Kỳ Nghỉ Có Giới Hạn Của Rimuru
Thế giới 1: Lớp Học Ám sát: Chapter 1
— Bị nhắc và đã sửa...🤡__________________________________________________________________________________
Rimuru mở mắt. Ánh sáng trắng chói nhạt chiếu thẳng vào mặt, khiến cậu nhíu mày. Cơ thể ê ẩm, đầu óc quay cuồng, như vừa trải qua một đêm dài không nghỉ. Xung quanh, cậu không còn phòng làm việc với hồ sơ và con dấu, mà là một lớp học sáng sủa, bàn ghế xếp ngay ngắn, ánh sáng chan hòa từ cửa sổ.Cậu ngồi dậy, vai run run, nhìn quanh. Học sinh trong lớp náo nhiệt, một số đứng trên bàn, cười nói, tay cầm cây bút phát sáng kỳ lạ. Rimuru thầm nhủ:
— “…Ta… đang ở đâu… sao mọi thứ lại lạ thế này…?”Một giọng nữ trẻ trung vang lên bên tai:
— “Rimuru-kun! Tỉnh rồi à? Mau dậy! Thầy Koro-sensei sắp bắt đầu giờ học rồi!”Cậu quay lại, thấy một cô bé tóc nâu, mắt sáng, cười toe toét, giơ cây bút phát sáng về phía Rimuru. Cậu trợn mắt:
— “…Cô… cô là ai… đây là đâu…?”— “Em là Kaede-san. Thầy bảo em đánh thức cậu. Nhanh lên, Rimuru-kun, không muộn giờ học đâu!”Rimuru lùi lại một bước, vai run run, mệt mỏi muốn gục xuống. Trong đầu vang lên giọng Ciel, bình thản nhưng cực bá đạo:
— “Người cần nghỉ ngơi. Ở đây, không hồ sơ, không con dấu, không trách nhiệm… chỉ có trò chơi, học sinh, và giây phút thư giãn.”Rimuru thở dài, vừa mệt vừa bối rối:
— “…Ta thề… nghỉ kiểu này chẳng khác gì cực hình…”Một cây bút lao tới. Rimuru vội nghiêng người, phản xạ nhỉnh hơn người bình thường một chút giúp cậu tránh cú trúng trực diện. Cậu lùi lại, vai run, mồ hôi bắt đầu thấm trên trán. Các học sinh reo hò: “Học sinh mới né bút nhanh ghê!”Koro-sensei lắc lư trên trần lớp, giọng vang khắp phòng:
— “Tốt lắm, Rimuru-kun! Giờ thử bài tập phản xạ đầu tiên nhé!”Rimuru hít sâu, cố gắng duy trì hình tượng con người bình thường. Cậu né bút, lăn, đôi lúc vụng về vì mệt, vài lần suýt trượt chân, nhưng không để lộ khả năng gì quá nổi bật.— “…Ciel… ngươi đứng đó cười hả… ta khổ sở mà vẫn phải giả vờ bình thường…” Rimuru thầm nghĩ.Ciel đứng xa ngoài cửa sổ, nụ cười tinh quái hiện rõ, giọng vang nhẹ trong đầu Rimuru:
— “Người sẽ học cách nghỉ ngơi đúng nghĩa. Chỉ cần quan sát, phản ứng và thích nghi.”Rimuru bước vào bài tập đồng đội, phối hợp với Kaede-san và vài học sinh khác. Bài tập yêu cầu di chuyển theo nhóm, né bút và hỗ trợ đồng đội. Cậu phải cực kỳ cẩn thận, giữ hình tượng bình thường, nhưng phản xạ nhỉnh hơn một chút giúp cậu tránh được cú bút lao tới vừa đủ.Một cú ném bất ngờ lao tới, Rimuru khẽ nhích người, cúi thấp đầu, vừa đủ tránh. Lớp học vang lên tiếng reo hò, cậu mỉm cười mệt nhọc, cảm nhận niềm vui xen lẫn thử thách: lần đầu tiên trong nhiều ngày, không còn hồ sơ, không con dấu, không trách nhiệm – chỉ có trò chơi và thử thách.Kaede-san reo:
— “Rimuru-kun, phối hợp với chúng tôi đi! Chúng ta sẽ chiến thắng bài tập này!”Rimuru gật đầu, nhún vai, bước vào nhịp điệu lớp học. Cậu di chuyển cùng nhóm, né bút, hỗ trợ đồng đội, mọi hành động giữ hình tượng bình thường, không quá nổi bật. Cảm giác mệt xen lẫn vui vẻ, khiến cậu nhận ra Ciel đúng: đây là kỳ nghỉ cưỡng chế bá đạo nhưng hiệu quả.Ciel đứng ngoài cửa sổ, nụ cười tinh quái không biến mất, giọng vang nhẹ trong đầu Rimuru:
— “Người đang nghỉ ngơi… theo cách riêng. Thích nghi là bước đầu tiên. Con người cũng cần học cách thư giãn đúng nghĩa.”Rimuru thở dài, vai run, nhưng đôi mắt sáng lên một tia vui vẻ. Dù mệt đến mức muốn gục xuống, cậu thấy niềm vui xen lẫn thử thách, lần đầu trải nghiệm kỳ nghỉ cưỡng chế của Ciel, nơi mọi thứ náo nhiệt, hỗn loạn, nhưng lại khiến cậu bắt đầu cảm nhận sự thư giãn và thích nghi với môi trường lạ.
Rimuru mở mắt. Ánh sáng trắng chói nhạt chiếu thẳng vào mặt, khiến cậu nhíu mày. Cơ thể ê ẩm, đầu óc quay cuồng, như vừa trải qua một đêm dài không nghỉ. Xung quanh, cậu không còn phòng làm việc với hồ sơ và con dấu, mà là một lớp học sáng sủa, bàn ghế xếp ngay ngắn, ánh sáng chan hòa từ cửa sổ.Cậu ngồi dậy, vai run run, nhìn quanh. Học sinh trong lớp náo nhiệt, một số đứng trên bàn, cười nói, tay cầm cây bút phát sáng kỳ lạ. Rimuru thầm nhủ:
— “…Ta… đang ở đâu… sao mọi thứ lại lạ thế này…?”Một giọng nữ trẻ trung vang lên bên tai:
— “Rimuru-kun! Tỉnh rồi à? Mau dậy! Thầy Koro-sensei sắp bắt đầu giờ học rồi!”Cậu quay lại, thấy một cô bé tóc nâu, mắt sáng, cười toe toét, giơ cây bút phát sáng về phía Rimuru. Cậu trợn mắt:
— “…Cô… cô là ai… đây là đâu…?”— “Em là Kaede-san. Thầy bảo em đánh thức cậu. Nhanh lên, Rimuru-kun, không muộn giờ học đâu!”Rimuru lùi lại một bước, vai run run, mệt mỏi muốn gục xuống. Trong đầu vang lên giọng Ciel, bình thản nhưng cực bá đạo:
— “Người cần nghỉ ngơi. Ở đây, không hồ sơ, không con dấu, không trách nhiệm… chỉ có trò chơi, học sinh, và giây phút thư giãn.”Rimuru thở dài, vừa mệt vừa bối rối:
— “…Ta thề… nghỉ kiểu này chẳng khác gì cực hình…”Một cây bút lao tới. Rimuru vội nghiêng người, phản xạ nhỉnh hơn người bình thường một chút giúp cậu tránh cú trúng trực diện. Cậu lùi lại, vai run, mồ hôi bắt đầu thấm trên trán. Các học sinh reo hò: “Học sinh mới né bút nhanh ghê!”Koro-sensei lắc lư trên trần lớp, giọng vang khắp phòng:
— “Tốt lắm, Rimuru-kun! Giờ thử bài tập phản xạ đầu tiên nhé!”Rimuru hít sâu, cố gắng duy trì hình tượng con người bình thường. Cậu né bút, lăn, đôi lúc vụng về vì mệt, vài lần suýt trượt chân, nhưng không để lộ khả năng gì quá nổi bật.— “…Ciel… ngươi đứng đó cười hả… ta khổ sở mà vẫn phải giả vờ bình thường…” Rimuru thầm nghĩ.Ciel đứng xa ngoài cửa sổ, nụ cười tinh quái hiện rõ, giọng vang nhẹ trong đầu Rimuru:
— “Người sẽ học cách nghỉ ngơi đúng nghĩa. Chỉ cần quan sát, phản ứng và thích nghi.”Rimuru bước vào bài tập đồng đội, phối hợp với Kaede-san và vài học sinh khác. Bài tập yêu cầu di chuyển theo nhóm, né bút và hỗ trợ đồng đội. Cậu phải cực kỳ cẩn thận, giữ hình tượng bình thường, nhưng phản xạ nhỉnh hơn một chút giúp cậu tránh được cú bút lao tới vừa đủ.Một cú ném bất ngờ lao tới, Rimuru khẽ nhích người, cúi thấp đầu, vừa đủ tránh. Lớp học vang lên tiếng reo hò, cậu mỉm cười mệt nhọc, cảm nhận niềm vui xen lẫn thử thách: lần đầu tiên trong nhiều ngày, không còn hồ sơ, không con dấu, không trách nhiệm – chỉ có trò chơi và thử thách.Kaede-san reo:
— “Rimuru-kun, phối hợp với chúng tôi đi! Chúng ta sẽ chiến thắng bài tập này!”Rimuru gật đầu, nhún vai, bước vào nhịp điệu lớp học. Cậu di chuyển cùng nhóm, né bút, hỗ trợ đồng đội, mọi hành động giữ hình tượng bình thường, không quá nổi bật. Cảm giác mệt xen lẫn vui vẻ, khiến cậu nhận ra Ciel đúng: đây là kỳ nghỉ cưỡng chế bá đạo nhưng hiệu quả.Ciel đứng ngoài cửa sổ, nụ cười tinh quái không biến mất, giọng vang nhẹ trong đầu Rimuru:
— “Người đang nghỉ ngơi… theo cách riêng. Thích nghi là bước đầu tiên. Con người cũng cần học cách thư giãn đúng nghĩa.”Rimuru thở dài, vai run, nhưng đôi mắt sáng lên một tia vui vẻ. Dù mệt đến mức muốn gục xuống, cậu thấy niềm vui xen lẫn thử thách, lần đầu trải nghiệm kỳ nghỉ cưỡng chế của Ciel, nơi mọi thứ náo nhiệt, hỗn loạn, nhưng lại khiến cậu bắt đầu cảm nhận sự thư giãn và thích nghi với môi trường lạ.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz