợ, một tình yêu, và… một tương lai.
Những tháng cuối thai kỳ, bầu không khí trong nhà luôn đầy mùi dầu nóng, tiếng rên rỉ vì gò bụng, những bữa ăn phải ăn trong nước mắt, và những đêm mất ngủ vì đau.
Mạnh hay ôm bụng, cắn răng chịu đựng từng cơn gò mà không rên lên, sợ con cái lo lắng.
Tiến thì hay ngồi bóp chân cho Linh trong khi bụng mình siết từng cơn.
Hoàng thì luôn đỏ mặt, xấu hổ không dám thừa nhận cơn đau của mình ngày càng dữ dội, còn Linh thì lúc nào cũng gồng mình không khóc, dù có đêm cô cắn chăn đến bật máu.
Và rồi… một buổi tối khi trời đổ mưa…
Mạnh rên lên thành tiếng.
“Tiến… hình như… ối anh vỡ rồi…”
Bụng anh co giật liên hồi, nước tràn qua đùi, cảm giác nặng trĩu đang tụt dần xuống dưới.
“Là lúc rồi…” – Tiến run rẩy, ôm lấy chồng, mắt cũng đỏ hoe.
“Em cũng… đau quá… trời ơi…”
Chưa kịp gọi xe cứu thương, hai người đàn ông ấy đã ngồi giữa phòng khách, rên rỉ trong từng cơn đau đẻ nặng nề, giữa ánh mắt kinh hoàng của Hoàng và Linh.
“RA KHÔNG NỔI!!! AAAAGHHHH!!” – Tiến gào lên, bụng gò cứng như đá, máu bắt đầu rỉ ra theo từng cơn rặn.
“EM THẤY… THẤY NÓ ĐÂY!!!” – Mạnh ôm bụng, nghiêng người rặn đến bầm tím cả mặt.
Hai đứa trẻ được sinh ra gần như cùng lúc, với sự hỗ trợ của chính Hoàng và Linh.
Một bé trai, một bé gái – đỏ hỏn, ướt át, vẫy tay đòi ôm mẹ.
Mạnh và Tiến chỉ kịp cười, chưa kịp lau nước mắt, thì cả hai bỗng khựng người lại.
Linh ôm bụng: “Ơ… sao em… đau bụng… lại gò…”
Hoàng nhăn mặt, lảo đảo: “Không… không thể nào…”
Cả hai không biết rằng… chứng kiến cảnh cha mẹ sinh con đã khiến họ bị kích thích, và… cơn chuyển dạ chính thức bắt đầu.
Chương 37: Cơn gò đầu tiên – Khi con của con lại sắp chào đời
Không khí trong phòng khách vẫn nồng mùi máu và ối. Mạnh và Tiến đang kiệt sức, ôm hai đứa bé sơ sinh vào lòng thì Linh đột nhiên cúi gập người, ôm bụng, run rẩy.
“Bụng em… đau quá… Aaaa… nó gò rồi… trời ơi, không… không phải lúc này…”
Hoàng cũng khựng lại. Mặt tái đi, hai tay chống vào lưng khi một cơn co bóp siết chặt bụng dưới.
“Không… mẹ ơi… con… con cũng…”
Mạnh bật dậy – dù còn chưa thể đi nổi – nhưng ánh mắt lo lắng dán chặt vào hai đứa con đang bắt đầu vật vã trong đau đớn.
“Cẩn thận! Coi chừng đó là… chuyển dạ thật rồi!”
Linh gào lên, nước ối bất ngờ vỡ toạc, tràn xuống nền gạch lạnh.
“KHÔNGGGG!!! AAAAGHHHH!!!”
“Linh!!” – Tiến lết lại, cố ôm lấy con gái.
Bụng cô bé gò cứng, cơn đau như xé từng đoạn ruột, từng cú gò như muốn bẻ gãy cả xương chậu.
Hoàng ôm bụng, mồ hôi đổ như tắm.
“NÓ ĐANG ĐẨY RA!!! AAAAGH!!!”
Mạnh quay qua hét:
“Phòng ngủ! Mau đưa hai đứa vào phòng! Phải có chỗ nằm rặn!!”
Cả nhà hỗ trợ nhau, vừa dìu vừa gào, máu và ối chảy lênh láng từ cả hai đứa trẻ đang quằn quại. Cơn đau dữ dội đến mức Linh nghiến chặt răng, rách cả môi, còn Hoàng thì rụng rời tay chân, bụng co giật từng đợt.
“Con… không đẻ được… ba ơi con đau lắm…” – Linh khóc nghẹn.
Chương 38: Mở phân chậm – Khi từng giây đều là địa ngục
Tiến vội vã lấy khăn, gối, xếp một góc phòng làm nơi sinh.
Hoàng nằm nghiêng, hai tay ôm bụng, rặn theo phản xạ mà sản đạo mới chỉ mở… 3 phân.
“AAAAAAA!!!! NÓ KẸT LẠI!!!”
“ĐAU!!! BỤNG CON CỨ SIẾT LẠI!!! AAAHHH!!!”
Linh cũng không khá hơn.
“Con mở được 4 phân rồi! Nhưng đau quá ba ơi, đau quá con chịu không nổi…”
Mạnh gồng mình bò tới, ôm Linh vào lòng.
“Thở đi con… dài ra… đúng rồi, thở sâu… đừng gồng… để ba giúp con…”
Tiến vừa đỡ một tay cho Hoàng, vừa khóc vì thương con.
“Con trai của ba… ráng lên… con đang làm điều mà ba từng trải qua… ba hiểu… nhưng đừng bỏ cuộc…”
Hoàng hét lên, mặt tím tái.
“Con muốn chết!!! AAAAGH!!!”
Chương 39: Trượt xuống – Khi đầu em bé xuất hiện
“RA RỒI!!! BA ƠI NÓ ĐANG RA!!!” – Linh gào lên, mắt trợn trắng.
Toàn thân cô co giật, máu chảy đầm đìa.
“Thấy đầu rồi! Ráng rặn thêm! Nữa!!” – Mạnh ôm con, hướng dẫn từng nhịp rặn.
Linh rặn đến tê liệt cả hông, bụng như nổ tung.
“AAAAAA!!! CON… CON SỢ LẮM!!!”
Bé gái nhỏ của Linh trượt ra sau một cú rặn dài gần 30 giây. Cô bé khóc yếu ớt, đỏ hỏn trong vòng tay Tiến.
Hoàng chưa kịp mừng thì bụng gò lên dữ dội.
“Con… không chịu nổi nữa… AAAAGGGHHH!!!”
Một chân nhỏ của bé con nhô ra.
“THAI NGƯỢC RỒI!!!” – Tiến hét lên.
“Hoàng ơi, phải để bố kéo chân em bé ra… đừng gồng nữa… đừng chống lại cơn rặn…”
Hoàng gào như muốn nổ phổi, nước mắt ràn rụa, máu đổ ướt cả giường.
“CỨU CON!!! NÓ MẮC LẠI!!!”
Chương 40: Giao sinh – Giữa máu, nước mắt, và tiếng khóc đầu đời
Mạnh ôm đầu Hoàng, giữ cho cậu bình tĩnh, trong khi Tiến đỡ thai từ từ bằng tay.
“Một… hai… rặn nữa!! ĐÚNG RỒI!!”
Hoàng gào lên, cổ nổi gân, mặt nhăn nhúm đến tím tái.
“RA ĐI… CON ƠI… ĐỪNG KẸT MÃI!!!”
“NÓ RA RỒI!!!” – Tiến hét lên trong nước mắt.
Một bé trai khỏe mạnh trượt ra khỏi cơ thể Hoàng – đẫm máu, đẫm nước ối, nhưng tiếng khóc vang vọng như cứu rỗi tất cả.
Bốn người – Mạnh, Tiến, Hoàng, Linh – ôm nhau, mỗi người bên cạnh một đứa bé đỏ hỏn, máu me đầy người, mà nước mắt thì rơi không ngừng.
Một thế hệ mới… đã chào đời.
Chương 41: Cuộc gọi bất ngờ – Khi một bức ảnh đổi cả đời người
Kha – nhà báo kiêm nhiếp ảnh gia sống độc thân ngay cạnh nhà Mạnh và Tiến – vẫn thường lén chụp những khoảnh khắc đời thường xúc động của gia đình hàng xóm. Anh không ngờ, buổi sáng hôm ấy, khi đang chỉnh sửa bộ ảnh "Mạnh và Tiến cùng sinh con trong thang máy", điện thoại lại rung lên với một tin nhắn lạ:
"Anh Kha… em nghĩ em có thai… và đó là của anh…"
Kha đứng sững. Tim anh đập mạnh. Một đêm ngắn ngủi sau một chuyến công tác xa – giờ đổi cả cuộc đời.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải cái tin nhắn ấy. Mà là…
Một cơn đau nhói lạ lùng ở bụng dưới.
Chương 42: Phát hiện mang thai – Và những cơn gò đầu tiên
Kha tới bệnh viện. Kết quả làm anh chết lặng.
“Tuần thai thứ 36… và anh sắp sinh.”
“CÁI GÌ?!” – Kha ngã xuống ghế.
Bác sĩ trấn an:
“Có thể anh là một ca đặc biệt. Dù là nam giới, cấu trúc cơ thể của anh… cho phép mang thai. Và thai kỳ đã tiến rất xa…”
Ngay trong lúc đang còn bàng hoàng, bụng anh gò lên, siết chặt.
“ƯAAGHHH!!!” – Kha hét lên giữa hành lang bệnh viện.
Nước ối bắt đầu rò rỉ.
“KHÔNG… KHÔNG… KHÔNG PHẢI LÚC NÀY!!!”
Chương 43: Bắt đầu chuyển dạ – Và không ai đỡ sinh
Do trùng hợp, hôm đó bệnh viện đang trong đợt tổng kiểm kê thiết bị y tế, toàn bộ bác sĩ sản khoa đều vắng mặt. Kha được đẩy vào phòng nghỉ, nằm một mình, trong khi cơn đau cứ siết lấy bụng, từng đợt gò dữ dội.
“Mạnh… Tiến… ai đó… làm ơn…”
Kha nhắn tin cầu cứu. Nhưng ngay lúc ấy…
“AAAAAGHHH!!” – Anh co giật, bụng gồ lên như muốn nổ tung.
Sản đạo vẫn chưa mở đủ, nhưng em bé đã tụt xuống.
“KHÔNG KỊP… MÌNH PHẢI TỰ ĐẺ…”
Chương 44: Quằn quại sinh con một mình – Và sự trở lại của Mạnh
Kha nằm nghiêng, mồ hôi đầm đìa, rên rỉ, cắn chặt khăn lau mặt.
Mỗi cơn gò là một lưỡi dao cắt qua bụng.
“RA ĐI… CON ƠI… BA KHÔNG CHỊU NỔI NỮA!!”
Máu chảy xuống đệm. Anh rặn đến rách môi, cổ họng khàn đặc vì gào.
Cửa bật mở – Mạnh và Tiến xông vào, run rẩy khi thấy cảnh tượng trước mắt.
“Trời ơi… Kha ơi… để tụi tôi giúp…”
“Đầu em bé đang ra!!” – Mạnh hét lên.
“RÁNG LÊN!! RẶN NỮA!!”
Tiếng gào hòa với tiếng khóc đầu tiên của em bé – vang vọng cả phòng nghỉ.
Chương 45: Hơi thở đầu tiên – Và một sự gắn kết kỳ lạ
Kha ngất đi ngay sau khi sinh. Mạnh và Tiến ôm lấy anh, giúp lau máu, quấn khăn cho bé con – một bé gái đỏ hỏn, khỏe mạnh.
Khi tỉnh lại, Kha nghẹn ngào:
“Con gái tôi… tôi thực sự… là ba rồi sao?”
Tiến siết nhẹ tay anh:
“Chúc mừng… Kha. Giờ anh đã hiểu… cái cảm giác sinh ra một sinh linh… đau đớn, nhưng cũng thiêng liêng lắm…”
Chương 46: Đỡ đẻ bên lề đường – Và sinh nở giữa phố đông
Chiều hôm ấy, Tiến vừa đưa Kha đi tái khám định kỳ về, cả hai đang dừng đèn đỏ giữa ngã tư đông đúc thì bất ngờ có một tiếng hét thất thanh vang lên từ bên kia đường:
“TÔI SẮP SINH! CỨU VỚI!!”
Một người phụ nữ chừng hơn ba mươi, bụng bầu to tướng, đang ngồi sụp xuống bên lề đường, tay bấu chặt vào ghế đá, mặt mũi trắng bệch, mồ hôi đầm đìa. Những người đi đường chỉ dám đứng nhìn vì quá hoảng.
Tiến không chần chừ, vội vã lao qua đường.
“Chị có thấy đầu em bé chưa?” – Tiến hỏi, giọng dứt khoát.
“Tôi… tôi thấy… cái gì tròn tròn lòi ra rồi… đau lắm…” – Người phụ nữ bật khóc, tay ôm lấy bụng.
Tiến nhanh chóng bảo Kha đứng chắn xung quanh, rồi tháo áo khoác của mình, lót xuống ghế đá. Cô sản phụ nằm nghiêng, thở dốc, run rẩy.
“Cơn gò… đến rồi… AAAAAAAAAAAAAAAGH!!!”
Toàn thân chị cong lên, chân giãy giụa. Tiến luồn tay xuống hạ vị – đúng lúc đó, đầu em bé trồi ra khỏi âm đạo, còn vướng lại ở cổ vai.
“Ráng rặn thêm một chút nữa!!”
“AAAGHHH!!! KHÔNG RA NỔI!!”
Máu và nước ối trào ra, bết dính cả áo khoác của Tiến. Chị gào lên trong đau đớn, mặt nhăn nhúm vì lực rặn đã dồn cạn. Đúng lúc đó, một cơn gò mạnh khác khiến toàn thân chị rung lên dữ dội, và…
“ỌEEEEEE!!”
Tiếng khóc yếu ớt vang lên giữa phố xá. Tiến nhẹ nhàng đón lấy bé sơ sinh đầy máu nhớt, dây rốn vẫn còn gắn vào người mẹ.
“Là bé gái rồi! Em bé khỏe mạnh!!”
Người phụ nữ mừng đến rơi nước mắt. Tiến quấn khăn quanh bé và giúp cắt dây rốn bằng dao y tế mang theo trong túi.
Nhưng chưa kịp thở phào… thì một tiếng rên rỉ khác vang lên.
“Tiến… Tiến… em… em bị vỡ ối rồi…”
Kha – người vừa đứng hỗ trợ – đang quỵ xuống, hai chân run rẩy. Dưới chân anh là một vệt nước ối ướt đẫm vỉa hè.
“KHÔNG… EM CŨNG SẮP SINH RỒI!!”
Chương 47: Kha – Nhà báo đơn thân sinh con giữa phố xá
“KHÔNG… EM CŨNG SẮP SINH RỒI!!”
Tiến quay phắt lại. Kha đang khụy gối bên vỉa hè, một tay ôm bụng, mặt tái mét, mồ hôi tuôn như tắm, hai chân run lên bần bật. Dưới váy, nước ối đang chảy thành vũng lớn loang lổ cả lề đường.
“BỤNG CỨNG LẮM… CON ĐANG TỤT XUỐNG… ĐAU… ĐAU QUÁ TIẾN ƠI!!”
Tiến vội đặt bé gái sơ sinh vào lòng mẹ cô bé rồi lao tới đỡ lấy Kha, ánh mắt bàng hoàng. Cậu đã mang thai tuần thứ 39, vẫn nghĩ còn vài ngày nữa mới sinh. Nào ngờ cơn đau lại ập đến bất ngờ thế này.
“BÌNH TĨNH! NGỒI XUỐNG ĐÂY!” – Tiến dìu Kha tới ghế đá kế bên, vội vã trải áo khoác còn lại xuống.
“KHÔNG… KHÔNG NGỒI ĐƯỢC… CON ĐANG… AAAAGHHHHH!!!”
Toàn thân Kha cong lại, hai tay bấu chặt mép ghế. Một cơn gò tử cung mạnh như sóng thần tấn công, khiến cơ thể cậu giật lên từng hồi. Mắt cậu đỏ hoe, môi cắn chặt đến bật máu.
“ĐẦU CON… NÓ ĐANG CHUI RA… TIẾN ƠI!! KHÔNG RA NỔI!!!”
Tiến quỳ xuống, kéo váy Kha lên. Đúng như cậu nói – đầu em bé đang nhú ra khỏi cửa mình, còn kẹt ở đoạn vai. Vùng kín của Kha đỏ tấy, rách toạc, máu trào ra ướt đẫm cả hai đùi.
“RẶN ĐI!! RẶN MẠNH LÊN KHA!!”
“KHÔNG… EM ĐAU QUÁ… AAAAGGHHH!!!”
Cơn rặn tiếp theo dữ dội như xé người. Kha hét lên, cổ họng khàn đặc. Tiến dùng tay đỡ đầu bé, kéo nhẹ đúng lúc Kha cong người, gồng cứng bụng lại. Một tiếng “PẶC” như một lực trượt qua khe hẹp – vai bé lọt ra.
“SẮP RA RỒI… RÁNG LÊN…!!”
“AAAAAAAAAARGHHHH!!!”
Toàn thân Kha giật lên một cú cuối cùng. Cậu nghiêng người, gồng bụng đến tím tái cả mặt… rồi tiếng “ỌEEEEEE!!!” vang lên vang dội. Một bé trai đỏ hỏn, đầy máu và ối, trượt ra gọn trong tay Tiến.
“CON EM… CON EM!!!” – Kha òa khóc nức nở.
Tiến quấn bé trai trong chiếc áo cuối cùng, rồi ôm cả hai mẹ con vào lòng. Kha mệt đến mức gần như không còn chút sức lực nào, chỉ run rẩy trong tay Tiến, nước mắt rơi lẫn với mồ hôi.
“Em giỏi lắm rồi… bé con an toàn rồi… ổn cả rồi…”
Chương 48: Cuộc họp chuyển dạ – Khi lý trí nhường bước cho bản năng
Sáng hôm đó, Mạnh bước vào phòng họp cấp cao của trường đại học với bụng bầu tám tháng rưỡi, căng tròn và nặng nề. Cùng tham dự còn có Kiên – trưởng ban đào tạo, cũng đang mang thai ở tuần 37, và thư ký Hòa – người đang bầu đôi, bước sang tuần 36.
Không khí trong phòng họp ngột ngạt và căng thẳng. Chủ đề bàn bạc là thay đổi hệ thống đánh giá tâm lý học sinh – một chủ đề khiến cả ba người đều bất đồng sâu sắc.
“Tôi phản đối việc cắt giảm giờ thực hành! Thai phụ hay không, chúng tôi vẫn là giảng viên!” – Mạnh đập tay lên bàn, gương mặt đỏ gay, bụng dưới đang căng lên từng đợt.
“Mạnh… đừng kích động… tôi cũng đang đau đây này…” – Kiên thở mạnh, bàn tay vô thức ôm bụng. Một cảm giác "rục rịch" mơ hồ đang lan xuống dưới thân.
“Em… em nghĩ… ý kiến của hai thầy đều có lý… nhưng… AAA… em bị…!!!” – Hòa đột ngột ôm bụng, người gập lại. Trên ghế ngồi, một vệt nước ối lớn trào ra, ướt sũng váy và sàn gỗ bóng loáng.
Mạnh và Kiên nhìn nhau, bàng hoàng.
“Mình cũng…” – Kiên lắp bắp, rồi rầm! – anh quỵ gối xuống. Nước ối cũng trào ra từ váy vest lịch sự.
“Không thể tin được… tôi cũng… ÔI TRỜI ƠI!!!” – Mạnh ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm bụng. Một dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống ống chân, bụng anh co rút mạnh.
Cả ba người đang cùng chuyển dạ.
“KHÔNG! Chúng ta phải bàn bạc xong! Không thể sinh bây giờ được!” – Kiên thở hổn hển, cố đứng dậy, bụng gồng cứng như đá.
“Tôi… cũng muốn… nhưng… AAAAAGHHHHH!!” – Mạnh rên rỉ, tay bấu chặt thành ghế, cả người run bần bật. Cơn gò dồn dập khiến mặt anh tím tái, miệng há ra không kêu nổi thành tiếng.
“ĐẦU CON RA RỒI!! EM KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA!!!” – Hòa hét lên, vùng kín co bóp dữ dội, chiếc váy văng sang một bên. Một cái đầu đỏ hỏn đã chui ra khỏi cửa mình, máu và ối chảy thành dòng dưới ghế họp.
“AAAAAAA…!!!” – Tiếng hét đinh tai vang khắp phòng họp khi Hòa rặn mạnh, một bé trai trượt ra, khóc oe oe ngay trên sàn họp.
Không còn giữ được hình thức nào nữa, Kiên nằm gập trên bàn họp, hai chân co lên ghế, thở dốc:
“Con tôi cũng sắp ra… NGỒI KHÔNG ĐƯỢC… AAAARGHHH!!!”
Mạnh cũng không khá hơn. Anh đã mở 7 phân, nhưng bé lại rất to, chèn ép toàn bộ khung chậu. Anh cố gượng dậy bước tới giúp Kiên, nhưng vừa đứng lên thì bụng co lại dữ dội, khiến anh ngã gập người xuống bàn.
“KHÔNG… KHÔNG RA ĐƯỢC!!! AAAAAGHHH!!!”
Giữa những tiếng rên rỉ, tiếng khóc sơ sinh, và tiếng rặn đẻ thê thảm, ba người quằn quại trong cơn sinh cùng lúc – giữa một phòng họp vốn dĩ để bàn chuyện học thuật.
Chương 49: Vỡ tan hình ảnh chuyên nghiệp
Hòa nằm co rúm dưới gầm bàn, tay ôm lấy hai chân, vùng kín đỏ bừng như muốn nứt ra. Đứa bé đầu tiên đã ra, nhưng bụng vẫn gò cứng – bé thứ hai sắp chào đời.
“Nữa… lại nữa rồi… AAAAGHHHHH!!!” – Hòa gào thét khi bụng co thắt, âm đạo giật mạnh, cảm giác một vật thể lớn hơn đang đè nặng bên trong.
Máu và nước ối tiếp tục tuôn ra ào ạt, thân thể cô ướt đẫm, chiếc sơ mi trắng dính sát người, để lộ cả da thịt run rẩy vì đau đớn.
“MỞ RA ĐI… MỞ RA!!!” – Cô rặn mạnh, mắt trợn ngược, môi bật máu.
“RAAAAA!!!”
PẶC! – Âm thanh của da thịt bật ra khỏi cơ thể vang lên cùng tiếng khóc yếu ớt.
Bé thứ hai – một bé gái – đã ra đời, cơ thể phủ đầy máu và màng nhầy, rên lên từng tiếng nhỏ.
Chương 50: Mạnh gồng mình giữa chiến trận sinh nở
Mạnh bò sát sàn, bụng to như sắp nổ. Hai tay anh chống vào bàn, hai chân run bần bật, cơn đau giằng xé xương sống như muốn bẻ đôi người.
“CÒN XA KHÔNG… AAAAAARGHHH!!!” – Mạnh thét lên, ngửa cổ, trán lấm tấm mồ hôi. Phần thân dưới anh đã rách toạc, máu tuôn không ngừng.
“Đầu… đầu con… kẹt rồi… AAAA…”
Anh cố chống lại cơn đau, đẩy từng chút một. Sản đạo mở to, nhưng đầu đứa bé quá lớn. Mỗi lần rặn là cả cơ thể như vỡ ra thành từng mảnh.
“KHÔNG CHỊU NỔI NỮA… AAAAHH!!!”
Và rồi, sau một cú rặn dài gần một phút – bé gái đầu tiên của anh và Tiến trồi ra, toàn thân nhầy nhụa, khóc vỡ cả phòng họp.
Nhưng chưa kịp mừng thì cơn gò tiếp theo tràn đến. Anh lập tức lên cơn chuyển dạ bé thứ hai.
Chương 51: Kiên – lãnh đạo gục ngã trong đau đớn
Kiên không còn giữ được hình tượng nào nữa. Anh nằm nghiêng, hai chân co lại đến sát ngực, tay cào cấu sàn gỗ.
“Nó mắc rồi… nó kẹt rồi… AAAAAARGHHH!!!” – Cổ anh khản đặc, gân cổ nổi lên, mặt tái nhợt vì thiếu máu.
“CHÂN NÓ RA TRƯỚC… TRỜI ƠI KHÔNG!!!”
Bé nằm ngược, sản đạo mở chậm. Cảm giác xương chậu muốn vỡ tan, từng cơn rặn khiến máu nhỏ từng giọt xuống sàn. Toàn thân co giật, mạch đập liên hồi, thở không ra hơi.
“Đỡ… ai đó đỡ con tôi… AAAAHH… AAAARGHHHH!!!”
Bằng một cú rặn đỉnh điểm như dồn hết sinh lực cuối cùng – bé trai của Kiên ra đời, tiếng khóc vang dội khắp gian phòng kín.
Chương 52: Mạnh sinh bé thứ hai
Mạnh nằm tựa lên bàn, tay nắm chặt khăn giấy, răng cắn vào vạt áo để không thét lên quá lớn.
“Con còn lại… đang xoay… TRỜI ƠI NÓ QUAY NGƯỢC!!!”
Đau đớn tột độ, vùng bụng gồng lên như tảng đá nặng đè vào phổi. Sản đạo vẫn chưa mở hoàn toàn, nhưng bé cứ chui xuống, ép toàn bộ ruột gan của anh nhức nhối.
“NỨT RA RỒI… TÔI CẢM GIÁC BỊ XÉ!!!”
Anh lết người, gác chân lên ghế, rặn thật mạnh – gồng cả thân dưới, cổ gân guốc, toàn thân run rẩy.
“AAAAAARGHHHHH… CON RA ĐI… RA ĐI MÀ!!”
Và rồi… như được ban sức mạnh… bé gái thứ hai trượt khỏi cơ thể Mạnh, khóc vang lên đầy khỏe mạnh.
Anh ngất đi vì mất máu.
Chương 53: Sau cùng – máu, nước mắt và tiếng khóc sơ sinh
Phòng họp đầy mùi máu, ối và sự hỗn loạn. Ba người – Mạnh, Kiên, Hòa – nằm lả trên sàn, mỗi người ôm hai bé con trong tay, ánh mắt lờ mờ nhưng mãn nguyện.
Bé sơ sinh, đỏ hỏn, quấn tạm trong áo vest và khăn trải bàn.
“Tôi… chưa từng… nghĩ mình sẽ sinh con… ở đây…” – Kiên thều thào.
“Miễn… con ra khỏe… là được…” – Mạnh mỉm cười, nước mắt lăn dài.
Ngoài cửa, nhân viên cấp cứu vừa đến… Nhưng ba người kia – đã chiến đấu bằng tất cả bản năng để sinh ra những đứa trẻ ấy.
Chương 54: Cơn đau bất ngờ trong đêm mưa
Trời đổ mưa lớn. Căn nhà nhỏ nơi gia đình Mạnh và Tiến sinh sống đang chìm trong ánh sáng mờ ảo. Gió đập vào cửa sổ lạch cạch, mùi đất ẩm trộn lẫn với không khí của những ngày cuối thai kỳ. Mạnh nằm dựa vào gối lớn, tay xoa bụng bầu đã chạm mốc tuần thứ 39. Bụng anh căng tròn như trái bóng, da bụng mỏng đến nỗi nhìn rõ cả vết gân xanh và đường giữa bụng nổi bật.
Tiến nằm kế bên, cũng mang bầu ở tháng thứ tám rưỡi, tay đặt nhẹ lên bụng, hơi thở đều đều. Nhưng rồi — một tiếng rên nhỏ từ Mạnh vang lên.
"Ư... Tiến... bụng anh... căng lắm..."
Tiến bật dậy, ánh mắt lo lắng. "Anh sao vậy? Có phải…"
"Đau quá... nó cứng lại... chắc… cơn gò thật rồi…"
Ngay lúc đó, một cơn co thắt mạnh đánh thẳng vào bụng dưới Mạnh, khiến anh bật người ngồi dậy, tay bấu chặt vào thành giường, toàn thân run lên vì đau. Chân anh run rẩy, đầu gối mở ra theo phản xạ sinh học. Tiến vội xoa lưng, nhưng chính lúc ấy…
“Aahhh... Tiến ơi... anh... vỡ ối rồi…!!!” – Mạnh hét lên, chất lỏng ấm nóng tuôn ra từ giữa hai chân, làm ướt cả ga giường.
Tiến hoảng hốt: “Anh phải sinh rồi! Để em gọi xe cứu thương!”
Nhưng chưa kịp gọi thì Tiến cũng ngồi phịch xuống giường, mặt tái nhợt.
“Không… em cũng… đau… AAAH… gò bụng…!!!”
Một cơn gò dữ dội đập mạnh vào bụng Tiến, khiến anh ngã sang bên, hai tay ôm bụng quằn quại, mồ hôi toát ra như tắm.
"Không thể nào… cả hai cùng lúc…" – Tiến nghiến răng, thở dốc từng hơi – bụng anh co giật từng đợt, đứa bé đang trườn xuống rất nhanh.
Cơn mưa dữ dội ngăn xe cứu thương đến. Cả hai chỉ biết nhìn nhau trong tuyệt vọng và đau đớn.
Mạnh nằm ngửa trên sàn nhà, chân dạng rộng, tay đỡ lấy bụng dưới đang co thắt liên tục. "TIẾN… NÓ RA… ĐẦU CON RA RỒI… RẶN GIÚP ANH… AAAARGHHH!!!"
Tiến dù đang vật vã vì đau, vẫn lết đến gần, đưa tay đỡ dưới chân Mạnh. "Anh rặn đi… đừng sợ… có em đây…"
Mạnh cắn chặt răng, toàn thân gồng lên, mạch máu nổi khắp trán và cổ.
"AAAAAAAAAAAAA!!!"
Một đứa bé gái trượt ra khỏi người Mạnh, rên lên yếu ớt rồi dần vang lớn.
Mạnh ngã vật ra sàn, nước mắt rơi vì sung sướng… nhưng lại thêm một cơn đau quặn bụng nữa kéo đến.
"Không… không thể… còn đứa nữa sao…?!!"
Tiến vừa đặt bé gái sang một bên thì bụng dưới mình co lại như bị đập vỡ, cảm giác rách nát lan từ xương mu tới tận sống lưng.
"ƯƯƯƯGHHH… KHÔNG CHỊU NỔI NỮA… AAAAAAAH!!!"
Tiến bắt đầu sinh — ngồi bệt trên sàn, lưng tựa tường, hai chân co lên run bần bật, anh vừa thở vừa gào, vừa cố rặn. Đầu đứa bé đã lấp ló, nhưng quá lớn khiến vùng kín Tiến căng phồng đến sắp nổ tung.
“RA ĐI MÀ… AAAARGHHH!!!”
PẶC!!! – Tiếng da thịt bật mạnh vang khắp nhà – đứa bé trai ra đời giữa làn mưa, nằm giữa hai chân Tiến, khóc rền trời.
Cả hai kiệt sức, nằm lả đi, trên sàn nhà lạnh ướt máu, nước ối và nước mắt.
Hai đứa trẻ – một gái một trai – nằm trong vòng tay cha mẹ, khỏe mạnh và ấm áp dù ngoài trời bão vẫn gào rít.
Chương 55: Hoàng bắt đầu chuyển dạ
Đêm hôm đó, trời oi bức. Hoàng đứng trước cửa sổ, tay xoa nhẹ bụng bầu tròn căng đã bước vào tuần thứ 39. Đứa bé bên trong không ngừng đạp, như đang thúc giục được ra ngoài. Dù còn trẻ, Hoàng đã sẵn sàng làm cha — nhờ có Mạnh và Tiến luôn bên cạnh.
Nhưng rồi… một cơn đau âm ỉ bất ngờ siết lấy bụng dưới.
“Ư… ƯAAHH…” – Hoàng khụy xuống, tay bấu lấy thành ghế. Cơn đau mạnh và kéo dài, khiến cậu không thể đứng thẳng.
“Không… không thể… mình mới chỉ… hơi đau bụng thôi mà…”
Cậu loạng choạng vào phòng, nằm xuống giường, nhưng cơn đau kế tiếp kéo đến nhanh và mạnh hơn, như từng đợt sóng đập thẳng vào tử cung.
“AHHH… NÓ… NÓ GÒ LẠI… AAAHHHHH!!!”
Hoàng nghiến răng, bụng gồng cứng lại, hai chân co rúm vì cảm giác rát buốt nơi hạ vị. Mồ hôi đổ đầy trán. Nước ối bất ngờ vỡ tung ra, thấm ướt cả ga giường.
"Không được… mình còn chưa gọi ba Mạnh, ba Tiến…"
Cậu cố gượng dậy, nhưng đau đớn quá mức khiến cả người run rẩy, bụng tụt nặng hẳn xuống, như đứa bé đang dồn lực chui ra. Hoàng rên rỉ từng tiếng, tay bấu chặt ga giường, cổ họng phát ra tiếng rít nhỏ đầy tuyệt vọng.
Chương 56: Đau đớn đến tận cùng
Sáng hôm sau, Mạnh mở cửa phòng Hoàng thì thấy cậu nằm cong người giữa giường, quần đã ướt sũng, gương mặt trắng bệch vì đau đớn.
“Hoàng! Con… con đang chuyển dạ!”
Hoàng gật đầu yếu ớt, một tay ôm bụng, một tay giữ phần hạ vị đang phồng to vì đầu em bé đã tụt xuống rất thấp.
“Ba… con đau quá… nó không chịu ra… nó mắc ở đó…”
Tiến lập tức chạy đến, kiểm tra cổ tử cung cho Hoàng. “Mới mở 6 phân… còn lâu mới ra được!”
“KHÔNGGGG… CON KHÔNG CHỊU NỔI NỮA… AAAARGHHH!!!” – Hoàng gào lên, mặt đỏ bừng, môi bật máu vì cắn chặt. Một cơn rặn bật ra theo bản năng, khiến vùng kín giãn căng như sắp nổ tung.
Mạnh đỡ lưng Hoàng, Tiến cầm tay. "Hít sâu vào… giữ hơi… RẶN!"
Hoàng gồng hết sức, cơ bụng siết lại, cậu đẩy mạnh theo từng đợt co thắt… "AAAAAARGHHHHHHHHHHHHH!!!"
Một vệt máu trào ra cùng tiếng nấc nghẹn. Cái đầu của đứa bé bắt đầu hé ra… nhưng trượt rồi lại tụt vào.
“Không… không… nó không ra được… AAAAHHH!!!” – Hoàng tuyệt vọng, nước mắt giàn giụa.
Chương 57: Sinh ra giữa đau đớn và yêu thương
Tiến kiểm tra lại thì thốt lên: "Đầu đã ra khỏi xương mu, ráng thêm chút nữa là xong!"
Hoàng lắc đầu, người như sắp ngất. "Con… không rặn nổi nữa…"
Mạnh ôm lấy Hoàng từ phía sau, thì thầm bên tai: "Ba biết con mạnh mẽ mà. Đứa nhỏ cần con… hãy đưa bé ra với chúng ta."
Nghe giọng Mạnh, Hoàng rướn người, một lần rặn cuối cùng, toàn thân cong lại, từng bắp thịt căng như dây đàn.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHH!!!"
RỘT!!!
Đứa bé trượt ra, máu và nước ối ướt đẫm. Tiếng khóc vang lên khắp phòng.
Là một bé trai, khỏe mạnh và ửng hồng, được Tiến đón lấy bằng đôi tay run run. Hoàng gục xuống gối, vừa khóc vừa cười, cả cơ thể rã rời.
“Con trai của ba… của con…”
Chương 58: Linh bắt đầu chuyển dạ – Cơn đau đầu tiên
Linh ngồi thẫn thờ trước gương, tay vuốt ve bụng tròn căng sắp đến ngày sinh. Cô thở hắt ra, đôi mắt ánh lên vẻ lo âu xen lẫn háo hức. Từ lúc biết mình mang thai, Linh vẫn luôn giấu đi sự lo lắng – phần vì còn trẻ, phần vì không muốn ba Mạnh và ba Tiến lo lắng.
Nhưng đêm nay… mọi thứ bắt đầu.
“Ư…” – Linh bỗng khựng lại khi cơn đau âm ỉ kéo đến, bắt đầu từ lưng dưới rồi lan dần xuống bụng. Cô ôm bụng, ngồi khom người trên giường.
“Chắc… là đau gò sinh lý thôi…”
Nhưng chưa kịp an lòng, cơn co tiếp theo kéo tới mạnh hơn, khiến cả bụng dưới như bị bóp nghẹt. Linh rên lên:
“A… trời ơi… nó… đau thật rồi…”
Cô vịn tường, lê từng bước vào phòng vệ sinh. Dòng dịch nhầy hồng phớt đã rỉ ra. Linh hoảng hốt.
"Mình đang chuyển dạ thật rồi… Nhưng chưa… chưa thể gọi ai được… mình muốn sinh một mình trước đã…"
Chương 59: Cơn đau nối tiếp – Cô độc trong quằn quại
Hai tiếng trôi qua, Linh không thể rời khỏi sàn phòng ngủ. Cô gào lên trong đau đớn, bụng siết từng cơn như có đá đè nặng. Từng đợt co bóp kéo dài, sát nhau, khiến lưng cô đau như bị gãy.
"NÓ… NÓ ĐANG TRƯỢT XUỐNG!! AAAHH!!"
Cô thở gấp, tay bấu chặt vào chăn, nước ối bất ngờ vỡ tung dưới hạ vị, tràn ra khắp sàn nhà. Linh khóc nghẹn:
“Con ơi… con đừng ra lúc này… mẹ chưa sẵn sàng…”
Nhưng cơ thể không nghe lời. Sản đạo bắt đầu mở, bụng cô tụt hẳn xuống, cảm giác nặng trĩu nơi xương chậu khiến cô không thể nằm nổi.
Cô bò dậy, gắng gượng gọi ba Mạnh và ba Tiến. Tiếng chuông vang lên, nhưng họ còn đang chăm bé cho Hoàng, không ai nghe máy.
“Phải sinh… một mình…” – Linh tự trấn an, rồi hét lên khi cơn rặn đầu tiên ập đến.
"AAAAAAAAAHHHHH!!!"
Chương 60: Sinh trong bóng tối – Linh vượt cạn
Mồ hôi đầm đìa, máu bắt đầu chảy thành vệt dưới chân Linh. Phần đầu đứa bé bắt đầu trồi ra, căng rát nơi tầng sinh môn như lửa đốt.
“RA ĐI… CON ƠI… AAAAAAAAAARGHHHHH!!”
Cô gồng cả người, rặn liên tục theo bản năng. Một tay chống xuống sàn, một tay giữ bụng. Mỗi tiếng rặn như xé toạc cổ họng, từng đợt co thắt khiến cô suýt bất tỉnh.
Cuối cùng… cái đầu mềm mại trượt ra khỏi cơ thể, kéo theo thân hình đỏ hỏn trơn trượt.
Tiếng khóc của đứa bé vang lên – là một bé gái.
Linh gục xuống, thở không ra hơi, nước mắt ứa ra vì hạnh phúc lẫn kiệt sức. Nhưng… bụng cô lại tiếp tục gò mạnh. Cô sợ hãi nhìn xuống.
"Không… còn nữa… mình… sinh đôi sao…?"
Chương 61: Cơn gò tiếp theo – Đứa bé thứ hai
Linh chưa kịp lau nước mắt sau khi nghe tiếng khóc đầu tiên, bụng cô lại co thắt dữ dội như một cơn sóng trào ngược. Cô bàng hoàng, nắm chặt lấy cạnh giường:
“Không… còn một đứa nữa sao…?”
Một cảm giác nặng trĩu từ sâu bên trong hạ vị khiến cô choáng váng. Toàn thân Linh như bị bóp nghẹt, nhất là khi cô đã quá kiệt sức. Máu và nước ối vẫn tràn dưới sàn, lạnh và trơn trượt.
“KHÔNG KỊP… AAAAARGHHHH!!!”
Cô gào lên, người gồng cứng như căng dây đàn. Cơ thể cô run bần bật, rặn liên tục trong vô thức. Bé thứ hai không thuận như bé đầu – lần này là ngôi mông.
Linh cảm thấy rõ hai chân nhỏ xíu đang tụt xuống, nhưng phần đầu thì mắc lại bên trong. Cô không biết nên làm sao, chỉ biết quỳ rạp xuống sàn, hai tay chống đỡ lấy bụng.
“ĐAU… ĐAU QUÁ… ĐẦU CON MẮC LẠI!!”
Cô vừa khóc vừa rặn, nước mắt, mồ hôi, máu hòa vào nhau trong cơn vật vã.
Chương 62: Cứu trợ đến nơi – Mạnh và Tiến
Trong lúc Linh sắp ngất đi, cánh cửa bật mở – Mạnh và Tiến lao vào. Cả hai đều hốt hoảng khi thấy con gái đang quằn quại trong máu, còn một bé gái nằm trên khăn quấn sơ sài.
“Linh!! Con đừng ngất! Ba tới rồi!!” – Tiến hét lên, ôm lấy vai cô.
Mạnh lập tức nhận ra tình trạng: “Ngôi mông rồi… Tiến, em giữ chân bé lại, anh đỡ phần đầu!”
Linh không còn đủ sức hét lên, nhưng nước mắt vẫn chảy không ngừng khi cảm nhận bàn tay ba Mạnh chạm vào, cố xoay đỡ phần đầu bé ra khỏi vị trí mắc kẹt.
“AAAAAAAAAAAAAHHH!!!” – Tiếng hét cuối cùng như xé không khí.
Một tiếng khóc nữa vang lên – một bé gái thứ hai, nhỏ hơn chị một chút nhưng khỏe mạnh.
Tiến ôm hai bé vào lòng, còn Mạnh vội vàng đỡ lấy Linh đang ngã xuống vì kiệt sức. “Ổn rồi… con giỏi lắm… ba tự hào về con…”
Chương 63: Hồi phục sau sinh – Tình cha con
Ba ngày sau, Linh nằm trên giường bệnh, da mặt vẫn nhợt nhạt nhưng đôi mắt sáng rực khi nhìn hai thiên thần nhỏ trong nôi. Mạnh và Tiến ngồi hai bên, chăm sóc từng chút một.
“Ba ơi…” – Linh thều thào, nắm lấy tay Mạnh, “Lúc sinh… con tưởng không sống nổi nữa…”
Mạnh mỉm cười dịu dàng: “Sinh con ra là một cuộc chiến… và con đã chiến thắng như một người mẹ thật sự.”
Tiến đặt tay lên đầu Linh, khẽ vuốt: “Con đã dũng cảm hơn bất kỳ ai. Hai bé gái sẽ luôn tự hào về mẹ của mình.”
Linh nhắm mắt lại, hai hàng lệ chảy dài trong niềm hạnh phúc thuần khiết.
Chương 64: Cơn đau bất ngờ nơi khu rừng yên tĩnh
Kha quyết định cùng Linh, Hoàng và hai bé sinh đôi của Mạnh – Tiến đi dã ngoại ở khu rừng sinh thái gần ngoại ô. Không ai ngờ rằng buổi dã ngoại yên bình ấy lại trở thành một hành trình sinh tử.
Cả nhóm dựng trại, nhóm lửa, vui vẻ cười nói bên ánh lửa bập bùng thì Linh đột nhiên lặng người. Một cơn gò đột ngột siết chặt bụng cô, khiến toàn thân cô run lên, tay ôm lấy bụng.
“Ư… Ư a… không thể nào…” – Linh rên rỉ, mồ hôi lạnh toát ra, chân khuỵu xuống. “Mình còn chưa tới ngày… sao lại…”
Hoàng lao đến đỡ em gái, nhưng chính lúc ấy cậu cũng cảm thấy một cơn co thắt dữ dội đánh thẳng vào bụng dưới. Cậu nhăn mặt, ôm bụng, cắn chặt môi.
“Chết rồi… đừng nói là…”
“KHÔNG!!! ĐỪNG ĐẺ NGAY Ở ĐÂY!!!” – Kha hét lên, nhưng bản thân anh cũng không chịu nổi khi cơn đau bụng dữ dội xé toạc cơ thể – dấu hiệu quá quen thuộc mà anh từng chứng kiến.
Ba người – ba cái bụng bầu lớn đều đang gồng lên. Cả khu trại hoảng loạn. Những tiếng rên đau đớn vang lên như bản hợp xướng của sự sinh nở không kịp chuẩn bị…
Chương 65: Gồng mình giữa rừng sâu
Linh nằm co quắp trên tấm chăn dã ngoại, bụng gò cứng như đá. Từng đợt co giật khiến cô cong cả lưng, bàn tay siết lấy đất cát, rên rỉ qua kẽ răng:
“Ư... Ưaah… nó… đang tụt xuống… bụng em… đau quá…”
Mặt cô nhăn nhó, nước mắt ứa ra khi cảm nhận đầu em bé ép xuống vùng chậu. Cô hít thở gấp, chân giang rộng, quần ướt sũng – nước ối đã vỡ. Nhưng sản đạo vẫn chỉ mới mở được 3 phân.
Cách đó vài bước, Hoàng chống tay vào thân cây, rên gằn:
“Aahh… nó gò nữa rồi… không chịu được… AAAARGHHH!!”
Bụng cậu co giật từng hồi, cả người run lẩy bẩy, mồ hôi chảy như tắm. Cậu ngã quỵ, bàn tay đỡ lấy bụng khi cảm giác rặn tự nhiên kéo tới.
“Làm sao sinh ở đây được… không có bác sĩ… không có giường…” – Hoàng hét lên, rồi rặn khan trong đau đớn.
Kha, người duy nhất còn đủ sức, cũng đang bước đi lảo đảo, tay ôm bụng bầu vượt mặt. Nhưng bất ngờ, một cơn co cực mạnh khiến anh khuỵu gối, tay cào lên thân cây, miệng rít lên vì đau:
“Không… không phải lúc này… AAAAARGHHHHH!!!”
Chương 66: Mưa rừng và tiếng khóc đầu tiên
Trời bắt đầu mưa rả rích. Linh quằn quại giữa nền đất ẩm, toàn thân run bần bật, tay vịn gốc cây. Cô hét lên:
“Em bé… nó đang ra… đầu em bé… AAAAAGGGH!!!”
Bụng gò căng cứng, cơ thể vặn vẹo, rồi một cơn rặn dữ dội ập đến. Linh cắn răng, gồng mình rặn mạnh, cả thân dưới như bị xé toạc. Giữa mưa và máu, đầu em bé dần trượt ra ngoài.
“GẦN… GẦN RA RỒI… AAAAARGHH!!!”
Và rồi… “Oe… oe… oe…”
Tiếng khóc nhỏ vang lên, át cả tiếng mưa. Linh thở hổn hển, nước mắt giàn giụa nhìn đứa con gái nhỏ đỏ hỏn nằm trên bụng mình.
“Con… của mẹ…”
Chương 67: Đứa con ngược của Hoàng
Lúc này Hoàng đã vỡ ối hoàn toàn. Máu, nước ối và đất rừng hòa lẫn thành một hỗn hợp sền sệt bên dưới cậu. Nhưng dù rặn nhiều lần, chỉ có hai chân em bé lộ ra.
“Ngược rồi… con bị ngược…” – Hoàng lắp bắp, tay ôm lấy bụng, cảm nhận sự căng chặt đến không tưởng.
“AAAARRGHHH!!!” – Cậu hét lên đau đớn, mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên ở cổ khi rặn hết sức. Nhưng vì bé ngược, cậu phải gồng từng chút, máu bắt đầu chảy nhiều hơn.
Linh bò đến, vẫn đang chảy máu sau sinh, tay run rẩy đỡ chân bé:
“Anh cố lên… em giúp… AAAARGH…” – Cô vừa đỡ vừa đau co thắt trở lại.
“RA ĐI CON ƠI… AAAAARGHHH!!!” – Hoàng rặn lần cuối, toàn thân run lên, và rồi… tiếng khóc vỡ òa giữa rừng.
Chương 68: Kha – sinh con trong bóng tối
Mưa đã nặng hạt, trời tối sầm. Kha nằm co mình trong lều, rên lên từng cơn:
“Không chịu được nữa… sắp ra rồi… AAAHHH!!!”
Một cơn gò mạnh kéo đến, khiến bụng anh co giật dữ dội. Anh thở dồn dập, tay nắm chặt vải lều, miệng cắn răng rặn:
“RA ĐI… CON ƠI… AAAAARGHHHH!!!”
Từng tiếng rặn khiến lều rung nhẹ. Kha giơ tay tự đỡ lấy phần đầu bé đã lộ. Mỗi lần rặn, lưng anh cong lên, cơ thể căng ra như dây đàn sắp đứt. Cuối cùng…
“Oe… oe…”
Một bé gái đỏ hỏn được sinh ra trong lòng bàn tay anh. Kha ôm lấy con, lịm đi vì kiệt sức.
Chương 69: Cơn đau không dừng lại
Tưởng chừng như đã xong, nhưng Linh – người sinh đầu tiên – bất ngờ ôm bụng lần nữa:
“Không… còn một bé nữa… AAAAHH!!”
Cô hoảng hốt, không ngờ mang thai đôi. Không kịp nghỉ ngơi, Linh lại quằn quại trong cơn đau dữ dội. Cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng bụng vẫn co cứng.
Hoàng và Kha dìu cô nằm ngửa ra. Linh khóc nấc:
“Em… không rặn nổi nữa… AAAAGHHH!!!”
“Em phải cố! Còn một bé nữa!” – Hoàng nắm tay cô.
Linh cắn khăn, dồn toàn lực rặn. Toàn thân cô run lên bần bật, rồi…
“AAAAARGHH!!!”
Tiếng khóc thứ hai vang lên – một bé trai.
Chương 70: Họa mi rừng cất tiếng
Sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu rọi khu trại hoang tàn. Bên trong lều nhỏ, ba người – ba đứa trẻ mới sinh – ba giọt máu ruột thịt nằm cạnh nhau.
Linh ôm hai con trong lòng, mỉm cười dù đôi mắt thâm quầng.
Hoàng ngồi tựa lưng vào thân cây, đứa bé ngủ ngoan trong tay cậu.
Kha – giờ là người cha đơn thân – thì đang hát khẽ cho bé gái vừa sinh.
Giữa rừng sâu, trong mùi máu và đất ẩm, những tiếng khóc non nớt vang lên hòa cùng tiếng họa mi – báo hiệu cho sự sống mới bắt đầu.
Chương 71: Cứu người giữa đường – Đẻ bất ngờ giữa dòng xe
Một buổi sáng đầy nắng, Tiến đang dắt Hoàng đi khám thai định kỳ. Cả hai đều đang trong tháng cuối, bụng to vượt mặt. Khi đang băng qua đường lớn thì bất ngờ, một người phụ nữ ngã quỵ giữa dòng xe. Tiến vội lao ra đỡ, phát hiện cô ấy đang chuyển dạ gấp.
“Cô… cô sắp sinh rồi!” – Tiến hoảng hốt, cùng Hoàng đỡ người phụ nữ vào lề đường, dựng vội chiếc lều tạm từ áo khoác.
Tiến quỳ xuống, bắt đầu đỡ đẻ. Nhưng chính lúc đó, bụng anh cũng gò cứng lại một cách dữ dội.
“Không… đừng… bây giờ thì không được…” – Tiến cắn răng, run rẩy, cảm nhận cơn đau lan từ lưng xuống bụng. Anh vừa đỡ đầu bé ra khỏi người phụ nữ lạ, vừa tự gồng mình chịu đựng những cơn gò.
“Tiến, anh… anh chảy ối rồi…” – Hoàng lo lắng, nhưng chính anh cũng đang ôm bụng, nhăn nhó vì cơn gò bắt đầu dồn dập.
Ngay khi bé gái đầu tiên của người phụ nữ cất tiếng khóc, Tiến không thể chịu đựng được nữa. Anh đổ người sang một bên, hai chân co lại, miệng rên rỉ không ngừng.
“Không chịu nổi… đầu con xuống rồi… AAAARGHHHH!”
Chương 72: Họp online – Sinh giữa phòng livestream
Tiến được đưa về nhà nghỉ ngơi sau sự cố trên đường. Nhưng chưa kịp hồi sức, anh lại phải tham gia một buổi họp online quan trọng với các giáo sư về nghiên cứu sinh sản.
Tiến ngồi vào ghế, bụng vẫn còn co giật nhẹ. Mạnh ngồi bên cạnh, tay đỡ lưng cho chồng. Buổi họp bắt đầu, màn hình hiện lên hơn mười người đang chờ.
“Chúng ta sẽ bắt đầu với phần trình bày của thầy Tiến…” – Tiếng MC vang lên.
Tiến vừa mở miệng thì bụng gò lên một cách bất ngờ, đau đến mức anh siết tay vào thành ghế.
“Ư… tôi… xin phép…” – Mặt anh tái mét, nước mắt dâng lên vì cơn gò quá mạnh.
Trên màn hình, các đồng nghiệp bắt đầu xôn xao. Mạnh vội tắt micro, kéo áo chồng lên, thấy bụng đang co giật dữ dội.
“Anh rặn luôn đi… không kịp đâu…” – Mạnh thì thầm.
“Không… họ còn đang nhìn… ƯAAAARGHH!!”
Cơn gò tiếp theo quật ngã Tiến khỏi ghế. Anh rên rỉ, tay đỡ lấy bụng, nước ối vỡ tràn nền nhà. Mạnh trải tấm lót, đỡ lấy cơ thể run rẩy của chồng mình. Giữa căn phòng kín, trong khi camera vẫn đang chiếu nửa thân trên, Tiến đã bắt đầu sinh bé con tiếp theo.
Chương 73: Lễ tốt nghiệp – Vỡ ối trên sân khấu
Linh, con gái lớn của Mạnh và Tiến, sắp tốt nghiệp đại học. Cô bụng mang dạ chửa bước lên sân khấu nhận bằng. Bên dưới, cả gia đình ngồi cổ vũ, trong đó có Mạnh cũng đang mang thai tháng thứ 9.
Linh cười rạng rỡ, tay cầm tấm bằng, nhưng ngay khoảnh khắc cúi đầu chào, cơn đau đầu tiên ập tới. Cô lảo đảo, tay ôm bụng.
“Mình… không… AAAHHH!!!”
Ngay trên sân khấu lễ tốt nghiệp, nước ối vỡ tung. Mọi người hoảng loạn. Linh khuỵu gối, tay chống lên bàn lễ, mặt nhăn nhó.
“Không… không thể ngay bây giờ…” – Cô rên rỉ, nhưng bụng siết lại dữ dội.
Cả hội trường im bặt. Mạnh vội lao lên, vừa chạy vừa rên rỉ vì bụng cũng đang gò. Hai cha con ôm nhau giữa sân khấu, rồi… cùng rặn sinh con giữa hàng trăm ánh mắt sững sờ.
Chương 74: Đẻ trong thang máy – Kẹt cùng người lạ
Hoàng cùng bạn mình là Kha – nhà báo hàng xóm – vào bệnh viện tái khám. Nhưng trong lúc xuống thang máy, một trục trặc kỹ thuật khiến cả hai bị kẹt lại.
Hoàng đang mang thai tám tháng rưỡi, còn Kha cũng ở tuần thứ 39.
“Kẹt rồi… chết rồi…” – Kha lo lắng.
Tiếng rè rè của thang máy vang lên. Nhưng thứ khiến họ hoảng hơn là…
“Ư… bụng tôi… đau quá…” – Hoàng ôm bụng, lưng cong lại vì một cơn gò cực mạnh.
Kha còn chưa kịp hỏi thì chính anh ta cũng lảo đảo, tay ôm bụng, mặt tái xanh.
“Không… không phải chứ… tôi cũng…”
Cả hai cùng trượt ngồi xuống sàn thang máy, người đẫm mồ hôi.
“Vỡ… vỡ ối rồi!!” – Hoàng rên rỉ, chất lỏng ấm nóng trào ra giữa sàn thép lạnh. Ngay sau đó là tiếng nước của Kha, đồng thời vang lên.
Hai người ngồi đối mặt, tay nắm lấy nhau, cùng nhau rặn giữa không gian chật hẹp, đau đớn gồng từng cơn như xé ruột. Tiếng khóc của hai đứa bé vang lên hòa cùng tiếng còi cứu hộ khi cửa thang máy mở ra.
Chương 75: Cơn bão đêm – Đẻ giữa lều trú tạm
Một cơn bão lớn đổ bộ vào khu dân cư, toàn khu phải sơ tán đến trung tâm thể thao. Mạnh, Tiến, Linh và Hoàng đều đang trong những tháng cuối, lều trú tạm cũng không đủ yên ổn.
Tiếng gió rít bên ngoài, tiếng mưa đập vào vải bạt lều, nhưng bên trong… là tiếng rên rỉ quằn quại.
“Con… sắp ra rồi… AAAAGHHHH!!” – Linh nằm co quắp trên tấm nệm xốp, tay bấu vào cánh tay mẹ Tiến, đau đến bật khóc.
Còn Mạnh thì đang dựa vào tường, mặt trắng bệch, bụng gò liên hồi.
“Chịu không nổi nữa… AAAHH!!”
Hoàng cũng đã vỡ ối từ lúc đến, đang quỳ rạp, toàn thân run rẩy, mồ hôi đầm đìa.
Tiến ôm đầu, thấy cả nhà đều đau đẻ mà không còn bác sĩ nào. Anh nén cơn gò trong bụng, run run đỡ từng người, một tay hỗ trợ Mạnh, một tay lau mồ hôi cho Hoàng.
Giữa lều tạm tối tăm, bốn người, bốn cơn đau, cùng nhau rặn ra bốn đứa trẻ trong tiếng mưa gió gào thét…
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz