chap 20
Đã mấy ngày rồi Isaac không gặp cô nhỉ? Buổi đêm khuya thật khuya cô mới về phòng, sáng sớm tinh mơ cô đã đi rồi. Isaac dù cố chờ cô, có bắt chuyện với cô nhưng những gì Isaac nhận được cũng có sự im lặng mà thôi. Đôi lúc cô cũng có nói vài từ nhưng hết sức tiếc kiệm, cô đích thực lại quay trở lại một Gil Lê lạnh lùng ngày xưa. Về chuyện anh muốn đi làm việc cô cũng không đá động gì tới, có trời biết cô đang suy nghĩ cái gì trong đầu.
Isaac muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa. Buổi sáng gặp cô ở bàn ăn, Isaac lên tiếng:
_"Hôm nay, tôi muốn ra ngoài một lát, có được không ?"
_Rồi anh quay sang Hoàng Yến hỏi: "Em có muốn đi với anh không ? Anh biết mấy chỗ bán thức ăn vừa rẽ vừa ngon nữa."
_Gì chứ nghe tới thức ăn là mắt Yến sáng lên: "Thiệt hông ? Em đi."
Yến quay sang nhìn cô năn nỉ. Dù mặt ngoài cô lạnh như băng nhưng giá mà hôm nay cô được anh mời đi chơi thì cô hạnh phúc biết mấy mặc dù cô sẽ không đi. Cô biết giờ trong anh chẳng còn có chút gì về cô. Cô nhìn Isaac :
_"Đi đâu ?"
_"Ừ thì đi mua ít đồ, thăm bố mẹ tí xíu, dẫn Yến đi ăn."
_"Mấy giờ về ?"
_"Chắc khoảng trưa. Tôi hứa tôi chẳng chạy đâu."
_"Thôi được. Yến đi cùng cậu ta, nhớ ăn uống giữ gìn không bị tào tháo rượt đấy."
Thế là hôm nay anh với Yến được ra ngoài hít thở không khí trong lành. Anh dẫn Yến tới Shali plaza để sử dụng cái thẻ bạch kim anh thắng ở trận võ đài lần trước, anh mua đủ thứ áo quần. Đúng là dáng chuẩn: anh mặc gì cũng đẹp cả. Yến thì không mua áo quần chỉ toàn nhìn vào mấy quầy thức ăn thôi. Xong đâu vào đấy anh đi lên lầu 3 cắt tóc, anh muốn chuốt lại vẻ bên ngoài của mình một chút: Isaac tỉa tóc ngắn hơn và cao lên, mấy cọng trước mái cậu cũng cắt hết để lộ khuôn mặt hết sức nam tính của mình. Anh mặc đồ mới và cùng Yến về nhà thăm ba mẹ anh. dọc đường không biết bao cô nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ và thèm thuồng.
Ba Isaac đã được phẫu thuật và đang nằm tĩnh dưỡng ở nhà nhờ số tiền 500 triệu cô đưa cho anh. Ba mẹ Isaac thấy anh về thì rất vui mừng. Mẹ Isaac đi chợ nấu ăn cho cả nhà, Yến thì luôn miệng cười nói còn mồm cứ....nhai. Ba mẹ Isaac thích Yến lắm vì nói cô dễ thương. Đến gần trưa thì anh và Yến phải trở về nhà lớn. Mẹ anh chạy theo nhét vào tay anh một giỏ thức ăn thật to:
_"Nói với ông chủ là mẹ gửi cái này cho ông chủ con. Là do mẹ làm cả đấy, cám ơn ân đức của ông chủ đã tái sinh cả gia đình ta. Con nhớ trả ơn cho ông chủ nha."
_"Vâng, con đi đây mẹ. Chừng nào rảnh con sẽ về."
Anh bước đi với hàng ngàn suy nghĩ miên man. Nếu mẹ anh biết anh đã bán thân thành đồ chơi của người khác, ắt hẳn mẹ anh sẽ rất đau lòng. Nhưng mẹ anh nói đúng: có lẽ cô là người tái sinh cả gia đình anh. Khi về đến nhà lớn thì trời đã xế trưa. Anh mang giỏ thức ăn đến phòng cô. Anh gõ cửa trước khi vào:
_"Mẹ tôi có làm ít cải muối và cơm nắm biếu ông."
Anh để giỏ thức ăn trên bàn cô và đi ra. Cô chưng hửng, chưa kịp hỏi thăm tình hình bố mẹ anh thế nào thì anh đã đi mất tiêu. Cô thầm nghĩ: "cậu ghét tôi đến nỗi không muốn nhìn mặt tôi qua 1 một phút sao? Thế cũng tốt. Ghét tôi như thế là tốt cho cả hai chúng ta" cô ăn cơm nắm mẹ anh làm mà thấy miệng đắng ngét, mà dạo này, cô cứ thấy anh là miệng cô đắng ngét. Giá như cô có thể hưởng được cái vị mật ong ngọt ngào từ miệng của anh nhưng hình như không được nữa rồi.
Cũng đã nữa tháng rồi, tình hình giữa cô và anh không có gì chuyển biến thậm chí còn tệ hơn, cô thường xuyên đi thâu đêm, đến sáng sớm cô về thì người nồng nặc mùi rượu và nước hoa. Anh đau khổ đến tan nát con tim khi nghĩ đến việc cô cùng người đàn ông khác ở bên ngoài, có lẽ cô chán anh rồi. Anh chỉ là món đồ chơi lỗi thời của cô, cô chơi chán nên vất anh qua một bên. Anh muốn cô lại chạm vào người anh, một lần thôi cũng được.
Gần nữa tháng, đối với cô là cả chuỗi ngày mệt mỏi và đau khổ. Vì sao khi người ta càng muốn từ bỏ thì nỗi đau cứ ám ảnh mãi. Cô muốn từ bỏ hết để yêu anh nhưng những lúc như vậy thì hình ảnh mẹ cô chết trong tay cô lại hiện về, cô dằn vặt đau đớn và không thể tự giải thoát mình ra khỏi mớ hỗn độn đó. Anh dạo này càng ngày càng đẹp và quá quyến rũ đối với cô, cô vô cùng đau khổ khi cứ mỗi đêm cô ngủ cạnh anh là cô lại muốn rúc vào người anh để cảm nhận hơi ấm, nhưng 1 bức tường mang tên mẹ cô đang ngăn cản cô thực hiện điều đó. Cô lao vào rượu sau mỗi khi công việc kết thúc. Mỗi buổi sáng khi thức dậy, cô thở dài:
_"Lại qua một ngày nữa rồi. Isaac ah.... Tôi rất nhớ cậu."
Sáng hôm nay, ăn sáng xong, Isaac cầm mấy cuốn sách ra vườn đọc. Anh đi vào một góc khuất của vườn, trải mình nằm xuống trên vạt cỏ, anh hít thở không khí trong lành và thưởng thức mấy cuốn sách hay mà anh mới tìm được ở thư viện. Đọc sách hình như đã trở thành thói quen của anh khi anh không có việc gì làm. Anh nằm dưới tán 1 cây to, khi hòa mình với thiên nhiên, anh cảm thấy anh còn chút ý nghĩa vì biết mình đang tồn tại. Ở bên cạnh cô, anh chỉ là một chiếc bóng đơn độc mà thôi. Anh biết rõ cô chẳng có tình cảm gì với anh, đối với cô anh chẳng là gì. Nghĩ tới đây thì lòng anh đau nhói. Anh không muốn nghĩ thêm điều gì nữa.
Gió trời man mác, không khí dễ chịu. Anh thiếp đi. Lâu rồi anh không ngủ ngon như vậy, vì dạo gần đây chỉ toàn những đêm thức trắng đợi cô về, nếu có ngủ chăng thì giấc ngủ cũng chỉ toàn là mộng mị.
Đã hơn 7 giờ tối mà đám người làm chẳng thấy anh đâu. Đàn em cô tức tốc báo với Noo và Hoàng Yến , chẳng lâu sau thì cũng tới tai cô. Cô lái xe như bay về nhà, cô xuất hiện trước bọn đàn em với vẻ giận dữ chưa từng thấy. Cô quát lên:
_"Không thấy Isaac từ khi nào."
_"Dạ, buổi sáng đã không thấy cậu ấy, đến trưa cũng không thấy cậu ấy xuống dùng cơm. Nhưng...."
Cô vỗ bàn cái bốp:
_"Từ sáng đến giờ sao lúc này mới báo. "
Cô quay sang Noo:
_"Đã tìm kỹ trong biệt thự chưa ?"
_"Dạ em đã lục hết mọi ngóc ngách trong biệt thự nhưng không thấy cậu ta."
_"Dù có bới tung cái Sài Gòn này cũng tìm bằng được Isaac về đây cho tôi. Gọi điện cho ông bộ trưởng bộ quốc phòng đi."
_"Vâng, thưa anh."
Đàn em cô lập tức tỏa ra mọi ngóc ngách Sài Gòn để tìm anh. Cô thật sự lo sợ anh bỏ cô mà đi, cô không thể chịu được cái ý nghĩ chẳng bao giờ được gặp lại anh. Khuôn mặt cô hiện rõ hai chữ lo lắng.
Đã gần 9h tối mà chẳng có chút xíu tin tức nào về anh, bọn đàn em cô lần lượt gọi về là không tìm thấy anh. Cô đi qua đi lại không yên. Noo bước vào phòng đưa cô tách trà nóng:
_"Anh uống tí nước cho đỡ mệt."
_"Noo ah, cậu ta bỏ tôi đi sao ?"
Noo không nói gì. Isaac có thể bỏ cô đi lắm chứ, cô và Isaac là 2 người của 2 thế giới khác. Im lặng một lúc lâu, Noo lên tiếng:
_"Sao anh không nói với cậu ta là anh yêu cậu ta."
_"Không được..." cô buồn rầu trả lời.
_"Không thì ít nhất anh cũng tỏ ra quan tâm cậu ta, tỏ rõ cho cậu ta biết...."
_"Cậu biết mà Noo, mẹ tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nếu tôi yêu thêm lần nữa..."
_"Mẹ anh rất yêu anh phải không ?"
_"Vậy là anh sai rồi. Có một người mẹ nào yêu thương con mà không muốn con mình được hạnh phúc. Mẹ anh không trách anh đâu. Anh đã quá đau khổ rồi, anh thử một lần sống mà đối diện với cảm giác của anh đi."
_Cô cũng muốn thế nhưng giờ anh bỏ hắn đi rồi: "Không kịp nữa rồi, cậu ta bỏ tôi đi rồi."
_"Em sẽ tìm ra cậu ấy về cho anh."
Nói rồi Noo đi ra khỏi phòng, bấm số gọi điện cho Cát Tường :
_"Noo ah....?"
_"Isaac có liên lạc với em không?"
_"Dạ không, có chuyện gì vậy?"
_"Cậu ta trốn rồi. Em có biết những chỗ nào cậu ta có khả năng tới không? Em đợi tôi, tôi tới nhà em ngay."
Noo đi rồi còn lại một mình cô ngồi trong phòng. Nhiều cảm giác lẫn lộn đan xen làm cô rối bời: lo lắng, giận dữ, đau lòng, sợ hãi.... Cô nhìn lại căn phòng mà canh đã cùng cô thời gian qua. Cô nhìn lại chiếc ghế mà cậu ngồi vào mỗi buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống. Cô ngồi lên chiếc ghế anh hay ngồi rồi cô nhìn xuống. Sân sau, đúng rồi, sân sau. Dù chỉ là một chút nhưng cô hy vọng anh không bỏ đi mà chỉ ở sân sau nhà cô. Cô tức tốc xuống nhà, tìm một cái đèn pin và chạy vội ra sân sau.
Lạnh, một cơn gió thổi qua đột nhiên anh cảm thấy lạnh. Tỉnh giấc, trời đã tối. Đói, anh thấy ruột gan cồn cao vì từ sáng đến giờ anh chưa ăn gì. Trời đã tối đen, không biết giờ này cô đang làm gì, đã ăn gì chưa....và không biết, cô có chút xíu nào nghĩ về anh không? Anh định đứng dậy mò mẫm lối về biệt thự vì trời tối như hũ nút. Anh mỉm cười vì anh thấy tương lai mình cũng là một màu đen. Chợt trong cái màu đen ấy sáng lên một ánh chói lòa, cậu nheo mắt nhìn xuyên qua ánh sáng: chiếc mặt nạ vàng hiện ra vừa rất gần gũi thân thương vừa xa lạ đến đau lòng. Cô nhìn anh ngồi dưới gốc cây mà chẳng nói gì, cô đợi anh đứng dậy rồi mới bước đi.
Nhìn thấy mồ hôi theo hai bên má cô chảy xuống đọng lại ở cằm. Anh biết cô đã đi tìm anh, vậy tại sao lại không nói gì mà bỏ đi như thế. Sức chịu đựng của anh có giới hạn, anh vốn dĩ không phải là một người điềm tĩnh, tại sao cô cứ phải làm anh đau lòng đến thế. Anh lấy cuốn sách ném mạnh vào đầu cô khi cô quay lưng bước đi. Cô quay lại, anh hét lên giận dữ:
_"Ông ghét tôi đến vậy ai mắc ông đi tìm tôi. Đối với ông tôi không tồn tại chứ gì. Ông chán tôi rồi mà. Tại sao? Tại sao lại tránh mặt tôi, tại sao không nói chuyện với tôi?"
Cô cũng quát lên:
_"Cậu cũng không phải cũng ghét tôi lắm sao. Ừ tôi đáng ghét vậy đấy. Cậu đi mà nói chuyện với cô bác sĩ dễ thương của cậu đấy . Không cần cậu nói chuyện với người đáng ghét như tôi."
_Rồi cô hạ giọng: "Nhưng mà tôi không có ghét cậu đâu."
Isaac không tin vào tai mình khi nghe cô nói như vậy. Bà ấy không ghét mình, vậy là được rồi . Khoan, nhưng câu trước của Bà ấy. Ôi chúa ơi, không phải là Bà ấy đang ghen đó chứ. Anh chụp lấy tay cô khi cô bỏ đi.
_"Ông....ghen phải không ?"
_"Cái gì, cậu không muốn sống nữa hả ?..."
Cô nhìn anh thấy đôi môi anh đang cười, lần đầu tiên anh cười như thế với cô. Cô bị quyến rũ bởi đôi môi của anh, đôi môi mà cô mới có nếm một lần và bao lâu nay cô đang thèm khát. Cô quyết định sẽ sống thật với cảm giác của cô rồi ra sao thì ra.
Cô nhảy bổ vào anh và đặt môi mình lên môi anh, cô quàng tay qua cổ của anh, nhón chân lên. Anh đơ ra mấy giây nhưng anh nhanh chóng ngộ ra, anh chớp lấy cơ hội choàng tay qua eo cô giở cô hỏng khỏi mặt đất, anh luồn chiếc lưỡi mình vào miệng cô một cách nhanh chóng, cô đê mê thưởng thức vị ngọt mà lâu nay cô thèm khát. Anh mút lấy môi cô một cách điệu nghệ, tay cô luồn vào tóc anh để kéo đầu anh gần hắn hơn. Cô chẳng làm gì ngoài việc hé mở đôi môi hẳn ra để anh dẫn dắt cô. Cô dứt khỏi môi anh khi cô không thể thở nổi. Cô thì thầm vào tai anh:
_"Isaac ah... tôi không thể.....chịu nổi nữa rồi"
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz