ZingTruyen.Xyz

La Roi Khong Vet

Qua một tuần lễ, tôi đi thăm Jisoo, Jisoo mang thai, vô luận là con trai hay con gái, đều gọi là Nam.

Tôi ngồi ở bên giường gọt táo cho Jisoo, Jisoo cười nói, "Jennie cậu đừng khẩn trương như vậy, mới chỉ có một tháng thôi!"

Tôi gõ đầu cô ấy, "Từ giờ trở đi, cậu cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể vui vẻ ca hát, chỉ có thể cười mà thôi! Nhất định phải sinh Tiểu Nam ra thật xinh đẹp đấy!" Nói xong tôi đưa quả táo cho cô ấy.

Tiểu Bắc cắn mạnh một cái, nhìn tôi, ánh mắt chợt trở nên ưu thương, "Jennie, cậu đến ở với bọn tớ đi! Đừng ở chung với hắn ta nữa!"

Tôi sửng sốt, nở nụ cười, "Jisoo muốn nuôi tớ sao, nhưng tớ là một con ký sinh trùng, cái gì cũng không biết à nha!"

Jisoo áp trán mình vào tay tôi, "Jennie, cậu cái gì cũng không cần làm, tớ và ông xã sẽ chăm sóc cho cậu, cho cậu nhà, cho cậu ấm áp, con tớ cũng sẽ gọi cậu là mẹ! Jennie, đừng ở với hắn ta nữa!"

Tôi lắc đầu một cái, "Jisoo......", đang muốn nói chuyện, lại cảm thấy một hồi trời đất xoay chuyển, đầu nện mạnh vào trên giường.

Không biết là qua bao lâu, tôi cảm thấy có người một mực vỗ vào mặt mình, tôi lại mở mắt ra, nhìn thấy Jisoo đang rất sốt ruột.

Jisoo lau mồ hôi trên trán tôi, ưu tâm hỏi, "Rốt cục là bệnh gì? Gần đây sao lại té xỉu nhiều như vậy?"

Tôi nhắm mắt lại, không nhìn cô ấy, hỏi, "Jisoo, cha tớ vì sao lại chết?"

Bàn tay bận rộn trên trán ta của Jisoo dừng lại, mấy giây sau rồi cô ấy ôm tôi khóc, nói, "Bác ấy là bị ung thư não mà chết."

Tôi liền nhắm hai mắt lại, nói với Jisoo, "Jisoo đừng khóc, trừ cha ra, cái ôm của cậu làm ấm áp nhất. Tớ không muốn cậu thương tâm. Thật ra chuyện này tớ đã sớm có chuẩn bị tư tưởng rồi, bệnh ung thư vốn có tính di truyền, chẳng qua là tỷ lệ phát bệnh của mỗi người là khác nhau mà thôi, giống như tớ đây, cả ngày mặt mày sầu khổ, đầu óc trống rỗng, không bị bệnh mới là lạ!"
Jisoo ngồi xuống, ánh mắt đỏ hoe, vừa thút thít vừa hỏi, "Hắn có biết không?"

"Không biết." Tôi lắc đầu, "Tớ cũng không có ý định nói cho anh ấy biết."

Jisoogật đầu một cái, cái gì cũng không nói, cô ấy hiểu rõ tôi nhất.

Một hôm chủ nhật, anh ngủ lấy lại sức, đến hai giờ chiều mới rời giường, vừa mới từ phòng ngủ bước ra, đã nhìn thấy Jisoo kiểm tra thị lực cho tôi. "Cô bị bệnh à? Có đi bệnh viện kiểm tra chưa?" Anh vừa ngáp vừa hỏi tôi.

"Rồi, chỉ là thị lực bị giảm sút thôi, không có việc gì!" Tôi nói.

"Ừ!" Anh gật đầu, lại ngáp một cái, tóc rối bời, trông rất đáng yêu.

"Taehyung!" Tôi gọi tên anh, "Có thể xin anh một chuyện được không?"

Anh tựa vào ghế sô pha, "Nói đi!"

Tôi đi đến, ngồi bên cạnh, đặt một bàn tay lên đùi anh, "Chúng ta phân phòng ngủ đi!"

Anh chợt ngồi dậy, không thể tin nhìn tôi, "Tại sao?"

"Bởi vì hiện tại em tín Phật, cho nên muốn lục căn thanh tịnh!" Tôi thuận miệng viện một lý do.

Anh tựa như nghe được chuyện cười, cười ha ha thật lâu, mới không lo lắng mà nói, "Không được!" Sau đó anh kéo tay tôi lên cọ vào cằm mình, tôi cảm thấy thật nhột, anh đùa như vậy một hồi lâu, mới nói, "Jennie, đừng giận dỗi với tôi, cô cũng biết, tôi cũng có nhu cầu!"

"Nhưng mà, anh còn có Tzuyu mà!" Khi nói những lời này tôi không dám nhìn anh.

Taehyung cười, "Cô ấy có một sống của mình, Jennie, cô ấy cũng không phải là vợ tôi!"

Tôi ngồi trong lòng anh, nhìn chiếc nhẫn trên ngón vô danh của anh, ánh sáng đã có chút mờ đi. Kết hôn mấy năm, chúng tôi chưa từng nói chuyện quá nhiều. Chiếc nhẫn của tôi cùng của anh cũng chưa từng chạm nhau, bởi vì chúng tôi cũng chưa từng dắt lấy tay nhau.

Tôi ôm anh thật chặt, "Tae, em thật rất yêu anh, cho nên sợ nhất là ân ái với anh, bởi vì anh chẳng qua là đang phát tiết mà thôi! Có phải không? Anh không muốn có con, không sao, em không ngại. Cuộc sống của em nằm trong lòng bàn tay anh, nhưng anh có thể cho em một chút không gian ảo tưởng, để em có thể dần tự mình tự lực có được hay không?"

Taehyung nhìn tôi, như có điều cần suy nghĩ, "Cô muốn tự lực, tôi có thể giúp cô, nhưng việc này cùng việc có cùng giường hay không cũng không mâu thuẫn!" Vừa nói, anh vừa ôm lấy tôi, đi vào phòng ngủ. Tôi biết, anh chính là đang muốn phát tiết!

"Tae!"

"Ừ?"

Lúc đóng cửa lại, tôi hỏi anh, "Anh thật không yêu em sao?"

Anh cởi áo ngủ ra, nhẹ nhàng hôn tôi, giữa răng môi, anh chẳng qua chỉ trả lời, thật xin lỗi!

Ánh mặt trời xuyên qua hơi thở mờ ám, vào lúc tôi còn không kịp kéo rèm cửa, nó đã đem căn phòng dung hợp thành một bức tranh sặc sỡ. Tôi cúi đầu nhìn vào ánh sáng chiếu trên mặt đất kia, dường như có một sinh mạng đang dần chuyển động.

Lúc này là 8 giờ sáng, bên giường trống rỗng, anh đã đi làm. Tôi mở chăn, bước xuống sàn, trên đó có tóc, còn cả mùi nước hoa nhàn nhạt, đó là hương vị đêm qua anh đã lưu lại.

Tôi là một cô gái có cuộc sống rất đơn điệu, lúc không có anh lại còn thêm đơn điệu, mỗi ngày chính là rời giường, ăn sáng, xem ti vi, một mình đi dạo phố, sau đó đi đến khi đói bụng, sẽ tìm chỗ ăn cơm. Nếu như không muốn dạo phố, tôi liền ngồi ở nhà cả ngày, cho đến lúc anh trở về, cùng anh trò chuyện, mặc dù nói chẳng nhiều lắm, thế nhưng đó lại là thời khắc tôi vui vẻ nhất trong một ngày.

Trước kia Taehyung có giới thiệu một vài người bạn đã có chồng của anh, anh nói các cô ấy đều giống tôi, mỗi ngày chỉ hưởng thụ, anh muốn tôi học hỏi một chút các cô ấy. Nhưng mà, Taehyung phải biết, tôi cùng đám bà lớn kia không giống nhau, những món trang sức đắt đỏ cùng các hội quán hưu nhàn sang trọng không thích hợp với tôi, mỗi khi tôi ở cùng với các cô ấy, tôi liền không vui, sau đó tôi gọi điện cho Jisoo, bất kể trong tình huống nào Jisoo cũng sẽ đến đón tôi, sau đó dẫn tôi đi ăn.

Lúc ăn cơm liền gõ đầu tôi, nói" Jisoo nhà chúng ta là một cô ngốc! Có tiền mà không biết xài!"

Khi đó, tôi liền vui vẻ, lúc ở chung với Jisoo luôn thật là thoải mái.

Thật sự, trừ Taehyung ra thì người tôi thích nhất là Jisoo, mặc dù Jisoo hoàn toàn khác biệt với tôi, cô ấy là một cô gái đáng được ca tụng hơn so với cả La Tzuyu, cũng không dễ dàng thoả hiệp với cuộc sống, hơn nữa ý chí rất kiên định, lại sáng sủa hoạt bát, am hiểu ý người. Cho nên, từ nhỏ tôi rất nghe lời cô ấy, duy nhất có một chuyện, đó là lúc tôi kết hôn với Taehyung.

Nhưng Jisoo nói, "Nhưng Jennie, từ nhỏ chúng ta cùng nhau lớn lên, tớ rất hiểu cậu, cũng biết rõ là hắn lợi dụng cậu, cậu lại nguyện ý gả cho hắn, tớ còn có thể nói gì đây? Bởi vì Jennie nhà chúng ta là một cô ngốc, cho nên tương lai dù chồng cậu không thể cho cậu hạnh phúc cũng không sao, tớ cho cậu hạnh phúc là được rồi."

Jisoo chính là một cô gái như vậy, cô ấy kiên cường, còn có suy nghĩ của cô ấy, đó là khát vọng, tâm nguyện mà tôi muốn có ở kiếp sau, tôi thường thường nghĩ như vầy: Nếu như kiếp sau, tôi có thể biến thành cô ấy, tôi sẽ đi gặp Taehyung, làm một cô gái mà anh tán thưởng; nhưng nếu như kiếp sau, tôi vẫn là tôi, tôi nhất định sẽ không đi gặp anh ấy, nếu như có gặp, cũng chỉ là thoáng qua, đừng có 'vừa thấy đã yêu' nữa.

Mở TV, tuỳ tiện chọn một kênh. Tôi bắt đầu ngồi trên sô pha uống cà phê, một cốc lại một cốc, trong miệng tràn đầy vị đắng, làm cho người ta phải nhức đầu.

Lúc bị đau đầu, tôi sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng rèm cửa bị gió thổi lay động, bên khung cửa hiện lên thế giới bên ngoài

Trên đường cái là những cô gái khác biệt, tôi đột nhiên nghĩ... Người ta nói đàn ông không thích phụ nữ thông minh, nhưng thật ra theo tôi, đàn ông càng ưu tú, lại càng khát vọng có một người phụ nữ thông mình làm bầu bạn. Cho nên bọn họ sẽ không yêu một người phụ nữ ngu muội, cho dù anh ta đã cưới cô ta.

Uống xong cà phê, đáy cốc vẫn còn lớp thuốc màu trắng chưa tan hết, tôi quết chúng lên, từng chút từng chút nuốt vào. Gần đây tôi chỉ có thể quen với cuộc sống yên tĩnh, nếu không thanh tỉnh, cũng thường hay ngất xỉu......

Tính mạng của tôi bắt đầu đến lúc đếm ngược. Vậy mà, một cuộc sống đơn điệu không có sinh khí như vậy, vẫn làm cho tôi lưu luyến không dứt, không dứt bỏ được!

......

Taehyung!

Anh có biết hay không?

Em yêu anh rất nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz