Chap 46
Trời mới tờ mờ sáng là Isaac đã dậy. Anh nhẹ nhàng ra hỏi phòng để không đánh thức cô. Anh lái xe đến chung cư của Cát Tường . Anh vào gõ cửa. Sau một hồi gõ cửa, trong nhà tiếng ngái ngủ của Cát Tường vọng ra:
_“Ai đó, ra liền. Thật tình, mới sáng sớm mà đã…”
_“Anh đây.”
_“Isaac , mới sáng sớm anh đến nhà em làm gì vậy. Bỏ nhà đi bụi hả? Vào nhà đi.”
_“Đi bụi cái đầu em. Anh có chuyện cần giúp.”
_“Chuyện gì?”
_“Cho anh vay ít tiền đi, tháng sau có lương anh trả.”
_“Trời đất, ông ta không cho anh tiền sao ?”
_“Không phải, anh có tới mấy cái thẻ bạch kim, nhưng anh không muốn dùng tiền của ông ta vào chuyện này. Anh muốn dùng tền của mình cơ.”
_“Làm gì có tiền của anh. Tiền mượn em thì có. Mà anh định làm gì vậy ?”
_“Thì hẹn ông ta đi chơi, nhưng tiền để dành của anh không đủ.”
_“Lãng mạng quá ha. Đợi em tí.”
Cát Tường vào phòng mở tủ lấy tiền. Trong đống chăn nệm trên giường phát ra tiếng:
_“Ai vậy, sao đến làm phiền sớm thế”.
_“Isaac đấy. Lu ngủ tiếp đi.”
_“Cậu ta làm gì mà đến sớm thế.”
_“Lu tự đi mà hỏi anh ấy. Mèo ra đây.”
Cát Tường ra khỏi phòng ngủ, đến đưa tiền cho Isaac .
_“Nhiêu đây đủ không ? Em chỉ có từng này tiền mặt à”.
_“Chắc là đủ. Yêu em quá đi”.
Isaac vừa nói vừa béo hai cái má của Cát Tường . Bất chợt sau lưng anh vang lên tiếng:
_“Thôi nha. Má người ta là bằng xương bằng thịt đấy, không phải là nước rửa đâu mà muốn nhéo là nhéo.”
Anh ngạc nhiên nhìn ra phía sau. Noo đang bận bộ pijama hình chú chó Pluto bước từ trong phòng ngủ Cát Tường ra.
_“Sao anh ở đây ?”
_“Sao tôi lại không được ở đây ?”
Anh nhớ lại lần trước Noo có nói người yêu của anh là Cát Tường . Anh gật gật đầu ra vẻ hiểu biết. Anh quay lại nhìn Cát Tường :
_“Ghê ha, hồi nào mà sao anh không biết gì vậy.”
_“Làm gì có.” Cát Tường xấu hổ.
_“Cậu đến đây sáng sớm làm gì vậy, Lão đại đâu.” Noo lên tiếng hỏi anh
_“Ông ta đang ngủ. Tôi có chút chuyện nhờ Cát Tường . Thôi tôi về, hai người ở lại vui vẻ. Nhớ giữ sức nhá”.
Anh vừa cười vừa đi khỏi nhà của Cát Tường . Cánh cửa nhà vừa đóng lại thì Noo lại ôm Cát Tường từ phía sau:
_“Mèo ah… hôm nay dậy sớm quá, lại là ngày nghỉ. Hay chúng ta cùng tập thể dục buổi sáng ha.”
_“Cũng được, Mèo mới mua băng hướng dẫn tập dưỡng sinh, tốt cho sức khỏe lắm. Để Mèo đi lấy nha.”
Noo ôm Cát Tường chặt hơn:
_“Anh chưa già đến nỗi phải tập dưỡng sinh đâu. Anh không muốn dưỡng sinh, anh muốn tập “cưỡi ngựa” cơ.”
Cát Tường hiểu ý của Noo, quay lại đấm yêu vào ngực Noo:
_“Lu hư lắm. Sao thích hành Mèo thế. Tối qua mãi gần 2h sáng mới cho Mèo ngủ mà.”
Noo cười gian:
_“Không phải em nói sẽ cố gắng sao. Đây là dịp để em thể hiện sự cố gắng đấy.”
Nói xong không đợi Cát Tường trả lời thì đã bế xốc Cát Tường thảy vào giường, nhanh chóng anh lột hết áo quần trên người Cát Tường ra và bắt đầu ngấu nghiến. Cát Tường nói trong hơi thở ngắt quãng:
_“Lu cứ như vậy sẽ nhanh chán lắm, lỡ một mai Lu chán Mèo thì Mèo làm sao.”
_“Không có chán đâu, dù ngày nào cũng như thế này đến khi anh già vẫn không chán Mèo đâu. Biết không?”
_“Không được chán Mèo đâu đấy. Lu hứa đi.”
_“Anh hứa mà.”
_“Mèo yêu Lu…”
_“Anh cũng yêu Mèo….”
………………..
Cô nằm lăn qua lăn về trên giường vì muốn nướng thêm chút nữa. Cô cứ cảm thấy mình quên mất cái gì. Cô nhìn qua chỗ của Isaac thì thấy anh không còn nữa. Cô vùng mình ngồi dậy:
_“Thôi chết, quên mất hôm nay mình có hẹn.”
Cô tức tốc leo xuống giường và làm vệ sinh cá nhân. Bây giờ hơn 8h30 rồi. Trời ơi, mới hồi hôm cô còn thao thức không ngủ được. Sao hôm nay cô có thể dậy trể vậy chứ. Cô loay hoay chọn một bộ đồ đen, cô chọn chiếc mặt nạ cô mới đặt hồi đi Châu Âu. Cô chạy nhanh xuống nhà:
_“Isaac đâu. Cô hỏi một đứa đàn em.”
Thưa anh, anh Isaac đi ra ngoài từ sáng sớm rồi. Đồ ăn sáng đã dọn xong, anh dùng luôn chứ ạ?
_“Anh trễ rồi, mấy đứa dùng đi.”
Chiếc xe đen sang trọng đang chờ cô trước cửa. Chẳng là sáng nay anh dặn tài xế chở cô tới công viên trung tâm. Cô lên xe và hối thúc đàn em cô chạy nhanh không ngừng.
_“Cậu chạy nhanh tí nữa đi. Tôi trễ rồi”.
_“Hôm nay Lão đại có hẹn à?”.
Cô liếc tay tài xế qua kính xe:
_“Hẹn gì, chỉ là tôi ra ngoài tí thôi.”
_“À, anh ra ngoài với anh Isaac ha?.”
_Cô nghiêm mặt: “Cậu mà nói thêm câu nữa tôi khâu miệng cậu lại đấy.”
Tay tài xế khúc khích cười, lấy tay làm động tác kéo khóa miệng lại.
Trời, mất mặt quá đi, cô đi hẹn hò mà sao ai cũng biết vậy. Cô tỏ ra lộ liễu quá chăng? Lần sau phải cẩn thận hơn. Thật là mất mặt với lũ đàn em.
Chiếc xe dừng lại ngay trước cửa công viên trung tâm, Isaac đang đứng dưới 1 cái cây lớn ngay cổng, tay anh vẫn còn cầm một bó hoa tươi thật lớn. Cô mỉm cười đi nhanh về phía anh:
_“Tại sao không gọi em dậy, chúng ta có thể đi chung mà.”
_“Anh thích như vậy hơn. Tặng Trúc nè.”
Anh đưa bó hoa cho cô. Chà, hoa rất đẹp và thơm nữa. Cô nhìn anh:
_“Giờ đi đâu ?”
_“Thế Trúc muốn đi đâu ?”
_“Em không biết”.
_“Đi xe buýt nha.”
_“Sao lại đi xe buýt ?”
_“Thì anh muốn cho Trúc đi qua tất cả những nơi anh từng qua.”
Anh kéo tay cô dẫn bộ trên đường. Cả hai đi về phía trạm xe. Hôm nay ngày nghỉ hay sao mà trạm xe thật đông người. Ai cũng liếc nhìn anh với cô: người ta tò mò về chiếc mặt nạ của cô. Cô kéo tay Isaac :
_“Sao mà người ta nhìn em dữ thế.”
_“Tại em đẹp mà.”
_“Xạo thấy ớn. Có thấy gì đâu mà đẹp.”
_“Anh nói đẹp là đẹp. Không tin anh à ?”
_Cô liếc dài: “Đương nhiên là đẹp rồi. Vàng 18k có dát kim cương, không đẹp sao được.”
Isaac lắc đầu bó tay với cô. Anh nhanh chóng kéo cô lên xe buýt. Hai người ngồi sát nhau gần cửa sổ. Khi xe bắt đầu chạy Isaac nói nhỏ với cô:
_“Anh trước đây ngày nào cũng đi xe buýt tới chỗ làm. Ở tên xe có rất nhiều tên biến thái.”
_Cô tò mò: “Đâu ?”
_“Sát anh có một tên nè.”
Cô nhìn quanh anh thấy toàn phụ nữ ăn mặc chỉnh tề và mấy đứa con nít. Cô hiểu ra Isaac đang chọc cô. Cô liếc anh:
_“Dám nói em là biến thái sao ?”
_“Anh có nói vậy sao ? Hồi nào.”
Anh cười khi nhìn cô giận lẫy. Anh nắm lấy tay cô đưa lên miệng và đặt vào đó một nụ hôn nhẹ nhàng. Anh thì thầm:
_“Nhưng mà anh yêu tên biến thái này lắm.”
Cô cười tít cả mắt. Cô nghiêng đầu dựa vào vai anh:
_“Hôm nay em vui lắm.”
Cô cứ dựa như thế Suốt đoạn đường xe chạy. Xe buýt dừng lại, anh lại tiếp tục dẫn cô tới khu vui chơi, nơi hẹn hò của các cặp tình nhân vào ngày nghỉ. Cô lần đầu được tới khu vui chơi: lúc nhỏ thì do nhà cô nghèo, cô không muốn mẹ cô khổ, còn lúc lớn hơn một tí thì con tim cô chỉ toàn là thù hận, không có chỗ cho những chuyện khác. Cô như cá lâu ngày gặp nước, cô đòi anh dẫn đi chơi hết trò này đến trò khác. Anh kéo cô vào nhà ma, hy vọng cô sẽ la lên sợ hãi. Một lát sau anh và cô ra khỏi nhà ma, đám người giả ma thì nằm la liệt do bị thương. Cô cười rủ rượi. Hôm nay cô rất vui.
_“Trúc ăn cá viên không ?”
_“Ăn”
Isaac dẫn cô tới chỗ bán hàng rong, anh mua cho cô những xâu cá còn nóng hổi. Cô vừa ăn vừa thổi.
_“Ngon không ?”
_“Ngon lắm.”
_“Ăn luôn phần của anh này ?”
_“Cám ơn anh.”
Hai người ăn xong, anh dẫn cô đi dạo ngắm phong cảnh. Trời cũng đã xế chiều nhưng hai người vẫn còn ở khu vui chơi. Cô đã khám phá hết khu giải trí, chưa bao giờ trong một ngày mà cô đi bộ nhiều như vậy, hai chân cô mỏi nhừ nhưng cô vẫn cứ muốn đi tiếp. Chân của cô đã ở trong đôi dày tây quá lâu, không chừng bong lên hết rồi vì cô thấy đau chân. Cô gọi Isaac dừng lại:
_“Em đau chân quá, chúng ta kiếm chỗ nào ngồi nghỉ một lúc nha.”
Anh dẫn cô tới khu vòng xoay, sau khi mua vé, anh và cô vào trong lồng kính ngồi. Vòng xoay từ từ chuyển động lên cao, khung cảnh khu vui chơi từ từ nhỏ lại. Cô thích thú ngắm nhìn khung cảnh bên dưới. Anh kéo cô ngồi vào lòng mình:
_“Thích không ? Lần sau em có muốn đi nữa không ?”
_“Được không ? Lần sau Tài dẫn em đi chơi nữa hả ?”
Anh không trả lời mà chỉ cười. Isaac nhìn vẻ mặt hớn hở của cô thì không cầm lòng. Cô hiện cứ như một đứa nhóc, không giống ông trùm tí nào. Anh cúi xuống đặt môi mình vào môi cô, cô nhổm người choàng hai tay ra sau cổ anh, cô ngồi lên cả trên đùi của anh. Đôi môi cô hé mở mời gọi anh khám phá. Anh mút lấy đôi môi mềm mại của cô, đưa chiếc lưỡi nhẹ nhàng chu du khắp vòm miệng của cô, mùi vị rất quen thuộc với anh nhưng anh không thấy chán, càng khám phá thì càng đam mê. Cô nhắm mắt thưởng thức mùi vị đôi môi anh, cô chẳng cảm thấy gì lúc này trừ anb, trừ những va chạm vào thân thể anh, từ mùi đàn ông nồng nàn của anh, cô đê mê tận hưởng những gì anb mang lại cho cô. Nụ hôn kết thúc, cô từ từ mở mắt ra. Hai người nhìn nhau không chớp mắt. Anh hai ngón tay chạm lên môi cô xong lại đặt chúng lên môi mình. Anh nhìn cô mỉm cười:
_“Môi của em rất ngọt.”
Cô định nói gì đó thì vòng xoay đã xuống tới đất, nhân viên tới mở cửa lồng. Anh nắm tay cô dẫn ra ngoài:
_“Chúng ta đi khỏi đây nha. Trời chiều lắm rồi.”
Cô gật đầu và đi theo anh. Đi được khoảng 50m thì anh ngồi xuống. Cô lo lắng hỏi:
_“Tài bị làm sao vậy ?”
_“Trúc đau chân mà. Lên đây anh cõng nè.”
_“Thôi, em đi cũng được mà.”
_“Không phải lúc nào anh cũng sẵn sàng cõng người khác trên lưng đâu. Lại đây.”
Cô xấu hổ pha lẫn ngại ngùng leo lên lưng anh. Anh xốc cô lên nhẹ nhàng cũng như ngày anh cõng cô khi cô bị thương ở bến tàu. Nhưng chỉ khác là lần này anh không phải chạy trốn kẻ thù mà chỉ từ từ bước:
_“Nặng không ? Hay thả em xuống đi”.
_Anh cười: “Nặng như heo ấy”.
_“Vậy thì thả xuống, ai bắt anh cõng đâu”.
_“Vậy là coi thường anh rồi.”
_“Là sao ?”
_“Thì tại anh là Sư Tử mà, cõng con heo thì ăn nhằm gì.”
Cô biết anh chọc cô, cô hưởng ứng:
_“Thế giờ ngài Sư Tử định cõng con heo này đi đâu?”
_“Vào lò mổ thịt heo. Ha ha…”
Cô cắn vào cổ anh một phát:
_“Anh dám, em sẽ nhai hết mấy cái xương con Sư Tử nhà anh”.
_“Anh chừa rồi. Không dám nữa. Để anh dẫn em tới chỗ này, hay lắm.”
_“Chỗ nào ?”
“Bí mật, nhưng trước tiên anh phải chỉnh trang lại em đã. Đen thùi lùi à.”
Anh và cô vào một shop bán quần áo:
_“Em chọn một bộ đi, hôm nay anh tặng”.
Cô đi, năm phút sau cô ra với một bộ đồ đen trên tay:
_“Cái này nha, đẹp lắm.”
Anh lắc đầu:
_“Anh không thích màu đen, màu khác đi.”
_“Nhưng mà…”
Anh bước đến gần cô. Đưa hai tay áp vào mặt cô:
_“Hôm nay thôi được không, anh không muốn em mặc đồ đen. Sau này em mặc gì anh cũng không ý kiến đâu.”
Cô ngần ngại vì phải mặc áo quần khác màu đen nhưng cô miễn cưỡng nghe lời anh vì sợ anh buồn. Năm phút sau cô lại bước ra với với cái quần Tây màu Cà phê sữa cùng chiếc áo sơ mi trắng , kiểu dáng đơn giản nhưng thuộc loại dễ thương.
_“Được không ? Em thấy kì lắm”.
_“Đẹp lắm mà, mặc luôn nha.”
Trời tối, Isaac đưa cô đến một nhà hàng sang trọng để dùng bữa tối. Vì là buổi tối cuối tuần nên nhà hàng khá đông. Cô ngồi đối diện với anh ở một chiếc bàn góc khuất, nhưng nhìn ra bên ngoài cửa kính là cả khung cảnh đường phố Sài Gòn . Cô cảm nhận được không khí hẹn hò thực sự như những đôi tình nhân mới yêu nhau.
_“Cám ơn Tài, nhà hàng này rất đẹp, phong cảnh lại rất tuyệt.”
Isaac nói nhỏ với cô:
_“Xin lỗi, anh định bao luôn nhà hàng cho chỉ có chúng ta. Nhưng em biết đấy, anh làm gì có nhiều tiền.”
Cô cảm động:
_“Thực ra Tài đâu cần mời em chỗ sang trọng. Chỉ cần chỗ nào có Tài thì ở đó dù có là mấy quán vỉa hè thì đối với em cũng rất sang trọng rồi.”
_“Trời, Trúc !!! Miệng em càng ngày càng ngọt đó nha.”
Cô cười toe toét. Sau một hồi lâu vừa ăn vừa nói chuyện phiếm. Cô và anh thỉnh thoảng cứ nhìn nau đắm đuối rồi bật cười:
_“Tại sao Trúc lại cười thế ?”
_“Thế tại sao Tài cười ?”
_“Vì anh hạnh phúc.”
_“Thì em cũng thế.”
Hai người lại nhìn nhau. Anb kết thúc bằng một câu hỏi:
_“Ăn xong rồi, Trúc muốn đi đâu ?”
_Cô lắc đầu: “em không biết, Tài có chỗ nào đặc biệt không?”
_“Có chứ, xích gần lại đây anh nói cho nghe.”
Cô đứng dậy đến ngồi vào cái ghế bên cạnh Isaac . Anh thì thầm vào tai cô rất nhỏ:
_“Chúng ta đi khách sạn nha……”
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz