CHƯƠNG 879: BẢN ĐỒ
CHƯƠNG 879: BẢN ĐỒEDITOR: ROSALINEBETA: GUMIHOTiểu Tứ Tử nhìn cái biểu cảm kia của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, đánh giá hai người này gây họa rồi, liền có chút tò mò, hỏi hai người rốt cuộc đã làm gì rồi.Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng bất đắc dĩ, kể lại chuyện sau khi xem câu đố Già Lan Chú để lại, chôn con rối ở cửa phòng tổ Tương Du.Tiểu Tứ Tử nghe xong, chọc chọc Bạch Ngọc Đường hỏi, "Con rối kia là Miêu Miêu và Tiểu Lâm Tử chôn, nước là các gia gia nãi nãi tưới, Bạch Bạch chẳng phải là cái gì cũng chưa làm sao?"Ngũ Gia hơi hơi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu —— đúng vậy, là Miêu Nhi ngươi với con hỏa kê kia làm a!Triển Chiêu liếc Bạch Ngọc Đường —— vậy ngươi đoán Thiên Tôn nếu thật sự bị thi thể nổ đầy mặt, hắn sẽ đánh ai?Ngũ Gia còn có chút tủi thân —— ta rõ ràng cái gì cũng không làm!Triển Chiêu nheo mắt —— ngươi thuộc về tội liên đới, ta chạy không được thì ngươi cũng chạy không được!Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn đoàn tử.Tiểu Tứ Tử suy nghĩ một chút, gật đầu với Bạch Ngọc Đường —— ừm! Bất kể Bạch Bạch có tham dự hay không, chỉ cần thi thể nổ rồi, vậy Thiên Tôn nhất định đánh ngươi!Ngũ Gia thở dài, Triển Chiêu chắp tay sau lưng nhìn chung quanh một chút, lại nhìn nhìn trời, tựa hồ là có chủ ý gì, ra sức dòm Bạch Ngọc Đường."Lại nói... Nếu đêm nay chúng ta không đi, vậy Lâm Dạ Hỏa sẽ trở về nga?" Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.Ngũ Gia suy nghĩ một chút, nghiêng đầu —— đúng vậy, vậy có phải chỉ đánh hắn là xong việc hay không?Hai người nhìn nhau một hồi, khóe miệng hơi hơi nhếch lên vài phần —— cũng không phải là không được...Tiểu Tứ Tử nhìn hai người, lắc đầu a lắc đầu.Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng có chút đuối lý, nhìn Tiểu Tứ Tử —— ngươi cũng cảm thấy hai ta không phúc hậu a?Tiểu Tứ Tử lắc đầu —— không phải, vô luận là Tôn Tôn Ân Ân bị nổ xác dọa sợ, hay là ba người các ngươi bị đánh, ta đều muốn nhìn...Hai người yên lặng nhìn đoàn tử.Tiểu Tứ Tử uốn tới ẹo lui —— chúng ta trở về đi! Dù sao hai ngươi cũng phải cần bị đánh, vậy không bằng trước tiên xem xem biểu cảm bị dọa sợ của Tôn Tôn Ân Ân! Như thế cũng không thua thiệt!Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đưa tay thả Tiểu Tứ Tử lên bàn đá ngoài cửa, sau đó cùng nhau cào bé ngứa.Công Tôn và Triệu Phổ vòng qua bình phong, nhìn thấy đoàn tử "Khanh khách" cười liên tục.Triệu Phổ và Công Tôn nhìn chằm chằm một hồi, xoa xoa tay gia nhập vào cùng nhau cào đoàn tử."Khụ khụ."Lúc này, bình phong vừa truyền đến tiếng ho khan, mấy người quay đầu lại, thấy Bao đại nhân và Thái sư còn có Bát Vương gia xuất hiện ở cửa.Ban nãy sau khi Triệu Trinh trở về càng nghĩ càng giận, chờ tiệc rượu giải tán, liền kéo Bát Vương, Thái sư và Bao đại nhân lại tố cáo, nói hắn phụ hoàng quá kỳ cục rồi blah blah...Bát Vương và Bao đại nhân cộng thêm Thái sư nghe Triệu Trinh tố cáo xong, yên lặng liếc mắt nhìn nhau —— điểm chính lẽ nào không phải là đó là một người chết sao? Người này là tiên hoàng giết giấu xác ở trong phật đường, hay là người nào giết giấu xác ở trong phật đường?Tiên hoàng trời sinh tính đa nghi, huynh đệ hoàng tộc có thể tương đối tin tưởng duy nhất chính là Bát Vương, Vương gia cũng có chút tò mò, muốn đến phân biệt xem người chết nữ mình từng gặp qua hay chưa.Bát Vương chắp tay sau lưng, đi tới bên tường, ánh mắt đầu tiên giống Triệu Trinh, sợ giật mình, nghi hoặc mà hỏi, "Đây là người sao?"Bao đại nhân cũng phát hiện giống Triển Chiêu bọn họ, giống như đúc với con rối bọn họ tìm được từ kênh Áp Thỉ, cảm giác chất liệu cũng giống nhau. Thái sư nhìn thoáng qua bị dọa sợ đến trực tiếp trợn mắt —— ái da, giống như nữ quỷ! Còn đang cười toe toét!Công Tôn để cho mấy vị đại nhân trước tiên chớ tới gần thi thể, thi thể này nếu như thật sự là dược nhân mà nói, không chừng có độc."Dược nhân?" Bát Vương gia đột nhiên giống như là nhớ ra cái gì đó, sờ cằm phát ngốc...Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều hỏi Bao đại nhân, Thiên Tôn và Ân Hậu bọn họ trở về rồi sao?Bao đại nhân gật đầu, nói Yêu Vương mang hai vị lão gia tử đã trở về rồi.Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại hỏi, "Vậy Hỏa Phượng trở về rồi sao?"Bao đại nhân nhìn nhìn Thái sư.Thái sư suy nghĩ một chút, nói thả xong pháo hoa thì không trở về, còn khen Hỏa Phượng kia của Lâm Dạ Hỏa lợi hại! Thái hậu nhìn rất vui vẻ!Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì có một chút xíu lo lắng —— Nhị Phượng kia không chừng cùng một chỗ với Trâu Lương đi nơi khác qua đêm rồi không trở về Khai Phong phủ...Thừa dịp lúc xem Công Tôn bọn họ kiểm tra thi thể, Triển Chiêu tiến đến bên cạnh bàn, hỏi Tiểu Tứ Tử ngồi xếp bằng ở trên bàn đang lắc lắc vỏ rùa nhỏ, "Đoàn tử, tính một xíu Hỏa Phượng đêm nay có thể bị đánh hay không?"Tiểu Tứ Tử đưa vỏ rùa cho Triển Chiêu —— hay là trước tiên tính toán ngươi với Bạch Bạch có thể bị đánh hay không đi...Triển Chiêu nhận lấy vỏ rùa, lắc hai cái...Kết quả lực hơi lớn một chút, một miếng tiền đồng nảy ra, rơi vào dưới đáy bàn.Triển Chiêu chui xuống dưới bàn đá tìm đồng tiền, bởi vì nhìn không rõ lắm, hắn còn nâng cầu ánh sáng tìm... Kết quả sau khi nhặt được tiền đồng ngẩng đầu một cái... Thấy có một đánh dấu mặt quỷ quen thuộc ở đỉnh cây cột đá chống đỡ bàn đá kia."Nga?" Triển Chiêu vừa nhìn đây không phải là mặt quỷ chú thuật đá đen kia sao, kích động quên mình đang ở dưới bàn, đứng dậy, "Đông" một tiếng, đầu đụng dưới đáy bàn rồi."Ai nha!" Triển Chiêu một tay ôm đầu, cùng lúc thấy cột trước mặt lệch đi...Trên bàn Tiểu Tứ Tử cảm giác mặt bàn nghiêng, đoàn tử thì tuột xuống.Bạch Ngọc Đường đưa tay tiếp được, cùng nhau cúi đầu nhìn dưới đáy bàn với Tiểu Tứ Tử.Dưới bàn, Triển Chiêu một tay cầm tiền đồng, một tay đang sờ sờ đầu... Mà cái bàn kia, bị đụng lệch cũng không đổ, ngược lại là hiện ra một loại trạng thái nghiêng.Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm bàn kia ngây người, cùng lúc, đều nghe được trong phòng truyền đến một tiếng "răng rắc", tựa hồ là thanh âm có đồ nội thất gì di chuyển.Bạch Ngọc Đường và Tiểu Tứ Tử đều sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau —— có cơ quan!Ngũ Gia ôm đoàn tử chạy vào trong phật đường.Triệu Phổ cũng đi vào theo, đầu Triển Chiêu thò ra từ dưới bàn, cảm thấy không quá hay a, hôm nay lượm xong thi thể lại đụng đầu, bốn chữ chân ngôn sư công cho ta rõ ràng là "thời tới chuyển vận".Bạch Ngọc Đường và Tiểu Tứ Tử vào phật đường, nhìn khắp nơi, cũng không có cửa ngầm hoặc là cửa vào địa cung gì xuất hiện, vậy một tiếng ban nãy kia là chỗ nào truyền đến?Triệu Phổ cũng tiến vào, thấy một lớn một nhỏ xoay chuyển ở trong phòng, liền đưa tay, chỉ chỉ bức tranh tượng phật Di Lặc treo trên tường kia với Bạch Ngọc Đường.Bạch Ngọc Đường và Tiểu Tứ Tử đều nhìn Triệu Phổ.Triệu Phổ lắc đầu, "Bức Di Lặc đó nhìn nhìn không quá giống như phong cách của hoàng huynh ta."Bạch Ngọc Đường đưa đoàn tử cho Triệu Phổ, đi tới vén bức tranh lên, vừa nhìn, quả nhiên... Phía sau bức tranh có một ngăn bí mật mở ra.Triệu Phổ giơ đèn dầu đi qua chiếu chiếu trong ngăn bí mật, bên trong đặt cái hộp, nhìn giống như là cái loại hộp chứa dựng thẳng kia.Bạch Ngọc Đường lấy hộp ra, đặt lên bàn, trên cái hộp cũng có hoa văn mặt quỷ.Triển Chiêu cũng tiến vào.Ngũ Gia mở hộp ra, bên trong đặt một bức hoạ cuộn tròn, lấy cả cuộn ra, mở ra, là một tấm bản đồ, Bạch Ngọc Đường nhìn có chút nhìn quen mắt, vội vàng lấy tấm trong tay mình kia ra, vừa so sánh, căn bản là trùng khít... Mà phía trên tờ bản đồ tìm được trong ngăn bí mật có đánh dấu rất kỹ càng tỉ mỉ. Ở phía trên cùng bản đồ, còn viết bốn chữ —— Thạch Cốc Minh Độ."Thạch Cốc Minh Độ?" Bạch Ngọc Đường nhìn Triệu Phổ —— là cái địa danh sao?Triệu Phổ suy nghĩ một chút, "Cho nên là thung lũng hay là bến đò? Thạch Cốc... Bắc Phương Thạch Cốc?""Nói đến Minh Độ..."Triển Chiêu nhớ đến trước đó không lâu từ chỗ Thái hậu nghe được, về Lôi bà bà cho nàng vòng tay, nói với nàng, thú Minh Độ trong mơ...Cảm giác đều có chút liên hệ, cũng không tính là đến không công... Đầu mối của bản đồ tìm được rồi.Triển Chiêu sờ sờ đầu Tiểu Tứ Tử —— đoàn tử quả nhiên chuẩn a.Tiểu Tứ Tử ngồi ở trên cánh tay Triệu Phổ, đưa tay sờ sờ đầu Triển Chiêu, xem xem hắn có đụng ra cục u hay không, chẳng qua lần này bản đồ là Miêu Miêu tìm được đấy!Triệu Phổ để cho Bạch Ngọc Đường trước tiên thu bản đồ lại, mang trở về từ từ nghiên cứu.Cùng lúc, bên ngoài cũng có chút tiến triển.Sau khi Công Tôn kiểm tra con rối, nói quả thực trong con rối có thi thể của một dược nhân.Công Tôn còn để cho Triển Chiêu xem xem trên xà nhà, nóc nhà có dột hay không.Triển Chiêu suy nghĩ một chút, nhảy lên xà nhà nhìn, quả nhiên, có một cái khe."Trong con rối này hẳn là niêm phong một cỗ thây khô." Công Tôn phân tích một chút, "Ban đầu đặt ở vị trí thông gió trên xà ngang để bảo quản, nhưng không khéo là nóc nhà lâu năm thiếu tu sửa, ngấm nước rồi, nước vừa lúc rơi vào vị trí chỗ thủng này. Đất sét sẽ thấm nước, bộ phận xác khô này bị nước ngâm mở ra, mặt ngoài đất sét thì bị nứt ra khe hở. Dược nhân lộ ra bên ngoài đưa tới dơi hút ăn nước thuốc, sau khi dơi trúng độc cắn binh sĩ, binh sĩ cũng trúng độc mới sẽ nổi điên. Vài ngày sau dược hiệu hết rồi thì cũng tỉnh lại. Nước mưa cũng không phải là vẫn luôn có, thi thể này sau khi ngâm nở rất nhanh lại hong gió rồi, nhưng chờ lần thứ hai mưa lại sẽ mềm, dơi thì lại sẽ ăn, cho nên dơi hẳn là mỗi lần sau khi mưa mới náo loạn... Hết lần này đến lần khác mà kéo dài ba năm...""Nga..." Mọi người coi như hiểu rõ rồi, quả thực cũng chỉ có như thế mới giải thích thông suốt."Vậy nếu như vùi con rối này vào trong đất, lại tưới chút nước... Sẽ thế nào a?" Triển Chiêu hỏi Công Tôn.Công Tôn vui vẻ cười, "Đầu tiên, mặt đất sẽ phồng lên một cục, sau đó thì sao, sẽ từ bên trong vươn ra một bộ phận thân thể, nói thí dụ như tay chân các loại, sau đó thì sao nữa, sẽ đi ra nửa người, cơ bản cũng là đầu chui ra ngoài...Sau đó lại sao, 'Đùng' một tiếng, cả nấm mồ đều nổ tung, thây vụn bay đầy trời."Triển Chiêu "ực" một tiếng, nuốt hớp nước miếng."Vậy ngộ nhỡ nếu bên cạnh có người..." Bạch Ngọc Đường tiếp tục hỏi một câu.Công Tôn phất phất tay, "Nga, vậy không cần lo lắng, dược nhân này làm rất lợi hại, thi thể không mục không thối rữa, cho nên không có chút mùi thúi nào.""Nga..." Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu thoáng thở phào nhẹ nhõm."Nhưng cũng chính là bởi vì bảo quản quá tốt nha!" Công Tôn lắc đầu, "Ngộ nhỡ bên cạnh có người, đổ một thân đất vẫn là thứ yếu, ruột óc đoán chừng phải đổ lên cả người!"Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường yên lặng lui về sau một bước —— như vậy sao...Tiểu Tứ Tử lắc đầu a lắc đầu, sau đó ôm chân Triệu Phổ nói, "Cửu Cửu chúng ta trở về đi! Nhanh đi về đi trời tối đấy!"Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều nhìn đoàn tử.Triệu Phổ cho là Tiểu Tứ Tử mệt rồi đây, Công Tôn vẫn tương đối hiểu rõ con trai —— thi thể dược nhân như thế đặt ở đây, đoàn tử vậy mà không có hứng thú? Có chút khác thường a... Mệt rồi sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn này nhìn rất có tinh thần a."Dược nhân..."Lúc này, Bát Vương gia đột nhiên mở miệng nói, "Hình như ta từng gặp nàng..."...Trong Khai Phong phủ, các lão nhân gia ăn xong tiệc, đi dạo xong một vòng lục tục trở về phủ.Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều không ở, Thiên Tôn và Ân Hậu lắc đầu —— hai đứa này tiệc rượu chưa ăn hai miếng đã chạy đi rồi, ngay cả đoàn tử cũng bắt cóc rồi...Tổ Tương Du ở Miêu Miêu lâu sờ rồng lớn rồng nhỏ hổ lớn hổ nhỏ một hồi thì trở về rồi.Yêu Vương cầm mấy túi phong lan, hỏi tổ Tương Du muốn pha ngâm chân không, nhà bếp nấu rất nhiều nước nóng.Vừa lúc hoa quế trong sân nở rồi, thơm mát làm vui lòng người.Ở trong sân đặt ba băng ghế nhỏ, dưới có ba thùng nước nóng, trong nước rải phong lan thơm thơm, sư đồ ba người ngồi ở trên băng ghế, vui vẻ thích ý vừa ngâm chân, vừa ngẩng đầu ngắm trăng.Ân Hậu ngâm chân, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, trong sân có phải hay không nhiều thêm thứ gì...Lão gia tử quan sát bốn phía... Chỉ chốc lát sau, ánh mắt dừng lại ở phía vườn hoa.Ân Hậu ngoái đầu lại, tháp mây trong phòng bọn họ không biết từ lúc nào đã dời ra ngoài, đặt ở bên cạnh vườn hoa... Mà trong vườn hoa trống trơn ban đầu, làm sao lại gồ lên một đống đất nhỏ? Mà thần kỳ hơn là, đống đất kia còn đang từng chút một gồ ra bên ngoài...Ân Hậu đưa tay, kéo Thiên Tôn, ra hiệu hắn nhìn vườn hoa.Thiên Tôn xoay mặt nhìn một hồi, cũng nghiêng đầu, "Đất đang di chuyển nga! Có phải Ngọc Đường nuôi chuột đào đất hay không?"===---0o0o0o0---===*chuột đào đất 土拨鼠 Marmota là một chi động vật có vú trong họ Sóc, bộ Gặm nhấm. Chi này được Blumenbach miêu tả năm 1779. Loài điển hình của chi này là Marmota marmota Linnaeus, 1758.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz