ZingTruyen.Xyz

Mặc vũ vân gian

Chương 59: Phụng bồi

anhthy1239

Nếu như Khương Lê không đứng hạng chót trong kỳ thi sắp tới, Mạnh Hồng Cẩm phải quỳ xuống xin lỗi Khương Lê.

Nếu như thứ hạng Khương Lê cao hơn Mạnh Hồng Cẩm, Mạnh Hồng Cẩm phải đứng trước cổng Quốc Tử giám quỳ xuống xin lỗi Khương Lê.

Nếu như thứ hạng Khương Lê không chỉ cao hơn Mạnh Hồng Cẩm, mà còn cao hơn tất cả những thí sinh nữ ở Minh Nghĩa Đường, thì Mạnh Hồng Cẩm phải đứng trước cổng Quốc Tử giám, cởi áo, lưng đeo cành mận gai, quỳ xuống xin lỗi Khương Lê.

Ba cái điều kiện, cái trước so với cái sau càng làm người ta giật mình hơn. Ba cái tiền đặt cược, cái trước so với cái sau càng làm người ta sợ run!

Minh Nghĩa Đường lâm vào một mảnh yên tĩnh đáng sợ. Không chỉ có Mạnh Hồng Cẩm ngây dại, Khương Ấu Dao cùng tất cả mọi người đang đứng xem, thậm chí cả Liễu Nhứ cũng đều ngây dại, không ai nói chuyện, cũng không có một ai lên tiếng.

Một lát sau, Mạnh Hồng Cẩm mới lấy lại tinh thần, lớn tiếng mắng: "Khương Lê, ngươi là cái đồ điên!"

"Lá gan của ta luôn luôn rất lớn. Chỉ là ngươi không thấy được mà thôi." Khương Lê cười nhạt, "Cũng không biết lá gan của Mạnh tiểu thư đây to bao nhiêu? Vừa rồi nhìn hình như rất lớn, nhưng mà bây giờ...... đối diện với tiền đặt cuộc lớn như thế, hình như không gánh nổi thì phải?"

Mạnh Hồng Cẩm cắn răng không lên tiếng. Khương Lê lời nói nhẹ như mây, nhưng bên trong ẩn chứa sức nặng vô cùng lớn, tựa như nàng chỉ đang cá một trận cược vui vẻ, bân khua, ai thắng cũng được, hai bên không ai tổn hại cái gì.

Nàng ta có biết, nàng xuất ra tiền cá cược, là toàn bộ mặt mũi của nàng, của gia tộc nàng, và cả tương lại sau này của nàng nữa. Bên thua không chỉ bị sỉ nhục khắp Yến Kinh, thậm chí gia đình cũng không tránh khỏi phải cùng chịu chung nhục nhã.

Khương Lê thậm chí còn nói tới Quốc Tử giám......

Quốc Tử giám là nơi toàn bộ thanh niên tài tuấn khắp thành Yến kinh tụ họp lại, trong đó không thiếu con cháu các nhà quan gia quyền quý bậc nhất, mà các nàng thân là thiên kim tiểu thư, sau này bàn chuyện hôn sự, đều phải chọn phu quân đang học trong đó. Đứng trước cổng Quốc Tử giám tự mình đánh mất mặt mũi, chính là đánh mất mặt mũi trước mặt phu quân tương lai, tự mình đánh mất một khối hôn sự tốt đẹp, sau này càng khó tìm được một lang quân như ý, đến cả các nhà thấp hơn nhà các nàng cũng e sợ, tại đâu có ai dám rước một người vợ bị người người chỉ chỏ về nhà, Khương Lê dụng tâm thực sự ác độc.

Mạnh Hồng Cẩm chỉ cảm thấy từng trận gió lạnh thổi qua.

"Cược thì cược!" Là một cô nương đứng sau lưng Mạnh Hồng Cẩm lên tiếng. Nàng ta có vóc sáng nhỏ nhắn xinh xắn, nàng ta khinh thường nói tiếp: "Hồng Cẩm tỷ tỷ, chớ có mắc mưu nàng ta. Mau mau đồng ý đi, Khương Nhị tiểu thư tuy rất tự tin, nhưng mà nàng ta sao có thể được."

Liễu Nhứ cũng lấy lại tinh thần, nhìn Khương Lê có chút nôn nóng.

Mạnh Hồng Cẩm lúc này mới nhớ, nàng đưa ra tiền đặt cuộc như vậy, tự nhiên là bởi vì nàng ngay từ đầu không nghĩ mình sẽ thất bại. Một người sống ngây ngốc tám năm ở am ni cô, sao có thể đánh thắng người sống ở kinh thành, được dạy mọi thứ. Thứ am ni cô đó có thể dạy cho nàng, ngoài kinh thư, cùng lắm chỉ có thể dạy cho nàng đọc sách, viết chữ, nhận biết vài con chữ, sao có thể so sách với sáu cái nghệ mà các nàng được dạy dỗ từ tấm bé. Sách, số, cưỡi ngựa, bắn cung, nhạc, lễ nghi. Mỗi một hạng mục đều phải trải qua vô số giờ tập luyện, Khương Lê dù muốn bắt chước, cũng chỉ học được cái vỏ ngoài. Trong thời gian ngắn như vậy, muốn thông tường cao siêu hết tất thảy là chuyện không thể nào. Có nữ tử ở Minh Nghĩa Đường theo học lâu nhất cũng đã được tám năm, nếu nàng ấy bại bởi Khương Lê sống trên núi hoang, thì thật là chuyện hoang đường.

Khương Lê chú định phải đứng chót, những đề mục nàng ta tự đem ra làm tiền đặt cược kia, sẽ trở thành cái hố sâu đem nàng ta mãi mãi vùi lấp, không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.

Nghĩ tới đây, Mạnh Hồng Cẩm như có thêm sức mạnh, nói: "Nếu Khương Nhị tiểu thư đã có lòng tin mãnh liệt như vậy, dám đảm đương từng chữ mình nói ra, thì ta đây đương nhiên cũng phải phụng bồi cho tử tế. Nói được thì làm được, hôm nay trước sự chứng kiến của toàn bộ những người có mặt ở Minh Nghĩa Đường, chờ kết quả kiểm tra được công bố, Khương Nhị tiểu thư xin chớ đừng ỷ vào sức mạnh của thủ phụ đại nhân mà lật lộng, nói có thành không."

"Ta sẽ không," Khương Lê Tiếu cười: "Chỉ mong ngươi cũng sẽ như thế."

Nàng thần sắc thản nhiên, không lo không sợ, Mạnh Hồng Cẩm thấy mà chói cả mắt, lúc này mới lạnh lùng hừ một tiếng, nghênh ngang rời đi.

Một đoàn người vây quanh sau dần giải tán, quay lại nhìn Khương Lê có khinh bỉ, cũng có thương hại, phảng phất như sớm nhìn thấy kết cục của nàng. Khương Ấu Dao đi tới, nhìn Khương Lê nói: "Nhị tỷ, tỷ cần gì phải chấp nhất như thế với Mạnh tiểu thư. Hồng Cẩm ở Minh Nghĩa Đường từ trước đến nay luôn luôn đứng hạng ba, cùng lắm là hạng bốn mà thôi. Tỷ lần này cùng nàng ta lấy cứng đối cứng, thực sự không phải là một hành động sáng suốt."

Khương Lê nhìn nàng, nói: "Theo ý tam muội, ta bây giờ phải chạy theo Mạnh Hồng Cẩm xin rút lại, không cá cược nữa?"

Khương Ấu Dao cứng đờ một chút, vội vàng mở miệng: "Ôi, nhưng mà ai ở Minh Nghĩa Đường cũng đều chứng kiến hết rồi, nếu nhị tỷ đơn phương bãi bỏ, người ngoài sẽ chỉ nói ngươi hèn nhát, nhưng sẽ liên lụy đến toàn bộ danh tiếng của Khương gia."

Khương Lê nói: "Đúng như thế, cho nên tam muội chớ có lo lắng cho ta, con người của ta, vận khí luôn luôn rất tốt. Lỡ như lần này ta đụng phải sao kim tinh, không chỉ thắng, mà còn đứng nhất bảng thì sao?"

Khương Ấu Dao cười cười: "Như thế thì cực tốt." Ngữ khí lại bình bình, nhỏ bé như thì thầm, nàng ta đến làm bộ tin tưởng nàng cũng lười.

Chờ Khương Ấu Dao quay lưng rời đi, Liễu Nhứ khinh bỉ nói với bóng lưng Khương Ấu Dao: "Nàng ta tính là muội muội gì chứ? Rõ ràng là con rắn độc, chuyên bỏ đá xuống giếng, chờ đợi nhìn ngươi làm trò chê cười."

"Nàng ấy có chút ngốc." Khương Lê cười cười, Khương Ấu Dao một lòng chỉ muốn giữ danh dự mình trong sạch, trong lòng thì tối tăm. Nàng ta chắc chưa nghĩ tới, trong một gia đình, lúc vinh thì cùng vinh, lúc nhục thì cùng nhục. Nếu nàng thua, bị Mạnh Hồng Cẩm bắt quỳ xuống, thì mất mặt cũng thêm toàn bộ Khương phủ vào chung. Khương Ấu Dao thân là nhi tử Khương phủ, sao có thể đứng ngoài cuộc được?

Khương Ấu Dao không hiểu đạo lý này, hoặc có lẽ là đã sớm hiểu, nhưng trong tâm càng muốn hủy hoại Khương Lê hơn, tình nguyện chính mình bị hao tổn, cũng muốn chứng kiến Khương Lê bị xấu mặt.

"Đều tại ta." Liễu Nhứ áy náy nhìn Khương Lê, "Ta bị các nàng khích tướng, nếu như không phải tại ta, ngươi vốn sẽ không rơi xuống chuyện này."

"Cũng không phải vì ngươi." Khương Lê trấn an nàng, "Các nàng đã có tâm trêu chọc, thì cho dù không phải chuyện lần này, lần sau các nàng cũng tìm được chuyện khác để gây rối. Nào có đạo lý ngàn ngày phòng trộm, chi bằng mượn cơ hội lần này, để sau các nàng không tìm chúng ta gây rắc rối nữa."

"Thế nhưng bây giờ ngươi phải làm sao đây?" Liễu Nhứ nói: "Ta thấy ngươi sảng khoái đáp ứng, trong lòng liền thấy tràn đây sức mạnh. Thế nhưng lục nghệ ở Minh Nghĩa Đường vốn rất khó, không nói gạt gì ngươi, bài kiểm tra hàng năm của ta đều rớt từ hai đến ba môn, còn ngươi lại mới trở về Yến kinh."

"Kỳ thực ta có một trí nhớ rất tốt, thứ đã từng xem qua sẽ không quên được." Khương Lê trừng mắt nhìn nàng.

Liễu Nhứ sững sờ, suýt chút nữa bật cười lên tiếng: "Thật á?"

"Đương nhiên là giả." Khương Lê cười cười vỗ vỗ vai nàng, "Nhưng ta cũng không hoàn toàn giống như bọn họ nghĩ. Không cần phải lo lắng cho ta, ngươi cứ chăm chỉ tập luyện những thứ ngươi giỏi, chờ công bố kết quả, xem Mạnh Hồng Cẩm quỳ gối trước Quốc Tử giám, mở miệng nói xin lỗi chúng ta."

Liễu Nhứ còn muốn nói điều gì, Khương Lê đã nhanh chóng bịp miệng nàng. Mặc dù trong lòng lo nghĩ không yên, nhưng nhìn Khương Lê cười chúm chím tự tin tràn đầy bộ dáng, chẳng biết tại sao, trong lòng Liễu Nhứ lại cảm thấy yên tâm hơn hẳn, đối với những lời Khương Lê nói tin tưởng mà không nghi ngờ.

Có thể, nàng ấy thật sự có biện pháp.

Khương Lê trong lòng cười nhạt, chỉ là một buổi kiểm tra mà thôi, nhưng sự khiêu khích của Mạnh Hồng Cẩm đã hoàn toàn làm nàng mất hết kiên nhẫn. Nhưng mà trận cá cược với nàng ta chỉ là thứ yếu, thứ thật sự hấp dẫn được nàng là một thứ khác, đó chính là phần thưởng của người đứng nhất, được vinh dự triệu tập vào cung diện kiến thánh thượng.

Trong buổi dạ yến đó, tụ tập tất cả mệnh quan triều đình, không chỉ có Trung thu xá lang Thẩm Ngọc Dung, còn có cả Vĩnh Ninh công chúa.

Nàng thực sự rất muốn gặp lại hai người bọn họ, dù cho bây giờ cái gì cũng không làm được, dù cho chưa thể tự tay đâm chết kẻ thù, nhưng dù chỉ được ngồi xa xa nhìn, thấy được cừu nhân là nàng đã mãn nguyện rồi. Để nàng biết bước tiếp theo nên làm gì, để nàng càng quyết tâm lên kế hoạch báo thù cho thật tỉ mỉ.

Để nó luôn luôn nhắc nhở cho nàng nhớ, bọn họ còn nợ nàng một án oan Tiết gia, cùng bốn mạng người. Phụ thân, đệ đệ, đứa con của nàng, và cả bản thân nàng nữa.

Không thể quên, không dám quên.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz