ZingTruyen.Xyz

Lựa chọn

Phần 25

thuviencualoairua

Căn phòng lập tức rơi vào im lặng.

Juhoon ngồi chết lặng trên sofa, đầu óc gần như không thể xử lý nổi những gì mình vừa nghe.

Một người đã đủ khiến anh hoảng loạn rồi.

Đằng này lại là cả hai.

Mà đáng sợ hơn nữa là trông họ còn chẳng có vẻ đùa chút nào.

Bàn tay Seonghyeon vẫn đan lấy tay anh từ nãy tới giờ chưa buông ra. Trong khi đó, Keonho lại đứng ngay trước mặt, ánh mắt nhìn anh sâu tới mức Juhoon không dám đối diện quá lâu.

"...Hai đứa bị điên hả?"

Rất lâu sau anh mới khó khăn thốt ra được một câu.

Keonho bật cười.

"Muộn rồi mới nhận ra à?"

"Em còn cười được nữa hả!?"

Juhoon đỏ mặt tới mức tai cũng nóng bừng lên.

"Anh đang nghiêm túc đó!"

"Bọn em cũng nghiêm túc mà"

Lần này người trả lời là Seonghyeon.

Giọng cậu bình tĩnh đến mức càng khiến Juhoon rối hơn.

"Ngay từ đầu tụi em đã biết kiểu gì anh cũng sẽ nghĩ nhiều"

"Cho nên mới nói trước với nhau"

Juhoon nhìn cậu chằm chằm.

"Không ai thấy chuyện này kỳ lạ hả?"

"Kỳ chỗ nào?"

Keonho kéo ghế ngồi xuống đối diện anh.

"Thích một người thì nói thích thôi"

"Nhưng hai đứa là bạn thân mà!"

"Thì sao?"

"..."

Juhoon nghẹn họng hoàn toàn.

Nhìn phản ứng của anh, Keonho không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Từ nhỏ tới giờ tụi em giành anh biết bao nhiêu lần rồi"

"Thêm chuyện này nữa cũng đâu khác gì"

"Cái này khác hoàn toàn đó!!"

Juhoon ôm đầu.

"Anh thật sự sắp đau đầu tới nơi luôn rồi..."

Seonghyeon ngồi xuống bên cạnh anh, chậm rãi đưa ly nước sang.

"Anh không cần trả lời ngay đâu"

"Bọn em không ép"

"Đúng đó"

Keonho chống cằm nhìn anh.

"Dù gì tụi em cũng chờ anh lâu rồi"

Câu nói ấy khiến Juhoon khựng lại.

"...Lâu rồi?"

Keonho biết mình lỡ miệng nên lập tức quay mặt đi chỗ khác.

Trong khi đó Seonghyeon lại bình thản hơn nhiều.

"Em thích anh từ trước cả lúc nhận ra"

Juhoon mở to mắt.

"Cái kiểu luôn muốn ở cạnh một người"

"Muốn chăm sóc người đó"

"Muốn người đó chỉ nhìn mình thôi"

"Đến lúc nhận ra thì đã muộn rồi"

Giọng cậu nhỏ dần.

"Vì...em thích anh nhiều hơn em nghĩ"

Không khí trong phòng khách bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Juhoon cảm giác tim mình đập mạnh tới mức chính anh cũng nghe rõ.

Anh vốn nghĩ bản thân sẽ thấy khó chịu.

Hoặc ít nhất là muốn trốn chạy.

Nhưng kỳ lạ là anh lại không ghét việc được họ thích chút nào.

Ngược lại còn thấy lòng mình mềm đi một cách vô lý.

Keonho lúc này bỗng ngả người ra sau ghế rồi thở dài.

"Nhưng tụi em cũng biết chuyện này không dễ chấp nhận ngay"

"Cho nên anh cứ từ từ thôi"

"Bọn em sẽ không đi đâu đâu"

Nghe tới đó, Juhoon bất giác siết chặt tay.

"...Nếu sau này tụi mình không còn như trước nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy khiến cả hai cùng im lặng vài giây.

Rồi Seonghyeon chậm rãi đáp.

"Vậy thì em sẽ cố giữ nó lại"

Keonho cũng bật cười nhạt.

"Em không định buông anh nên anh khỏi lo"

Juhoon ngơ ngác nhìn cả hai.

Bầu không khí căng thẳng lúc đầu chẳng biết từ khi nào đã biến thành thứ cảm xúc mơ hồ khó gọi tên.

Ấm áp.

Nhưng cũng khiến anh thấy tim mình rối tung lên.

Đúng lúc ấy.

"Ọc~"

Một âm thanh kỳ quặc bất ngờ vang lên.

Cả ba cùng khựng lại.

Juhoon đỏ bừng mặt rồi lập tức ôm bụng.

"...A-Anh hơi đói"

Vài giây im lặng trôi qua.

Rồi Keonho ôm bụng cười gập cả người xuống sofa.

Ngay cả Seonghyeon cũng phải quay mặt đi để giấu nụ cười.

"Có cái gì buồn cười!!"

Juhoon xấu hổ tới mức muốn chui luôn xuống đất.

Keonho vừa cười vừa đứng dậy.

"Được rồi"

"Đi ăn thôi"

Seonghyeon cũng thuận tay xoa nhẹ đầu Juhoon một cái.

"Mọi người muốn ăn gì?"

Juhoon ngẩng đầu nhìn cả hai.

Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống gương mặt quen thuộc của họ.

Trong khoảnh khắc ấy anh bỗng nhận ra. Có lẽ bản thân thật sự không muốn mất một trong hai người này chút nào cả.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz