ZingTruyen.Xyz

[KIISNS] Mất?

Tạm biệt

iy_01_04

Căn phòng họ từng gọi là nhà vẫn như cũ - ấm sáng, ngăn nắp, như thể chưa từng có cơn giông nào đi ngang.

Nhưng Ness thấy mọi thứ đã thay đổi, kể cả cách Isagi đứng chờ trước cửa. Vẫn là người anh trao cả con tim, nhưng không còn chút ánh sáng nào dành cho anh động lại nơi đáy mắt. Chỉ là một người... sắp rời đi.

Anh rót trà như thói quen.

Isagi vẫn nhận lấy, như bao lần trước.

Nhưng lần này, bàn tay cậu run.

Và Ness - anh thấy cả bầu trời như rơi xuống đáy tách trà.

“Em nghĩ... em không còn là em của lúc trước nữa” Isagi mở lời.

“Lúc mới yêu, mọi thứ đều đơn giản. Em chỉ cần nhìn anh, nghe giọng anh, là đủ thấy ấm áp.”

“Nhưng rồi em bắt đầu sợ. Em sợ ánh mắt của anh quá dịu dàng, còn em thì không xứng đáng. Sợ những ngày anh vì em mà bỏ cả thế giới. Sợ em sẽ khiến anh thất vọng.”

Cậu cười nhẹ, một kiểu cười tự khinh chính mình.

“Và em bắt đầu né tránh. Bắt đầu nghe ai đó nói những lời mà đáng lẽ... chỉ anh mới có quyền nói.”

Ness vẫn im lặng.

Không ngắt lời.

Không phản bác.

Vì trong lòng anh đã biết - đây không còn là lời thú tội, mà là bản cáo biệt.

Isagi nhìn xuống tay.

Rồi nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn còn vẹn nguyên, dẫu trên đó khắc tên hai con người giờ đã khác.

Chiếc nhẫn bạc họ từng cùng chọn sau lần đầu cùng nhau thắng giải, khi cả hai hứa sẽ không rời nhau dù có gì xảy ra.

“Anh từng nói: ‘Chiếc nhẫn này không phải để giữ chân em, mà là để nhắc em nhớ - luôn có một người tin em, dù em có đi đâu.’”

“Nhưng giờ đây... em không dám đeo nó nữa.”

Isagi đặt chiếc nhẫn lên bàn, giữa hai người.
Không tiếng động.

Chỉ có âm vang của một lời chia tay không cần nói rõ.

“Em xin lỗi,” cậu thì thầm, giọng vỡ như mặt nước giữa đông.

“Có lẽ em không xứng đáng với tình yêu của anh nữa.”

.

..

...

Một nhịp tim.

Hai nhịp thở.

Ness chỉ gật đầu, mắt dán vào chiếc nhẫn nhỏ nhoi giữa ánh đèn.

“Em biết không,” anh nói khẽ, “anh từng nghĩ nếu một ngày em muốn rời đi, anh sẽ níu kéo.”

“Nhưng giờ thì anh hiểu. Tình yêu, một khi đã đổi màu, có níu cũng chỉ là xiết chặt thêm nỗi đau.”

Anh đứng dậy. Tiễn cậu ra cửa.

Gió ngoài hành lang thổi vào, mang theo một mùi hương thân thuộc—mùi tóc Isagi, mùi áo giặt chung, mùi của những sáng cuối tuần họ từng nằm cuộn trong chăn mà cãi nhau vụ chọn phim.

Giờ đây, mùi đó trở thành lời tạm biệt.

Isagi bước đi. Không ngoảnh lại.

Còn Ness—anh không đóng cửa ngay.

Anh đứng nhìn cậu rời xa, từng bước một.
Cho đến khi bóng cậu mờ dần trong hoàng hôn nghiêng ngả.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz